Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 213:

Đêm đen gió lớn, hai luồng âm phong vụt bay ra ngoài khơi với tốc độ kinh người, thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm.

Hai luồng âm phong này chính là Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa.

Nhân lúc trời tối, hai người dùng thần hồn lực để nâng thân thể phi hành, hỗ trợ lẫn nhau.

Trước đây Hồng Dịch tuy từng thần hồn xuất xác, bay lên trời cao, thế nhưng chưa từng được trải nghiệm cảm giác phi hành cả thân thể nhờ vào tu vi như vậy!

Thân thể phi hành mới là phi hành thực sự, mới đích thực là tiên nhân, có thể đạp gió cưỡi mây đi tới đi lui.

Hắn cảm nhận được những luồng gió mát thổi quanh cơ thể, ngoài ra còn có thần hồn lực của Thiện Ngân Sa bao bọc lấy, tạo thành một lớp màn vô hình chắn gió khi đang phi hành tốc độ cao. Hồng Dịch nhìn những con sóng biển cuồn cuộn trôi về phía sau bên dưới, trong lòng dâng lên một nỗi sảng khoái khôn tả.

Lúc này mới hoàn toàn thể hiện được ưu thế của một đại cao thủ cấp quỷ tiên, cũng như cái lợi của việc có đạo lữ.

Nếu chỉ có một người, một mình thì khó lòng phi hành được. Thần hồn lực của Hồng Dịch hiện giờ tuy vô cùng cường đại, nâng đá tảng nặng nghìn cân cũng không phải là việc gì quá khó, một tia thần niệm khẽ động cũng có thể nhấc bổng một người lên không trung.

Thế nhưng muốn dùng để nâng thân thể lên phi hành thì hoàn toàn không có khả năng.

Bởi lẽ linh hồn con người gắn liền với thân thể, chỉ cần chút sơ sẩy, lực đó sẽ lập tức bị huyết phách của bản thân hấp thụ ngược trở lại.

Cao thủ vượt qua ba lần lôi kiếp như Khổng Tước vương, ngay cả khi đã vượt qua bốn lần lôi kiếp đi chăng nữa, một khi phi hành cũng vô cùng khó khăn, tiêu hao thần hồn, tiêu hao khí huyết.

Cái gọi là "thần tiên cũng có nhu cầu kết bạn đường", đến lúc này đã cho thấy hiệu quả rõ rệt nhất.

Hai người kết thành đạo lữ, vận lực tương trợ lẫn nhau, lập tức có thể phi hành lên trời một cách nhẹ nhàng, vút bay như gió.

Nếu như không phải là đạo lữ, mà là hai người khác lòng, thì tuyệt đối sẽ không để cho thần hồn của đối phương bao bọc thân thể mình. Làm như vậy chẳng khác nào mang sinh mệnh của bản thân giao phó vào tay kẻ khác, chỉ cần một chút sơ sẩy thì sẽ có kết cục thê thảm.

Tuy nhiên Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa đã kết thành đạo lữ, trải qua nhiều ngày cùng tu luyện, trao đổi những công pháp đạo thuật tối cao. Lúc này hai người bọn họ hỗ trợ lẫn nhau, một khi gặp phải nguy hiểm nào đó thì ít nhất cũng có đường thoát thân.

Phi hành suốt một đêm, trải qua hơn ngàn dặm trên biển, đến gần sáng hai người mới hạ xuống một hòn đảo.

Đây là một hòn đảo vô cùng hoang vắng. Trên đảo núi rừng mọc san sát nhau, khắp nơi đều là đại thụ cao chọc trời, trong không khí phảng phất mùi lưu huỳnh hăng hắc, mùi nham thạch nóng chảy, và vô vàn mùi vị lạ lẫm khác.

Hồng Dịch từ trên trời nhìn xuống, liền thấy hòn đảo này một màu đen kịt, trông chẳng khác nào một khối tân đại lục, rộng lớn đến mức khó thấy bờ bến.

- Đây là Mãng Hoang sao?

Nhìn hòn đảo hoang vu vắng vẻ, những miệng núi lửa mọc san sát nhau, Hồng Dịch quay sang hỏi Thiện Ngân Sa.

