Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 224:

Hai cao thủ đang giao đấu dữ dội ở trung tâm quảng trường, một người là thiếu niên, một người là hòa thượng. Trong lúc hai người phóng lên không trung, quyền phong chấn động, từng khối đá lớn trên mặt đất lần lượt nổ vụn. Quyền chưởng giao tranh kịch liệt, sức mạnh dương cương dữ dội bắn về bốn phía, khiến quỷ thần kinh hãi, tà ma cũng phải vội vã tháo chạy.

- Đây chính là trận chiến của võ thánh sao?

Hiện giờ Hồng Dịch đang ẩn mình trong làn sương mù dày đặc, quan sát thiếu niên và lão hòa thượng đang giao thủ. Hắn còn "nhìn" thấy cả tinh khí cuồn cuộn như khói sói của bọn họ bốc thẳng lên bầu trời, trong lòng không khỏi thầm kinh hãi, quả nhiên võ thánh chân chính có sức mạnh kinh người.

Võ thánh không phải là không có thần hồn, mà ngược lại, thần hồn của họ vô cùng cường đại. Ý chí của họ thậm chí còn cứng rắn hơn nhiều so với quỷ tiên. Chẳng qua là, thần hồn của họ, trải qua quá trình luyện võ, dần dần dung hợp hoàn toàn với thân thể huyết phách, chuyển từ âm sang dương.

Điều này cũng giống như Hồng Dịch tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai, là chuyển hóa khí huyết trong cơ thể thành thần hồn thuần âm.

Còn tu luyện võ đạo lại là đem thần hồn thuần âm hoàn toàn chuyển hóa thành huyết phách.

Tu luyện như vậy đồng nghĩa với việc hy sinh đạo thuật xuất thần nhập hóa, hy sinh năng lực thi giải chuyển sinh, để đổi lấy một thân thể và khí thế cường đại vô song.

Ngẫm lại, bây giờ nếu như Hồng Dịch đem toàn bộ thần hồn dung hợp vào trong thân thể, để âm lực của thần hồn chuyển hóa thành sức mạnh huyết phách, thì thân thể hắn sẽ cường đại đến không biết bao nhiêu lần!

Tu vi của Hồng Dịch hiện giờ tiến bộ vượt bậc, đã sớm khám phá ra nhiều điều. Hắn biết rằng, tu luyện võ đạo, sau khi tiến vào cảnh giới nhân tiên, mở ra các loại huyệt khiếu, cuối cùng là phấn toái chân không, cũng gần như tương đương với việc con người dựa vào sức mình, dùng nhục thân để đạt tới cảnh giới dương thần.

Mặc dù cảnh giới phấn toái chân không và cảnh giới dương thần có sự khác biệt, nhưng về bản chất, cả hai cảnh giới đều là thuần dương thân thể. Còn về phần lực chiến đấu, Hồng Dịch không tu luyện tới một trình độ nhất định, cũng chưa từng chứng kiến cao thủ phấn toái chân không và cao thủ dương thần giao đấu, nên rốt cuộc hắn cũng không biết ai mạnh hơn ai.

Tuy nhiên hiện giờ nhìn khí thế của hai đại võ thánh đang giao đấu dữ dội kia, quả thực khiến lòng người chấn động mạnh mẽ.

Người bình thường xem võ thánh giao đấu cũng chẳng nhận ra điều gì đặc biệt, chỉ thấy quyền cư��c giao tranh, kình phong dữ dội và khí dương cương áp bức đến nghẹt thở mà thôi.

Thế nhưng dưới con mắt của cao thủ quỷ tiên hay đạo sĩ, thì mới thực sự cảm nhận được sự kinh khủng của võ thánh.

Bằng vào thần hồn cường đại như bây giờ của H���ng Dịch, hắn cũng hiểu được rằng, tại vị trí trung tâm, nơi hai đại võ thánh đang giao chiến, khí huyết dương cương nồng đậm vô cùng, so với sấm sét bên trong Tiên Đô Ngọc Hoàng thì không hề kém cạnh là bao.

Bản thân muốn đến gần tuy có thể tiếp cận, nhưng chắc chắn sẽ vô cùng khó khăn.

- Thiếu niên này nhất định là Vô Địch hầu rồi.

Thân hình của Hồng Dịch bất động. Hắn đã sớm thu lại đại nhật hỏa diễm, ngưng tụ thần hồn thành một khối, cố gắng không để âm phong tiết lộ ra ngoài, lặng lẽ quan sát trận đấu ở trung tâm quảng trường.

