(Đã dịch) Dương Thần - Chương 178:
Đào thần chi linh chính là hồn cây ngàn năm ngưng tụ thành thần, bởi vậy thần hồn lực còn mang theo một tia ý chí riêng. Người sử dụng chỉ có thể tiến vào trong thân kiếm để dung hợp với lực lượng này, chứ không tài nào đưa toàn bộ thần hồn lực ra ngoài mà hòa vào cơ thể được. Lời ngươi nói ta có chút không tin, thế nhưng thanh kiếm này đúng là Âm Dương Đào Thần Kiếm, vậy mà bên trong thần linh lại suy yếu đến mức này. Vì sao lại thế nhỉ? Thanh thần kiếm này, ngươi có thể tặng cho ta không?
Thiện Ngân Sa lẩm bẩm tự nói, nhíu mày suy nghĩ, sau đó cầm lấy đào thần kiếm, tiện tay múa vài đường rồi đâm thẳng ra. Phụt! Một đạo kiếm quang xanh biếc phóng ra, với tốc độ chớp nhoáng, lao thẳng về phía cổ họng của Xích Truy Dương.
Không ai nghĩ tới nàng ta nói là làm, lập tức xuất thủ mà không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.
Hơn nữa, nàng ta ra tay cực nhanh, đến mức ngay cả suy nghĩ trong đầu cũng không kịp phản ứng.
Tốc độ một kiếm này vượt xa mọi hình dung, nói cách khác, ngay lúc này, trước mặt Thiện Ngân Sa, cho dù có thi triển bất cứ đạo thuật nào cũng không thể nhanh bằng vũ kỹ của nàng ta.
Xích Truy Dương đối mặt với biến hóa bất thình lình như vậy, yết hầu lập tức co lại vang lên "ục" một tiếng, thân thể lùi mạnh về phía sau! Trong nháy mắt, hắn đã tránh khỏi thanh kiếm đang phi đến cổ họng, đồng thời bàn tay chớp động. Xoẹt! Một thanh loa văn cương chiến đao từ bên cạnh được rút ra, hắn thậm chí không thèm liếc nhìn, trực tiếp thi triển một chiêu Hoàng Long Nhập Hải trong Ngư Long Cửu Biến. Thanh trường đao sáng loáng như tuyết xé rách không khí, bổ thẳng xuống đầu của Thiện Ngân Sa.
Một chuỗi hành động từ né tránh cho đến phản kích này khiến cho đông đảo cao thủ võ đạo có mặt trên thuyền thầm kinh hãi, ai nấy đều cảm thấy cổ họng lạnh toát đến rùng mình.
Nếu đổi là người khác thì chắc chắn không thể tránh được một kiếm đột ngột này của Thiện Ngân Sa, ắt sẽ bị kiếm xuyên họng mà bỏ mạng.
Choeng!
Thiện Ngân Sa hướng kiếm lên đầu, đỡ một đao phản kích của Xích Truy Dương, đao kiếm va chạm vang lên một tiếng. Sau khi đỡ được một đao, kiếm trong tay Ngân Sa nhẹ nhàng xoay chuyển như một bàn tay đang vắt quần áo – đây là một chiêu thức bình thường không có gì đặc biệt trong bộ Tẩy Tự Quyết.
Thế nhưng Xích Truy Dương lại không ngờ tới, trong lúc đao kiếm va chạm, thanh loa văn cương chiến đao của hắn đã bị chém thành mấy đoạn, rơi xuống sàn thuyền.
Bịch!
Sau khi tung một kiếm chém nát chiến đao, Thiện Ngân Sa đặt đào thần kiếm lại trên bàn.
“Cương thiết sắc bén và kiên cố nhất thiên hạ là Huyết Văn cương. Lấy Huyết Văn cương chế tạo phi kiếm thì có thể chém gãy bất cứ phi kiếm nào khác, đâm thủng bất cứ loại khôi giáp chắc chắn nào, thế nhưng lại không thể chặt gãy thanh đào thần kiếm này. Cho dù thanh đào thần kiếm này mất đi toàn bộ linh nghiệm, nhưng vẫn có thể sánh ngang với một thanh Huyết Văn cương trường kiếm. Ngươi có biết một giọt Huyết Văn cương giá trị bao nhiêu không? Trong thiên hạ, phi kiếm luyện chế từ Huyết Văn cương chỉ có một thanh Nguyên Dương kiếm của lãnh tụ Phương Tiên Đạo Tiêu Ảm Nhiên, đây chính là bảo vật trấn phái, là thần khí trong giới tu hành.”
