(Đã dịch) Dương Thần - Chương 246:
Vó ngựa như vướng phải một vật cứng.
Đoàn người trên đường chợt dừng lại quan sát, hóa ra đó là một thi thể chết cóng.
- Công tử, đây là một thi thể đã bị đóng băng. Người này đã chết từ lâu, không còn chút hơi thở nào.
- Thật đáng thương. Nếu như còn hơi thở, dội một chút nước ấm may ra còn cứu được, chứ giờ thì dù đạo thuật của ta có cao thâm đến mấy cũng không thể cải tử hoàn sinh.
Tuyết hôm nay còn lớn hơn mọi hôm, trời càng lúc càng thêm buốt giá. Dù người ta nói tuyết lớn báo hiệu một năm bội thu, nhưng giữa tiết trời đông giá rét thế này, ai dám chắc năm sau sẽ ra sao? Trời năm nay rét đậm như vậy, ngay cả chúng ta võ công cao thâm còn phải khoác lên mình lớp áo dày cộp, huống hồ bách tính nghèo khổ? Chẳng biết sẽ có bao nhiêu người chết cóng đây?
Gió tuyết mịt trời, một đoàn người ngựa hiện ra giữa phong tuyết, tiến về phía trước.
Dẫn đầu là một thiếu niên cưỡi ngựa, mặc nho sam, lưng đeo trường kiếm, bên ngoài khoác một chiếc đấu bồng lớn bằng da sói đen nhánh. Tuyết lớn bay lả tả phủ xuống mặt đất, chỉ trong chốc lát, đấu bồng của hắn đã phủ một lớp tuyết dày.
Thế nhưng mỗi khi tuyết lớn phủ đầy người hắn, thân thể hắn chỉ cần khẽ rung lên, tất cả tuyết trên đấu bồng liền kết thành những hạt nhỏ hình cầu, nhanh chóng bắn ra bốn phía, cho thấy võ công tu vi của hắn đã đạt đến mức cao thâm.
Thiếu niên này chính là Hồng Dịch, đang trên đường trở về Ngọc Kinh từ Hải Tỉnh.
Lúc này, Hồng Dịch thở dài, đưa mắt nhìn thi thể chết cóng trên đường.
Đây là một thi thể chết cóng nằm chắn ngang đường. Trên đường về Ngọc Kinh, Hồng Dịch đã gặp hơn mười thi thể như vậy rồi.
Phía sau Hồng Dịch là một nhóm kỵ binh, những cao thủ thân tín được hắn tuyển chọn để cùng về Ngọc Kinh lần này, gồm cả nam lẫn nữ, tổng cộng hơn ba mươi người.
Lần này trở về Ngọc Kinh, bên cạnh hắn có nhân tài đông đảo, cao thủ như mây, coi như cũng đã đủ thực lực và tự tin để phò trợ Ngọc Thân vương tranh đoạt ngôi vị với các thế lực khác trong Ngọc Kinh thành.
Tinh Nhẫn hòa thượng nay đã để tóc dài, đương nhiên cũng có mặt.
Ngoài Xích Truy Dương, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục, Lôi Liệt, Sơn Khâu, Văn Phi Yên, Huyết Tích Tử, Chu Đại tiên sinh, Đại Kim Chu, còn có Chỉ huy sứ Lục Doanh Tĩnh Hải quân cùng với vài thân binh dũng mãnh, đầy quyết tâm. Bên cạnh đó, năm lão nhân cùng bốn người có võ công tiến bộ nhất trong Ngân Nguyệt Bát Vệ là Ngân Nguyệt, Ngân Kiếm, Ngân Phong, Ngân Ngữ cũng góp mặt. Đồng thời, mười tiên thiên cao thủ mà Thiện Ngân Sa mang theo đều là những hảo thủ có thể một chọi mười, thậm chí là một chọi trăm.
Hai đầu Ngao Sư Vương đang mở đường phía trước, trông vô cùng uy phong lẫm liệt.
Hai đầu Ngao Sư Vương này được tẩm bổ bằng rất nhiều linh dược, thậm chí còn có cơ hội uống canh Nguyên Tẫn Thiên Châu, vì thế thân thể giờ đây lớn hơn trước rất nhiều. Trông chẳng khác nào kim bạch mao sư tử, hơn nữa khi đứng thẳng bằng hai chân, cả người chúng giống hệt gấu rừng.
Trừ những người kể trên, tất cả những người còn lại đều do Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt lãnh đạo tại Xuất Vân Quốc.
