(Đã dịch) Dương Thần - Chương 271:
Hám Thiên Cung trong tay Thiện Ngân Sa bỗng phát ra những tiếng ‘răng rắc’ như thể sắp vỡ.
Rồi hai chiếc đầu thú ở hai đầu Hám Thiên Cung chớp lên một tia sáng, sau đó nhanh chóng vụt tắt, trở nên ảm đạm.
– Không ngờ Hồng Huyền Cơ lại có thể hủy đi bốn mũi Vô Cực Tiễn kia!
Thiện Ngân Sa thấy vậy bèn thở dài một hơi, dường như tiếc nuối khi nhìn thấy thần khí này bị hủy hoại.
– Tu vi của hắn quả thật khủng khiếp, nhưng vẫn không giết được ta!
Hồng Dịch vung tay, một vết nứt bỗng hiện ra giữa hư không, để Thiện Ngân Sa mang Hám Thiên Cung và năm mũi Vô Cực Tiễn còn lại đi vào bên trong.
Lúc này, Hồng Dịch cùng hơn ba mươi người đã ở trên đỉnh một ngọn núi cao, cách nơi ban nãy hơn năm mươi dặm.
Ngọn núi này hoàn toàn trơ trụi, bốn phía bên dưới là những vách đá nhẵn bóng. Thỉnh thoảng, những nhánh cây nhỏ vươn ra từ các khe đá, cách mặt đất chừng hơn mười trượng, không ai có thể với tới được.
Từ đỉnh núi này, Hồng Dịch lặng lẽ vận thần hồn. Mơ hồ, y có thể nhìn thấy Thu Nguyệt Tự và mộ phần của mẫu thân nằm cách đó không xa. Những luồng khí tức dương cương cuồn cuộn thổi khắp bốn phía, dù gió đêm có mạnh đến mấy cũng không thể xua tan, cùng lắm chỉ làm chúng hơi dao động.
Lúc này, bóng dáng Hồng Huyền Cơ đã biến mất, chỉ để lại Thu Nguyệt Tự tan hoang cùng những mảnh núi đá, cỏ cây văng tứ tung khắp nơi.
– Mẫu thân trên trời có linh thiêng, khi nhìn thấy con và Hồng Huyền Cơ giao đấu trước mộ phần người, liệu người sẽ vui mừng hay than thở đây? Ôi!
Hồng Dịch thở dài một tiếng, giọng nói phảng phất trong gió đêm mang theo nỗi thê lương vô hạn, khiến lòng người lạnh giá.
Quả thật, chứng kiến trận đại chiến kinh thiên động địa giữa hai cha con này, ngay cả Xích Truy Dương, Chu đại tiên sinh, Lôi Liệt cũng đều trầm mặc, không nói nên lời, trong lòng ngập tràn đủ loại cảm xúc.
Trận đại chiến giữa hai cha con này tuy không phân thắng bại, nhưng quả thực là một cuộc đối đầu làm trái điều tối kỵ nhất trong luân lý đạo đức từ xưa đến nay.
Tuy nhiên, không ai trong số những người có mặt có thể thấu hiểu nỗi lòng Hồng Dịch. Trong lòng y ngập tràn nỗi thương tâm không nói nên lời. Phụ thân lại hại chết mẫu thân, thân làm nhi tử, có thù mà không báo được. Đạo lý ẩn chứa trong chuyện này, e rằng từ nghìn xưa đến nay, không một ai thực sự có thể minh bạch một cách thấu đáo.
– Nếu con không giết Hồng Huyền Cơ, chỉ sợ hắn sẽ giết con! Con giết Triệu Phi Dung cũng vì ả ta mu���n giết con. Con giết Yến Chân Tông cũng vì hắn muốn giết con. Con giết Ngô Văn Huy cũng vì hắn muốn phế võ công của con.
Hồng Dịch đưa mắt nhìn về xa xăm, khẽ cau mày, dường như đang chìm vào trầm tư.
