Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 212:

Bản công pháp ta tu luyện đây chính là thần khí vô song, là sinh mệnh của ta, không thể dễ dàng tiết lộ ra ngoài! Thế nhưng nếu như nàng đã truyền cho ta bí quyết chí cao của Thần Tiêu đạo, chúng ta lại kết thành đạo lữ, cùng nhau tương trợ, bảo vệ, thì ta cũng không dấu giếm nàng nữa. Ngân Sa, ta cũng sẽ chia sẻ bí mật sâu kín nhất của bản thân với nàng.

Hồng Dịch rút ra bản Quá Khứ kinh màu ám kim, trông tựa một chiếc khăn tay. Cầm bản kinh trên tay, hắn chẳng khác nào cầm lấy vận mệnh của bản thân.

Quả thật, thứ này còn quan trọng hơn cả vận mệnh của hắn rất nhiều.

Không có bộ kinh thư này, thì hiện giờ có lẽ hắn vẫn chỉ là một tú tài khốn khổ cùng cực, không biết gì, không hiểu gì.

Bộ kinh văn này không chỉ là một vô thượng bảo điển mà vô số người tu đạo cùng yêu, ma, quỷ khắp thiên hạ mơ ước, mà còn là thứ đã thay đổi hoàn toàn số phận của Hồng Dịch.

– Năm đó Ấn Nguyệt hòa thượng hay ai đó đã giấu bộ kinh văn này trong một quyển Võ kinh tầm thường, liệu người đó có hay rằng chính thứ này đã thay đổi số phận của ta không?

Ý niệm này chợt thoáng vụt qua tâm trí Hồng Dịch.

– Rốt cuộc đây là bí quyết, bảo điển gì vậy? Sao lại trịnh trọng như vậy? Theo ta biết, chàng là một người không quá coi trọng pháp quyết, không thiết tha gì với các loại bảo bối, mà mọi việc đều dựa vào bản thân mình. Không ngờ chàng lại có thể cất giấu một thứ như vậy? Đúng là không thể ngờ được.

Thiện Ngân Sa nhìn động tác của Hồng Dịch, nghiêm nghị và cẩn trọng, hoàn toàn khác lạ so với ngày thường, vì thế nàng tỏ ra rất hiếu kỳ.

Nàng đã tiếp xúc với Hồng Dịch một thời gian, cũng đã phần nào thấu hiểu tính cách hắn.

Ngay cả những pháp bảo như Hám Thiên cung, Vô Cực tiễn, Hồng Dịch đều có thể tặng cho nàng, không hề giữ lại chút nào cho riêng mình.

Mà ngay cả Long Tượng Pháp Ấn, Chân Võ Thánh Thể, Ma La Thần Chủy, thậm chí là bí quyết Tinh Nguyên Thượng Thai cũng chia sẻ cho nàng.

Theo lẽ thường, việc Hồng Dịch thái độ quá đỗi trịnh trọng khi nhắc đến bảo vật này quả thực rất lạ lùng.

– Đây là một trong ba đại kinh thư của Đại Thiện tự, là bảo điển tu luyện thành Dương Thần, Quá Khứ Di Đà Kinh. Năm đó, sở dĩ ta có thể dùng cảnh giới hiện hình mà giao đấu với một quỷ tiên như nàng, hoàn toàn là nhờ vào bộ kinh thư này! Vốn dĩ ta định rằng, phải đến khi tu luyện vô địch thiên hạ, mới một lần nữa lấy bộ kinh văn này ra. Nhưng nay nàng đã truyền lại bí quyết tối cao của Thần Tiêu đạo cho ta, ta cũng không thể giữ lại ý định ban đầu nữa, đành coi đây là quỳnh dao báo đáp nàng vậy.

Hồng Dịch xòe bản Quá Khứ kinh đang nắm trong tay ra, đặt lên bàn. Khi bản kinh văn trải rộng trên mặt bàn, nhất thời, một pho tượng đại Phật vĩnh hằng bất động ngồi ngay ngắn giữa hư không, nhật nguyệt tinh tú vây quanh, hiện rõ trước mắt.

Thiện Ngân Sa nhìn thoáng qua, đôi mắt nàng lập tức khựng lại.

Nàng chính là yêu tiên đã tu luyện qua ba trăm năm, kinh nghiệm đạo thuật vô cùng phong phú.

Chỉ nhìn qua một chút liền nhận ra bức họa trên kinh văn này đại biểu cho một loại ý chí vô cùng huyền ảo.

– Đây là...

