(Đã dịch) Dương Thần - Chương 207:
Trên sàn của chiếc chiến hạm khổng lồ Nộ Kình, rất đông binh lính đang đứng chật.
Những binh lính, thủy thủ này thường ngày vốn uy vũ hùng tráng. Giờ đây tuy họ đang đứng chỉnh tề ngay ngắn, nhưng bất cứ ai tinh ý đều có thể nhận ra từ sâu trong ánh mắt, sự sợ hãi và bất an đã tố cáo vẻ ngoài kiên cường cứng cỏi của họ.
Tổng cộng gần một nghìn binh lính, thủy thủ xếp thành hàng ngũ ngay ngắn, tất cả đều hoảng sợ nhìn về lá long kỳ đặt giữa boong thuyền.
Long kỳ đại biểu cho sự uy nghiêm, cho quyền lực chí cao vô thượng, bây giờ lại nằm lăn lóc trên sàn thuyền chẳng khác nào một thứ rác rưởi.
- Mọi người, ta không hề muốn mọi người khởi binh tạo phản. Lần này tập kích khâm sai, mặc dù phạm phải tội lớn tru di cửu tộc; thế nhưng hiện giờ chúng ta đang ở giữa đại dương mênh mông, không một ai hay biết. Chỉ cần tin tức không bị tiết lộ ra ngoài, thì sẽ chẳng có chuyện gì cả. Hơn nữa, ta cùng mọi người còn có thể có được một khoản tài sản khổng lồ.
Hồng Dịch ngồi trên một chiếc ghế bành đặt giữa sàn thuyền, bên cạnh là các cao thủ thân tín.
Ánh mắt của hắn quét đến đâu, binh lính ở đó đều cụp mắt xuống, không một ai dám đối mặt với hắn.
Lúc này, Hồng Dịch đã sở hữu uy nghiêm và sức mạnh tuyệt đối, không một binh lính nào có thể phản kháng được.
Trên suốt cuộc hành trình, đạo thuật kinh thiên động địa mà Hồng Dịch thi triển ra đã khiến cho những binh lính, thủy thủ này tôn sùng như một ma thần bất bại; cho dù họ có ý định phản kháng thì cũng không đủ sức hành động.
Nếu như nói trước kia Hồng Dịch dùng tiền tài để mua chuộc lòng người, thì bây giờ hắn chính thức lấy sức mạnh để thị uy, chấn nhiếp thuộc hạ.
Những lời này của Hồng Dịch vừa thốt ra, đám binh sĩ, thủy thủ trên thuyền đều cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hiện giờ, điều mà tất cả binh lính lo lắng nhất chính là Hồng Dịch khởi binh tạo phản. Gia đình, thân quyến của đám binh lính này đều còn sinh sống ở Đại Kiền. Nếu đi theo Hồng Dịch tạo phản, chỉ sợ cả gia đình sẽ bị chém đầu phơi thây. Lúc này, hắn tuyên bố không tạo phản, chỉ là tìm cách che giấu chuyện này, lập tức nhận được sự đồng tình của nhiều người.
Một người khi phạm trọng tội, ý nghĩ đầu tiên của hắn cũng là tìm cách che giấu lỗi lầm.
Hơn nữa, với số tài sản khổng lồ như vậy cũng khiến cho lòng người lay động.
- Tuy nhiên, hiện giờ long kỳ đã bị xé, khâm sai đã bị giết, tài sản cũng đã cướp đoạt rồi; thế nhưng kẻ không kín miệng thì khó lòng yên ổn. Một khi tin tức này lộ ra ngoài, bản thân ta đã tu thành quỷ tiên, có thể lên trời xuống đất, không còn bị ràng buộc luân hồi, hoàng quyền chẳng thể làm gì được ta; thế nhưng mọi người có thể gặp họa sát thân!
Ánh mắt Hồng Dịch lóe lên, quét xung quanh một lượt!
- Công tử! Chuyện này liên quan đến núi thây biển máu, chúng ta nhất định phải giữ kín miệng, không dám tiết lộ nửa lời. Vì sao công tử lại nói những lời như vậy?
Đúng lúc này, một đô đầu võ quan có đầu óc nhanh nhạy liền bước ra, rõ ràng muốn bày tỏ suy nghĩ của mình.
