(Đã dịch) Dương Thần - Chương 257:
Thì ra là thánh nữ Thái Thượng đạo, đệ nhất tài nữ Ngọc Kinh thành, Tô Mộc cô nương? Tại sao tự dưng cô nương lại xuất hiện ở Ngô Uyên tỉnh? Chẳng phải cô nương đang ở Tán Hoa lâu tại Ngọc Kinh thành cách đây hàng ngàn dặm sao? Không ngờ cô nương còn nhớ tại hạ?
Hồng Dịch sớm đã cảm nhận được, khi hắn còn đang đối phó Vô Sinh lão mẫu, một luồng sức mạnh cường đại đã phóng tới hướng này. Vốn hắn cho rằng đây là địch nhân nên nghiêm chỉnh chờ đợi, thế nhưng không ngờ lúc “địch nhân” xuất hiện lại là một người nằm ngoài dự đoán của hắn.
Hắn mới chỉ gặp Tô Mộc một lần.
Có lẽ ấn tượng của Tô Mộc với Hồng Dịch không sâu sắc lắm.
Thế nhưng ấn tượng của Hồng Dịch với Tô Mộc thì vô cùng sâu sắc.
Cũng không phải bởi vẻ xinh đẹp của Tô Mộc, mà là do thân phận đối phương: thánh nữ của Thái Thượng đạo. Mẫu thân của Hồng Dịch là thánh nữ đời trước của Thái Thượng đạo, nên Tô Mộc đã khắc sâu trong tâm trí hắn. Thái Thượng đạo, môn phái vốn ít người nhưng lại mạnh nhất thiên hạ, vẫn luôn là một dấu hỏi lớn trong lòng Hồng Dịch.
Lúc chạy trốn trên biển, hắn cũng nghe về chuyện năm đại cao thủ tuyệt đỉnh thiên hạ truy sát Mộng Thần Cơ. Thậm chí lúc hắn ứng phó với đại soái Tĩnh Hải quân Nhan Chấn vẫn còn giơ tấm da hổ Thái Thượng đạo ra để hù dọa.
Trong cuộc đời này, Hồng Dịch nhất định có một mối duyên khó giải thích với Thái Thượng đạo, môn phái thần bí đệ nhất thiên hạ.
Chính vì thế khi vừa nhìn thấy Tô Mộc, Hồng Dịch liền lập tức phản ứng.
– Ồ? Hồng Dịch, công tử vẫn nhớ ta sao? Trước đây chúng ta từng gặp nhau một lần tại Tán Hoa lâu. Thế nhưng công tử lại biết ta là thánh nữ của Thái Thượng đạo sao? Không có mấy người biết được thân phận của ta đâu!
Tô Mộc sau khi nghe lời này của Hồng Dịch, đầu tiên là sửng sốt, ánh mắt nàng vẫn nhìn chòng chọc vào đại kim chu, không liếc sang Hồng Dịch, thế nhưng giọng nói lại hướng thẳng về phía Hồng Dịch.
Không có nhiều người biết được thân phận thánh nữ Thái Thượng đạo của nàng.
– Ha ha. Ha ha.
Ánh mắt Hồng Dịch níu lại trên gương mặt Tô Mộc, tựa hồ trên khuôn mặt nàng có điều gì đó lạ lùng, kỳ dị. Nhìn một lúc lâu, hắn bất chợt bật cười ha hả.
Nghe Hồng Dịch cười lớn, khuôn mặt Tô Mộc vẫn bất động thanh sắc, lãnh đạm lạnh nhạt như mây gió.