Thiếu niên kia thân mặc một bộ hoa phục tử kim, đội tử kim quan giống như Hồng Huyền Cơ, bên hông còn đeo một chiếc đai lưng màu vàng rực rỡ, là vật phẩm hoàng gia, hiển nhiên do hoàng đế ban tặng. Nếu không phải công hầu mà ăn mặc như vậy, một khi bị tố cáo, chắc chắn sẽ bị quy vào tội đại bất kính.

Vóc người của hắn vô cùng cân xứng, so với Hồng Dịch còn cao hơn một chút, thế nhưng thân hình cũng không lớn hơn là mấy. Mặt mày khôi ngô như tranh vẽ, môi khép chặt, mũi cao, vầng trán tựa tròn tựa vuông, thiên đình sung mãn. Hai huyệt thái dương phảng phất sắc đỏ nhạt ánh vàng, dễ thấy, khí huyết quanh thân hắn đã vận luyện đến cực điểm, bắt đầu sôi trào, dồn về hai khối huyệt thái dương, mang theo hơi nóng hừng hực của mặt trời!

Huyệt thái dương, huyệt thái dương! Võ đạo thánh giả chân chính, nhân tiên siêu phàm thoát tục, lúc tu luyện đến cực điểm, huyệt thái dương tỏa ra sức nóng khiến người khác có cảm giác như một vầng mặt trời chói chang.

- Được lắm! Không nói đến võ công, chỉ nói về tướng mạo thì tên thiếu niên Vô Địch hầu cũng là nhân vật mang dáng dấp đại phúc đại quý, phúc khí mệnh lộc hùng hậu không thể tưởng tượng nổi. Thảo nào còn trẻ tuổi đã được phong hầu.

Hắn lại đưa mắt nhìn sang lão hòa thượng đang giao đấu với Vô Địch hầu. Hòa thượng này không cạo tóc, trên đầu là một mảng tóc đen hơi dài, thế nhưng vẫn thấp thoáng nhìn rõ những vết sẹo đã đóng vảy trên đỉnh đầu, quả thực là một hòa thượng hàng thật giá thật.

Hòa thượng này, khuôn mặt đỏ hồng, tay to chân to, vóc người cường tráng, đôi tai rất to, tuổi tác ước chừng cũng là một trung niên ngoài bốn, năm mươi. Thân mặc ô kim cà sa, trong lúc xuất thủ, động tác nhanh như thiểm điện, quyền phong kịch liệt tựa tiếng long ngâm hổ gầm, tinh lực toàn thân dường như vô cùng vô tận.

Trong lúc hai đại cao thủ này giao thủ, Hồng Dịch nhìn rất rõ động tác của họ, thế nhưng khó có thể thấy được những biến hóa vi diệu trong đó. Chỉ có thể nhìn thấy thân pháp của bọn họ thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi lần da thịt va chạm đều giống như sấm chớp giữa trời, không khí chấn động dữ dội, tạo thành những đợt sóng xung kích cuồn cuộn lan tỏa tứ phía.

- Vũ kỹ của hai người kia, so với Ngô đại quản gia thì quả thật còn cao hơn một bậc!

Hồng Dịch nhìn qua liền thấu hiểu trong lòng.

- Tinh Nhẫn hòa thượng, toàn bộ thủ hạ, đệ tử của ngươi đã bị ta bắt. Hiện giờ cả bọn đều bị giam cầm trong Tạo Hóa hồ lô, chỉ còn mỗi mình ngươi, còn ngoan cố phản kháng để làm gì? Trước mắt, Vu Quỷ đạo bị diệt phái là điều không thể tránh khỏi, vì sao ngươi còn hồ đồ ngu xuẩn đến thế? Giao Càn Khôn Bố Đại ra đây, theo ta trở về Đại Kiền. B��ng vào thân phận võ thánh của ngươi, ta đảm bảo ngươi cùng toàn bộ đệ tử sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì. Thậm chí ta có thể thỉnh cầu Hoàng thượng hạ chiếu, ban cho ngươi một ngôi chùa, chỉ cần sau này ngươi một lòng niệm phật, không mưu đồ khôi phục Đại Thiện Tự, thì đủ để sống bình an, còn có thể trở thành cao tăng một đời, truyền bá tinh nghĩa Phật giáo. Ngươi cứ ngoan cố phản kháng như vậy, thực sự không có kết quả gì đâu.

Trong lúc hai người giao đấu bất phân thắng bại, bỗng nhiên Hồng Dịch nghe được giọng nói của Vô Địch hầu vang lên.