Vừa ban nãy, khi động thủ với Hồng Huyền Cơ, trong tâm Hồng Dịch không hề có nửa phần do dự. Thế nhưng sau khi giao đấu xong, trong lòng y lại dấy l��n đủ loại cảm xúc ngổn ngang. Thứ cảm xúc này không phải là mặc cảm đạo đức khi động thủ với người cha đã sinh ra mình, mà chỉ là vì y cảm thấy sự việc này quá đỗi kỳ diệu, cảnh đời quá mức éo le, khúc khuỷu mà thôi.
Mẫu thân đã khuất núi, phụ thân lại muốn giết mình. Hiện giờ chỉ có duy nhất vị cữu cữu (anh của mẹ) thần thông quảng đại, pháp lực vô biên. Thế nhưng mơ hồ, sau này y lại e rằng người đó sẽ trở thành đối thủ của mình.
Xung quanh đều là thân nhân nhưng lại là địch nhân, trải nghiệm này quả thực khiến Hồng Dịch không biết nên khóc hay nên cười. Trong lòng y lúc này bỗng thấy thế sự nhân sinh thật vô lý, hoang đường.
– Hồng Dịch, đừng suy nghĩ nhiều nữa! Trong mắt những kẻ tu đạo như chúng ta, tình cảm thế nhân thực ra rất đạm bạc. Đến khi chàng thi giải chuyển thế, chàng sẽ hiểu rõ điều này thôi. Chúng ta là những quỷ tiên trong thiên hạ, đã siêu thoát thế tục. Đối với con người, chỉ có hai loại: một là bằng hữu, một là địch nhân, ngoài ra không còn loại nào khác.
Thiện Ngân Sa thấy Hồng Dịch thở dài, không nén được lên tiếng.
– A Dịch, huynh đang nghĩ về quan hệ cha con với Hồng Huyền Cơ sao? Cùng lắm thì huynh cứ chuyển thế đi, bỏ lại thân xác này cho Hồng Huyền Cơ giết, coi như là trả lại cho hắn! Giao thân xác lại cho hắn thì tất cả coi như thanh toán sòng phẳng, về sau tìm hắn đánh một trận, giết chết hắn, đến lúc đó hắn còn gì để nói nữa! Người trong thiên hạ cũng không còn gì để nói huynh nữa!
Đúng lúc này, đại kim chu lanh lảnh kêu lên.
– Chuyển thế kiếp này sao?
Hồng Dịch nghe Thiện Ngân Sa và đại kim chu nói, suy nghĩ cẩn thận rồi đáp:
– Đối với con người chỉ có hai loại, một loại là bằng hữu, một loại là địch nhân sao? Bất chấp đạo đức đại nghĩa, bất chấp ân oán tình cừu, hay đạo lý chính tông của đạo gia từ thời thượng cổ "ở hiền gặp lành, ác giả ác báo" sao? Tâm của ta tức là thiên ý, người làm ngược với tâm của ta là nghịch thiên sao? Loại tâm cảnh này, nếu ta thi giải chuyển thế nhiều lần thì biết đâu có thể hiểu được. Tuy nhiên, lúc này ta vẫn chưa nên thi giải. Mọi nhân tình thế thái của kiếp này tốt nhất phải tự bản thân chấm dứt tất cả, bằng không sẽ vô công vô đức, sao có thể chuyển thế, đi đến kiếp sau được? Tâm niệm không thông suốt, chỉ sợ tu vi khó có thể tăng tiến thêm được. Chúng ta là người tu đạo, tu công đức chứ không tu phúc đức! Ta không quan tâm người trong thiên hạ nói ta ra sao! Chuyện tình của kiếp này thì phải giải quyết trong kiếp này! Phải khiến Hồng Huyền Cơ gánh chịu hậu quả của việc hắn đổi trắng thay đen, đảo lộn trái phải!
Dứt lời, Hồng Dịch vung tay lên.
– Trước khi trở về, chúng ta phải sửa sang lại mộ phần, mang tro cốt mẫu thân ta lên, tìm một nơi phong thủy tốt an táng lại cho người.
