(Đã dịch) Dương Thần - Chương 251:
Hả? Hình như vừa rồi, ta cảm nhận được một tia lực lượng rất nhỏ từ các vì sao kia cộng hưởng với huyệt khiếu của mình thì phải? Làm sao điều này có thể xảy ra? Đây là hiện tượng mà Ấn Nguyệt hòa thượng đã đề cập trong Đấu Phật Bút Lục, chỉ khi huyệt khiếu được tu luyện đến một trình độ cực kỳ cao thâm, đạt tới cảnh giới nhất định, mới có thể có được. Ta mới chỉ là một người vừa mới bước vào cảnh giới Đại Tông Sư, luyện tủy còn chưa thành, làm sao có thể đạt tới loại cảnh giới này được?
Ngồi trong bóng tối, Hồng Dịch hết lần này đến lần khác hồi tưởng lại cảm giác vừa thoáng qua trong cơ thể mình.
Hắn đứng dậy, mở cửa sổ, nhìn lên bầu trời đen kịt bên ngoài. Từng đợt cuồng phong gào thét, trên trời làm gì có lấy một ánh sao?
Lúc này, tuyết lớn đã ngừng rơi, thế nhưng gió lại rất to, mang theo những hạt tuyết vụn đập thẳng vào mặt, rát buốt. Hơi thở ra cũng có thể khiến lông mày, tóc đóng băng thành sương trắng.
Thế nhưng thân thể Hồng Dịch lại không hề lạnh lẽo chút nào. Ngoài việc hắn sở hữu võ công cao cường cùng thân thể cường tráng, thì bên trong, hắn còn mặc Càn Khôn Bố Đại giống như nội y, thứ luôn tỏa ra một luồng khí dương cương ấm áp, hiệu quả hơn nhiều so với lông da của các loài động vật.
Một người vừa mới bước chân vào con đường luyện võ, lại có thể khiến huyệt khiếu và tinh thần cộng hưởng trong quá trình tu luyện tồn thần vào khoảnh khắc then chốt... Hồng Dịch ngẫm nghĩ mãi vẫn không cách nào lý giải được.
Nếu là võ giả bình thường, khi luyện võ chợt xuất hiện tình huống như thế, phần lớn sẽ không chú ý, cho rằng đó chẳng qua là ảo giác. Thế nhưng Hồng Dịch lại là quỷ tiên "bán lôi kiếp", thần hồn mẫn cảm đến cực điểm! Ngay cả sự sinh diệt của bất cứ ý niệm rất nhỏ nào trong đầu hắn cũng đều nắm bắt được, huống chi là loại cảm ứng biến hóa trên thân thể như thế này?
Theo lý thuyết, đây chính là cảnh giới cực cao của việc tu luyện huyệt khiếu, là lúc sắp đạt tới thành tựu Nhân Tiên, mới có thể cộng hưởng với các vì sao. Khi đó, Thiên - Địa - Nhân mới mong manh đạt tới cảnh giới câu thông vi diệu và cao thâm tột bậc.
Thân người chính là một tiểu thiên thế giới, huyệt khiếu trên cơ thể con người cũng giống như những vì sao trên bầu trời. Đây là một lý luận võ đạo cao thâm, một loại tri thức vượt xa những gì hắn từng biết. Hồng Dịch đã đọc được điều này từ những lý giải của Ấn Nguyệt hòa thượng ghi lại trong Vũ kinh.
Ngay cả Thiện Ngân Sa trong lúc tu luyện cũng không hề có cảm giác tương tự, bởi vậy Hồng Dịch khó lòng tin rằng mình lại có được nó.
Các vì sao trên trời có lực lượng, điều này Hồng Dịch không hề nghi ngờ. Mặt trời cũng là một ngôi sao, là nơi ánh sáng hội tụ, thực sự có thể biến thành chân hỏa hừng hực cháy. Những vì sao khác ở vô cùng vô tận trong vũ trụ tuy rằng không có lực lượng lớn như vậy, thế nhưng vẫn có đôi chút lực lượng yếu ớt và ánh sáng truyền xuống mặt đất.
