Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 191:

Hồng Dịch tất nhiên sẽ không tin tưởng Vệ Liên Thành.

Cho dù đối phương thật lòng đầu nhập, Hồng Dịch cũng không thể chấp nhận. Huống hồ đối phương vốn chẳng thật lòng quy hàng. Vệ Liên Thành thao thao bất tuyệt một hồi, giao ra tất cả bí mật, thậm chí còn viết lại công pháp Chân Võ Thánh Thể. Tất cả những hành động đó đều nhằm mục đích khiến Hồng Dịch lơ là cảnh giác.

Nếu là người khác, khi nghe thấy những bí mật kinh thiên động địa như vậy, lại có được bí quyết luyện thể của một Đao Thánh lừng danh, tâm trí nhất định sẽ dao động, nhất thời mất đi sự cảnh giác.

Chưa kể, đối phương còn dùng lời lẽ lay động tình cảm, lấy thân phận mình so sánh với thân phận của Hồng Dịch, khiến Hồng Dịch sinh lòng đồng cảm với hắn.

Với những bí mật kinh thiên động địa này làm vốn, lại còn lay động tình cảm, nếu là người khác, cho dù cảnh giác đến đâu thì ít nhất cũng sẽ nhận ra Vệ Liên Thành vẫn còn giá trị lợi dụng, đáng để giữ lại một mạng.

Thế nhưng Hồng Dịch đã đọc nhiều sử sách, những mánh khóe xảo trá, gian ngoan của lòng người mấy nghìn năm qua hắn đều thấu tỏ. Tâm trí hắn vô cùng tỉnh táo, thanh tĩnh, làm sao có thể bị những lời lẽ ấy lay động?

Hơn nữa, phương pháp phối hợp hai môn võ công Thiên Xà Xạ Tức Pháp và Linh Quy Thổ Tức Pháp ghi trong Chân Võ Thánh Thể cũng có những sai sót, điểm bất hợp lý.

Nếu để những cao thủ võ học khác xem qua thì chưa chắc họ đã phát hiện ra những sai sót rất nhỏ này. Thế nhưng Hồng Dịch nghiên cứu vô cùng kỹ lưỡng hai môn võ công này, từ lâu đã có ý muốn dung hợp hai môn công pháp này làm một. Ý tưởng này được hắn nung nấu, suy xét tường tận từng ly từng tí, như vậy sao có thể không nhìn ra những tiểu xảo gian trá ấy được?

Trong bí kíp võ học mà Vệ Liên Thành còn lộng giả thành chân thì ai dám chắc những điều khác hắn nói không có ý đồ? Lời lẽ của hắn nửa thật nửa giả, tuyệt đối không thể tin cậy.

Hồng Dịch có thể khẳng định rằng, nếu thực sự dựa theo bản Chân Võ Thánh Thể này mà luyện tập, thì chắc chắn sẽ khiến nội tạng bị xê dịch, dẫn đến chảy máu trong.

Phép thổ nạp không giống như việc rèn luyện gân cốt, da thịt. Chỉ cần sai sót một ly, nội tạng sẽ bị hư tổn, khó lòng cứu chữa.

Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Hồng Dịch từ lâu đã khó lòng dung hợp hai môn võ công Thiên Xà Xạ Tức Pháp và Linh Quy Thổ Tức Pháp.

Muốn dung hợp hai môn võ công này tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Huống hồ kinh nghiệm võ đạo của Hồng Dịch còn rất nông cạn, vốn đã khó khăn lại càng thêm chồng chất.

– Hừ! Vệ Liên Thành, ngươi dám giở trò quỷ quyệt trong phép hô hấp này, tưởng qua mắt được ta sao? Ngươi chắc không ngờ, ta không những thông thạo Thiên Xà Xạ Tức Pháp mà ngay cả Linh Quy Thổ Tức Pháp ta cũng tường tận. Mặc dù Chân Võ Thánh Thể này không thể luyện tập, thế nhưng nó đã giúp ta định hướng được đường lối luyện tập sau này! Những kinh nghiệm võ đạo, đường lối tư duy luyện tập của Đao Thánh Công Dương Ngu đối với ta mà nói, chính là một tài sản vô giá!

Hồng Dịch sau khi ra lệnh phế võ Vệ Liên Thành, thân thể lập tức lùi nhanh về phía sau, tay hắn vẫn nắm chặt công pháp Chân Võ Thánh Thể.

