Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 226:

Vô Địch hầu, ngươi chính là kẻ thù lớn nhất của Vân Mông quốc ta, đương nhiên ta muốn đoạt mạng ngươi. Ngươi nghĩ rằng đuổi hết đám thủ hạ đi là muốn thể hiện khí phách anh hùng của mình sao? Muốn chiêu phục Tinh Nhẫn hòa thượng về dưới trướng mình ư? Ngươi quá mơ mộng hão huyền rồi! Ngươi cho rằng chúng ta sẽ đuổi theo Vũ Ô Đồng để đoạt lấy Càn Khôn Bố Đại hay sao? Càn Khôn Bố Đại tuy trọng yếu, điều này không sai, thế nhưng giết chết ngươi còn quan trọng hơn nhiều!

Từ trong màn kiếm sát, giọng nói lạnh như băng của Hạnh Vũ Tiên vọng ra.

Kim tinh kiếm sát, uy lực vô cùng. Kiếm sát này vừa phóng ra, tức khắc hóa thành một cơn mưa kiếm vàng rực. Mỗi luồng kiếm mưa đều xé toạc không khí xung quanh, uy lực mạnh hơn cung nỏ cường đại nhất rất nhiều.

Làn mưa kiếm vàng rực tràn ngập trời đất lao tới, quả thực ngang với ngàn vạn cường cung ngạnh nỗ của hàng ngàn binh sĩ đồng loạt bắn ra.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Vô Địch hầu hẳn phải bỏ mạng. Võ thánh không phải quỷ tiên, không thể bay lên trời chui xuống đất được, gặp phải cơn mưa tên của ngàn vạn binh sĩ, chắc chắn phải chết!

Thế nhưng biến cố đột ngột phát sinh!

Khóe miệng Vô Địch hầu lộ ra một nụ cười khinh miệt.

Sau đó, hắn hé miệng, Hồng Dịch chợt thấy lồng ngực hắn bỗng căng phồng.

- Hống!

Lồng ngực căng phồng, Vô Địch hầu liền mãnh liệt phun ra một hơi.

Một luồng khí lưu cực mạnh kèm theo âm thanh dữ dội tuôn ra từ miệng Vô Địch hầu.

Hồng Dịch thấy luồng khí lưu mạnh mẽ kia là một làn sương trắng cực nóng, trông hệt hơi nước sôi bốc lên. Làn sương trắng to bằng miệng hang, phun ra dữ dội. Hồng Dịch còn cảm nhận được từng luồng huyết khí dương cương đang cuồn cuộn mãnh liệt tỏa ra.

Đồng thời, Hồng Dịch cảm nhận được làn sóng âm thanh ấy chấn động dữ dội.

Ngay cả tiếng gầm điên cuồng của hổ dữ trong núi, vang vọng khắp chốn, làm gió lớn nổi lên, cũng tuyệt đối không tạo ra được một phần mười chấn động như thế này.

Làn sóng âm thanh mãnh liệt quét qua thần hồn Hồng Dịch, khiến thần hồn hắn lập tức chấn động, có cảm giác như muốn vỡ vụn.

Cảm giác ấy tựa như thân thể bị một kẻ có sức mạnh vô song nắm giữ, rồi rung lắc dữ dội, không thể dùng bất cứ chút sức lực nào.

- Tiếng gầm của võ thánh quả nhiên mạnh mẽ đến nhường này!

Hồng Dịch kinh hãi than lên.

Trong sóng âm, thần niệm của hắn gần như bị đánh tan tác, không tài nào ngưng tụ lại được, tất nhiên cũng không thể vận dụng đạo thuật. Dù hắn đã luyện Quá Khứ kinh, làn sóng âm thanh này không thể gây ra tổn thương lớn cho hắn. Thế nhưng trong sóng âm đó, thần niệm bị chấn động dữ dội, không thể chống đỡ, không thể thi triển đạo thuật. Đây đã là một điều cực kỳ đáng sợ rồi!

Hắn còn như vậy, vậy các quỷ tiên khác sẽ bị thương tổn đến mức nào đây?

Hồng Dịch hoài nghi, nếu bản thân không phải quỷ tiên, liệu tiếng cự hống này có thể đánh nát hoàn toàn thần hồn không?

Trong các tiểu thuyết bút ký có ghi lại rằng, một số cao tăng, đạo sĩ vân du bốn phương, khi gặp hổ lớn hay mãnh thú cản đường, họ không cần động thủ, động cước, chỉ cần gầm lên một tiếng thật lớn là có thể đánh ngã một con mãnh hổ.