Dù với định lực của một quỷ tiên, mà giọng Thiện Ngân Sa vẫn không khỏi run rẩy.

Sau đó nàng khẽ dụi mắt, tưởng rằng mình nhìn nhầm.

– Đây chính là một trong ba đại kinh thư của Đại Thiện tự: Quá Khứ Kinh. Quyển kinh này được giấu bên trong một quyển võ kinh tầm thường, ta tình cờ phát hiện ra lần đó.

Hồng Dịch nói lại một lần nữa.

– A!!

Từ trong cổ họng Thiện Ngân Sa thốt lên tiếng than sợ hãi, ánh mắt cũng trở nên sắc bén như đao, thế nhưng ánh mắt đó lại không nhìn Quá Khứ kinh, mà là nhìn thẳng vào Hồng Dịch.

Hồng Dịch đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng, từ trong ánh mắt tỏa ra khí độ thẳng thắn vô tư, không chút xảo trá, gian xảo, chẳng khác nào một thiếu niên thuần phác, toàn tâm toàn ý hiến dâng cho người mình yêu.

Trong một khoảnh khắc này, Thiện Ngân Sa chỉ cảm thấy thần niệm của Hồng Dịch thông suốt vô song, tinh thuần vô song, tựa như hóa thành dòng nước mùa thu trong suốt mát lạnh, không có một chút tạp chất nào, phảng phất nét ngây thơ của trẻ sơ sinh.

Tại thời điểm này, cả thể xác lẫn tâm hồn của Hồng Dịch tinh thuần vô cùng, không mảy may gian trá xảo quyệt.

Trong nháy mắt, thần hồn của Hồng Dịch dường như tăng lên đáng kể, tu vi tiến thêm một bậc.

– Phù!

Thiện Ngân Sa nhắm đôi mắt lại, như khẽ nghỉ ngơi một chút, sau đó thở ra một hơi thật dài.

– Tâm thần của ta suýt chút nữa đã thất thủ rồi. Hồng Dịch, chút nữa thì chàng đã phá hỏng đạo tâm của ta rồi!

Quả thật, khi vừa nhìn thấy Quá Khứ kinh, tâm thần nàng đột ngột mất kiểm soát, đạo tâm suýt chút nữa tan vỡ.

Tuy nhiên Thiện Ngân Sa dù sao cũng có tu vi cao thâm nên, chỉ trong chốc lát liền ổn định thần niệm của mình. Nàng cũng không chạm vào Quá Khứ kinh, cũng không nhìn vào kinh văn này nữa.

– Hồng Dịch, chàng thu lại đi, đợi ta bình ổn tâm tư của mình, khi đó mới xem lại kinh văn một lần nữa. Một khi tâm tư không ổn định mà miễn cưỡng tu luyện bộ kinh thư vô thượng này, e rằng sẽ tẩu hỏa nhập ma mà chết. Đạo càng cao, ma cũng càng cao. Kinh thư càng cường đại, pháp quyết càng cao thâm thì tâm ma cũng càng lớn.

Thiện Ngân Sa lại có thể không hề vội vàng với tới xem, mà thu liễm bản thân.

Hồng Dịch cũng không khỏi rùng mình, hắn biết thần hồn Ngân Sa đã trấn định trở lại.

Năm đó, khi có được Quá Khứ kinh, hắn cũng không hề nóng lòng luyện tập hay xem xét, mà cất đi, thắp hương tắm gội, chờ tâm tình bình tĩnh trở lại rồi mới bắt đầu xem xét.

Càng là bảo vật quý giá thì càng phải cẩn thận tỉ mỉ, không được để lộ sự vui sướng hoan hỉ trên mặt, đây chính là đạo lý thực tế nhất của kẻ sĩ.

– Đúng vậy, với vô thượng kinh điển, tâm tình không bình tĩnh, thần niệm không phẳng lặng như mặt nước, thì không thể nào xem xét được.

Hồng Dịch ch��p mắt, thu Quá Khứ kinh vào, rồi vung tay lên, bản vô thượng kinh thư liền bay thẳng về phía Thiện Ngân Sa.

– Nàng cứ giữ lấy đi. Đã là đạo lữ, sau này chúng ta còn trăm năm hẹn ước, ngày tháng còn dài. Đến tận bây giờ, ta mới thực sự cảm thấy thoải mái.

Hồng Dịch vừa mang Quá Khứ kinh ra ngoài, cả người lập tức cảm thấy dễ chịu, thoải mái khôn tả, tựa như vừa hoàn thành một công đức vô cùng lớn lao.

Phực!

