(Đã dịch) Dương Thần - Chương 239:
Hồng Dịch tám tuổi đã thông làu kinh sử, lại đặc biệt giỏi tài "bới móc" chỗ sơ hở để công kích đối thủ.
Đó cũng là một thủ đoạn dùng văn chương để công kích người khác. Hơn nữa, trong các kỳ thi cử, đây lại là một kỹ năng thiết yếu để suy đoán tâm lý, rồi từ đó kích đúng vào học thuyết của quan giám khảo.
Công bằng mà nói, bài thơ này c���a Vô Địch hầu quả thật có khí phách hào hùng, vô cùng xúc động. Trong lòng Hồng Dịch cũng cực kỳ khâm phục. Nếu tự mình làm, muốn vượt qua khí phách của bài thơ này cũng có chút khó khăn.
Dù sao làm thơ cũng cần có linh cảm, kể cả thi tiên, thi thánh cũng không thể tùy tiện ứng khẩu thành thơ ngay được.
Tuy nhiên, điều này không hề ngăn cản việc Hồng Dịch công kích Vô Địch hầu.
Người đọc sách ai cũng giỏi loại công kích này, hơn nữa còn nghiền ngẫm từng câu từng chữ mà công kích.
Thật không may thay, thủ đoạn công kích này đã được Hồng Dịch rèn luyện đến mức lô hỏa thuần thanh.
Trong thơ đối phương xuất hiện một danh từ ít thấy, lập tức từ này trở thành đối tượng công kích của hắn.
Danh từ "ngô câu" từ trước tới giờ Hồng Dịch chưa từng nghe qua, hoặc có thể đây là một món chí bảo binh khí mà ít ai biết đến. Thế nhưng, nắm bắt những từ ngữ ít dùng của đối phương để công kích, đó chính là sở trường đặc biệt của Hồng Dịch.
Kiếm và đao. Kiếm phải thẳng tắp. Bất cứ thứ binh khí nào không thẳng đều không thể gọi là kiếm. Bởi lẽ, trong lễ nghi thời cổ xưa, kiếm là biểu tượng của sự chính trực.
Mặc dù sức sát thương của kiếm không bằng đao.
Trong quân đội cũng không dùng kiếm.
Sĩ đại phu đeo kiếm, hoàng thượng thiên tử dùng thượng phương bảo kiếm, cũng không phải để chém giết mà là để thể hiện sự chính trực của bản thân.
Vì thế, khi Vô Địch hầu trả lời câu hỏi của Hồng Dịch, nói rằng ngô câu cong cong tựa lưỡi liềm, nói rằng đó là thần kiếm thời thượng cổ, lập tức lại bị Hồng Dịch tóm được chỗ sơ hở.
Hồng Dịch đã tóm được sơ hở này, làm sao có thể buông tay, cứ thế liều chết bám chặt, nhất quyết không buông.
Cho dù thật sự có một thanh thượng cổ thần kiếm tên là "Ngô câu" đi chăng nữa, thì thanh thần binh kia có hình dáng cong, căn bản không được gọi là kiếm. Đây là do Vô Địch hầu phân biệt không rõ ràng, nên Hồng Dịch quyết định dùng đạo lý để áp đảo hắn.
Vốn dĩ Hồng Dịch đang tìm cách để áp chế đạo tâm của Vô Địch hầu. Bây giờ dù không thể dùng đạo thuật, nhưng dùng văn chương đạo lý, Hồng Dịch cũng có thể phá hỏng đạo tâm của đối phương.
- Ồ?
Đúng lúc đó, khi Hồng Dịch vừa dứt lời, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng sát ý nồng nặc lan tỏa.
Chỉ thấy hai mắt Vô Địch hầu lóe lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể lao đến giết chết hắn. Rất dễ nhận thấy, một câu công kích của Hồng Dịch đã ch���c cho đối phương nổi lên sát tâm rồi.
- Hừ!
Đúng lúc này, đại kim chu đột nhiên nhảy mạnh lên, phóng đến trước mặt Hồng Dịch.
