(Đã dịch) Dương Thần - Chương 267:
- Ta chỉ thử nghiệm một chút thôi, không ngờ lại nguy hiểm đến nhường này!
Thiện Ngân Sa thốt lên. Trong giọng nói thấp thoáng nỗi thất vọng. Thật ra, nếu ba bản kinh thư Quá Khứ Kinh, Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp và Chiến Thần Ma Kinh có thể hợp nhất, đạt tới sự dung hợp hoàn mỹ, thực lực của nàng chắc chắn sẽ tăng lên vượt bậc. Tuy nhiên, việc đó giờ đã thất bại. May mắn thay, Hồng Dịch kịp thời xuất hiện, ngăn nàng khỏi nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.
- May mà là ở trong Càn Khôn Bố Đại, bất cứ lúc nào cũng có thể điều khiển lực lượng của tiểu thiên thế giới để tiêu diệt tâm ma, bằng không thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Hồng Dịch vẫn còn thấy rùng mình. Đạo thuật càng cao, tâm ma càng mạnh. Với tu vi đạo thuật hiện giờ của Thiện Ngân Sa, ma đầu được quan tưởng ra ắt hẳn sẽ cực kỳ cường đại. Thực lực của Thiện Ngân Sa không hề thua kém Hồng Dịch, cả hai đều từng hấp thụ máu Tà Thần, là những tồn tại nửa bước Lôi Kiếp. Nếu thực sự bị tẩu hỏa nhập ma, ngay cả Hồng Dịch e rằng cũng khó lòng áp chế được.
Tuy nhiên, đây là bên trong Càn Khôn Bố Đại, có thể vận dụng lực lượng tiểu thiên thế giới; nếu ở bên ngoài, mọi chuyện đã hoàn toàn khác. Lực lượng bên trong tiểu thiên thế giới là một luồng thần niệm vô cùng cường đại, gần như sánh ngang với thần niệm ẩn chứa trong ý cảnh "Vũ" của Thái Thượng Đạo. Nó mạnh mẽ đến tột cùng, có khả năng dung nhập và bao phủ vạn vật, một lực lượng có thể nói là đã tiến gần đến cực hạn trong trời đất.
- Ta vừa rồi mắc phải sai lầm. Con đường tu luyện thật hiểm nguy, khó lường biết bao. Ai biết được rằng chỉ một giây sơ sẩy thôi cũng đủ gây ra hậu quả khó cứu vãn. Con đường tu luyện quả thật mênh mông, khúc khuỷu gập ghềnh.
Thiện Ngân Sa nhớ lại sự nguy hiểm vừa trải qua, chậc lưỡi như vẫn còn cảm nhận được cái ranh giới giữa tỉnh và mê.
- Thế nhưng, việc suýt tẩu hỏa nhập ma ban nãy không phải là không có lợi. Từ trong hoàn cảnh đó, ta đã lĩnh ngộ ra không ít đạo lý. Ta tin chắc rằng không bao lâu nữa ta sẽ thực sự hợp nhất được ba cuốn kinh văn này, thấu triệt đạo lý bên trong. Đến lúc đó, đôi đạo lữ chúng ta sẽ thực sự sánh vai với Huyền Thiên Quán Chủ và Thiên Xà Vương.
Huyền Thiên Quán Chủ và Thiên Xà Vương là một đôi đạo lữ gần như cường đại nhất thiên hạ. Liên thủ, hai người đó có thể tung hoành thiên hạ, truy sát Mộng Thần Cơ. Trong lòng Thiện Ngân Sa đã sớm ước ao một cảnh tượng như vậy.
- Đúng vậy, nếu Mộng Thần Cơ ủng hộ Vô Địch Hầu, ta nghĩ sớm muộn gì cũng phải va chạm với chúng ta. Chỉ có điều, Huyền Thiên Quán Chủ thân là lãnh tụ của một trong sáu đại thánh địa thiên hạ, ta thực sự rất muốn xem hắn là người như thế nào.