Đột nhiên nàng quay sang đại kim chu gật đầu một cái, dùng một loại ngữ khí chậm rãi nói:
– Thì ra ngươi cũng không phải là lôi kiếp cao thủ, mà là do luyện hóa hoàn toàn thần hồn của một lôi kiếp cao thủ, sau đó thu nạp thần hồn lực của y, khiến cho thần hồn của mình trở nên thuần dương. Ngươi còn chưa đột phá cảnh giới quỷ tiên, tuy nhiên cũng chỉ còn cách một bước ngắn nữa thôi! Thần hồn của ngươi rất cứng rắn, trong đó dường như có một loại thần niệm bất khuất của Thượng Cổ chiến thần. Chính bởi vì có được luồng thần niệm bất khuất này mới khiến cho bản tính của ngươi trở nên vững chắc, cũng có thể giúp ngươi hàng phục, trấn áp thần hồn lực của lôi kiếp cao thủ. Bằng không, dựa vào tu vi của ngươi thì về cơ bản không thể nào chế ngự được thần hồn của lôi kiếp cao thủ, cưỡng ép thu nạp thần niệm thuần dương được. Trái lại, âm thần sẽ bị mài mòn, cuối cùng tựa như đèn cạn dầu mà thôi! Thứ thần niệm bất khuất của Thượng Cổ chiến thần này chắc hẳn là do ngươi phục dùng máu Tà Thần của Tinh Nguyên Thần miếu phải không!
– Thật mạnh mẽ! Thật mạnh mẽ! Ban đầu luyện hóa thần hồn của một cao thủ lôi kiếp, sau đó lại mượn linh dược hiếm có của Tinh Nguyên Thần miếu, giữ vững bản tính, hàng phục thần niệm thuần dương, biến một người chưa tu luyện thành quỷ tiên, cưỡng ép trở thành một cao thủ cận kề cảnh giới lôi kiếp. Thủ đoạn thật cao tay, không ngờ ngoài tông chủ ra, thiên hạ còn có người dùng thủ đoạn mạnh mẽ đến thế. Đúng là không hề đơn giản chút nào.
Tô Mộc nhìn đại kim chu, chậm rãi nói. Hồng Dịch nghe được những lời này, trong lòng càng lúc càng kinh ngạc.
Tuy nhiên Hồng Dịch là một người cực kỳ khôn ngoan sắc sảo, vui giận không lộ ra mặt, tất nhiên trên khuôn mặt cũng không thể hiện bất cứ cảm xúc nào.
– Vị thánh nữ của Thái Thượng đạo này, ánh mắt quả thực thấu đáo, vừa nhìn qua một cái lại biết được nhiều thứ như vậy! Hơn nữa thần hồn của nàng ta cũng không phân niệm ra để bay tới đây! Đạo thuật cảnh giới của cô nương này quả thật cao cường, không hổ là thánh nữ của một đại môn phái xưng hùng thế gian suốt mấy ngàn năm qua, so với thánh nữ Đại La phái Triệu Phi Dung kia quả thực mạnh hơn gấp vô số lần.
Lòng Hồng Dịch khẽ rung động, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
So sánh Triệu Phi Dung của Đại La phái với thánh nữ Tô Mộc của Thái Thượng đạo thì chẳng khác nào so sánh một cô thôn nữ với một vị công chúa hoàng gia.
Trước kia Hồng Dịch cho rằng những tân tú trẻ tuổi trong thiên hạ như Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình của Dao Trì phái, Hạnh Vũ Tiên và Triệu Phi Dung, đều là những nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất. Thế nhưng bây giờ khi nhìn thấy khí chất và tầm nhìn của vị thánh nữ Thái Thượng đạo Tô Mộc, Hồng Dịch mới biết rằng, những người đó chẳng đáng nhắc đến trước mặt nữ tử này.
Hiện giờ, bằng vào cảm giác của bản thân, Hồng Dịch cũng khó có thể nhận ra được tu vi của Tô Mộc rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào.
Hơn nữa ban nãy khi Tô Mộc bay tới đây, vô hình vô ảnh, một vết nứt bất ngờ xuất hiện giữa không trung, điều đó cho thấy nàng sở hữu một loại bảo vật chí cao giống như Tạo Hóa Hồ Lô hay Càn Khôn Bố Đại vậy, có thể phá vỡ hư không, thuấn di để phi hành!
