Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 225:

Đích thị là Càn Khôn Bố Đại! Là Càn Khôn Bố Đại hàng thật giá thật.

Nhìn chiếc túi lớn thoang thoảng tỏa ra một luồng khí thuần dương khổng lồ nằm sau lưng tông chủ Vu Quỷ Đạo, Hồng Dịch lập tức xác nhận, chiếc túi này nhất định chính là Càn Khôn Bố Đại trong truyền thuyết. Bên trong nó tự chứa đựng một mảnh thiên địa riêng, là một món thần khí có thể t��y ý chứa lương thảo, quân nhu đủ dùng cho hai mươi vạn đại quân trong nửa năm. Hơn nữa, chiếc túi này không chỉ có công dụng như vậy, nó còn có thể xoay chuyển càn khôn, tạo ra huyễn cảnh mà ngay cả quỷ tiên cũng khó lòng nhìn thấu.

Sau khi chứng kiến sự thần kỳ của Tạo Hóa Hồ Lô, Hồng Dịch thậm chí còn biết rằng, chỉ cần thần hồn lực đủ lớn thì có thể vận dụng Càn Khôn Bố Đại để thuấn di.

Hồng Dịch không hề nghi ngờ chiếc Càn Khôn Bố Đại này là giả.

Bởi lẽ hắn vừa thoáng nhìn đã nhận ra ngay, chất liệu luyện chế Càn Khôn Bố Đại chính là da người, hơn nữa là da của cao thủ nhân tiên trong võ đạo.

Dùng da của nhân tiên để chế tạo đồ vật, Hồng Dịch không tài nào tưởng tượng nổi rốt cuộc món đồ này kinh khủng đến nhường nào. Mà cũng chỉ có da nhân tiên mới có thể luyện chế ra một món thần khí nghịch thiên như Càn Khôn Bố Đại.

Mặc dù chưa thực sự thấy tận mắt nhân tiên trông ra sao, thế nhưng Hồng Dịch đã đọc qua Đấu Phật Bút Lục của Ấn Nguyệt hòa thượng.

Trong Đấu Phật Bút Lục cũng ghi lại rằng, người tu luyện võ đạo sau khi đạt tới cảnh giới Võ Thánh đỉnh cấp, lĩnh ngộ tiểu thiên địa bên trong cơ thể, từ đó mở ra một khiếu sinh tử huyền quan. Đây là những đặc điểm đặc trưng của thân thể sau khi siêu thánh nhập tiên.

Tiếp theo là màu da thay đổi, vàng nhạt như ngọc, như chồi non nhú trên cành cây, lớp da cũ lột bỏ, để lộ ra lớp da tinh khiết bên trong, sáng bóng mịn màng hơn cả hoàng ngọc, thủy tinh. Nhất là trên dưới toàn thân không hề thấy một lỗ chân lông nào, khiến làn da sáng bóng, tinh khiết như tơ lụa thượng phẩm.

Chính bởi vì như vậy cho nên nhân tiên còn được gọi là Vô Lậu Chân Tiên. Điều này có nghĩa là toàn thân không có một chút sơ hở nào, tự thành một tiểu thiên địa, bảo vệ chặt chẽ các yếu huyệt tiểu thiên địa trên cơ thể, khiến khí huyết không bị rò rỉ ra ngoài.

Trong cơ thể người, kể cả là Võ Thánh, trong lúc không hành động, ngồi một chỗ thì tinh thần, thể lực, khí huyết, v.v., vẫn bị rò rỉ một lượng rất nhỏ ra bên ngoài. Thế nhưng nhân tiên lại không hề có điều đó.

Vì thế nhân tiên mới được gọi là Vô Lậu Chân Tiên!

Hồng Dịch bây giờ đã tu thành quỷ tiên, thần hồn siêu việt, giác quan nhạy bén. Đồng thời, hắn lại đọc qua Đấu Phật Bút Lục, hiểu rõ võ đạo, cho nên sau một thoáng nghi hoặc trong lòng, đã nhận ra chiếc túi lớn sau lưng tông chủ Vu Quỷ Đạo Vũ Ô Đồng kia chính là được luyện chế từ da của nhân tiên.

