Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 245:

Gió càng lúc càng mạnh, mưa rơi càng lúc càng xối xả.

Giữa gió rét mưa sa, mấy vệ sĩ vận khôi giáp đứng nép vào chân tường, đưa mắt nhìn nhau, thấy sắc mặt đối phương xám ngoét, toàn thân run rẩy, vậy mà không dám dậm chân làm nóng người, điều hòa khí huyết.

Những vệ sĩ này đều là những võ sư đỉnh cấp.

Thế nhưng cho dù thân thể bọn họ cường hãn đến đâu, khí huyết có sung mãn đến mức nào, dưới mưa gió rét buốt của trời đông, đứng suốt một thời gian dài không nhúc nhích, trên người lại mặc khôi giáp nặng đến sáu bảy mươi cân, hông mang đao, tay cầm trường thương, quả thật vẫn khó chịu tột cùng. Y phục toàn thân ướt đẫm, vậy mà từ đầu đến cuối không được nhúc nhích dù chỉ nửa li.

Quy củ của tuần phủ Thủy Dương tỉnh cũng cực kỳ nghiêm khắc. Hộ vệ võ sư đứng gác phải đứng thành một hàng thẳng tắp, thân thể như cọc gỗ, chỉ cần nhúc nhích nửa điểm, để Hồng Khang đại nhân bắt gặp được thì nhất định sẽ bị dùng phiến gỗ đánh cho nứt da nát thịt.

Ở xa xa, mười mấy nha hoàn đứng dưới mái hiên, xếp thành một hàng dài, mang theo các hộp thức ăn, ô tán, còn có cả lò than.

Bọn họ chuẩn bị mang rượu và thức ăn đến lương đình giữa hồ nước.

Đằng xa, tòa lương đình trên đảo chìm trong mưa gió, như ẩn như hiện, trông vô cùng tĩnh lặng, không hề có bất cứ động tĩnh gì. Từ tòa lương đình, bóng của Ngô đại quan gia và Hồng Khang đang trò chuyện vui vẻ hiện lên.

– Ngươi nhìn xem, đây chính là cái sướng của làm quan đấy. Khang đại nhân đang ở trong lương đình thưởng trà, còn chúng ta thì phải đứng dưới mái hiên này sửa soạn đồ ăn thức uống, đám thị vệ kia còn phải đứng dưới mưa gió đến xám ngoét cả mặt mày, không dám nhúc nhích chút nào.

Đúng lúc này, một tiểu nha đầu tay cầm hộp đựng thức ăn, oán trách nói một câu.

– Tiểu Lỵ, ngươi muốn chết sao! Ngươi mới tới không biết quy củ à! Nhanh tay thu dọn hộp thức ăn một chút, đừng để canh nóng bắn tung tóe ra ngoài. Lần trước Tiểu Như cũng chỉ vì lúc sửa soạn thức ăn, đánh vỡ một chén trà của Khang đại nhân, liền bị rút gân tay, sau đó trói gô vào phòng tối, ba ngày ba đêm thì chết đói.

Một tiểu nha hoàn vội vàng ngăn tiểu nha hoàn đang oán giận than thở kia lại.

Các nha hoàn còn lại cũng im lặng, không ai lên tiếng.

– Nghe nói vị Khang đại nhân này coi dân như cỏ rác, thu thuế gấp tám lần, khiến dân chúng trong thôn chúng ta phải bán con gái. Nhà của ta chính vì không nộp nổi thuế mà đem ta bán đi, sau đó bị hắn mua về đây. Không những thế, hắn còn thường hay mổ đầu khỉ sống lấy não tủy ăn, hoặc là mổ bụng dê mẹ đang mang thai lấy bào thai tươi chưng cách thủy mà ăn. Làm như vậy không sợ có ngày bị ngũ lôi đánh sao! Hy vọng rằng ông trời giáng sấm sét đánh chết tên Khang đại nhân này đi cho rồi!

Một vài nha hoàn thầm nghĩ trong lòng.

Ầm!

