Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 243:

Hồng Khang không khỏi kinh sợ tột độ! Quỷ tiên rốt cuộc là gì? Hắn là tuần phủ một tỉnh, bản thân lại là võ đạo đại tông sư, và còn tu luyện Âm Dương Hỗn Động chân kinh, đương nhiên hiểu rõ điều này hơn ai hết. Quỷ tiên chính là một sự tồn tại siêu thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi!

Mặc dù các cao thủ dạng quỷ tiên, khi thi giải chuyển thế, có thể sẽ lâm vào trạng thái "thai trung chi mê" (mê hoặc trong thai nghén), quên sạch mọi chuyện kiếp trước, thần hồn lẫn pháp lực dần dần suy yếu, cuối cùng hóa thành một người phàm tục, trở về với cát bụi. Tuy nhiên, quỷ tiên sau khi độ qua lôi kiếp thì hoàn toàn khác biệt!

Quỷ tiên sau khi độ qua lôi kiếp, sở hữu đặc tính thuần dương, bản nguyên linh hồn vĩnh viễn không mất, không bị mài mòn, tuyệt đối không lâm vào trạng thái "thai trung chi mê".

Hơn nữa, các cao thủ lôi kiếp lại càng là những bậc tồn tại mạnh mẽ nhất thiên hạ.

Những cao thủ đạo thuật này chính là cường giả vượt trên cả Võ Thánh, thuộc dạng tiên nhân tiêu dao, tung hoành khắp chốn, độc lai độc vãng, không ai có thể chế ngự!

- Ngay cả Tông chủ Đại La phái cũng chỉ mới đạt tới cảnh giới Quỷ Tiên, còn chưa vượt qua lôi kiếp! Sao có thể như vậy được! Chuyện này thật không thể nào tin nổi!

Hồng Khang nhìn Hồng Dịch ung dung tự tại đứng trên mặt nước, ánh mắt nhìn chằm chằm tóe lửa, khuôn mặt nhăn nhó dữ tợn rồi hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Hồng Dịch bây giờ tuy chưa vượt qua lôi kiếp, nhưng hắn đã hấp thụ được thần hồn lôi kiếp của Thánh giả Đồ Nguyên, tự nhiên sở hữu đặc tính thuần dương. Hơn nữa, với thần thông Quá Khứ Kinh của mình, bản lĩnh hiện tại đã không thua kém gì một cao thủ lôi kiếp.

Có thể nói, dù Thánh giả Đồ Nguyên có sống lại, một chọi một đấu pháp với Hồng Dịch mà không cần bất cứ pháp bảo nào, cũng chưa chắc đã giành chiến thắng. Thậm chí, e rằng sau khi đấu pháp trăm nghìn hiệp, Thánh giả Đồ Nguyên còn có thể bị Hồng Dịch 'mài' chết.

- Thật ngu xuẩn. Không dám tin vào sự thật trước mắt, hay cho rằng đây là mộng ảo sao?

Hồng Dịch nhìn Hồng Khang kinh sợ, xen lẫn vẻ dữ tợn và không thể tin nổi, khiến tâm tình hắn khoan khoái vô cùng. Thần niệm trong thần hồn ngày càng thông suốt, thậm chí đạt tới trạng thái tâm thần được gột rửa, mang theo cảm giác vui sướng tột độ, như được thỏa sức ngao du thiên hạ.

Trong nháy mắt, Hồng Dịch cảm nhận tu vi bản thân trở nên tinh thuần hơn!

Đây chính là cái gọi là 'mở mày mở mặt'. Giờ phút này chính là lúc hắn được ngẩng cao đầu!

Đó chính là công đức! Lúc Hồng Dịch làm Hồng Khang cảm thấy nhục nhã cũng chính là lúc hắn cảm nhận được công đức thông đạt đến bản tâm của mình.