Chiếc túi này đích thị là Càn Khôn Bố Đại rồi.

Độ lợi hại của một Võ Thánh là điều không cần phải nghi ngờ.

Lúc này trong quảng trường, Tinh Nhẫn hòa thượng và Vô Địch Hầu đang giao đấu, song phương cũng không sử dụng toàn lực, thế nhưng khí thế, quyền ý, huyết khí, dương cương của bọn họ ngưng tụ thành một trường năng lượng vô hình. Ngay cả quỷ tiên cũng không dám đến gần.

Không một quỷ tiên nào ở đây dám đến gần không gian mà hai đại Võ Thánh này đang giao đấu, sơ sảy một bước thôi là đủ mất mạng.

Cho dù Hồng Dịch biết thần hồn của mình bây giờ cứng rắn, thế nhưng nếu như thực sự bước vào phạm vi giao đấu của hai người kia, e rằng cũng khó mà toàn thây trở ra. Đấy là ch��a nói đến khi bước vào trường đấu của bọn họ còn phải chịu lực cản cực lớn vây hãm, nếu như để máu huyết của hai người đó bắn vào thân thể, cũng có thể bị trọng thương.

Võ Thánh chân chính mặc dù cuối cùng cũng phải chết, cũng không phi hành được. So với cao thủ quỷ tiên có thể thi triển pháp thuật, bay lượn trên không, lẩn trốn dưới đất thì còn kém xa. Thế nhưng lực sát thương của họ đối với linh thể hay quỷ tiên thì vô cùng to lớn.

Quốc gia có thánh nhân, yêu tà bất xâm.

Một quốc gia có một vị Võ Thánh trấn giữ ở kinh thành, bất cứ yêu ma quỷ quái nào cũng không dám tác quái. Đồng thời, Võ Thánh, Nho Thánh đều là tượng trưng cho quốc gia hưng thịnh.

Quốc gia không hưng thịnh, triều đình không có Văn Thánh, Võ Thánh, yêu ma quỷ quái sẽ tầng tầng lớp lớp xuất hiện.

Sử sách ghi chép về nhiều triều đại, lúc quốc gia bị diệt vong, trong sử sách cũng ghi lại rằng, trong triều đình xuất hiện vô vàn hiện tượng kỳ lạ.

Phụ thân Hồng Huyền Cơ của Hồng Dịch sở dĩ quyền cao chức trọng, thân là Thái Sư, dưới một người, trên vạn người, điều này có mối liên hệ mật thiết với thân phận Võ Thánh của hắn. Thánh giả trấn áp triều đình, là tượng trưng cho việc quốc gia vẫn còn vững chắc, triều đình vững mạnh.

Điều này quả thực có lý do của nó.

Võ Thánh đã lợi hại đến như vậy rồi, huống chi là nhân tiên.

Nhân tiên, là tiên trong loài người, dùng võ đạo siêu thoát thế tục, đạt đến cảnh giới nhân tiên.

Ấn Nguyệt hòa thượng bằng vào tu vi nhân tiên sơ cấp, giao đấu với cao thủ thiên hạ, mà ngay cả Không Tước Vương cũng không thể làm khó được y. Ngũ Hành Kiếm Sát chỉ một tiếng quát đã phá tan hoàn toàn.

Một chiếc túi đã được chế luyện từ da nhân tiên, thì chiếc túi này đích thị là Càn Khôn Bố Đại, không thể nào là giả.

Đạo thuật của Thần Ưng Vương và tông chủ Vu Quỷ Đạo Vũ Ô Đồng quả thật kẻ tám lạng, người nửa cân. Thế nhưng ta nhất định có thể đánh bại bọn chúng!

Hồng Dịch sau khi xác định chiếc túi lớn sau lưng tông chủ Vu Quỷ Đạo Vũ Ô Đồng kia là Càn Khôn Bố Đại, thế nhưng hắn cũng chưa vội ra tay cướp đoạt, mà vẫn kiên nhẫn quan sát diễn biến, dõi theo Thần Ưng Vương và Vũ Ô Đồng đấu pháp.

