(Đã dịch) Dương Thần - Chương 242:
Ý định diệt trừ Ngô đại quản gia không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Ngay từ lúc chạy trốn ra biển, việc tặng Đào Thần Kiếm cho Thiện Ngân Sa chính là để kết giao với nàng, sau đó cùng liên thủ giết chết võ thánh Ngô đại quản gia này.
Một võ thánh khó lòng diệt trừ, kể cả Quỷ Tiên cũng phải liều mạng, chấp nhận thần hồn bị trọng thương mới có thể dần dần cầm chân và giao chiến.
Trừ phi là Quỷ Tiên đã vượt qua lôi kiếp, bằng không chẳng có cách nào đối phó với võ thánh. Chỉ cần một tiếng hống của võ thánh, pháp thuật cũng sẽ tan rã ngay lập tức, ngay cả thần hồn ý niệm cũng không thể xuất khiếu, vậy còn đánh đấm thế nào được nữa?
Quỷ Tiên bình thường khi đối mặt với võ thánh, chỉ có thể tránh thật xa chứ không thể làm gì khác.
"Trước mặt thánh hiền, quỷ thần cũng không dám đến gần." Câu nói này chủ yếu dùng để hình dung sự khác biệt giữa Quỷ Tiên và võ thánh.
Tuy nhiên, giờ đây Hồng Dịch đã đạt đến cảnh giới "bán lôi kiếp", hơn nữa còn luyện Quá Khứ Kinh, lại còn hấp thu ý chí bất khuất từ giọt máu Tà Thần, thần hồn ngưng tụ đến cực điểm! Cho dù chống lại võ thánh, hắn cũng tự tin rằng sẽ không bị khí huyết đối phương làm chấn động!
Nhưng tự tin vẫn chỉ là tự tin, còn cần phải thông qua thực chiến để kiểm nghiệm.
Ngô đại quản gia chính là đối tượng thực chiến đầu tiên kể từ sau khi Hồng Dịch bước chân lên lãnh thổ Đại Kiền Thiên Châu, là đối tượng hắn quyết tâm phải diệt trừ. Đồng thời, Hồng Dịch cũng từ hắn mà thu được kinh nghiệm đối phó với võ thánh, về sau khi giao thủ với Vô Địch Hầu sẽ có kinh nghiệm đối phó dễ dàng hơn.
Vô Địch Hầu là võ thánh, Ngô đại quản gia cũng là võ thánh.
Hồng Dịch trước tiên muốn diệt trừ võ thánh Ngô đại quản gia này cũng là vì muốn tích lũy kinh nghiệm quý giá đó.
Chính vì những toan tính như vậy, cho nên ngay sau khi trở lại Đại Kiền, hắn tìm tới hồ nước bí mật ở phía sau đại viện của Tuần phủ Thủy Dương tỉnh, tìm Ngô đại quản gia để diệt trừ hắn. Hơn nữa ở đây còn có cả Hồng Khang.
Hồng Dịch có Pháp Huyết Thần Thảm đoạt từ thánh giả Đồ Nguyên, lại có cả Càn Khôn Bố Đại, vì thế di chuyển cực kỳ dễ dàng. Hắn đưa mấy người thủ hạ của mình vào trong Càn Khôn Bố Đại, còn bản thân ngồi trên Pháp Huyết Thần Thảm, trong thoáng chốc đã về đến bờ biển Nam Châu.
– Hồng Dịch! Là ngươi!
Bản thân Hồng Khang cũng là cao thủ võ đạo, nhìn thấy tình cảnh như vậy, cũng kinh hãi, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh lại. Khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười dữ tợn, nhận ra rõ ràng kẻ đứng trên mặt nước chính là Hồng Dịch, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt mũi đối phương.
Hồng Khang rời Vũ Ôn Hầu phủ đã lâu rồi, trước đây chỉ tình cờ nhìn thấy Hồng Dịch khi hắn về Ngọc Kinh thành nhận chức mà thôi, cũng không hề có ấn tượng gì lắm.
Hắn chính là con trai của chính thất trong Vũ Ôn Hầu phủ, lại sớm lập được công lao, thăng tiến lên làm quan lớn trấn giữ một phương, làm sao có thể quan tâm đến một thứ tử như Hồng Dịch được.