Hắn để Vệ Liên Thành ngồi suốt ba canh giờ viết lại những thứ này cũng nhằm mục đích để Vệ Liên Thành không cảm thấy trói buộc, buông lỏng cảnh giác, từ đó viết ra đầy đủ những điều hắn nắm giữ.

Hồng Dịch cũng không sợ Vệ Liên Thành bất ngờ bộc phát ra tay làm tổn thương người.

Mặc dù cao thủ võ đạo thường được ví như “Cận tại chỉ xích, Nhân tẫn địch quốc” (gần trong gang tấc, người người là địch nhân). Thế nhưng Hồng Dịch biết bản thân là Tiên Thiên cao thủ, bên cạnh còn có Xích Truy Dương là Đại Tông Sư sơ cấp, hơn nữa còn có Thiện Ngân Sa là Tông Sư đỉnh cấp, chỉ cách Võ Thánh nửa bước chân. Vệ Liên Thành cùng lắm cũng chỉ là Tiên Thiên đỉnh cấp, có muốn giở trò cũng chẳng được, chi bằng ngoan ngoãn chấp nhận thì hơn.

Đồng thời, việc Hồng Dịch tỏ ra độ lượng, hào sảng cũng nhằm khiến Vệ Liên Thành tin rằng mình đã thực sự mê hoặc được hắn, mất cảnh giác, từ đó hoàn toàn buông bỏ đề phòng.

Những thủ đoạn phỏng đoán, những mánh khóe tâm lý như thế này, Hồng Dịch mặc dù không cao tay như những lão hồ ly ghi lại trong sử sách, nhưng hắn sử dụng cũng khá thuần thục.

Một người, khi lâm vào tuyệt cảnh, sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để khiến đối phương mất đi đề phòng, cảnh giác, hòng tìm cho mình một đường sống.

Quả nhiên, ngay khi Hồng Dịch trở mặt, thân thể lùi nhanh về sau, lời vừa dứt, khí thế toàn thân Vệ Liên Thành lập tức thay đổi, đồng thời hai mắt hắn vằn đỏ như máu, thân hình tựa mãnh thú thời hồng hoang chồm tới!

Hồng Dịch đoán không sai!

Vệ Liên Thành nói ra một lượng lớn bí mật như vậy quả nhiên là nhằm mục đích khiến Hồng Dịch lơ là mất cảnh giác, cuối cùng chộp lấy điểm yếu trong tâm lý đối phương! Bất kể đạo thuật ngươi có cường đại đến đâu, trong cự ly gần giao đấu với một cao thủ võ đạo, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút, kết cục chỉ có một chữ: chết!

Trong cự ly ngắn, võ đạo xưng hùng.

Cận tại chỉ xích, Nhân tẫn địch quốc.

Đây là ý nghĩa chân chính của võ đạo!

Vệ Liên Thành đột ngột bùng phát. Trong nháy mắt, xương cốt toàn thân đồng loạt vang lên tiếng “răng rắc, răng rắc”, tựa như tre trúc bị nghiền nát. Tay phải vung ra như một thanh đại đao, rồi bất ngờ cong lại, dồn lực, bổ thẳng xuống. Trước đó, một luồng không khí dữ dội như cắt đá bổ thép đã xuất hiện. Uy thế ấy chẳng khác nào một thanh ma đao từ thời cổ đại đang giáng xuống nhân gian!

Trong khi đó, tay trái của hắn cũng vung lên. Ban đầu duỗi thẳng, sau đó gập lại tựa một thanh lưỡi liềm. Trong lúc khuỷu tay gập lại, gân thịt khẽ rung, không ngừng phát ra những âm thanh đáng sợ, tựa một chiếc lưỡi hái tử thần đang gấp rút muốn câu hồn.

Một tay như đao bổ mạnh xuống, một tay tựa lưỡi hái câu hồn, lực lượng bộc phát càng lúc càng mạnh mẽ. Trong lúc di chuyển, hai chân của hắn tựa hai mũi khoan cắm sâu vào sàn thuyền. Sàn thuyền vốn làm bằng thiết mộc, lại được ngâm dầu ngô đồng, đao kiếm chém lên cũng phải tóe lửa. Vậy mà dưới hai chân tựa mũi khoan của Vệ Liên Thành, sàn thuyền nát vụn như đậu hũ.