- Tông chủ Đại La phái? Là một nữ nhân sao? Tên của ả ta là gì? Hồng Khang, ngươi nói cho ta nghe, ả ta tên gì? Kể cho ta nghe vài chuyện về Đại La phái xem nào. Biết đâu ta có thể tha cho ngươi một mạng đấy, chỉ biến ngươi thành kẻ đần độn, không phế võ công của ngươi. Đại La phái và Hồng Huyền Cơ cũng giống như xương với gân vậy. Hiện giờ, chồng của nữ Tông chủ Đại La phái kia là Yến Chân Tông...

Hồng Dịch nói tới đây, bỗng nhiên như chợt nhớ ra điều gì đó, mặt hiện vẻ bất ngờ bừng tỉnh, nói:

- Ta quên chưa nói với ngươi. Lần này Đại La phái ra biển, sai người giết ta, còn có Yến Chân Tông ẩn nấp trong đó, ý đồ đánh lén ta. Nhưng không ngờ ta thi triển thần thông, đánh tan thần hồn hắn, cuối cùng khiến hắn hoàn toàn tiêu diệt! Hồn phi phách tán! Không biết Hồng Khang ngươi có hay không biết chuyện này?

Hồng Dịch nói xong, đưa mắt nhìn sắc mặt Hồng Khang và Ngô đại quản gia.

Ánh mắt Hồng Dịch lúc này chẳng khác nào một con mèo lớn đang vờn hai con chuột nhắt bên dưới.

- Cái gì! Yến Chân Tông chết trong tay thiếu gia ư!

Nghe đến đây, Ngô đại quản gia vốn vẫn ung dung lãnh đạm, sắc mặt đột nhiên biến đổi, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn nhiều, thoáng chốc từ một tên gia nô biến thành một cao thủ uy nghiêm.

- Không sai!

Nụ cười trên mặt Hồng Dịch ngày càng trở nên hứng thú.

- Yến Chân Tông chính là mạc nghịch chi giao (bạn tri kỷ) của Hầu gia từ nhỏ. Thiếu gia giết chết người như vậy, Hầu gia cho dù phải mang tiếng ác giết con cũng sẽ đích thân giết chết Dịch thiếu gia! Để Hầu gia không phải tự tay động thủ, lão nô đành phá lệ một lần, ra tay diệt trừ Dịch thiếu gia vì Hầu gia!

Trong lúc nói, giọng Ngô đại quản gia trở nên vô cùng kiên định, từng chữ như chặt đá chém ngọc.

Bất chợt, lão dang chân ra, hai cánh tay căng phồng, gân xanh cuồn cuộn như mãng xà vặn mình. Cùng lúc đó, hai cánh tay lão vươn ra như đôi cánh khổng lồ của đại bàng, hoàn toàn che chở cho Hồng Khang ở phía sau.

Hống!

Kèm theo động tác đó, Ngô đại quản gia liền gầm lên một tiếng khổng lồ khiến cả trời đất cũng phải khiếp sợ. Trong lúc gầm lên, yết hầu lão căng phồng như một con cóc khổng lồ lồi hẳn lên, cổ và đầu cũng phình to, trông quái dị đến dọa người.

Một chiêu này hoàn toàn thể hiện lực giãn nở, dẻo dai và bộc phát của cơ thể Võ Thánh.

Rầm rầm rầm! Rào rào rào!

Lương đình bằng thủy tinh lưu ly, dưới làn sóng âm phát ra từ tiếng cự hống của Ngô đại quản gia, lập tức vỡ tan thành muôn vàn mảnh vụn, bắn tung tóe xuống khắp mặt hồ xung quanh.

Trong mắt Hồng Dịch, khi Ngô đại quản gia vừa phát ra tiếng cự hống này, từ thân thể lão, một vòng không khí tròn khổng lồ vô hình bành trướng ra trong nháy mắt, mang theo luồng khí dương cương cực mạnh, như khí tức lửa điện phát nổ, bất chợt từ trong không trung bùng nổ, tung tóe khắp nơi!

Thần hồn Hồng Dịch nhất thời cảm thấy khó thở!

Bồng bồng bồng bồng! Bồng bồng bồng!

Màn hư không ảo ảnh bao quanh hồ nước này cũng chấn động dữ dội, như có th�� vỡ nát thành từng mảnh bất cứ lúc nào.

