(Đã dịch) Dương Thần - Chương 192:
Ngân Sa cô nương, vì sao cô nương lại hỏi như vậy?
Hồng Dịch ngạc nhiên nói.
Hắn không ngờ, trong lúc tu luyện, Thiện Ngân Sa lại thốt ra những lời lẽ lạ lùng, đại nghịch bất đạo đến thế. Từ trước đến nay, Hồng Dịch theo đuổi danh lợi cũng chỉ vì một mục đích duy nhất: được phong hầu, lập nên một gia tộc, để mẫu thân được nở mày nở mặt. Còn việc làm hoàng đế, ngay cả trong suy nghĩ hắn cũng chưa từng có.
Hơn nữa, Hồng Dịch vốn xuất thân từ việc dùi mài kinh sử, những tư tưởng như thế này chưa bao giờ nảy sinh trong lòng hắn.
Dù một năm trở lại đây, hắn đã đi hơn vạn dặm, chứng kiến cuộc sống khốn khó, cơ cực của dân chúng khắp thiên hạ, trong lòng cũng hiểu rõ rằng triều đình Đại Kiền hiện tại tuy đang ở thời kỳ hưng thịnh, nhưng bên trong lại ẩn chứa không ít hậu họa.
Hắn cũng đã đọc không ít sử sách. Trải qua bao đời triều đại, bất luận một hoàng triều có hưng thịnh đến đâu, sự hưng vong của nó cũng phải dựa vào số mệnh trời định. Thiên tai, hạn hán, binh đao chiến sự, lại thêm dã tâm đổ dầu vào lửa của các thế lực, khiến thiên hạ như một cánh đồng khô, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể bùng cháy dữ dội. Cho dù triều đình có miễn cưỡng trấn áp được, nguyên khí cũng tổn thương nặng nề, thiên hạ từ đó phát sinh nhiều chuyện phức tạp, từ hưng thịnh chuyển sang suy bại. Sau đó, quần hào đồng loạt khởi nghĩa, rồng rắn cùng múa, tất cả đều mang mưu đồ cướp đoạt thiên hạ.
Lâu đài xã tắc cũng như bị kiến mối đục khoét từ bên trong, dần dần sụp đổ, khiến người ta không khỏi kinh hãi.
Nhưng thật ra, nếu có một ngày như vậy, Hồng Dịch cũng không hề muốn chứng kiến. Dù sao, những thời khắc thái bình, phồn hoa thịnh vượng thì ai mà chẳng nguyện ý hưởng thụ.
– Vị yêu tiên này, ta cứ tưởng nàng chỉ biết tu luyện, không thấu hiểu nhân tình, không ngờ nàng lại thấu triệt mọi chuyện đến thế.
Hồng Dịch như thể lần đầu tiên biết đến Thiện Ngân Sa vậy, trong lòng suy xét từng hành động nhỏ nhặt của nàng.
Thiện Ngân Sa nói những lời này tuyệt đối không phải là tùy tiện, mà đều ẩn chứa mục đích riêng.
– Thôi, không nói chuyện này nữa.
Thiện Ngân Sa khẽ cười một tiếng, sau đó khép miệng, không nói thêm gì. Nàng trầm ngâm một hồi lâu, rồi tiếp tục mở lời, kể lại chuyện cũ:
– Ba trăm năm trước, khi ta còn là một con cá mập trong biển khơi, chưa hiểu sự đời, chỉ biết mỗi việc ăn uống, hưởng thụ thú vui giết chóc. Thế nhưng một lần gặp được ân sư, người đã giúp ta khai mở linh trí, học thuật tu hành. Sau đó, ân sư đi độ lôi kiếp, chỉ một chút sơ sẩy liền hồn phi phách tán. Nguyện vọng duy nhất của người chính là ta phải phát huy rạng rỡ, truyền bá Thần Tiêu đạo...
Hàn huyên vài câu, Thiện Ngân Sa đưa tay vuốt ve cây ngọc địch bên cạnh, khẽ mỉm cười, khuôn mặt nàng hơi ửng đỏ lên một cách khác thường.
– Cô nương muốn thành lập đạo môn, phát dương quang đại ư? Thực ra, chỉ khi triều đại thay đổi, tìm được một vị minh chủ rồi phụ trợ... Về sau, nếu được triều đình sắc phong thì mới có thể thật sự thành lập một đạo môn lớn, thu được vô số hương hỏa tín ngưỡng.
Hồng Dịch dường như cũng hiểu được ý tứ của Thiện Ngân Sa.