Tuy nhiên, sát ý của Vô Địch hầu bất thình lình biến mất, hắn cũng không động thủ, chỉ cười cười:
- Thư sinh vẫn chỉ là thư sinh. Ngươi đọc được vài quyển sách mà dám đến trước mặt ta khoe khoang sao? Lại còn dám công kích ta sao? Trên thảo nguyên Vân Mông quốc, có một bộ lạc tên là "Ngô" am hiểu chế tạo đao kiếm. Kiếm bọn họ chế tạo uốn cong như lưỡi câu, giết người không dính máu. Thiên hạ này rộng lớn, muôn hình muôn vẻ, ngươi có thể biết hết được chăng?
- À? Thì ra đây là đao của bộ lạc Ngô trên thảo nguyên Vân Mông quốc.
Hồng Dịch gật đầu, hắc hắc cười.
Mặc dù hắn tinh thông kinh sử, hiểu rõ triều đại Thiên Châu, thế nhưng cũng không thể biết hết các bộ lạc trên thảo nguyên Vân Mông. Về chuyện này, e rằng ngay cả người Vân Mông cũng không nắm rõ lắm. Tuy nhiên, Vô Địch hầu chinh chiến thảo nguyên, tung hoành vạn dặm, bộ lạc Ngô kia không biết là có thật hay không nữa. Thế nhưng, lời giải thích này vẫn không cách nào lấp đầy lỗ hổng mà Hồng Dịch vừa công kích.
Hồng Dịch cũng không quan tâm chút nào đến sát ý vừa lóe lên trên khuôn mặt của Vô Địch hầu. Chắp một tay sau lưng, đường hoàng chính chính nói:
- Tuy nhiên, không phải mới vừa rồi Hầu gia nói đây là kiếm hay sao? Bất cứ thứ binh khí nào, hễ cong thì đều không phải là kiếm. Kiếm nhất định phải là thứ binh khí ngay thẳng. Về điểm này, Hầu gia phải ghi nhớ trong lòng. Chớ nên ngay cả đao kiếm cũng không phân biệt được, khiến cho thiên hạ cười chê. Tuy nhiên, Hầu gia dù sao cũng là người cầm binh. Làm một hai câu thơ kia cũng không có gì đáng chỉ trích nặng nề. Thế nhưng, ta là người đọc sách, hiểu rõ đại nghĩa, biết được đạo lý, đây mới là điều quan trọng nhất. Thơ từ cuối cùng cũng chỉ là tiểu đạo tiểu thuật mà thôi.
- Ồ?
Vô Địch hầu càng nghe, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng. Trên mặt hắn hiện ra một nụ cười vô cùng khó hiểu:
- Ngươi đang giáo huấn ta sao?
- Không dám.
Hồng Dịch sang sảng nói:
- Hầu gia sau này phụ tá b�� hạ chúng ta quản lý thiên hạ. Nếu như cong thẳng chẳng phân biệt được, đao kiếm không nhận ra thì sao có thể quản lý triều chính? Ta chỉ làm hết bổn phận của một kẻ đọc sách, khuyên gián Hầu gia một câu, để Hầu gia tránh sau này khi cai quản triều chính lại không phân biệt được phải trái, gây khổ cho dân chúng.
- Ngươi nói ta phải trái đúng sai không phân biệt được sao?
Sắc mặt Vô Địch hầu biến đổi.
Lời này của Hồng Dịch mặc dù hời hợt, thế nhưng ý tứ trong đó, từng câu từng chữ chẳng khác nào đại đao xuyên tim.
Một câu "cong thẳng chẳng phân biệt được" quả thực quá nặng rồi. Nói cách khác, đây chính là thị phi đúng sai không phân biệt được, không hiểu lễ pháp. Một cách nghiêm khắc mà nói thì chính là không bằng cầm thú.
Phải trái trắng đen chẳng phân biệt được, không phải cầm thú thì là cái gì đây?
Lời này mặc dù rất nặng, thế nhưng kết hợp với câu nói ban nãy của Vô Địch hầu, nói câu là kiếm, đúng là biến cong thành thẳng rồi.
Mặc dù bây giờ rất nhiều binh khí được chế tạo ra đều được gọi l�� kiếm. Ví dụ như Trảm Sa của Thần Phong quốc, mặc dù cũng có độ cong mà vẫn được gọi là kiếm. Nhưng nghiêm khắc mà nói, đây là đao. Điều này khiến cho những kẻ đọc sách công kích tới tấp, nói là văn hóa man di, bắt chước không đâu vào đâu cả.