Trước kia Hồng Dịch không hề tin, ít nhất hắn cũng chưa làm được điều này.

Thiện Ngân Sa bây giờ cũng không làm được. Một đạo sĩ không thi triển bất cứ đạo thuật nào, chỉ bằng thanh âm của một tiếng cự hống mà đánh chết mãnh hổ, cho dù Thiện Ngân Sa đã tu luyện thành võ thánh thì cũng không đủ lực lượng để làm được việc này.

Nhưng chân chính võ thánh linh nhục hợp nhất thì lại có thể!

Sau khi nghe tiếng cự hống của Vô Địch hầu, Hồng Dịch nhìn tình cảnh trong quảng trường, trong lòng một lần nữa chấn động!

Cảnh tượng hiện tại trong quảng trường là làn mưa kim tinh kiếm sát đang hung hăng lao tới, thế nhưng dưới tiếng cự hống của Vô Địch hầu, những kiếm sát này chẳng khác nào diều đứt dây, bỗng chốc bị nghiền nát thành bột phấn.

Làn mưa kiếm khí bỗng hóa thành một luồng sương mù màu vàng.

Những thứ này không thể tạo thành bất cứ uy hiếp nào.

Thậm chí không chạm tới một sợi lông nào của Vô Địch hầu.

- Nếu đây là cung nỏ mạnh mẽ, Vô Địch hầu có thể đã bị bắn chết! Đáng tiếc, những thứ này lại là đạo thuật thần hồn, là kim khí, sát khí do thần niệm hóa thành, chỉ tan chứ không tụ. Vừa bị một tiếng cự hống liền tan biến.

Hồng Dịch chờ tiếng cự hống của Vô Địch hầu qua đi, trong lòng thầm nghĩ.

Uy lực của kim tinh kiếm sát này mạnh hơn cung nỏ rất nhiều. Thế nhưng một tiếng cự hống của võ thánh lại có thể phá vỡ nguồn lực cung cấp cho chúng. Tuy nhiên, tiếng cự hống của võ thánh lại không thể phá được lực xung kích của cung nỏ.

Hạnh Vũ Tiên có thể dùng kim tinh kiếm sát ngăn cản trăm ngàn mũi tên do cung nỏ bắn ra, thế nhưng không thể chống đỡ được một tiếng cự hống của võ thánh.

Tiếng gầm của võ thánh có thể phá nát kim tinh kiếm sát, thế nhưng không thể chống đỡ được trăm ngàn mũi tên do cung nỏ bắn tới.

Đây chính là sự khác nhau giữa chân thực và hư ảo, cũng là đạo lý tương sinh tương khắc.

Thiên địa kỳ diệu cũng chính là ở chỗ đó.

- Vô Địch hầu, ngươi phá được kim tinh kiếm sát của ta, quả thật cũng không tồi. Tuy nhiên, ngươi còn có đại địch là Tinh Nhẫn hòa thượng đang nhìn chòng chọc như hổ đói, mà bây giờ chúng ta, cả Tất đại tướng quân nữa, đều muốn giết chết ngươi! Chẳng lẽ ngươi cho rằng bản thân là nhân tiên sao? Có thể ngăn cản được công kích của ba người chúng ta ư?

Hai cao thủ Hạnh Vũ Tiên và Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa bước nhanh ra từ một góc quảng trường.

Lúc này, khi tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng vừa rời đi, làn sương đen bao phủ Thiên Vu thành liền tan biến.

Thiên Vu thành hùng vĩ được xây bằng máu tươi và sinh mạng của ngàn vạn thổ dân, giờ phút này dần dần hiện ra sừng sững giữa Mãng Hoang.

- Ai nói Tinh Nhẫn đại sư là địch nhân của ta? Hai người các ngươi đều là quan chức triều đình Vân Mông quốc, lại lưu lại đây để giết ta. Giết được ta, công lao e rằng đủ để phong vương rồi!

Vô Địch hầu cười nói:

- Hiện giờ Nạp Lan Hài và Nạp Lan Yên La đang đuổi theo Càn Khôn Bố Đại! Ngươi nghĩ hai người các ngươi có thể giết được ta và Tinh Nhẫn đại sư sao? Hai chúng ta cũng đủ sức giết chết Hạnh Vũ Tiên và Tất Thấp Hoa đấy! Ta đã sớm đoán trước các ngươi sẽ xuất hiện tập kích ta, vì thế mới cố ý cho thủ hạ rời khỏi nơi này!