- Chưa đâu, muốn đến Mãng Hoang thì ít nhất cũng phải mất hai ngày nữa. Hiện giờ chúng ta mới đi được chưa đến một nửa quãng đường. Tuy nhiên phi hành suốt một đêm cũng khiến thần hồn tiêu hao không ít, chúng ta hãy xuống đó nghỉ ngơi, dùng bữa.

Thiện Ngân Sa nói xong liền cùng Hồng Dịch từ từ hạ xuống bờ cát.

Bờ cát trắng xóa, sóng biển dập dờn vỗ về, bốn phía hoang vu vắng vẻ, không hề có chút sự sống nào cả. Hai người vừa đặt chân xuống bờ cát, trong lòng Hồng Dịch bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác phiêu diêu thoát tục, hệt như đôi thần tiên quyến lữ.

- Đây mới đích thực là cuộc sống tiên nhân! An nhàn tự tại, vô ưu vô lo, rời xa thị phi chốn hồng trần, tránh xa những mưu mô xảo quyệt của thế nhân, nếu như vĩnh viễn được như thế này thì thật thoải mái biết bao.

Lúc Thiện Ngân Sa hạ xuống bờ cát, trong lòng cũng không có quá nhiều tâm tình thi sĩ như Hồng Dịch. Thần niệm của nàng liền quét qua hòn đảo, bỗng chốc vài luồng âm phong như những chiếc thòng lọng vô hình bay thẳng vào cánh rừng đen kịt, lập tức có gà rừng sặc sỡ, thỏ rừng trắng như tuyết, và cả một vài loại nấm trong rừng bị luồng gió cuốn ra ngoài.

Sau đó thần niệm của Thiện Ngân Sa khẽ động, nước biển liền ngưng kết thành một chuôi đao thủy tinh, sau đó xoay tròn, lột sạch da lông của gà rừng, thỏ rừng.

Sau khi lột sạch da lông của những con gà rừng, thỏ rừng này, Thiện Ngân Sa quay sang mỉm cười nói:

- Nơi này là rừng tùng, gà rừng, thỏ rừng đều ăn hạt thông mà lớn lên, vị thịt rất ngon. Vừa đúng lúc chàng khống chế lửa, nướng chín chúng lên, để xem chàng có khống chế được hỏa hầu tốt hay không?

- Không thành vấn đề!

Hồng Dịch búng một ngón tay, một đốm lửa nhỏ ngưng tụ thành hình, rồi lan tỏa, từ từ bao lấy gà rừng, thỏ rừng. Chỉ trong chốc lát, gà và thỏ đều chín tới, tỏa ra hương thơm mê người.

Thiện Ngân Sa lấy muối, dầu, các loại gia vị rắc lên trên, khiến cho màu thịt càng trở nên vàng óng ánh vô cùng hấp dẫn.

Lúc thịt chín tới, hai người cùng ngồi xuống, ăn từng miếng nhỏ, quả nhiên món ăn dân dã thật là ngon, thật chẳng thể nào sánh với sơn hào hải vị.

- Mùi vị này có thể sánh ngang với loại cá lớn lên nhờ ăn hoa đào ở Thần Phong quốc đấy.

Vừa ăn Hồng Dịch vừa thốt lên một tiếng, tuy rằng trong sách cũng từng có ghi chú rằng "khi ăn không nên nói chuyện", thế nhưng mùi vị của món thỏ rừng, gà rừng này thật sự là quá ngon.

- Hòn đảo này không biết tên là gì nhỉ? Diện tích vô cùng rộng lớn, ít nhất cũng lên tới vài nghìn dặm, ngang với một lục địa nhỏ đấy. Chỉ tiếc hòn đảo này nằm sâu trong biển cả, lại thường xuyên có núi lửa hoạt động, vì thế không hề có người ở. Ta trước đây cũng từng tới nơi này một lần, tìm được không ít linh dược trên đảo, tuy nhiên lúc đó là dùng thần hồn xuất khiếu du ngoạn đến đây cho nên cũng không có nhiều thời gian, chẳng thể tìm tòi, khảo sát kỹ càng.