Cạch!
Đóng cửa sổ lại, ngăn không cho gió rét ào ạt thổi vào phòng, Hồng Dịch trở lại giường ngồi xuống, một lần nữa tu hành, chia thần niệm thành chín luồng, bảo vệ các huyệt khiếu.
- Thượng Cảnh Bát Thần. Hợp lại nhập thân. Đế quân huyền mẫu. Ngũ thần các trần. Cử hình độn hóa. Lưu biến thích chân. Thiên thừa vạn kỵ. Câu thăng đế thần. Bạch nguyên vô anh. Đạo dưỡng thái tân.
Niệm lại khẩu quyết huyệt khiếu, toàn thân chấn động, Hồng Dịch tồn tưởng chín thần linh trong huyệt khiếu, cảm nhận chúng rục rịch chộn rộn, nuôi dưỡng thần thai.
Lúc này Hồng Dịch mới nhận ra, phương pháp tu luyện huyệt khiếu, tồn thần, bảo vệ huyệt khiếu, vận chuyển khí huyết, có nhiều điểm tương đồng với đạo thuật tu luyện thần hồn. Tuy nhiên, đạo thuật tu luyện thần hồn dựa vào các loại khí tức, lực lượng trong thiên địa, còn tu luyện võ đạo lại vận dụng khí huyết bên trong huyệt khiếu của cơ thể, biến huyết phách thành hình dạng một loại thần linh.
- Xem ra võ đạo, tiên đạo đều có chỗ tương thông với nhau.
Hồng Dịch bảo vệ chín huyệt khiếu, để thần niệm lưu lại trong đó, điều hòa khí huyết. Sau khi ngưng tụ thành hình thần linh, hắn một lần nữa bùng lên, phát động Long Tượng Pháp Ấn và Chân Võ Thánh Thể trong bí pháp luyện tủy.
Những ngày qua, khi từ Mãng Hoang trở về, Hồng Dịch đã thảo luận về võ học với Tinh Nhẫn hòa thượng, cuối cùng dung hợp bí quyết luyện tủy Long Tượng Pháp Ấn cùng Chân Võ Thánh Thể làm một.
Tinh Nhẫn hòa thượng là một đại gia võ học đương thời, có nhận thức về võ học cực kỳ tinh thâm, phong phú hơn nhiều so với Thiện Ngân Sa. Có một bậc thầy rõ ràng ở ngay trước mặt, Hồng Dịch đương nhiên phải thỉnh giáo, mở mang kiến thức của mình.
Tay chân lay động, cả người đung đưa. Mũi và cổ họng phát ra âm thanh, miệng lẩm bẩm niệm khẩu quyết, trong cơ thể tựa hồ ẩn chứa hình tượng bốn loại động vật: quy, xà, long, tượng.
Trong lúc Hồng Dịch đánh quyền, mỗi một quyền tung ra, lực lượng lập tức thẩm thấu vào cốt tủy. Chỉ trong chốc lát, hắn đã cảm thấy bên trong cốt tủy nóng hẳn lên, tựa như có những dòng năng lượng đang bò lổm ngổm trong xương tủy. Thi triển một loạt quyền cước, âm thanh vang dội, toàn thân nóng bừng bừng như một lò lửa, cho thấy rõ đây là do cốt tủy được phát động, khiến khí huyết tuần hoàn càng lúc càng nhanh.
- Hả? Sao cơ thể mình lại càng lúc càng nóng thế này? Đúng rồi, máu Tà Thần! Là do máu Tà Thần phát động! Hèn gì, hèn gì, vừa rồi ta cảm nhận được huyệt khiếu cùng tinh tú cộng hưởng, thì ra là vậy! Nghe nói Mộng Thần Cơ khi luyện Nguyên Thần Thiên Đan cũng phải đoạt ba giọt máu Tà Thần ở Tinh Nguyên Thần miếu, từ đó có thể thấy máu Tà Thần sở hữu loại lực lượng này!