Tuy nhiên Hồng Dịch cũng không cảm thấy kinh ngạc quá nhiều, bởi lẽ thực lực của Thái Thượng đạo rất hùng hậu. Nếu như trên tay đối phương không có kiện pháp bảo nào có tiểu thiên thế giới bên trong thì mới là chuyện kỳ lạ đấy!
Dù sao về phương diện danh tiếng thì Đại Thiện tự cũng hơi chút thua kém Thái Thượng đạo.
– Mới vừa rồi công tử cười gì vậy?
Sau khi Tô Mộc liên tiếp phân tích về tu vi của đại kim chu xong, lúc này mới chuyển ánh mắt sang Hồng Dịch, hỏi.
– Tô Mộc cô nương vẫn chưa trả lời câu hỏi của tại hạ, tại sao lại vượt hàng ngàn dặm xa xôi để tới Ngô Uyên tỉnh này? Lúc này đáng lẽ cô nương phải đang ở trong Tán Hoa lâu, màn trướng gấm thêu, khói hương nghi ngút, một nơi phú quý nhuyễn ngọc ôn hương như vậy sao không hưởng thụ mà lại đến nơi địa lao tại Ngô Uyên tỉnh thế này? Dường như là đặc biệt đến tìm tại hạ thì phải? Không biết Tô Mộc cô nương tìm tại hạ là có chuyện gì?
Hồng Dịch không trả lời mà hỏi ngược lại.
– Ta tới tìm công tử đương nhiên là có chuyện cần nói. Công tử ở Ngô Uyên tỉnh, phá hủy giáo đàn của Vô Sinh đạo, Chân Không đạo, không kiêng nể bắt bớ đầu sỏ của tà giáo, phá hỏng chuyện lớn của thái tử Dương Nguyên. Thái tử chính là kẻ thực sự đứng sau thao túng hai tà giáo Vô Sinh đạo và Chân Không đạo. Hắn biết chuyện, nhất định sẽ phái cao thủ đến giết công tử. Ta đến đây, đương nhiên là để cứu công tử rồi.
Trong lúc Tô Mộc nói chuyện, hơi thở của nàng tản ra một loại hương thơm thoảng thoảng tràn ngập khắp bầu trời đêm lạnh lẽo, dường như ngay cả một chút mùi vị cổ quái từ địa lao phía dưới truyền lên cũng hoàn toàn bị quét sạch.
– Ồ? Tô Mộc cô nương tới đây là để cứu ta sao? Không phải Thái Thượng đạo luôn luôn là Thái Thượng vong tình sao? Tại sao lại đến đây cứu ta?
Hồng Dịch cười nhạt một tiếng.
– Những lời này của công tử dường như có chút oán hận ư?
Tô Mộc nhìn Hồng Dịch, trên khuôn mặt vẫn không lộ ra chút cảm xúc gì.
– Thái Thượng vong tình, chẳng qua chỉ là thuận theo ý muốn bản thân, nếu có hứng thú thì ta sẽ cứu công tử, không thì thôi.
– Không biết ta có điểm nào khiến cô nương hứng thú?
Hồng Dịch lại hỏi.
– Tất nhiên là mẫu thân Mộng Băng Vân và phụ thân Hồng Huyền Cơ của công tử. Tuy nhiên, bây giờ, tu vi của công tử cũng khiến cho ta có chút hứng thú.
Trong câu nói của Tô Mộc không có một chữ thừa nào.
– Mẫu thân của tại hạ, năm đó là đại thánh nữ của Thái Thượng đạo, cũng là muội muội ruột thịt một đời của giáo chủ Thái Thượng đạo Mộng Thần Cơ. Phải chăng là có thứ duyên phận này mà cô nương mới có hứng thú cứu tại hạ phải không?