Hồng Dịch cảm thấy vô cùng tò mò về nhân vật Huyền Thiên Quán Chủ này. Nguyên nhân rất đơn giản: lần đó trên biển, Hồng Dịch đã chứng kiến uy thế của Khổng Tước Vương, một kẻ có thể nói là nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Thế nhưng hắn lại thất bại trong cuộc tranh đoạt với Huyền Thiên Quán Chủ, không chiếm được trái tim của Thiên Xà Vương Tinh Mâu. Không biết vị Huyền Thiên Quán Chủ này rốt cuộc là một nhân vật ra sao?
Tuy nhiên, những điều này không khiến Hồng Dịch bận tâm lúc này.
- Đúng rồi! Không ngờ nàng có thể quan tưởng ra Chiến Thần Ma Kinh, lẽ nào nàng đã ép tông chủ Vu Quỷ Đạo Vũ Ô Đồng dịch những văn tự kia ra?
Hồng Dịch hỏi.
Vốn dĩ, những văn tự trong Chiến Thần Ma Kinh đều là chữ cổ thời thượng cổ, Hồng Dịch cũng không nhận ra. Muốn tu luyện bản kinh này, phải ép tông chủ và ba đại trưởng lão của Vu Quỷ Đạo dịch ra.
- Đúng vậy, ta đã tra hỏi ra được. Hừ! Bọn chúng không ngờ lại dám nhân lúc ta đang tra hỏi, vừa nói ra kinh văn, lại âm thầm thi triển Thiên Vu Mê Tâm Thuật, mưu đồ tâm thần của ta! Chúng thật lớn mật! Trong lúc tức giận, ta đã hút toàn bộ tinh huyết, xác thịt cùng thần hồn của chúng vào Vô Cực Tiễn rồi.
Thiện Ngân Sa chỉ vào bốn cái xác khô cách đó mười dặm, trên mỗi cái xác còn cắm một mũi Vô Cực Tiễn.
- Hả? Vu Quỷ Đạo trời sinh gian xảo, chẳng phải thứ tốt lành gì. Chúng ở Mãng Hoang hại chết không biết bao nhiêu thổ dân bản xứ, giết chết cũng đáng! Lúc đầu ta cũng không muốn cứu chúng, kết cục như vậy xem ra là tốt nhất.
Hồng Dịch khẽ gật đầu.
- Nếu kinh văn của Chiến Thần Ma Kinh được dịch ra rồi thì thật tốt.
Đồng thời, hắn vung tay lên. Từ trong đống sách phía xa xa, một phiến xương lớn như tấm ván cửa bay lên, rồi hạ xuống trước mặt hắn. Phiến xương rất lớn này chính là Chiến Thần Ma Kinh của Vu Quỷ Đạo. Mặt trên khắc hình một pho tượng chiến thần, giống người mà không phải người, tựa ma mà không phải ma. Hồng Dịch, sau khi hấp thụ máu Tà Thần, cảm ngộ với kinh văn lại càng thêm tinh thâm, đạt tới một ý cảnh vô cùng vi diệu.
Thiện Ngân Sa cũng vung tay lên. Từ trên giá sách cách đó không xa, một bản kinh văn viết tay bay tới. Đối chiếu với bản gốc, đây đúng là kinh văn của Chiến Thần Ma Kinh.
- Văn tự thật thâm ảo, loại kinh văn này không ngờ vẫn mang nét tương tự với văn tự thượng cổ.
Hồng Dịch vừa nhìn bản văn tự đã dịch, đọc vài câu, liền cảm thấy văn phong bên trong vô cùng giản dị, mỗi chữ đều hàm chứa rất nhiều ý nghĩa sâu xa. Loại văn phong dùng vài câu đơn để diễn đạt như vậy chính là phong cách thời thượng cổ.
- Bản Chiến Thần Ma Kinh này quả thực rất thâm ảo, ta phải xem xét thật kỹ lưỡng mới được.
Hồng Dịch đã sớm đạt tới cảnh giới đọc qua một lần liền nhớ như in. Vừa nhìn qua bản kinh văn này, hắn đã ghi nhớ từng câu từng chữ trong đó. Tuy nhiên, ý nghĩa trong kinh văn quả thực rất sâu sắc, ngay cả Hồng Dịch dốc sức nghiền ngẫm cũng khó lòng lý giải ngay được. Cũng khó trách vì sao Thiện Ngân Sa trong lúc tu luyện lại suýt nữa bị tẩu hỏa nhập ma.