- Tốt lắm! Mọi người chúng ta, có vinh cùng hưởng, có nạn cùng chia! Sống chết đã gắn liền một mối. Từ nay về sau, các ngươi chính là tâm phúc của ta, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi các ngươi đâu! Chúng ta, tại nơi này, vào thời khắc này, cùng hướng trời mà lập minh thệ, tuyệt đối không tiết lộ bất cứ bí mật nào; nếu không sẽ bị thiên lôi giáng xuống đầu, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Ánh mắt của Hồng Dịch đột nhiên lóe lên, chỉ vào lá long kỳ nằm ở chính giữa sàn thuyền rồi nói:
- Mọi người, chúng ta hướng trời lập minh thệ, tuy vậy cũng cần có một vật làm chứng; lá long kỳ này chính là vật chứng tốt nhất. Mang hồng ấn chu sa đến đây! Mỗi một người khi lập minh thệ thì đều phải in một dấu tay lên long kỳ! Sau khi in dấu tay xong, tất cả mọi người đều lập tức trở thành huynh đệ, không còn bất cứ sự ngăn cách nào, cũng không phải lo có ai tiết lộ chuyện này ra ngoài! Ta dặn trước một câu, chuyện hôm nay có liên quan cực lớn, trăm triệu lần không được để lộ ra ngoài. Bất cứ ai không để lại dấu tay, thì kẻ đó sẽ là kẻ thù của mọi người; khi đó ta chỉ còn cách ném kẻ đó xuống biển làm mồi cho cá mập mà thôi!
Dứt lời, một chiếc hộp đựng hồng ấn chu sa được mang lên!
Một ngàn binh lính, thủy thủ đang đứng trên thuyền, trong hoàn cảnh đó đều không còn sự lựa chọn nào khác, lần lượt run rẩy chấm tay xuống, in dấu tay chu sa lên long kỳ.
Kể ra cũng lạ, lúc mọi người in dấu tay trên long kỳ, tất cả đều lo sợ khiếp hãi, chẳng khác nào những con heo chuẩn bị đưa vào lò mổ. Thế nhưng sau khi in dấu tay xong, ai ai cũng biến đổi hoàn toàn, khí chất trở nên uy mãnh hơn hẳn, mắt ánh lên hung quang sát khí, tay đặt lên chuôi đao, khôi giáp đứng thẳng lên, dường như muốn rút đao đâm thủng cả bầu trời.
- Hay! Chiêu này của Hồng huynh thật cao tay, so với biện pháp của ta thì hay hơn nhiều! Ta vốn muốn cho những binh lính này nhổ đờm, đi tiểu lên long kỳ; mặc dù biện pháp này có thể khống chế lòng người, khiến bọn họ đoàn kết thành một khối huyết nhục, thế nhưng lại quá thô tục; không thể sánh bằng phương pháp để bọn họ in dấu tay như của Hồng huynh. Chỉ cần in dấu tay lên long kỳ một cái, người người đều biến đổi, không màng đến bất cứ chuyện gì khác, trên dưới đồng lòng. Từ nay về sau, ngay cả con cháu của họ cũng sẽ coi Hồng huynh là chủ nhân.
Xích Truy Dương vô cùng khâm phục cách làm này, liền giơ ngón tay cái lên với Hồng Dịch.
- Tốt lắm, bây giờ cho thuyền áp sát vào! Các ngươi bắt trói toàn bộ binh lính trên thuyền địch, thu gom tất cả tài bảo, vũ khí, khôi giáp rồi chất đống trên sàn thuyền. Sau đó ta sẽ phân phát cho mọi người! Ngoài ra, tất cả các loại văn thư phải trình lên để ta đích thân xem qua.
Nhìn thấy một trăm Nhân Hùng vệ cũng bị ép buộc in dấu tay xuống, Hồng Dịch cảm thấy thư thả đôi chút. Sau khi sai Trầm Thiết Trụ thu lại lá long kỳ, hắn liền hạ lệnh thanh tra và tịch thu đội thuyền của đối phương.
Rầm!
Chín con thuyền của Hồng Dịch thoáng chốc đã áp sát vào đội thuyền của Phục Ba quân, một loạt hành động thanh tra rầm rộ liền được tiến hành.