Vũ Ôn Hầu phủ có nhiều huynh đệ tỷ muội như vậy, thì làm sao đến lượt Hồng Dịch được hắn chú ý.
– Thế nào, Hồng Khang? Ngươi không nhận ra đệ đệ ta đây sao? Thế nhưng ta lại nhận ra ngươi đấy! Năm đó ngươi vào kinh nhận chức mấy lần, khi đó ta mới bảy tuổi, Trung Thu tháng tám năm ấy, mẫu thân ngươi mắng nhiếc mẫu thân ta, ngươi còn nhớ không? Ngươi tuy không nhớ, nhưng ta vẫn còn nhớ rất rõ ràng đấy. Ngươi cũng không cần phải kinh ngạc như vậy. Huynh đệ chúng ta gặp mặt, tất nhiên là phải ôn chuyện cũ chứ.
Hình người do thần hồn của Hồng Dịch hóa thành đang đứng trên mặt nước, sóng nước lúc này ngay cả gợn một cái cũng không có.
Thần hồn của hắn hiện giờ đã là một tồn tại cảnh giới "bán lôi kiếp", thần niệm trong lúc phi hành cũng mang theo luồng gió ấm, hoàn toàn khác biệt với âm phong trước đây.
Thậm chí lúc luồng gió này thổi qua, cho dù cao thủ võ đạo mẫn cảm đến mấy cũng khó có thể cảm nhận được đây là âm hồn.
Cho nên bây giờ hình thể do thần hồn của hắn hiển hóa, mặc bộ nho phục màu trắng, đầu đội mũ vải, vạt áo phất phơ trong mưa gió, nước mưa bắn lên phía trên, từng giọt từng giọt chảy xuống bên dưới, tất cả đều chân thật vô cùng, khiến người ta không thể nhận ra chút hư ảo nào.
Hồng Dịch sau khi hiện thân cũng không gấp gáp động thủ, mà đứng nhìn Hồng Khang, tùy ý nói chuyện với hắn như thể đang ôn chuyện cũ với huynh đệ, không hề toát ra chút sát cơ nào.
Cũng đã rất lâu rồi Hồng Dịch chưa nhìn thấy vị "ca ca" này.
Trong toàn bộ Vũ Ôn Hầu phủ, chỉ có chút tình nghĩa với Hồng Dịch là Hồng Tuyết Kiều. Còn mười sáu huynh đệ, sáu tỷ muội còn lại quả thực chưa từng xem hắn là huynh đệ một nhà, ánh mắt nhìn hắn chẳng khác nào hạ nhân, nô tài.
Còn về phần vị "ca ca" Hồng Khang này lại càng cao cao tại thượng, ngay cả một cái nhìn cũng khó lòng có được.
Vũ Ôn Hầu phủ mặc dù không phải là triều đình, thế nhưng tôn ti trật tự nghiêm ngặt đến đáng sợ.
– Hồng Khang, lời mắng chửi vừa rồi của ngươi, ta nghe rõ mồn một! Ngươi cũng không cần phải lo lắng, dù sao huynh trưởng là lớn, ta kính trọng ngươi, sẽ không so đo với ngươi làm gì. Thế nhưng ngươi dám mắng nhiếc mẫu thân của ta, ta tuyệt đối không thể tha thứ cho ngươi được.
Hồng Dịch lẳng lặng nói.
– Dịch thiếu gia, cậu cùng Khang thiếu gia dù sao cũng đều là huynh đệ ruột thịt, hôm nay cậu đạo pháp đại thành, tính mạng của Khang thiếu gia đã nằm trong bàn tay của cậu rồi. Thế nhưng giết huynh thí đệ, từ xưa tới nay vẫn là hành vi không bằng loài cầm thú. Hy vọng thiếu gia suy nghĩ kĩ lại, thiếu gia xuất thân là người đọc sách, lẽ nào không hiểu rõ đạo lý này? Người tu luyện đạo thuật coi trọng tâm cảnh, nếu như cậu ra tay bất lợi với Khang thiếu gia, trăm năm sau, chẳng lẽ không sợ rơi vào tâm ma sao?