Hiện giờ chúng ta đã kết thành đạo lữ rồi, thân thể có khả năng phi hành, vân du tứ hải, cuối cùng cũng không cần phải lo lắng những phiền toái khi thần hồn xuất khiếu du ngoạn khắp nơi. Chờ đến khi có thời gian, chúng ta sẽ dạo khắp các hòn đảo trên biển, tìm kiếm động phủ của những người tu đạo thời thượng cổ, tìm kiếm thiên tài địa bảo, gột rửa tâm thần... đây quả thực là một trải nghiệm tuyệt vời biết bao.

Thiện Ngân Sa lấy ngón tay xé ra một miếng thịt gà, cho vào miệng nhấm nháp, sau đó dùng một ngữ điệu ung dung đầy thích thú nói chuyện.

Thần hồn dạo chơi, tuy rằng tiện lợi, một ngày có thể đi được ngàn dặm, thế nhưng nếu rời xa thân thể quá lâu thì luôn không yên tâm.

Khi đã kết thành đạo lữ, những khó khăn này đều có thể được giải quyết.

Đạo lữ trong giới tu đạo, so với phu thê trong thế tục thì còn quan trọng hơn rất nhiều.

Đạo lữ không giống như phu thê trong thế tục, không chỉ là chuyện nối dõi tông đường hay kết duyên đầu bạc răng long, mà còn là đồng hành tương trợ trên con đường tu luyện thiên đạo, là đối tượng cùng sinh cùng tử.

Phu thê trong thế tục có thể tùy tiện tìm kiếm được, thế nhưng đạo lữ không thể chọn một cách tùy tiện.

- Sau khi đoạt được Càn Khôn Bố Đại, chúng ta cùng đi khắp tám phương, tìm kiếm những bảo vật quý giá rồi cất vào đó. Bằng không thì mỗi lần thần hồn xuất khiếu hái dược đều không có gì để chứa đựng. Không biết lúc này đám người Vô Địch hầu, Tất Thấp Hoa, Khổng Tước vương, Thiên Xà vương, hay những người của Dao Trì phái đã đến đâu rồi nhỉ? Chúng ta bay thẳng đến đây, dường như vẫn chưa thấy bóng dáng thuyền bè nào.

Hồng Dịch ăn hai, ba con thỏ rừng, nhai thật kỹ rồi nuốt, sau đó nói.

- Biển khơi rộng lớn như vậy, muốn chạm trán cũng khó, không chừng bọn họ đã vượt xa chúng ta rồi cũng nên. Tuy nhiên nếu như gặp phải Khổng Tước vương thì chúng ta phải thật cẩn thận! Ngay cả khi liên thủ, e rằng chúng ta cũng chưa phải đối thủ của hắn.

Thiện Ngân Sa nói.

- Nàng hãy nhanh chóng lĩnh ngộ Quá Khứ Kinh, khi đó, chúng ta liên thủ mới có thể liều một phen! Ta thấy đáng sợ nhất không phải là Khổng Tước vương, mà là đôi phu phụ Thiên Xà vương và Huyền Thiên quán chủ mới thực sự đáng sợ.

Hồng Dịch nói.

- Ta cùng bọn họ đã từng giao thủ, thực ra không ai biết rõ phu phụ bọn họ lợi hại đến mức nào. Những ai từng giao thủ với bọn họ, cơ bản đều không còn ai sống sót.

- ....

- Được rồi, nàng từng du ngoạn qua Mãng Hoang, nơi đó có Vu Quỷ Đạo thịnh hành, là một trong số rất ít pháp môn tế luyện thi thể, tu luyện ma đầu. Không biết nàng đã từng giao thủ với chúng chưa?

Thiện Ngân Sa tung hoành trên biển đã lâu, cũng từng đi qua Mãng Hoang, kiến thức rất rộng rãi. Hồng Dịch lần này đi đến Mãng Hoang, nhân lúc nghỉ ngơi, liền muốn hỏi rõ ràng về vùng đất này.