Lúc này, khi Hồng Dịch phát động cốt tủy, tuần hoàn khí huyết, cuối cùng cũng dẫn động được dược lực cuối cùng còn sót lại từ giọt máu Tà Thần mà hắn đã phục dụng hơn mười ngày trước.
Thì ra máu Tà Thần vốn là tinh huyết của một cao thủ Nhân Tiên đỉnh cấp, tựa như rượu ủ từ máu của một chiến thần. Ý chí ẩn chứa trong đó không chỉ cực tốt cho việc tu luyện thần hồn, mà còn lưu giữ kinh nghiệm võ đạo giúp huyệt khiếu và các vì tinh tú hô ứng lẫn nhau, khiến các huyệt khiếu trên cơ thể con người, khi tu luyện, có thể cảm ứng được sự câu thông mạnh mẽ với các vì sao trên bầu trời.
Cuối cùng Hồng Dịch cũng đã hiểu rõ đạo lý này!
Lần tu luyện này không thể tái hiện cảnh tượng cộng hưởng với các vì sao như ban nãy, chắc hẳn dược lực của máu Tà Thần đã cạn.
- Thật tiếc, nếu có bốn, năm mươi giọt máu Tà Thần để phục dụng hết, ta thật sự có thể trực tiếp tu luyện đến cảnh giới Nhân Tiên! Không biết cả Tinh Nguyên Thần miếu có nhiều máu Tà Thần đến thế không nhỉ?
Hồng Dịch dừng lại, cởi y phục ngoài, đặt Càn Khôn Bố Đại xuống, rồi chui vào trong chiếc túi.
Nghỉ ngơi bên trong Càn Khôn Bố Đại tất nhiên là an toàn nhất. Vì đã dùng thần hồn hoàn thành tế luyện Càn Khôn Bố Đại, nên nếu bên ngoài có bất cứ động tĩnh nào, Hồng Dịch cũng đều biết rõ mồn một.
Thân thể Hồng Dịch chìm vào Càn Khôn Bố Đại. Trong căn phòng tối om, dưới tấm chăn trống không, chỉ còn lại một chiếc túi lớn.
Năm ngày sau.
Tuyết lớn ngừng rơi, khí trời trở nên thoáng đãng, mặt trời ló rạng, băng tuyết dần tan. Mặc dù chưa hết mùa đông, tuyết lớn vẫn có thể đổ xuống, thế nhưng những con người bần cùng khốn khổ kia cuối cùng cũng le lói hy vọng sống sót.
Trong năm ngày này, cả Ngô Uyên tỉnh xảy ra một loạt biến hóa kịch liệt.
Một lượng lớn lương thực được phân phát để cứu trợ thiên tai. Nhờ đó, trong những ngày tuyết lớn vừa qua, số người chết rét, chết đói ở Ngô Uyên tỉnh là ít nhất, có thể nói đây là một thành tích lớn của tuần phủ.
Tuy nhiên, thành quả lớn hơn chính là tất cả sự sắp đặt của Hồng Dịch cuối cùng cũng gặt hái được kết quả. Các đầu mục của Vô Sinh đạo, Chân Không đạo tại hơn hai mươi huyện phủ của Ngô Uyên tỉnh đều lầm tưởng quan phủ đồng ý thỏa hiệp, hợp tác với bọn họ. Thế nên từng tên một, không chút phòng bị, đều đến kết giao với huyện lệnh. Sau đó, trong chớp mắt, Hồng Dịch đã cho người bất thình lình xuất thủ, vây bắt toàn bộ rồi áp giải về Ngô Uyên tỉnh!
Cũng trong thời gian đó, ở một số địa phương xảy ra dân biến, thế nhưng nha môn các đại huyện đã lập tức phân phát rất nhiều quần áo, tiền bạc. Những thứ này đều được chuyển đến tận tay người dân khốn khổ, mỗi suất cứu trợ tối thiểu cũng có thể giúp một người miễn cưỡng vượt qua mùa đông. Hơn nữa, đầu mùa xuân năm sau, vào thời kỳ giáp hạt cũng sẽ có cơm ăn, không đến nỗi phải tha phương cầu thực.