Đúng lúc này, đột nhiên từ hòn đảo giữa hồ phát ra một tiếng vang lớn, nghe giống như tiếng sấm rền.

Tiếp đó hồ nước chấn động, những chiếc cầu nổi vốn mịt mù lờ mờ trong mưa gió đột nhiên giống như bị một bàn tay vô hình bóp nát, gãy lìa thành rất nhiều mảnh.

– Chuyện gì xảy ra! Chuyện gì xảy ra!

Hộ vệ thấy động tĩnh liền chạy tới.

Mấy nha hoàn ngoảnh lại nhìn, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ.

– Chẳng lẽ Khang đại nhân thật sự bị trời phạt? Chẳng lẽ lão thiên có mắt?

Ngay vào lúc này, từ tòa lương đình trên đảo giữa hồ bỗng vang lên tiếng của Hồng Khang khiến trên khuôn mặt của mấy nha hoàn kia hiện lên sự thất vọng vô cùng, thế nhưng ngay lập tức các nàng giấu sự thất vọng vào trong lòng, không dám thể hiện ra ngoài.

– Tuần phủ đại nhân, có chuyện gì xảy ra vậy? Có chuyện gì xảy ra vậy?

Rất nhiều hộ vệ chèo thuyền đến tòa lương đình ở giữa hồ, lúc này bọn họ mới phát hiện ra tòa lương đình trên hòn đảo ở trung tâm hồ gần như bị phá nát hoàn toàn, hư hại nặng nề, còn đại nhân của bọn họ, tuần phủ Thủy Dương tỉnh, lúc này lại ướt sũng như chuột lột.

– Các ngươi không cần hỏi nhiều, cũng không được nói nhiều. Chuyện hôm nay, kẻ nào tiết lộ ra bên ngoài nửa điểm, ta sẽ cho kẻ đó không sống nổi qua năm nay.

Hồng Khang dùng một giọng khàn khàn nói, khiến đám thị vệ xung quanh rùng mình.

Vị tuần phủ Thủy Dương tỉnh này vốn lòng dạ độc ác, một tay che cả bầu trời, ai ai trong nha môn tuần phủ cũng đều biết rõ điều này. Nếu như vi phạm lời của hắn, lập tức sẽ mang họa sát thân.

Hồng Khang sau khi phân phó xong, lại nói bằng giọng khàn khàn:

– Dọn dẹp sạch sẽ hòn đảo này, đám cầu nổi kia cũng phải thu dọn gọn gàng. Chuyện ngày hôm nay các ngươi tốt nhất là quên đi.

Vừa nói hắn vừa bư��c lên thuyền trở về phủ đệ, thay đổi y phục, sau đó gọi tâm phúc đến, ra lệnh:

– Mấy ngày qua ta không thoải mái, sẽ nghỉ ngơi vài hôm nữa, tất cả khách nhân đều không tiếp!

Mấy vị tâm phúc quan mặc dù thấy cử chỉ của Hồng Khang có chút dị thường, thế nhưng cũng không dám nói gì, cũng chẳng dám phản đối.

Hồng Khang tự giam mình trong thư phòng, đọc lướt qua chính vụ, văn thư báo cáo. Hai mắt khép lại rồi đột nhiên mở ra, thầm nghĩ:

– Hồng Khang à Hồng Khang. Ngươi nuốt đến tám phần thuế khóa! Quả nhiên là một vị ‘quan tốt’! Khó trách Thủy Dương tỉnh ở Nam Phương nổi tiếng là quê hương của cá và gạo lại có nhiều dân chúng phải bán con gái đến thế. Hàng năm, đám vương công đại thần ở Ngọc Kinh thành kia đều đến những ổ buôn người ở Nam Phương mua không biết bao nhiêu nô tỳ! Dân gian trăm họ, cho dù chết rét, chết đói một người, đều là lỗi của tuần phủ, thế mà ngươi vẫn dồn bọn họ vào cảnh đường cùng, phải bán con gái đi! Xem ra, ta thật sự muốn giết ngươi rồi! Khó trách, thuế phú hàng năm của Thủy Dương tỉnh nộp lên cho triều đình đều là những khoản khổng lồ.

