Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 272:

Đêm tĩnh lặng! Bên ngoài gió cũng ngừng thổi. Những bông tuyết lất phất giữa bầu trời đêm, khẽ khàng rơi xuống. Ngọc Kinh Thành sau vài ngày nắng ráo thì lại bắt đầu đổ tuyết. Từ sâu bên trong kinh thành truyền đến tiếng canh phu, loáng thoáng đâu đó văng vẳng vài tiếng chó sủa. Tiếng chó sủa đêm cũng lúc gần lúc xa, nhỏ như sợi tơ, dường như là do khí trời càng lúc càng se lạnh, khiến cho những chú chó dù có lông dày đến mấy cũng chịu không nổi, chúng cất tiếng sủa như để chống lại cái rét cắt da. Khí trời càng lúc càng giá rét. Trong Lang Thư Ốc của Hồng Huyền Cơ lại tràn ngập không khí ấm áp như mùa xuân. Nữ tử được gọi là Phi Nhi, tông chủ của Đại La Phái, đang lặng lẽ đọc thiên kinh văn "Vũ" do chính tay Hồng Huyền Cơ chép lại cùng với đồ hình Thái Vũ Tháp. Nàng cũng không ngờ rằng Hồng Huyền Cơ lại thực sự thấu triệt thiên kinh văn đạo thuật tối cao trong Thái Thượng Đan Kinh! Dần dần, vị tông chủ của Đại La Phái này chìm đắm trong bản kinh văn. Còn Hồng Huyền Cơ sau khi viết xong thiên kinh văn "Vũ" thì cũng không đi ngủ ngay, vẫn lẳng lặng ngồi trước bàn đọc sách, hai mắt lấp lánh, con ngươi trong suốt như ngọc lưu ly, chớp lóe như điện xẹt, tựa như có muôn vàn cảnh tượng liên tục hiện ra, biến đổi không ngừng trước mắt hắn. Nếu như lúc này có người nhìn vào đôi mắt hắn, thì chắc chắn sẽ nhận ra rằng đây không phải là con người, mà là một vị thần vương thống lĩnh chư thần. Thứ khí chất do tu luyện Chư Thiên Sinh Tử Luân mà thành, đã hoàn toàn bộc lộ đến mức cực hạn trên cơ thể hắn. – Chân Không Đại Thủ Ấn trong Vị Lai Vô Sinh Kinh mà thần hồn tu luyện đến mức bất diệt, rốt cuộc là đạo thuật gì vậy? Tuy rằng ta còn chưa dốc toàn lực, thế nhưng một tiếng gầm vang trời lở đất của ta, cùng khí huyết dương cương và quyền ý cuồn cuộn như vậy, lại không thể đánh tan hoàn toàn thần hồn của nó sao? Chỉ với năm phần lực lượng, thúc đẩy một tiếng gầm lớn, thì cho dù là cao thủ Lôi Kiếp, cũng không thể nào bảo trì thần niệm trọn vẹn trong khoảnh khắc, chắc chắn sẽ bị chấn nát. Hồng Dịch, ngươi không hổ là “nhi tử tốt” của Hồng Huyền Cơ ta, ngay cả ta cũng đã nhìn lầm ngươi rồi. Thậm chí Khang Nhi, Hi Nhi còn kém xa ngươi. Thứ ngươi tu luyện không phải là đạo thuật của Thái Thượng Đạo, hình như ngươi tu luyện đạo thuật của Đại Thiện Tự thì đúng hơn! Phi Nhi muốn đi đối phó với ngươi, ta e rằng hiện giờ nàng cũng không phải đối thủ của ngươi! Thái tử à thái tử, người đã sốt ruột đến vậy rồi sao? Còn cả Bạch Viên Vương, Nguyên Phi... những yêu nghiệt này. Ngay cả Vô Địch Hầu dường như cũng có dị tâm, nếu không kịp thời kiềm chế thì sao đây? Tên nghịch tử này, hôm nay đã thoát khỏi tay ta, e rằng sau này tu vi của nó sẽ ngày càng cao thâm, đến lúc đó thì khó mà chế ngự được nó nữa. Hồng Huyền Cơ ngồi trước chiếc bàn sách rộng lớn, ánh mắt lóe lên không ngừng. Ngồi trong thư phòng, hắn miên man suy tư về trận giao đấu với Hồng Dịch, con trai mình tại Tây Sơn, Thu Nguyệt Tự, trước mộ phần của Mộng Băng Vân. Bằng thân phận Nhân Tiên tôn quý của