Trên mặt Hồng Dịch vẫn mỉm cười, đứng giữa làn gió đêm lạnh lẽo, nói với một giọng điệu đĩnh đạc.
– Duyên phận đã sớm chấm dứt, hơn nữa Thái Thượng đạo chúng ta cũng không chú trọng duyên phận, chỉ thuận theo tâm ý mình, không bị bất cứ duyên phận nào ràng buộc. Đơn giản mà nói, nếu như ta không có hứng thú thì e rằng dù công tử là thân nhân của ta, ta cũng sẽ không ra tay cứu.
Tô Mộc nói.
– Hồng Dịch, trong lời nói của công tử vừa rồi có chút oán hận, rõ ràng là trong lòng đang trách Thái Thượng đạo chúng ta đã để mẫu thân công tử buồn bực mà chết trong Vũ Ôn Hầu phủ, không ra tay cứu viện phải không? Thật ra năm đó mẫu thân của công tử động chân tình, còn phá hỏng đại kế của Thái Thượng đạo chúng ta, khiến nhiều kế hoạch của tông chủ thất bại trong gang tấc, đây chính là phản bội tông phái. Cho nên tất cả mọi chuyện của Băng Vân sư tỷ đều là do nàng tự lựa chọn, không thể trách người khác được.
Hồng Dịch nghe Tô Mộc bình luận về mẫu thân của mình, sắc mặt không hề thay đổi, chỉ thản nhiên nói:
– Ân oán của Thái Thượng đạo và mẫu thân của tại hạ, thân làm con, tại hạ cũng không dám bình luận về đúng sai của người khác. Hành động, thái độ của Thái Thượng đạo cũng không có gì sai lầm, về tình về lý, tại hạ cũng không có gì để oán hận. Nếu ngay cả điểm duyên phận này mà Thái Thượng đạo không nhìn nhận một cách rõ ràng, vậy thì cũng không xứng là một trong Lục Đại Thánh Địa của thiên hạ. Thế nhưng mẫu thân lại bị hạ độc thủ, tại hạ không thể không báo thù.
– Báo thù hay không, đó là chuyện của công tử.
Tô Mộc nói.
– Băng Vân sư tỷ là một nữ tử đáng thương, công tử thân là con trai của nàng, nếu báo thù cho nàng, ta cũng cảm thấy yên lòng. Hôm nay ta có hứng thú đến đây để cứu công tử. Thế nhưng xem ra công tử vừa rồi đã trải qua một trận giao chiến, dường như đã giải quyết xong đối thủ rồi thì phải?
– Không sai!
Hồng Dịch khẽ cười, nhưng nụ cười đó có chút kỳ lạ, giống như cười gượng vậy.
– Thực lực của công tử lại phát triển đến mức độ như vậy sao?
Tô Mộc cũng không hỏi dò xem tu vi của Hồng Dịch đến cảnh giới gì rồi, chỉ gật đầu nói.
– Thực lực của công tử cũng không tệ, bên cạnh dường như còn có vài kỳ nhân dị sĩ. Công tử lại vừa đầu quân cho Ngọc thân vương, muốn dựa vào cuộc tranh đoạt trong triều đình để báo đại thù cho mẫu thân của công tử. Nếu đã như vậy, ta cũng không ngại hỏi công tử vài vấn đề. Công tử liệu có nhìn rõ cục diện chung của triều đình hiện giờ không? Phải biết rằng, loại chuyện lớn đoạt vị như thế này, chỉ cần chút sơ sẩy, một khi sa vào đó thì sẽ vạn kiếp bất phục.