Từ trước tới giờ đều là khâm sai thanh tra tịch thu tài sản, chưa từng có chuyện ngược lại bao giờ. Lúc này nhìn thấy một ngàn binh lính hùng hổ lao sang thuyền khâm sai tiến hành kiểm kê, tịch thu tài sản, trong lòng Hồng Dịch cũng cảm thấy có chút hưng phấn.
Đây có thể nói là một cuộc thanh tra quy mô rất lớn, phải mất một thời gian dài mới hoàn tất.
Một lượng rất lớn khôi giáp, binh khí, vàng bạc, châu báu được chất thành đống trên sàn của chiến hạm Nộ Kình. Từng binh lính bị Hắc Ma Ô Nha trận trấn áp thần hồn đều bị lột sạch khôi giáp và y phục, sau đó bị trói lại một cách thô bạo, trông chẳng khác gì những chiếc bánh chưng lớn nằm lăn lóc trên sàn chiến hạm.
Bốn chiếc đại chiến hạm.
Toàn bộ vật phẩm trên bốn chiếc đại chiến hạm bị thu gom không còn sót một thứ gì. Tất cả nô lệ, thủy thủ, đầu bếp, cùng hơn hai mươi nha hoàn, thị nữ đều bị lôi lên thuyền.
Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng nghiêm cấm thủ hạ làm càn, hắn ra lệnh mang hơn hai mươi nha hoàn, thị nữ giao cho thủ hạ của Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh là Ngân Nguyệt Bát Vệ trông coi.
Ngoài những binh lính bị Hắc Ma Ô Nha trận của Hồng Dịch trấn áp, thì trên thuyền vẫn còn một bộ phận tỉnh táo. Sau khi áp sát vào đội thuyền đối phương, hắn cũng gặp phải sự chống trả; phải mất một thời gian chém giết mới có thể thu phục tất cả.
- Bốn chiếc đại hạm, tổng cộng có năm trăm binh lính! Sáu trăm thủy thủ điều khiển thuyền! Đầu bếp, nô lệ, thủy thủ, tạp dịch tiểu công, nha hoàn, thị nữ, tổng cộng có ba trăm năm mươi người!
Sau khi kiểm kê xong, người quản lý liền lập tức hồi báo.
- Ngoài ra còn có ba vạn lượng hoàng kim, năm mươi vạn lượng bạc trắng; bạc trắng là ngân phiếu còn hoàng kim là hiện vật. Trong đó còn tìm thấy một số giấy tờ mua bán giao dịch với Thần Phong quốc, ước chừng số vàng bạc này đều là tiền dùng để buôn bán với Thần Phong quốc.
Đại Kim Chu cũng đi theo kiểm kê, lúc này vừa khoa tay múa chân nói.
- Không sai, thủ lĩnh của bảy tên Ngạn doanh kia chính là đến Thần Phong quốc để làm ăn buôn bán.
Hồng Dịch gật đầu.
- Đám người kia thì xử lý thế nào bây giờ? Một ngàn ba trăm năm mươi người này không thể giữ lại bất cứ ai.
Thiện Ngân Sa nhìn Hồng Dịch:
- Thế nhưng nếu giết hết bọn chúng thì lại không hợp với tính cách của công tử; lưu lại hay bán làm nô lệ cũng là cả một vấn đề nan giải.
Đám tù binh này đều là binh lính của quan khâm sai, không thể bán làm nô lệ, nhưng giết chết toàn bộ hơn một ngàn ba trăm người này thì lại quá mức đẫm máu. Hồng Dịch không phải là kẻ hiếu sát, một khi có thể không giết người thì hắn cố gắng tránh giết người.
- Đám người này, không bán đi được, đành phải thu nhận thôi. Hiện giờ bốn chiếc đại hạm này cũng đang thiếu nhân lực. Chọn lựa những võ sư, võ sĩ trong đám người này ra, ban thưởng cho các thủ hạ của ta để làm nô bộc, người hầu. Những binh lính này, ta cũng chuẩn bị tìm một nơi ở hải ngoại để cho họ dừng chân một thời gian. Sau khoảng ba năm, khi sóng gió qua đi, lúc đó ta cũng tu luyện thành công, sau khi vượt qua lôi kiếp, lúc đó sẽ triệu hồi họ trở lại. Huống chi ý định của ta vốn là tìm một mảnh đất không người ở hải ngoại, xây dựng một đường lui cho sau này.