Ngô đại quản gia nhìn Hồng Dịch đang đứng trên mặt nước, khuôn mặt trở nên ngưng trọng chưa từng thấy! Ánh mắt lóe lên tia sáng thoắt ẩn thoắt hiện, không biết lão đang suy nghĩ điều gì trong lòng.
Ánh mắt chớp lóe, Ngô đại quản gia cất lời.
– Ồ? Nói như vậy nếu ta gây bất lợi cho Hồng Khang thì ngươi sẽ ngăn cản ta sao?
Hồng Dịch như cười như không, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Ngô đại quản gia, khẽ nói.
– Lão nô tất nhiên là muốn ngăn cản thảm kịch huynh đệ tương tàn giữa Dịch thiếu gia và Khang thiếu gia.
Hàng lông mày Ngô đại quản gia khẽ động.
– Ngươi nghĩ rằng có thể ngăn cản được ta sao?
Hồng Dịch lắc đầu.
– Kể cả Hồng Huyền Cơ đích thân đến đây chỉ sợ cũng không ngăn cản được đâu.
– Còn nữa, Ngô đại quản gia, ngươi cứ bảo vệ Hồng Khang như vậy, sao không tự lo thân mình đi? Lần này ta đến đây cũng không phải là giết Hồng Khang, mà là để giết ngươi đấy! Còn về phần Hồng Khang, ta chỉ muốn phế võ công của hắn thôi, để hắn ở lại Vũ Ôn Hầu phủ, yên phận sống hết đời mà thôi!
– Hồng Huyền Cơ muốn cho con trai của hắn bình an vô sự, vì thế mới đặc biệt phái ngươi ra ngoài, muốn bắt ta trở về, phế võ công của ta. Tất nhiên ta không thể làm hắn thất vọng. Ngươi nói xem có phải hay không?
Hồng Dịch dùng một giọng điệu hết sức bình thản nói chuyện, tựa như đang kể chuyện.
Hồng Huyền Cơ muốn phế đi võ công của hắn, sau đó nhốt hắn vào Vũ Ôn Hầu phủ, sống cuộc đời an phận như một con heo.
Vì thế tất nhiên nguyện vọng của Hồng Dịch chính là phế bỏ võ công của Hồng Khang, rồi để hắn sống yên phận ở Vũ Ôn Hầu phủ đến hết đời.
– Hồng Dịch ta tất nhiên sẽ không giết huynh, hơn nữa còn làm đúng với ý của phụ thân nữa. Ngô đại quản gia, ngươi nói xem nào? Việc này có hợp tình hợp lý không?
Ánh mắt của Hồng Dịch nhìn thẳng vào lão, với một giọng điệu khiến người ta tức đến hộc máu mà nói.
– Hồng Dịch, ngươi thật lớn mật! Tên húy của phụ thân mà ngươi cũng dám gọi thẳng như vậy sao! Đúng là đại nghịch bất đạo!
Nghe thấy những lời này của Hồng Dịch, Hồng Khang đột nhiên gầm rít lên, nghiến răng ken két, khuôn mặt nở nụ cười nanh ác, nổi lên cơn thịnh nộ, toàn thân toát ra khí tức dữ tợn mờ ảo.
– Khang thiếu gia, không nên làm bừa! Tránh cho Dịch thiếu gia làm cậu bị trọng thương. Hiện giờ võ đạo của cậu đã đến tu vi đại tông sư, cũng ngưng luyện được quyền ý của Chư Thiên Sinh Tử Luân, thế nhưng vẫn không phải là đối thủ của Dịch thiếu gia đâu.
Ngô đại quản gia vung tay lên, ngăn cản lại Hồng Khang.
– Hừ! Ta không tin. Để xem hắn làm gì được ta nào?
Bị Ngô đại quản gia cản lại như vậy, máu nóng dồn hết lên mặt Hồng Khang, lòng tự tôn bị đả kích đến tứa máu!
Hắn là con trai trưởng của Vũ Ôn Hầu phủ, lại là quan lớn trấn giữ một phương của triều đình! Uy nghiêm đã sớm dưỡng thành, bây giờ bị một tên thứ tử như Hồng Dịch tìm đến tận nhà, lại còn quát tháo dọa dẫm đánh giết như vậy, sao hắn có thể chịu đựng được?
