Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 248:

Thái tử có dính líu đến hai đại tà giáo Vô Sinh, Chân Không sao? Làm sao có thể như vậy được?

Sau khi nghe xong lời của Hầu Khánh Thần, trong lòng Hồng Dịch giật thót một cái, thế nhưng hắn không hề để lộ ra chút nào. Một lần nữa đánh giá Hầu Khánh Thần từ đầu đến chân, hắn nhìn lên gương mặt hốc hác của đối phương, phát hiện ánh mắt của ông ta phát ra thứ ánh sáng vàng rực rỡ.

Hắn nhận ra thần hồn của Hầu Khánh Thần vẫn rất tốt, không hề bị bất cứ yêu hồn nào phụ thể, cũng không bị thứ gì trấn áp thần hồn. Thần trí tỉnh táo, động tác, ngôn ngữ y hệt như nửa năm trước, không chút thay đổi.

Đạo thuật hiện giờ của Hồng Dịch đã là cao thủ hàng đầu thiên hạ. Ngoài một vài nhân vật tuyệt đỉnh ra thì không ai có thể làm gì được hắn. Trước khi vào Ngô Uyên tỉnh, hắn đã phóng thần niệm bao quát khắp nơi, mọi thứ đều nằm gọn trong suy tính của hắn, tình huống được dự liệu tỉ mỉ. Nếu Hầu Khánh Thần bị phụ thể hay khống chế, hắn không thể nào qua mặt được Hồng Dịch.

– Tại sao đại nhân lại tin tưởng tiết lộ những điều này cho ta, mà không trực tiếp gặp Ngọc thân vương để trình báo?

Hồng Dịch đột nhiên hỏi.

– Nói ra sợ hiền đệ không tin.

Hầu Khánh Thần ho khan rồi đáp:

– Hiện giờ, cả mười ba tỉnh Trung Châu đều nằm trong tầm kiểm soát của thái tử rồi. Cho dù ta điều tra được những tin tức kia thì cũng không thể nào bí mật đưa đến tay vương gia. Nếu không, chắc chắn sẽ bị người của thái tử chặn lại và cướp mất. Thậm chí ta còn phái người truyền tin miệng, nhưng tất cả đều bị âm thầm sát hại. Bây giờ tất cả mười ba tỉnh Trung Châu, mỗi bản tấu chương đều bị người khác xem xét kỹ lưỡng, xác nhận không có sơ sót mới được phép trình lên triều đình. Ta nói cho hiền đệ biết, vì ta tin đạo thuật của hiền đệ cao siêu, nhất định sẽ có cách đưa tin tức này đến tay vương gia. Tuy nhiên, hiền đệ tuyệt đối phải cẩn thận. E rằng trong Ngô Uyên tỉnh này đã có người của thái tử cài cắm, thậm chí là cả tà đồ của Vô Sinh đạo, Chân Không đạo. Bọn chúng ngày đêm âm thầm theo dõi phủ tuần vũ của ta. Khi hiền đệ vừa vào thành, e rằng cũng đã bị chúng phát hiện.

Hồng Dịch đạo thuật cao thâm. Điều này Hầu Khánh Thần cũng biết, năm đó, tận mắt ông ta nhìn thấy Hồng Dịch một mình đơn độc đuổi giết Triệu Phi Dung.

Tuy nhiên, bởi vì Hồng Dịch đặc biệt muốn che giấu chuyện này nên người ngoài không hề hay biết. Thế nhưng trong lòng Hầu Khánh Thần lại hiểu rất rõ.

– Đại nhân có tra ra chứng cứ gì không? Mang toàn bộ chứng cứ đưa cho ta. Thái tử có phải là giáo chủ của Vô Sinh đạo và Chân Không đạo không?

Hồng Dịch vừa nói vừa thầm suy tính trong lòng, sau đó tiếp tục nói:

– Lúc này đại nhân không nên lên tiếng. Để ta vận chuyển thần hồn tuần tra tình hình trong thành, xem có động tĩnh gì không. Hừ! Những cao thủ đạo thuật hay nhân vật lợi hại đang ẩn mình trong Ngô Uyên thành, trừ khi là Võ Thánh hay Quỷ Tiên, bằng không đừng hòng qua mắt được ta.

Hồng Dịch vừa mới vào thành, tâm trí còn đang chìm đắm trong các huyệt khiếu Thượng Cảnh Bát Thần, nên chưa chú ý nhiều đến xung quanh. Chỉ cho đến khi tiến vào phủ tuần vũ của Ngô Uyên tỉnh, khi thấy Hầu Khánh Thần ngồi trong phủ, không còn chút uy phong lẫm liệt như khi tiêu diệt Bạch Vân sơn trang trước kia, lúc ấy hắn mới nhận ra mọi chuyện đã trở nên nghiêm trọng đến nhường nào.