– Xu thế chung của triều đình ư? Hiện giờ, tình hình triều đình, lực lượng của thái tử quá lớn, nếu như không có chuyện gì xảy ra thì địa vị tất nhiên là vững như bàn thạch. Tuy nhiên lúc này hắn lại dính líu với tà giáo, tu luyện tà thuật. Đây chính là phạm vào điều đại kỵ! Sĩ đại phu thiên hạ nhất định sẽ không tha thứ, một khi điều này lộ ra bên ngoài, đừng nói địa vị thái tử, ngay cả tính mạng cũng khó giữ. Hắn đã vi phạm phép tắc của sĩ đại phu và hoàng quyền, đây là một nước cờ thất bại chí mạng! Có thể nói việc này sẽ khiến cho địa vị cả đời của hắn bị hủy hoại! Thái tử bị loại bỏ, trong triều đình chỉ còn lại Ngọc thân vương, Hòa thân vương. Hòa thân vương nhìn thì có vẻ ôn hòa, nhưng tâm địa lại âm độc, hung ác! Tuyệt đối không có dáng vẻ của một quân vương. Chính vì thế, xu hướng chung của triều đình, nhất định sẽ hướng về Ngọc thân vương, Ngọc thân vương muốn đoạt đại vị cũng không quá khó khăn!
Hồng Dịch đĩnh đạc nói, chỉ bằng vài ba câu đã mang toàn bộ tình hình chung của triều đình nói ra một cách trọn vẹn, đồng thời cũng thể hiện tính thuyết phục mạnh mẽ trong ngôn từ của hắn.
Người bình thường nghe những lời này của hắn, gần như sẽ cho rằng hắn hoàn toàn nắm được đại thế của triều đình trong lòng bàn tay.
– Lời lẽ hùng biện thật xuất sắc. Nói về giới đọc sách, công tử có thể nói sánh ngang với một đại gia vậy.
Tô Mộc nghe thấy lời này của Hồng Dịch, trên gương mặt hiện lên một nụ cười đầy cân nhắc.
– Rõ ràng là Ngọc thân vương ở vào thế yếu, là một người ít hy vọng nhất để đoạt được ngai vàng, vậy mà công tử lại nói việc này dễ như trở bàn tay!
Khóe môi Hồng Dịch khẽ giật giật, hỏi ngược lại:
– Tô Mộc cô nương cho rằng Ngọc thân vương là người ít hy vọng nhất? Không biết theo cảm nhận của Tô Mộc cô nương, người được chọn sẽ là ai?
Sau khi nói xong, ánh mắt của Hồng Dịch nhìn thẳng vào mắt của Tô Mộc.
Sở dĩ Hồng Dịch nhìn chăm chú vào Tô Mộc, bởi lẽ từ lời nói của nàng, hắn có thể hiểu rõ thái độ thực sự của Thái Thượng đạo đối với triều đình Đại Càn là như thế nào. Kẻ nào có được sự ủng hộ của một cường giả đệ nhất thiên hạ như Mộng Thần Cơ, thì người đó quả thật sẽ có được ưu thế rất lớn.
Trong lúc Hồng Dịch đang im lặng chờ một câu nói của Tô Mộc, thì không ngờ rằng, từ trong miệng Tô Mộc lại thốt ra cái tên mà hắn không bao giờ nghĩ đến.
– Người mà Thái Thượng đạo ta chọn là Vô Địch hầu.
Nghe được mười một chữ do Tô Mộc thốt ra, Hồng Dịch sửng sốt, tiếp đó bật cười ha hả!
– Công tử cho rằng Vô Địch hầu không thể đoạt được đại vị sao?
Tô Mộc nhìn thấy Hồng Dịch ha ha cười to, không chút biểu lộ gì, hỏi lại.
– Tất nhiên là không thể rồi! Vô Địch hầu vốn là một hầu tước, là một đại tướng cầm binh, chỉ bấy nhiêu thôi mà cũng có tư cách tranh giành ngôi vị hoàng đế ư?
Hồng Dịch nhìn Tô Mộc.