Hắn từ bé đến giờ, hoàn toàn xem thường tên "đệ đệ" Hồng Dịch nhỏ hơn hắn mười tuổi này.
Hồng Dịch bây giờ mười sáu tuổi, hắn bây giờ hai mươi tám tuổi, hơn Hồng Dịch tới mười hai tuổi. Khi Hồng Dịch còn là một đứa trẻ, hắn đã ra trận cầm quân, chém giết quân địch nơi chiến trường, sao Hồng Dịch có thể lọt vào mắt hắn?
– Thế nào rồi? Hồng Khang? Lòng tự tôn của ngươi bị đả kích phải không? Năm ấy các ngươi xem thường Hồng Dịch ta, chỉ cho rằng ta là một phế vật, nếu như không phải người đời dị nghị thì đã sớm giết chết ta rồi nhỉ? Mới ban nãy ta cũng nghe ngươi muốn giết ta thì phải? Thế nhưng chắc là ngươi không biết, ta bây giờ tu vi đại thành, chỉ cần một ngón tay cũng có thể bóp chết ngươi đấy. Không ai có thể bảo vệ được ngươi đâu! Chắc hẳn ngươi không thể tưởng tượng được điều này nhỉ?
Hồng Dịch vẫn đứng yên bất động như cũ. Chuyện hôm nay hắn đã tuyệt đối nắm chắc, không để cho Ngô đại quản gia và Hồng Khang cứ như vậy mà chạy trốn được. Vì thế hắn rất nhẫn nại, không hề vội vàng chút nào.
Oán khí nhiều năm, mối thù cho mẫu thân, không thể nào chỉ đơn thuần giết chết Ngô đại quản gia hay phế võ công của Hồng Khang mà tiêu tan hết được. Hắn phải ra tay đả kích đối phương một phen tàn nhẫn, nhìn đối phương chìm trong hoảng sợ, đắm chìm trong sự thật không thể tin nổi trước mắt, từ từ giải tỏa những ý niệm đã đè nén bấy lâu nay trong lòng, nhờ đó mới khiến tâm niệm càng thêm thông suốt, công đức gia tăng, đạo thuật thần hồn càng trở nên mạnh mẽ hơn nữa!
Khoái ý ân cừu!
Lấy đức báo đức, lấy oán báo oán!
– Ngươi dựa vào mấy thứ ảo thuật này sao? Ngươi cho rằng lôi kéo được Ngân Sa vương, đoạt được Âm Dương Đào Thần Kiếm là có thể muốn làm gì thì làm sao? Ngay cả phụ thân cũng không để trong mắt sao? Nói cho ngươi biết! Phụ thân đã luyện thành Nhân Tiên rồi đấy! Ngươi có biết Nhân Tiên là thứ tồn tại gì không? Ấn Nguyệt Hòa Thượng của Đại Thiện Tự cũng là Nhân Tiên, đánh cho cao thủ thiên hạ phải thần phục, được xưng là Đấu Phật. Hôm nay phụ thân có vũ lực thậm chí còn gấp mấy lần Ấn Nguyệt Hòa Thượng! Ngươi cho rằng ngươi có thể đắc ý được bao lâu nữa đây? Huống chi bổn phủ thân là Tuần phủ Thủy Dương tỉnh, là đại thần triều đình! Ngươi dám làm bừa sao? Người đâu! Người đâu! Kim Ưng Vệ! Dùng Đào Thần Diệt Hồn Tiễn bắn chết tên yêu nghiệt này cho ta! Yêu nhân lớn mật! Dám xông vào trạch viện của tuần phủ, tập kích bổn quan, lá gan ngươi thật lớn đấy!
Thế nhưng bốn phía vẫn tĩnh lặng như tờ, không có bất cứ ai đi đến, cũng không có một người nào nghe được. Xung quanh hồ nước vẫn là một không gian tĩnh lặng. Ở xa xa đằng kia, đám người hầu hạ vẫn đứng dưới những góc tường tránh mưa, còn có cả một vài thị vệ cũng đang đứng đó. Tất cả đều như không thấy, không nghe bất cứ điều gì.