Trong khi đó, xương đùi trên hai chân Vệ Liên Thành cũng vặn xoắn về hai hướng khác nhau. Hai chân xoắn lại theo hình chôn ốc, xương cốt bên trong vang lên tiếng “kèn kẹt, kèn kẹt” khiến những người xung quanh nghe mà dựng tóc gáy.

Xương cốt của con người có thể vặn xoắn lại đến mức như vậy sao? Khung xương lại có thể mềm dẻo đến như vậy sao?

Vệ Liên Thành vừa thi triển chiêu xong đã lao mạnh về phía Hồng Dịch, động tác nhanh như thiểm điện, tựa một ngọn lửa đạt đến cực điểm của lực bộc phát, kình phong dữ dội đến mức ngay cả một cọng cỏ cũng đủ sức cắt đứt đầu người!

Hồng Dịch sau khi lùi mạnh về phía sau, chỉ trong nháy mắt hắn đã cảm nhận được khí thế mãnh liệt của Vệ Liên Thành. Hắn nhìn tư thế xuất chiêu của đối phương liền lập tức cảm thấy mình như chìm trong địa ngục, không sao giãy giụa nổi, tựa như bị một cơn ác mộng bao phủ.

– Âm Dương Luyện Ngục! Âm Dương Luyện Ngục! Ngươi cùng lắm mới chỉ là Tiên Thiên cao thủ! Tại sao có thể thi triển chiêu Âm Dương Luyện Ngục trong Lôi Ngục Đao Kinh! Cho dù là Tông Sư võ đạo đỉnh cấp, muốn thi triển một chiêu Âm Dương Luyện Ngục này cũng đã vô cùng khó khăn rồi!

Hồng Dịch hét to trong đầu, nhưng ngoài miệng không sao thốt ra tiếng nào. Bởi lẽ, tốc độ lao tới của Vệ Liên Thành quá nhanh, nhanh đến mức Hồng Dịch không tài nào thốt nổi một chữ. Khí tức dữ dội, kình phong và khí thế áp bách khiến Hồng Dịch không thể nào mở miệng.

Một kích trí mạng này của Vệ Liên Thành chính là tuyệt chiêu Âm Dương Luyện Ngục trong Lôi Ngục Đao Kinh.

Trong ba đại sát chiêu Lôi Tật Hồ Quang, Âm Dương Luyện Ngục, Thiên Địa Hồng Lô thì chiêu Âm Dương Luyện Ngục này là chiêu mà chỉ có Đại Tông Sư võ học trung cấp trở lên mới có thể thi triển. Một chiêu này khi xuất ra thì ngay cả Võ Thánh cũng phải tạm thời tránh né.

Vệ Liên Thành không ngờ lại bằng thực lực của Tiên Thiên cao thủ mà có thể thi triển chiêu Âm Dương Luyện Ngục. Điều này quả thực khiến người khác khiếp sợ tột độ, vượt qua mọi lẽ thường của võ học, vượt qua mọi kiến giải của Hồng Dịch về võ thuật.

Tại khoảnh khắc này, trong đôi mắt đỏ ngầu của Vệ Liên Thành thoáng hiện lên một tia đắc ý. Hắn cũng đoán trước được Hồng Dịch đã đánh giá thấp võ đạo của Vệ gia.

Dưới một chiêu này, đạo thuật cho dù cao đến mấy cũng khó có thể kịp thời phản ứng lại.

Rầm!

Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, một bàn tay trắng nõn xuất hiện trước mặt Hồng Dịch. Xương cốt vang lên tiếng “răng rắc” tựa sấm sét, làn da như bị kéo căng hết mức, những sợi tĩnh mạch dưới da trong nháy mắt bao phủ cả bàn tay. Bàn tay trắng nõn bỗng nhiên biến đổi, trở nên đỏ hồng trong suốt, trông tựa một khối huyết thủy tinh.

Bàn tay che chắn trước người Hồng Dịch bỗng nhiên rung lên, biến thành chín bàn tay đỏ rực tựa chín cây đuốc, nối liền thành chuỗi hồng ảnh, rồi hội tụ lại thành một bàn tay thật lớn, siết lại thành n��m đấm, tung ra một quyền dữ dội.

Ngay tức khắc đạo quyền ấy bùng nổ mãnh liệt tựa sấm sét trên trời cao. Đạo quyền ấy bùng nổ đúng lúc chặn đứng được đao Âm Dương Luyện Ngục, mọi biến hóa của đao phong đều bị bàn tay này hóa giải.

