(Đã dịch) Dương Thần - Chương 179:
Võ thánh dù mạnh đến đâu, ta và cô nương liên thủ cũng có thể hạ sát hắn, huống hồ còn có Chu đại tiên sinh hỗ trợ.
Ánh mắt Hồng Dịch khẽ sáng lên:
– Huống hồ trên biển, sức mạnh của võ thánh chưa chắc đã phát huy được hết.
– Ở trên biển sao?
Thiện Ngân Sa nói:
– Vậy thì không có vấn đề gì. Trừ phi hắn là nhân tiên, bằng không thì không thể đạp nước lướt đi, sẽ rất bị động. Như vậy, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của ta.
– Cảnh giới nhân tiên có thể đạp nước phi hành sao?
Hồng Dịch kinh ngạc.
– Võ đạo đạt đến tuyệt đỉnh, lực dồn vào ngón tay, khi búng ra, sức mạnh như sấm sét. Một nhân tiên chân chính có thể đứng trên mặt nước, búng chỉ tạo sóng lớn nâng người lên cao, đồng thời nắm chắc được lực cân bằng để chống đỡ thân thể trên mặt biển.
Thiện Ngân Sa giải thích.
– Nhưng nhân tiên tuyệt đỉnh mà tưởng dễ đạt được lắm sao? Hồn phách hợp nhất, phấn toái chân không, ý chí vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ đánh tan quỷ tiên. Ngày trước có một vị tiên hiền từng nói với ta tám chữ: "Lôi kiếp dễ độ, nhân tiên khó thành". Ngẫm lại quả thực là chí lý.
– Lôi kiếp dễ độ, nhân tiên khó thành? Lôi kiếp cũng khó vượt qua lắm chứ.
Hồng Dịch kinh hãi.
– Lôi kiếp tất nhiên là khó vượt qua, chỉ cần một sơ sảy nhỏ, không trụ vững, lập tức hồn phi phách tán. Nhưng tu luyện nhân tiên đạo còn khó hơn. Nhân chi đạo nằm ở sự khai thông toàn bộ cơ thể con người cùng với các huyết khiếu ẩn sâu bên trong. Mỗi một bước tu luyện đều như đi trên băng mỏng, không giống quỷ tiên. Một khi quỷ tiên vượt qua lôi kiếp, mọi sự sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Ngân Sa rốt cuộc cũng là một trong Bát đại Yêu tiên thiên hạ, nên đối với võ đạo tu luyện cũng có sự thấu triệt nhất định.
– Nhưng ngươi vừa mới nói là giúp ta đối phó Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa? Kẻ này là một ma vương có mối thù sâu đậm với ta, bất kể võ công hay đạo thuật đều cao thâm vô cùng. Hắn từ trước đến nay từng bị đánh bại một lần, nhưng chỉ bị thương không chết, thậm chí còn khiến tu vi tiến thêm một bước. Mỗi lần ta giao đấu với hắn đều rơi vào thế hạ phong. Hơn nữa, bên cạnh hắn cao thủ như mây, hạm đội lại cường đại. Ta ước chừng khoảng cuối thu, hạm đội của hắn sẽ ra biển bắt cá mập trắng.
Khi Ngân Sa nhắc tới Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa, trong ánh mắt nàng không thể che giấu sát ý mãnh liệt, khiến khí lưu bốn phía lạnh lẽo run rẩy, thật giống như luồng gió lạnh từ phương bắc đang ập đến.
– Đó là tất nhiên. Tất Thấp Hoa là thống soái Thiết Phù Đồ, là một trong những tướng lĩnh cao nhất của Vân Mông. Nếu như giết chết được hắn, đem thủ cấp làm tín vật mang về, loại công lao này đủ để ta được phong hầu rồi!
Hồng Dịch giúp Thiện Ngân Sa đối phó với Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa không phải chỉ vì mục đích mượn lực lượng cường đại của nàng. Nếu quả thật giết chết được Tất Thấp Hoa, cầm đầu hoặc tín vật của hắn về triều đình báo công, công lao này e rằng sẽ giúp hắn được phong thẳng lên hầu tước.
Ngẫm lại, sau khi vào biển tuần tra thăm dò, gặp phải nguyên soái Vân Mông thống lĩnh hạm đội, hai bên gặp nhau chém giết, lấy đầu tướng địch báo công. Quả thật là quân công để phong hầu.
Tất nhiên, sau lưng Hồng Dịch là Ngọc Thân Vương, chỉ cần thật sự giết chết được Tất Thấp Hoa, công lao này cũng chẳng ai dám cướp đoạt với hắn, đường đường chính chính được phong tước vị là điều hiển nhiên.