Thiện Ngân Sa tất nhiên biết giá trị của thanh đào thần kiếm này. Cho dù thanh kiếm có mất đi đào thần chi linh thì so với Nguyên Tẫn Thiên Châu vẫn có giá trị hơn rất nhiều, là thứ bảo bối mà người tu đạo trong thiên hạ van cầu có được.
“Ta đúng là quên mất, nàng ta võ đạo song tu. Tu vi võ đạo rất cao, tất cả mọi người �� đây không ai có thể là đối thủ của nàng ta.” Hồng Dịch thầm nghĩ, “Vốn muốn nàng ta mang thân thể lên thuyền rồi uy hiếp một chút, không ngờ nàng ta võ công lại cao đến vậy.”
Hồng Dịch chứng kiến kiếm pháp của Thiện Ngân Sa, trong lòng cũng có cảm giác hơi hụt hẫng.
Lúc nãy, khi Thiện Ngân Sa còn ở ngoài khơi, Hồng Dịch còn có thể dựa vào đạo thuật của mình mà liều mạng. Còn bây giờ, đối phương đã lên thuyền, ngay cả cơ hội để liều mạng cũng không còn, bởi lẽ vũ kỹ của đối phương nhanh hơn ý niệm gấp mấy lần, đạo thuật chưa kịp thi triển thì đã bị giết chết rồi.
Trong cự ly gần, đại tông sư hay võ thánh là những tồn tại đáng sợ nhất.
“Thanh thần kiếm này đúng là có ích đối với ta, có thể phá trừ được Mạt Nhật đấu phủ của Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa, có thể đánh chết thân thể hắn. Nhưng mà, ngươi muốn tặng ta thanh kiếm này, chắc hẳn cũng muốn ta làm một số việc đúng không? Hoặc là muốn thứ gì đó?”
Thiện Ngân Sa nhìn thấy Hồng Dịch im lặng, liền hỏi lại.
Ngân Sa Vương không phải kẻ ngốc, t��t nhiên nhìn ra được. Hồng Dịch hào phóng như vậy, không phải là cho không, nhất định muốn giao dịch chuyện gì đó.
Nếu là một con cá mập ngây thơ thì làm sao có thể hiểu được sự gian trá xảo quyệt của con người. Nhưng nếu là Ngân Sa Vương tu luyện ba trăm năm, chuyển thế thành người thì lại khác, nàng ta hiểu rất rõ những đạo lý của loài người.
“Ngân Sa cô nương cùng Hắc Lang Vương có cừu oán?”
Hồng Dịch không trả lời, hỏi ngược lại.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe Thiện Ngân Sa nhắc tới một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa.
“Không sai, hắn chỉ huy một hạm đội săn giết chủng tộc của ta trên biển, thậm chí còn rình mò muốn cướp đi thân thể năm đó ta thi giải lưu lại.”
Trong ánh mắt của Thiện Ngân Sa lóe lên một tia cừu hận.
“Thì ra Tất đại tướng quân lại có một thân phận khác là Hắc Lang Vương!”
Xích Truy Dương hoảng sợ nói.
“Tất đại tướng quân?”
Hồng Dịch quay đầu hỏi.
“Tất đại tướng quân Tất Thấp Hoa chính là thống soái đội kỵ binh Thiết Phù Đồ cường đại nhất Vân Mông chúng ta. Binh khí của hắn là một cây búa lớn, tên là Mạt Nhật, quanh năm suốt tháng khoác một chiếc đấu bồng màu đen nhánh. Nghe nói chiếc đấu bồng này chính là bộ lông của ô ma, trong Kỳ Dị Tạp Đàm có ghi lại rằng, ô ma chính là loại ngựa khi mới sinh ra toàn thân đã có vẩy đen nhánh, trên đầu có sừng, tiếng hí như long ngâm. Cầm chiếc áo này trong tay, nhẹ nhàng vuốt cũng phát ra âm thanh thê lương.”
Phốc!