Màn hư không ảo ảnh này một khi vỡ nát, những chuyện đang diễn ra ở trung tâm hồ lộ ra ngoài, khiến toàn bộ người trong Tuần phủ Thủy Dương tỉnh biết được.

Sau khi toàn bộ người trong Tuần phủ Thủy Dương tỉnh biết được, rồi tới mấy chục vạn bách tính trong Thủy Dương tỉnh cũng sẽ biết, kế đó sẽ khiến cả triều đình khiếp sợ.

Ngô quản gia gầm lên tiếng này cũng là để cho thấy hắn muốn trốn thoát ra ngoài.

- Tốt, tốt, tốt! Không hổ là thực lực của một Võ Thánh! Đáng tiếc, tòa lương đình lại bị phá hỏng mất rồi. Đây là thứ thủy tinh lưu ly vô cùng trân quý đấy. Không ngờ lại dùng để xây đình nghỉ mát. Ngay cả Hoàng cung cũng không xa xỉ đến mức này đâu! Ồ? Thứ thủy tinh này sao lại giòn đến vậy nhỉ?

Hồng Dịch nhìn thấy tòa lương đình bằng thủy tinh lưu ly bị sóng âm chấn vỡ nát trong nháy mắt, trong lòng cảm thấy nghi hoặc, theo lý mà nói, thủy tinh phải cực kỳ cứng rắn chứ, sao lại có thể vỡ vụn như thế này?

Tuy nhiên, hiện giờ không phải là lúc suy nghĩ đến chuy���n này.

- Thuần dương hư không, quá khứ chân tướng, tiểu thiên thế giới! Khảm nhập đại ngàn!

Cùng lúc Ngô đại quản gia gầm lên, Hồng Dịch cũng bất ngờ quát lên một tiếng.

Ngay lập tức ở trung tâm hồ nước, một luồng ánh sáng rực rỡ dập dờn lóe sáng. Luồng ánh sáng này cực kỳ trong suốt, hệt như bốn vách tường bên trong Càn Khôn Bố Đại, mang theo đủ loại màu sắc rực rỡ.

Ông ông ông, ông ông ông!

Sóng âm từ tiếng cự hống mà Ngô đại quản gia phát ra chấn động từng tầng màn hư không ảo ảnh, chấn động tới tận sát ranh giới màn ảo ảnh này, khiến không gian phát ra một loạt âm thanh "ông ông" dữ dội. Tuy nhiên, vùng ranh giới màn hư không ảo ảnh này lại chắc chắn đến cực điểm, chẳng khác nào một con đê khổng lồ, mặc cho thủy triều vỗ đập thế nào cũng không phá nổi.

Luồng sóng âm từ tiếng cự hống của Ngô đại quản gia cũng như thủy triều dữ dội, còn hư không ảo ảnh của Hồng Dịch lại như con đê khổng lồ. Thủy triều mặc dù hung mãnh nhưng không vượt qua nổi, không nhấn chìm được con đê lớn.

- Hừ! Muốn ch��y ra ngoài sao! Chặt cầu!

Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm!

Sau khi ngăn cản sóng âm tiếng cự hống, Hồng Dịch bất ngờ vung tay lên, toàn bộ những chiếc cầu nổi tinh xảo nối đến lương đình giữa hồ nước đều bị nổ tung! Điều này khiến ý định mang Hồng Khang thoát khỏi màn hư không ảo ảnh của Ngô đại quản gia hoàn toàn thất bại!

Màn hư không ảo ảnh của Hồng Dịch chẳng qua chỉ có thể ngăn cản tầm nhìn của người bên ngoài mà thôi, nhưng không ngăn cản được Ngô đại quản gia dùng sức mạnh xuyên qua. Nói cách khác, màn hư không ảo ảnh này cũng là một phương pháp che mắt mà thôi, không phải một tiểu thiên thế giới chân thật như Càn Khôn Bố Đại.

Nếu đây là một tiểu thiên thế giới chân thật như Càn Khôn Bố Đại, thì Hồng Dịch chẳng cần phải đánh nhau với Ngô đại quản gia làm gì, chỉ cần thi triển một chiêu, vây Ngô đại quản gia vào trong đó, giam cho hắn chết đói là xong.