Hồng Dịch nói.
Võ quan có thể có nô lệ theo hầu, đó cũng là quy củ. Sắp xếp những binh lính này ở hải ngoại hai, ba năm, để rèn luyện cho tốt, một khi sóng gió qua đi thì có thể triệu tập lại để sử dụng.
- Ở trên bốn chiếc đại hạm này phát hiện được bốn chiếc rương đồng đen rất lớn, mỗi rương đều có chín ổ khóa. Ngoài ra còn có một chiếc rương lớn khác, bên trong là hỏa dược và các khối cầu sắt. Ngoài ra, trong một kho hàng còn phát hiện một lượng lớn hỏa dược, loại cầu sắt này ước chừng có khoảng hai trăm viên.
Xích Truy Dương vội vàng bước tới, trong tay nâng nhẹ một khối cầu sắt lớn.
Khối cầu sắt này đen nhánh, bề ngoài rất cứng cáp, được bao bọc bởi nhiều tầng lớp, nhìn qua có vẻ như không phải ruột đặc, dường như được cấu tạo bởi nhiều lớp vỏ thép tinh chất bọc lấy.
Hồng Dịch biết đây chính là Thiết Giáp Thần Lôi của Phương Tiên đạo, còn có một tên khác là Lôi Hỏa Thiết Pháo. Đây chính là một loại vũ khí của đội quân thần bí nhất của Đại Kiền, Hỏa Khí doanh, có thể nói đây là thứ vũ khí tuyệt vời để công thành, đánh đâu thắng đó.
Vừa rồi, Hồng Dịch cũng đã biết uy lực của loại vũ khí này, so với cung nỏ thì mạnh hơn gấp trăm ngàn lần.
- Không biết Hỏa Khí doanh thần bí của Đại Kiền còn có thứ vũ khí bí mật nào khác không nhỉ?
Hồng Dịch nhìn viên Thiết Giáp Thần Lôi này, trong lòng nghĩ thầm. Bây giờ hắn càng lúc càng nhận ra lực lượng của triều đình Đại Kiền thật sự là quá hùng hậu, vượt xa những gì thể hiện ra bên ngoài.
Hiểu biết trước kia của hắn về triều đình, quả thực quá nông cạn.
- Bảo quản thật tốt những thứ này, đợi khi có thời gian ta sẽ nghiên cứu sau. Những thứ này chính là vũ khí rất tốt để công thành cũng như chiến đấu trên biển, là thần vật dùng trong quân sự. Khó trách triều đình không phân phát cho các đội quân; mười vạn hùng binh của Tĩnh Hải quân, ngay cả một viên cũng không có.
Hồng Dịch ra lệnh.
- Công tử, phát hiện ra kim bài, lệnh kiếm, ngoài ra còn một hộp ngọc đựng thánh chỉ và một bức văn thư.
Đúng lúc này, Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt mang theo mấy món đồ lên.
Đây là một chiếc lệnh bài bằng vàng nguyên chất, phía trên điêu khắc hình một con ngũ trảo kim long tinh xảo, ngoài ra còn có bốn chữ "Như Trẫm Thân Lâm", thể hiện quyền uy chí cao vô thượng.
Còn thanh kiếm này có chuôi bằng ngọc, ở trên có buộc những sợi tơ vàng óng ánh, vỏ kiếm là gỗ tử đàn nạm vàng; vừa rút ra hiện lên một lưỡi kiếm sắc bén, trên thân kiếm hiện ra hoa văn như mảnh băng nứt, quả thực thanh kiếm này là thứ thần binh lợi khí không thua kém gì Trảm Sa kiếm.
Không chỉ như vậy, thanh kiếm này còn là thứ đại diện cho thiên tử, cũng chính là thanh Thượng Phương Bảo Kiếm.
Quan lớn khâm sai có được thanh kiếm này đều có quyền tiền trảm hậu tấu đối với quan viên hàng tam phẩm trở xuống.
Kim bài, lệnh kiếm, long kỳ, có được ba thứ này thì chính là khâm sai.