Tranh luận về đao kiếm, suy nghĩ một cách nghiêm khắc mà nói thì đây chính là sự phân biệt phải trái đúng sai. Nếu như là ở trong thi cử, quan giám khảo bắt được chỗ sơ hở này thì đây chính là một chuyện lớn rồi.
Bây giờ Hồng Dịch vung tay một cái liền tóm được chỗ sơ hở của đối phương, ngay lập tức công kích khiến Vô Địch hầu không kịp trở tay.
Mặc cho Vô Địch hầu có tuyệt thế võ công, có thủ đoạn nghịch thiên, thế nhưng lại không cách nào tìm ra lời lẽ bác bẻ lại được.
- Hừ. Ngươi cho dù làm được một hai câu thơ khí phách, thế nhưng con người làm sao lại không có chỗ sơ hở, chẳng lẽ ta tìm không ra sao? Lão tử trải qua thi cử, mấy trận văn chiến, phải chịu đủ mọi lời công kích, bới móc của đám quan giám khảo kia, công phu văn từ đã rèn luyện thành một thân kim cư��ng bất hoại rồi. Ngươi muốn đấu văn, dùng văn từ áp chế ta sao? Ta công kích cho ngay cả bà ngoại ngươi cũng không nhận ra được.
Hồng Dịch nhìn thấy Vô Địch hầu không nói không rằng, trong lòng cũng biết, e rằng bản thân đã dần dần lay chuyển niềm tin của hắn.
Trong trường thi của các khoa cử, quan giám khảo đều là những người luôn bới móc chỉ trích những điểm sơ hở. Bất cứ văn tự nào cũng có thể tìm ra những điểm thiếu sót. Hồng Dịch đã trải qua mấy kỳ thi tú tài, cử nhân, về phương diện công phu văn tự đã sớm rèn luyện được một thân kim cương bất hoại rồi.
- Được rồi. Hai vị sứ giả Đại Kiền. Ngâm thơ làm văn vốn là chuyện phóng khoáng, không nên làm rùm beng như vậy. Hôm nay là quốc yến của Xuất Vân quốc chúng ta, kính xin hai vị về lại chỗ ngồi.
Thấy tình hình không tốt lắm, quốc chủ Xuất Vân Thiện Quy Tàng vội vàng nói.
Sau đó Thiện Quy Tàng hướng về phía Hồng Dịch nói:
- Hải sử (quan tuần biển), Vô Địch hầu là nguyên soái Đại Kiền, chiến công hiển hách lẫy lừng, là chiến thần bảo vệ lãnh thổ. Ngươi l�� kẻ bậc dưới, không có tước vị, quân chức thấp kém, sao lại dám gây xung đột trước mặt Hầu gia? Điều này dường như không hợp với lễ pháp thì phải?
Thủ phụ đại thần cũng đứng lên, nói:
- Huống chi bài thơ này của Vô Địch hầu cũng không hề có chỗ nào không ổn. Cúc văn cương đao của Thần Phong quốc cũng được gọi là kiếm. Vậy thì câu đao của bộ lạc Ngô trên thảo nguyên Vân Mông quốc được gọi là kiếm cũng có sao đâu.
- Lời này không đúng!
Hồng Dịch tự tin, không chút e dè bước tới trung tâm đại điện, chắp hai tay sau lưng, thể hiện lễ tiết chính tông của kẻ đọc sách.
- Tranh luận về đao và kiếm, bên trong còn ẩn chứa đạo lý phải trái đúng sai. Thân là kẻ đọc sách, không thể không phân biệt rõ ràng điều này. Đao là thứ binh khí giết chóc, không phải của nhân nghĩa, vì thế mới có hình dáng cong cong. Còn kiếm là binh khí của lễ nghi, cho nên thẳng tắp chính trực.