– Vô Sinh đạo, Chân Không đạo có hai đại giáo chủ, tu vi thâm sâu khôn lường. Tuy nhiên chắc chắn đó không phải là thái tử. Thế nhưng ta có chứng cứ cụ thể khẳng định thái tử chính là kẻ chủ mưu đứng sau giật dây bọn chúng. Lúc ta mang quân binh lục soát một sào huyệt của hai tà giáo, thấy bên trong có rất nhiều giáo đồ đang quỳ lạy một pho tượng thần. Hình dáng pho tượng thần đó giống thái tử y như đúc, phía sau còn ngầm khắc sinh thần bát tự (giờ, ngày, tháng, năm sinh theo Thiên Can Địa Chi) trùng khớp với tuổi của thái tử.

Hầu Khánh Thần nghe thấy Hồng Dịch muốn phân ra một phần thần hồn xem xét khắp thành, trên mặt liền lộ vẻ vui mừng, sau đó thuật lại tình hình mà hắn đã điều tra được.

– Đại nhân cũng không cần phải lập báo cáo cuối cùng. Đây là do thần hồn của đại nhân bị tổn thương, ảnh hưởng đến thân thể, cuối cùng khiến cho toàn thân càng ngày càng suy yếu. Ta dùng Bi Mẫu Chú để khôi phục thần hồn cho đại nhân, rồi tặng đại nhân mấy viên đan dược, chỉ cần tu dưỡng vài tháng là không có chuyện gì.

Hồng Dịch vừa phân một tia thần niệm ra rồi bay thẳng lên trời, vừa dùng thần niệm quấn quanh thân thể của Hầu Khánh Thần. Hắn liền phát hiện thần hồn của Hầu Khánh Thần bị tổn thương cực kỳ nghiêm trọng.

– Không sai, thần hồn của ta bị tổn thương. Lúc ta mang quân binh đến hang ổ của tà giáo, bắt bọn chúng giao nộp vũ khí. Khi nhìn thấy pho tượng thần kia liền cực kỳ chấn động, vì thế mới muốn mang pho tượng đó đi. Thế nhưng vừa chạm vào, pho tượng thần bỗng như sống lại, cử động hệt như người thật, tung ra một thủ ấn khổng lồ, giáng thẳng vào ta. Nếu không phải có vài quan binh đứng chắn phía trước, giờ này ta đã bỏ mạng rồi. Thế nhưng khi thủ ấn kia giáng xuống, ta cũng bị hôn mê bất tỉnh. Sau khi được đưa về phủ, thân thể ta liền không thể cử động được nữa. Cơ Thường Nguyệt sau khi nghe chuyện liền vội vã chạy đến, giúp ta đọc một thiên kinh văn, lúc đó ta mới có thể cử động được, thế nhưng thân thể vẫn suy nhược rất nhiều, cho dù đốt trấn hồn hương cũng chẳng khá hơn chút nào.

Hầu Khánh Thần thuật lại những chuyện mình đã gặp phải.

– Pho tượng thần đó giờ ra sao rồi? Còn ở đây không?

Hồng Dịch vội vàng hỏi.

– Đã sớm vỡ thành vụn phấn, không còn nhận ra hình dạng. Sau khi tung ra thủ ấn khổng lồ, pho tượng thần đó liền lập tức tan thành vụn phấn.

Hầu Khánh Thần nói.

– Tượng thần giống hệt như thái tử sao? Đại thủ ấn của Vô Sinh đạo, Chân Không đạo? Chẳng lẽ là "Chân Không Đại Thủ Ấn"? Không thể nào! Nếu đúng là Chân Không Đại Thủ Ấn thì e rằng Hầu Khánh Thần đã chết từ lâu rồi. Chân Không Đại Thủ Ấn là đạo thuật công kích lợi hại hơn cả Linh Hồn Qua Toàn mà ta từng biết.

Hồng Dịch nghe xong lời này của Hầu Khánh Thần, đột nhiên nhớ lại Chân Không Đại Thủ Ấn mà từng cùng Tinh Nhẫn bàn luận trước đó.

Đó là thứ đạo thuật lợi hại nhất trong Vị Lai Vô Sinh kinh.

Là thứ đạo thuật công kích thần hồn mạnh nhất của Đại Thiện tự.