- Đúng rồi! Văn chương của chàng rất xuất sắc, phong cách thượng cổ này chắc hẳn chàng cũng đã nghiên cứu qua rồi. Ban nãy khi ta ngưng tụ chiến thần ma tượng, cũng chỉ là dựa trên thần niệm bên trong máu Tà Thần làm cơ s��, nghĩ lại quả thật có chút sai lầm.
Thiện Ngân Sa gật đầu nói.
Hồng Dịch vung tay lên, đặt Chiến Thần Ma Kinh cùng bản kinh văn đã dịch xuống phía xa, rồi nói:
- Ngân Sa, chúng ta đã tới Ngọc Kinh rồi. Hiện giờ đang ở trong nhà của ta, Lục Liễu Sơn Trang. Nàng có muốn ra ngoài thăm thú một chút không? Nàng đã ở trong tiểu thiên thế giới này tu luyện khá lâu rồi, cũng nên ra ngoài hít thở chút khí trời trong lành.
- Cũng được!
Thiện Ngân Sa gật đầu. Hồng Dịch thuận tay vẽ một đường trong hư không, ngay lập tức một cánh cửa xuất hiện, sau đó hai người cùng bước ra ngoài.
- Mộ Dung Yến, cô hãy sử dụng mạng lưới tình báo của mình, thu thập tin tức cũng như nguồn thu nhập của tất cả các hiệu buôn do Đại La Phái mở ra ở Ngọc Kinh! Còn nữa, gần đây cô chắc hẳn đã kết giao được không ít bằng hữu ở Ngọc Kinh, muốn có được sự trợ giúp của bọn họ e rằng sẽ phải dùng đến tiền. Tiền thì ta không thiếu! Ta muốn cắt đứt toàn bộ nguồn tài chính của Vũ Ôn Hầu Phủ cũng như Đại La Phái! Cho dù không thể cắt đứt được, thì cũng phải giáng cho bọn chúng một đòn chí mạng!
Lúc này, một luồng ý niệm của Hồng Dịch đang trò chuyện với Thiện Ngân Sa trong Càn Khôn Bố Đại, cùng lúc đó, thân thể chính của hắn cũng đang bàn bạc với Mộ Dung Yến trong sương phòng phía nam của Lục Liễu Sơn Trang.
- Cái gì? Các hiệu buôn của Đại La Phái? Lại còn cả sản nghiệp của phủ Vũ Ôn Hầu sao?
Mộ Dung Yến nghe được lời này của Hồng Dịch liền giật mình kinh hãi.
- Đại La Phái ở bảy tỉnh Nam Châu có thế lực khổng lồ, ít nhất cũng sở hữu hơn hai nghìn cửa hiệu, sản nghiệp còn ẩn tàng ở rất nhiều châu phủ khác. Nếu muốn tra tìm ra toàn bộ, cần phải có nhân lực, vật lực, tài lực cực lớn! Huống hồ Đại La Phái là nền tảng cốt lõi của bảy đại gia tộc ở Nam Châu. Bảy đại gia tộc này đã tồn tại qua nhiều triều đại, là danh gia vọng tộc hơn ba bốn trăm năm, căn cơ vô cùng vững chắc. Suốt dải Nam Châu, ngay cả Tổng đốc Nam Châu cũng không dám động đến bọn họ!
- Tra!
Hồng Dịch nhếch môi, thốt ra một từ lạnh như băng.
- Ngày mai ta sẽ đến phủ của Ngọc Thân Vương, khi đó sẽ cùng Ngọc Thân Vương thương lượng. Đồng thời, hiện giờ nàng chỉ có bảy mươi vạn lượng. Đối với việc sinh hoạt như vậy thì đủ rồi, tuy nhiên nếu muốn một lần nữa xây dựng lại các cửa hiệu thì còn thiếu rất nhiều. Ta sẽ đưa cho nàng một triệu lượng bạc! Đúng vậy, là một triệu lượng bạc! Nàng phải nghĩ cách tra xét rõ ràng tin tức các cửa hiệu của Đại La Phái cho ta, sau đó phải dốc sức cạnh tranh với chúng, khiến toàn bộ các cửa hiệu đó sụp đổ!