- Đúng vậy. Ở Nam Châu chẳng đáng kể gì, chẳng qua chỉ là chút mưa gió lạnh buốt mà thôi. Vượt qua Nam Châu Cổ Đạo vài trăm dặm, đi qua ngàn dặm đến Hoàng Lương Trấn, sau khi tiến vào Trung Châu, tuyết lớn sẽ bắt đầu rơi không ngớt. Công tử nhìn này, tuyết đọng trên mặt đường cũng đóng băng dày đến vài thước. Hai mươi năm trước, rất nhiều phân viện của Đại Thiện Tự chúng ta, cứ mỗi khi trời vừa vào đông, liền tổ chức phát cháo, bố thí cơm gạo, áo bông cho dân chúng.
Tinh Nhẫn hòa thượng cũng cưỡi một thớt Ô Mã Kỳ Lân Đại Mã, tiến đến sau lưng Hồng Dịch. Sau khi phủi hết tuyết đọng trên thân thể, lão liền nói.
- Hai mươi năm. Hai mươi năm chưa từng đặt chân đến Trung Châu. Ai có thể ngờ được rằng, lúc sinh thời ta còn có thể đặt chân lên mảnh đất Trung Châu này?
Tinh Nhẫn hòa thượng vô cùng kích động.
Ngay cả khi bản thân là Võ Thánh, sống hơn hai mươi năm ở một nơi hoang vu như Mãng Hoang cũng không thể mài mòn hoài niệm của lão đối với cố hương, ngược lại tâm tình và nỗi nhớ cố hương càng lúc càng thêm nồng đậm.
Bây giờ cuối cùng cũng được đặt chân lên mảnh đất Trung Châu, nhìn thấy lại hy vọng phục hưng Đại Thiện Tự, Tinh Nhẫn hòa thượng cũng không đè nén nổi tâm tình kích động trong lòng, không khỏi liên tục cảm khái thở dài.
- Đại sư có muốn tiện đường ghé thăm phế tích xưa của Đại Thiện Tự không? Xem xem Đại Thiện Tự giờ trông ra sao rồi?
Hồng Dịch quay sang Tinh Nhẫn hòa thượng, giọng nói có chút lay động.
Hồng Dịch vừa dừng lại, Truy Điện dưới chân hắn cũng lập tức đứng yên, không hề bị gió tuyết lung lay hay run rẩy trước giá rét. Truy Điện vốn là thần mã, lại được ăn rất nhiều dược vật, gần đây đã bắt đầu có linh tính, tu luyện đạo thuật đã khiến nó về cơ bản hình thành linh tính. Huống chi hiện giờ thân thể nó được bao phủ bởi một lớp chăn da ấm áp, bốn vó được bọc một lớp Ô Lạp thảo vừa để giữ ấm vừa để chống trượt trên đường đi.
Được trang bị như vậy, với chất lượng cao cấp, làm sao còn có thể bị rét nữa? Chỉ sợ đến Nguyên Đột Quốc ở cực bắc cũng không bị rét nữa là.
Trên thực tế, đoàn ngựa của Hồng Dịch đều được trang bị đầy đủ và nghiêm ngặt như vậy, hoàn toàn là những trang bị gọn nhẹ, thích hợp để hành quân trong gió tuyết.
Đoàn ngựa được bao phủ kín kẽ như vậy cũng có chỗ tốt, điều này khiến cho Ô Mã Kỳ Lân Mã không bị kẻ khác phát hiện.
- Hồng Dịch, công tử chẳng phải muốn trở về Ngọc Kinh thành sao? Đại Thiện Tự nằm ở trung tâm Trung Châu, lại không cùng đường với Ngọc Kinh thành, phải đi đường vòng, đến nơi cũng phải vượt qua quãng đường hai ba ngàn dặm đấy.
Ánh mắt của Tinh Nhẫn hòa thượng lóe lên, sau đó hỏi.
- Không sao, ta cũng không cần trở về Ngọc Kinh gấp, chỉ cần về kịp kỳ khoa thi vào đầu xuân năm tới là được. Hiện giờ mới chỉ là tháng mười một, đến cuối năm còn một khoảng thời gian dài, chưa kể khoa thi năm sau. Hơn nữa, danh tiếng của Đại Thiện Tự vang dội suốt mấy ngàn năm qua, ta cũng từng nhận được lợi ích từ Đại Thiện Tự, cũng nên đến cúng tế một lần.