Thiện Ngân Sa nhìn thấy Quá Khứ kinh bay tới, nàng không đưa tay ra tiếp lấy, mà chụp một trảo. Một đoàn thủy lôi lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, phóng ra trùm lên Quá Khứ kinh. Sau đó thủy lôi xoắn lại dữ dội, dường như muốn nghiền nát kinh văn này thành từng mảnh vụn.

– Ngân Sa, nàng làm gì vậy?

– Quyển kinh văn này tuyệt đối không thể tồn tại trên thế giới này. Chàng xuất ra chân hỏa của mình đi. Chúng ta dùng nước lửa kết hợp để hủy diệt triệt để kinh văn này! Pho tượng đại Phật trên kinh thư ta vừa rồi đã dùng thần niệm khắc ghi vào óc rồi, kinh văn còn lại sau này chàng nói cho ta cũng được.

Thiện Ngân Sa vung hai tay lên, khối thủy lôi xoay chuyển càng dữ dội, xé nát Quá Khứ kinh thành từng mảnh.

Nhìn thấy Hồng Dịch dường như muốn ngăn cản, Thiện Ngân Sa lại nói:

– Tất cả các bí quyết tối cao đều là truyền khẩu, truyền tâm, chưa từng có pháp quyết nào được ghi lại trên giấy. Ngay cả Thái Thượng Đan Kinh của Thái Thượng đạo cũng vậy, những bí quyết ghi trên giấy cũng không hoàn toàn đầy đủ, mà là do thánh nữ và giáo chủ khắc ghi trong lòng. Phàm những bí quyết tối cao được ghi lại trên giấy đều khiến trời cao đố kỵ! Sẽ gặp phải vô vàn sự dòm ngó, rình rập! Đại Thiện Tự chính là vì ba quyển đại kinh thư này mà gặp họa diệt vong. Nếu hai người chúng ta mang quyển kinh này xuất ra thế gian, sẽ lập tức gặp phải vô vàn tai họa. Trên thế giới này, người nhận thức được Quá Khứ kinh tuy không nhiều, nhưng cũng chẳng phải là ít! Hơn nữa, ta dám khẳng định đó đều là các tuyệt đỉnh cao thủ, là những nhân vật mà hai người chúng ta không thể chống lại.

– Không sai, bí quyết tối cao quả thật đều là truyền khẩu, truyền tâm. Một khi ghi lại trên giấy sẽ khiến bản thân luôn bị dòm ngó chú ý, khiến trời cao đố kỵ! Kinh văn trên quyển kinh thư này vô cùng đa dạng, ngụ ý thâm ảo. Ta tuy đã tu luyện thành, nhưng cũng chưa luyện đến cảnh giới cao nhất, còn phải tìm hiểu nhiều. Tuy vậy, nếu giữ lại quyển kinh văn này, lỡ xảy ra chuyện gì, bị người khác nhìn thấy thì lập tức sẽ lâm vào đại họa diệt vong. Lần này chúng ta đến Mãng Hoang tìm bảo vật, khi đó ta sẽ nói lại đoạn kinh văn này cho nàng, hai chúng ta cùng nhau tìm hiểu. Bây giờ tâm tình ta cũng đã khôi phục sự bình tĩnh ban đầu, không cần xem xét nữa.

Hồng Dịch thấy tâm tư của Thiện Ngân Sa vô cùng tỉ mỉ, cẩn trọng, lúc có được Quá Khứ kinh lại có thể không cần xem kỹ, liền lập tức hủy đi. Đến lúc này hắn mới biết được thần hồn của Thiện Ngân Sa quả thật kiên định vô song, biết mình biết người, tinh tế, nhuần nhuyễn tựa tơ lụa.

Nữ tử như vậy mới chính là người bạn đồng hành tốt nhất, là sự lựa chọn tốt nhất để cùng mình sánh bước trên con đường đời mênh mông mịt mờ.

Tâm niệm khẽ động, Hồng Dịch liền vung hai tay lên. Thần niệm trong đầu hắn tản ra, trong hư không bỗng ngưng tụ một ngọn lửa trắng rừng rực, sau đó va chạm với thủy lôi của Thiện Ngân Sa. Nước lửa tương hỗ quấn vào nhau, hai đại cao thủ quỷ tiên hợp sức, vận dụng đạo thuật công kích dữ dội.

Sau khi luyện hóa đủ nửa canh giờ, một trong ba đại kinh thư của Đại Thiện Tự, Quá Khứ Kinh, cuối cùng cũng biến thành một làn khói xanh vô hình, biến mất khỏi thế giới này.