- Một triệu lượng bạc? Ta không nghe lầm chứ! Một triệu lượng bạc! Đây chính là một phần sáu thuế thu nhập một năm của cả triều đình Đại Kiền đấy!
Mộ Dung Yến nghe được lời này của Hồng Dịch, vốn đã kinh sợ trong lòng, giờ lại càng thêm khiếp sợ, vẻ kiêu ngạo vốn có trên khuôn mặt giờ phút này đã trở nên đờ đẫn.
- Chỉ cần nàng giúp đỡ ta thì một triệu lượng bạc này có đáng là bao? Mười triệu lượng bạc ta cũng có thể cấp cho nàng!
Hồng Dịch nói ra những lời này, trong tâm cũng cảm thấy bản thân toát ra một khí chất đại gia. Sau khi có ��ược Càn Khôn Bố Đại, giá trị tổng cộng của tài vật bên trong hắn vượt quá một trăm triệu lượng bạc! Vì thế, hiện giờ hắn tự nhiên toát ra vẻ của một kẻ lắm tiền, hùng hậu hơn rất nhiều so với tài sản của những đại quý tộc hay thế gia mấy trăm năm. Bất kỳ đại quý tộc, đại địa chủ nào đều không thể có được trong tay hơn trăm triệu lượng bạc như thế này. May ra mới có vài đại quý tộc có được lượng tài sản này. Ví dụ như Đại La Phái, một trong bảy đại thế gia ở Nam Châu, tài sản tích lũy mấy trăm năm cũng có thể đạt tới trên trăm triệu, thậm chí là vài trăm triệu lượng bạc. Thế nhưng hầu hết đều là tính trên giá trị của ruộng đất, trang viên, các hiệu buôn, vân vân, hoàn toàn không giống như Hồng Dịch, có thể bất cứ lúc nào cũng xuất ra một trăm triệu lượng bạc trắng.
Thậm chí là cả quốc khố của Đại Kiền cũng không có nổi lượng bạc lớn như vậy. Tuy rằng hàng năm quốc khố Đại Kiền thu về sáu, bảy triệu lượng bạc tiền thuế, thế nhưng lượng chi tiêu trong triều đình cũng rất lớn. Nào là hoàng thất, nào là bổng lộc cho quan viên triều đình, lương thảo cho quân đội mấy trăm vạn người, vân vân... về cơ bản cũng không dư dả là mấy.
- May ra lúc này cũng chỉ có nội khố của hoàng thất Đại Kiền mới có thể nắm giữ một số lượng bạc trắng nhiều như vậy.
Trong lúc nói, một ý nghĩ nảy ra trong đầu của Hồng Dịch. Ở nhiều triều đại, quốc khố triều đình và nội khố của hoàng thất đều hoàn toàn tách biệt. Hồng Dịch không cho rằng hoàng thất Đại Kiền cướp đoạt được nhiều tài phú của Đại Thiện Tự rồi lại đem bổ sung vào quốc khố. Tuyệt đối chỉ dùng để nhét đầy nội khố mà thôi.
Hiện giờ bản thân Hồng Dịch có nhiều tiền như vậy, tất nhiên sẽ không để chúng nằm yên trong Càn Khôn Bố Đại, mà phải bắt tay chuẩn bị thực hiện việc báo thù. Bước đầu tiên chính là sử dụng bạc trắng trong tay để đánh sập toàn bộ các hiệu buôn của Đại La Phái ở Nam Châu. Đại La Phái tuy rất cường đại, thế nhưng không phải là một thể thống nhất. Dưới trướng có rất nhiều người, những người này mỗi ngày đều cần một lượng lớn tiền lương. Nếu một ngày nào đó, một loạt các cửa hiệu bị sụp đổ thì chắc chắn tình hình nội bộ sẽ bắt đầu hỗn loạn. Huống chi toàn bộ tiền lương chi trả cho gia nhân trong phủ Vũ Ôn Hầu đều cần Đại La Phái đứng đằng sau cung ứng. Một khi Đại La Phái gặp phải vấn đề, phủ Vũ Ôn Hầu cũng sẽ lâm vào rắc rối.