- Đạo lý đúng sai thị phi trong đó ngay cả bình dân bách tính cũng có thể hiểu rõ được. Thế nhưng, Vô Địch Hầu gia thống lĩnh hùng binh, nắm giữ đại quyền sinh sát, trong lúc vung tay lên là ngàn vạn đầu người rơi xuống. Nếu như không tranh luận rõ ràng đạo lý đao kiếm cong thẳng này thì cực kỳ nguy hiểm. Kẻ sĩ áo vải như chúng ta, không thể không giúp cho người cầm binh hiểu rõ đạo lý này. Nếu như quân vương và đại tướng không hiểu rõ đạo lý này, thì cho dù kẻ đọc sách có chết cũng phải liều mạng khuyên gián.
Từng câu từng chữ của Hồng Dịch vang lên hùng hồn, vang dội khắp đại điện.
Trong số các đại thần của Xuất Vân quốc, không ít người là kẻ đọc sách, nghe thấy lời lẽ mạnh mẽ sục sôi này của Hồng Dịch, cũng phải âm thầm gật đầu.
Xuất Vân quốc là quốc gia tuân theo lễ nghi trung thổ. Ngay cả "đại đạo thanh lâu thập nhị trọng" (đường lớn mười hai tòa thanh lâu) trong hoàng cung cũng làm theo. Tất nhiên bên trong sẽ có rất nhiều người nghiên cứu học thuật của Nho môn.
Thật ra, Xuất Vân quốc hiện giờ vốn chính là một triều đình rất nề nếp, thậm chí so với triều đình của Đại Kiền, lễ pháp còn có phần rõ ràng hơn rất nhiều.
Hồng Dịch sau khi mạnh mẽ nói xong, giọng điệu liền biến đổi, trở nên hùng hồn trầm bổng. Hắn ngẩng đầu lên, giống như tiên hạc đứng trên đỉnh núi vạn trượng, hướng về phía quốc chủ Xuất Vân nói:
- Hơn nữa, mới vừa rồi quốc chủ nói chức vị của ta thấp kém, cũng không có tước vị, xảy ra xung đột với Vô Địch hầu là không hợp với lễ nghi. Điều này không phải đại nghĩa cổ xưa của kẻ đọc sách. Kẻ sĩ áo vải như chúng ta, cho dù áo vải, chỉ cần lòng mang thiên hạ, vô tư chính trực, thì có thể coi thường vương hầu, ngạo mạn thân mình mà can gián vua chúa. Còn về phần bài thơ này của Vô Địch hầu, quả thật mang khí phách hào hùng. Tuy nhiên, một câu "Tam thiên lý lai dục phong hầu" này, dường như lời lẽ không tương xứng với ý thơ. Hiện giờ Vô Địch hầu đã là hầu gia rồi. Tuy nhiên, bài thơ này lại so sánh với hầu gia trước kia sao? Đâu phải là ứng cảnh hôm nay mà làm ra nữa?
Hồng Dịch nhìn Vô Địch hầu nói.
- Đúng vậy thì sao nào? Bài thơ này chính là khi bổn hầu tập kích thảo nguyên, lúc đó còn chưa phong hầu mà làm ra đấy.
Vô Địch hầu nghiến nghi���n răng, sau đó cười cười nói.
Trong nụ cười này ẩn chứa rất nhiều điều.
Trong ánh mắt lại càng ẩn chứa sát cơ thâm sâu.
Hai con ngươi của hắn giống như hai luồng lốc xoáy, muốn hút Hồng Dịch vào trong đó, trông cực kỳ đáng sợ.
Lúc này, văn võ toàn triều của Xuất Vân quốc cũng cảm nhận được sát ý của vị Hầu gia Đại Kiền này. Hắn chẳng khác nào một sát thần, khiến cho ai ai cũng cảm thấy căng thẳng trong lòng.
- Vô Địch hầu, tước vị của ngươi tuy cao. Thế nhưng đối với kẻ đọc sách như ta, tước vị cũng chỉ là bùn đất mà thôi. Những thứ vương hầu công khanh như ngươi, đứng trước mặt ta cũng không cách nào áp chế được ta đâu.
Hồng Dịch vung tay áo lên, "phật" một tiếng. Sau khi bắt chước phong phạm chân chính của danh sĩ, hắn lại chắp hai tay sau lưng, rồi thong thả nói:
- Ta cũng có một bài thơ. Vô Địch Hầu gia nghe kỹ nhé.
- Ta rửa tai lắng nghe đây.
Vô Địch hầu nhếch miệng cười một tiếng.