Làm như vậy không chỉ cứu trợ thiên tai, mà còn lập tức trấn an tầng lớp dân nghèo bị tà giáo mê hoặc chưa sâu.
Về thành phần nòng cốt của tà giáo, trong lần cứu trợ thiên tai này, thủ hạ của Hồng Dịch và Hầu Khánh Thần đã phối hợp thăm dò, rồi bắt hết một lượt! Mất đi những phần tử nòng cốt, tất cả hàng chục hương đàn tà giáo trong Ngô Uyên tỉnh đều bị hủy diệt hoàn toàn.
Quả thật đây là một đợt hành động sấm rền gió cuốn, gần như không ai kịp phản ứng. Hai đạo tà giáo Vô Sinh, Chân Không vừa m���i manh nha đặt chân đến Ngô Uyên tỉnh đã lập tức bị tiêu diệt từ trong trứng nước.
Mặc dù trong lúc truy bắt cũng gặp phải một chút chống cự, thế nhưng lực lượng thủ hạ của Hồng Dịch quá cường đại. Sau khi tiêu diệt mấy tên đạo sĩ ngay cả pháp khí hộ thân cũng chưa luyện thành, chỉ biết dùng tà pháp mê hoặc Dạ Du, Nhật Du, Hồng Dịch đã hoàn toàn khống chế được cục diện.
- Tốt, tốt, tốt! Tiêu hủy hai mươi tám hương đàn! Thu được vô vàn chứng cứ, nhiều không kể xiết! Huynh đệ xem này, những tượng thần kia, đống tiền bạc này, cả lương thực, bùa chú, kinh văn truyền giáo! Tất cả những thứ này đều phải đưa về kinh thành, để Hoàng thượng xem qua mới được!
Trong phủ đệ tuần phủ, Hầu Khánh Thần hưng phấn đi tới đi lui, nhìn đống đồ vật chất chồng như núi trước mặt: nào là tượng thần, bùa chú, kinh văn truyền giáo, điển tịch ấn khắc, nào là thư tín mật đi các nơi, danh sách tín đồ… Quả thực, hắn như mở cờ trong bụng.
- Lần này hoàn toàn dựa vào hành động sấm rền gió cuốn của Hồng huynh, chẳng những không làm trễ nải việc cứu trợ thiên tai, mà còn quét sạch đám tà giáo! Kế sách của huynh đệ quả thật chu đáo không chút sơ suất!
Đến lúc này Hầu Khánh Thần đã hoàn toàn bội phục Hồng Dịch.
- Những thứ này cũng không đáng là gì, chỉ là một đám ô hợp mà thôi. Từ xưa đến nay, chỉ cần là thời thái bình thịnh thế, tà giáo không bao giờ đấu lại với quan phủ!
Hồng Dịch cười nói.
- Tuy nhiên, những chứng cứ này cũng chưa đủ để dồn Thái tử vào chỗ chết. Trước mắt, đây chẳng qua chỉ là một chút mồi nhử, khiến kẻ khác tự nguyện cắn câu mà thôi.
Trong đại lao Ngô Uyên tỉnh đang giam giữ hơn ba mươi tên đầu mục nòng cốt. Ta dự đoán, trong hai, ba ngày tới, nhất định sẽ có cao thủ đến giải cứu bọn chúng, thậm chí là ám sát huynh! Nếu có cao thủ đến giải cứu, đó nhất định sẽ là nhân vật trọng yếu! Nếu giáo chủ của Vô Sinh đạo, Chân Không đạo đến đây thì càng tốt.
Hồng Dịch nhẩm tính, lần này Hầu Khánh Thần gây động tĩnh quá lớn, nhất định sẽ kinh động đến cao tầng của Vô Sinh, Chân Không!
Có lẽ trong hai ngày tới, giáo chủ của bọn chúng cũng sẽ xuất hiện!
Ý muốn của Hồng Dịch chính là bắt hai giáo chủ này, trực tiếp áp giải về Ngọc Kinh!
Lúc này hắn đã không còn là Hồng Dịch của ngày xưa! Một khi đã ra tay, phải làm cho ra trò!
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.