– Hiện giờ chúng ta không nên trở lại mộ phần! Rất có thể Hồng Huyền Cơ đang ẩn nấp đâu đó quanh đấy! Lỡ xảy ra chuyện gì, chúng ta nhất định sẽ bị hắn tập kích! Hắn thực sự đã tu luyện thành nhân tiên rồi, quyền ý có thể bao phủ hơn mười dặm. Ánh mắt trấn trụ, thần ý xuất ra cũng đủ để đánh tan thần hồn của quỷ tiên!
Thiện Ngân Sa vội vàng ngăn cản ý định của Hồng Dịch.
– Nếu Hồng Huyền Cơ suy bại đến mức phải ẩn nấp đánh lén thì cũng chẳng có gì phải sợ hắn nữa! Vừa rồi khi ta đấu pháp với hắn, ta cảm thấy hắn vẫn chưa thi triển toàn lực. Ta đoán rằng hiện giờ tình hình trong kinh thành khá căng thẳng, rất có thể sẽ phát sinh một mối nguy hiểm đáng sợ! Hắn không thi triển toàn lực là để tránh bị ta đánh trọng thương, khiến thực lực suy giảm! Huống hồ hiện giờ hắn biết ta đã tu thành quỷ tiên, cùng lắm cũng chỉ tiêu diệt được thân thể của ta, khó có thể diệt được thần hồn của ta. Quan trọng hơn, hắn thực sự tin ta sẽ đến Võ Ôn Hầu phủ giết chết mụ tiện nhân Triệu phu nhân kia.
Ban nãy, Hồng Dịch hướng về phía Hồng Huyền Cơ nói rằng muốn đi giết Triệu phu nhân, tất nhiên sẽ khiến Hồng Huyền Cơ sợ ném chuột vỡ đồ.
Tuy nhiên, Hồng Dịch không ngốc đến mức lao thẳng đến Võ Ôn Hầu phủ để giết Triệu phu nhân. Chưa kể trong phủ e rằng còn có cao thủ khác ẩn mình, việc giết Triệu phu nhân sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, e rằng rất bất lợi. Huống chi, khi giết người, bản thân sẽ phải đánh nhau kịch liệt, lỡ tay làm tổn thương người ngoài. Giết thù nhân là việc thiên kinh địa nghĩa, thế nhưng đả thương người vô tội hoàn toàn không phải ý muốn của Hồng Dịch! Điều càng không tốt hơn là trong triều đình Đại Kiền chắc chắn có cao thủ. Bản thân khi xuất thủ chắc chắn sẽ gây nên động tĩnh quá lớn, nếu bị kẻ khác để ý thì tất cả kế hoạch sau này đều rất khó có thể thực hiện được.
Ngọc Kinh vốn là nơi tàng long ngoạ hổ. Ở ngay giữa lòng thành Ngọc Kinh, trực tiếp lao thẳng đến phủ đệ của một trọng thần triều đình, giết chết chính thất phu nhân, loại việc này một khi lan truyền ra ngoài, thiên hạ tuy rộng lớn cũng không có chỗ nào cho Hồng Dịch dung thân, còn nói gì đến việc phụ trợ Ngọc Thân Vương nữa.
Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng biết, lời này nhằm vào Hồng Huyền Cơ, tạo thành một mối uy hiếp lớn cho hắn, khiến hắn lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng!
Hồng Dịch vừa nói vừa vận khởi lực lượng của bảy tôn thần linh, đưa mọi người bay lên không trung, phóng thẳng về phía mộ phần.
Quả nhiên, ở nơi đó, xung quanh mộ phần hoàn toàn không một bóng người. Hồng Huyền Cơ đã rời đi, trên mặt đất chỉ còn lác đác những mảnh vụn của bốn mũi Vô Cực Tiễn gãy lìa.
Vô Cực Tiễn đã bị phế bỏ hoàn toàn.
Chứng kiến tình cảnh ấy, ai ai cũng cảm thấy lạnh run trong lòng, từ sâu thẳm nội tâm đều thấy lực lượng của nhân tiên quả thật thâm sâu khôn lường.