- Giữ lại, cất thật kỹ vào, biết đâu sau này có lúc cần dùng đến.
Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên.
Trong lúc nói chuyện, Hồng Dịch liền cầm lấy chiếc hộp ngọc.
Chiếc hộp ngọc này trong suốt, toàn thân trắng nõn trong suốt, nhìn qua cũng biết được chế tạo từ loại bạch ngọc thượng đẳng; phía trên hộp ngọc có một ổ khóa tinh xảo bằng ngọc. Mở chiếc hộp ngọc ra, bên trong là một bản tấu chương.
Hồng Dịch cầm bản tấu chương lên, liền thấy một hàng chữ tràn đầy khí thế hào hùng, tựa như thần long vẫy vùng.
- Chữ đẹp, trong thiên hạ không ngờ lại có bút lực hùng hồn đến vậy!
Hồng Dịch vừa nhìn những dòng chữ này liền thầm run lên trong lòng. Nhìn chữ như thấy người, kẻ sĩ tinh thông nhân tình thế sự, khi nhìn chữ viết của một người, cơ bản có thể đoán được năng lực đối phương.
Cho tới tận bây giờ, Hồng Dịch chưa từng thấy kiểu chữ nào có bút lực hùng hồn như vậy.
Ở phía trên nét chữ này dường như có nét thần long, là nhánh long mạch xuyên núi! Bên trong ẩn chứa một ý cảnh hùng hồn khiến cho người ta hít thở không thông.
Hồng Dịch lấy tay sờ lên, dùng linh hồn để cảm nhận ý cảnh thâm trầm ẩn chứa bên trong bút họa. Vừa chạm tay vào, dường như lập tức cảm nhận được một uy nghiêm ngạo thị thiên hạ.
- Ý cảnh ẩn chứa bên trong những dòng chữ này thật sáng chói. Mà thứ này lại có thể tạo ra áp lực mạnh mẽ đến vậy lên linh hồn ta sao? Võ đạo của Vô Địch hầu này cường đại đến mức nào?
Hồng Dịch nhìn nét chữ trong bản tấu chương này, hắn đã sớm nhận ra đây chính là tấu chương mà Vô Địch hầu viết gửi cho Hoàng thượng.
Nội dung của tấu chương là chuyện binh gia, lương thảo, địa lý, tình hình của địch, v.v., tất cả đều được phân tích một cách rõ ràng, mạch lạc và đơn giản.
Nhìn nội dung của tấu chương giống như nhìn một bức họa vô cùng chi tiết, nắm bắt mọi sự việc một cách chính xác, cụ thể.
Công phu văn bút được thể hiện một cách rất tỉ mỉ, rõ ràng.
- Công phu văn chương của người này, muốn thi đỗ trạng nguyên cũng không có vấn đề gì!
Hồng Dịch thầm kinh hãi.
Tấu chương bao gồm mấy ngàn chữ được viết một cách lưu loát, trình bày rõ ràng toàn bộ tình hình quân sự, vũ khí; cuối cùng đề tài dần chuyển, ẩn chứa trong vài câu từ là một số tin tức trọng yếu, đại khái là như thế này:
- Thần đã dò xét ra, chí bảo ngày trước của Đại Thiện Tự, Càn Khôn Bố Đại thất lạc ở một lục địa hoang vu chưa được khai phá. Vùng lục địa này nằm sâu trong hải vực phía nam. Càn Khôn Bố Đại bị Tinh Nhẫn hòa thượng lén mang đi, người này là một trong một trăm lẻ tám bồ tát, là tàn dư của Đại Thiện Tự. Bên trong Càn Khôn Bố Đại có cất giấu bí điển chí cao cũng như vô số tài bảo, vàng bạc, thần binh lợi khí mà Đại Thiện Tự đã tích lũy ngàn năm qua. Nếu như có thể lấy được thứ bảo vật này, bổ sung vào quốc khố, thì có thể miễn thuế cho thiên hạ mười năm; khiến cho Đại Kiền ta dân giàu nước mạnh, không ngừng sinh sôi phát triển, nhất cử thống nhất thiên hạ, chấn nhiếp man di bốn phương tám hướng. Thần được biết Vân Mông quốc chủ cũng nắm được tin tức này, đã bí mật phái cao thủ đi đến hoang nguyên trước để tầm bảo, kính mong Hoàng thượng sớm h�� lệnh.
