Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 273:

Hồng Dịch vừa nhớ lại chuyện trước đây khi đốt Võ Kinh, và Quá Khứ kinh đã xuất hiện từ bên trong. Thế là, tâm trí hắn khẽ động, thần hồn lập tức vận chuyển.

Một luồng dương cương khí nhẹ nhàng từ mi tâm Hồng Dịch phóng ra, quấn quanh pho đại phật rồi từ từ thấm vào thớ gỗ.

Đến lúc này, Hồng Dịch cũng không cần phải bổ đôi pho đại phật để tìm xem bên trong có vật gì nữa. Hắn có thể trực tiếp dùng thần niệm quấn quanh là biết được rốt cuộc có gì.

Điều này cũng giống như lúc ở phế tích Đại Thiện tự, dùng thần niệm dò tìm dưới lòng đất vậy.

Răng rắc, răng rắc.

Thần niệm Hồng Dịch quấn quanh pho đại phật, dần dần thâm nhập vào bên trong thân tượng. Trên thân tượng phát ra những tiếng "răng rắc" tựa như những vân gỗ đang nứt vỡ.

Âm thanh do gỗ phát ra thế này rất bình thường, giống như những cây trụ gỗ bị gió thổi qua cũng phát ra tiếng "răng rắc" bên trong, chẳng qua đó là tiếng gỗ bị kéo giãn mà thôi.

Pho tượng Phật này bên ngoài được mạ vàng, nhưng thực chất bên trong hoàn toàn là gỗ điêu khắc. Chính vì thế Hồng Dịch mới có thể mang nó từ Tĩnh Hải quân ra ngoài, nếu đúng là đúc bằng vàng ròng, nó đã sớm bị cướp đoạt rồi.

Một pho tượng Phật cao một trượng sáu, cao bằng hai người chồng lên nhau. Mặc dù trong Đại Thiện tự có nhiều tượng Phật, nhưng đa phần cũng chỉ là những pho tượng nhỏ. Nếu thật sự pho tượng này đúc bằng vàng ròng thì quả th���t rất đáng sợ.

Nhưng nếu chỉ là gỗ phủ bột vàng bên ngoài thì rất bình thường mà thôi.

– Một khối gỗ tốt! Được điêu khắc từ Kim Ti Hương Nam Mộc!

Thần niệm Hồng Dịch thâm nhập vào bên trong pho đại phật, lập tức biết ngay chất liệu gỗ của pho tượng, đó chính là loại Kim Ti Hương Nam Mộc cực kỳ trân quý.

Loại nam mộc này là nguyên liệu để xây dựng cung điện trong hoàng cung.

Tuy trân quý nhưng cũng chỉ là thế mà thôi. Giờ đây, pho đại phật này muốn bán cũng không bán được. Bởi lẽ, hai mươi năm trước, khi Đại Thiện tự tan biến, Phật giáo trên toàn lãnh thổ Thiên Châu Đại Kiền đã suy yếu, và rất ít bách tính còn tin Phật. Ngược lại, họ đều sùng bái Đạo giáo. Những sĩ đại phu tuy miệng lưỡi nói Đạo giáo là bàng môn tà đạo, nhưng mỗi khi rảnh rỗi lại âm thầm tu luyện hô hấp thổ nạp theo phương pháp Đạo gia, định thần vận hồn, luyện đan, tìm cách cầu trường sinh bất tử.

Đó cũng là lý do hiện giờ các thợ điêu khắc chỉ tạc tượng Đạo Tôn, lực sĩ, thần linh… để bán, chứ tạc tượng Phật thì có mấy ai mua đâu.

Thần niệm quấn quanh thân tượng Phật, từ từ thâm nhập vào bên trong. Hồng Dịch không hề phát hiện bên trong chứa bất cứ vật gì. Pho tượng là một chỉnh thể liền mạch, được tạc từ một khối Kim Ti Nam Mộc nguyên khối, bên trong không có một vùng trống nào, không thể cất giấu bất cứ tài bảo hay kinh thư nào khác.

Nếu bên trong tượng Phật có không gian trống thì đã sớm bị kẻ khác phát hiện rồi. Đám người trong sào huyệt hải tặc rất khôn khéo, chỉ cần nhấc tượng Phật lên, đánh giá qua trọng lượng là biết ngay bên trong có thứ gì hay không.

Nói cách khác, nếu bên trong có thứ gì thì cũng không đến lượt Hồng Dịch có được pho tượng Phật này, chắc chắn nó đã bị bổ nát thành mảnh vụn từ lâu rồi.