– Cửu Thiên Lôi Động!

Quyền của Thiện Ngân Sa và đao thế từ cánh tay Vệ Liên Thành giao nhau, phát ra một tiếng nổ dữ dội.

Ầm!

Hai bóng người tách ra, một người lùi lại ba bước, một người thân thể bay bổng lên không trung, văng xa một trượng, khiến bàn ghế, đồ đạc đổ nát khắp sàn thuyền, bút mực, giấy nghiên đều văng tung tóe.

Người lùi lại ba bước chính là Thiện Ngân Sa, còn kẻ bị đánh văng ra ngoài một trượng chính là Vệ Liên Thành.

– Thần Tiêu Đạo Chủy Pháp. Một chiêu Cửu Lôi Động này quả thực mạnh mẽ phi thường!

Vệ Liên Thành sau khi ngã xuống sàn thuyền cũng không đứng lên nổi, khuôn mặt đầy máu tươi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thiện Ngân Sa. Vừa rồi, hắn bị một chưởng biến hóa thành chủy của Thiện Ngân Sa nện mạnh vào người, khí huyết trong người chấn động dữ dội, tai, mắt, mũi, miệng đều trào máu tươi, không còn sức chiến đấu.

Thiện Ngân Sa lùi về phía sau ba bước, khuôn mặt tái nhợt, hơi thở không đều, phải điều tức vài hơi mới khôi phục lại được. Nàng mở miệng, lạnh lùng nói:

– Cửu Thiên Lôi Động cũng chẳng có gì đáng kể. Nếu bàn về cương mãnh, Cự Linh Phá Thiên Chủy của Chân Cương Môn lợi hại hơn nhiều, lại càng không sánh được với Đại Lôi Âm Pháp Ấn trong Như Lai Quyền của Hòa Thượng Ấn Nguyệt. Ngươi, với thực lực Tiên Thiên đỉnh cấp lại thi triển được chiêu Âm Dương Luyện Ngục này, chống lại được thực lực của một Đại Tông Sư đỉnh cấp như ta, việc này nếu truyền ra ngoài có thể khiến ngươi lập tức nổi danh khắp thiên hạ.

– Hắc hắc, một lần thành danh thì có ích gì? Vẫn là thất bại, ngay cả tính mạng cũng khó giữ. Hồng Dịch, vận khí ngươi thật tốt...

Vệ Liên Thành nhìn Hồng Dịch, hắn tiếc nuối vì một chiêu vừa rồi không thể làm gì được Hồng Dịch.

Xích Truy Dương tiến lên một bước, hai tiếng “rắc rắc”, bẻ gãy xương tay, chặt đứt gân tay, gân chân của Vệ Liên Thành.

Đến giờ phút này, Vệ Liên Thành vẫn tỏ ra ngang ngạnh cứng đầu, không hề rên lấy một tiếng.

Xích Truy Dương trong lòng vô cùng tức giận, muốn lập tức ra tay kết liễu hắn. Vừa rồi, Vệ Liên Thành bất ngờ bộc phát, Xích Truy Dương đã chậm một bước, hơn nữa còn bị khí thế của chiêu Âm Dương Luyện Ngục kia chấn nhiếp. Hắn biết, nếu đích thân mình lao ra cản đao vừa rồi thì kết quả e rằng cũng chẳng tốt đẹp gì.

– Xích Truy Dương, không nên giết hắn!

Hồng Dịch bước đến, nói.

– Chân Võ Thánh Thể ta viết cho ngươi, hơn phân nửa là giả. Vừa rồi còn đánh lén ngươi, ngươi tại sao còn không giết ta?

Vệ Liên Thành hỏi.

– Bí mật ngươi viết ra, hầu hết là sự thật. Chân Võ Thánh Thể mặc dù là giả, nhưng cũng có phần đúng.