hắn, lại không ngờ không thể bắt được đứa nghịch tử này. Đặc biệt là những đạo thuật mà Hồng Dịch thi triển thật sự nằm ngoài mọi dự đoán của hắn. Vốn dĩ hắn cho rằng thứ Hồng Dịch tu luyện là đạo thuật của Thái Thượng Đạo. Thế nhưng từ trận giao thủ ngày hôm nay, Hồng Dịch lại thi triển ra thứ đạo thuật không hề có nửa điểm liên quan gì với Thái Thượng Đạo, trái lại, lại là dòng đạo thuật của Đại Thiện Tự. Hồng Huyền Cơ là người như thế nào chứ? Võ công, đạo thuật khắp thiên hạ này, có gì mà hắn chưa từng xem qua, chỉ cần liếc qua một cái là biết ngay ngọn nguồn của đạo thuật đó. Lai lịch của thứ đạo thuật mà Hồng Dịch thi triển ngày hôm nay, hắn sao có thể không nhìn ra được? – Băng Vân à Băng Vân, Hồng Dịch của nàng, hiện giờ lại tu luyện đến trình độ này rồi sao? Cả cuộc đời của Hồng Huyền Cơ ta tính toán chu toàn, không bỏ sót điều gì, thế nhưng trong chuyện này, không thể không thừa nhận ta đã đi sai một nước cờ, ta thực sự không nên thả nó ra khỏi Hầu phủ. Dù sao nó vẫn là con trai ta, ta không thể để nó đại nghịch bất đạo như vậy. Hôm nay, trước phần mộ của nàng, nó đối xử với ta như vậy, chắc nàng cũng đã chứng kiến, phải không? Đây không phải là ý nguyện của nàng năm xưa sao? Thế nhưng rốt cuộc thứ nó tu luyện không phải là đạo thuật Thái Thượng Đạo của nàng, mà chính là thần thông của Đại Thiện Tự. Năm đó nàng không dạy đạo thuật cho con trai nàng, thế nhưng lại lén lút giấu hai thiên kinh văn "Vũ", "Trụ" vào người nó, hy vọng sớm muộn nó sẽ phát hiện ra. Thế nhưng tất cả những điều này vẫn không thể nào giấu giếm được ta. Năm đó, ta cũng chỉ đành chấp nhận với nàng, để cho nó bình bình an an sống sót mà thôi. Hai mắt của Hồng Huyền Cơ xoay chuyển, nhìn chằm chằm vào vách tường trống không trước mặt, thần sắc lộ ra một tia cổ quái. Cũng là một đêm như vậy. Bên ngoài Ngọc Kinh Thành, trong một gian thư phòng rộng lớn tại Lục Liễu Sơn Trang, cũng như Hồng Huyền Cơ, Hồng Dịch đang ngồi trước một chiếc bàn lớn, đốt đèn dầu thơm ngát, thắp nến hồng, thiêu thú thán, bảo đỉnh tỏa Long Tiên hương. Một vài thị nữ, nha hoàn mắt lim dim, ngồi ở hành lang sát cửa, trên mình khoác y phục dày bằng da. – Tiểu Mục, muội cho mấy nha hoàn gác đêm ở ngoài vào nghỉ đi, đã muộn thế này, không cần các nàng phải ở lại hầu hạ nữa. Nghe tiếng ngáp ngủ ở bên ngoài, Hồng Dịch quay sang nói với Tiểu Mục đang mài mực bên cạnh. Tiểu Mục gật đầu, bước ra ngoài. Giống như Hồng Huyền Cơ, cũng đang có mỹ nhân mài mực, thắp hương khuya. Lúc này Hồng Dịch cũng đang nghĩ về trận đấu pháp giữa hai phụ tử trước phần mộ của mẫu thân tại hai canh giờ trước đó. – Không hay rồi! Hồng Dịch! Ánh mắt của Hồng Huyền Cơ cực kỳ lợi hại, đối với đạo thuật khắp thiên hạ, hắn cũng rất tinh thông. Với những gì hắn chứng kiến, khi trở về suy đoán, nhất định sẽ biết chàng tu luyện chính là Quá Khứ Kinh đấy! Thiện Ngân Sa ngồi đ��i diện với Hồng Dịch, hai người mặt đối mặt nói chuyện với nhau. – Cho dù biết, hắn cũng sẽ không nói ra đâu! Gia tộc có một đứa “nghịch tử” như ta, hắn chỉ tìm cách lấp liếm, che giấu thật kỹ, làm sao dám để