Hồng Dịch nhìn nhóm người dừng lại ở phía sau, tất cả đều đứng bất động trong gió tuyết, ai nấy đều cường hãn vô cùng, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác hài lòng.
- Huống chi, hiện giờ chúng ta hoàn toàn mang theo hành trang gọn nhẹ, không quân nhu, không xe ngựa, cũng chẳng cần mang theo lương khô, nước nóng... đi hai ba ngàn dặm chỉ là chuyện nhỏ.
- Vậy cũng đúng, không có lương thảo, quân nhu lỉnh kỉnh, đi mấy ngàn dặm cũng không thành vấn đề.
Xích Truy Dương giục ngựa tiến về phía trước, nói:
- Công tử đạo thuật cao cường, có thể lăng không nhiếp vật, ngũ quỷ vận chuyển, muốn gì được nấy.
- Lăng không nhiếp vật, ngũ quỷ vận chuyển.
Hồng Dịch chỉ cười cười, không nói gì.
Câu nói này của Xích Truy Dương tự nhiên là nhằm ám chỉ một số người ở phía sau.
Thực ra, lần này trở về Ngọc Kinh, tất cả những thứ như quân nhu, thức ăn, lương khô, quần áo... đều được Hồng Dịch cất vào trong Càn Khôn Bố Đại dưới hình dáng một chiếc túi thông thường, khiến hành trang của mọi người đều rất gọn nhẹ.
Tuy nhiên, chuyện về Càn Khôn Bố Đại không thể nói ra.
Hiện giờ, những người biết được Hồng Dịch có Càn Khôn Bố Đại, ngoại trừ vài người như Xích Truy Dương, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ, Đại Kim Chu, Tinh Nhẫn hòa thượng, Thiện Ngân Sa, thì ngay cả nhóm người Chu Đại tiên sinh, Lôi Liệt cũng không hay biết.
Mặc dù những người này đi theo Hồng Dịch đã lâu, đều là trung thành tuyệt đối, đều đã đặt dấu tay lên Long Kỳ, thề thuần phục Hồng Dịch. Thế nhưng, chuyện Càn Khôn Bố Đại càng ít người biết càng tốt.
Những chuyện ăn uống, nghỉ ngơi, dựng lều bạt giữa đường, đều do một tay Hồng Dịch thu xếp, điều này cũng khiến mọi người cảm thấy nghi ngờ. Thế nhưng nếu lý giải rằng hắn vận dụng đạo thuật, lăng không nhiếp vật thì mọi chuyện đều dễ hiểu, cũng chẳng ai nghi ngờ thêm nữa.
- Đằng trước chính là địa hạt của Ngô Uyên Tỉnh rồi. Chúng ta tăng tốc thôi, hy vọng trước khi trời tối mịt sẽ đến được Ngô Uyên Tỉnh. Ta còn muốn gặp lại Đại nhân Hầu Khánh Thần một phen.
Hồng Dịch đưa tay chỉ vào nhóm người đang đứng trong gió tuyết, hạ lệnh tiến về phía trước.
Có Càn Khôn Bố Đại, Hồng Dịch cuối cùng cũng hiểu tại sao Vô Địch Hầu có thể tung hoành mấy vạn dặm, mười mấy vạn lý trên đại thảo nguyên, chiếm bộ lạc này, đánh bộ lạc kia, tập kích Vân Mông như vào đất không người.
Nhóm người này của Hồng Dịch, tuy chỉ có hai ba mươi người, thế nhưng lượng cơm gạo, cá thịt, rau dưa tiêu tốn mỗi ngày đều khá lớn. Hơn nữa tất cả đều là người luyện võ, vì thế sức ăn còn khỏe hơn người bình thường rất nhiều.
Hai ba mươi người này, mang theo hai ba mươi con ngựa, lượng lương thực tiêu hao mỗi ngày phải ngang với lương thực của hai ba trăm bách tính bình thường. Nếu như mang theo lương khô thì cần phải có rất nhiều xe ngựa.
Giữa trời đông gió tuyết thế này, xe ngựa căn bản không cách nào tiến lên được, không biết một ngày có đi nổi mười dặm hay không nữa?
Mà bây giờ có Càn Khôn Bố Đại trong tay, tất cả những thứ này đều không thành vấn đề.
Trang bị gọn nhẹ, có thể thoải mái hành quân, muốn dừng thì dừng, muốn nghỉ thì nghỉ.
Trên người khoác đấu bồng, hoàn toàn ngăn được gió tuyết, Hồng Dịch lưng mang trường kiếm, dưới thân cưỡi thần mã, đạp tuyết ngắm tuyết, đây là một ý cảnh vô cùng thoải mái dễ chịu.
