Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 247:

- Mau chóng nói ra toàn bộ phương pháp dò tìm, tu luyện, cũng như hình dạng và cấu tạo của Thượng Cảnh Bát Thần! Tuy nhiên, Ngô đại quản gia, ngươi đừng hòng lừa gạt ta. Kinh nghiệm võ đạo của ta vô cùng phong phú. Bên ngoài còn có Võ Thánh Tinh Nhẫn hòa thượng và Thiện Ngân Sa tinh thông đạo thuật, am hiểu phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu. Tu vi võ đạo của chúng ta không hề thua kém ngươi, chỉ cần xem xét qua, nghiên cứu tường tận một chút là có thể nhận ra thật giả ngay lập tức.

Hồng Dịch nghe Ngô đại quản gia nói ra tên Thượng Cảnh Bát Thần này, bằng trực giác, hắn biết rất có thể những gì Ngô đại quản gia nói đều là sự thật.

- Lão nô đã muốn nói cho Dịch thiếu gia biết, vậy còn lừa gạt làm gì?

Ngô đại quản gia thở dài một tiếng, trên mặt không lộ bất cứ cảm xúc nào. Không ai nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng lão. Ngẫm nghĩ một lúc, lão mới cất tiếng nói.

- Não thần, tính danh là Giác Nguyên, tự Đạo Đô, dài một tấc một phân, màu sáng trắng... Phát thần, danh tính là Huyền Văn Hoa, tự Đạo Hành, dài hai tấc một phân, màu đen thẫm...

- Được lắm, Thái Thượng đạo không hổ danh là một đại môn phái lừng lẫy, sánh ngang với Đại Thiện Tự! Không ngờ lại có thể miêu tả huyệt khiếu kỹ càng tỉ mỉ đến như vậy, thậm chí còn đặt tên và giới thiệu từng huyệt khiếu một cách tỉ mỉ đến thế, so với phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai, Cốc Thần Nhất Khiếu thì lợi hại hơn rất nhi���u.

Hồng Dịch lắng nghe Ngô đại quản gia lần lượt miêu tả hình dáng của Thượng Cảnh Bát Thần, nào là vị trí trên cơ thể, nào là cách tồn thần tại huyệt khiếu để phát động ngưng tụ huyết phách, tất cả đều có lý luận và phương pháp vô cùng rõ ràng, cụ thể.

Nghe những điều này, Hồng Dịch với sự huyền bí trong võ học của Thái Thượng đạo càng lúc càng kinh hãi, càng cảm thấy kinh tâm động phách.

Đây chính là thành quả nghiên cứu đỉnh cao của võ học. Vô số tiền bối đại nhân, tiên hiền trí giả, cùng vô số thiên tài xuất chúng, trải qua rất nhiều năm nghiên cứu tiểu thiên thế giới bên trong cơ thể người mới đúc kết nên thứ kiến thức tuyệt đỉnh này.

Dùng chính thân thể con người để nhận thức chúng thần, ngưng luyện chúng thần, tụ tập lực lượng của chúng thần, phấn toái chân không, võ đạo trường sinh... Đây chính là võ học Nhân Tiên, cũng là ý nghĩa chân chính của võ đạo!

Không nghi ngờ chút nào, vừa nghe phương pháp tu luyện Thượng Cảnh Bát Thần này, Hồng Dịch cảm thấy bản thân như đang đứng trên vai của một ngư���i khổng lồ, do vô số tiền bối đi trước đúc kết. Tầm nhìn thoáng chốc trở nên bao la, rộng lớn. Nhận thức về võ đạo, thậm chí là thần hồn, tất cả đều trở nên uyên bác hơn rất nhiều.

Võ thuật, hồn phách, tính mệnh, âm dương, tất cả đều có quan hệ mật thiết với nhau, cùng đập chung một nhịp...

- Võ đạo như thế! Huyệt khiếu như thế! Khó trách Hồng Huyền Cơ năm đó có thể luyện thành Võ Thánh, hơn nữa còn là Võ Thánh đỉnh cấp! Thái Thượng Đan Kinh, quả nhiên danh bất hư truyền! Không biết trong Hiện Thế Như Lai Kinh, nhận thức về huyệt khiếu sẽ ra sao đây?

Hồng Dịch thở dài một tiếng, nói.