– Ngươi được nhiều lần biểu dương khen ngợi, vậy mà bản thân không những không xin triều đình giảm miễn thuế khóa, lại còn tăng thuế.

Nhìn thấy trong thư phòng còn rất nhiều sổ sách chính vụ, công báo cùng với sổ sách của hơn mười huyện lệnh gửi đến, Hồng Dịch chỉ lướt qua một chút liền biết được tình hình dân sinh ở Thủy Dương tỉnh.

Nhìn những cuốn sổ sách này, Hồng Dịch tức giận đến run cả người, trong lòng nổi lên ý muốn tiêu diệt hoàn toàn thần hồn của Hồng Khang.

Tên Hồng Khang này, hiện đang bị một luồng thần hồn của Hồng Dịch chiếm giữ.

Vốn dĩ, thần niệm của cao thủ quỷ tiên cũng không thể trấn áp được thần hồn của võ đạo đại tông sư, để khống chế thân thể hắn.

Nhất là người như Hồng Khang, hắn là một cao thủ cấp bậc đại tông sư đã ngưng tụ thần hồn hóa hình vào trong thân thể, vì thế lại càng khó bị đạo thuật cao cường khống chế.

Thế nhưng thần hồn của Hồng Dịch quá cường đại, cường đại ngang với cảnh giới của một cao thủ 'bán lôi kiếp'. Trong lúc cưỡng ép phụ thể, trải qua một phen tranh đấu, hắn đã cường bạo trấn áp thần niệm của Hồng Khang, khiến ý niệm của Hồng Khang không thể phản kháng, từ đó mà chiếm đoạt quyền khống chế cơ thể đối phương.

Mượn thân thể của Hồng Khang để ổn định tình hình, nghiêm cấm người trong phủ đệ tuần phủ tiết lộ mọi chuyện xảy ra ở hòn đảo giữa hồ. Sau khi hạ lệnh bắt tất cả phải giữ im lặng tuyệt đối, Hồng Dịch biết rằng, mặc dù không thể kín kẽ như áo tiên không thấy vết chỉ khâu, thế nhưng cũng có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Ban đầu Hồng Dịch cũng chỉ muốn dùng Âm Dương Hỗn Động đại trận mài mòn ký ức của Hồng Khang, sau đó phế đi võ công của hắn mà thôi. Thế nhưng bây giờ sau khi xem xong sổ sách chính vụ, báo cáo, trong lòng Hồng Dịch liền nổi sát tâm với Hồng Khang.

Tên tuần phủ Hồng Khang này, thực sự khiến cho cả đất trời nổi giận, khiến cho người người ai oán.

– Nếu ta là tuần phủ một phương, nhất định phải lập lại trật tự an ninh của nơi đó, khi��n cho dân chúng không phải lo về miếng cơm manh áo, người già được chăm sóc, người bệnh có thuốc uống. Cho dù triều đình thiếu tiền ta cũng phải liều mình dâng tấu xin miễn giảm thuế khóa. Tuyệt đối không nuốt đến tám phần thuế như thế này!

Mặc dù tức giận trong lòng, thế nhưng Hồng Dịch cũng không có ý định mượn thân thể của Hồng Khang để quản lý Thủy Dương tỉnh này.

Dù sao chiếm đoạt thân xác một tuần phủ của triều đình, loại chuyện này một khi bị phát hiện, hậu quả khôn lường. Hơn nữa chắc chắn còn rất nhiều người quen thuộc với Hồng Khang, nếu ta tiếp xúc với những người đó, lâu ngày cũng sẽ lộ ra chân tướng.

Hồng Dịch vẫn giữ nguyên kế hoạch đã dự tính ban đầu, để cho Hồng Khang bế quan, sau đó khoảng nửa tháng, thậm chí là sau tháng giêng, trong lúc luyện công, vô tình tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch vỡ nát. Khi đó, ta đã ở Ngọc Kinh thành, cách xa vạn dặm.