Một cột nước thật dài từ trong miệng con cá mập trắng khổng lồ dưới biển phóng lên, đổ xuống thân thuyền. Tiếp đó trên sàn thuyền hiện lên một thanh chiến đao dài bốn thước, toàn thân bằng xương trắng, lưỡi đao sắc bén, rãnh đao rất sâu.
“Vừa rồi ta làm hỏng một thanh loa văn cương chiến đao, thanh Bạch Cốt Nhận này coi như bồi thường cho ngươi.”
Thiện Ngân Sa vung tay lên, thanh chiến đao bằng xương trắng được một luồng âm phong cuốn lên, rơi xuống trước mặt Xích Truy Dương.
“Hả?”
Xích Truy Dương vừa bắt lấy chuôi đao của thanh bạch cốt chiến đao này liền thấy cổ tay trầm xuống. Thanh đao này so với loa văn chiến đao thì nặng hơn nhiều, tương đương với Toái Diệt đao.
Cầm thanh bạch cốt chiến đao trong tay, Xích Truy Dương tùy ý vung lên, một đạo ánh sáng màu trắng xé gió bổ xuống chiếc chén. Keng! Chiếc chén này lập tức bị cắt thành hai phần, sự sắc bén đến dọa người.
“Thanh đao này thật sắc bén, đúng là so với Toái Diệt đao cùng thần binh lợi khí được chế tạo từ tam đại hoa văn cương thì không hơn kém bao nhiêu. Đây là xương cá mập trắng mài thành sao?”
Hồng Dịch kinh ngạc thốt lên một tiếng.
“Không sai, đây chính là xương sườn của cá mập trắng trăm năm trở lên mài mà thành. Một thanh bạch cốt nhận phải cần hơn mười vị nghệ nhân, bỏ ra hơn ba năm mới làm ra được.”
Thiện Ngân Sa mỉm cười nói.
“Loa văn cương mặc dù là cương thiết thượng đẳng, nhưng so với thanh bạch cốt nhận này thì còn kém một chút.”
“Ngân Sa cô nương muốn dùng bạch cốt nhận đổi lấy đào thần kiếm của ta sao? Ta biết trên tay Ngân Sa cô nương nhất định còn có một lượng lớn những chiến đao loại này, hơn nữa còn có ngân sa giáp.”
Hồng Dịch nhẹ nhàng uống một ngụm rượu.
“Chẳng lẽ ngươi muốn dùng đào thần kiếm đổi lại bạch cốt nhận cùng ngân sa giáp?”
Thiện Ngân Sa dùng ngón tay gẩy gẩy mi tâm của mình, trên mi tâm hiện lên một điểm hồng nhàn nhạt khiến cho nàng ta bỗng nhiên có một phong vị thần kỳ.
“Chuyện làm ăn lại là một việc khác! Ngân Sa cô nư��ng nếu là công chúa của Xuất Vân quốc, hẳn trong tay có rất nhiều tài vật. Ta lần này ra biển cũng mang theo một lượng lớn hàng hóa, ta cũng muốn đến Xuất Vân quốc một chuyến để buôn bán làm ăn. Nhưng bây giờ chúng ta cũng không nên đề cập đến vấn đề này vội.”
Hồng Dịch đảo mắt một cái.
“Vậy ngươi muốn như thế nào?”
Thiện Ngân Sa nhìn thẳng mặt Hồng Dịch, giống như muốn nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng của hắn.
“Không biết Ngân Sa cô nương đánh giá đạo thuật của ta ra sao? Thực lực thủ hạ của ta như thế nào?”
Hồng Dịch không đáp mà hỏi ngược lại.
“Đạo thuật của ngươi rất mạnh, mặc dù không đột phá cảnh giới quỷ tiên nhưng lại có thể ngự hỏa kết thành chân thân phật đà, thứ ngươi tu luyện chắc chắn là bí pháp của Đại Thiện Tự. Nhất là ngày đó, khi ta ở trong đào thần kiếm, bị pho tượng ma thần tám tay của ngươi dùng hỏa diễm hình hoa sen phát ra từ mi tâm thiêu đốt ta, lần ấy suýt chút nữa ta bị thương.”