Hồng Dịch nói:

– Ngươi muốn khiến cho ta mất cảnh giác, thì sao có thể viết ra những thứ hoàn toàn giả dối được chứ, đúng không? Ta cũng vui vẻ chấp nhận mất cảnh giác đúng như ý ngươi muốn còn gì! Mặc dù vừa rồi ngươi đánh lén ngoài dự đoán của ta, nhưng ng��ơi vẫn không thể gây thương tổn cho ta. Nói cho ngươi biết, ta đã sớm có chuẩn bị, nếu không sao ta có thể mạo hiểm ngồi đây nói chuyện với ngươi? Ngươi nói chuyện huynh đệ bất hòa gì gì đó, thứ lý lẽ này không hề lay động được ta đâu! Vệ Thái Thương mặc dù là cừu nhân của ta, nhưng theo ta thấy, hắn cũng không phải là kẻ kiêu hùng. Thật ra hắn là một người cha tốt, bằng không, chỉ vì một Vệ Lôi đã chết, hắn lại có thể phạm vào điều tối kỵ nhất trong luật pháp Đại Kiền, dám dùng hỏa tiễn tiêu diệt ta sao? Nếu là kiêu hùng, hắn tất phải lấy đại sự làm trọng, một đứa con trai bỏ mạng cũng chẳng đáng là gì! Đó mới là một kiêu hùng. Từ đó có thể thấy, Vệ Thái Thương tàng trữ hỏa tiễn cũng không phải để mưu phản! Ta nghĩ rằng đây cũng là ý chỉ bí mật mà Hoàng thượng giao cho hắn, chắc chắn còn dùng vào việc gì khác!

– Ngươi... tâm tư thật sự tinh tế... thiên hạ hiếm có! Đúng là đa mưu túc trí!

Vệ Liên Thành nói.

– Mang xuống! Giam lại!

Hồng Dịch vung tay lên.

Mấy binh lính như hổ đói lập tức tiến tới áp giải Vệ Liên Thành xuống, ngoài ra còn thu dọn hết đồ đạc vương vãi trên sàn thuyền.

– Công tử, tại sao không giết hắn?

Hoa Lộng Ảnh vừa bị dọa một phen hết hồn hết vía, giờ mới tỉnh táo lại hỏi.

– Đúng vậy, công tử, kẻ đó mặc dù là một nhân tài, thế nhưng cũng khó có thể thu phục được. Chúng ta không thể chứa chấp hắn!

Hoa Lộng Nguyệt nói:

– Hiện giờ chúng ta đang ở trên biển, khó có thể quản lý hết được bọn họ. Hơn nữa lương thực, nước ngọt cũng khó lòng cung ứng đầy đủ.

– Công tử, hay là giết chết tất cả những kẻ này đi.

Chu đại tiên sinh tiếp lời.

– Từ xưa tới nay, giết kẻ đầu hàng chưa bao giờ có kết cục tốt.

Hồng Dịch điềm tĩnh nói. Hắn liếc nhìn mọi người rồi nói:

– Các ngươi đừng nhìn ta như vậy. Ta cũng không sợ báo ứng gì gì đó đâu. Nhân quả báo ứng thuộc về phúc đức. Chúng ta là người tu hành, tu chính là công đức, không hề liên quan đến phúc đức thông thường. Tích phúc hành thiện chính là thứ mà dân chúng bách tính cầu mong kiếp sau tốt đẹp hơn. Tu đạo chỉ cầu siêu thoát, không cầu kiếp sau. Tự mình khống chế luân hồi chuyển sinh, tu công không tu đức. Vì thế cho dù giết hết đám binh lính đầu hàng kia cũng không có gì phải lo ngại, bọn chúng chẳng qua chỉ là lũ kiến hôi. Ta vốn không muốn sát sinh, nhưng những kẻ này tới đây để giết ta, ta cũng không thể bỏ qua cho chúng. Ta biết, ở hải ngoại cũng thường xuyên buôn bán nô lệ, một người cảnh giới Võ Sĩ cũng chẳng khác gì một mớ rau, có thể mang đi buôn bán. Những kẻ này chỉ cần thay đổi trang phục là có thể bán sang các nước hải ngoại. Ta không thể thu dụng bọn chúng nhưng các nước hải ngoại thì có thể.

– Đúng như vậy!

Hoa Lộng Ảnh vừa nghe xong, hai mắt sáng lên nhìn Hồng Dịch. Nàng cũng không nghĩ tới Hồng Dịch lại có thể sắp xếp ổn thỏa đến thế.

Thực tế, việc giao thương trên biển của hơn trăm quốc gia lớn nhỏ thì buôn bán nô lệ là phương thức làm giàu nhanh nhất. Trên cơ bản, chúng đều dựa trên chế độ nô lệ ở Vân Mông Quốc mà thiết lập. Các nước tiến hành chiến tranh vùng xung quanh, bắt bớ dân cư bản địa rồi bán đi.