Hồng Dịch mở miệng ngâm nga:
Yến tước hồng hộc vô tôn ti. Bố y vương hầu tửu nhất bôi. Ngã thị vân trung đại bằng điểu. Chích khán thiên đê bất khẳng phi.
Dịch nghĩa:
Yến tước hồng nhạn không địa vị. Vương hầu áo vải rượu một chén. Ta là đại bàng giữa tầng mây. Chỉ thấy trời cao không cúi đầu.
Hồng Dịch niệm bài thơ này càng thêm hùng hồn, đồng thời gửi gắm mình vào sử sách. Hắn đặt tâm tình buồn bực sầu não của những danh sĩ, nho sĩ lưng mang thơ sách, hông đeo trường kiếm vào trong thơ văn. Từng câu từng chữ tự nhiên mang theo một cỗ xúc động phẫn nộ.
Văn võ toàn triều nghe được áng thơ này của Hồng Dịch, ai ai cũng cảm nhận được một cỗ ý chí bất khuất bất bình, phảng phất như thấy được một danh sĩ, một nho giả vô cùng có khí khái cốt cách.
Không phải là gì khác, Hồng Dịch chỉ là một quan tuần biển nho nhỏ, đối mặt với một Vô Địch hầu uy danh lẫy lừng, các quốc gia trong thiên hạ cũng biết đến tên tuổi, vậy mà hắn cũng dám trực tiếp chống lại. Đây là thứ gì đây?
Đây chính là cốt cách rắn rỏi của một danh sĩ chân chính đấy!
Đế quốc Vân Mông cường đại là thế, vậy mà hoàng đế Nạp Lan Y Hồng của họ, khi nghe danh Vô Địch hầu, cũng phải lo sốt vó, đến cơm cũng không nuốt nổi.
Chính là bởi vì như thế, quốc chủ lẫn văn võ toàn triều của Xuất Vân quốc khi nghe thấy Vô Địch hầu đến thăm hỏi, cũng lập tức rải cát vàng, vẩy nước trong, cử hành yến tiệc.
Bây giờ Hồng Dịch đứng trước mặt gây xung đột, đốp chát khiến cho Vô Địch hầu sửng sốt sững sờ, khí phách danh sĩ bậc này cũng đủ để khiến cho bất cứ ai cũng phải bội phục vô cùng.
Trong lòng các văn thần của Xuất Vân quốc đều cực kỳ kính ngưỡng đối với những danh sĩ ở trung thổ.
Ngay khi văn võ toàn triều Xuất Vân quốc đang chấn động, Hồng Dịch chỉ một tay về phía Vô Địch hầu, ngạo nghễ nói:
- Ta mặc dù không phải là bố y (bình dân áo vải). Thế nhưng hôm nay vẫn công kích Vô Địch hầu ngươi. Chắc hẳn sau khi trở về Đại Kiền, ta cũng sẽ chân chính là bố y, còn ngươi vẫn như cũ, vẫn là vương hầu. Thế nhưng lúc đó ta là bố y hầu. Ở trong tay của kẻ sĩ áo vải như ta cũng chính là một chén rượu vấn đề. Hôm nay, ở trên đại điện của một qu��c gia, ta mời ngươi một chén, hy vọng Vô Địch Hầu gia ngươi có thể phân biệt rõ ràng đao kiếm, phải trái đúng sai, không bị quyền lực che mất hai mắt. Trong tương lai nếu như ngươi tiến vào nội các quản lý triều chính thì có thể cai quản thiên hạ thái bình, bình ổn thuế khóa trong thiên hạ, san bằng việc sát nhập đất đai trong thiên hạ. Bách tính Đại Kiền chúng ta, ai ai cũng được an cư lạc nghiệp, không bị vương hầu khi dễ. Hôm nay ta thất lễ với ngươi, sau này xin tới tận nhà để tự tạ tội.
Vừa nói Hồng Dịch vừa trở lại trước bàn, giơ chén rượu trong tay mình lên, hướng về phía Vô Địch hầu khẽ đưa lên rồi uống cạn.
Lại là một lời nói nghiêm khắc đầy chính trực.