- Cái gì? Thật sự có thứ bảo vật như Càn Khôn Bố Đại này sao?
Sau khi xem xong đoạn tấu chương này, Hồng Dịch cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Càn Khôn Bố Đại, bản thân nó là một vùng trời đất. Một chiếc túi nhỏ bé mà có thể chứa vô số đồ vật. Trong dân gian thậm chí có truyền thuyết rằng, một ngàn năm trước, lúc triều đình Đại Hằng khai quốc, hai mươi vạn đại quân khi đó thiếu hụt lương thảo, Đại Thiện Tự liền phái một người mang theo Càn Khôn Bố Đại đến trợ giúp; không ngờ bên trong lại có thể chứa một lượng lương thảo khiến cho hai mươi vạn đại quân ăn dư dả trong nửa năm! Là ăn dư dả trong nửa năm đấy!
Lương thảo mà hai mươi vạn đại quân một ngày tiêu hao là một số lượng cực lớn, có thể chất thành một ngọn núi. Cho dù tất cả đại hạm hiện giờ của Hồng Dịch, toàn bộ đều chất đầy lương thảo, thì e rằng cũng chưa tới một phần mười lượng lương thảo đó. Muốn ăn trong nửa năm, đây là thứ khái niệm gì?
Trước kia, Hồng Dịch cũng đọc qua những ghi chép thần bí, hắn vẫn cho rằng những câu chuyện này là do hòa thượng thêu dệt để mê hoặc dân chúng; dân chúng càng truyền thì câu chuyện càng thần kì. Kẻ sĩ chân chính tuyệt đối sẽ không tin những điều này. Thế nhưng bây giờ xem ra những thứ truyền thuyết, thần thoại như vậy cũng không phải là không có thật sự.
Một nửa còn lại là đích thân Kiền đế phê chuẩn.
Phần phê chuẩn của Kiền đế có màu huyết hồng, chữ viết sắc bén như đao khắc trên ngọc đá, hiện rõ những lời vàng ý ngọc của Hoàng đế.
Đại ý là thế này:
- Mãng hoang ngoài hàng vạn hải lý, yêu thú hoành hành khắp nơi, còn có tà giáo Vu Quỷ đạo năm xưa từng mê hoặc dân bản địa. Khi tiến về phía trước tìm bảo vật phải hết sức cẩn thận. Tuy nhiên trẫm đã sớm có an bài. Ngươi mang phần tấu chương này truyền xuống các đại thống lĩnh thủy quân, để bọn họ lần lượt xem qua, riêng Nhan Chấn của Tĩnh Hải quân thì không cần phát cho xem. Kẻ này năng lực không đủ, chưa thể đảm đương việc lớn lần này. Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu, Trấn Hải tướng quân Nhạc Đoạn Hành, Định Hải tướng quân Kỷ Băng Dương, Bình Hải tướng quân Liễu Quân Đao, bốn người này ngươi đều có thể chỉ huy, tùy tình hình mà hành động.
- Thì ra Càn Khôn Bố Đại thật sự ở Mãng Hoang! Hoàng đế đã sớm biết được rồi. Lúc trước phái Tĩnh Hải Quân trừ phiến loạn chẳng qua chỉ để dọn đường mà thôi! Thế nhưng nhìn qua bản phê chuẩn này, dường như Nhan Chấn của Tĩnh Hải quân là người yếu nhất trong ngũ đại thống lĩnh hải quân thì phải. Trong bản cơ mật này, Hoàng đế có nói hắn không đủ năng lực hành sự.
Hồng Dịch ngẩng đầu lên, nhìn về phương xa.
- Mãng Hoang sao?
Mãng Hoang chính là một lục địa khổng lồ ngoài hải ngoại, là nơi đất đai cằn cỗi, yêu thú hoành hành, từ lâu đã bị tàn dư của Vu Quỷ đạo chiếm cứ, mê hoặc dân bản địa, hoàn toàn khác biệt so với thế giới văn minh.