Hồng Dịch cũng không nhìn đến bốn mũi Vô Cực Tiễn này. Y đi thẳng đến trước mộ phần của mẫu thân, ánh mắt hừng hực như hỏa diễm, sáng long lanh.
Sau đó, Hồng Dịch cúi người, ba quỳ chín lạy, đốt nến thơm, lặng lẽ dãi bày mọi chuyện trong lòng. Ước chừng nửa canh giờ sau, y mới đứng dậy, cầm lấy một cái cuốc đất, từ hai bên xới đất trên mộ phần lên.
Hồng Dịch là đại cao thủ cấp đại tông sư, thể lực mạnh mẽ. Khai quật mộ phần không tốn nhiều sức lực, chỉ chốc lát sau, mộ phần hoàn toàn được đào lên, bên trong lộ ra một chiếc bình gốm trắng.
Chiếc bình gốm trắng này được chôn rất lâu trong bùn đất nên cũng bị phủ một lớp màu vàng đất.
Nhìn thấy chiếc bình gốm trắng này, Hồng Dịch nhẹ nhàng dùng tay phủi qua, trong lòng không nén nổi nỗi bi thương. Ngay cả khi đã là quỷ tiên, siêu thoát sinh tử, y vẫn không kìm được những giọt lệ lăn dài trên khuôn mặt.
Bên trong chiếc bình gốm trắng này chính là tro cốt của mẫu thân y.
Tám năm trước, tro cốt trong chiếc bình này chính là một nữ tử khuynh quốc khuynh thành, mới hai lăm, hai sáu tuổi, ôn nhu, từ ái, điềm tĩnh, ưu nhã, văn chương xuất chúng.
Giờ đây chỉ còn lại một nắm tro tàn, an giấc nghìn thu trong lòng đất lạnh lẽo, bầu bạn cùng cỏ cây đá núi.
Trước mộ phần, ngay cả một bóng người đến thăm viếng cũng không có.
– Mẫu thân, người yên tâm, sớm muộn gì cũng có một ngày nhi tử sẽ bắt Hồng Huyền Cơ quỳ xuống trước mặt người, nhận lỗi với người! Đồng thời nhi tử sẽ lôi mụ tiện nhân Triệu phu nhân kia đến đây, giết chết mụ ta trước mộ phần người, báo thù cho người!
Đưa tay vuốt ve chiếc bình gốm một hồi lâu, Hồng Dịch lại thở dài một tiếng, rồi cất nó vào trong Càn Khôn Bố Đại.
– Đi thôi! Quay về Lục Liễu Sơn Trang! Hôm nay ta mệt mỏi quá rồi!
Đoàn người liền trở lại Lục Liễu Sơn Trang!
Ngọc Kinh thành, trong phủ đệ Võ Ôn Hầu.
Trong Lang Thư Ốc.
Hồng Huyền Cơ, một thân cẩm y, đầu đội tử kim quan, cằm không râu, trông vừa giống một đại học vấn gia, vừa giống một văn nhân phong lưu anh tuấn, đang ngồi trên ghế.
Hắn vẫn bất động.
Lúc này trời đã về khuya, bên ngoài khung cửa sổ, ánh trăng lặng lẽ chiếu vào phòng. Gió đêm lành lạnh hiu hiu thổi khiến cảnh vật trở nên thê lương, ảm đạm.
Tuy bên ngoài thê lương ảm đạm, nhưng bên trong thư phòng lại tỏa ra ánh nến dịu dàng, hồng tụ thiêm hương (ý chỉ mỹ nữ mặc trang phục diễm lệ bồi người thư sinh đọc sách lúc đêm khuya).
Điều người đọc sách hâm mộ nhất là gì?
Đó không phải là động phòng hoa chúc, cũng không phải là đề tên bảng vàng. Mà là vào lúc đêm khuya vắng vẻ, châm vài ngọn nến hồng, đốt hương thơm, rồi được mỹ nhân đứng bên cạnh bầu bạn, mài mực, khêu đèn cho mình.
Hồng tụ thiêm hương dạ độc thư, đây là điều kiện đọc sách mà rất nhiều sĩ phu mơ ước có được.