Không nghi ngờ gì, đạo thuật của Thần Ưng Vương và Vũ Ô Đồng đều cực cao. Một người là một trong thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên, còn một người là tông chủ của Vu Quỷ Đạo. Cùng lúc đó trên người bọn họ đều có pháp bảo trấn phái.

Thế nhưng vừa rồi Hồng Dịch mới với thực lực của một người giao đấu với bốn đại cao thủ của Vân Mông quốc mà không hề lép vế, trong lòng đã có được niềm tin vô địch, coi thường thiên hạ.

Hắn thấy hai đại cao thủ này giao đấu, trong lòng cũng không cảm thấy bọn họ có gì ghê gớm. Hắn cho rằng hai người này cho dù liên thủ cũng không thể đánh bại được hắn.

Loại tự tin này cũng không phải là kiêu căng tự đại, mà là niềm tin chỉ có rèn luyện từ trong chiến đấu mới sinh ra, rồi thấm sâu vào cốt tủy.

Tâm vô địch chính là trụ cột cho thân vô địch.

Chỉ khi trong tâm vô địch, thực lực mới có thể dần dần vô địch.

Cho tới bây giờ, Hồng Dịch cùng địch nhân giao đấu thường phải dựa vào sự đông đ��o để quần chiến, hoặc là biến địch thành bạn. Thẳm sâu trong lòng, hắn vẫn nghĩ mình chưa thể đơn thương độc đấu với một cao thủ.

Nhưng cho đến ngày hôm nay, khi giao đấu với Hắc Lang Vương cùng các đại cao thủ của Vân Mông quốc, hắn mới chính thức có được niềm tin tung hoành thiên hạ.

Tuy nhiên bây giờ Hồng Dịch mặc dù cho rằng bản thân có thể đoạt được Càn Khôn Bố Đại trong tay Vũ Ô Đồng, thế nhưng hắn vẫn chưa vội động thủ, bởi lẽ còn có cao thủ của Tinh Nguyên Thần Miếu, Nguyên Đột quốc không biết đang ẩn mình ở đâu đó.

Nhất là đám người Khổng Tước Vương, vợ chồng Thiên Xà Vương, Bạch Phụng Tiên, Thánh giả Đồ Nguyên đang truy sát Mộng Thần Cơ. Bất cứ một người nào cũng có thể dễ dàng khiến Hồng Dịch hồn phi phách tán.

Bởi lẽ những người này cũng đều là những tuyệt đỉnh quỷ tiên, ít nhất đã độ qua lôi kiếp, đang tiến gần tới cảnh giới thần tiên rồi.

Tuy nhiên trong lúc Hồng Dịch không ra tay mà lặng lẽ quan sát diễn biến, thì Vũ Ô Đồng cũng không phải là kẻ ngốc mà lưỡng bại câu thương giao đấu với Thần Ưng Vương, để người khác hưởng lợi.

Ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách, ai cũng hiểu được đạo lý này.

Ba đại trưởng lão! Tương lai còn dài! Chúng ta đi! Âm hồn tác!

Trong lúc cùng Thần Ưng Vương giao đấu bất phân thắng bại, bất thình lình Vũ Ô Đồng huýt lên một tiếng. Cùng lúc đó, Vạn Quỷ Lệnh Kỳ đang bay chung quanh thân thể hắn rung động dữ dội, vài đạo hắc khí thô to đột nhiên phóng vọt ra, trông giống như những con tà long đang giương nanh múa vuốt, ào tới trấn áp khối tinh quang do thần hồn của Thần Ưng Vương biến thành.

Cùng lúc đó, mấy sợi dây chão âm hồn cũng bay thẳng về phía chín cao thủ của Chính Nhất Đạo, Phương Tiên Đạo đang giao đấu với ba đại trưởng lão ở đằng kia. Bỗng chốc hoàn toàn áp chế chín pho tượng đạo tôn hiển hóa từ thần hồn của chín đại cao thủ.

Những đệ tử của Chính Nhất Đạo, Phương Tiên Đạo tu vi chưa đạt đến quỷ tiên càng không thể chịu nổi.

Thần hồn của bọn họ bị âm hồn tác áp chế, pho tượng đạo tôn hiển hóa có vẻ sắp sụp đổ.