- Hừ? Triệu phu nhân, nghe nói mỗi sáng ngươi phải dùng bữa với đủ ba mươi sáu món điểm tâm, mỗi một món cũng tốn sáu lượng bạc, một bữa sáng cũng tốn đến trăm lượng bạc. Ta sẽ từ từ chặt đứt nguồn tài chính của các ngươi! Ngươi cứ ngồi đấy mà ăn đi!
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng. Mộ Dung Yến quả thực là một người rất có năng lực quản lý tài sản. Về vấn đề tài chính hiện giờ, Hồng Dịch hoàn toàn tin tưởng nàng ta có thể hoàn thành xuất sắc.
- Hả? Nàng ta là ai vậy?
Ngay khi Mộ Dung Yến còn đang khiếp sợ thì bên cạnh Hồng Dịch bỗng xuất hiện một khe hở, Thiện Ngân Sa từ bên trong bước ra.
- Ta từng cùng Mộ Dung gia của cô giao dịch buôn bán, chắc hẳn cô là Mộ Dung Yến, người nắm giữ năm trăm hiệu buôn của Mộ Dung thế gia ở Vân Mông Quốc? Ta nhớ rằng có một lần cô cũng từng đến Xuất Vân Quốc của chúng ta để bán nô lệ thì phải?
Thiện Ngân Sa nhìn Mộ Dung Yến rồi nói.
- Cô, cô là Ngân Sa Vương!
Mộ Dung Yến hết sức kinh hãi nói.
- Đúng vậy, Ngân Sa chính là Ngân Sa Vương, cũng là đạo lữ của ta!
Hồng Dịch nói.
Trong giọng nói của Kiền Thúc có chút gượng gạo.
- Đúng rồi, Ngân Sa, thế lực các hiệu buôn của Xuất Vân Quốc các nàng cũng khá lớn mạnh. Hay là chúng ta ngồi xuống bàn bạc một chút. Nếu có thể sử dụng số ngân lượng khổng lồ này mà đánh sập được các hiệu buôn của Đại La Phái thì tốt nhất!
Hồng Dịch phất tay nói.
- Một luồng thần niệm của ta đang bám vào người Hồng Khang, lúc này cũng cảm ứng được không ít thứ! Đối với tất cả bí mật của Đại La Phái, ta cũng đã hiểu được rất nhiều! Hừ! Vài ngày nữa sẽ có một đợt ngân lượng bí mật từ Nam Châu vận chuyển về Ngọc Kinh. Đây là số tiền thường lệ hàng năm mà Triệu gia cấp cho Triệu phu nhân ở phủ Vũ Ôn Hầu. Chúng ta sẽ phái người chặn cướp lấy. Một khi đoạt được, cuối năm nay phủ Vũ Ôn Hầu e rằng sẽ phải lâm vào cảnh khó khăn.
- Ừ. Chàng trả thù như vậy, tuy không dùng đao binh để diệt chúng, thế nhưng quả thực chẳng khác nào cắt da cắt thịt! Chuyện này cứ để Tinh Nhẫn Hòa Thượng đi làm đi! Nói cho cùng, năm đó Đại La Phái cũng cướp đoạt khá nhiều tài vật của Đại Thiện Tự, bây giờ cho lão thu về chút lợi tức cũng không có gì sai!
Thiện Ngân Sa nói.
- Công tử, Huyết Tích Tử ở bên ngoài xin gặp.
Đúng lúc này, Xích Truy Dương bước vào nói.
- Cho hắn vào đi!
Khi vừa về đến Lục Liễu Sơn Trang, Huyết Tích Tử lập tức phóng ngựa phi nhanh về phía Ngọc Kinh Thành, sau đó mới quay lại đây.
- Bái kiến công tử. Ta vừa gặp Vương gia, Vương gia hiện giờ rất mong công tử mau chóng vào kinh thành, đến Vương phủ để gặp mặt! Tình hình ở kinh thành hiện giờ rất căng thẳng!
