Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 259:

- A Dịch, tại sao huynh vừa nãy không chịu động thủ? Muội cảm thấy hình như huynh vẫn chưa sử dụng toàn lực thì phải? Sao không thi triển một chiêu linh hồn ra toàn lực để nghiền nát thần hồn ả ta?

Sau khi Tô Mộc bỏ đi, Đại kim chu lập tức nhảy chồm chồm lên, khuôn mặt căm phẫn tràn đầy, trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị ức hiếp mà không trả miếng lại được, vì thế mà hờn giận khôn nguôi.

- Chiêu linh hồn toàn lực này chỉ sử dụng khi đấu sống chết mà thôi.

Ánh mắt Hồng Dịch lóe lên, suy nghĩ một lát rồi mới cất lời.

- Hơn nữa, cho dù thi triển chiêu này cũng chưa chắc làm gì được nàng ta! Dù sao thì nàng ta cũng chưa hiểu rõ đạo thuật của huynh, cũng không nắm chắc phần thắng nên mới bỏ đi như vậy! Đạo thuật của Thái Thượng đạo, quả nhiên tinh xảo, diễn giải sự ảo diệu của hai chữ "Vũ Trụ" một cách tinh thâm đến vậy. Kim Huấn Nhi, lúc nãy khi Tô Mộc dùng thần hồn diễn hóa Trụ Cực Chuông, muội cảm thấy thế nào?

Hiện tại, Hồng Dịch đang dốc lòng suy đoán về đạo thuật của Thái Thượng đạo.

Vừa nãy khi đấu pháp với Tô Mộc, Hồng Dịch không thi triển chiêu mạnh nhất, nhưng đối phương cũng chẳng liều mạng giao đấu.

Có thể nói, vừa rồi hai người chỉ đấu pháp thăm dò lẫn nhau, xét cho cùng, hai bên chẳng có thù hằn sống chết gì.

Đạo thuật của Tô Mộc, Hồng Dịch cũng không nắm chắc, không biết đối phương rốt cục còn có thủ đoạn gì khác. Đồng thời, Hồng Dịch đoán rằng có thể Tô Mộc cũng khó nhìn rõ đạo thuật của mình.

Dù sao thì khi Tô Mộc xuất ra đạo thuật Trụ Cực Chuông, Hồng Dịch không bị kiềm hãm mà vẫn có thể phá giải.

Hai người vừa giao thủ thoáng chốc đã tách ra, không tiếp tục đấu pháp nữa. Tô Mộc rời đi, đó là bởi vì cả hai bên đều có nhiều điều cố kỵ, tạo nên một tình thế cân bằng.

Hồng Dịch cũng đã cẩn thận suy xét về điểm này, từ đó đoán ra thực lực chân chính của Tô Mộc.

- Vừa rồi khi ả ta thi triển đạo thuật diễn hóa Trụ Cực Chuông, thần niệm của muội không vận chuyển nổi, cứ như thần hồn bị thứ gì đó trấn áp. Không, không phải thần hồn bị trấn áp, mà dường như thời gian ngưng đọng lại, thiên địa xung quanh muội trở nên bất động, lúc đó muội không thể suy nghĩ bất cứ điều gì! Đó cũng không phải loại đạo thuật trấn áp thần hồn như Hắc Ma Ô Nha trận! Khi bị Hắc Ma Ô Nha trận trấn áp, chẳng qua là linh hồn không khống chế được thân thể, vẫn có thể nghe, nhìn, suy nghĩ được. Thế nhưng khi bị chiếc chuông lớn đó trấn áp, muội không thể nghĩ bất cứ điều gì!

Đại kim chu nhìn về phía Tô Mộc vừa biến mất, ánh mắt hiện lên vẻ kiêng sợ.

Dù sao thì đạo thuật Tô Mộc vừa thi triển đã thực sự dọa nàng sợ chết khiếp.

Có thể nói, với thực lực hiện giờ, đại kim chu hoàn toàn không phải đối thủ của Tô Mộc.