Ý chính của Hồng Dịch là ở điểm này.
Mượn lực lượng Thiện Ngân Sa để giết chết võ thánh Ngô đại quản gia, sau đó giết chết Tất Thấp Hoa, lấy một quân công thật lớn để được phong hầu.
Mặc dù một thiếu niên phong hầu có thể khiến người đời dị nghị, nhưng điều đó không phải là chưa từng có. Trong triều hiện có Vô Địch Hầu, chính là vị thiếu niên tướng quân được phong hầu đó ư?
So với những thứ này thì một viên Nguyên Tẫn Thiên Châu hay một thanh đào thần kiếm cũng chẳng đáng là bao.
Hơn nữa, trên biển, nếu có vị yêu tiên kiêm công chúa Xuất Vân Quốc Thiện Ngân Sa này trợ giúp, thì các loại giao dịch, mua bán cũng sẽ thuận lợi hơn.
Đối với đạo lấy hay bỏ, trong lòng Hồng Dịch đến giờ vẫn luôn nắm rõ.
Hiện tại, việc cho đối phương lợi ích khổng lồ là điều cần thiết. Hồng Dịch ban cho đối phương nhiều lợi lộc để đổi lấy hảo cảm, như vậy có thể khiến đối phương trợ giúp mình.
Hồng Dịch ngẫm lại, mình còn chưa có được khí chất đế vương như các thiên tử triều đại trước đây được ghi trong sử sách. Họ có thể khiến chúng tướng hội tụ, khiến các lộ Thần Tiên, Võ Thánh cam tâm phụ trợ.
– À? Thì ra là ngươi muốn phong hầu?
Thiện Ngân Sa liếc nhìn Hồng Dịch:
– Chúng ta là người tu đạo, có thể chuyển thế nhiều lần. Chỉ cần sắp xếp chu đáo, đầu thai tốt, chớ nói phong hầu, kể cả phong công, phong vương cũng chẳng đáng là bao.
– Kiếp này có chuyện của kiếp này, chuyện kiếp này không giải quyết dứt điểm chẳng lẽ còn muốn kéo dài đến kiếp sau? Chuyện đời đời kiếp kiếp cứ tích góp càng lúc càng nhiều thì làm sao có thể siêu thoát được?
Bỗng nhiên, Hồng Dịch thốt ra tiếng lòng từ sâu thẳm nội tâm.
– Chuyện kiếp này còn không dứt khoát, còn muốn kéo sang đời sau? Chuyện đời đời kiếp kiếp tích góp càng nhiều thì làm sao có thể siêu thoát được?
Thiện Ngân Sa nhắc lại câu của Hồng Dịch, ngẫm nghĩ lại, không khỏi cảm thấy có một tư vị đặc biệt.
– Đúng rồi. Vừa nãy, Ngân Sa cô nương có nói Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa từng bị đánh bại một lần, nhưng không chết, vậy hắn thua trong tay ai?
Hồng Dịch thuận miệng hỏi một câu.
– Đại Càn Võ Thánh Hồng Huyền Cơ. Hắn thua trong tay Hồng Huyền Cơ.
Ngân Sa cười một tiếng, mang một giọng nói đầy khoái ý đáp:
– Hình như là bảy, tám năm trước. Con trai của Hồng Huyền Cơ là Hồng Hi cùng Thái tử Đại Càn đi tuần tra Thanh Sát Khẩu. Tất Thấp Hoa mang binh đuổi theo truy bắt, trúng phải cạm bẫy của Hồng Huyền Cơ, bị Hồng Huyền Cơ tự thân xuất thủ đánh b��i. Lần đó hắn suýt chút nữa bị giết chết. Một Hắc Lang Vương tung hoành cả đời lại bị một Võ Thánh đường đường chính chính đánh bại, bị thương mà phải chạy trốn. Nhưng Hồng Huyền Cơ cũng là một nhân vật lớn, hai mươi năm trước đã là Võ Thánh, bây giờ e rằng đã tiến vào cảnh giới nhân tiên. Nhân tiên... Nhân tiên... Đại Càn đang thời hưng thịnh, có một vị nhân tiên trấn giữ, giang sơn vững chắc muôn thuở.
– Nhân tiên sao?
Hồng Dịch thần sắc khẽ động, trong lòng bỗng cảm thấy khó chịu.
– Nếu như hắn là nhân tiên... Vậy ta làm sao có thể đòi lại công đạo đây?