- Đạo thuật của Vu Quỷ Đạo, thần bí khó lường, gần như là tu luyện ngoại ma, tiến tới chỗ khắc chế tâm ma, đi theo con đường dùng ma chế ma. Bọn họ đều luyện ma đầu làm hóa thân bên ngoài, có phương pháp bảo quản thi thể, dùng thi thể hài cốt của người và động vật để tế luyện ra thiết thi, đồng thi, ngân thi, kim thi, phi thi, vu thi, thiên thi, thi hoàng, cuối cùng luyện thành vô thượng ma tôn. Ma tôn này cũng là thực thể, sức mạnh lớn vô cùng, sau lưng có hai cánh, có thể bay lên trời giống như ưng, diều, đại bàng, cực kỳ kinh khủng. Ngay cả cao thủ đạo thuật cũng không dám dây vào những thứ như thế này. Những kẻ lợi hại nhất có thể điều khiển lệ quỷ, bố trí thành Tuyệt Âm Sát Trận, với tu vi không hề thua kém ta và chàng. Nghe đồn rằng, thời thượng cổ, kẻ lợi hại nhất của Vu Quỷ Đạo, đã luyện ra vô thượng ma tôn cường đại ngang với Cửu Hoả Viêm Long của Mộng Thần Cơ. Tuy nhiên hiện tại cũng không còn khả năng nữa rồi. Nếu có kẻ lợi hại như vậy, chúng đã sớm đến Đại Kiền truyền đạo rồi. Hỏa Diễm Phật Đà Chân Thần của chàng và Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp của ta là hai thứ chuyên khắc chế tà ma, vu quỷ, nên những kẻ của Vu Quỷ Đạo này cũng không dám khinh thường chúng ta.

- Ồ, Vu Quỷ Đạo chỉ tu luyện tiểu thuật luyện thi, lại có thể luyện thành thứ tồn tại ngang với Cửu Hoả Viêm Long của Mộng Thần Cơ sao? Quả thực rất hung mãnh thật. Tuy nhiên loại vu quỷ tà ma này, đi theo con đường đạo thuật dùng ma chế ma, chỉ có thể lưu truyền từ thời thượng cổ tới nay mà thôi, bây giờ dân trí khai mở, ai cũng biết đây là tà ma, không ai còn tin vào pháp môn này, chỉ muốn quét sạch tru diệt chúng. Dân ý chính là thiên ý, cho dù thần thông đến mấy cũng vô dụng, chỉ có thể tồn tại nơi Mãng Hoang, mê hoặc dân bản địa mà thôi.

Hồng Dịch gật đầu.

Thiện Ngân Sa nói sơ lược về Vu Quỷ Đạo, về con đường dùng ma chế ma, hắn liền nhận ra môn đạo thuật này cũng có chỗ tinh diệu riêng, ngay lập tức đưa ra luận điểm của mình.

Tuy nhiên nuôi dưỡng ma đầu, làm chủ ngoại ma, đối phó với tâm ma, con đường đạo thuật như vậy đã không có khả năng mê hoặc được bách tính có nhận thức cao như hiện tại, không được hoàng quyền và các đạo môn lớn chấp nhận, một khi lộ diện sẽ lập tức trở thành công địch thiên hạ.

Hai người sau khi ăn thịt nướng xong, ngồi trên bãi cát, yên lặng tu dưỡng thần hồn.

Hiện giờ là thời khắc chuyển giao giữa đêm và ngày, khắp đất trời trở nên yên bình, mát lành.

Đúng lúc này, bỗng nhiên, phạch phạch, chim muông từ trong rừng cây bay tán loạn cả lên. Hồng Dịch cảm nhận thấy đủ loại động vật đang chạy trối chết khỏi rừng cây, hệt như đang gặp phải đại họa.

- Hả? Chẳng lẽ là núi lửa trên đảo phun trào sao?

Nhận thấy sự khác thường, Thiện Ngân Sa và Hồng Dịch liền mở mắt ra.

- Không phải, là bầu trời.

Thiện Ngân Sa chỉ lên trời. Trong đêm tối, từ trên bầu trời vang vọng đến một loạt tiếng kêu the thé chói tai. Sau đó một con quái vật dáng người, lưng mọc đôi cánh thịt dài, đang từ độ cao trăm trượng trên bầu trời lượn vòng lao xuống.

- Hả? Chẳng lẽ thực sự là thiên thi của Vu Quỷ Đạo xuất hiện rồi sao?

Mời bạn đón đọc các chương tiếp theo của tác phẩm tại truyen.free để ủng hộ dịch giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free