Tuy nhiên lúc này hắn cũng không có tâm tư mà ngắm tuyết. Hiện giờ hắn muốn nhanh chóng tiến vào Ngô Uyên Tỉnh. Bởi lẽ trên đường đi, Hồng Dịch bắt gặp không ít người chết cóng, chết đói.
Hắn muốn tới Ngô Uyên Tỉnh, cùng Tuần phủ Hầu Khánh Thần thương lượng một chút, hỏi xem tại sao lại không cứu tế bách tính. Phải biết rằng, trời vào đông, chính là thời kỳ vô cùng chật vật của dân chúng.
Trong Càn Khôn Bố Đại có đến tám mươi vạn gánh gạo tinh chế, chỉ cần lấy ra một phần mười số gạo đó cũng có thể cứu được vô số tính mạng bách tính giữa trời đông giá rét này. Thế nhưng Hồng Dịch cũng không ngốc đến mức công khai đứng ra hành động. Loại chuyện này tất nhiên là phải phối hợp cùng Tuần phủ Ngô Uyên Tỉnh. Quan phủ ra mặt mới có thể hành sự kín kẽ, như áo tiên không thấy vết chỉ khâu.
Hơn nữa cũng không thể để Hầu Khánh Thần biết hắn có được Càn Khôn Bố Đại.
Đoạn đường từ Hải Tỉnh trở về Ngọc Kinh, Hồng Dịch cũng không chọn cách cùng Thiện Ngân Sa phi hành, cũng không dùng Pháp Huyết Thần Thảm để bay đi, tất cả đều có nguyên nhân của nó.
Suy nghĩ của hắn rất rõ ràng.
Thứ nhất, dọc đường đi, mỗi khi dừng lại ở các dịch trạm quan viên, hắn đều ghi lại sổ sách. Sau này nếu Tuần phủ Thủy Dương Tỉnh Hồng Khang có phát sinh chuyện gì thì cũng khó có thể tra ra hắn được.
Thứ hai, hắn tận dụng thời gian đi trên đường để điều hòa tu vi của bản thân, đồng thời buộc Ngô Đại quản gia nói ra huyền bí của Chư Thiên Sinh Tử Luân.
Thứ ba, hắn muốn đến phế tích xưa của Đại Thiện Tự một chuyến. Không đơn thuần là để thỏa mãn tâm nguyện của Tinh Nhẫn hòa thượng, mà hắn còn muốn điều tra tình hình của Vô Sinh Đạo, Chân Không Đạo ở Hạ Châu. Hơn nữa, trong lòng hắn cũng muốn xem phế tích xưa của Đại Thiện Tự bây giờ đã biến thành hình dáng gì.
Mọi việc của Hồng Dịch từ trước đến giờ đều được lên kế hoạch hoàn hảo, kín kẽ đến giọt nước không lọt, muốn làm gì, nên làm thế nào, tất cả đều được sắp xếp rõ ràng trong đầu. Mặc dù không thể nói rằng không có sai sót nào, thế nhưng tuyệt đối không lỗ mãng. Đó cũng là thứ tác phong chặt chẽ cẩn thận của những nhân vật xưa nay vẫn thông thuộc kinh sử, quan sát sự biến đổi của dòng lịch sử, nghiền ngẫm mà đúc kết được.
Trong lúc đoàn người phóng nhanh về phía trước, Hồng Dịch phân ra một tia thần niệm, phủ lên Càn Khôn Bố Đại, rồi tiến vào bên trong.
Càn Khôn Bố Đại hiện giờ cũng không đặt trên người ai khác, mà giống như Quá Khứ Kinh, được bó sát quanh người Hồng Dịch. Càn Khôn Bố Đại được luyện chế từ da của Nhân Tiên, mặc vào giống như một bộ khôi giáp. So với Ô Kim Cà Sa còn kiên cố hơn gấp mười lần. Hơn nữa còn có một luồng khí ấm áp bảo vệ thân thể, cực kỳ tốt cho thân thể.
Thần hồn của Hồng D��ch bây giờ đã có chút khí thuần dương, tự nhiên có thể chế trụ Càn Khôn Bố Đại, không cần mỗi ngày dùng máu tươi của Tinh Nhẫn hòa thượng để trấn áp nữa.
Những ngày qua, Thiện Ngân Sa cùng Đại Kim Chu cũng tiến vào không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại để tu luyện.