– Pho tượng Phật này không giống sách vở! Một quyển Võ Kinh thông thường không khiến ai chú ý. Dù có kẻ chú ý cũng chẳng ai nghĩ đến việc đốt Võ Kinh. Thế nhưng pho tượng Phật này lại khác. Nếu một pho tượng Phật chứa tài bảo thì nhất định sẽ có rất nhiều người lục soát tìm kiếm.

Trong lúc Hồng Dịch suy nghĩ, đang định rút thần niệm ra khỏi tượng Phật, thì đúng lúc này, tia thần niệm bỗng khẽ động, dường như chạm phải thứ gì đó cứng rắn vô cùng.

Tập trung tinh thần quan sát thật kỹ, Hồng Dịch mới phát hiện đó là thụ tâm.

Toàn bộ pho tượng Phật này được tạc từ một gốc Kim Ti Nam Mộc hoàn chỉnh. Thụ tâm của loại cây này cũng có công dụng, có thể làm tài liệu luyện chế phi kiếm bằng gỗ cho người tu đạo.

Dồn thêm một chút lực lượng, khi thần niệm tiến sâu vào thụ tâm, hắn cảm thấy dễ chịu và thoải mái. Bên trong không ngờ lại có một tia kinh mạch nhỏ.

– Hả? Sao kinh mạch của thụ tâm này lại có một tia cảm ứng vi diệu đến vậy? Tia cảm ứng này sao lại giống hệt như thứ ta từng cảm ứng được ở Địa cung sâu sáu trăm trượng dưới lòng đất tại Đại Thiện tự vậy nhỉ?

Thần niệm Hồng Dịch đang cảm ứng kinh mạch của thụ tâm, bỗng nhiên thần hồn sinh ra một cảm giác rất quen thuộc. Loại cảm giác này giống y hệt khi hắn xuống Địa cung Đại Thiện tự trước đây.

Đây là loại cảm ứng vi diệu đối với đạo thuật Đại Thiện tự mà chỉ khi luyện qua Quá Khứ kinh mới có được. Người không tu luyện Quá Khứ kinh thì khó có thể nắm bắt được cảm giác này.

– Lẽ nào trong pho đại phật lại có thứ giống như dưới Địa cung Đại Thiện tự?

Lòng Hồng Dịch khẽ động, vận chuyển Quá Khứ kinh. Mỗi một tia thần niệm nhỏ xíu bên trong lập tức hóa thành một pho Quá Khứ đại phật, tồn tại trong kinh mạch thụ tâm.

Răng rắc, răng rắc.

Ngay khi vận chuyển Quá Khứ kinh, Hồng Dịch lập tức cảm nhận được từ bên trong kinh mạch thụ tâm của pho đại phật này bỗng sinh ra một chút thay đổi rất nhỏ. Sau đó, một luồng ánh sáng trong suốt, lúc ẩn lúc hiện, giống như bên trong Càn Khôn Bố Đại, từ thân tượng Phật truyền ra ngoài.

Hồng Dịch mở mắt ra, lập tức thấy tình huống như vậy!

– Lẽ nào bên trong pho tượng Phật này cũng có một tiểu thiên thế giới giống như trong Càn Khôn Bố Đại!

Nhìn từng luồng ánh sáng trong suốt tản ra từ tượng Phật, Hồng Dịch liền biết bên trong pho tượng Phật này có tồn lưu một chút thần niệm rất tinh thuần. Luồng thần niệm này do cảm ứng được khí tức Quá Khứ kinh của bản thân mà đột ngột phát động.

Luồng ánh sáng trong suốt này vô cùng giống với luồng ánh sáng bên trong tiểu thiên thế giới của Càn Khôn Bố Đại, nhưng mờ nhạt và nhỏ yếu hơn rất nhiều, tuy nhiên về tính chất thì hoàn toàn giống nhau.

Luồng ánh sáng trong suốt này chỉ dài bảy thốn, rộng ước chừng một ngón tay.

Hồng Dịch lập tức đứng dậy, tiến đến luồng ánh sáng trong suốt phía trước, vươn tay ra, mò vào bên trong luồng ánh sáng.

Quả nhiên bên trong luồng ánh sáng này là một tiểu thiên thế giới!

Tiểu thiên thế giới này cực kỳ nhỏ, nhỏ đến mức chỉ chứa được một quyển sách!

Một tiểu thiên thế giới nhỏ như vậy, chẳng mang được thứ gì, cơ bản không có tác dụng gì!

Hơn nữa, khi Hồng Dịch cho tay vào bên trong, hắn lập tức cảm thấy luồng thần niệm tạo thành tiểu thiên thế giới này cực kỳ không ổn định, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, còn kém rất xa so với tiểu thiên thế giới vô cùng chắc chắn, chu vi trên trăm dặm bên trong Càn Khôn Bố Đại.