Huyết Tích Tử vội tiến vào phòng, quỳ một gối xuống nói.
- Ngươi hồi báo với Vương gia rằng ta nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm mai sẽ vào Vương phủ bái kiến người. Đúng rồi, tình hình của Vô Sinh Lão Mẫu thế nào rồi? Vương gia thu xếp ra sao?
Hồng Dịch hỏi.
- Vương gia đã phái cao thủ ngày đêm đi gấp đến Ngô Uyên tỉnh thành.
Huyết Tích Tử nói.
- Ừ, vậy ngươi cứ hồi báo với Vương gia như vậy. Tối nay ta muốn đến Tây Sơn quét mộ cho mẫu thân ta. Sớm ngày mai sẽ đến Vương phủ.
Hồng Dịch phất tay cho Huyết Tích Tử rời đi.
- Trò chuyện lâu như vậy, trời cũng tối rồi, ta phải đi thăm mộ mẫu thân ta đây. Đã một năm chưa đến, chỉ sợ cỏ cây trên mộ đã mọc um tùm, phải đi dọn dẹp sạch sẽ, tế bái một lần mới được.
Hồng Dịch cùng Mộ Dung Yến nói chuyện một hồi, nhìn thấy sắc trời dần sẩm tối, hắn liền đứng dậy. Hắn phân phó hạ nhân chuẩn bị hương, nến, vàng mã, cỏ thơm cùng một số đồ vật để cúng bái. Sau đó, một đội nhân mã khởi hành, đạp băng phá tuyết hướng về phía Tây Sơn.
Một năm trước, lúc Hồng Dịch tế bái mộ mẫu thân, khi đó hắn vẫn chỉ là một kẻ thư sinh đơn độc, rất cô đơn thê lương. Mà hôm nay, sau một năm, Hồng Dịch một lần nữa trở về tế bái mẫu thân, không ngờ lại dẫn theo một đoàn thủ hạ hơn hai mươi, ba mươi người. Tay cầm đủ loại cống vật, rượu, hoa quả, nến thơm, vân vân, trông chẳng khác nào một thế gia giàu có bái tế tổ tiên.
- Mẫu thân, lúc người qua đời bị chôn cất nơi Tây Sơn lạnh lẽo cô quạnh, không chút danh phận. Không sớm thì muộn sẽ có một ngày nhi tử sẽ đại táng cho người, giúp người mở mày mở mặt, bắt Hồng Huyền Cơ dập đầu sám hối trước mộ người! Chỉ cần hắn ở trước phần mộ của người dập đầu sám hối nhận sai, đồng thời mang toàn bộ võ công của Thái Thượng Đạo trả lại cho người thì nhi tử sẽ tạm tha cho hắn.
Vó ngựa đạp lên những mảnh băng vỡ trên mặt đất, ngước đầu nhìn lên vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, Hồng Dịch lặng lẽ suy nghĩ. Muốn Hồng Huyền Cơ trả lại võ công của Thái Thượng Đạo cho mẫu thân, trong lòng Hồng Dịch hiểu rõ, đó chính là buộc hắn tự phế võ công! Thân là Thánh nữ của Thái Thượng Đạo, Hồng Dịch biết rằng mẫu thân mình đã rơi vào lưới tình, truyền công phu của Thái Thượng Đạo cho Hồng Huyền Cơ, lại còn khiến Mộng Thần Cơ mất đi thân thể. Món nợ này với Thái Thượng Đạo, nếu mẫu thân trên trời có linh thiêng thì nhất định sẽ cảm thấy day dứt không yên. Hồng Dịch buộc Hồng Huyền Cơ tự phế võ công, mang công phu trả lại cho Thái Thượng Đạo cũng là vì muốn mẫu thân trên trời có linh thiêng được thanh thản.
- Tây Sơn hỡi Tây Sơn, thật lâu rồi chưa trở lại! Không ngờ vẫn hoang vắng như ngày nào, vẫn y nguyên không thay đổi! Năm ngoái, vào lúc này, khi tuyết còn chưa rơi, ta vẫn còn đang ở trong Thu Nguyệt Tự đây, gặp được Nguyên Phi cô nương, từ đó đưa ta bước qua cánh cổng lớn của con đường tu đạo!
Sau khi đi được khoảng một canh giờ, Hồng Dịch cùng thủ hạ đã tiến đến dưới chân núi Tây Sơn. Đưa mắt nhìn dãy Tây Sơn đen như mực trải dài, thấp thoáng phía xa xa là Thu Nguyệt Tự nằm cô quạnh bên cạnh một gốc cây đại thụ khô héo. Gió thổi qua, những nhánh cỏ khô khẽ xao động, đâu đó văng vẳng tiếng sói tru cáo gào. Đêm tuyết lạnh, gió rét phần phật, cỏ cây khô héo xào xạc lay động, tiếng thú hoang cười vang, vốn là một ý cảnh cực kỳ thê lương lạnh lẽo, thế nhưng trong lòng Hồng Dịch lại cảm thấy thân thiết vô cùng.
- Không biết Nguyên Phi cô nương hiện giờ ở trong hoàng cung có khỏe hay không? Nếu có cơ hội ta nhất định phải gặp nàng một lần.
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng. Sau đó, hắn chậm rãi men theo con đường nhỏ đi lên Tây Sơn. Phía xa xa, nằm giữa sườn núi chính là phần mộ của mẫu thân hắn. Từ xa nhìn qua, một năm chưa đến quả nhiên cỏ dại mọc um tùm xung quanh mộ phần. Tuy phía trên bị tuyết trắng phủ đầy, thế nhưng bên dưới vẫn loáng thoáng lộ ra chút cành lá khô héo.
- Hả?
Ngay lúc Hồng Dịch đang chuẩn bị bước nhanh về phía phần mộ thì... Bước chân của hắn lập tức ngừng lại!
Bởi lẽ, hắn nhìn thấy một bóng người đang đứng trước phần mộ của mẫu thân! Không, nói một cách chính xác, đó chắc chắn là một người! Chỉ là trong đêm tuyết, rừng cây rậm rạp khiến cho thân thể của người này trở nên mờ nhạt, có chút khó nhìn rõ. Càng kỳ quái hơn chính là bóng người đang lặng lẽ đứng trước mộ phần không hề tản ra một chút khí tức nào! Ngay cả một cao thủ như Hồng Dịch, trước đó cũng không hề cảm nhận được dù chỉ một chút khí tức!
Người đang đứng đằng kia tựa như có như không, giống như đã dung nhập vào hư không mênh mông, không để lại một chút vết tích nào. Rồi lại tựa như hoàn toàn hòa vào đất trời, trở thành một thể, khiến người khác không hề cảm nhận được sự tồn tại của hắn! Người thường có thể dùng mắt nhìn thấy hắn, nhưng lại phát hiện ra rằng người này tựa hồ là trung tâm của toàn bộ vũ trụ này. Mỗi hành động, mỗi cử chỉ đều hết sức tự nhiên như thể đất trời này là của hắn, như thể bản thân hắn nắm giữ lực lượng tinh diệu của tạo hóa vậy.
Người đang đứng đưa lưng về phía Hồng Dịch này thân mặc cẩm y, đầu đội tử kim quan. Trong lúc ánh mắt của Hồng Dịch đang nhìn chằm chằm vào lưng hắn thì người này liền mở miệng:
- Hồng Dịch! Ngươi tới viếng mộ mẫu thân ngươi à!
Từng lời từng chữ tựa như sấm sét đánh thẳng vào người Hồng Dịch, khiến ngay cả trái tim của hắn cũng run rẩy! Ngay cả khi đã luyện qua Quá Khứ Kinh, bản tính chân như, vĩnh hằng bất biến, thế nhưng từ trong tim Hồng Dịch vẫn cảm thấy sục sôi mãnh liệt. Hắn nghiến răng ken két, từ trong kẽ răng rít lên ba từ lạnh lẽo như băng:
- Hồng! Huyền! Cơ!
Nội dung này được truyen.free biên soạn và giữ bản quyền.