Hơn n���a, Hồng Dịch không thể chứa chấp những kẻ này, thế nhưng khi bán cho các nước hải ngoại, các quốc gia hải ngoại đều có thủ đoạn khiến chúng thần phục, cho dù chúng có cứng đầu đến mấy cũng vô dụng.

Quan trọng hơn, việc buôn bán nô lệ trên biển cực kỳ phát đạt. Một tên nô lệ bình thường không đáng tiền là mấy, thế nhưng nếu là một người đã luyện qua võ công thì hoàn toàn khác.

Một Võ Sinh, Võ Đồ đều có giá trị không nhỏ, huống chi hiện giờ hơn ba trăm tù binh đều là Võ Sư, thậm chí còn có cả Tiên Thiên cao thủ.

Một Tiên Thiên cao thủ đáng giá bao nhiêu tiền? Đổi được bao nhiêu hàng hóa? Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt không sao hình dung nổi.

– Nếu những kẻ này được bán hết đi, vậy thì công tử trong chớp mắt trở thành cự phú đấy!

Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh nhìn nhau một cái rồi nói.

– Thì ra là như vậy. Công tử thật là cao minh! Không giết Vệ Liên Thành, rồi lợi dụng tính mạng của hắn để khiến đám thủ hạ còn lại phải kiêng dè. Hơn nữa, chúng vốn đáng tội chết, công tử không giết, mà lại bán đi, như thế cũng không tính là khai sát giới, chỉ là trừng trị chúng mà thôi. Quan trọng hơn là, khi bán đám người này đi, đám vương công quý tộc ở các đảo quốc có đủ biện pháp khống chế. Nô lệ ở hải ngoại đều có phương pháp quản lý riêng. Nếu chúng ta giết những người này, chẳng những không được lợi lộc gì, mà ngược lại còn thêm sát nghiệt!

Chu đại tiên sinh vô cùng bội phục cách làm của Hồng Dịch.

Những kẻ này, giết không được, thả không xong, bán đi làm nô lệ là biện pháp tốt nhất. Quan trọng hơn, khi bán hết đám người này, Hồng Dịch trong tay cũng có một sản nghiệp thật lớn. Hơn nữa, nô lệ khi bị bán đi đều được quản lý vô cùng chặt chẽ, không bao giờ xảy ra trường hợp bỏ trốn hay làm phản, báo thù. Những nô lệ càng mạnh mẽ thì sự quản chế càng chặt chẽ.

Đào Thần Đạo hàng năm cũng phải mua không ít nô lệ từ Vân Mông Quốc.

– Nhưng còn về vấn đề lương thực và nước ngọt thì sao?

Xích Truy Dương nói.

– Đám người này đều là cao thủ, thân thể cường tráng, năm sáu ngày không ăn không uống thì cơ thể chỉ suy yếu, không ảnh hưởng đến tính mạng đâu! Hơn nữa ta đang muốn chúng suy yếu, như thế càng bớt phải lo lắng. Giờ cứ tiến về Thần Phong Quốc để giao dịch đã!

Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên:

– Từ giờ đến Thần Phong Quốc còn mất đến bảy ngày trên biển nữa! Mở hết tốc lực mà tiến tới! Các ngươi cũng bế quan tu luyện đi! Ngân Sa cô nương, chúng ta bây giờ lập tức bế quan tu luyện thôi, cần phải tìm hiểu Chân Võ Thánh Thể cũng như bí mật Tinh Nguyên Thượng Thai. Ta còn rất nhiều thắc mắc về phương diện đạo thuật và võ thuật cần được giải đáp, đang muốn thỉnh giáo một tuyệt đỉnh cao thủ như cô nương đây.

– Vệ Thái Thương và Hồng Huyền Cơ, ta cảm thấy Vệ Thái Thương thực ra là một phụ thân tốt...

Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, ngay trước lúc Hồng Dịch chuẩn bị bế quan tu luyện, không biết vì sao trong đầu lại muốn đem Vệ Thái Thương và Hồng Huyền Cơ ra so sánh.

So đi tính lại nhiều lần, cuối cùng Hồng Dịch chỉ đành thở ra một hơi thật dài, trầm ngâm một hồi lâu.