– Tiểu thiên thế gi���i bên trong Càn Khôn Bố Đại cực kỳ ổn định. Những luồng ánh sáng trong đó dường như có thể tồn tại vĩnh viễn, còn luồng thần niệm ánh sáng của tiểu thiên thế giới này xem ra rất dễ bị tiêu tán trong gió. Chắc hẳn tiểu thiên thế giới này là do con người tạo ra, về phương diện đạo thuật không thể sánh bằng người đã tạo ra Càn Khôn Bố Đại.

Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.

Sau khi chứng kiến đạo thuật Thái Vũ tháp của thánh nữ Thái Thượng đạo Tô Mộc, Hồng Dịch biết rằng chỉ cần tu luyện được đạo thuật Thái Thượng đạo, là có khả năng tự tạo ra một tiểu thiên thế giới. Tuy nhiên, nếu chưa tu thành Dương Thần, dù tạo ra được tiểu thiên thế giới thì cũng rất không ổn định, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, đồng thời không thể mang theo bất cứ vật nào, càng không thể ở trong đó mà tu luyện.

Tiểu thiên thế giới một khi sụp đổ, bất cứ thứ gì bên trong cũng đều bị nghiền nát thành tro bụi, hoàn toàn tan biến trong hư không vô cùng vô tận.

Còn tiểu thiên thế giới do cao thủ cảnh giới Dương Thần tạo ra lại có khả năng tồn tại đến mấy nghìn năm. Tuy nhiên, trước sau gì cũng không thể tồn tại vĩnh hằng như đại thiên thế giới.

Không, ngay cả đại thiên thế giới cũng có sinh có diệt, không phải là tồn tại vĩnh hằng.

Hồng Dịch cũng biết, tiểu thiên thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại, sớm muộn gì cũng sẽ suy yếu dần, thần niệm trong đó sẽ tiêu tán, rồi sụp đổ. Đại thiên thế giới còn có thể sụp đổ trong một ngày một đêm, huống chi là tiểu thiên thế giới?

Tuy nhiên, để tiểu thiên thế giới trong Càn Khôn Bố Đại sụp đổ thì không biết bao nhiêu năm sau nữa, có lẽ phải nghìn năm, tối thiểu cũng phải trăm năm. Đây căn bản không phải là chuyện Hồng Dịch phải lo lắng nhất.

Mấy trăm năm, mấy nghìn năm sau, không biết khi đó Hồng Dịch đã tu luyện thành Dương Thần hay đã trở thành một nắm tro tàn rồi?

Đưa tay mò vào tiểu thiên thế giới thông qua một vết nứt nhỏ, Hồng Dịch liền rút tay ra, trên tay cầm một quyển kinh thư.

Bản kinh thư này được dệt từ loại chỉ ô kim, lửa không cháy, nước không thấm!

Trên bìa kinh thư là hình vẽ một pho đ���i phật. Tuy nhiên, pho tượng Phật này hoàn toàn khác biệt so với Quá Khứ đại phật! Đặc biệt, tai rất dài, phủ xuống hai vai, ngón giữa và ngón trỏ của bàn tay vòng lại, tạo thành một pháp ấn.

– Đây là kinh thư gì nhỉ, sao lại không đề tên?

Nhìn thấy cuốn kinh thư này, trong tâm Hồng Dịch đột nhiên xuất hiện một cái tên!

Trên bìa cuốn kinh thư không hề đề tên, thế nhưng khi Hồng Dịch lật một trang ra liền nhìn thấy một pho tượng Phật, trên tay xuất ra một loại bí quyết ấn pháp. Bức tranh tượng Phật này sống động vô cùng, tạo nên cảm giác giống như một bức tranh lập thể.

Mà bên trong cơ thể pho tượng Phật này lại lóng lánh những điểm phát ra ánh sáng màu hồng.

Bên cạnh mỗi điểm ánh sáng này lại có một bức đồ hình có kích thước chừng mười ngón tay cái.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây đều là những phương pháp vô thượng để dò tìm và tu luyện huyệt khiếu! Thế nhưng cuốn kinh thư này lại không có tên, trên bìa sách hoàn toàn không có bất cứ hàng chữ nào!

Cầm kinh thư trong tay, mỏng manh mà nặng tựa nghìn cân.

– Hả? Sao chỉ có nửa bộ thế này?

Hồng Dịch lật xem một lúc mới phát hiện ra nguyên nhân vì sao quyển kinh thư này không có tên! Thì ra, nửa trên của bộ kinh thư này đã bị người ta xé rách mất rồi, chỉ còn lại nửa bộ dưới.