- Tinh Nhẫn đại sư, người thấy có đúng không? Chúng ta cùng giết chết hai kẻ kia, rồi tiếp tục thoải mái đánh một trận.

Vô Địch hầu cười cười rồi quay sang nói với Tinh Nhẫn hòa thượng.

- Lão nạp cũng đang có ý đó.

Tinh Nhẫn hòa thượng nói.

- Tinh Nhẫn, Đại Kiền đã diệt Đại Thiện tự của ngươi, bây giờ chúng ta giết Vô Địch hầu, coi như báo thù cho Đại Thiện tự. Ngươi lại đi giúp hắn, chẳng lẽ đầu óc ngươi có vấn đề rồi sao?

Hắc Lang vương và Hạnh Vũ Tiên nhìn nhau rồi cùng đưa mắt về phía Tinh Nhẫn hòa thượng.

- Vô Địch hầu ít ra vẫn đơn thương độc mã cùng lão nạp, hơn nữa khí độ của hắn khá cao. Lão nạp cho dù bị giết chết thì cũng có thể chết toàn thây, còn nếu rơi vào tay các ngươi, e rằng sống không bằng chết.

Bỗng nhiên Tinh Nhẫn hòa thượng cười lớn một cách điên cuồng.

- Lão hòa thượng này nhận ra như vậy cũng có phần đúng, tiếc là cuối cùng vẫn phải chết! Lần đoạt bảo này, quả thật là một bi kịch! Bất kể Đại Kiền thắng, hắn cũng chỉ có một kết cục là chết; Vân Mông thắng, hắn chết càng thê thảm hơn!

Hồng Dịch nhìn Tinh Nhẫn hòa thượng, thầm cảm thán một câu.

Đừng tưởng hiện giờ Tinh Nhẫn hòa thượng cùng Vô Địch hầu đang tương trợ lẫn nhau. Thật ra, khi giải quyết xong Hắc Lang vương và Hạnh Vũ Tiên, hai người này sẽ lập tức đánh nhau sống chết mà thôi.

Nói tóm lại, Tinh Nhẫn hòa thượng chết là cái chắc.

Hồng Dịch luôn cảm thấy lão hòa thượng này chết đi thì quả thật vô cùng đáng tiếc.

- Được rồi, ta tu luyện Quá Khứ kinh của Đại Thiện tự, cũng đã xem qua Đấu Phật Bút Lục của Ấn Nguyệt hòa thượng, còn có cả Võ kinh kèm chú giải của lão. Từ đó ta cũng thu được nhiều lợi ích, coi như Ấn Nguyệt hòa thượng là nửa sư phụ của ta vậy. Tinh Nhẫn hòa thượng này là dòng dõi cuối cùng của Đại Thiện tự, một khi hắn chết đi thì coi như Đại Thiện tự hoàn toàn tuyệt diệt. Ta cứu lão một mạng, coi như báo đáp một nhân tình cho Đại Thiện tự. Dù sao đám người Trầm Thiết Trụ cũng là người sống xung quanh Đại Thiện tự.

Hồng Dịch thở dài.

Trong lúc đó, thần hồn hắn bỗng nhiên dốc mạnh, vút lên giữa không trung!

Phương hướng hắn phóng đến chính là vị trí của Tinh Nhẫn hòa thượng.

Thần hồn lực của hắn phi thường mạnh mẽ, cú lao ra này khiến âm phong nổi lên, gió lớn cuồn cuộn, đất đá bay mù trời.

- Kim Chu pháp vương!

Hạnh Vũ Tiên và Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa vừa thấy Hồng Dịch lao ra, mang theo luồng âm phong quen thuộc, lập tức kinh hãi kêu lên. Bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, Kim Chu pháp vương vừa mới bị trọng thương như vậy mà bây giờ đã có thể ngóc đầu trở dậy.

Đây đúng là một con gián dai dẳng nhất mà bọn họ từng gặp, đánh mãi không chết, đuổi mãi không đi, nghiền cũng không nát, không tài nào đánh chết được thần hồn của hắn.

- Hình như hắn không trấn áp Mạt Nhật phủ của ta thì phải? Thế nhưng tại sao Mạt Nhật phủ của ta dường như vẫn đang bị thứ gì đó trấn áp?

Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa thấy âm phong nổi lên, liền lập tức bắt pháp quyết, vận khởi thần niệm để thu hồi Mạt Nhật cự phủ, thế nhưng vẫn không hề có bất cứ hiệu quả nào, khiến hắn không khỏi kinh hãi thất sắc.

- Yêu nghiệt!