Lúc này, Hồng Huyền Cơ hoàn toàn được hưởng thụ điều đó.
Trong lúc hắn lặng lẽ ngồi đó, một nữ tử vóc người thon thả, tóc mây vấn cao, hàng mi như vẽ, thân mặc chiếc áo mỏng màu xanh biếc đứng bên cạnh hắn. Nàng dùng một cây trâm ngà voi vô cùng tinh xảo, khẽ gạt một chút hoa đèn ngưng kết quanh nến.
Phừng!
Hoa đèn nhất thời bùng lên, hương thơm tràn ngập thư phòng.
Chiếc đèn có hình dạng hoa sen, được chạm khắc từ ngọc. Dầu đốt là một loại dầu thơm được trộn lẫn mật ong cùng một số loại dược liệu, loại dầu này gọi là Thiên Hương Du (Du là dầu).
Loại Thiên Hương Du này, một giọt giá trị ngang với một lượng hoàng kim. Bởi lẽ, thứ dầu này khi cháy không hề sinh ra khói, mà còn tản ra một loại hương thơm thoang thoảng, khiến tinh thần trở nên tỉnh táo, cực kỳ có lợi cho thân thể.
– Huyền Cơ, sao muộn thế này mới về? Giờ này cửa thành đã đóng rồi. Chàng vừa ra ngoài thành sao? Chắc hẳn là đến Thu Nguyệt Tự ở Tây Sơn, thăm mộ phần của Mộng Băng Vân phải không?
Nữ tử đang gạt hoa đèn này cất giọng nói mang theo chút ngữ khí đầy u oán.
– Phi Nhi, đúng là ta đi Tây Sơn. Tuy nhiên, lúc trở về lại gặp phải một chuyện.
Hồng Huyền Cơ vẫn ngồi đó, khuôn mặt không hề bộc lộ chút cảm xúc nào khi nói chuyện, giống hệt một khối sắt lạnh lẽo.
– Chân Tông đã chết rồi. Chết trên biển, thần hình câu diệt.
Nữ tử này lặng lẽ nghe Hồng Huyền Cơ nói. Nghe xong, nàng ta bèn dùng một ngữ khí như việc này không hề liên can gì đến mình mà đáp:
– Phi Dung cũng chết rồi. Con bé là nữ nhi của chúng ta! Nó bị Hồng Dịch, con của chàng với Mộng Băng Vân, giết chết đấy! Chuyện này Khang nhi cũng đã nói cho thiếp biết rồi! Thiếp vượt ngàn dặm xa xôi đến Ngọc Kinh tìm chàng lúc này, hy vọng có một câu nói của chàng! Chỉ cần chàng gật đầu, thiếp lập tức có thể lôi Hồng Dịch tới đây, cho dù hắn được Mộng Thần Cơ bảo hộ cũng không thể trốn thoát được!
Giọng nói của nàng ta tuy hơi to một chút, nhưng Hồng Huyền Cơ vẫn bất động như cũ.
Thân phận nữ tử này chính là tông chủ Đại La Phái!
– Phi Nhi, việc của Hồng Dịch, đích thân ta sẽ giải quyết. Nàng không nên động vào nó! Sớm muộn gì ta cũng sẽ trả lại cho nàng một công đạo!
Hồng Huyền Cơ lặng lẽ nói, giọng điệu mang theo sự lãnh đạm hờ hững.
– Hồng Dịch kia là nhi tử của chàng, lẽ nào Phi Dung không phải nữ nhi của chàng hay sao? Thiếp thật sự không thể hiểu nổi, vì sao từ đầu đến giờ chàng vẫn không để thiếp xuống tay hạ sát thủ với Hồng Dịch! Lẽ nào Mộng Băng Vân vẫn chiếm vị trí quan trọng đến vậy trong lòng chàng sao? Không thể như thế được! Bằng không chàng không thể nào đột phá nhân tiên như thế này được! Chàng xem, bức tranh hoa mai trên vách tường chẳng phải tự tay chàng đốt rồi sao!