lộ chuyện này ra ngoài được chứ. Hồng Dịch cười một tiếng rồi đưa mắt nhìn ngọn đèn. – Hôm nay giao chiến một trận, mặc dù ta không thể làm gì được hắn lúc này, nhưng ta cũng yên tâm với kết cục này! Sau này, ta sẽ có thể chống lại hắn! Trong chuyện này giữa ta và Hồng Huyền Cơ, hắn nhất định sẽ không chịu bỏ qua đâu. Lần này về tới Ngọc Kinh Thành, cứ an an ổn ổn ở trong kinh thành, cùng đọ sức với Võ Ôn Hầu Phủ thật tốt mới được! Hồng Dịch tất nhiên biết rằng mọi bí mật của bản thân, khi Hồng Huyền Cơ biết được, chắc chắn sẽ không truyền ra bên ngoài, mà sẽ liều chết lấp liếm. Bằng không, bản thân hắn sẽ là người đầu tiên bị tổn hại danh dự rất lớn. Ngày hôm nay có thể nói, Hồng Dịch đã thật sự mở mang kiến thức về bản lĩnh thần thông cường đại của vị phụ thân vô tình vô nghĩa kia. Nếu như không phải là luyện qua Quá Khứ Kinh, thì cho dù hắn là cao thủ Bán Lôi Kiếp, chỉ qua vài tiếng gầm của đối phương, chỉ sợ hồn phi phách tán rồi. Nhân Tiên chính là Nhân Tiên, bách tà bất xâm, chư thần bất phạm (trăm tà không xâm nhập, chư thần không thể chạm tới). – Trừ phi ta vượt qua ba, bốn lần Lôi Kiếp thì mới có thể thật sự giao chiến với hắn một trận, phá vỡ quyền ý hộ thân của hắn, tập kích thân thể hắn được! Thế nhưng thân thể hắn di chuyển còn nhanh hơn cả mũi tên bắn, ngay cả Vô Cực Tiễn cũng không thể bắn trúng, trong nháy mắt thậm chí không chạm tới được cả cái bóng. Hơn nữa khí tức lại có thể thu liễm, khiến không ai cảm nhận được, thực sự quá đỗi kinh khủng! Làm thế nào mới có thể đối phó được với hắn đây? Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch giao đấu với cao thủ Nhân Tiên, coi như cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm, hơn nữa còn lĩnh ngộ được nhiều đạo lý, đối với tu vi sau này có lợi ích rất lớn. Tuy nhiên lúc này để đối phó với một cao thủ Nhân Tiên như Hồng Huyền Cơ, thật sự Hồng Dịch cũng không có bất cứ biện pháp nào. Thứ nhất, quyền ý, khí huyết dương cương của cao thủ Nhân Tiên một khi vận chuyển thì trong chu vi mười đến hai mươi dặm, ngay cả Quỷ Tiên cũng khó xâm nhập được. Mới vừa rồi, trong khi giao chiến, Đại Kim Chu có lực lượng của cao thủ Bán Lôi Kiếp, vậy mà khi trực tiếp đối mặt với chấn động sóng âm, thần hồn đã bị đánh tan vài lần. Căn bản không cách nào thi triển bất cứ đạo thuật gì, nếu như không phải có sự hỗ trợ của Hồng Dịch, phục hồi thần hồn, thì bây giờ chắc chắn vẫn còn đang trọng thương. Trong tình huống như vậy, ngay cả Hồng Dịch muốn vận chuyển thần niệm trong đầu cũng vô cùng gian nan, chứ đừng nói đến mấy thủ đoạn tạp kỹ như điều khiển vật thể nữa. Áp sát Nhân Tiên trong phạm vi mười dặm, căn bản không còn thừa lực lượng để điều khiển bất cứ vật thể nào. Thứ hai, khi cao thủ Nhân Tiên bộc phát, quyền ý to lớn. Thế nhưng khi thu liễm lại, thì trở nên vô hình vô ảnh, sinh cơ không hề lộ ra ngoài. Thần niệm của các cao thủ đạo thuật không cách nào phát hiện ra được! Một năm trước đây, lúc Ngô Đại Quản Gia đến Tĩnh Hải Quân bắt Hồng Dịch, rõ ràng hắn đứng trước mặt, thế nhưng Hồng Dịch phân ra thần niệm nhưng không cách