“Nhưng kinh khủng hơn chính là thần hồn của ngươi bị thủy lôi của ta oanh tạc, vậy mà không tiêu tan! Theo ta được biết, phương pháp khôi phục thần hồn trong thiên hạ rất nhiều, nhưng phép khôi phục thần hồn thần kỳ như của ngươi thì ta chưa từng thấy.”
Thiện Ngân Sa cẩn thận nhớ lại, càng lúc sắc mặt càng ngưng trọng, trong lòng càng nhận thấy đạo thuật của Hồng Dịch thật thần kỳ.
“Vị Chu đại tiên sinh này cũng là cao thủ đạo thuật!”
“Hả? Là cao thủ phụ thể đại thành, có thể phân thần hóa niệm.” Ánh mắt của Thiện Ngân Sa quét qua Chu đại tiên sinh, cũng khẽ động dung. Quỷ tiên là cảnh giới đạo thuật đỉnh phong của người tu đạo, trong thiên hạ rất ít người có thể đạt tới cảnh giới quỷ tiên, mà quỷ tiên thì không ai không phải là một nhân vật nổi danh. Còn cao thủ đạt tới cảnh giới phân thần hóa niệm thì chỉ cách quỷ tiên một bước nhỏ nữa, có thực lực khá cường đại.
Nếu như nói quỷ tiên ngang với võ thánh trong võ đạo, thì phân thần hóa niệm chính là ngang với một vị võ đạo đại tông sư đỉnh cấp. Thực lực như vậy thật sự đáng để kẻ khác tôn kính.
Trên thực tế, vị Chu đ���i tiên sinh này đúng là một thượng khách được Hòa thân vương vô cùng phụng dưỡng.
“Thực không dám dấu diếm, ta lần này ra biển, thứ nhất là để trốn tránh cừu gia, thứ hai là để buôn bán làm ăn, thứ ba là để gây dựng thực lực! Ngân Sa cô nương chắc cũng nhận ra, tu luyện của ta đã đến bình cảnh! Chỉ cần đột phá bình cảnh này là có thể tu luyện đến cảnh giới quỷ tiên!”
Trong mắt của Hồng Dịch lóe lên một tia sáng sắc lạnh.
“Thanh Âm Dương Đào Thần Kiếm này ta có thể tặng cho cô nương, không cần đổi lại bất cứ thứ gì! Hơn nữa, chỉ cần sau khi ta đột phá quỷ tiên thì có thể trợ giúp cô nương, hai ta cùng nhau giết chết Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa!”
Nhìn ánh mắt tàn nhẫn quyết đoán của Hồng Dịch, Thiện Ngân Sa như bị chạm vào tâm can:
“Ngươi nếu như tu luyện thành quỷ tiên, quả thật là một trợ lực rất lớn cho ta, có thể giúp ta đối phó với Tất Thấp Hoa! Nhưng ngươi vừa lấy ra một bảo vật như vậy, vừa dốc sức giúp ta, rốt cuộc là muốn làm gì? Ngươi đang âm mưu cái gì vậy?”
“Muốn làm gì sao?”
Hồng Dịch ha hả cười to, ngửa cổ uống cạn chén bồ đào nhưỡng tửu, từ trong cổ họng phát ra một tiếng thở dài:
“Ta muốn giết chết một người, Ngân Sa cô nương nhất định phải giúp ta một tay!”
“Ai?”
Thiện Ngân Sa hỏi.
“Một võ thánh.”
Hồng Dịch từ trong kẽ răng rít lên mấy chữ lạnh như băng:
“Cô nương trước mắt giúp ta một tay, giết chết một võ thánh.”
“Võ thánh?”
Ánh mắt Thiện Ngân Sa chợt lóe lên, nhìn qua đào thần kiếm trên bàn, cân nhắc một lúc:
“Võ đạo thánh giả, thủ đoạn thông thiên triệt địa, đặc biệt là thuần tu võ đạo, linh nhục hợp nhất, cảm giác siêu phàm, ý chí ngưng luyện. Thực sự có thể dùng võ đạo giết chết quỷ tiên, kể cả bản thân ta, đối đầu với võ thánh lúc này, e rằng cũng khó giành chiến thắng.”
Tất cả bản dịch này thuộc về truyen.free, và tôi chỉ là người chắp bút, đưa nó đến gần độc giả hơn.