Giọng của tên Vô Địch hầu này vô cùng rõ ràng, từng chữ rõ ràng, mượt mà như châu ngọc, khiến Hồng Dịch nhớ lại âm thanh đọc sách sang sảng trong Hàn Lâm Viện.

Nhưng nghe xong, hắn liền cảm thấy trong giọng nói này còn hàm chứa một mệnh lệnh khiến kẻ khác không thể kháng cự, giống như lời nói của hắn chính là mệnh lệnh, chính là quân lệnh, bất cứ ai nghe được lời hắn nói cũng đều phải tuân theo. Trong tiềm thức, phản ứng đầu tiên chính là tuân theo lời nói đó.

Một câu nói vô cùng đơn giản, vậy mà lại có ma lực đến như vậy.

Hồng Dịch biết, đây là một loại khí thế được hình thành tự nhiên của kẻ chưa từng gặp phải sự phản kháng, một lời nói trọng lượng tựa núi.

- Ha ha, ha ha! Ha ha! Tinh Nhẫn ta trốn chạy kể từ sau khi Đại Thiện Tự bị hủy diệt, ẩn náu hai mươi năm tại Mãng Hoang, không ngờ vẫn bị lũ chó các ngươi đuổi tới tận đây. Đời này ta không diệt Đại Kiền, thề không thôi! Ngươi đã từng nghe qua câu "thà làm ngọc vỡ còn hơn là làm ngói lành" chưa? Hôm nay các ngươi người đông thế mạnh, muốn đoạt mạng ta sao! Tuy nhiên, muốn giết được ta, các ngươi cũng phải để lại vài cái mạng ở đây!

Tinh Nhẫn hòa thượng kia cười phá lên ha ha, tiếng cười thê lương, bi phẫn, pha lẫn khí phách vạn trượng, tựa như một anh hùng khí thế bao trùm núi sông, giờ lâm vào cảnh cùng đường. Nghe lời này, Hồng Dịch không khỏi thở dài trong lòng.

- Tinh Nhẫn, ngươi cho rằng Vu Quỷ đạo thực sự có lòng tốt chứa chấp ngươi sao? Vu Quỷ đạo không phải chỉ đơn thuần mượn Càn Khôn Bố Đại của ngươi như vậy đâu. Bọn chúng dùng để mưu đồ đại sự, làm vậy chẳng khác nào "cõng rắn cắn gà nhà", ta thấy không đáng chút nào.

Đám Vu Quỷ đạo này, ngươi hẳn cũng nhìn thấy, bọn chúng dùng tà pháp tàn sát sinh linh. Đây không còn là hành vi của con người nữa, mà hoàn toàn là một lũ tà ma đã mất hết nhân tính. Ngươi đường đường là một đại đức cao tăng của một Phật tự nổi danh thiên hạ, vậy mà lại đứng chung hàng ngũ với đám tà ma này sao? Ngươi làm vậy chẳng khác nào đánh mất hoàn toàn lòng từ bi, cũng như tâm tính vốn có. Nếu như thế, võ đạo sao có thể tiến bộ được, sao có thể đạt tới cảnh giới nhân tiên?

Thanh âm sang sảng như đọc sách của Vô Địch hầu chậm rãi truyền ra, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một loại áp lực khiến đấu chí của đối phương dần dần tan rã.

- Ha ha ha ha! Cho dù ngươi có nói năng xằng bậy đến mấy đi chăng nữa, thì há có thể lay chuyển bản tâm của ta sao? Đại Thiện Tự của ta thực sự quá từ bi rồi, năm đó khi đại quân các ngươi đến đánh giết lại không chịu xuống tay sát hại. Ta và ngươi cũng đã tu thành võ thánh, tinh thần cứng rắn không thể lay động. Chẳng lẽ ngươi muốn dùng những lời lẽ như vậy để lay chuyển tâm thần của ta sao? Từ đó mà đánh bại ta ư? Người trẻ tuổi, không nên lấy miệng lưỡi mà giao chiến, hãy đường đường chính chính dùng võ công của ngươi mà đến đây giết chết ta đi! Đừng để ta khinh bỉ ngươi thêm nữa!

Tinh Nhẫn hòa thượng lại cười to một lần nữa, rồi bất thình lình tung ra một chưởng, khí thế toàn thân tựa như cự long, cự tượng cuộn trào.

- Long Tượng Pháp Ấn!

Hồng Dịch vừa nhìn liền nhận ra chiêu thức Tinh Nhẫn hòa thượng thi triển chính là Long Tượng Pháp Ấn. Trong quyền ý chuyển đổi, hắn cảm giác được trong đó ẩn chứa cự long, cự tượng vô cùng linh hoạt, sức mạnh cường đại vô biên.