- Chiếc chuông lớn được hiển hóa kia là ngưng tụ ý chí thần niệm của Trụ Cực. Ý nghĩa của "Trụ", trong sách thánh hiền đại biểu cho "từ cổ chí kim", cũng chính là thời gian. Môn đạo thuật hiển hóa này của nàng ta có thể trấn áp sự vận chuyển thần niệm trong đầu con người! Nói cách khác, chỉ cần là người mà thần hồn có thể thi triển đạo thuật, nàng ta có thể vung tay một cái là định trụ lại! Nếu như tu vi luyện đến cảnh giới cao thâm, thậm chí có thể định trụ được võ thánh! Thế nhưng thần niệm của chiếc Trụ Cực Chuông này lại có ảnh hưởng rất nhỏ đối với thần linh do hương hỏa tín ngưỡng ngưng tụ thành. Dù sao thì từ cổ chí kim chỉ có quá khứ và hiện tại, còn ý chí của tương lai thì rất khó nắm bắt. Thần linh do hương hỏa tín ngưỡng ngưng tụ lại chính là ý chí của tương lai.

Hồng Dịch phỏng đoán.

Đạo thuật của Tô Mộc có thể trực tiếp định trụ thần hồn. Thứ đạo pháp diễn hóa ra chiếc Trụ Cực Chuông vừa nãy, ngay cả thần hồn Hồng Dịch cũng bị trấn áp, từ đó có thể thấy sự lợi hại của nó!

Thần hồn diễn hóa chính là Thiên Ý Chuông, là Chuông Thời Gian! Đạo thuật của Thái Thượng đạo khiến Hồng Dịch không khỏi kinh ngạc!

- Thần niệm nàng ta vừa rồi xuất ra cũng mang theo luồng gió dương cương, không biết có phải do đã độ qua lôi kiếp chưa, hay cũng giống chúng ta, luyện hóa thần hồn cao thủ lôi kiếp? Với bản lĩnh của Mộng Thần Cơ, luyện hóa một cao thủ lôi kiếp chẳng có gì khó khăn!

Đại kim chu lại lên tiếng.

- Huynh cũng không nhận ra, trừ phi hôm nay đấu một trận sinh tử với nàng ta mới biết được. Tuy nhiên, trận đấu pháp hôm nay chỉ là khúc dạo đầu, không làm hại đến đại cục, mục đích của huynh là khiến nàng ta biết rằng, huynh không cần bất cứ ân huệ gì từ nàng ta cả. Ta, Hồng Dịch, chẳng lẽ lại là kẻ phải nhận ân huệ của người khác sao? Nếu Thái Thượng đạo ủng hộ Vô Địch hầu, thì trong tương lai nhất định sẽ là địch nhân của chúng ta. Tên Vô Địch hầu kia bị huynh công kích một lần hung hãn, mối oán thù này nhất định hắn sẽ tìm cách đáp trả, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm huynh báo thù. Đi! Chúng ta xuống thôi. Hôm nay bắt được Vô Sinh lão mẫu, huynh phải thẩm vấn mụ ta thật kỹ! Ngoài ra, huynh còn muốn mượn bảy đại thần linh của mụ ta để luyện thành pháp bảo, đến lúc đó thì có thể khắc chế được môn đạo thuật Trụ Cực Chuông của Thái Thượng đạo.

Hồng Dịch cầm lấy đại kim chu rồi nhảy xuống.

................

Ngay khi Hồng Dịch từ trên nóc đại lao nhảy xuống, tiến vào phòng ốc phủ đệ tuần phủ Ngô Uyên tỉnh.

Thánh nữ Thái Thượng đạo Tô Mộc bỗng nhiên hiện ra giữa hư không, cách Ngô Uyên tỉnh trăm dặm, hạ xuống đỉnh một ngọn núi. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, khắp nơi trắng xóa tuyết, khuôn mặt bỗng trở nên trầm tư.

Môn đạo thuật Trụ Cực Chuông của Thái Thượng đạo có thể nói là cực hạn của đạo thuật trong thiên hạ. Thứ đạo thuật này lấy thần hồn con người, tìm kiếm và mưu cầu dung hợp với sự huyền bí của thiên ý thời gian.