.........................

Đại tuyết đã ngừng rơi, thế nhưng khí trời vẫn rét buốt, những lớp tuyết đọng trên mặt đất, bị gió lạnh thổi qua, lập tức kết thành băng đá.

Sau khi lên triều buổi sớm xong, Hồng Huyền Cơ ngồi trên chiếc kiệu tám người khiêng, chóp xanh ngọc, xung quanh phủ kim tuyến trân châu, từ cổng chính hoàng cung đi ra. Vừa lúc hắn đang muốn trở lại phủ đệ thì...

– Ngừng!

Tiếng của Hồng Huyền Cơ từ trong kiệu vang ra lạnh nhạt, đại kiệu lập tức ngừng lại.

Hồng Huyền Cơ ngồi ở trong đại kiệu, sắc mặt ngưng trọng, không biết đang suy nghĩ điều gì.

– Triệu Thiên Cương!

– Có mạt tướng!

Thủ lĩnh của đội binh hộ vệ đi theo phía sau lập tức tiến đến trước đại kiệu, lặng lẽ nghe phân phó của Hồng Huyền Cơ.

– Ngươi dùng kim điểu truyền thư đến Thủy Dương tỉnh cho Khang nhi, hỏi xem gần đây có chuyện gì không, dặn trước khi năm hết Tết đến phải hồi báo một tiếng bình an.

Hồng Huyền Cơ sau khi nói xong liền hạ lệnh:

– Khởi kiệu!

Đám kiệu phu nhấc chân bước trên con đường đóng băng giá lạnh, bước chân ổn định vững vàng, quả thực so với đi thuyền còn vững chãi hơn nhiều.

– Không biết Phi nhi tu luyện đến đâu rồi. Nàng cùng Yến Chân Tông truy sát Mộng Thần Cơ có gặp bất trắc gì không? Âm Dương Hỗn Động của Phi nhi đã tu luyện đến chín thành, có thể vượt qua lôi kiếp rồi, không biết nàng độ lôi kiếp chưa nhỉ?

Ở trong kiệu, Hồng Huyền Cơ nhè nhẹ vuốt chiếc ban chỉ xanh biếc trên tay, lông mày khẽ động, thầm nghĩ trong lòng.

.........................

– Ta đ��n Tĩnh Hải quân để giao lại chức tuần sứ. Lý lịch của ta giờ cũng đã có công trạng, cuối cùng cũng có thể trở về Ngọc Kinh rồi! Trên đường trở về Ngọc Kinh, ta sẽ tranh thủ thời gian thẩm vấn tên Ngô đại quản gia một trận!

Tại đại doanh đệ ngũ quân Tĩnh Hải quân ở Hải tỉnh, lúc này, bên cạnh Hồng Dịch đều là những tâm phúc tuyệt đối, đó là nhóm người Xích Truy Dương, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ, còn có Tinh Nhẫn hòa thượng, nay đã để tóc dài.

Thời gian một năm đã kết thúc.

– Trở về Ngọc Kinh, nếu có cơ hội, ta phải gặp Nguyên Phi cô nương một lần, cùng Tử Nhạc ôn chuyện cũ, cả thanh Huyết Văn Cương Châm của Mộ Dung Yến cũng nên trả lại cho nàng. Không biết ba tiểu hồ ly, tiểu Thù, tiểu Tang, tiểu Phỉ ở Nguyên Đột giờ ra sao rồi? Có thời gian ta cũng phải ghé thăm các nàng một chút.

Sau khi để lại một tia thần niệm bám trên người Hồng Khang, thần hồn của hắn trở về thể xác, cùng đám thủ hạ trở về đại doanh Tĩnh Hải quân, bàn giao mọi việc.

Cuối cùng cũng đến lúc trở về Ngọc Kinh.

Những bước chân trở v�� kinh thành giờ đây mang theo cả một vận mệnh mới, do truyen.free dày công chuyển ngữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free