nào cảm nhận được! Cuối cùng phải thu hồi thần niệm vào trong thân thể, dùng mắt thường mà nhìn, khi ấy mới có thể nhìn thấy thân thể của Ngô Đại Quản Gia. Võ Thánh khi thu liễm khí huyết, sinh cơ, thì bất luận thần niệm nào cũng không thể nhìn thấy được, vì thế Nhân Tiên mới được xưng là “Vô Lậu Chân Tiên”! Nói cách khác, nếu như có một Nhân Tiên thu liễm toàn bộ khí tức, cho dù đứng trước mặt Hồng Dịch, Hồng Dịch dùng thần niệm dò xét, thì căn bản không thể phát hiện ra đối phương. Lúc này đối phương chẳng khác nào đang ẩn hình, chỉ khi thần hồn trở về thân thể, mở mắt ra nhìn mới có thể thấy được. Thế nhưng hành động của Nhân Tiên nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, chỉ chớp mắt một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa, mắt thường cũng theo không kịp. Chính vì thế đối với một cao thủ Nhân Tiên mà nói, tuy rằng không thể biến hóa, không thể bay lượn trên không, cũng không thể dời sông lấp biển, lại càng không thể thi triển chuyển thế, thế nhưng lại có khả năng vận dụng đủ loại thủ đoạn cực mạnh, khiến cho người tu đạo không cách nào phát hiện ra được hắn! Nghĩ lại, thần niệm không dò xét được, mắt thường cũng không nhìn thấy được, nếu như ẩn núp ám sát, thì đối với một cao thủ Quỷ Tiên, điều này là uy hiếp lớn đến mức nào đây? Hiện giờ mặc dù Hồng Dịch đang ở trong Lục Liễu Sơn Trang, thế nhưng trong lòng của hắn biết rõ, nếu như Hồng Huyền Cơ hiện giờ muốn ẩn mình ở đâu đó, thì cho dù hắn có bản lĩnh nghiêng trời lệch đất cũng không thể phát hiện ra được. Không chỉ Hồng Dịch hiểu được những điều này, mà ngay cả Thiện Ngân Sa cũng vô cùng rõ ràng. – Hồng Dịch, người có võ công luyện đến cảnh giới cực cao, đỉnh cấp Võ Thánh, thực sự có thể thu liễm toàn bộ khí huyết, sinh cơ, khi đó chúng ta khó có thể phát hiện ra được. Ta nhớ rất rõ rằng, năm đó, Vân Mông Đao Thánh Công Dương Ngu giết chết tám vị Quỷ Tiên, tất cả đều là do hắn lặng lẽ tiến vào nơi bọn họ tu luyện rồi bất thình lình ra đao, bao phủ toàn bộ thể xác lẫn thần hồn, trong nháy mắt chém ra mấy trăm đao, thần niệm của Quỷ Tiên vận chuyển không kịp, ngay lập tức hồn phi phách tán! Nếu như Hồng Huyền Cơ đột nhập vào trong Lục Liễu Sơn Trang thì quả thật chúng ta chẳng khác nào người đui mù. Thế nhưng nếu như chàng vận thần niệm âm thầm tiến vào Võ Ôn Hầu Phủ, e sợ rằng chỉ cần một tia thần niệm cực kỳ nhỏ, vừa tiến vào phạm vi vài dặm quanh hắn, lập tức trong tâm hắn sẽ sinh ra cảm ứng đấy. Thiện Ngân Sa lo lắng nói. – Hừ, mỗi ngày muội đều vận thần niệm bao phủ toàn bộ Lục Liễu Sơn Trang, muội không tin có ai có thể tiến vào được! Đại Kim Chu gào lên. – Vô ích thôi, Kim Huấn Nhi, nếu không tin, muội cứ thử với Tinh Nhẫn Hòa Thượng đi, để đại sư thu liễm toàn bộ khí tức, lúc đó xem muội có thể phát hiện ra được không? Hồng Dịch lắc đầu, sau đó lại nói. – Tuy nhiên Hồng Huyền Cơ có lòng tự tôn rất cao, thân là Thái Sư đương triều, loại việc đánh lén, tập kích sợ r���ng hắn cũng không làm nổi đâu. Huống hồ, lúc này có lẽ hắn đã biết ta tu luyện đạo thuật gì rồi, thần hồn bất diệt. Cho dù hắn có đột