Nữ tử được Hồng Huyền Cơ gọi là "Phi Nhi", tông chủ Đại La Phái, nhăn mày lại, tựa như cực kỳ tức giận. Sau đó nàng lập tức dịu xuống, ôn nhu nói.
– Phi Nhi, nàng từ lúc nhận được tin tức của Khang nhi xong liền để Chân Tông ra biển truy sát Hồng Dịch, hình như việc này cũng không hỏi qua ý kiến của ta thì phải? Nàng có điều khúc mắc trong lòng, ta cũng không muốn trách nàng làm gì.
Nhìn thấy "Phi Nhi" thở dốc mấy cái, Hồng Huyền Cơ thở dài một tiếng.
– Năm đó nàng vì ta cùng Mộng Băng Vân ở cùng một chỗ, trong cơn tức giận mới gả cho Chân Tông. Khi ấy nàng đã hoài thai Phi Dung, thời điểm đó ta còn không trách nàng, huống chi là lúc này? Chỉ là hiện giờ nàng đừng nên nóng vội, việc của Hồng Dịch nhất định phải do chính ta giải quyết! Lúc này Mộng Thần Cơ còn chưa bị tiêu trừ, trong cung còn có yêu tiên, thái tử lại không an phận! Ôi! Thật sự có quá nhiều việc, mọi việc phải cẩn thận hành sự, không nên nóng vội. Hơn nữa, nếu nàng gặp phải Hồng Dịch thì cũng chưa chắc là đối thủ của nó.
– Huyền Cơ! Sao chàng lại bảo vệ nhi tử của chàng như thế?
Vị tông chủ Đại La Phái "Phi Nhi" này rốt cục cũng nổi giận.
– Cho dù đằng sau nó là Mộng Thần Cơ, nhưng hiện giờ thiếp đã vượt qua một trọng lôi kiếp, hơn nữa còn dùng "Đại Hoàn Hồn Phật Hương" của Đại Thiện Tự để khôi phục sự suy yếu của thần hồn. Ngoài ra, trên thân thiếp còn có Liệt Thần Ngẫu, trong khi đó C��u Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ đã bị phá, thần hồn của hắn cũng bị tổn thương không nhẹ. Chẳng lẽ đến lúc này hắn còn có thể bảo vệ tên ngoại sanh (con của em gái) của mình sao?
– Được rồi! Nói tóm lại, nàng phải nhớ kỹ lời này của ta là được rồi! Hồng Dịch dù sao cũng là nhi tử của ta, việc của nó phải do đích thân ta giải quyết! Phi Nhi, nàng không cần phải tham gia vào! Ta nhất định sẽ cho nàng một công đạo!
Hồng Huyền Cơ khẽ miết lấy tay ghế, ánh mắt chợt lóe lên một tia sắc bén, sau đó nói.
– Ta có điều khó xử trong lòng, sau này nàng sẽ hiểu thôi. Nhân vật như Mộng Thần Cơ thì khỏi nói, cho dù là Thánh nữ Tô Mộc của Thái Thượng Đạo kia, tuy rằng lúc này nàng đã vượt qua một trọng lôi kiếp, nhưng nếu động thủ với nàng ta, thì nàng vẫn không thể chiếm được bất cứ lợi thế gì đâu. Nàng đến Ngọc Kinh là tốt rồi, nếu nàng ở Nam Châu, ngược lại càng khiến ta lo lắng về sự an toàn của nàng. Hiện giờ nàng không cần trở về nữa, cứ ở trong phủ đệ của ta đi, đợi sau khi mọi việc trong kinh thành lắng xuống, triều đình xã tắc ổn định, nàng hãy trở về.
– Sự an toàn của thiếp? Ai có khả năng giết được thiếp đây?
Vị tông chủ Đại La Phái "Phi Nhi" này đột nhiên bật cười.
– Chàng nói rằng vị Thánh nữ Thái Thượng Đạo Tô Mộc kia khi cùng thiếp giao đấu thì năm ăn năm thua sao? Ngược lại thiếp muốn xem ả ta có bản lĩnh gì? Chàng sợ thiếp làm bị thương ả ta sao? Chẳng lẽ lúc này chàng vẫn còn tâm tư thời trẻ sao? Muốn sa vào vết xe đổ với Tô Mộc như Mộng Băng Vân trước đây sao?