Nếu như thực thể muốn tiến vào trong Càn Khôn Bố Đại, Hồng Dịch phải thi triển pháp lực mở cánh cửa thông vào đó, thế nhưng bây giờ chỉ là thần hồn cho nên vừa khẽ động liền có thể vào được bên trong.
Tiểu thiên thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại vẫn là một không gian chu vi trăm dặm, cao tầm ba bốn mươi trượng, tràn ngập khí tức trong lành và mát mẻ.
Quả thật đúng là tiên cảnh.
Hiện giờ Thiện Ngân Sa đang ở trung tâm Càn Khôn Bố Đại, lặng lẽ bảo vệ nguyên thần, chuyên tâm tu luyện. Rất dễ nhận thấy nàng đã bắt đầu tìm hiểu chân ý của Quá Khứ Kinh. Lúc này, sau khi hấp thụ máu Tà Thần, thần hồn nàng mang đặc tính thuần dương, rất có lợi cho việc tu luyện Quá Khứ Kinh.
- Dạ Xoa Vương.
Chỉ thấy Thiện Ngân Sa đột nhiên chỉ tay về phía trước. Thần niệm vừa động, một pho tượng Dạ Xoa Vương cao lớn liền phủ xuống tiểu thiên thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại.
- Cuối cùng cũng miễn cưỡng bắt đầu dung hợp được với Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp. Ít nhất cũng không còn xảy ra xung đột nữa. Thần hồn của ta cũng vững chắc hơn không ít.
Thiện Ngân Sa mở mắt ra, vừa nhìn thấy Hồng Dịch liền cười nói.
- Ừ! Nàng lĩnh hội được Quá Khứ Kinh rồi thì cho dù Hồng Huyền Cơ có luyện thành Nhân Tiên đi chăng nữa, chúng ta vẫn có thể đấu được với hắn một trận.
- Dịch thiếu gia, thì ra cậu tu luyện chính là một trong ba đại kinh thư của Đại Thiện Tự, vô thượng bí điển Quá Khứ Di Đà Kinh. Lão nô còn tưởng rằng thiếu gia tu luyện chính là đạo thuật của Thái Thượng Đạo. Đúng là sơ suất rồi. Ha ha. Xem ra Thái Thượng Vong Tình của Thái Thượng Đạo thật sự rất lợi hại. Ngay cả con trai của muội muội mình mà Mộng Thần Cơ cũng không chiếu cố.
Ngô Đại quản gia ngồi ở một góc khác bên trong tiểu thiên thế giới, cất tiếng cười như mếu.
- Tiểu thiên thế giới này chắc hẳn chính là không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại. Chúng ta ở Mãng Hoang đoạt bảo, thất bại trong gang tấc, không ngờ lại để thiếu gia chiếm lấy tiện nghi. Thật cao tay, thật cao tay.
- Bớt nói nhảm đi. Nhanh chóng nói ra bí mật của Chư Thiên Sinh Tử Luân đây. Nếu không ta sẽ đem lão già ngươi xử lý giống như yêu nhân, ngâm vào hố phân ba ngày.
Đại Kim Chu hung dữ nói.
- Được rồi, Kim Huấn Nhi.
Hồng Dịch ngăn Đại Kim Chu nói tiếp. Sau đó quay sang Ngô Đại quản gia, nói:
- Nếu như ngươi đã biết thủ đoạn của ta như thế nào, vậy thì nên biết điều một chút, nói ra bí mật của Chư Thiên Sinh Tử Luân đây. Chắc ngươi không biết, ngay cả Thánh giả Đồ Nguyên của Tinh Nguyên Thần Miếu cũng đã bị ta tru diệt rồi.
- Dịch thiếu gia quả nhiên lợi hại. Không hổ là nhi tử của Thánh Nữ Thái Thượng Đạo Mộng Băng Vân. Khang thiếu gia, Hi thiếu gia cũng không bằng một phần trăm của thiếu gia.
Khuôn mặt già nua của Ngô Đại quản gia nhăn nhó, quay đầu nhìn bốn phía xung quanh một chút.