Tinh Nhẫn hòa thượng bất thình lình tấn công mãnh liệt, chiếc ô kim cà sa cũng bay phần phật, thân hình như cao vút lên, chẳng khác nào hộ pháp thiên thần trong Phật giáo.

- Tinh Nhẫn hòa thượng, ngươi không thi triển quyền pháp trong Hiện Thế Như Lai kinh thì sao có thể là đối thủ của ta chứ?

Vô Địch hầu lạnh nhạt nói, hai tay tùy ý vung lên, chẳng khác nào mưa sa trút nước, lan tỏa khắp nơi, trực tiếp đỡ lấy quyền thế hung mãnh dữ dội của Tinh Nhẫn hòa thượng. Tiếp đó hắn vung chân lên, tung ra một cước.

- Không biết võ công của tên Vô Địch hầu này xuất xứ từ đâu nhỉ?

Hồng Dịch nhìn thiếu niên Vô Địch hầu động thủ, ý cảnh quyền pháp có phần che giấu, dường như vẫn chưa dốc toàn lực. Thế nhưng hắn cảm giác rằng, võ công của Vô Địch hầu, ý cảnh cực kỳ sâu xa, bao hàm sự vận chuyển của bát hoang, của tạo hóa, mang theo cảm giác như nắm giữ nhật nguyệt tinh tú, nắm giữ cả đại thiên thế giới này.

- Chẳng lẽ đây chính là quyền thuật của Tạo Hóa đạo? Tuy nhiên tướng mạo của tên Vô Địch hầu này quả thật có nét tương tự với Ngọc Thân Vương. Chẳng lẽ hắn đúng là con tư sinh của hoàng thượng? Là một vị hoàng tử lưu lạc dân gian sao?

Mặc dù trong lòng có suy đoán như vậy, nhưng Hồng Dịch cũng không dám khẳng định, nhất là hắn còn chưa từng xem qua đạo thuật của Tạo Hóa đạo, cũng không biết võ công của Tạo Hóa đạo ra sao. Không biết chút gì thì tất nhiên không thể suy đoán bừa bãi.

- Hai người kia giao chiến suốt một hồi lâu mà vẫn bất phân thắng bại.

Hồng Dịch nhìn Tinh Nhẫn hòa thượng và Vô Địch hầu đánh nhau, khí huyết của hai người nồng đậm vô cùng. Quyền qua cước lại, trong lúc lao đi như bay khiến không khí chấn động mạnh mẽ, thân pháp không gặp bất cứ ngăn trở nào. Hắn nhìn qua liền biết hai người này khí tức bền bỉ trường tồn, đồng thời cũng chưa toàn lực tấn công. Nếu muốn phân thắng bại, tuyệt đối họ sẽ không vừa đánh đấm vừa nói chuyện như vậy.

Vào lúc này, quỷ tiên xung quanh vẫn còn đang giao chiến bất phân thắng bại, hai đại võ thánh này tất nhiên cũng không thể liều mạng đánh nhau, còn phải đề phòng bị tập kích.

Hồng Dịch vừa phân ra một luồng thần niệm, nhìn lên bầu trời, hắn liền nhận ra một đám mây đen đang giao đấu kịch liệt với một luồng tinh quang trên cao.

Rất dễ nhận thấy, đó c��ng là hai đại cao thủ quỷ tiên.

Trong đám mây đen, thấp thoáng hiện ra một đạo sĩ gầy gò, đen đúa. Xung quanh thân thể đạo sĩ này, một cây lệnh kỳ vẽ đầy phù chú đang bay lượn lờ.

Cây lệnh kỳ hình tam giác, chỉ to bằng bàn tay, chất liệu của lệnh kỳ cũng không rõ là gì. Trong lúc bay lượn quanh, liền tản mát ra những luồng âm phong đen nhánh, bao phủ quanh thân hình đạo sĩ gầy gò, đen đúa kia, giúp hắn bay lên không trung.

Cùng lúc đó, bên cạnh đạo sĩ gầy gò, đen đúa này, ước chừng có năm đầu thi hoàng, với đôi cánh vàng sau lưng, trên đầu là chiếc mào thịt màu vàng, trông giống như một chiếc mũ. Năm đầu thi hoàng này trong lúc bay lượn, từ trong miệng phun ra một viên đan hoàn vàng rực óng ánh, trông hơi giống kim tinh sát hoàn trong Ngũ Hành Kiếm hoàn của Khổng Tước Vương.