– Đủ rồi!
Hồng Huyền Cơ mở miệng thốt ra hai chữ, cắt ngang lời nói của tông chủ Đại La Phái "Phi Nhi".
– Thôi được, thiếp không nói nữa. Tuy nhiên, Dao Thanh Tuệ của Dao Trì Phái cùng với hai nữ nhi của nàng ta cũng đã đến Ngọc Kinh rồi. Các nàng sớm muộn gì cũng sẽ đến đây tìm chàng. Thiếp cũng biết Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình đều là nữ nhi của chàng. Trong đó, Dao Nguyệt Như tu vi tinh thâm, không ngờ đã đột phá bình chướng sinh tử, đạt tới cảnh giới quỷ tiên! Còn Dao Nguyệt Đình kia cũng là đỉnh cấp đại tông sư võ đạo, sớm muộn gì cũng sẽ đột phá bình cảnh, hoán huyết thành công, bước vào cảnh giới võ thánh. Hai đứa con trai trưởng của chàng, Hi nhi, Khang nhi còn kém các nàng ta rất xa.
– Tất cả cũng là những chuyện năm xưa mà thôi.
Hồng Huyền Cơ khẽ nhắm mắt lại.
– Nhiều năm rồi cũng chỉ có một mình nàng dám đứng trước mặt ta đề cập đến chuyện này. Tuy nhiên, Phi Nhi, những lời ta vừa nói nàng phải nhớ thật kỹ, không được tìm đến Hồng Dịch gây chuyện! Hồng Dịch để tự ta đối phó, chắc chắn sẽ cho nàng một công đạo. Nếu nàng muốn động thủ với Tô Mộc, ta cũng không ngăn cản nàng. Tuy nhiên, đạo thuật của Thái Thượng Đạo không thể coi thường được, điều này chắc hẳn nàng cũng phải hiểu rõ. Ta truyền cho nàng một Thiên Kinh Văn, nàng cứ ở đây tìm hiểu Thiên Kinh Văn này, không nên rời khỏi phủ đệ của ta.
Vừa nói, Hồng Huyền Cơ vừa đưa tay cầm một cây bút lông trên bàn rồi trải giấy ra.
– Phi Nhi, mài mực cho ta nào, nhiều năm rồi nàng chưa mài mực cho ta đấy!
– Đây là...
Tông chủ Đại La Phái "Phi Nhi" cầm thỏi mực thơm trên tay, trong lúc mài mực liền đưa mắt nhìn Hồng Huyền Cơ viết. Thế nhưng Hồng Huyền Cơ không viết chữ trước, mà trên giấy vẽ vài nét bút, phác họa hình dạng một ngôi bảo tháp tứ diện.
Chiếc bảo tháp tứ diện này tuy chỉ được phác họa bằng vài nét bút, nhưng lại ẩn chứa một loại ý cảnh bao hàm cả bốn phương thiên hạ, bao trùm cả bầu trời uy nghiêm rộng lớn.
– Đây là...
– Đây là đạo thuật của Thái Thượng Đạo. Đáng tiếc Thái Thượng Đan Kinh không có trong tay ta. Đồ hình của chiếc Thái Vũ Tháp này ta cũng chỉ có thể dựa vào lĩnh ngộ trong tâm mà vẽ lại, so với đồ hình chân chính trong Thái Thượng Đan Kinh còn kém rất xa. Tuy nhiên, thứ này đối với nàng mà nói thì sẽ giúp cho tu vi đạo thuật của nàng tăng lên rất nhiều. Ta mang Thiên Kinh Văn "Vũ" này viết ra cho nàng, hy vọng nàng tham ngộ được. Việc của Phi Dung không nên suy nghĩ nhiều nữa.
Giọng nói Hồng Huyền Cơ không bộc lộ bất cứ tia cảm xúc nào.
Truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn khám phá.