Hồng Dịch từng đọc qua Đấu Phật Bút Lục, hắn hiểu rất rõ sự lợi hại của vị Nhân Tiên Ấn Nguyệt Hòa Thượng này. Một khi đã tu hành thành nhân tiên, thật sự có thể tung hoành khắp thiên hạ.
Hồng Dịch đè nén ý niệm khó chịu trong đầu. Tiếp đó, hắn cầm đào thần kiếm trên bàn, hung hăng nhét vào tay Thiện Ngân Sa. Hành động này khiến Thiện Ngân Sa không khỏi ngỡ ngàng.
– Không biết Ngân Sa cô nương đối với sự hợp tác này của chúng ta có điều gì dị nghị không? Dù có ý kiến gì khác thì thanh đào thần kiếm này ta cũng xin tặng cho cô nương. Ít ra, có thêm một bằng hữu vẫn tốt hơn là thêm một kẻ thù, nhất là khi bằng hữu đó lại là một trong Bát đại Yêu tiên thiên hạ.
Bảo vật như đào thần kiếm thế này khiến bao kẻ trong thiên hạ hận không thể chiếm làm của riêng. Nhưng không ngờ Hồng Dịch bây giờ lại có vẻ như sợ không tặng được cho người khác, khiến Thiện Ngân Sa vừa thấy cổ quái, vừa thấy buồn cười, nàng nhìn Hồng Dịch như thể lần đầu tiên thực sự nhận ra hắn.
– Nếu ngươi hào phóng như vậy, thì việc hợp tác của chúng ta sẽ được tiến hành.
Ý niệm của Thiện Ngân Sa vừa động đã xuyên thẳng vào đào thần kiếm, tiếp đó thân kiếm chấn động kịch liệt. Hồng Dịch cũng cảm thấy sự liên lạc của mình với thanh thần kiếm này mất đi, hắn lập tức hiểu Thiện Ngân Sa đã thu nhận cây kiếm này và bước đầu tế luyện thành công.
– Ta rất kỳ vọng vào sự đột phá của ngươi.
Thiện Ngân Sa sau khi thu đào thần kiếm, đưa mắt nhìn Hồng Dịch thật sâu.
– Nếu nh�� vậy, xin mời cô nương nán lại thuyền của ta mấy ngày để ta làm tròn nghĩa tình bằng hữu.
Hồng Dịch vỗ tay tán thưởng, vừa rót rượu cho Thiện Ngân Sa, cả hai cùng uống một hơi cạn sạch.
– Hôm nay có thể nói là tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu.
Tiệc rượu đã được chuẩn bị xong, các loại thức ăn, trái cây, rau xanh đều được dọn lên. Tiệc rượu so với trước đây còn thịnh soạn và hấp dẫn hơn nhiều.
Hai tỷ muội Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt cũng mang ra một chút kỳ trân cất giấu bao năm để góp vui.
Ngân Sa chẳng những thu lại được Nguyên Tẫn Thiên Châu, mà còn được thêm một thanh đào thần kiếm chẳng thua kém gì Huyết Văn Cương Kiếm, trong lòng tự nhiên thấy rất thoải mái. Hơn nữa, Hồng Dịch lời lẽ nhã nhặn, thơ từ ca phú tinh thông, xuất khẩu thành thơ, hiểu biết nhiều chuyện cổ kim, khiến Thiện Ngân Sa dễ hiểu vì sao Bạch Viên Vương, Hương Hồ Vương có thể trở thành bạn tốt của Hồng Dịch.
Đại Kim Chu lúc này cũng bắt đầu trở lại thói phàm ăn, mấy con mắt đảo liên hồi, vừa nốc rượu vừa nhồm nhoàm nhai thịt, khiến mọi người hoài nghi rằng thân thể Đại Kim Chu nhỏ như vậy, làm sao có thể chứa nhiều đồ đến thế.
– Thịt dê ngũ vị này không ngon. Thứ "dương cao mỹ tửu" lưu hành trong Ngọc Kinh mới ngon kia.
Đại Kim Chu ăn một miếng thịt dê tẩm tiêu bọc quế thơm lừng được hấp cách thủy, trong miệng nhồm nhoàm phát ra âm thanh quái dị.
– Dương cao mỹ tửu, quá tàn nhẫn, không phải thứ người nên ăn uống.
Thì ra, thứ yến tiệc thịt dê này chính là bào thai được móc ra từ dê mẹ còn đang sống để làm món ăn. Khối huyết nhục tiên thiên không hề dính chút trọc khí hậu thiên nào, là thứ đồ ăn rất bổ dưỡng cho thân thể.