– Tô Mộc cô nương, cô nương chắc không cho rằng chỉ vì Vô Địch hầu là con tư sinh của hoàng thượng mà có thể tham gia tranh đoạt ngôi vị hoàng đế chứ? Cô nương phải biết rằng, con tư sinh không thể đường đường chính chính. Văn võ bá quan, nho lâm sĩ đại phu trong triều sao có thể chấp nhận một kẻ sinh ra từ mối tình vụng trộm chứ? Dù có thái tử, Ngọc thân vương, Hòa thân vương chết hết đi chăng nữa, cũng không đến phiên kẻ này. Nếu như kẻ này có thể đoạt được ngôi vị hoàng đế, quả thực chẳng khác nào thay đổi triều đại.
– Có sự ủng hộ của Thái Thượng đạo chúng ta, tất cả mọi chuyện không thể đều có thể trở thành hiện thực. Chắc là công tử Hồng Dịch chưa từng tiếp xúc với Vô Địch hầu bao giờ phải không? Người này quả thật là tài trí mưu lược kiệt xuất, không đơn thuần chỉ là một đại tướng cầm binh đánh giặc, mà về phương diện phát triển dân sinh, an ổn bách tính cũng có những kiến giải rất độc đáo, rất đáng để tìm hiểu đấy. Hay là công tử Hồng Dịch gặp hắn một lần đi, nhất định sẽ khiến công tử thay đổi cách nhìn nhận về hắn. Còn về phần Ngọc thân vương, đối với địa vị một vương gia, hắn cũng không tồi, thế nhưng muốn đoạt ngôi vị hoàng đế thì năng lực của hắn quá yếu kém.
Tô Mộc điềm đạm cất giọng nói, tựa như hoàng quyền triều đình đối với nàng mà nói, chẳng qua chỉ là một trò chơi thú vị mà thôi.
– Ý của Tô Mộc cô nương là muốn ta đầu nhập dưới trướng của Vô Địch hầu, tìm một chỗ dựa vững chắc, mưu cầu cuộc sống phú quý sau này phải không?
Đột nhiên Hồng Dịch mở miệng hỏi.
– Tất nhi��n rồi, công tử nhất định sẽ đối phó với Hồng Huyền Cơ, nếu như không dùng kế liên hoành, hợp túng, chỉ dựa vào năng lực bản thân thì không thể làm gì được. Thực lực của công tử bây giờ cũng không kém lắm, thế nhưng phụ trợ Ngọc thân vương thì chẳng qua cũng chỉ khiến bản thân tiêu hao thực lực mà thôi. Tiếp xúc với Vô Địch hầu, cùng nhau chung sức, hy vọng báo thù sau này tất nhiên sẽ rất lớn.
Tô Mộc nói.
– Hừ! Danh không chính thì ngôn sẽ không thuận. Vô Địch hầu là một đứa con tư sinh lại muốn dòm ngó ngôi hoàng đế ư? Thật nực cười! Ta là thứ tử của Vũ Ôn Hầu phủ, dù đạo thuật có cường đại đến đâu cũng không thể tranh đoạt gia sản của Hầu gia. Đó là đạo lý. Nếu Tô Mộc cô nương lần này tới là để khuyên ta đầu nhập dưới trướng Vô Địch hầu, vậy thì không cần nói nhiều nữa. Nếu như trong tương lai Thái Thượng đạo các ngươi thật sự ủng hộ Vô Địch hầu, cho dù âm mưu soán vị đoạt ngôi của hắn có thành công đi nữa, thì ta sẽ giúp cho Ngọc thân vương hiệu triệu thiên hạ, chinh phạt loạn thần tặc tử!
Hồng Dịch đột nhiên cười lạnh một tiếng, rồi nói.
– Ồ? Khẩu khí công tử thật lớn!
Tô Mộc lãnh đạm liếc nhìn Hồng Dịch.
– Khẩu khí lớn hay không, Tô Mộc cô nương chắc không ngại thử qua một lần chứ. Hay là chúng ta thử giao thủ một chút đạo thuật xem sao?
Hồng Dịch hờ hững nói.
Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.