nhập vào đây đánh lén ta, giết chết ta thì vẫn không cách nào tiêu diệt được thần hồn của ta. Thần hồn của ta chỉ cần thoát ra được ngoài thì lại có thể khôi phục như trước. Đối với Quỷ Tiên, nếu như có một cao thủ Nhân Tiên ẩn núp đâu đó, bất thình lình tập kích, tất nhiên sẽ bị đánh cho hồn phi phách tán, thế nhưng đối với Hồng Dịch lại hoàn toàn khác biệt! – Đáng tiếc Thiên Độn Thất Chuyển Pháp, gia gia lại không truyền cho muội, bằng không muội đã dạy lại cho A Dịch huynh rồi. Bằng vào tu vi của huynh, chỉ cần luyện qua một chút cũng có thể đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực! Không biết chừng còn có thể lẻn vào Võ Ôn Hầu Phủ đấy. Đại Kim Chu uể oải nói. – Thiên Độn Thất Chuyển Pháp của Kim Chu Pháp Vương quả thực rất lợi hại, là bản lĩnh đặc biệt của lão. Một khi ẩn thân, thì khó có thể phát hiện được. Năm đó ta cùng lão lén tập kích Ấn Nguyệt Hòa Thượng, khi ấy Ấn Nguyệt Hòa Thượng suýt chút nữa là không cảm ứng được. Thiện Ngân Sa gật đầu nói. – Ân oán giữa ta và Hồng Huyền Cơ, sớm muộn gì cũng phải giải quyết dứt điểm thôi. Chuyện này phải do đích thân ta gánh vác. Ba người trò chuyện suốt nửa ngày, sau đó ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, đưa tay vẽ một vòng trong hư không, lập tức một vết nứt không gian xuất hiện trước mặt hắn. – Ngân Sa, nàng cùng Kim Huấn Nhi tiến vào trong Càn Khôn Bố Đại mà tu luyện, như vậy đảm bảo sẽ không xảy ra bất cứ sự tình gì. Cho dù đích thân Hồng Huyền Cơ tìm đến thì cũng không làm gì được hai người đâu! Chờ sau khi Thiện Ngân Sa và Đại Kim Chu tiến vào tiểu thiên thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại xong, Hồng Dịch lại tiếp tục lặng lẽ ngồi trước bàn đọc sách, chìm vào trong suy tư. Hai mắt của hắn nhìn sang bên cạnh bàn, quét ngang qua thân một pho tượng đại phật. Pho tượng đại phật này trên mình mặc chiếc áo công đức cà sa! Đây là pho tượng Phật mà hắn thu được từ trong sào huyệt của hải tặc trên Cự Kình Đảo. Từ sau khi rời khỏi doanh trại Tĩnh Hải Quân, Hồng Dịch liền cất vào trong Càn Khôn Bố Đại. Đến khi về đến Lục Liễu Sơn Trang mới lại một lần nữa mang ra đặt trong thư phòng. Mỗi ngày, đọc qua kinh văn trên công đức cà sa một lần, Hồng Dịch cũng cảm thấy lĩnh ngộ thêm một phần của kinh văn này. – Đúng rồi, kinh văn trên chiếc áo công đức cà sa này, mỗi một câu đều là bí quyết điểm xuyết cho việc tu hành. Không biết bản kinh thư này có vị trí thế nào trong Đại Thiện Tự nhỉ? Hơn nữa pho tượng Phật này điêu khắc cũng khá tinh xảo, khi nào Tinh Nhẫn Hòa Thượng trở về ta phải hỏi lão một câu xem sao? Vị Phật này, thật ra ta cũng chưa từng thấy qua. Chẳng lẽ đây là Công Đức Phật? Tinh Nhẫn Hòa Thượng hiện giờ đang đi tập kích đoàn xe vận chuyển bạc cũng như những cống phẩm khổng lồ mừng năm mới từ Nam Châu, Đại La Phái về Ngọc Kinh Thành. – Niệm niệm vô trệ là bản tính tự nhiên, chân thực tuyệt diệu, là công đức. Hồng Dịch cất giọng đọc một câu trong kinh văn được ghi trên công đức cà sa, sau đó đột nhiên thở dài một tiếng. – Niệm niệm vô trệ, nói thì dễ, làm được mới khó khăn biết chừng