Loại tiểu thiên thế giới chân thật như bên trong Càn Khôn Bố Đại, khi người tiến vào, muốn đánh phá thoát ra ngoài, thì phải có được lực lượng Dương Thần, hoặc bản lĩnh võ đạo Phấn Toái Chân Không.

Nếu Ngô đại quản gia thoát khỏi màn hư không ảo ảnh này, tuyên bố Hồng Dịch đến đây mưu hại tuần phủ, đến khi đó, việc thu dọn hậu quả sẽ rất khó khăn, hơn nữa còn rước lấy rất nhiều phiền toái.

Tuy nhiên, hiện giờ Ngô đại quản gia cùng Hồng Khang đang ở lương đình giữa hồ nước thưởng thức trà.

Hồ nước này nằm ở hậu viện tuần phủ, diện tích rất lớn. Chính giữa hồ nước là một hòn đảo nho nhỏ, trên đảo có xây tòa lương đình này, ở rìa tòa lương đình này có những chiếc cầu nổi nối tiếp nhau.

Chiếc cầu nổi này cũng dài đến hai, ba lý.

Bây giờ, bị Hồng Dịch vung tay một cái khiến những chiếc cầu nổi kia nổ vụn thành từng mảnh, lập tức khiến tòa lương đình cùng hòn đảo ở trung tâm hồ nước bị cô lập, bốn phía đều bị nước hồ bao vây.

- Ngô đại quản gia, ngươi đừng phí công vô ích nữa! Bộ pháp Phù Quang Lược Ảnh của ngươi, nhiều nhất cũng chỉ có thể trong nháy mắt vượt qua năm mươi bộ mà thôi. Nếu ngươi có khả năng đạp nước phi hành như Nhân Tiên thì tự nhiên ta không thể làm gì được rồi. Nếu ngươi có thực lực của Võ Thánh đỉnh cấp như Bách Trượng Thiên Vương thì hư không ảo ảnh này của ta chắc hẳn sẽ bị tiếng cự hống của ngươi chấn vỡ vụn, đáng tiếc, bản lĩnh của ngươi còn kém một chút!

Vung tay một cái phá nát cầu nổi, cô lập Ngô đại quản gia cùng Hồng Khang trên hòn đảo giữa hồ nước. Trong lúc Hồng Dịch phất mạnh tay lên, ánh sáng rực rỡ trong suốt của màn hư không ảo ảnh này phát ra ngày càng dày đặc.

Sau khi có được Càn Khôn Bố Đại, Hồng Dịch trong lúc tế luyện chiếc túi này, đồng thời cũng thoáng hiểu rõ đôi chút bí mật của tiểu thiên thế giới. Hơn nữa, trong màn hư không ảo ảnh của hắn, thủ đoạn mê hoặc ngày càng trở nên cao minh.

- Xem ra Dịch thiếu gia nhất định dồn chúng ta vào chỗ chết rồi!

Sau khi gầm lên một tiếng mà vẫn không phá vỡ được hư không ảo ảnh của Hồng Dịch, đồng thời ý đồ của mình cũng bị Hồng Dịch đoán được, cầu nổi cũng bị phá nổ, Ngô đại quản gia ngừng động tác lại, một lần nữa lạnh lùng nhìn kỹ Hồng Dịch.

- Nói thừa!

Lúc này, sau khi khiến hai người cảm thấy nhục nhã xong, ý niệm bản thân trở nên vô cùng sảng khoái, Hồng Dịch không nhiều lời với Ngô đại quản gia và Hồng Khang nữa, bất chợt hắn búng mạnh ngón tay.

- Đại Uy Thiên Long! Đại Uy Thiên Long Đại Nhật Như Lai! Đại Nhật Như Lai Hỏa Diễm Phật Đà! Hỏa Diễm Phật Đà! Đốt!

Từ trên bầu trời, một âm thanh rất nhỏ vang lên, một ngọn lửa vàng rực bắn vọt lên không trung, tựa như sao băng xuyên thủng tầng mây, hóa thành một con rồng lửa dài đến mười trượng, sau đó hướng thẳng xuống tòa lương đình trên hòn đảo ở trung tâm hồ nước mà thiêu đốt.