Thế nhưng hắn cũng không muốn nghĩ sâu thêm về vấn đề này.
– Được rồi! Tu luyện võ thuật thôi. Ta đã dừng chân ở cảnh giới đại tông sư này quá lâu, chỉ còn một tầng bình chướng nữa thôi mà cũng khó lòng vượt qua. Giờ đây, ta muốn dùng toàn bộ dược lực của Nguyên Tẫn Thiên Châu để cường hóa gân cốt, nội tạng, củng cố khí huyết, thật sự đạt tới cảnh giới võ thánh! Sau đó, ta sẽ sử dụng khí huyết cường đại của thân thể võ thánh để tư dưỡng thần hồn thông qua huyệt khiếu Tinh Nguyên Thượng Thái, một lần là vượt qua lôi kiếp. Khi đó, việc giết chết Lang vương Tất Thấp Hoa sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian!
Thiện Ngân Sa nói với Hồng Dịch:
– Trong lúc ta tu luyện, ngươi có thể ở bên cạnh tìm hiểu, có biết đâu lại giúp ngươi giải đáp được một số nghi vấn trong võ đạo! Còn về phương diện tu hành đạo thuật, đó hoàn toàn dựa vào bản tâm, không ai có thể giúp đỡ được! Ngươi cũng đừng trông chờ quá nhiều vào ta!
Nói đoạn, Thiện Ngân Sa liền nhắm hai mắt, dùng một ngón tay chỉ về phía Nguyên Tẫn Thiên Châu to bằng quả trứng gà.
Ầm!
Viên trân châu lóng lánh sắc vàng ấy lập tức tản ra mùi hương nồng nặc. Dưới một chỉ của Thiện Ngân Sa, Nguyên Tẫn Thiên Châu liền biến thành một làn sương vàng lấp lánh, tràn ngập cả gian phòng.
Hồng Dịch biết, trong khoảnh khắc Thiện Ngân Sa xuất ra một ngón tay, nàng đã dùng thần niệm cường đại khiến viên thần châu này tan chảy, giảm bớt rất nhiều thời gian sắc chế.
Làn sương mù vàng kim nồng đậm phiêu đãng trong phòng, như thể bị thứ gì đó kìm hãm lại giữa không trung, không cách nào lọt ra ngoài.
Hồng Dịch vừa hít vào một hơi, làn sương mù vàng liền tràn ngập khắp mũi miệng. Trong phút chốc, hương thơm ngào ngạt như cuồn cuộn lấp đầy hai lá phổi của hắn, khó chịu vô cùng!
– Dược lực quá mạnh mẽ! Bổ quá cũng không tốt!
Hắn lập tức nhận ra, sau khi biến thành sương mù vàng, dược lực chứa trong viên Nguyên Tẫn Thiên Châu này thật sự quá cường đại. Viên Nguyên Tẫn Thiên Châu này vốn dĩ đủ dùng cho hơn mười người, trải qua rất nhiều lần sắc chế luyện thuốc, nuôi ngựa, cũng chỉ hết có nửa non.
Thế nhưng hiện giờ, Thiện Ngân Sa lại sử dụng toàn bộ hơn một nửa viên trân châu này, giải phóng một lượng dược lực cường đại để Hồng Dịch hấp thụ vào người. Điều này cũng giống như một người bệnh cơ thể hư nhược, chỉ có thể từ từ điều dưỡng. Nếu tham lam sử dụng những dược phẩm đại bổ như nhân sâm, nhung lộc, tuyết liên thì chỉ có hại cho cơ thể mà thôi.
Những bổ dược này, chỉ cần không được dùng đúng cách sẽ lập tức biến thành thứ dược hổ lang hung bạo.
– Đừng hoảng sợ, dược lực này tuy cường đại nhưng ngươi không phải người trung niên, cũng không phải người già. Hiện giờ, ngươi vẫn là một thanh niên mười sáu, mười bảy tuổi, là thời điểm mà khí huyết, cốt tủy toàn thân linh hoạt, sung mãn nhất. Ngươi hãy lấy dược lực mãnh liệt như hổ lang này mà tăng cường mãnh khí dương cương, quán thông da thịt, xương cốt toàn thân. Trước đây, ngươi sắc chế đun canh từ viên trân châu này rồi từ từ hấp thụ vào cơ thể. Cách làm này áp dụng cho đám người Lôi Liệt, Sơn Khâu thì không có gì sai, với mức độ khí huyết của bọn họ, thì chỉ có thể điều dưỡng từ từ, không thể chịu được thứ dược lực đại bổ như thế này. Thế nhưng ngươi lại khác! Ngươi không phải là người già, mà là một thanh niên huyết khí dương cương! Đây là thời điểm khí huyết mãnh liệt nhất, mạnh mẽ phục dụng thứ thuốc này cũng chính là thuận theo thiên đạo! Thiếu niên mà học theo sự từ từ, chậm rãi của người già, đó mới chính là đi ngược lại thiên đạo!