Tại buổi đại yến của Xuất Vân quốc hôm nay, Hồng Dịch không động đao binh, không vận thần thông, chỉ bằng vào ngôn ngữ, lại ương ngạnh khiến Vô Địch hầu danh tiếng lẫy lừng, người được mệnh danh là sát thần, nắm giữ sức mạnh kinh thiên động địa, bị nói cho cứng họng, không cãi lại được.
Tình cảnh như thế khiến cho đại kim chu sau khi trở lại bàn của mình cũng phải há miệng thật to, mặt ngây ra.
Ánh mắt của Ngân Sa lóe lên, nhìn dáng dấp của Hồng Dịch, cũng tự cảm thấy bản thân còn chưa thực sự hiểu rõ Hồng Dịch. Lúc này, vị Ngân Sa vương tung hoành thiên hạ mới hiểu được phong cách của Hồng Dịch.
- Ha ha ha ha.
Vô Địch hầu nhìn động tác của Hồng Dịch, khuôn mặt âm tình bất định, không biết đang suy nghĩ điều gì. Trong lúc đó, đột nhiên ánh mắt của hắn chợt lóe lên. Hắn ha ha cười lớn:
- Quả nhiên không hổ danh là thủ khoa khoa thi hương của triều đình Đại Kiền ta, có bản sắc của kẻ đọc sách. Mặc dù ngươi là thứ tử của Hồng thái sư, không có địa vị, không có tước vị, thế nhưng tiền đồ vô hạn. Ngươi làm quan tuần biển tốt lắm. Sau khi trở về, ta còn muốn dâng một tấu chương lên hoàng thượng, nói tốt về ngươi.
Dứt lời, Vô Địch hầu trở lại chỗ ngồi của mình, nhấc chén rượu lên, cùng Hồng Dịch đối ẩm một chén, sau đó đặt mạnh xuống.
Chén rượu lưu ly dạ quang kia, trong lúc bị đặt mạnh xuống liền lún sâu vào mặt bàn. Mà chiếc bàn bằng gỗ đàn hương thủng một lỗ nhỏ, đồng thời một mảnh gỗ tròn to bằng lòng bàn tay rơi xuống đất.
Đúng lúc này, quan chép sử của Xuất Vân quốc lập tức ghi lại rằng:
- Mùa đông năm thứ sáu mươi Đại Kiền. Ngày mùng năm tháng mười một. Vô Địch hầu của Đại Kiền đến Xuất Vân quốc ta. Ở trong hoàng cung đại điện, quốc yến, Vô Địch hầu bị một tiểu tướng quân thuộc Tĩnh Hải quân của Đại Kiền công kích, dùng sức ép chén rượu, làm vỡ một lỗ nhỏ trên bàn gỗ đàn hương.
- Hả?
Ngay khi quan chép sử của Xuất Vân quốc lặng lẽ sột soạt ghi lại, ánh mắt sắc bén của Vô Địch hầu quan sát kỹ bốn phương tám hướng, nhìn quan chép sử đang khoa tay múa chân ở phía xa, lòng đột nhiên lạnh giá.
Hắn nhìn nét chữ, tất nhiên biết được đám quan chép sử kia đang viết những thứ gì.
- Thần Ưng vương.
Đầu ngón tay của hắn run run chỉ về phía trước một cái.
- Hầu gia, chuyện này vạn lần không thể. Lịch sử là tấm gương ngàn đời. Các triều đại, bất cứ đế vương tàn bạo nào cũng không thể động thủ với quan chép sử. Chuyện này truy���n ra ngoài thì đại sĩ phu toàn triều Đại Kiền thật sự sẽ dùng bút mực để vấn tội người đấy. Hoàng thượng cũng khó có thể bênh vực được.
Tiêu Ảm Nhiên nhìn thấy sắc mặt của Vô Địch hầu, liền biết hắn muốn làm gì, vội vàng truyền một tia thần niệm ra ngoài, dùng thần hồn thì thầm với hắn.
- Ta chinh chiến nhiều năm, sát thần diệt phật, gặp người giết người, gặp tiên diệt tiên, giờ sao phải sợ đám nho sĩ cố chấp đó.