- Khang thiếu gia, tự bảo hộ thật kỹ!

Nhìn thấy Hồng Dịch cuối cùng không nói nhiều nữa, lập tức động thủ, Ngô đại quản gia một lần nữa gầm lên, trong ánh mắt lóe lên tia sáng, hai thanh Thần Tinh Lượng Thiên Xích hợp nhất, hướng về phía con rồng lửa trên không trung đang lao xuống, rồi bất chợt bổ thẳng vào giữa hư không!

Xoạt!

Một thước này vừa bổ xuống, một âm thanh xé gió vô hình vang vọng, trong mắt Hồng Dịch, hắn ch��� thấy từ bảy khiếu huyệt trên thân thể Ngô đại quản gia, mấy đạo khí tức thần linh vô hình kia đang nâng Chư Thiên Sinh Tử Luân, mãnh liệt bay vút lên cao, nghênh đón con rồng lửa của mình.

Rầm rầm!

Con rồng lửa này cùng Chư Thiên Sinh Tử Luân vô hình va chạm dữ dội, lập tức tạo thành chấn động mãnh liệt! Tiếp đó Ngô đại quản gia liên tục bổ mạnh hai cây thước vào hư không, lấy khí thế quyền ý vô hình của mình để chống cự lại đạo thuật của Hồng Dịch.

Liên tiếp bổ ra hơn mười thước, con rồng lửa bỗng nhiên nổ tung, tán ra vô số đốm lửa nhỏ, tiêu tan trong hư không.

- Ha ha, quyền ý của Võ Thánh, bằng vào kẻ yêu nhân nho nhỏ, tà ma ngoại đạo như ngươi có thể phá được sao!

Trong mắt Hồng Khang, hắn chỉ thấy Hồng Dịch vừa vung tay lên, trên không trung bỗng xuất hiện một con rồng lửa giương nanh múa vuốt lao xuống, nhưng Ngô đại quản gia bổ thước giữa hư không, tản ra khí thế cường đại, trong thoáng chốc liền bổ nát con rồng lửa kia.

Quyền ý của Võ Thánh, mắt thường quả thực không thể nhìn thấy, cũng không thể làm t���n thương thực thể nào. Ngay cả Nhân Tiên, khi bộc phát quyền ý cũng không thể làm thương tổn đến bất cứ đồ vật thực thể nào.

Điều này không giống như đạo thuật. Đạo thuật khu vật, hiện hình, có thể thực sự làm tổn thương thực thể, cũng có thể khiến mắt người thường nhìn thấy được, chẳng khác nào những tồn tại chân thực.

Quyền ý, tinh thần, khí thế, khí tràng của Võ Thánh cũng chính là thiên địch của đạo thuật thần hồn.

- Chư Thiên Sinh Tử Luân!

Hồng Khang sau khi nhìn thấy Ngô đại quản gia ngăn cản được đạo thuật của Hồng Dịch liền cười ha ha, rồi nhanh chóng xoay người, cũng ầm ầm xuất ra quyền, dùng tinh thần khóa chặt thần hồn của Hồng Dịch ở phía xa xa.

Lúc Hồng Khang xuất quyền ầm ầm đánh vào giữa hư không, trong ánh mắt Hồng Dịch, trên cơ thể Hồng Khang cũng xuất hiện bảy huyệt khiếu. Tuy nhiên bảy huyệt khiếu này chỉ bốc lên chút quyền ý, còn rất xa mới đạt đến trình độ ngưng tụ thành thần linh. Một quyền của hắn chỉ là tụ lại thành một luồng khí thế xoáy tròn lao thẳng về phía bản thân mà thôi.

- Ngươi muốn chết! Chỉ bằng thứ võ công bạc nhược này mà cũng dám đối nghịch với ta sao!

Hồng Dịch bắn ra một chỉ. Ngay lập tức một luồng dương cương khí phóng thẳng ra, nổ nát luồng khí thế kia.