Trong những bữa đại yến tiệc của giới quý tộc Ngọc Kinh, không thể thiếu món dê hấp cách thủy bằng sữa trâu. Thứ "dương cao mỹ tửu" này là một cao lương mỹ vị tốt nhất để chiêu đãi quý tộc, nhưng Hồng Dịch cho tới giờ chưa từng nếm thử.
– Đến rồi, đến rồi, ăn cơm thôi. Đây chính là gạo đặc biệt ta mua ở Hoàng Lương Trấn đó, cơm Hoàng Lương, cũng là thứ hiếm đấy.
Khi cơm Hoàng Lương được dọn lên, hương thơm tỏa ra bốn phía, ngay cả con cá mập trắng khổng lồ dưới biển cũng khụt khịt mũi, dường như bị mùi thơm này dụ dỗ.
– A? Lần này ra biển ngươi cũng mang theo gạo Hoàng Lương sao?
Thiện Ngân Sa nhìn những hạt cơm vàng óng thơm ngát trong chén, cũng không nhịn được cầm đôi đũa ăn thử một miếng.
– Ta dĩ nhiên là mang theo, cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng tám trăm cân thôi.
Gạo Hoàng Lương chỉ có ở Hoàng Lương Trấn. Hàng năm, ngoài trừ một lượng lớn cống nạp vào triều đình, căn bản không có nhiều dư thừa để xuất khẩu ra ngoài. Vương cung các quốc gia hải ngoại cũng chưa chắc đã được ăn loại gạo này. Những thương nhân buôn bán hải ngoại cũng biết loại gạo này giá trị gần như ngang vàng ròng: một hạt gạo, một hạt vàng.
– Bán cho ta đi.
Thiện Ngân Sa nói:
– Ta sẽ trả cho ngươi giá tốt nhất. Đúng rồi, ngươi lần này ra biển để làm ăn, vậy nếu có hàng hóa gì tốt cứ bán cho ta đi.
– À? Cô nương muốn mua hàng hóa của chúng ta sao? Chúng ta còn đang chuẩn bị đến Thần Phong Quốc giao thương. Nếu đội thuyền c��a chúng ta đến Xuất Vân Quốc thì ít nhất cũng tốn hai mươi ngày, chuyến đi này nếu không được bổ sung lương thực, nước ngọt thì không thể cầm cự lâu.
Hoa Lộng Ảnh tiếp lời.
– Chuyện này dễ xử lý. Các ngươi cứ đến cảng khẩu của Thần Phong Quốc, ở đó cũng có thương hiệu của Xuất Vân Quốc chúng ta. Các ngươi cứ để hàng hóa ở đó, trực tiếp tính tiền là được.
Thiện Ngân Sa nhìn Hoa Lộng Nguyệt và Hoa Lộng Ảnh nói:
– Hai người là Hoa thị tỷ muội của Ngân Thương Tổng Hội sao? Tám chiếc thiết giáp phi luân thuyền của Ngân Thương Hội các ngươi vừa mới đến Xuất Vân Quốc nộp cho chúng ta một ít lễ vật, vậy các ngươi tại sao lại ra đây vận chuyển hàng hóa buôn bán?
Ngân Sa dường như nhận ra Hoa thị tỷ muội thường xuyên ra hải ngoại buôn bán.
– Hả? Tám chiếc đại hạm thiết giáp phi luân sao? Lần này lại làm giao dịch lớn vậy sao?
Hoa thị tỷ muội sửng sốt nhìn nhau:
– Ngân Thương Tổng Hội mỗi lần ra biển đều là giao dịch nhỏ, nhiều nhất không vượt quá ba Đại Hạm. Tại sao lần này lại ra biển nhiều như v���y? Tám chiếc Đại Hạm, gần như là hơn một nửa lực lượng đường biển của Ngân Thương Tổng Hội. Một khi có chuyện gì xảy ra, thì việc giao thương trên biển của Tổng Hội cũng khó có thể gượng lại được.
– Cái này cũng không việc gì. Tiểu cô nương mới nổi của Dao Trì Phái là Dao Nguyệt Đình tu luyện thành Quỷ Tiên, có một Quỷ Tiên áp trận thì việc vận chuyển đường biển cũng không có vấn đề gì.
Cái miệng nhỏ của Thiện Ngân Sa đang nhai cơm, vừa nhai vừa nói.