Vô Địch hầu lạnh lùng cười một tiếng:
- Tuy nhiên hôm nay quốc chủ Xuất Vân tiếp đãi ta, lại ngồi ngang hàng, còn hết sức tâng bốc nịnh hót, coi như là bỏ qua đi. Tên Hồng Dịch này thật đúng là có phong thái của đám nho sĩ cứng đầu kia. Sau khi trở lại Đại Kiền, ta sẽ dâng một tấu chương lên hoàng thượng, mang hắn đến dưới trướng của ta. Kẻ này có tài hùng biện, không kiêng nể bất cứ thứ gì, tư chất thông minh, lanh lợi, thu làm thủ hạ cũng có thể tăng thêm lực lượng của ta.
- Hầu gia thu hắn làm thủ hạ sao? Hắn là thứ tử của Hồng thái sư mà?
Tiêu Ảm Nhiên nói.
- Hồng thái sư cùng b���n hầu cũng có qua lại.
Vô Địch hầu nói:
- Sau trận quốc yến này, chúng ta trở về thôi.
- Trở về sao? Còn chưa điều tra về cái chết của Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu mà? Còn cả Tiêu Thiểu Nam cùng Tiên Đô Ngọc Hoàng của Phương Tiên đạo chúng ta nữa.
Tiêu Ảm Nhiên nói.
- Hiện giờ cũng không điều tra ra được thứ gì. Chuyện này tạm thời cứ để ta áp chế cho, đến lúc đó mọi chuyện rồi sẽ sáng tỏ mà thôi. Còn về phần bảo vật của Phương Tiên đạo các ngươi, ta từ trong Tạo Hóa hồ lô lấy ra một kiện pháp bảo để bồi thường cho.
Vô Địch hầu thản nhiên nói, rồi lờ mờ liếc mắt qua phía Hồng Dịch đang ăn uống đằng kia, cười lạnh một tiếng.
- Ta tung hoành vô địch lâu như vậy, dường như chưa gặp qua một đối thủ nào có thể đấu một phen cho vui. Thế nhưng thực lực của hắn lại quá nhỏ bé, bóp một cái là chết. Không bằng nuôi dưỡng một thời gian để sau này có thứ mà chơi đùa.
Vô Địch hầu tự nói một mình.
- Phụ vương.
Ngay sau khi Vô Địch hầu trở lại chỗ ngồi, cả buổi quốc yến trở nên yên ắng lạ thường. Văn võ bá quan toàn triều cũng bị cảnh tượng vừa rồi làm cho choáng váng.
Ai cũng không nghĩ tới một quan tuần biển nho nhỏ, lại dám tại quốc yến, thể hiện ra một phong thái hoàn toàn áp đảo Vô Địch hầu.
- Nhạc sư!
Nhìn thấy tình cảnh yên tĩnh như tờ, thủ phụ đại thần đưa mắt ra hiệu cho quan lễ nghi.
Ngay khi quan lễ nghi vừa lên tiếng bảo nhạc sư tấu nhạc, bất ngờ Thiện Ngân Sa lại cất giọng nói.
- Vương nhi, có chuyện gì vậy?
Quốc chủ Thiện Quy Tàng vội vàng giơ tay ngăn nhạc sư đang định tấu nhạc, rồi xoay người về phía Thiện Ngân Sa hỏi. Có thể thấy rằng, đối với vị nữ nhi này, Thiện Quy Tàng vô cùng coi trọng.
- Con hôm nay đến đây, mượn chuyện quốc yến, cũng muốn xin phép phụ vương một chuyện.
Thiện Ngân Sa nhìn Hồng Dịch rồi nói.
- Ồ? Vương nhi có chuyện gì mau mau nói đi.
Thiện Quy Tàng vội vàng nói.
Lúc này, văn võ toàn triều đều nhìn về phía vị công chúa có địa vị siêu nhiên, vị hải thần chuyển thế này, không biết nàng muốn nói điều gì.
- Con đã tuyển chọn được đạo lữ rồi, bây giờ là muốn xin phép phụ vương một tiếng.
Ngân Sa bình tĩnh nói.
- Cái gì?
Vị quốc chủ Thiện Quy Tàng vừa nghe thấy lời này của Thiện Ngân Sa, lập tức vô cùng kinh hãi, ngay cả chén rượu trên tay cũng rơi xuống, quả thật chuyện này đối với hắn quá mức chấn động.