Cùng lúc đó, Hồng Dịch vung tay kia lên, thi triển Hắc Ma Ô Nha trận!

- A!

Nhất thời Hồng Khang cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm lại, thần hồn trong nháy mắt bị trấn áp!

- Tỉnh lại!

Ngô đại quản gia bất chợt quát lên một tiếng, trong phút chốc từ trong ánh mắt Hồng Khang khôi phục lại ánh sáng!

Tiếng cự hống của Võ Thánh có thể phá tất cả tà pháp!

Tiếp đó, ánh mắt Ngô đại quản gia nhìn về phía Hồng Dịch.

- Dịch thiếu gia, ngươi thật sự hạ độc thủ với huynh đệ của mình sao!

Trong lúc cất giọng, lão ta một lần nữa hợp nhất hai cây thước, chỉ một ngón tay về phía Hồng Dịch!

Ô ô, ô ô!

Nhất thời Hồng Dịch cảm thấy tất cả tinh thần của mình dường như bị một ngón tay kia của Ngô đại quản gia hút về phía trước, trước mắt bỗng tối sầm, hai thanh Thần Tinh Lượng Thiên Xích bỗng trở nên khổng lồ như núi cao, đang ầm ầm bổ thẳng xuống đầu mình.

- Hừ!

Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng, phất tay một cái, nhất thời mọi chấn động liền biến mất, chỉ thấy ở thật xa ngoài kia, Ngô đại quản gia đang cầm hai cây thước nhắm về phía bản thân, khóa chặt toàn bộ tinh thần khí thế của mình.

Hiện tượng vừa rồi chẳng qua chỉ là quyền ý của Ngô đại quản gia công kích mà thôi. Nếu đối phương là Quỷ Tiên thì cũng không thể chịu nổi. Nhưng Hồng Dịch sao phải sợ loại công kích này?

- Quyền ý của Võ Thánh lấy thân thể làm trung tâm, càng ở gần thân thể, huyết khí, khí tràng càng dày đặc; càng ở xa thân thể, quyền ý càng thưa thớt. Cũng không giống như Quỷ Tiên chúng ta, thần hồn xuất khiếu, cách xa ngàn dặm cũng có thể phát huy uy lực chân chính của đạo thuật. Chẳng lẽ ngươi cho rằng hai bên cách xa nhau như vậy là có thể dùng quyền ý đả thương ta sao? Để ta dập tắt khí dương cương trên thân thể ngươi xem sao!

Sau khi Hồng Dịch hóa giải sự trói buộc quyền ý của Ngô đại quản gia, liền đưa mắt nhìn đối phương. Hắn chỉ thấy trên thân thể Ngô đại quản gia, khí huyết cuồn cuộn, dương cương khí lưu chuyển khắp toàn thân, trông chẳng khác nào một vầng mặt trời chói chang, không thể tới gần nhìn thẳng.

Lấy thân thể lão làm trung tâm, xung quanh ngưng tụ thành một không gian cường đại, bất cứ thần hồn quỷ vật nào cũng khó khăn vô cùng để tới gần.

- Hồ nước, lên!

Hồng Dịch lạnh lùng cười một tiếng, trong lúc đó, cả hòn đảo nhỏ khẽ chấn động, sau đó mặt nước xung quanh hòn đảo bỗng rào rào dựng thẳng đứng, ngưng tụ thành một bức tường nước khổng lồ!

Bức tường nước này vừa ngưng tụ thành hình liền phóng thẳng lên trời cao, dàn rộng thành một tấm màn cực lớn bao phủ toàn bộ tòa lương đình.

- Muốn dùng nước nhấn chìm ta sao! Tán!

Ngô đại quản gia dựng ngược lông mày, trong lúc bức tường nước bốc thẳng lên cao, trải ra thành tấm màn khổng lồ, đột nhiên thân thể lão xoáy tròn dữ dội, từng thước mãnh liệt bổ thẳng vào hư không.

Rào! Rào! Rào! Rào!