– Hồng Khang, ngươi đừng phí công vô ích nữa! Trung tâm của hồ nước này đã bị hư không ảo ảnh của ta phong tỏa rồi, chẳng những lời ngươi nói không truyền ra bên ngoài được, mà thậm chí từ bên ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy các ngươi đang ngồi trong chiếc lương đình thủy tinh này thưởng trà mà thôi.
Hồng Dịch ung dung cười, nhìn Hồng Khang đang gào rít trong đình, chậm rãi cất giọng nói.
– Hư không ảo ảnh? Dịch thiếu gia quả nhiên quá cao minh. Tuy nhiên Dịch thiếu gia không nghĩ rằng lão nô cũng là võ thánh ư? Một tiếng gầm của lão nô cũng đủ sức phá vỡ hư không ảo ảnh này của Dịch thiếu gia đấy. Đến lúc đó mọi việc được truyền ra ngoài, không biết Dịch thiếu gia làm thế nào để giải quyết hậu quả đây? Nơi này là tuần phủ của Thủy Dương tỉnh đấy! Bất cứ chuyện gì xảy ra, bề trên đều sẽ biết. Khi ấy chẳng những Dịch thiếu gia gặp họa, mà ngay cả những người sau lưng thiếu gia là Ngân Sa vương, Xuất Vân quốc, thậm chí là Thái Thượng đạo cũng khó tránh khỏi kiếp nạn bi thảm.
Ngô đại quản gia trầm tĩnh nói.
– Vậy thì ngươi thử một chút đi.
Hồng Dịch vẫn bất động như cũ.
– Ngươi thử phá nát cái hư không ảo ảnh này đi, thử kinh động toàn bộ người trong phủ đệ này đi. Ta đã dùng Hắc Ma Ô Nha Trận khiến cho bọn chúng hôn mê bất tỉnh cả rồi. Hơn nữa hư không ảo ảnh này của ta còn có một chút đặc tính thuần dương, bằng vào bản lĩnh mới chỉ đạt võ thánh sơ cấp như ngươi mà có thể phá vỡ được sao?
– Đặc tính thuần dương? Thảo nào, thảo nào lão nô vừa rồi cũng cảm nhận được một làn gió thuần dương từ trên trời thổi qua, cũng không để tâm lắm, chỉ đến khi luồng gió này hạ xuống hồ nước mới cảnh giác. Thì ra Dịch thiếu gia chẳng những tu thành Quỷ Tiên mà còn vượt qua lôi kiếp nữa.
Trong lúc nói chuyện, hai tay của Ngô đại quản gia chợt căng ra.
Bùng!
Chiếc áo khoác ngoài màu đen của Ngô đại quản gia bỗng bật tung ra, bên trong là bộ cà sa màu ám kim. Đây chính là áo cà sa của tuyệt đỉnh võ thánh Bách Trượng Thiên Vương năm đó.
Hơn nữa hai cây Thần Tinh Lượng Thiên Xích cũng xuất hiện trên tay Ngô đại quản gia.
Cùng lúc đó, từ bảy huyệt khiếu trên thân thể của Ngô đại quản gia hừng hực bốc lên một luồng khí tức cường đại thoắt ẩn thoắt hiện. Mỗi một huyệt khiếu dường như hóa thành một vị thần linh khác nhau, bảy vị thần linh này cùng nâng một bánh xe sinh tử khổng lồ, bộc phát ra một cỗ khí thế ngút trời!
Quyền ý của võ thánh, mắt người thường không thể nhìn thấy, cũng không thể gây ra thương tổn cho thực thể, thế nhưng loại áp lực này đối với Quỷ Tiên mà nói thì vô cùng rõ ràng!
– Cái gì! Ngô quản gia, người nói thật ư? Hắn đã tu thành Quỷ Tiên rồi ư! Lại còn vượt qua lôi kiếp nữa sao? Sao có thể như vậy được! Sao có thể như vậy được!
Hồng Khang bị khí thế bộc phát ra từ trên người Ngô đại quản gia liên tiếp bức lùi về phía sau mấy bước, thế nhưng vừa nghe thấy lời này của Ngô đại quản gia, Hồng Khang lại càng khiếp sợ hơn nữa!
Hắn trăm triệu lần không ngờ tới Hồng Dịch lại có thể cường đại đến mức này!
Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.