Nếu như nói Vân Mông là kém văn minh thì đại lục Mãng Hoang là nơi không có văn minh. Không ai biết Mãng Hoang rộng lớn đến đâu, cũng chưa từng có ai thăm dò qua vùng đất này, trong tài liệu lịch sử càng không có ghi chép gì cả.
Còn về phần Vu Quỷ đạo, đây từng là một đạo phái dùng việc tế luyện người chết, nuôi dưỡng ác quỷ, tu luyện bằng huyết tế đầu người, hút máu ăn xương tủy của con người làm chủ. Đạo phái này tất nhiên là khiến cho người trong thiên hạ không thể dung tha. Kể cả là tà giáo như Vô Sinh đạo, Chân Không đạo cũng không làm cái chuyện hút máu ăn xương tủy người như vậy. Chính vì thế Vu Quỷ đạo đã sớm bị diệt tuyệt, thế nhưng vẫn còn sót lại chút truyền thừa, tuy nhiên không được lưu truyền vào các quốc gia văn minh; chỉ có thể tồn tại ở vùng đất cằn cỗi như Mãng Hoang để mê hoặc dân bản địa mà thôi.
- Dường như tung tích của Càn Khôn Bố Đại cũng lọt ra ngoài khiến cho rất nhiều cao thủ đều đổ dồn về Mãng Hoang tìm bảo vật? Ta có nên đi hay không nhỉ? Thế nhưng Mãng Hoang quá rộng lớn, chẳng khác nào bầu trời, vô cùng vô tận lại cực kỳ nguy hiểm. Trong hải vực rộng hàng vạn dặm, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, hơn nữa mấy tháng nữa, khi xuân về, ta còn phải trở về Đại Kiền.
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.
- Càn Khôn Bố Đại à? Loại bảo vật này, loại bảo vật này nhất định phải có được!
Thiện Ngân Sa nhìn thấy bản tấu chương cùng phần phê chuẩn của Kiền đế cũng cảm thấy kinh ngạc.
- Hồng Dịch, ngươi bây giờ đã tu luyện thành quỷ tiên, hai người chúng ta liên thủ, lại có được nhiều pháp bảo như vậy, thực lực đủ sức đoạt bảo rồi! Nghe đồn rằng bên trong Càn Khôn Bố Đại kia có ba cuốn vô thượng kinh thư Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai của Đại Thiện Tự! Hiện Thế Như Lai kinh và Vị Lai Vô Sinh kinh thì không nói làm gì, thế nhưng Quá Khứ Di Đà kinh chính là vô thượng đạo thuật tu luyện thần hồn đấy. Sau khi tu luyện, thần hồn bất diệt, cơ hội đạt thành Dương thần nắm chắc đến sáu, bảy phần! Nếu như ta có được bộ kinh thư này, chỉ cần cho ta vài chục năm, chắc chắn sẽ tung hoành thiên hạ, ngay cả là Mộng Thần Cơ cũng chẳng làm gì được ta!
Giọng nói của Thiện Ngân Sa có chút run run.
- Trong Càn Khôn Bố Đại làm gì có Quá Khứ kinh; Quá Khứ kinh đang ở trong tay ta đây!
Hồng Dịch nghĩ thầm nhưng không nói ra miệng.
Những kẻ đoán ra hắn có được Quá Khứ kinh là Triệu Phi Dung, Yến Chân Tông đều đã hồn phi phách tán rồi. Bây giờ trong trời đất này, không một ai biết hắn có bản kinh thư này.
Đây mới đích thực là chí bảo, không thể dễ dàng để người khác thấy được. Những thứ bảo vật như Hám Thiên cung, Vô Cực kiếm, Tử Mẫu Hỏa Luân Phích Lịch Kiếm, Thần Mộc Ban Chỉ, thậm chí là Tiên Đô Ngọc Hoàng, mặc dù trân quý nhưng đều là vật ngoài thân, đưa cho Thiện Ngân Sa cũng không thành vấn đề, thế nhưng Quá Khứ Kinh hoàn toàn khác biệt.
Có lẽ một ngày nào đó, khi Hồng Dịch tu luyện đến cảnh giới tuyệt đỉnh, sau khi vô địch thiên hạ, hắn có thể nói cho Thiện Ngân Sa biết, thế nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ. Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.