Hồng Dịch đang định mở miệng hỏi thì giọng nói của Thiện Ngân Sa đã vang lên bên tai hắn.
– Cứng rắn dùng mãnh dược! Tính cách của thiếu niên là phải dùng mạnh đánh mạnh, lấy khí chất dương cương mới có thể đạt được thành tựu, như thế mới hợp với quy luật của đạo trời ư? Quả nhiên là Ngân Sa vương! Trước kia ta luyện công quá bảo thủ, quá cẩn thận! Mặc dù cẩn thận chậm rãi không phải là chuyện xấu, có thể bảo vệ được bản thân, nhưng lại thiếu sự cấp tiến, như thế thì khó mà đạt tới đỉnh cao!
Hồng Dịch là người thông minh, Thiện Ngân Sa vừa thoáng chỉ điểm một chút liền lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt.
Bản thân hắn trước kia luyện võ quả thực quá mức cẩn thận, tỉ mỉ, bao giờ cũng phải tìm hiểu, nghiền ngẫm thật kỹ, thấu triệt mọi thứ rồi mới dần dần luyện tập. Một khi chưa hiểu hết, hắn tuyệt đối không bao giờ luyện. Làm như vậy, tuy có thể bảo vệ tốt thân thể, thế nhưng lại quá bảo thủ. Thiếu niên luyện võ chính là dựa vào huyết khí dương cương, không cần để tâm những thứ nhỏ nhặt, không thành công cũng thành nhân, như vậy mới có thể đột phá.
– Một câu nói có thể thành Phật, một lời chỉ điểm của Ngân Sa cô nương hôm nay, ta suốt đời không quên ơn.
Hồng Dịch cố gắng đề khí, hét lớn một tiếng, sau đó liền ngậm miệng.
Bởi lẽ, khi hắn há miệng hét lên, từng đợt sương mù theo đường miệng tiến vào hai lá phổi, khiến việc hít thở trở nên khó khăn.
– Thả lỏng toàn thân, mở rộng tất cả lỗ chân lông trên người, vận chuyển lớp da để sương mù thẩm thấu vào! Tiến hành phạt mao tẩy tủy!
Giọng nói của Thiện Ngân Sa lại vang lên. Cùng lúc đó, phần lớn lớp sương mù vàng trong phòng cũng biến thành hai con rắn thật dài, theo hơi thở của nàng tiến vào trong người, dần dần, làn da nàng trở nên lấp lánh sắc vàng.
Trong khi đó, Hồng Dịch hoàn toàn bị nửa non lớp sương mù còn lại vây kín quanh người, trông chẳng khác nào bị một vỏ trứng vàng bao quanh, không thể nhìn thấy người bên trong.
Trong nháy mắt, Hồng Dịch cảm thấy mình như đang được ấp trong một quả trứng khổng lồ. Bốn phía gió thổi không lọt, sương mù vàng thật giống như một khối sắt khổng lồ từ từ ép chặt vào bên trong, thông qua từng lỗ chân lông mà thẩm thấu vào cơ thể.
– Thật là khó chịu!
Hồng Dịch chôn chặt thần hồn của mình trong Tinh Nguyên Thượng Thai, thu nhỏ lại thành một điểm rất nhỏ tại mi tâm. Trong khi đó, thân thể hắn hoàn toàn thả lỏng, để sương mù ép vào.
Trong làn sương mù, Hồng Dịch cảm nhận được thần niệm của Thiện Ngân Sa đang truyền đến.
Hắn biết, đây là Thiện Ngân Sa dùng đạo thuật để phụ trợ mình hấp thu dược lực.