– Ta cùng Dao Nguyệt Đình cũng từng giao thủ, lần đó ta đã phát huy lực lượng mạnh nhất nhưng vẫn để nàng ta chạy thoát. Không biết Dao Nguyệt Đình kia thực lực cường đại đến mức nào.
Hồng Dịch thầm nghĩ.
– Công tử! Nếu tám chiếc thuyền kia của Ngân Thương Tổng Hội cùng ra biển? Hay là...
Hoa Lộng Nguyệt và Hoa Lộng Ảnh cùng nhìn về phía Hồng Dịch, đồng thanh nói, trong ánh mắt thể hiện ý tứ rõ ràng:
– Chờ thời cơ giết người đoạt thuyền!
Một chiếc thiết giáp phi luân thuyền cỡ lớn cộng thêm số tài bảo trên thuyền, thực sự có thể khiến Hồng D���ch một bước lên trời, phú địch khả quốc! Hơn nữa, hắn còn có thể có được một đại hạm đội tung hoành trên biển.
– Chuyện này để sau hãy tính.
Hồng Dịch hiển nhiên đã hiểu rõ ý nghĩ của hai nàng. Nhưng vô duyên vô cớ giết người cướp của, như vậy chẳng khác nào đám hải tặc, không phải là việc nên làm.
– Đúng rồi, nói vậy trong tay Ngân Sa cô nương còn có chút Ngân Sa Giáp, Bạch Cốt Chiến Đao, không biết có thể nhượng lại cho chúng ta không?
Hồng Dịch lại nói.
Ngân Sa đã muốn tiến hành buôn bán thì Hồng Dịch tất nhiên phải lấy được thứ tốt từ nàng. Ngân Sa Giáp, đao thương bất nhập, nhẹ nhàng linh hoạt. Bạch Cốt Đao so với Loa Văn Cương thì bền chắc, sắc bén hơn nhiều, đều là thần khải, thần binh lợi khí.
– Bạch Cốt Chiến Đao ta có thể bán cho ngươi ba mươi cây! Nhưng Ngân Sa Giáp nhiều nhất chỉ bán cho ngươi mười bộ, nhiều hơn cũng không có. Dù sao Xuất Vân Quốc chúng ta cũng chỉ có hơn ba trăm Ngân Sa Vệ sĩ.
Ngân Sa thoáng suy tư, thuận miệng đáp ứng.
– Hai người chúng ta cũng không phải là người chuyên buôn b��n. Chuyện cụ thể ra sao hay là cứ đợi đến Thần Phong Quốc, để cho thủ hạ của cô nương cùng Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt bàn bạc kỹ lưỡng đi.
Hồng Dịch cũng không muốn tiếp tục nói chuyện phiếm về đề tài này với Ngân Sa.
– Ngân Sa cô nương, cô nương tu luyện đạo thuật gì?
Hồng Dịch chuyển sang vấn đề đạo thuật. Hắn tất nhiên muốn hỏi thêm chút kinh nghiệm trong việc tu luyện. Đối phương đã là Quỷ Tiên, hỏi được một vài thứ cũng có thể giúp mình tiến gần hơn bình chướng Quỷ Tiên.
– Ta tu luyện Thần Tiêu Ngũ Lôi Pháp của Thần Tiêu Đạo.
Thiện Ngân Sa nhìn Hồng Dịch, vuốt ve đào thần kiếm bên cạnh, nói ra lai lịch của mình.
– Thần Tiêu Đạo? Là một môn phái từ mấy trăm năm trước sao? Mấy trăm năm trước, khi trăm môn phái Đạo gia đua tranh, các môn phái võ học cũng tầng tầng lớp lớp mọc lên. Sau khi hoàng quyền từng bước phát triển, những môn phái này dần dần bị tiêu diệt. Cho đến hai mươi năm trước, đến cả Đại Thiện Tự cũng bị tiêu diệt. Bây giờ, không một môn phái nào có thể chống lại hoàng quyền nữa rồi.
– Ngươi biết cũng không ít nhỉ.
Thiện Ngân Sa gật đầu.
Trong lúc Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa trò chuyện, ở hải vực cách trăm dặm về phía nam bỗng xuất hiện một hạm đội gồm hơn trăm chiến thuyền, hạm đội này đang lặng lẽ tiến đến đội thuyền của Hồng Dịch.
Còn ở hướng đông nam, mười chiếc thuyền lớn đang lao đi như tên bắn, mặt nước rẽ sóng ào ào sang hai bên.
Chính là truy binh của Đại La Phái, Vệ Thái Thương.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn tìm thấy tiếng nói của mình.