Hình dạng của thái tử thế nào, cho đến tận bây giờ Hồng Dịch cũng chưa từng nhìn qua.

Thế nhưng lúc này, từ trong lời nói của Hầu Khánh Thần, kết hợp với rất nhiều thứ khác, trong lòng Hồng Dịch đã loáng thoáng nắm bắt được điều gì đó.

Một mặt vừa dùng thần hồn quấn quanh thân thể của Hầu Khánh Thần, vận chuyển Bi Mẫu Bồ Tát Chú. Một mặt Hồng Dịch vừa dùng thần niệm bay thẳng lên bầu trời, quét một vòng chu vi mười dặm bên trong Ngô Uyên tỉnh.

Lúc này trên khắp các con đường trong Ngô Uyên tỉnh đều vắng lặng như tờ, gió lạnh từng cơn thổi qua, các hiệu buôn, cửa hàng đều đã đóng cửa, thỉnh thoảng chỉ có vài người vội vã qua đường, ai nấy đều co ro người lại, khoác áo dày quấn chặt quanh thân, bước đi có vẻ rất khó khăn.

Khí trời giá rét như vậy, ngay cả các cửa hàng đều đóng cửa, huống chi là người đi đường.

– Hừ! Quả nhiên là có khí tức của người tu luyện đạo thuật, còn có cả cao thủ võ đạo.

Hồng Dịch liền đưa luồng thần niệm này bay thẳng lên trời cao, hòa vào gió lạnh, bay sát đến tận tường thành, sau khi âm thầm lục soát khắp nơi liền phát hiện ra dấu vết.

Trong Ngô Uyên thành, rất ít nơi loáng thoáng xuất hiện âm khí của người tu luyện thần hồn. Loại âm khí vô hình vô chất này, người tu đạo thông thường khó có thể phát hiện, thậm chí đến cả Quỷ Tiên cũng khó phát giác. Đến ngay cả cao thủ "bán lôi kiếp" như Hồng Dịch cũng chỉ cảm nhận được một chút.

Cùng lúc đó Hồng Dịch còn phát hiện được rằng, ở góc nam thành, bên trong một miếu thờ có rất nhiều kẻ ăn mày co ro trú ẩn. Ở đó lúc này có một nồi lẩu rất lớn, hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút. Một người thân mặc trang phục trí thức đang hướng dẫn đám ăn mày niệm kinh cầu nguyện, đồng thời còn nói rằng những người thành tâm niệm kinh cầu nguyện có thể được phát một tấm áo bông.

Kinh văn mà bọn họ đang niệm, Hồng Dịch cũng loáng thoáng nghe được, nào là "Vãng sinh cực lạc, Tịnh thổ chân không, Vô sinh phụ mẫu" gì đó. Rất dễ nhận thấy đây không phải kinh văn chính thống, mà là thứ tà kinh mê hoặc lòng người, dùng để thu thập tín ngưỡng hương hỏa.

– Tà giáo đã khuếch trương đến tận trong thành rồi sao? Sao có thể như vậy được?

Hồng Dịch nhìn thấy cảnh tượng rất nhiều người ăn xin tụ tập trong miếu thờ, hắn vạn lần không ngờ tà giáo lại ngang ngược đến vậy ở Trung Châu. Ngay lúc đại tuyết đổ xuống, bọn chúng mượn cớ bố thí cháo để mê hoặc những kẻ ăn mày, ngông nghênh lộng hành giữa đại thành.

Đây quả thực là ngày u ám không có ánh mặt trời.

Hồng Dịch suy nghĩ, có lẽ nên hạ xuống bắt đám đạo sĩ kia. Thế nhưng tâm niệm vừa động, thân thể hắn lại không hạ xuống, thu lại ý định vừa rồi.

– Bất kể bọn chúng có ý đồ gì, nếu như bố thí cơm cháo cho bách tính, giúp h��� có cơm ăn, không bị chết đói, thì đó cũng là cử chỉ nhân nghĩa. Đạo sĩ này dù là tà giáo, cũng có ý đồ riêng, thế nhưng việc bố thí lương thực này vẫn tốt hơn rất nhiều so với những quan viên như Hồng Khang. So với những đại nho, sĩ thân chỉ biết nói suông như ta, thì hành động thiết thực như vậy còn tốt hơn nhiều. Thật xấu hổ thay! Đáng thẹn thay! Ta vẫn tự cho rằng trong lòng ôm ấp thiên hạ bách tính, thế nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa có hành động thiết thực nào giúp đỡ bách tính. Với hành vi như vậy, tội của đạo sĩ kia vẫn không đáng chết, thậm chí còn có thể coi là tạo phúc. Tạm thời không động đến hắn, cứ để những bách tính này có một bát cháo để ăn đã.