Mau thu thần hồn về! Đừng để cho âm hồn tiếp xúc với thần hồn bản thân, nếu không hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi đâu!

Nhìn thấy cảnh này, đại tổng quản đạo đàn của Chính Nhất Đạo Trương Bá Hằng, cùng tông chủ Phương Tiên Đạo Tiêu Ảm Nhiên đồng loạt gầm lên.

Bá Hằng đạo huynh, huynh giúp ta khu trừ tà khí của những đệ tử này, phòng ngừa bọn chúng bị tà ma công tâm mà tẩu hỏa nhập ma! Ta sẽ tiêu diệt lũ yêu đạo kia!

Tiêu Ảm Nhiên sau khi điên cuồng hét lên một tiếng, liền phát ra tiếng kêu vang giống như hạc gáy. Trường kiếm đỏ thẫm sau lưng lập tức bay vọt lên, cùng lúc đó trên thân kiếm phụt ra vô số đốm lửa nhỏ. Những đốm lửa này không ngừng tóe lên đầy hung dữ, trông thật giống như pháo hoa, thế nhưng âm thanh thì dữ dội, mãnh liệt hơn pháo hoa bội phần.

Cả thanh trường kiếm này vừa bay lên, tựa như một con hỏa giao (giao long lửa) đỏ rực như máu, toàn thân phát ra ngọn lửa bừng bừng, cháy mãnh liệt, nghiền nát tất cả những sợi dây chão âm hồn.

Thanh trường kiếm này chính là được luyện chế từ huyết văn cương, bên trên còn gia trì thêm nhiều pháp chú cũng như tử lôi hỏa.

Đây chính là pháp khí trảm yêu trừ ma của tông chủ Phương Tiên Đạo Tiêu Ảm Nhiên, Nguyên Dương Thần Kiếm!

Thanh Nguyên Dương Kiếm này thật là lợi hại, tuy nhiên so với Vô Thường Kiếm thì vẫn còn thua kém một bậc. Mà lực lượng của Vạn Quỷ Lệnh Kỳ kia tuyệt đối không phải chỉ dừng lại ở đó đâu.

Hồng Dịch nhìn Tiêu Ảm Nhiên mãnh liệt xuất thủ, hiện ra thực lực bản thân, trong lòng cũng cảm thấy kinh hãi.

Vạn quỷ tụ ma, thiên thi, hoàng thi, thượng cổ vu thần, Đô Thiên Thần Sát, Vô Thượng Ma Tôn, giáng xuống!

Quả nhiên, hậu chiêu của Vũ Ô Đồng không chỉ dừng lại ở đó, trong tiếng cười sắc bén, Vạn Quỷ Lệnh Kỳ rung động dữ dội, từng luồng hắc khí càng lúc càng đậm đặc cuồn cuộn bốc lên từ bên trong, ngưng tụ thành một cái đầu khổng lồ như một ngọn núi.

Chiếc đầu này tựa đầu trâu, thế nhưng đôi sừng trên đó tuyệt đối không phải là sừng trâu. Điều đáng chú ý là trên chiếc đầu này có một cái miệng khổng lồ, răng nanh lởm chởm, mắt tựa nhắm tựa mở. Từ trên chiếc đầu này thoang thoảng tỏa ra một luồng khí tức từ thời hồng hoang thượng cổ, bi ai, cổ kính, hùng vĩ mà xa vợi.

Chiếc đầu này vừa xuất hiện liền khẽ há miệng, phun ra một luồng hắc khí kết thành lưới, trong nháy mắt cuốn lấy Nguyên Dương Kiếm.

Tiêu Ảm Nhiên, thanh Nguyên Dương Kiếm này của ngươi quả là không t��, ta xin vui lòng nhận lấy!

Vũ Ô Đồng cười lớn lên.

Cuồng vọng! Vô Thượng Ma Tôn này của ngươi, ngay cả một cái đầu còn chưa thành hình mà còn muốn thắng ta, muốn cướp bảo kiếm của ta sao? Quả thực là si tâm vọng tưởng!

Trong lúc Tiêu Ảm Nhiên gầm lên đầy giận dữ, trên trán lấm tấm mồ hôi. Hiển nhiên, thấy đối phương dùng Vạn Quỷ Lệnh Kỳ ngưng luyện Vô Thượng Ma Tôn, hắn cảm thấy cực kỳ kinh hãi.