Thiện Ngân Sa là vị công chúa có địa vị siêu nhiên ở Xuất Vân quốc, thậm chí danh vọng của nàng trong dân gian, so với một quốc chủ như hắn còn thần kỳ hơn nhiều, được bách tính vô cùng tôn kính. Dù sao đối với bách tính phải dựa vào biển khơi kiếm cơm, thì một công chúa có thể cưỡi cá mập dạo chơi chẳng khác nào một hải thần công chúa. Trong lòng mọi người, ai ai cũng tôn thờ giống như đó là hải thần vậy.
Ở một vài vùng ven biển của Xuất Vân quốc, thậm chí có bách tính tạc tượng của Thiện Ngân Sa, lập miếu thờ cho nàng, hương hỏa không ngớt. Mỗi khi dân chài ra biển đánh cá đều dâng hương lên trước tượng của nàng, rập đầu đủ ba trăm chín mươi cái mới dám ra biển.
Việc kết hôn của một công chúa như vậy tất nhiên phải là một chuyện lớn.
Văn võ bá quan toàn triều, tất cả đều kinh ngạc đến ngây người, họ dán chặt mắt vào Thiện Ngân Sa, tất nhiên là muốn biết đạo lữ mà nàng tuyển chọn là ai. Bởi lẽ, nói không chừng, sau này, khi quốc chủ băng hà, vị "đạo lữ" kia chính là quốc chủ cũng nên.
Dù sao đám vương tử, vương tôn hiện giờ ở Xuất Vân quốc tuyệt đối không tranh đoạt được quyền vị với Thiện Ngân Sa.
Nghe thấy lời này của Thiện Ngân Sa, ngay cả Vô Địch hầu, Thần Ưng vương, Tiêu Ảm Nhiên cũng cảm thấy kinh ngạc.
Đạo lữ của một trong bát đại yêu tiên thiên hạ.
Phân lượng của kẻ này tuyệt đối là không nhỏ.
Đôi mắt của Vô Địch hầu khép lại thành một khe hẹp, lóe lên. Một tia sáng sắc lạnh vụt qua, quét ngang như phi kiếm, không ai biết hắn đang suy nghĩ những gì.
- Không biết vị đạo lữ vương nhi tuyển chọn là ai? Sau khi nói ra, phụ vương sẽ tổ chức hôn lễ long trọng cho con. Đây chính là chuyện vô cùng to lớn của Xuất Vân quốc chúng ta. Quan lễ nghi ít nhất cũng phải chuẩn bị mấy tháng. Đồng thời phải đại xá cho rất nhiều nô lệ trong thành đấy.
Thiện Quy Tàng bình tĩnh trở lại, trấn định tâm thần, hỏi.
Tất cả văn võ bá quan trong triều đều nhìn chằm chằm vào miệng của Thiện Ngân Sa, hy vọng nghe được từ nàng danh tính của vị đạo lữ kia. Mà ngay cả những Ngân Sa võ sĩ đứng bên ngoài cũng đều dựng đứng lỗ tai lên nghe.
Dù sao trong mắt của những Ngân Sa võ sĩ này, Công chúa Thiện Ngân Sa tựa như người trời, được bọn họ kính ngưỡng vô cùng.
Ai có thể lấy được một vị công chúa giống như người trời đây?
Không ai là không muốn biết.
Ngay khi rất nhiều con mắt nhìn chằm chằm vào bản thân, Thiện Ngân Sa giơ tay lên, chỉ về phía Hồng Dịch, từ trong miệng nói ra từng câu từng chữ.
- Chính là vị Hồng Dịch công tử đang ngồi ở đây. Chúng ta duyên định ba sinh, Hồng Dịch công tử chính là đạo lữ của con. Phụ vương dặn lễ quan nhớ kỹ, thu xếp tất cả mọi chuyện thật tốt.
- Cái gì.
- Làm sao có thể như vậy?
Tiêu Ảm Nhiên cùng Thần Ưng vương đưa mắt nhìn nhau, sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt đối phương.
- Đi.
Đột nhiên trong lúc đó Vô Địch hầu bất ngờ đ��ng dậy, thậm chí không chào hỏi, bước thẳng ra ngoài.
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại truyen.free.