- Huyệt Não thần này chính là phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai đó sao?

Đột nhiên Thiện Ngân Sa nói.

Thì ra Thiện Ngân Sa, khi nghe miêu tả về huyệt khiếu Não thần trong Thượng Cảnh Bát Thần, linh cơ chợt động, đột nhiên nàng phát hiện huyệt khiếu này cùng với phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai có sự tương hỗ lẫn nhau, sau đó lại nhận ra không ngờ hai huyệt khiếu này chính là một!

Đúng là như vậy, Não thần trong Thái Thượng Đan Kinh chính là Tinh Nguyên Thượng Thai, và Tinh Nguyên Thượng Thai cũng chính là Não thần, chẳng qua hai phương pháp tu luyện huyệt khiếu này có chút khác biệt mà thôi.

Thế nhưng, cứ cho là cùng một huyệt khiếu, nếu như phương pháp tu luyện không giống nhau, thành tựu đạt được cũng sẽ khác nhau, cao thấp phân biệt. Điều này giống như việc rèn luyện cơ bắp da thịt cũng có rất nhiều phương pháp khác nhau.

- Ừ, đúng là như vậy. Phương pháp tu luyện huyệt Não thần này cao minh hơn Tinh Nguyên Thượng Thai một chút. Trước đây, bằng phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai, chúng ta đã có thể luyện một huyệt này tới hai thành. Thế nhưng phương pháp tu luyện Não thần này lại có thể luyện huyệt khiếu Tinh Nguyên Thượng Thai đến ba, bốn thành!

Hồng Dịch sau khi nghe lời này, trong lòng liền đem ra so sánh, rồi kết luận một câu.

- Dịch thiếu gia quả nhiên sở học phong phú, ngay cả phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai của Tinh Nguyên Thần Miếu cũng biết. Không sai, huyệt khiếu Não thần trong Thái Thượng Đan Kinh chính là Tinh Nguyên Thượng Thai của Tinh Nguyên Thần Miếu! Năm đó Hầu gia cũng nói như vậy.

Sau khi miêu tả xong tất cả huyệt khiếu trong Thượng Cảnh Bát Thần, nghe Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa nói chuyện với nhau, Ngô đại quản gia không khỏi sửng sốt, tiếp đó, trên khuôn mặt lão hiện lên vẻ bi thương lẫn kinh sợ.

- Năm đó Dịch thiếu gia ở trong phủ đệ, không có chút võ công nào, đi ra ngoài một năm lại đạt được thành tựu như thế này. Xem ra lúc ấy Hầu gia quả thực không nên cho Dịch thiếu gia xuất phủ.

- Hừ! Ta thoát khỏi Hầu phủ liền như rồng về biển rộng, như chim thoải mái bay lượn trời cao. Hồng Huyền Cơ sao có thể vây hãm ta trong Hầu phủ, nuôi như một con heo ngu ngốc được!

Trên khuôn mặt Hồng Dịch không hề biểu lộ chút cảm xúc nào, hai mắt lấp lánh ánh sáng, nhìn chằm chằm Ngô đại quản gia.

- Ban đầu ta còn tưởng ngươi lừa gạt ta, thế nhưng bây giờ xem ra, dường như ngươi cũng không hề lừa gạt ta. Sở dĩ ngươi sảng khoái nói ra như vậy, chắc hẳn là muốn ta đáp ứng ngươi điều gì phải không?

- Thống khoái! Dịch thiếu gia thật thẳng thắn! Nói chuyện với Dịch thiếu gia quả thực không hề hao phí tinh thần. Lão nô đã sớm dự đoán rằng, cho dù lão nô không nói ra bí mật huyệt khiếu, Dịch thiếu gia nhất định sẽ dùng thủ đoạn đối phó lão nô. Không bằng cố giảm bớt chút thống khổ, như vậy còn có thể tạm thời nói chuyện với Dịch thiếu gia.

- Tính cách của Dịch thiếu gia quả nhiên xứng đáng với thành tựu hiện giờ, xét ra Khang thiếu gia, Hi thiếu gia còn thua kém rất nhiều... Lão nô hy vọng rằng, sau này thiếu gia báo thù, không nên làm hại đến Khang thiếu gia, Hi thiếu gia cũng như huynh đệ tỷ muội của thiếu gia, đồng thời không nên cố chấp đối nghịch với Hầu gia. Triệu thị gia tộc thì thiếu gia có thể hạ thủ! Bằng không, cho dù lão nô chết rồi cũng sẽ cầm Thần Tinh Lượng Thiên Xích đến tìm thiếu gia đòi nợ!