Một khi thi triển, thần hồn di��n hóa thành một chiếc chuông lớn. Từ chiếc chuông sẽ phát ra sóng âm thanh dao động dữ dội, khiến thần hồn của bất cứ cao thủ đạo thuật nào cũng bị ngăn trở mãnh liệt.

- Với Trụ Cực Chuông, ta có thể định trụ bất cứ quỷ tiên nào trong thiên hạ! Thậm chí ngay cả cao thủ lôi kiếp cũng chịu ảnh hưởng rất lớn, khi đấu pháp với ta, thực lực sẽ giảm xuống năm thành! Tên Hồng Dịch này lại có thể giữ vững sự vận chuyển thần niệm dưới pháp thuật trấn áp của Trụ Cực Chuông, quả thật không thể tưởng tượng nổi!

Tô Mộc khẽ nhíu mày, suy nghĩ lại về trận đấu pháp vừa rồi với Hồng Dịch.

Ngẫm nghĩ một hồi lâu, hàng chân mày nàng mới giãn ra. Nàng tiện tay kéo một cái, lập tức không gian trước mặt bị nứt ra, sau đó nàng bước vào khe hở đó, biến mất không dấu vết.

...............

Trong Càn Khôn Bố Đại, Tinh Nhẫn hòa thượng đứng trước một đống hoàng kim, cẩn thận nghe Hồng Dịch thuật lại mọi việc rồi cả kinh nói:

- Đạo thuật của Thái Thượng đạo! Trụ Cực Chuông! Hồng Dịch, công tử vừa mới giao đấu với thánh nữ của Thái Thượng đạo sao?

- Môn đạo thuật Trụ Cực Chuông này cực kỳ lợi hại. Người tu luyện đạo thuật này có thể sau khi quan sát thiên ý, thấu đáo thời gian, rồi dùng một lượng thần niệm cực lớn trong đầu để tu luyện thành pháp thuật! Một khi thi triển, thần hồn ý niệm của bất cứ cao thủ đạo thuật nào cũng không thể vận chuyển được, giống hệt như thời gian bị ngưng đọng. Thậm chí ngay cả võ thánh chúng ta cũng không ngoại lệ! Thánh nữ, tông chủ của Thái Thượng đạo, khi giao thủ với người khác mà thi triển đạo thuật này, chỉ cần là người có pháp lực thấp hơn liền lập tức bị định trụ lại, thần hồn không thể động đậy. Cho dù pháp lực có cường đại hơn, thần hồn cũng bị một lực lượng khổng lồ trói buộc, đạo thuật thi triển ra không đạt được đến năm thành uy lực. Thậm chí ngay cả võ thánh, tâm niệm cũng không thể nhúc nhích, thân thể trở nên chậm chạp rất nhiều.

Tinh Nhẫn hòa thượng nói liên hồi.

- Ta cũng nghe nói đến môn đạo thuật Trụ Cực Chuông này của Thái Thượng đạo, tuy nhiên đến tận bây giờ chưa từng nhìn thấy qua.

Thiện Ngân Sa bước đi hai bước, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.

- Năm đó, Đại Thiện tự chúng ta chính vì để đối phó với môn đạo thuật này mà các bậc tiền bối mới sáng chế ra môn đạo thuật Vị Lai Vô Sinh kinh, lấy ý cảnh vô cùng vô tận của tương lai để ngăn cản thần niệm của thiên ý thời gian.

- Nhưng A Dịch có luyện Vị Lai Vô Sinh kinh đâu, vậy mà vẫn phá được Trụ Cực Chuông đó thôi?

Đại kim chu hỏi.

- Hồng Dịch đã sớm lĩnh ngộ "vô pháp vô niệm", đạt tới cảnh giới "chân không chư tướng, vô pháp vô niệm", mọi thứ đều là hư vô, nắm rõ mọi thần niệm của bản thân, vì thế tất nhiên không bị thời gian trói buộc. Hơn nữa, thần hồn của Hồng Dịch cường đại vô cùng, lại phục dụng được máu Tà Thần. Hai yếu tố này tổng hợp lại tất nhiên có thể ngăn cản được môn pháp thuật Trụ Cực Chuông.