Sau khi xem xét qua tình huống của toàn bộ Ngô Uyên tỉnh, Hồng Dịch đột nhiên thu lại thần niệm về.

Hồng Dịch vừa thu hồi thần niệm xong, liền mở choàng hai mắt, tinh quang lóe sáng, một luồng dương cương khí ấm áp mãnh liệt bao phủ toàn bộ căn phòng trong phủ tuần vũ.

Rầm!

Khung cảnh trước mặt Hầu Khánh Thần bỗng chấn động, rồi xuất hiện ba vòng ánh sáng. Bên trong vòng ánh sáng đầu tiên hiện ra một pho tượng Bi Mẫu Bồ Tát, giúp thần hồn của Hầu Khánh Thần nghỉ ngơi. Tiếp đó, Hồng Dịch khẽ quát:

– Vô lượng quang, vô lượng thọ! Nam mô A Di Đà Phật!

Vòng ánh sáng chấn động, từng vòng từng vòng một bao phủ toàn bộ thần hồn của Hầu Khánh Thần.

– Về!

Sau khi thần hồn Hầu Khánh Thần ở trong vòng tròn ánh sáng một lúc, tay Hồng Dịch co lại thành trảo, vỗ xuống, đưa thần hồn ông ta về lại thân xác.

– Tỉnh lại!

Trong tiếng quát nhẹ của Hồng Dịch, Hầu Khánh Thần liền mở choàng hai mắt, dường như vừa bừng tỉnh từ trong giấc mộng. Hai mắt mở choàng, tinh thần quắc thước, đâu còn vẻ suy sụp như trước đây nữa?

Trong nháy mắt, Hầu Khánh Thần liền khôi phục lại dáng vẻ quyết đoán, sát phạt của một vị tuần vũ thiết huyết nửa năm về trước.

– Hay! Không nghĩ tới Hồng Dịch hiền đệ lại có bản lĩnh cao cường như thế. Ngọc vương gia quả nhiên không nhìn lầm người. Hiền đệ quả thực là cánh tay đắc lực của vương gia.

Hầu Khánh Thần liền đứng thẳng dậy.

– Thần hồn đại nhân bị tổn thương quá nặng. Nếu không phải Cơ Thường Nguyệt đã kiềm chế thương thế của đại nhân, ta cũng không cứu nổi. Người này quả là thâm sâu khó lường.

Sau khi hồi phục thần hồn của Hầu Khánh Thần, Hồng Dịch trầm ngâm suy tính một vài điều.

– Tốt! Lần này có sự giúp sức của hiền đệ, ta như hổ thêm cánh. Hiện giờ sẽ lập tức phát binh, phá hủy toàn bộ sào huyệt của đám tà giáo kia, thu thập bằng chứng. Trời hiện đang đổ tuyết lớn, không biết có bao nhiêu giáo đồ của hai tà giáo kia, mượn chuyện bố thí cơm cháo, áo bông để mê hoặc bách tính nữa.

Hầu Khánh Thần nghiêm nghị nói.

– Hay là đừng nên vội động thủ. Trước hết, quan phủ nên mở cháo từ thiện thì hơn. Một Ngô Uyên tỉnh lớn như vậy, không biết có bao nhiêu người chết rét, bao nhiêu người chết đói? Lực lượng quan phủ nhất định không thể chu toàn hết cho dân chúng. Đám tà giáo kia, về phương diện này cũng có thể giúp đỡ phần nào.

Hồng Dịch ám chỉ nói.

– Hồng Dịch, những lời này của hiền đệ ta không đồng tình. Để thêm một ngày thì có thêm biết bao nhiêu bách tính bị mê hoặc. Đến đầu xuân năm sau sẽ không còn cứu vãn được nữa. Hơn nữa, lương thực còn lại của quan phủ bây giờ cũng không đủ.

Hầu Khánh Thần nhíu mày nói.

– Bất kể thế nào, Hầu huynh, trước hết phải để dân chúng sống sót, đó mới là nhân nghĩa. Nếu không giúp dân chúng sống sót, thì đại nghĩa cũng chỉ là đại nghĩa suông mà thôi.

Hồng Dịch lắc đầu nói.

– Cho dù lương thực tích trữ không đủ, chúng ta cũng có thể nghĩ ra biện pháp.

Tất cả nội dung trên đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free