- Lão nô chỉ có thể nói lại cho Dịch thiếu gia biết phần Chư Thiên Sinh Tử Luân mà Hầu gia truyền cho lão nô. Tuy nhiên Hầu gia chỉ truyền lại cho lão nô phương pháp luyện bảy tám huyệt khiếu và phương pháp dò tìm những huyệt khiếu này mà thôi. Trong khi đó Chư Thiên Sinh Tử Luân chân chính tổng cộng có ba trăm sáu mươi huyệt khiếu. Cho dù Dịch thiếu gia có thế lực như hiện giờ, thế nhưng xảy ra xung đột với Hầu gia thì cũng như đối kháng với Vương triều Đại Kiền, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Dịch thiếu gia, Mộng Thần Cơ bản lĩnh cao cường như vậy cũng không dám xung đột trực diện với Vương triều Đại Kiền. Lão nô khuyên thiếu gia nên bỏ đi tâm tư đối địch sống chết với Hầu gia.
- Chư Thiên Sinh Tử Luân có ba trăm sáu mươi huyệt khiếu sao? Nhiều như vậy sao?
Ngân Sa nghe được lời này của Ngô Đại quản gia cũng không khỏi kinh ngạc thốt lên.
- Vị này chắc hẳn là Ngân Sa Vương rồi! Nếu như Dịch thiếu gia không đối nghịch với Hầu gia, mang nàng dâu này về ra mắt Hầu gia, chắc chắn Hầu gia sẽ vô cùng cao hứng đấy.
Ngô Đại quản gia thở hổn hển nói.
- Ta tu luyện đạo thuật đã ba trăm năm, lúc đó Hồng Huyền Cơ còn chưa ra đời đấy. Lúc ta tung hoành thiên hạ thì hắn vẫn còn là tiểu bối. Tuy nhiên nếu như ngươi nói rằng Chư Thiên Sinh Tử Luân có phương pháp tu luyện đến ba trăm sáu mươi huyệt khiếu cùng phương pháp dò tìm. Ta nhất quyết không tin.
Ngân Sa lạnh lùng nói.
- Điều đó cũng chẳng có gì. Hầu gia mang võ học của Thái Thượng Đan Kinh và Tạo Hóa Thiên Kinh, hợp nhất làm một.
Ngô Đại quản gia nói.
- Hai bản kinh này cũng chưa chắc đã thua kém Quá Khứ Kinh của Đại Thiện Tự đâu. Năm đó một mình Mộng Thần Cơ dựa vào võ học bản thân ám sát Thái Tông, Cao Tông. Thế nhưng bây giờ Hoàng thượng, Thái tử tu vi đều cao thâm, vậy mà hắn vẫn chưa dám ám sát lần nữa. Dịch thiếu gia nghĩ lại thử xem, chắc hẳn cũng biết lợi hại trong đó chứ!
- Đáng tiếc, thân thể Nhân Tiên của Mộng Thần Cơ lại bị Hồng Huyền Cơ hủy diệt, bằng không hắn cũng đã có thể thành Dương Thần rồi, chứ không phải đến tận bây giờ mới độ qua tám lần lôi kiếp.
Ngân Sa cười lạnh.
- Sự lợi hại của Vương triều Đại Kiền không cần ngươi nói tường tận ta cũng biết. Tuy nhiên cho dù hắn bản lĩnh cao cường đến đâu, cũng chưa chắc quản lý bách tính thiên hạ tốt được. Quản lý bách tính thiên hạ không tốt thì thiên hạ tự nhiên sẽ đại loạn, phong ba nổi lên bốn phương, khi đó hắn nhất định sẽ bị tiêu diệt. Lịch sử nhiều triều đại chẳng phải cũng từng có những hoàng quyền cường đại vô cùng hay sao? Thế nhưng cuối cùng vẫn lụi tàn, kể cả hoàng quyền thời thượng cổ cũng không thể thay đổi được điều đó.
Hồng Dịch cũng không quan tâm nhiều đến lời nói của Ngô Đại quản gia.
- Dịch thiếu gia quả thật thấu hiểu mọi việc.
Ngô Đại quản gia nói.
- Thiếu gia cũng không cần phải đem lão nô đi ngâm phân làm gì. Phương pháp dò tìm cũng như tu luyện bảy tám huyệt khiếu này của lão nô vốn chính là Thượng Cảnh Bát Thần trong Thái Thượng Đan Kinh. Nói cho Dịch thiếu gia nghe cũng không sao.
- Thượng Cảnh Bát Thần?
Hồng Dịch nghe xong trên mặt cũng không hề lộ vẻ gì.
- Vậy cứ như thế đi, ngươi nói ra một chút xem sao.
- Thượng Cảnh Bát Thần chính là Não Thần, Phát Thần, Bì Thần, Hạng Thần, Tủy Thần, Tích Lương Cốt Thần, Tị Thần, Thiệt Thần.
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ.