(Đã dịch) Dương Thần - Chương 27:
– Lần này, Hồng Dịch coi như xong rồi, chắc chắn sẽ không thoát khỏi hình phạt nặng.
– Ừ, lát nữa về xem náo nhiệt mới được.
– Đại phu nhân vốn đã không ưa hắn, hôm nay hắn lại dám đánh người trong nhà. Tuy nói Hồng Quế cưỡi ngựa không cẩn thận, nhưng Tam phu nhân cũng không phải dạng vừa đâu!
– Tôi lại thấy lạ, từ trước đến giờ mỗi lần đụng chuyện, Hồng Dịch đều cố tránh né, sao hôm nay hắn lại cứng rắn như thế?
– Ai mà biết được, chắc là không chịu đựng nổi nữa rồi. Nhưng mà lúc hắn đánh Hồng Quế thành thạo như vậy, không biết hắn luyện võ công ở đâu ra.
– Dù sao thì lần này trở về, hắn thảm rồi.
– Đúng vậy!
Thấy bốn năm gã hộ vệ của Hầu phủ xông vào trường, đám học trò lác đác xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Những học trò trong Tông Học đều quen biết hoặc có thân thích với Võ Ôn Hầu phủ, thật ra cũng biết về địa vị và một vài mối quan hệ phức tạp của Hồng Dịch tại Hầu phủ.
Tóm lại, ai nấy đều cho rằng, lần này Hồng Dịch thảm rồi.
– Đại phu nhân gọi ta về làm gì?
Đối mặt với bốn năm gã hộ vệ mặt không cảm xúc, lại thêm những lời xì xào bàn tán của những người xung quanh, Hồng Dịch lại không hề tỏ ra bất ngờ, lo lắng hay sợ hãi, mà thản nhiên phẩy tay áo, không đứng dậy, chỉ khẽ vuốt chiếc nhẫn trên ngón tay.
– Nhưng mà hôm nay ta đã có hẹn với một vị bằng hữu đến thăm Hầu phủ. Hay là ta cứ đi gặp bằng hữu trư���c rồi hãy về phủ vấn an Đại phu nhân vậy!
Hồng Dịch thư thả nói.
– Đã hẹn gặp bằng hữu? Người ngoài không được tự ý xông vào Hầu phủ. Dịch thiếu gia chắc hẳn cũng rõ quy củ này. Với lại, hôm nay Đại phu nhân gọi người về, nếu như Dịch thiếu gia không về ngay thì thật sự làm khó cho đám hạ nhân chúng tôi.
Một gã hộ vệ nghe Hồng Dịch nói xong, trên mặt gã lộ ra một nụ cười lạnh khó nhận ra. Trong lời nói của hắn tuy khách khí nhưng không ai có thể nghi ngờ rằng nếu Hồng Dịch từ chối, bọn họ sẽ ra tay ngay lập tức.
– Người ngoài ư? Không phải người bình thường. Ừm, không giấu gì, các ngươi đến đây thật đúng lúc, hãy đi sang Quốc Giám phía đối diện, thay ta mời Trấn Nam Công Chúa của Thần Phong Quốc. Nàng nói hôm nay muốn đến thăm Hầu phủ. Ngươi cầm theo chiếc nhẫn sắt này để làm bằng chứng, để khi gặp hộ vệ của nàng còn có bằng chứng làm tin.
Hồng Dịch tháo chiếc nhẫn sắt trên ngón tay đặt lên bàn, rồi nói với gã hộ vệ vừa lên tiếng.
– Trấn Nam Công Chúa muốn đi Hầu phủ! – Bốn năm gã hộ vệ này v���a nghe đến bốn chữ “Trấn Nam Công Chúa” liền lập tức lộ vẻ kinh ngạc tột độ, nhưng ngay sau đó, vẻ nghi hoặc lại hiện lên trên mặt bọn họ, mở to mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn sắt của Hồng Dịch.
Chiếc nhẫn sắt này có hình dạng đặc biệt, mặt trên khắc hoa văn hình hoa cúc, đồng thời điêu khắc những văn tự uốn lượn cực kỳ tinh xảo, chính là văn tự của Thần Phong Quốc. Chiếc nhẫn sắt đó được làm từ Cúc Hoa Vân Văn Cương (một loại thép có hoa văn như hoa cúc), quý hơn cả vàng.
Một gã hộ vệ trong số đó cầm lấy nhẫn sắt, ước lượng trọng lượng, rồi xem xét những văn tự bên trên, sắc mặt lập tức biến đổi.
– Đây đúng là nhẫn của Trấn Nam Công Chúa! Lần trước Trấn Nam Công Chúa đến Vinh Thân Vương phủ xem sách, Đại phu nhân của Vương phủ đã tất bật chuẩn bị mấy ngày liền, nghi lễ chu toàn hết mực. Hoàng Thượng hay tin cũng rất cao hứng… nếu như Công Chúa đến Hầu phủ…!
Mấy gã hộ vệ liếc mắt nhìn nhau, một gã hộ vệ không nhịn được, thấp giọng thì thầm đôi ba câu.
– Hôm nay ta đã có hẹn với Trấn Nam Công Chúa, ngươi mang chiếc nhẫn này đến Quốc Giám, nói Hồng Dịch thỉnh mời. Nếu như nàng đúng hẹn đến mà không thấy ta, nhỡ có lời đồn không hay truyền ra…! – Hồng Dịch nói tiếp.
– Vâng! – Gã hộ vệ này rốt cuộc cũng sợ hãi nếu lỡ gây ra chuyện gì.
– Ngươi đi về báo cho Đại phu nhân chuẩn bị, ta sẽ đi Quốc Giám một chuyến! – Gã hộ vệ đầu lĩnh vội vàng nói, ngay sau đó cầm lấy chiếc nhẫn, vội vã đi tới Quốc Giám.
Lúc này, sau khi nghe cuộc đối thoại giữa Hồng Dịch và đám hộ vệ, ai nấy đều trố mắt, không ngờ sự việc lại có chuyển biến như vậy.
Trấn Nam Công Chúa của Thần Phong Quốc, phong hiệu này không phải do Quốc Chủ Thần Phong Quốc phong mà do Hoàng Thượng Đại Kiền Vương Triều đích thân sắc phong. Năm ấy, Vân Mông Quốc tấn công Ngọc Kinh thành, một đội quân từ vùng biển phía Nam xuất hiện đánh tới. Thần Phong Quốc, lúc bấy giờ là một thuộc quốc của Đại Kiền Vương Triều, đã xuất quân cùng thủy quân để ngăn chặn. Trận chiến thảm liệt, một đòn đánh bại đại quân Vân Mông Quốc.
Sau đó Hoàng Thượng ban thưởng, Quốc Chủ Thần Phong Quốc mới vì con gái lúc đó còn chưa chào đời mà xin phong hiệu Trấn Nam. Nếu sinh con trai thì sẽ là Trấn Nam Hoàng Tử, con gái thì là Trấn Nam Công Chúa.
Hiện tại Trấn Nam Công Chúa đã thành niên, đến Ngọc Kinh thành của Đại Kiền Vương Triều để học tập, tiến cung bái kiến Hoàng Thượng. Cả Hoàng Thượng, Thái Hậu lẫn Hoàng Hậu đều yêu thích nàng, chính thức nhận làm nghĩa nữ, thân phận không hề nhỏ chút nào. Ngay cả khi đến nhà vương công đại thần, các phu nhân trong nhà cũng đều phải giữ nghi lễ chu toàn, bằng không, nếu để Hoàng Thượng hay tin làm xấu lễ nghi của Đại Kiền Vương Triều thì đó đúng là chuyện lớn rồi.
Điều mà các gia đình quý tộc giàu có coi trọng chính là lễ nghi, huống hồ là trước mặt công chúa nước khác.
Mấy gã hộ vệ này tuy không hiểu rõ Hồng Dịch làm sao lại quen biết được Trấn Nam Công Chúa, nhưng Hồng Dịch lại có chiếc nhẫn “hàng thật giá thật”. Trước sự việc trọng đại này, bọn họ cũng không dám chậm trễ chút nào.
Xuỵt…!
Sau khi thấy một gã hộ vệ đi khỏi và một gã khác vội vã chạy về Hầu phủ, Hồng Dịch mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Lạc Vân Công Chúa, xin chớ trách ta mang nàng ra làm bia đỡ tên. Dù sao Hồng Dịch ta mượn uy thế của nàng một chút, chắc chắn sẽ bồi thường sau.” Hồng Dịch thầm nhủ trong lòng.
Ngày hôm ấy tại “Quán Sắt Hào”, hắn đã nhìn thấu thân phận L��c Vân nên mới bắt chuyện, lại còn không màng đến thân phận kẻ đọc sách mà cùng nàng bàn luận tiên đạo tu hành. Trong lòng hắn thực chất đã có ý muốn làm quen.
Hồng Tuyết Kiều chính là quen biết với “Tiểu Lý Quốc Công” Cảnh Vũ Hành. Hai người ở gần nhau, rất có khả năng phát triển tình cảm, sau đó có hy vọng trở thành Quốc Công Phu nhân, nên địa vị trong Hầu phủ mới có thể từng bước leo cao, ngay cả Đại phu nhân cũng phải kiêng kỵ đôi phần.
Nhưng Hồng Dịch kết giao với ai cũng phải xem xét cẩn thận, cũng thấy đối phương ngây thơ vô cùng, khiến hắn liên tưởng đến những tiểu hồ ly trong sơn cốc.
Lý do tại sao hôm nay Hồng Dịch dám ra tay đánh Hồng Quế cũng đã có toan tính từ trước, nếu không thì hắn cũng sẽ lựa chọn tạm thời tránh né.
Lạc Vân từng muốn Hồng Dịch đưa nàng đi chơi, nay thì có đất dụng võ rồi.
“Tuy rằng sau khi chuyện này xảy ra, Triệu phu nhân sẽ rất mất mặt, sau này mọi chuyện sẽ càng khó khăn, nhưng ta vốn dĩ không định ở Hầu phủ bao lâu nữa. Đợi đến khi thi khoa cử xong, thành cử nhân lão gia r���i thì dọn ra ngoài ở cũng là chuyện danh chính ngôn thuận.”
Hồng Dịch nghĩ thầm trong lòng.
– Hồng Dịch… sao bây giờ ngươi mới tìm ta chứ… Ta đang có chuyện muốn nói với ngươi đây này! Nhưng mà tháng này bận bịu quá, toàn phải ở trong Hoàng cung thôi! – Ngay lúc Hồng Dịch đang suy nghĩ, từ cửa thư viện truyền đến tiếng ồn ào, rồi một giọng nói thánh thót vang lên.
Chính là Lạc Vân, cô gái hắn đã gặp hôm ấy ở “Quán Sắt Hào”.
Trong số những nữ nhân hoàng tộc ngoại quốc đang đọc sách ở Quốc Giám, nhờ chiếc nhẫn Cúc Hoa Vân Văn, Hồng Dịch đã điều tra rất kỹ, tự nhiên biết được nàng chính là Trấn Nam Công Chúa.
Hồng Dịch vội vàng đứng lên, chỉ thấy Lạc Vân lần này diện trang phục nữ nhi, để lộ vóc dáng thon thả mềm mại.
Lạc Vân vừa thấy Hồng Dịch, vẫn nói chuyện ngây thơ như thường lệ, lấy chiếc nhẫn trong tay, dúi vào tay Hồng Dịch:
– Ta đã sớm muốn đi Võ Ôn Hầu phủ rồi. Võ Ôn Hầu Gia hẳn là một người rất xuất sắc nhỉ, Phụ Vương ta thường nhắc đến. Đi thôi, chúng ta đến nhà ngươi nói chuyện.
Vừa dứt lời, nàng đã kéo Hồng Dịch ra khỏi học viện.
Lúc này, mọi người trong học viện mới chợt bừng tỉnh.
… …
Võ Ôn Hầu phủ chính.
Trong đại sảnh có hai vị phu nhân đang ngồi, kế bên là một hàng a hoàn đang hầu hạ.
Người phụ nữ ngồi ở vị trí cao hơn đang mặc một thân y phục màu xanh lục nhạt thêu chỉ vàng, tóc búi cao, trên đầu cài trâm khổng tước rỗng ruột bằng xích kim. Bên cạnh, bốn năm a hoàn mặc áo khoác ngắn bằng da ngân thử đứng ngoan ngoãn, a hoàn nào cũng xinh đẹp.
Người phụ nữ này không có nếp nhăn trên mặt, da trắng mịn không tì vết, xem ra chừng ba mươi mấy, gần bốn mươi tuổi. Vầng trán toát lên phong thái cao quý của người có học thức, chỉ có điều đôi lông mày hơi thẳng, toát lên vẻ lanh lợi.
Nàng đang ôm một con mèo con toàn thân trắng muốt trong lòng.
Người phụ nữ này chính là người quản lý bảy tám trăm chuyện nội vụ lớn nhỏ trong Hầu phủ: đại phòng Triệu phu nhân.
– Tỷ Tỷ, trong Hầu phủ này, ai mà không nói Tỷ Tỷ trị gia giỏi giang? Cái thứ người như Hồng Dịch, muội nói thật, nếu ở ph��� công hầu khác, hắn đã sớm bị âm thầm xử lý cho sống dở chết dở rồi. Làm gì có ai khoan dung được như Tỷ Tỷ, hằng năm cấp tiền, hằng tháng cấp gạo, tiền tiêu vặt cũng chưa từng thiếu, chưa từng ngược đãi hắn, lại còn cho hắn yên ổn đọc sách. Nào ngờ, hắn lại là một kẻ vong ơn bội nghĩa như vậy. Hầu Gia bảo hắn không được luyện võ, hắn vẫn lén lút luyện, rõ ràng là muốn tranh giành danh phận cho mẹ hắn – tiện nhân đã chết kia. Cứ nghĩ đến danh phận của tiện nhân kia được đặt trên Tỷ Tỷ, làm hỏng hết quy củ Hầu phủ chúng ta. Tỷ xem, bụng dạ hắn độc ác đến nhường nào, lần này còn làm đả thương Vinh Bàn nhà ta, cả Quế Nhi nữa. Tỷ không thể tiếp tục khoan dung nữa, nhất định phải làm chủ cho muội!
Đúng vào lúc này, người phụ nữ ngồi dưới Triệu phu nhân vừa nói dứt lời. Vị phu nhân này cũng ăn vận rất hoa lệ và phú quý, lúc nói chuyện, đôi môi nhấp nháy không ngừng, miệng lưỡi sắc bén.
– Ta đã biết rõ nguyên do sự việc. Quế Nhi nhà muội cưỡi ngựa đâm trúng người, cũng có chỗ sai. Tuy nhiên, Hồng Dịch lại dám làm trái lệnh cấm của Hầu Gia, lén lút luyện võ, ta không thể không thi hành gia pháp. Bằng không thì Hầu phủ chúng ta trên dưới bảy tám trăm người, biết quản lý thế nào đây?
Ánh hàn quang chợt lóe lên trong mắt Triệu phu nhân, nhưng ngữ khí lại rất bình tĩnh.
– Ta đã phái người đi gọi Hồng Dịch rồi, dù có cho hắn mười lá gan cũng không dám không đến.
Ngay lúc này, một gã hộ vệ hối hả chạy vào.
– Chuyện gì? Đã dẫn được Hồng Dịch đến rồi ư? Vậy thì dẫn hắn vào, trước tiên cứ bắt hắn quỳ ở sân đã! – Triệu phu nhân nhìn thấy gã hộ vệ, ngữ khí vẫn vô cùng bình tĩnh, bàn tay vẫn vuốt ve con mèo.
– Trấn Nam Công Chúa muốn đến Hầu phủ chúng ta, hiện giờ đang trên đường tới! Thuộc hạ đến trước một bước để thông báo cho Phu nhân biết ạ! – Gã hộ vệ vội nói.
– Cái gì?
Triệu phu nhân lập tức đứng dậy.
– Nhanh, xông hương, mau sai toàn bộ a hoàn lớn nhỏ sửa soạn, ra cửa nghênh đón, ngàn vạn lần không được để xảy ra sai sót về lễ nghi!
Triệu phu nhân lập tức hạ lệnh! Thần sắc khẩn trương.
Độc giả có thể tìm đọc bản dịch hoàn chỉnh và được biên tập kỹ lưỡng này tại truyen.free.