Vô Địch hầu cũng đột nhiên kinh hãi, sau đó huýt lên một tiếng, thân hình lao nhanh đến. Trong chớp nhoáng, bóng dáng hắn như biến mất khỏi quảng trường.

Chỉ thấy hắn vừa động, một nắm đấm lập tức hiện ra, công kích thẳng vào luồng âm phong của Hồng Dịch đang lao tới.

- Huyết khí thật mạnh mẽ!

Hồng Dịch đang lao tới liền cảm nhận được, trong lúc thân thể Vô Địch hầu chớp động, thần hồn hắn đã bị ba bốn mươi quyền đánh vào, mỗi một quyền đều bao hàm một cỗ khí huyết cường đại cùng ý chí võ đạo.

Khi Hồng Dịch bị từng nắm đấm đánh tới, thần niệm dường như tan rã, thần hồn cảm thấy sắp bị nghiền nát đến nơi.

- Tiểu tử, ngươi muốn chết! Đại Nhật Phật Hỏa, Ba mễ ba mễ hống!

Bị một loạt quyền kích của võ thánh, Hồng Dịch cuối cùng cũng nhận ra sự lợi hại, tuy nhiên hắn chỉ hơi bị tổn thương chút xíu, trong nháy mắt liền khôi phục.

Thần niệm vừa động, một luồng hỏa diễm thật dài hiện ra, trông chẳng khác nào một con rắn lửa phóng thẳng về phía thân thể Vô Địch hầu.

- Đây là?

Tinh Nhẫn hòa thượng vốn cũng muốn động thủ, thế nhưng đột nhiên nhìn thấy cỗ Đại Nhật Phật Hỏa này, liền nheo mắt lại, vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

- Hống!

Vô Địch hầu lại gầm lên một tiếng thật lớn, sóng âm bắn thẳng vào giữa luồng lửa đang hừng hực cháy.

Trong nháy mắt, luồng hỏa diễm kia không thể chạm đến thân thể hắn, dưới tiếng gầm lớn liền tan biến mất. Còn Vô Địch hầu, trong lúc gầm to, thân hình lóe lên, nhún mình một cái, vượt qua khoảng cách ba mươi bước, những ngọn lửa nhỏ không cách nào chạm vào người hắn.

- Huyết!

Sau khi phá tan Phật Hỏa xong, Vô Địch hầu nhướng mày, nắm ngón tay co lại thành trảo! Bỗng chốc, từ lỗ chân lông năm đầu ngón tay hắn, một vài giọt máu tươi chảy ra rồi lập tức bắn đi.

Phụt!

Năm giọt huyết châu, trong nháy mắt bắn vào luồng âm phong của Hồng Dịch.

Ầm!

Những ngọn lửa của Hồng Dịch chẳng khác nào những thùng thuốc nổ, năm giọt huyết châu này vừa bắn tới, luồng âm phong do thần hồn Hồng Dịch hóa thành liền lập tức nổ tan tành.

Thế nhưng, trong nháy mắt, thần hồn Hồng Dịch lại ngưng tụ trở lại. Một cỗ âm phong mãnh liệt cuồn cuộn kéo tới, quấn quanh thân thể Tinh Nhẫn hòa thượng.

- Đây là! Thần hồn này ngay cả máu của võ thánh cũng không thể làm tổn thương!

Tinh Nhẫn hòa thượng lẩm bẩm nói:

- Đây là... phương trượng...!

- Lão hòa thượng, không nên nhiều lời! Ta đến đây để cứu lão! Mau thu liễm khí huyết lại, rồi đi theo ta!

Thần niệm Hồng Dịch dao động dữ dội, sau đó bám vào thân thể Tinh Nhẫn hòa thượng.

Hắn lập tức cảm thấy không gian ba trượng quanh đối phương giống hệt một vầng mặt trời gay gắt, toàn thân đau nhức như bị vạn châm đâm vào. Thứ nhiệt lượng này cường liệt gấp trăm ngàn lần ánh sáng mặt trời.

Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng không để tâm nhiều. Hắn lập tức mãnh liệt cuốn đi. Thấy Tinh Nhẫn hòa thượng không hề phản kháng, lại thu liễm khí huyết của mình, Hồng Dịch lúc này mới yên tâm. Sau đó, một luồng gió cuồn cuộn nổi lên, cuốn theo vị đại hòa thượng này bay vụt lên bầu trời, rồi biến mất giữa không trung.

Những dòng chữ này được biên tập một cách tỉ mỉ bởi truyen.free, hi vọng bạn sẽ có những trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free