Đạo thuật cao nhất của Vu Quỷ Đạo, thân ngoại chi thân, chính là Vô Thượng Ma Tôn. Một khi chân chính ngưng luyện thành hình, chính là thứ tồn tại kinh khủng ngang với Cửu Hỏa Viêm Long của Thái Thượng Đạo.

Mặc dù bây giờ Vũ Ô Đồng chỉ miễn cưỡng ngưng tụ một phần đầu, đây là nhờ uy lực của Vạn Quỷ Lệnh Kỳ, thế nhưng cũng đã có thể bắt được Nguyên Dương Kiếm rồi.

Tên Vô Thượng Ma Tôn này không ngờ lại là một loại ý cảnh! Không biết đây là loại ý cảnh nào vậy?

Hồng Dịch đang ẩn trong làn sương đen, nhìn thấy Vũ Ô Đồng hóa xuất thành Vô Thượng Ma Tôn, trong lòng liền một lần nữa cảm nhận ý cảnh của Vô Thượng Ma Tôn này.

Bất cứ một loại ma thần nào khi quán tưởng đều ẩn chứa một ý cảnh khác nhau. Hủy Diệt Minh Vương là nộ hỏa, Đại Phá Hư Thần là đại phá diệt. Còn Quá Khứ Di Đà Kinh là quá khứ vĩnh hằng bất động.

Những ý cảnh ấy, hơn nữa còn có họa đồ, kinh văn, có thể giúp cho người xem quán tưởng một cách trọn vẹn, thậm chí ngưng luyện được ma thần. Đây cũng chính là căn nguyên của muôn hình vạn trạng đạo thuật.

Tuy nhiên khi Vô Thượng Ma Tôn này vừa xuất hiện, Hồng Dịch cũng cảm nhận được ý cảnh trong đó, thế nhưng lại khó mà diễn tả thành lời.

Điều này cũng giống như ngắm nhìn một khung cảnh đẹp đẽ, lòng dâng trào cảm xúc, thế nhưng không thể nào phác họa lại, chỉ đành tiếc nuối vì không thể lưu giữ vẻ đẹp vĩnh cửu ấy trên giấy.

Tất nhiên, Hồng Dịch cũng biết, nếu như bản thân có thể ở nơi này lĩnh ngộ ra ý cảnh của Vô Thượng Ma Tôn thì cũng không thể nào toàn vẹn, phải có cả phương pháp ngưng luyện Vô Thượng Ma Tôn mới được. Điều này quả thực hoàn toàn bất khả thi.

Nhìn thấy cảnh sắc mỹ lệ mà có thể phác họa lại khung cảnh mỹ lệ đó, thì người đó thật chẳng khác nào là một vị họa thánh cả.

Để xem Tiêu Ảm Nhiên đối phó ra sao đây?

Hồng Dịch biết, Vô Thượng Ma Tôn này vừa hiện thế, Tiêu Ảm Nhiên e rằng sẽ khó mà ứng phó được. Tuy nhiên Tiêu Ảm Nhiên cũng là tông chủ Phương Tiên Đạo, chắc chắn còn có thủ đoạn trấn phái để ứng phó.

Nguyên Dương cự phủ, khai thiên tích địa!

Quả nhiên, Tiêu Ảm Nhiên sau khi gầm lên một tiếng giận dữ, toàn thân căng phồng lên, tựa như dùng một thứ bí pháp nào đó thúc đẩy khí huyết trong cơ thể. Sau đó, một luồng hắc phong cuồn cuộn thoát ra từ đỉnh đầu của hắn, rồi ngưng tụ lại thành một pho tượng Nguyên Dương Đạo Tôn khổng lồ.

Pho tượng Nguyên Dương Đạo Tôn này so với ban nãy thì ngưng tụ hơn rất nhiều, dường như chân chính là phân thân của Nguyên Dương Đạo Tôn thuở khai thiên lập địa giáng thế!

Trong nháy mắt khi pho tượng Nguyên Dương Đạo Tôn này ngưng tụ thành hình, thân thể của Tiêu Ảm Nhiên run rẩy kịch liệt giống như bị bệnh kiệt quệ vậy.

Rầm!

Pho tượng Nguyên Dương Đạo Tôn này trong lúc run rẩy liền lập tức vỡ vụn ra, từ bên trong bỗng xuất hiện một chiếc rìu lớn.

Chiếc rìu này lớn như một quả núi, ở hai mặt rìu đều là nhật nguyệt tinh tú, thiểm điện lôi đình, mây xanh mây tím, núi cao sông dài, thậm chí còn hiện ra tầng tầng lớp lớp thế giới, như ẩn như hiện!

Hồng Dịch vừa nhìn thấy những hoa văn trên hai mặt rìu này cũng liền cảm nhận được một luồng uy áp có thể khai thiên lập địa.

Bí pháp của Nguyên Dương Đạo Tôn này thật đúng là hung mãnh!

Cùng lúc Hồng Dịch đang sợ hãi thán thầm, chiếc rìu khổng lồ liền mãnh liệt bổ xuống.

Phụt!

Chiếc đầu của Vô Thượng Ma Tôn kia bỗng chốc bị bổ nát, vỡ tan thành khói đen.

Còn thân thể đang run rẩy của Tiêu Ảm Nhiên liền vung tay lên, Nguyên Dương Kiếm lại bay về tay hắn.

Tuy nhiên dường như hắn tổn hao quá nhiều thể lực, không còn sức để tiếp tục tấn công.

A! Tiêu Ảm Nhiên! Nguyên Dương Đạo bí pháp quả nhiên không tầm thường chút nào! Đáng tiếc đạo thuật này của ngươi không kết hợp với Nguyên Dương Thần Phủ chân chính của 'Bàn' Hoàng, nếu không thì ngay cả mười kẻ như ta cũng đều phải bỏ mạng.

Một giọng nói truyền đến, tiếp đó luồng khí đen do Vô Thượng Ma Tôn phát nổ ra liền bao vây thân thể Vũ Ô Đồng cùng ba đại trưởng lão Vu Quỷ Đạo, cùng nhau bay lên không trung.

Bọn chúng bay đi với tốc độ cực nhanh, chẳng khác nào tốc độ ánh sáng. Trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi. Mấy đại quỷ tiên tại đó đuổi theo cũng không kịp.

Vạn Quỷ Phi Ảnh Độn!

Thần Ưng Vương ngồi trên mặt đất, sau khi thu thần hồn về liền đứng thẳng dậy.

Chúng ta hãy cùng nhau đuổi theo Vũ Ô Đồng sau khi kết liễu Tinh Nhẫn hòa thượng! Vũ Ô Đồng bị Nguyên Dương Phủ do thần hồn của ta hóa thành chém vào, không thể thoát xa được đâu.

Tiêu Ảm Nhiên thở hồng hộc, từ trong túi bên người lấy ra một bình ngọc, mở nút ra, hít ngửi một hơi, tinh thần lập tức hồi phục đáng kể, rồi mới miễn cưỡng mở miệng nói.

Rất dễ nhận thấy, món dược này trong bình ngọc cũng giống như Trấn Hồn Hương của Đại Thiện Tự, đều là thứ dược vật có thể trị liệu thần hồn.

Phương Tiên Đạo không hổ là ngoại đan đại đạo môn! Ngay cả dược vật khôi phục tu dưỡng thần hồn cũng đều có.

Hồng Dịch cũng biết rằng, dược vật khôi phục thần hồn vô cùng khó có được. Ngày đó sau khi giết chết Triệu Phi Dung, tuần phủ Hầu Khánh Thần lấy được Trấn Hồn Hương từ trên người Triệu Phi Dung, cũng không phân cho mình chút nào mà lén lút giấu đi.

Giá trị của loại vật này gần như sánh ngang với Nguyên Tẫn Thiên Châu.

Các ngươi chớ ra tay! Lần này là ta cùng Tinh Nhẫn đại sư giao đấu công bằng!

Ngay khi đông đảo cao thủ muốn cùng liên thủ công kích thì từ trong trận đấu ở trung tâm quảng trường truyền đến thanh âm của Vô Địch Hầu.