Lúc này, trên tay Hồng Dịch là nửa bộ dưới của kinh thư! Vì thế tất nhiên không có tên rồi!

– Lẽ nào đây chính là Hiện Thế Như Lai kinh của Đại Thiện tự? Thế nhưng tại sao chỉ có nửa bộ thế này? Còn nửa bộ kia lưu lạc nơi nào nhỉ?

Hồng Dịch nhìn bản kinh thư, lật từng trang ra xem, chỉ thấy phương pháp dò tìm và tu luyện từng huyệt khiếu lần lượt hiện ra trước mắt hắn.

– Quả nhiên, quả nhiên ta đoán không sai chút nào. Pho tượng đại phật khoác công đức cà sa đúng là hóa thân của Hiện Thế Đại Phật! Không nắm chắc được hiện tại, thì lấy đâu ra công đức? Nhưng thật không ngờ, Hiện Thế Như Lai kinh lại nằm ở một tiểu thiên thế giới bên trong thân đại phật!

– Tuyệt thật, có nhiều phương pháp ngưng tụ huyệt khiếu đến như vậy! Không ngờ lại có nhiều phương pháp ngưng tụ huyệt khiếu đến mức này! V�� thượng bí điển của Đại Thiện tự quả nhiên không tầm thường chút nào! Ấy! Huyệt khiếu của Thượng Cảnh Bát Thần cũng có ở trong này sao? Chỉ là khác biệt ở cách gọi mà thôi, não thần được gọi là Linh Sơn sao?

Trong lúc xem lướt qua, với bản lĩnh đọc qua một lần là nhớ, Hồng Dịch lập tức phát hiện một số huyệt khiếu trong đó không ngờ lại có điểm giống với Thượng Cảnh Bát Thần của Thái Thượng đạo!

Ví dụ như một huyệt Tinh Nguyên Thượng Thai, trong võ học của Thái Thượng đạo được gọi là Não thần, còn Đại Thiện tự lại gọi là Linh Sơn, hơn nữa phương pháp tu luyện cũng không giống!

Với tu vi hiện giờ của Hồng Dịch, về cơ bản cũng không nhận ra phương pháp nào hơn kém, hoàn toàn chưa có khả năng giống như Hồng Huyền Cơ, mang tất cả những điểm nổi bật của võ học các môn phái dung hợp lại, quán xuyến mọi đạo lý, tự sáng tạo ra một phương pháp tu luyện mới!

Ước chừng thời gian một nén hương trôi qua, Hồng Dịch cũng xem qua toàn bộ cuốn kinh thư này một lượt, một vài đồ hình, tư thế đều khắc ghi vào trong đầu hắn.

Toàn bộ bản kinh thư này tổng cộng có một trăm lẻ tám huyệt khiếu!

– Chỉ có phương pháp ngưng tụ huyệt khiếu hay sao? Thế còn quyền pháp, chiêu thức, phương pháp vận chuyển khí huyết thì sao nhỉ? Lẽ nào bản kinh thư này hoàn toàn nói về phương diện ngưng tụ huyệt khiếu hay sao? Về cơ bản không có võ học nào khác nhỉ? Điều này khiến người thường sau khi có được dường như cũng không thể luyện tập nổi.

Hồng Dịch nhận thấy bên trong quyển kinh thư này, ngoại trừ phương pháp ngưng tụ một trăm lẻ tám huyệt khiếu ra, thì không tìm thấy bất cứ quyền pháp, chiêu thức gì, đồng thời cũng không có phương pháp luyện thể hoàn chỉnh nào, ngay cả quyền ý hình vẽ cũng không có, thậm chí không có bất cứ tâm pháp nào.

Phải biết rằng một môn võ công tinh thâm thì phải có chiêu thức, đấu pháp, quyền ý, hình vẽ, vân vân.

Ví dụ như Chân Võ Thánh Thể, đây có thể nói là một bộ phương pháp tu luyện hoàn chỉnh.

Tiếp tục so sánh với Chư Thiên Sinh Tử luân của Hồng Huyền Cơ, hạch tâm quan trọng nhất của bộ võ học này chính là sinh tử pháp luân, các huyệt khiếu khác cùng lắm cũng chỉ có tác dụng phụ trợ mà thôi.

Còn cuốn kinh thư này, ngoại trừ phương pháp dò tìm và ngưng tụ huyệt khiếu thì chẳng còn thứ gì khác.

– Chẳng lẽ những thứ này nằm ở nửa bộ trên?