Những viên đan hoàn mà đám thi hoàng kia phun ra trong lúc bay lượn, vừa chạm phải pháp thuật của địch nhân liền lập tức phát nổ, hóa thành mấy chục đạo kiếm khí vàng sắc bén. Sau khi những đạo kiếm khí này xé nát mọi thứ xung quanh, đám thi hoàng kia chỉ cần hút một hơi, liền lập tức tụ lại thành một luồng nguyên khí vàng, rồi chui vào trong miệng bọn chúng, qua mấy nhịp hô hấp liền ngưng tụ lại thành đan hoàn.

- Đó là tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng sao? Còn kia phải chăng là Vạn Quỷ Lệnh Kỳ của hắn? Pháp bảo này thật lợi hại, lại có thể giúp hắn bay lên không trung.

Hồng Dịch biết đạo sĩ gầy gò, đen đúa kia chính là tông chủ Vu Quỷ đạo, Vũ Ô Đồng, còn thanh lệnh kỳ giúp hắn bay trên không trung chính là Vạn Quỷ Lệnh Kỳ.

Pháp bảo này được vô số âm hồn ngưng luyện mà thành, cứ cách bảy ngày sẽ phải dùng một lượng lớn máu tươi nuôi dưỡng. Nhờ lực lượng của đám âm hồn này, Vũ Ô Đồng có thể không cần mượn lực lượng của kẻ khác để bay lên không trung, có thể tự do đi lại khắp bốn phương tám hướng trong đất trời.

Còn năm đầu thi hoàng kia đều mạnh mẽ vô cùng, có thể bay lên trời chui xuống đất, là những tồn tại có thể tự thân tu luyện thành nội đan trong cơ thể, kinh khủng hơn rất nhiều so với bất cứ võ đạo đại tông sư nào.

Hiện giờ Vũ Ô Đồng đang đấu pháp với một người khác.

Người đấu pháp với hắn là một nam tử đang ngồi trên mặt đất, quanh thân được một luồng khí xanh nhạt bảo vệ, còn thần hồn thì phóng lên trời cao, hóa thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ, cùng giao đấu với Vũ Ô Đồng đến mức thất điên bát đảo.

Nam tử này, trên người khoác chiếc áo choàng gắn rất nhiều lông chim, sắc mặt nhã nhặn, chỉ có điều, chiếc mũi khoằm giống mũi ưng. Hai tay của hắn đang kết ấn, là thủ thế thiền định của Phật gia.

Không cần phải nói cũng biết, đây chính là một trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên, Thần Ưng Vương, là một yêu vương độc lai độc vãng, ẩn cư nơi đại mạc xa xăm.

Đến tận bây giờ Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa đều không nghĩ ra vì sao Thần Ưng Vương này lại phải đầu nhập dưới trướng Vô Địch hầu, thậm chí còn giúp hắn điều khiển Tạo Hóa hồ lô. Việc này chẳng khác nào công việc của một tên phu xe.

Mời một vị yêu tiên làm phu xe, Hồng Dịch không thể tưởng tượng nổi, trong thiên hạ này lại có người lợi hại đến thế, tất nhiên là ngoại trừ những nhân vật như thánh hoàng thời thượng cổ.

Tuy nhiên Hồng Dịch chỉ quan sát Thần Ưng Vương một lát rồi rời mắt đi ngay.

Sự chú ý của hắn tập trung vào một vật phẩm.

Đó chính là một chiếc túi lớn mà tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng đang khoác ở trên lưng.

Chiếc túi lớn này không phải là tơ lụa, cũng không phải là sợi gai, màu sắc rất kỳ quái, dường như là da thuộc, nhưng xem ra cũng không phải da của bất cứ loài động vật nào. Hồng Dịch nhận thấy, chất liệu của chiếc túi lớn kia giống như làm từ da người!

Chiếc túi lớn này được buộc chặt bởi một sợi dây, mà sợi dây này dường như là một sợi gân. Sợi gân này cũng không phải gân động vật, mà là gân người!

Từ trong chiếc túi lớn này, mờ mờ ảo ảo tản ra một tia thuần dương lực khổng lồ.

- Đây chính là Càn Khôn Bố Đại sao? Nhất định đây chính là Càn Khôn Bố Đại! Thế nhưng đây đâu phải là túi vải thông thường, rõ ràng là da người! Tấm da người này, ngay cả da của võ thánh cũng không có khí chất này. Chẳng lẽ? Chẳng lẽ là da của Nhân Tiên sao?

Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free