Màn nước vừa mới ngưng tụ thành hình, bất ngờ bị quyền ý của Ngô đại quản gia đánh nát. Tấm màn nước ở giữa không trung mất đi lực chống đỡ của thần hồn, từng tảng nước lớn rào rào đổ xuống phía dưới. Nhất thời Ngô đại quản gia và Hồng Khang bị ngập trong làn nước đổ xuống, khiến hai người ướt sũng như gà nhúng nước.

- Nước từ trên bầu trời rơi xuống, chính là sức mạnh của tự nhiên. Quyền ý của ngươi có thể phá vỡ thần hồn của ta, nhưng nước rơi xuống là quy tắc của tự nhiên, ngươi có thể ngăn cản được sao?

Hồng Dịch nhìn thấy Ngô đại quản gia cùng Hồng Khang rơi vào bộ dạng như gà nhúng nước, lại khẽ mỉm cười:

- Ngô đại quản gia, ngươi đừng cho rằng ta chỉ biết mưu lợi. Hôm nay ta sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt, biết cái gì gọi là đạo thuật chân chính! Đại Uy Thiên Long Bồ Tát! Đại Uy Thiên Long Bồ Tát! Long Tượng Pháp Ấn! Bồ Tát!

Rầm rầm rầm rầm!

Những gợn sóng do màn nước vừa mới đổ xuống ban nãy lập tức phát ra những âm thanh "ùng ục, ùng ục", sau đó từng cụm nước như pháo hoa bắn phụt lên bầu trời. Tiếp đó, từ trung tâm những cụm pháo hoa nước này bỗng nhiên xuất hiện một pho tượng có kích cỡ bằng một thân người, đây chính là thân thể Đại Uy Thiên Long Bồ Tát do nước ngưng tụ mà thành!

Đại Uy Thiên Long "Thủy Bồ Tát" sức mạnh vô cùng lớn, từ trong nước bước ra, từng bước một, bước lên trên bờ.

Lực lượng khổng lồ từ bàn chân phát ra khiến cả hòn đảo rung chuyển dữ dội.

Một pho tượng Đại Uy Thiên Long "Thủy Bồ Tát"!

Ngô đại quản gia lại từ phía xa bổ xuống hư không một thước nữa. Thế nhưng thứ quyền ý, khí thế này đánh vào thân thể của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát, cũng chỉ khiến bồ tát hơi lay động một chút, không hề tản mát, sau đó lại tiếp tục bước đi, nhanh chóng đi đến trước mặt Ngô đại quản gia! Một quyền ầm ầm phóng thẳng về phía trước!

Kình phong dữ dội, xé toạc không khí, cuồng phong mãnh liệt nổi lên, đám cây cối xung quanh lương đình cũng bị cuồng phong thổi oằn hẳn xuống!

Hồng Khang ngồi phịch xuống đất, nhưng vẫn bị cuồng phong hất bật ngã vật xuống, may mà được Ngô đại quản gia vươn tay kéo lại nên không bị văng xuống nước.

Rầm rầm rầm rầm!

Hai cây thước Thần Tinh Lượng Thiên Xích với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đập xuống toàn thân pho tượng "Thủy Bồ Tát" này!

Pho tượng "Thủy Bồ Tát" này đánh ra một quyền, làm xung quanh nổi gió lớn, nhưng sau đó liền bị Thần Tinh Lượng Thiên Xích đánh vào thân thể, lập tức ầm ầm vỡ ra, biến thành một làn bọt nước.

Nhưng ngay sau khi Ngô đại quản gia một thước đánh nát "Thủy Bồ Tát" kia, thì lập tức hai pho tượng "Thủy Bồ Tát" khác bước lên bờ, phóng quyền đánh thẳng về phía Ngô đại quản gia!

Thân hình Ngô đại quản gia bỗng chớp lên, quyền pháp của hai pho tượng "Thủy Bồ Tát" kia chưa kịp thi triển liền bị đánh nát!

Nhưng vừa mới đánh nát hai pho tượng này, lại lập tức có bốn pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát khác từ trong nước nổi lên.

Đánh nát một pho tượng liền xuất hiện hai pho tượng, đánh nát hai pho tượng liền xuất hiện bốn pho tượng!

Đây là một đoạn truyện thú vị được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free