Trong lúc Hồng Dịch suy nghĩ, luồng ánh sáng trong suốt tạo thành tiểu thiên thế giới kia dường như mất đi lực lượng duy trì, liền phát ra những tiếng "răng rắc" như vỡ thành vụn phấn, sau đó tiêu tán không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

– Tiểu thiên thế giới này đã hoàn toàn biến mất. Tuy nhiên ta cũng có được một pháp môn tu luyện chỉnh thể, phương pháp tu luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu! Như vậy cũng đủ rồi! Đủ để giúp ta đưa võ đạo tiến thêm một cảnh giới kinh thiên động địa mới rồi! Hơn nữa, Tinh Nhẫn hòa thượng, nếu như luyện được một trăm lẻ tám huyệt khiếu này, không biết có thể đột phá cảnh giới Nhân Tiên, trở thành một Ấn Nguyệt hòa thượng khác hay không đây?

Hồng Dịch cầm bản kinh thư này lên, trong lòng nhanh chóng suy tính mọi tình huống có thể phát sinh trong tương lai.

Bản kinh thư này không ngờ lại có phương pháp ngưng tụ một trăm lẻ tám huyệt khiếu! Thứ này quả thực quý giá hơn rất nhiều so với tất cả tài phú bên trong Càn Khôn Bố Đại.

Bí quyết luyện tủy, ở trong các môn phái thiên hạ đều là vật báu vô giá, chứ đừng nói đến phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu như thế này.

Võ đạo truyền thừa Thần Tiêu đạo của Thiện Ngân Sa cũng chỉ truyền xuống một huyệt khiếu là Cốc Thần. Đây đã là bí quyết tối cao rồi.

Vù vù!

Từ trên cơ thể Hồng Dịch phát ra một luồng dao động rất nhỏ. Thoáng chốc, một vết nứt mang theo một luồng ánh sáng trong suốt rất lớn hiện lên, Thiện Ngân Sa và đại kim chu từ trong đó bước ra.

– Chuyện gì xảy ra vậy? Ta cảm thấy dường như bên ngoài vừa có chuyện gì xảy ra thì phải? Đó là một cảm giác giống như hư không bị nghiền nát vậy, ta còn tưởng Càn Khôn Bố Đại xảy ra chuyện gì!

Trong lúc nói, Thiện Ngân Sa lộ ra một tia nghi hoặc và lo lắng.

– Càn Khôn Bố Đại không gặp vấn đề gì. Đây là do một tiểu thiên thế giới khác bị hủy diệt thôi. Tuy nhiên, từ trong tiểu thi��n thế giới kia ta tìm được một cuốn kinh thư!

Hồng Dịch đưa tay ra cho Thiện Ngân Sa xem.

Thiện Ngân Sa cầm lấy, lật xem, càng xem, khuôn mặt càng trở nên ngưng trọng, trong vẻ ngưng trọng ấy hiện ra sự hưng phấn không gì sánh được!

– Một trăm lẻ tám huyệt khiếu? Một trăm lẻ tám đại huyệt khiếu? Đây là kinh thư gì vậy? Chẳng lẽ là Hiện Thế Như Lai kinh sao? Thế nhưng bản kinh thư này dường như chỉ có nửa bộ thì phải?

– Đúng vậy, chính là nửa bộ dưới. Bản kinh thư này giấu tại một tiểu thiên thế giới nằm bên trong thụ tâm của pho đại phật này. Tiểu thiên thế giới bên trong thụ tâm chỉ chứa duy nhất cuốn kinh thư này, ta dùng thần niệm của Quá Khứ kinh mới có thể mở ra đấy! Cuốn kinh thư này chắc chắn là do phương trượng Đại Thiện tự lưu lại bên trong! Tuy nhiên, nửa bản trên lưu lạc nơi nào hiện giờ ta cũng không rõ nữa! Tuy nhiên, hiện giờ cũng chưa cần nửa bộ trên! Có được nửa bộ này, chúng ta dùng để ngưng tụ huyệt khiếu, như vậy cũng đủ để tu luyện thân thể vững chắc, khí huyết hùng hậu đến một trình độ không thể tưởng tượng được rồi! Lúc luyện thành, đợi đến khi sấm xuân bắt đầu xuất hiện là có thể liên tục độ qua hai lần lôi kiếp! Hơn nữa, có phương pháp ngưng tụ một trăm lẻ tám huyệt khiếu này, ở trong Ngọc Kinh thành, ta có thể nắm chắc việc đóng giả làm cao thủ võ đạo!

Hồng Dịch thở dài một hơi rồi nói!

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tinh thần của truyen.free, kính mong độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free