- Dường như ngươi không có tư cách nói những chuyện này với ta. Tuy nhiên, xem ra vừa rồi ngươi đã thẳng thắn nói ra những chuyện như vậy, dưới tình huống này, ta đáp ứng ngươi, sẽ không làm hại đến tính mạng huynh đệ tỷ muội. Tất nhiên, bọn chúng cũng không đủ tư cách thương tổn ta.

Hồng Dịch nói.

- Lão nô có một câu này, không thể không nói, không biết Dịch thiếu gia có muốn nghe không?

Sau khi nói ra bí mật Thượng Cảnh Bát Thần, Ngô đại quản gia trở nên nhẹ nhõm chưa từng có, sau đó ánh mắt lão chợt lóe lên, rồi nói.

- Thật ra, đến tận hôm nay, lão nô mới chợt nhận ra, trong rất nhiều nhi tử của Hầu gia, Dịch thiếu gia là người giống Hầu gia nhất. Đáng tiếc, tạo hóa trêu ngươi, tạo hóa trêu ngươi!

Ngô đại quản gia từng câu từng chữ nói.

- Ta giống Hồng Huyền Cơ nhất sao? Ta giống Hồng Huyền Cơ nhất... Hồng Dịch nghe xong liền nhướng mày, trong miệng lẩm bẩm vài câu, rồi bất thình lình cười lạnh một tiếng. - Phi! Hồng Huyền Cơ bất nhân, bất từ, bất trung, bất nghĩa. Chiếm đoạt Thái Thượng Đan Kinh lại còn hại chết mẫu thân ta! Ta đối với người đời, cho đến tận bây giờ, có ân báo ân, có oán trả oán! Trong lòng ta có một thanh thước để đo đạc ân oán! Đo đạc lòng người! Ngô đại quản gia, đến lúc này, ngươi còn muốn phá đạo tâm ta sao? Ta thấy ngươi từ trước đến giờ đều không xứng sử dụng Th���n Tinh Lượng Thiên Xích của Bách Trượng Thiên Vương! Một loại vũ khí như Lượng Thiên Xích, chẳng những có thể đo được đất trời, mà còn có thể đo được lòng người! Ngươi tự cho rằng có thể tự đo được trái tim mình sao? Một kẻ như Hồng Huyền Cơ có dám dùng thước trời để đo nhân nghĩa trong tâm hắn hay không! Hừ! Hắn không dám! Cho nên võ đạo của hắn mới thay đổi liên tục như thế, mới hỗn độn thật giả như bánh xe sinh tử vậy! Mang sinh tử trộn lẫn vào nhau, mang trắng đen điên đảo xoáy vào bánh xe số phận! Trời tròn người vuông! Thiên đạo là tròn, là trọn vẹn, nhân tâm là phương, là trực!

Hồng Dịch đột nhiên quát lên một tiếng chói tai. Từng lời từng chữ như muốn tru diệt tâm thần lão.

- Thảo nào võ đạo của ngươi ngay sau khi đạt tới Võ Thánh liền dừng lại! Ngô đại quản gia! Quyền pháp của ngươi mặc dù đạt đến Võ Thánh, nhưng tâm ý của ngươi còn chưa đạt tới Võ Thánh. Khó trách ngươi lại bị ta đánh bại như vậy! Nếu như tâm ý của ngươi là Võ Thánh, thì cũng sẽ không chọn Thần Tinh Lượng Thiên Xích làm binh khí. Ngay cả ý nghĩa chân chính của Lượng Thiên Xích ngươi cũng không biết, vậy mà dám chọn nó sao! Ngươi có thể khống chế được nó ư?

- Tuy nhiên, Ngô đại quản gia à, ta cũng không giết ngươi đâu. Chẳng qua chỉ là vây khốn ngươi trong Càn Khôn Bố Đại này sống nốt quãng đời còn lại thôi!

Sau khi nói xong, Hồng Dịch tuyên bố biện pháp xử trí Ngô đại quản gia.