Tinh Nhẫn hòa thượng vừa nói vừa lắc đầu:

- Không ngờ rằng thánh nữ Thái Thượng đạo lại tu luyện tới cảnh giới như vậy. Hồng Dịch, theo những gì công tử miêu tả, vị thánh nữ Tô Mộc này, tuyệt đối là một nhân vật lợi hại. Nếu thật sự nàng ta đã vượt qua lôi kiếp, thì cho dù là yêu vương, yêu thần như Khổng Tước vương cũng không làm gì được nàng nữa rồi. Huống chi, Thái Thượng đạo vì để đối phó với Chân Không Đại Thủ Ấn của chúng ta mà đã luyện chế một thanh Thiên Đạo Phong Ma kiếm. Thanh kiếm này có uy lực khổng lồ, có thể phong ấn cả thần linh.

- Thiên Đạo Phong Ma kiếm?

Hồng Dịch nghe xong liền thở dài.

- Thái Thượng đạo quả nhiên là đệ nhất thánh địa. Ngay cả đạo thuật lợi hại như Trụ Cực Chuông cũng có thể sáng tạo ra. Nếu có cơ hội xem qua Thái Thượng Đan Kinh, nhất định ta phải xem xem rốt cuộc thần niệm thiên ý thời gian là thứ gì! Hừ, chỉ cần xem qua Thái Thượng Đan Kinh một lần, ta lập tức có thể dung hợp tất cả đạo thuật lại một chỗ, đạt tới một cảnh giới chưa từng có.

Hồng Dịch từ trong Quá Khứ Di Đà kinh đã lĩnh ngộ được ý cảnh "Quá Khứ vĩnh hằng bất biến".

Có thể nói, thứ trọng yếu nhất của Quá Khứ kinh nằm ở ý cảnh này.

Với ý cảnh này, sau khi tu luyện thâm hậu, Hồng Dịch từng bước chiến thắng những địch nhân cường đại, từ đó mới có được thành tựu như bây giờ.

Bây giờ, Hồng Dịch cũng rất muốn xem qua Thái Thượng Đan Kinh, lĩnh ngộ ý cảnh "thiên ý thời gian", để xem rốt cuộc nó như thế nào!

Có thể khẳng định rằng, hai chữ "Trụ Cực" trong ý cảnh "thiên ý thời gian" tuyệt đối sẽ không thua hai chữ "Quá Khứ" trong "quá khứ vĩnh hằng bất biến". Nếu có thể nắm bắt được ý cảnh này, dung hợp vào thần hồn, tu luyện đến mức có thể nắm vững trong tay thiên ý thời gian, thì nhất định pháp lực của Hồng Dịch sẽ tiến bộ rất nhanh.

Tu vi đã đạt tới cảnh giới như hiện tại, Hồng Dịch tất nhiên hiểu được chân ý của thiên ý thời gian đại biểu cho điều gì.

Đáng tiếc, hắn bây giờ không cách nào xem qua Thái Thượng Đan Kinh.

- Nếu đã như vậy, A Dịch! Chúng ta cứ dứt khoát hành động, một là không làm, hai là làm triệt để! Tìm một cơ hội, bắt sống Tô Mộc, ép hỏi ra Thái Thượng Đan Kinh! Thực lực hiện giờ của chúng ta cũng không còn yếu nữa. Tinh Nhẫn đại sư, Ngân Sa tỷ tỷ, huynh, muội, chúng ta còn có thể liên lạc với gia gia của muội nữa! Mọi người bất thình lình vây công, thì cho dù Tô Mộc có bản lĩnh nghiêng trời lệch đất cũng không thoát được sự liên thủ của chúng ta đâu!

Sau khi nghe Hồng Dịch nói rằng nếu để hắn nhìn qua Thái Thượng Đan kinh, lĩnh ngộ được chân ý của thời gian thì pháp lực sẽ tiến bộ thần tốc, đại kim chu lập tức chồm chồm nhảy lên nói.