nào. Đời người, có phải lúc nào cũng được như ý muốn đâu! Nếu như việc nào cũng đều phù hợp với tâm ý bản thân, thì đâu phải dễ dàng có được? Trừ phi bản thân ngươi là thiên hạ vô địch, có lực lượng xưng hùng ngay hiện tại thì may ra mới có thể đạt được điều đó! Lần này phụ tử Hồng Dịch và Hồng Huyền Cơ giao chiến một trận, cuối cùng cũng đã hiểu rõ vì sao trong ba đại kinh thư của Đại Thiện Tự, vì sao Hiện Thế Kinh lại là võ học. Võ đạo tu luyện tới Nhân Tiên, quả thực là lực lượng có thể xưng hùng nơi hiện tại. Quá khứ chính là những thứ đã trôi qua, không thể thay đổi được. Tương lai còn chưa tới, không thể nào nắm bắt được. Chỉ có nắm giữ hiện tại, nắm chắc thời khắc này mới là tốt nhất. Nếu muốn mọi việc được toại nguyện thì phải nắm chắc khoảnh khắc hiện tại. Lực lượng của bản thân vào đúng lúc này phải là cường đại nhất! – Muốn tu công đức, không ngờ trước hết phải có lực lượng để duy trì đạo lý của mình. Điều kiện tiên quyết chính là phải có lực lượng. Xem ra kinh văn ghi trên chiếc áo công đức cà sa này quả thật rất hữu ích. Vị Công Đức Phật này, ta nghĩ chắc hẳn là Hiện Thế Phật. Một khi nắm giữ được lực lượng của hiện tại, thì chẳng phải mọi chuyện bực bội, bứt rứt trong đầu đều được thông suốt sao? Hồng Dịch nhìn pho tượng đại phật thân khoác cà sa, hai dái tai lớn hạ xuống hai vai, hàng mi rũ xuống, khuôn mặt như cười như không. Một tay của pho tượng đại phật này hạ xuống, chạm sát mặt đất, ngón trỏ và ngón giữa cong lại thành vòng tròn, không biết đó là pháp ấn gì. Trước đây tu vi của Hồng Dịch còn nông cạn, nhìn không ra sự huyền bí trong pháp ấn mà pho tượng đại phật này kết thành. Lúc này đột nhiên sinh ra hứng thú, muốn tìm hiểu về tư thế, thần thái của pho tượng đại phật này, tất cả đều hàm súc một loại thú vị không nói nên lời. – Xem ra tư thế của pho tượng đại phật này quả nhiên có điểm huyền diệu. Động tác này của đại phật chắc hẳn cũng là một môn võ công tinh thâm. Tuy nhiên cũng không có gì ngạc nhiên, rất nhiều tượng La Hán, Bồ Tát, Kim Cương, Phật Đà của Đại Thiện Tự cũng đều miêu tả tư thế của võ công. Hồng Dịch đã sớm biết rằng tư thế của pho tượng đại phật này chính là một thủ ấn võ công. Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, tượng trong bất cứ chùa miếu, đạo quán nào mà chẳng khắc họa như vậy, hoặc là mang hình thái của võ đạo, hoặc là hình thái của tiên đạo. Tuy nhiên đó chỉ là những hình thái trần trụi, không có bất cứ khẩu quyết, pháp môn vận lực nào, hay những động tác tiếp theo ra sao. Quả thực không có bất cứ tác dụng gì. Hồng Dịch vừa rồi chỉ dùng thần hồn quan tưởng hình thái pho tượng đại phật, sau đó ấn nhập vào tâm tưởng của bản thân, khiến hình thái của bản thân và hình thái của đại phật, trong nháy mắt hoàn toàn hợp nhất. Đây là một môn đạo thuật rất cao thâm, dùng linh hồn khống chế xác thịt. – Chẳng lẽ pho tượng đại phật này thực sự có điều gì huyền bí sao? Trong lúc đó đột nhiên Hồng Dịch nhớ tới việc trước đây khi thiêu hủy Võ Kinh làm lộ ra Quá Khứ Kinh.

Mọi bản quyền và quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free