Thế nhưng trên khuôn mặt cằn cỗi đầy vẻ ung dung của Ngô đại quản gia đột nhiên thoáng hiện lên một tia máu đỏ tươi. Tâm thần chấn động, lão phun ra một ngụm máu tươi. Vết thương trên cổ lão do cương xoa đâm vào lúc này cũng nứt toác ra, bắt đầu tràn máu ra ngoài.

Rất dễ nhận thấy, lời nói này của Hồng Dịch dường như đã thực sự chấn động một thứ gì đó sâu thẳm trong nội tâm lão.

- Hôm nay, nghe được lời này của Dịch thiếu gia, lão nô có chết cũng không tiếc nuối.

Ngô đại quản gia lảo đảo đứng thẳng người dậy, nhìn Hồng Dịch, sau đó, không biết từ đâu, một cỗ kình phong cuồn cuộn nổi lên, thân thể lão mãnh liệt bắn thẳng đứng lên, trông chẳng khác nào một con tôm khổng lồ búng mình nhảy lên mặt nước. Lão phóng lên rất cao, sau đó duỗi thẳng người, rơi xuống mặt đất, máu tươi từ thất khiếu ào ạt chảy ra ngoài.

Tiếp đó toàn bộ khí tức đều thu liễm, chỉ còn lại một đoàn tinh khí hùng hậu, lượn lờ bay xung quanh.

- Hắn vận chuyển nội tạng, xé nát tim phổi của mình, tự sát mà chết.

Thiện Ngân Sa thở dài nói, rồi lắc đầu.

- A! Di thể của Võ Thánh, đây chính là thứ tài liệu tốt nhất để rèn pháp bảo đấy! Có rất nhiều pháp bảo lợi hại đều được luyện từ thể xác của Võ Thánh mà thành đấy!

Đại Kim Chu nhảy chồm chồm, chạy vòng quanh thi thể Ngô đại quản gia, trông như muốn lập tức đem cái xác này đi tế luyện thành pháp bảo vậy.

- Không tế luyện pháp bảo gì hết. Thiêu thôi, sau đó đem tro cốt của hắn cất vào trong bình, tìm một nơi có phong thủy tốt mà chôn cất. Đồng thời cũng đem Thần Tinh Lượng Thiên Xích chôn cùng với hắn luôn. Hy vọng nếu như hắn có kiếp sau, có thể hiểu được đạo lý chân chính của Lượng Thiên Xích.

Hồng Dịch lập tức chặt đứt ý nghĩ này của Đại Kim Chu.

Sau đó hắn chỉ một ngón tay, một ngọn lửa xoáy tròn hiện ra rồi hạ xuống xác Ngô đại quản gia. Chỉ trong chốc lát, xác Ngô đại quản gia đã bị thiêu thành một đống tro bụi, bên trong tro bụi có mấy khúc xương tròn trong suốt như thủy tinh.

Hồng Dịch lại chỉ một ngón tay, dùng tấm ô kim cà sa của Bách Trượng Thi��n Vương cuốn đống tro bụi và mấy khúc xương kia lại, Thần Tinh Lượng Thiên Xích cũng được gói vào trong đó. Sau đó hắn đem túi đồ cất vào trong một chiếc bình nằm ở đống châu báu phía xa xa.

- Ô kim cà sa của Bách Trượng Thiên Vương đấy...

Đại Kim Chu tiu nghỉu nói, đầu đung đưa như gõ trống, bộ dạng tiếc nuối đến tan nát cõi lòng.

- Đã đến Ngô Uyên tỉnh. Ngân Sa, nàng cứ tiếp tục lĩnh hội tu luyện đi, ta phải ra ngoài đây. Kim nhi, muội cũng phải tu luyện thật tốt, tranh thủ chút thời gian này đột phá cảnh giới Quỷ Tiên đấy nhé. Bằng vào cảnh giới 'bán lôi kiếp' của muội hiện giờ, chỉ cần đột phá được sinh tử bình chướng, đạt tới Quỷ Tiên, là coi như có thi giải chuyển thế thì cũng không bị u mê trong thai nghén đâu.

Hồng Dịch sau khi nhìn thấy Ngô đại quản gia tự sát bỏ mạng, lắc đầu, rồi quay sang dặn dò Đại Kim Chu.

Thật ra Hồng Dịch cũng không muốn giết lão, chỉ là do lão Ngô đại quản gia này, đến lúc cuối cùng còn muốn xuất ngôn phá đạo tâm hắn, thế nhưng không ngờ một lời phản bác của Hồng Dịch lại phá tan đạo tâm lão, dưới vạn niệm câu hôi, Ngô đại quản gia đã lựa chọn tự sát.

- A Dịch, huynh cứ yên tâm đi.

Đại Kim Chu nói.

Hồng Dịch gật đầu, sau đó luồng thần niệm này liền bay ra khỏi Càn Khôn Bố Đại, trở về thân thể.

Ở phía xa xa, đại thành của Ngô Uyên tỉnh đã hiện ra trước mắt rồi...

Phủ đệ của Tuần Phủ Ngô Uyên tỉnh hiển nhiên còn chưa lớn bằng một nửa phủ Tuần Phủ Thủy Dương tỉnh, thậm chí còn chưa bằng một phần ba. Thị vệ tinh nhuệ, khí tức giàu sang, tất cả đều kém xa tít tắp.

- Hầu đại nhân, đại nhân sao vậy? Mới nửa năm không gặp, đại nhân sao lại già đi nhiều thế này? Trên thân thể dường như có thương tích? Hơn nữa, thương thế của đại nhân cũng không hề nhẹ.

Hồng Dịch ngồi trong phòng khách của Ngô Uyên tỉnh, ban đầu khi vừa nhìn thấy Tuần Phủ Hầu Khánh Thần, hắn liền kinh hãi.

Mùa hè nửa năm trước, Hầu Khánh Thần suất lĩnh đại quân, tiêu diệt Bạch Vân Sơn Trang, lúc ấy thật đúng là khí phách phấn chấn, uy phong lẫm liệt. Thế nhưng lúc này khi Hồng Dịch nhìn thấy hắn, lại ph��t hiện Hầu Khánh Thần đang được bọc bởi một chiếc áo bông thật dày, hốc mắt lõm sâu, đầu tóc hoa râm, da nhăn nheo, lưng cũng cong hẳn xuống, làm gì còn chút khí chất uy phong của một Tuần Phủ? Chừng như so với một lão học cứu ở nông thôn còn không bằng!

- Khụ khụ, khụ khụ, khụ khụ...!

Hầu Khánh Thần ngồi trên ghế, ho sặc sụa, rất lâu sau mới nói thành lời:

- Hồng Dịch, đệ trở về thật đúng lúc, hãy nói với Ngọc Vương gia một tiếng, ta đã không thể phụ trợ người hoàn thành việc lớn nữa rồi. Hiện giờ ta đã viết di chiết, ít ngày nữa sẽ gửi lên triều đình, từ chức Tuần Phủ.

- Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ là Đại La phái trả thù? Đại La phái có lá gan lớn đến vậy sao, dám gây bất lợi với một Tuần Phủ như đại nhân ư?

Đôi mắt Hồng Dịch lóe lên.

- Không phải là Đại La phái, Đại La phái không dám lớn mật đối phó với ta như vậy. Là Thái tử! Thái tử muốn giết ta! Sát thủ của Thái tử đánh trọng thương ta, may mà lúc đó Tông chủ Chính Nhất Đạo Cơ Thường Nguyệt đang dạy học ở Trung Châu, n��u không bây giờ ta đã thành người chết rồi. Tuy nhiên, ta cũng không sống được bao lâu nữa đâu!

Hầu Khánh Thần lại tiếp tục ho dữ dội.

- Thái tử? Thái tử muốn giết ngươi sao?

Hồng Dịch hỏi.

- Là do chuyện chúng ta tiêu diệt Bạch Vân Sơn Trang sao?

- Không phải, là do ta âm thầm điều tra, từ đó phát hiện bí mật của Thái tử gia.

Hầu Khánh Thần đưa mắt nhìn bốn phía một chút, rồi nói.

- Đệ đem lời này nói lại cho Vương gia, hiện giờ e rằng Thái tử đã có quan hệ không minh bạch với hai đại tà phái Vô Sinh và Chân Không rồi! Ngươi phải mời Vương gia điều tra thật kỹ chuyện này!

Bản dịch này là một sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free