- Trẻ con đánh nhau, có khi người lớn sẽ xuất hiện đấy! Pháp lực của Mộng Thần Cơ cao cường vô cùng, chúng ta không phải đối thủ của hắn!

Ánh mắt Thiện Ngân Sa lóe lên, dường như cũng động tâm với đề nghị này, nhưng sau đó chỉ lắc đầu nói.

Thiện Ngân Sa từng cùng Kim Chu pháp vương tập kích Ấn Nguyệt hòa thượng, bây giờ cũng không ngại gì mà một lần nữa liên thủ tập kích thánh nữ Thái Thượng đạo.

- Kim Huấn Nhi, không nên bàn về chuyện đánh lén nữa! Huynh và Tô Mộc không có thù hằn sống chết gì, huống chi cho dù bọn họ là Thái Thượng vong tình, thế nhưng huynh không phải là kẻ vong tình. Dù sao mẫu thân huynh cũng xuất thân từ Thái Thượng đạo, nếu cứ như vậy đánh lén người ta, cướp lấy bí mật đan kinh, thì khác gì tên phụ thân vô tình vô nghĩa Hồng Huyền Cơ của ta đâu? Chuyện tập kích đánh lén tốt nhất không nên nhắc lại nữa. Tuy nhiên, Tô Mộc ủng hộ Vô Địch hầu, ta ủng hộ Ngọc thân vương, sớm muộn gì cũng có một ngày đối đầu nhau. Đến lúc đó, ta bằng đạo thuật sẽ đường đường chính chính đánh bại hắn! Thậm chí là đánh bại cả Mộng Thần Cơ.

Hồng Dịch nói xong, trên mặt toát ra một cỗ hào khí, sau đó ánh mắt đột nhiên chuyển về phía xa xa, nhìn thẳng vào Vô Sinh lão mẫu đang bị một bức màn ánh sáng trong suốt bao quanh, rồi lập tức nói:

- Nếu Vị Lai Vô Sinh kinh có thể ngăn cản được đạo thuật Trụ Cực Chuông, thì ngay bây giờ ta vừa vặn thu được bảy đại thần linh của Vô Sinh lão mẫu, luyện thành thân ngoại chi thân của ta! Đến lúc đó nếu gặp phải đạo thuật của Thái Thượng đạo thì cũng có thứ để chống đỡ!

- Hồng Dịch, công tử nói sai rồi!

Tinh Nhẫn hòa thượng nói.

- Vị Vô Sinh lão mẫu kia đã luyện Vị Lai Vô Sinh kinh đến tầng thứ bảy, hóa ra thành bảy đại thần linh. Từ đây có thể thấy mụ ta đã tập hợp hương hỏa tín ngưỡng của không dưới mười vạn dân chúng từ biết bao nhiêu giáo đàn! Cỗ lực lượng khổng lồ này quả thật là thứ thủ đoạn tu luyện tốt nhất. Nhưng tiếc rằng, nếu kẻ này tu luyện được bản chính thức của Vị Lai Vô Sinh kinh thì có thể mang những hương hỏa tín ngưỡng này dung hợp vào thần hồn, khiến lực lượng tăng lên cực nhiều.

- Điều này ta cũng biết.

Hồng Dịch nói.

- Ta cũng từng thu nhận sự cúng bái của kẻ khác, biết được những tín niệm này khi ngưng tụ lại sẽ kinh khủng đến thế nào. Mặc dù không có bản chính thức của Vô Sinh kinh, nhưng luyện thành thân ngoại chi thân cũng không tệ. Sau này khi ta động thủ lại có bảy thần lực của bảy đại quỷ tiên, như vậy thậm chí có thể liều mạng giao chiến với các cao thủ như Khổng Tước vương, Thiên Xà vương rồi!

- Mọi người giúp ta một tay nào!

Hồng Dịch nói xong, mọi người lập tức chia nhau đứng vào vị trí.

Bản dịch này được phát hành độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free