Từ nay về sau, Quá Khứ kinh thực sự đã trở thành quá khứ rồi.

– Chậc! Vốn tưởng rằng ba ngày tu luyện này, tinh thần chúng ta trở nên hoàn hảo, đủ sức tiến về Mãng Hoang. Thế nhưng chàng lại đưa cho ta một thứ như vậy khiến thần niệm ta lúc này cảm thấy bất an, đạo tâm lay động. Một khi gặp Hắc Lang Vương, đơn độc đả đấu, e rằng sẽ không phải đối thủ của hắn. Ta chắc phải mất một ngày một đêm nữa để trấn áp đạo tâm, chàng hộ pháp giúp ta, cũng đừng nên đề cập tới bất cứ điều gì về Quá Khứ kinh nữa nhé.

Sau khi hủy diệt Quá Khứ kinh xong, Thiện Ngân Sa liền ngồi xuống, lắc đầu.

– Quyển vô thượng kinh thư này không ngờ lại có thể nằm trong tay chàng. Ta thật sự không ngờ tới. Chậc, tâm tưởng của chàng thì đã hồi phục rồi, còn lòng ta lại chẳng yên ổn chút nào. Không biết một ngày một đêm có thể trấn áp nổi không nữa.

– Ta sẽ hộ pháp cho nàng.

Hồng Dịch ngồi xuống. Lúc này trong lòng hắn bình an vô cùng, không giống như nửa khắc trước đó. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy lòng tin chiến thắng Hồng Huyền Cơ mạnh mẽ chưa từng có.

Cho dù Hồng Huyền Cơ có thành Nhân Tiên, thậm chí sau này đạt tới cảnh giới Phấn Toái Chân Không, thì Hồng Dịch cũng cảm thấy mình có khả năng chiến thắng hắn.

– Hồng Huyền Cơ ngươi sinh ra vốn là kẻ vô tình vô nghĩa, lừa gạt mẫu thân, chiếm đoạt công pháp Thái Thượng đạo! Chẳng khác nào thiên đạo vô tình, về điểm này ta cũng không thể làm gì khác. Thế nhưng ngươi lại treo bức tranh hoa mai tại vị trí quẻ Càn trên tường, chứng tỏ trong lòng còn có tình, như vậy chẳng phải đầu đuôi bất nhất sao? Ý niệm chẳng phải chưa tinh thuần sao? Như vậy sao có thể đạt tới Nhân Tiên được? Nhân tâm không chướng ngại, đó mới chính là gốc rễ. Nhân tâm bị cản trở, thì cho dù tập hợp toàn bộ lục đại thánh địa cũng không thể bằng đạo thuật của Viễn Cổ thánh vương.

– Hồng Huyền Cơ, nếu ngươi có thể nhìn ra tâm chướng, thì hẳn sẽ phải thiêu hủy bức tranh đó. Như vậy mới thật sự đáng sợ. Không biết ngươi có đốt được bức tranh đó không?

Hồng Dịch bỗng nhớ tới bức tranh treo trong thư phòng Hồng Huyền Cơ.

Ý niệm này chỉ chợt lóe lên trong đầu hắn. Khi hắn ngồi xuống, liền thi triển đạo thuật bảo vệ Thiện Ngân Sa, giúp nàng trấn áp thần hồn.

Hắn mang Quá Khứ kinh đưa cho Thiện Ngân Sa, ý định ban đầu là muốn tăng cường thực lực cho hai người. Những tuyệt đại cao thủ như Khổng Tước vương, Thiên Xà vương, đều đã xuất hiện trên biển. Nếu không tăng cường thực lực thì không có chút cơ hội nào để đoạt được Càn Khôn Bố Đại.

Không ngờ rằng hành động này lại khiến đạo tâm Thiện Ngân Sa thất thủ, đây cũng là một điểm sai sót của Hồng Dịch.

Một ngày một đêm trôi qua.

Thiện Ngân Sa vận chuyển thần hồn, trấn áp thần niệm suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng đứng dậy.

Đêm đen gió lớn.

Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa cùng đi tới bờ biển, đưa mắt nhìn nhau một cái. Sau đó đột nhiên vận đạo thuật, dùng âm phong tương hỗ nâng thân thể đối phương lên. Âm phong bất thình lình vọt lên cao, đưa thân thể họ bay vút trên mặt biển, nhanh chóng phóng ra ngoài khơi!

Tiến về Mãng Hoang!

Tất cả nội dung trong đoạn truyện này thuộc bản quyền biên tập của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free