Hành trình trên biển, đánh lui địch nhân, cuối cùng tất cả cũng trở nên an tĩnh, yên ắng. Hồng Dịch cũng muốn nâng cao thực lực của mình lên chút ít. Hiện giờ có Thiện Ngân Sa bên cạnh, được sự chỉ điểm của vị yêu tiên này thì sự tiến bộ của hắn sẽ tăng lên một cách thần tốc.

...............

Trong khoang thuyền được trang trí cực kỳ lịch sự, tao nhã. Trên bàn thắp một nén Long Tiên hương, dưới sàn thuyền được phủ một tấm thảm quý trắng như tuyết, từ tấm thảm tỏa ra mùi hương ngào ngạt cỏ cây. Tấm thảm này được dệt từ lông một loài dị thú ở Tây Vực, gọi là dương đà (dê lạc đà), vô cùng nổi tiếng và quý giá.

Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa ngồi khoanh chân đối mặt với nhau trên tấm thảm. Nguyên Tẫn Thiên Châu, Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn, Đào Thần Kiếm đều được để bên cạnh. Ngoài ra còn có một tờ bí tịch tu luyện được một viên chặn giấy đè lên, nhìn qua cũng có thể thấy rõ nội dung trên đó.

Hồng Dịch hiện giờ muốn nghiên cứu võ công. Dù sao đạo thuật của hắn hiện đã đến bình cảnh, không dễ dàng đột phá được. Trong khi đó cảnh giới võ đạo của hắn giờ mới tiến đến Tiên Thiên, còn cách cảnh giới Đại Tông Sư rất xa.

Hắn hiện đang nhìn pháp quyết tu luyện Chân Võ Thánh Thể, âm thầm nghiền ngẫm, đúng lúc muốn hỏi Thiện Ngân Sa thì nàng đã mở miệng trước.

– Hồng Dịch, ngươi có muốn làm Hoàng đế không?

Thiện Ngân Sa vừa mở miệng đã nói ra lời kinh người, khiến Hồng Dịch hoảng sợ giật mình.

Hồng Dịch nhìn quanh một chút, thấy không có ai khác, rồi nói nhỏ với Thiện Ngân Sa:

– Ngân Sa cô nương, sao lại nói những lời như vậy?

– Hoàng triều Đại Kiền hiện nay, tuy bên trong thái bình hưng thịnh, nhưng lại ẩn chứa hậu họa khôn lường. Bên ngoài có địch quốc, bên trong thì thôn tính đất đai. Người nghèo càng nghèo, kẻ giàu càng giàu. Những năm gần đây, Đại Kiền đều có binh đao với Vân Mông, Hỏa La. Nếu như chiến sự thuận lợi thì không nói làm gì, một khi chiến tranh thất bại, loạn trong giặc ngoài lập tức khiến tai họa bùng phát từ trong quốc gia! Đạo môn thiên hạ hiện giờ đều đang quan sát động tĩnh, nếu bách tính khởi nghĩa, các đạo môn này tuyệt đối sẽ không giúp đỡ triều đình trấn áp nổi loạn, thậm chí còn đục nước béo cò, kiếm lợi trong loạn thế. Phải biết rằng, thời thế càng rối loạn, đạo môn càng hưng thịnh; thời thế càng thái bình, đạo môn càng tiêu điều. Nếu thực sự có một ngày như vậy, Hồng Dịch ngươi có rục rịch hành động hay không? Muốn bảo vệ triều đình hay là muốn tự lập cơ nghiệp?

Ngân Sa nhìn Hồng Dịch, trong phút chốc nàng hiện ra vẻ cơ trí chưa từng có trước đây.

Hồng Dịch nhìn Thiện Ngân Sa, há hốc mồm, suốt một hồi hắn không thốt nên lời. Hắn không ngờ Thiện Ngân Sa lại nói ra những lời ấy.

– Ngươi cũng không phải lập tức trả lời ta ngay.

Thiện Ngân Sa cười cười, nói:

– Nhưng hình như ngươi cũng có tâm tư riêng. Ngươi không muốn tu đạo thuật mà thuần tu võ đạo. Bằng không, một khi tu luyện thành Quỷ Tiên, cho dù ngươi có thần thông quảng đại đến đâu thì cũng không thể làm Hoàng đế được. Bởi lẽ, nếu ngươi làm Hoàng đế, Thái Thượng Đạo sẽ giết chết ngươi.

Bản dịch này được truyen.free giữ bản quyền, mọi hành vi sao chép và phát tán đều là vi phạm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free