– Ngươi bây giờ đang ở trong làn sương vàng này, hãy tranh thủ tu luyện quyền pháp, tìm hiểu Chân Võ Thánh Thể! Chân Võ Thánh Thể của Công Dương Ngu chính là phương pháp luyện thể cường hãn, tập hợp võ công, quyền pháp, thổ nạp, luyện tủy, hoán huyết của trăm nhà mà sáng tạo nên. Mặc dù bản sao chép của Vệ Liên Thành còn nhiều chỗ sai sót, thế nhưng bằng vào sự nghiên cứu của chúng ta thì phương pháp thổ nạp hẳn không có vấn đề gì. Thế nhưng về phương pháp luyện tủy hoán huyết thì không thể qua loa đại khái được! Luyện tủy hoán huyết chỉ cần sơ sẩy một chút là toàn thân bị phế bỏ, vì thế không thể chiếu theo bản sao chép này mà luyện tập! Ta cũng muốn nhân cơ hội này mà đem những vấn đề võ học nhỏ nhặt trước đây sửa chữa lại một lượt, khiến thân thể được rèn luyện một cách hoàn hảo! Ngươi có vấn đề gì thì có thể dùng ý niệm trao đổi với ta.
Ý niệm của Thiện Ngân Sa dao động, truyền thẳng đến tư duy của Hồng Dịch.
– Tốt! Ta cũng xem qua không ít võ đạo bút ký, nhất là những chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng trong Võ kinh, còn cả Đấu Phật Bút Lục, cũng như một số điển tịch võ học của Đại Thiện tự. Những thứ này cũng có thể giúp cô nương tăng thêm không ít đường lối tư duy.
Hồng Dịch cũng dùng ý niệm trao đổi lại.
– À? Ngươi đọc nhiều sách đến vậy ư? Những điển tịch võ học có chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng đều rất nổi tiếng và có giá trị. Ngươi là con nhà giàu, trong thư khố có điển tịch được hắn chú giải cũng không phải là điều kỳ lạ! Tốt lắm! Bắt đầu thôi!
Thiện Ngân Sa nói.
– Được!
Hồng Dịch nói xong, liền ép toàn thân xuống, hấp thụ bổ dược mãnh liệt đang cuồn cuộn nén vào. Khí huyết trong cơ thể hắn bắt đầu quay cuồng vận chuyển. Bằng một tâm chí bất chấp tất cả, bằng vào nhiệt huyết dương cương của một thiếu niên, không thành công cũng thành nhân, Hồng Dịch dậm chân một cái, bắt đầu thi triển Ngưu Ma Đại Lực quyền cùng Thiên Triền Thủ, đồng thời cũng tham khảo bước đầu phương pháp tu luyện Chân Võ Thánh Thể.
Ý niệm của hai người thỉnh thoảng trao đổi với nhau.
Tầng thứ nhất của Chân Võ Thánh Thể là phương pháp luyện thịt. Đối với cao thủ võ học, đây là một vấn đề khá đơn giản, dễ hiểu. Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa chỉ trao đổi trong chốc lát liền nắm rõ được phương pháp luyện tập, thấy không có gì đáng ngại liền lập tức bắt tay vào luyện tập.
Trong lúc luyện tập, Hồng Dịch bỗng nhiên thi triển một chiêu rất kỳ lạ: hai cánh tay cong lại, tư thế giống hệt như đang ẵm một đứa trẻ sơ sinh, ý cảnh lại rất sâu sắc, khiến hắn cảm thấy kỳ quái trong lòng.
– Đây là một tư thế trong Bão Anh Công (công phu ẵm trẻ sơ sinh) của Thái Thượng đạo! Công Dương Ngu cũng đã dung hợp công pháp này vào trong Chân Võ Thánh Thể!
Thiện Ngân Sa nói:
– Còn có Vô Cốt Nhu Quyền của Thái Thượng đạo! Ngươi cũng nên cẩn thận một chút đấy!
Hồng Dịch sau khi sáng tỏ trong lòng liền đột nhiên từ trong vỏ trứng phát lực, thúc giục gân cốt toàn thân, vung chưởng, tung cước, nện quyền, quất tay, bộc phát một loạt chiêu thức cương mãnh sắc bén.
Từng chiêu từng thức được rèn luyện một cách dữ dội.
Dần dần, Hồng Dịch tiến vào cảnh giới vô pháp vô niệm, không nghe thấy bất cứ thứ gì, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, thế nhưng thân thể hắn vẫn không ngừng vận chuyển mãnh liệt.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày trôi qua!
Đến ngày thứ năm, sự trao đổi giao lưu giữa Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa trở nên vô cùng hòa hợp.
Trong suốt năm ngày này, Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa không ăn không uống, thế nhưng tinh lực, thể lực của cơ thể họ lại đạt tới sự sung mãn chưa từng có trước đây, bởi lẽ những chất dinh dưỡng do Nguyên Tẫn Thiên Châu bổ sung còn tốt hơn bất cứ loại thức ăn bình thường nào.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, mong quý độc giả đón nhận.