Thần Ưng Vương, ngươi vận dụng Tạo Hóa Hồ Lô, cùng Tiêu tông chủ, Trương tổng quản đuổi theo Vũ Ô Đồng! Nhất định phải lấy được Càn Khôn Bố Đại. Ta cùng Tinh Nhẫn đại sư ở đây phân định thắng bại.

Thanh âm của Vô Địch Hầu lại vang lên.

Được!

Lông mày của Thần Ưng Vương khẽ động, từ trong ngực lấy ra một chiếc hồ lô lớn bằng nắm tay, đưa ra phía trước, một khe hở xuất hiện. Lập tức đám người Tiêu Ảm Nhiên liền chui vào, sau đó biến mất không còn tăm hơi.

Trong hồ lô còn có cao thủ ẩn núp!

Trong khoảnh khắc khi Tạo Hóa Hồ Lô hé mở một khe hở, Hồng Dịch cảm nhận được bên trong Tạo Hóa Hồ Lô còn tồn tại vài luồng khí tức cường đại ẩn hiện, hắn liền biết bên trong chiếc Tạo Hóa Hồ Lô kia còn có cao thủ ẩn mình.

Không cần hỏi cũng biết, những cao thủ ẩn mình bên trong Tạo Hóa Hồ Lô kia nhất định là con át chủ bài mà vương triều Đại Kiền bố trí cho cuộc tranh đoạt Càn Khôn Bố Đại lần này.

Không biết cao thủ trong hồ lô là những ai? Tuy nhiên không cần hỏi cũng biết, e rằng là Võ Thánh chứ không phải là quỷ tiên. Chỉ có Võ Thánh ẩn mình bên trong hồ lô, đột ngột tập kích thì mới có lực sát thương lớn nhất. Tuy nhiên Võ Thánh của vương triều Đại Kiền cũng chẳng có mấy ai, so với quỷ tiên còn ít hơn rất nhiều. Không biết là ai nhỉ?

Võ Thánh cuối cùng cũng phải chết. Võ Thánh trong thiên hạ này vì thế mà ít hơn rất nhiều so v���i quỷ tiên.

Chẳng lẽ là Hồng Huyền Cơ? Không thể nào, Hồng Huyền Cơ phải trấn giữ kinh thành. Hơn nữa hắn là đương triều Thái Sư, mỗi ngày đều phải lâm triều, không thể nào tự tiện rời kinh. Ngoài ra vài luồng khí bên trong hồ lô cũng không mạnh mẽ bằng hắn.

Một mình ngươi ở lại giao đấu là muốn thể hiện khí phách cùng sự quang minh chính trực của bản thân sao? Ngươi cho rằng ngươi có thể chiến thắng ta sao? Sau khi chiến thắng lại muốn hàng phục ta, để ta ra sức cho ngươi sao?

Đúng lúc này Tinh Nhẫn hòa thượng đột nhiên mở miệng nói.

Tất nhiên rồi, Tinh Nhẫn đại sư, bây giờ người của ta đã đi cả rồi. Ngươi cũng không còn chút áp lực nào, như vậy chẳng phải là tốt nhất hay sao? Chúng ta bắt đầu chân chính giao đấu đi. Thật ra trong lòng ta Càn Khôn Bố Đại cũng không quan trọng lắm, có thể cùng đại sư trao đổi võ học mới là điều quan trọng nhất.

Thiếu niên Vô Địch Hầu nở nụ cười, nói.

Khí độ cùng võ công của ngươi quả thật có thể khiến cho người khác tâm phục khẩu phục, hơn nữa võ công của ngươi thậm chí còn cao hơn ta một bậc. Tư chất của ngươi so với Hồng Huyền Cơ năm đó dường như một chín một mười. Nếu như không phải Đại Thiện Tự ta cùng Đại Kiền ngươi có mối thù diệt môn thì lão nạp ta cũng không muốn làm địch nhân của ngươi.

Tinh Nhẫn hòa thượng cười to nói.

Ta sao có thể so sánh được với Hồng Thái Sư. Người đã đột phá chướng ngại tâm cảnh kéo dài hai mươi năm, phá vỡ sinh tử huyền quan, bước qua cầu trời đất, chân chính đạt đến cảnh giới nhân tiên. Kể cả là Đấu Phật Ấn Nguyệt tái thế e rằng cũng không phải là đối thủ của Người. Quyền ý, khí thế của Người chính là các vị thần linh, chuyển luân sinh tử. Thứ tuyệt thế võ công mà Người tự sáng tạo ra chắc chắn không hề thua kém gì Hiện Thế Như Lai Kinh.

Thiếu niên Vô Địch Hầu đột nhiên lùi về phía sau, nắm chặt tay thành quyền, đặt trước ngực.

Tinh Nhẫn hòa thượng cũng lùi về phía sau một bước, đôi mắt chăm chú nhìn vào đối phương.

Cuồng vọng! Hiện Thế Như Lai Kinh chính là Phật Thích Ca của chúng ta truyền miệng xuống. Phật Thích Ca của chúng ta năm đó, phá toái hư không, đạt đến đỉnh cao võ đạo. Chỉ là một nhân tiên nhỏ bé mà cũng dám so sánh sao!

Tinh Nhẫn hòa thượng quát lên.

Võ đạo không ngừng tiến bộ. Tiền nhân cũng chưa hẳn đã hơn hậu nhân! Kể cả là chư thiên thần Phật, thì võ giả chúng ta cũng có thể dẫm nát dưới chân.

Trong lúc đó Vô Địch Hầu đột nhiên cất tiếng cười ha ha thật lớn.

Trong tiếng cười mang theo luồng khí tức lay trời chuyển đất, khiến cho thần hồn của Hồng Dịch cũng bị chao đảo kịch liệt.

Tên Vô Địch Hầu này tuổi còn nhỏ mà sao lại có tâm ý cuồng ngạo đến vậy? Dám xem thường cả chư thiên thần Phật? Phải biết rằng, cảnh giới càng cao thì càng phải biết coi trọng thành tựu của tiền nhân. Bằng vào thành tựu Võ Thánh của hắn, dường như không nên cuồng vọng kiêu ngạo đến thế.

Đạo thuật của Hồng Dịch càng cao, lại càng thấu hiểu thành tựu to lớn của tiền nhân. Đó cũng không phải là sợ hãi, mà là một loại cung kính khiêm nhường trước sức mạnh vĩ đại của tiền nhân.

Trong dòng chảy lịch sử, chỉ có những kẻ ngông cuồng như vậy mới coi rẻ chư thiên chư Phật, duy ngã độc tôn. Ngược lại, những người có lực lượng càng lớn lại càng biết rằng thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, càng khiêm nhường và cung kính.

Bằng vào thành tựu Võ Thánh của Vô Địch Hầu, phát ngôn coi thường tiền nhân đến vậy khiến cho Hồng Dịch không sao hình dung nổi.

Ít nhất Hồng Dịch sau khi luyện tập Quá Khứ Kinh, cũng biết được người sáng tạo Quá Khứ Kinh này mạnh mẽ đến mức nào. Tối thiểu hắn sẽ không dám cuồng ngôn vượt mặt danh tiếng của vị thủy tổ sáng tạo ra Quá Khứ Kinh này.

Thành thực, khiêm nhường, cung kính, nhưng không cúi đầu. Đây chính là đạo chân thành của ta, cũng chính là đạo tâm của ta. Có lẽ Vô Địch Hầu cũng có đạo tâm của hắn! Ngông cuồng, ngang ngược, coi rẻ thiên địa, có lẽ đó là đạo của hắn. Không biết hắn có đủ sức mạnh để duy trì đạo tâm này hay không? Có đủ sức để giữ vững đạo của bản thân hay không?

Hồng Dịch lặng lẽ suy nghĩ.

Hạnh Vũ Tiên! Ngươi dám đến đây gây chuyện với ta, ngươi muốn chết sao!

Trong lúc Hồng Dịch đang suy ngẫm, đột nhiên một đạo kiếm sát màu vàng phá không bay đến, lao thẳng vào Vô Địch Hầu. Đây chính là kim tinh sát trong Ngũ Hành Kiếm Sát của Hạnh Vũ Tiên.

***

Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free