(Đã dịch) Dương Thần - Chương 274:
Hồng Dịch không thể ngờ rằng pho tượng đại phật lấy được từ mật thất ngầm trong sào huyệt hải tặc lại ẩn chứa một tiểu thiên thế giới.
Và trong tiểu thiên thế giới ấy, kỳ lạ thay, lại cất giữ nửa bản Hiện Thế Như Lai kinh.
Dù chỉ là nửa bản kinh thư, không hề đề tên trên bìa, nhưng Hồng Dịch vẫn dám khẳng định đây chính là Hiện Thế kinh, một trong ba bản vô thượng bí tịch của Đại Thiện tự. Bởi lẽ, nếu không phải, thì phương pháp dò tìm và tu luyện toàn bộ một trăm lẻ tám huyệt khiếu sao có thể được ghi lại đầy đủ trong kinh thư này? Ngay cả Đại Uy Thiên Long Bồ Tát kinh của đại kim chu cũng không hề có.
Cầm nửa bản Hiện Thế Như Lai kinh trên tay, lắng nghe tiếng tuyết rơi khe khẽ trong đêm, giữa không gian tĩnh lặng thanh bình, lòng Hồng Dịch bỗng trở nên thanh tịnh, nhẹ nhõm lạ thường.
Giữa đêm tuyết vắng lặng, không gió, chỉ có lác đác tiếng tuyết rơi, bỗng nhiên có được quyển tuyệt thế bí tịch này trong tay... Cảm giác ấy là gì đây? Có chăng là sự tự tin ngập tràn?
Hồng Dịch tin rằng, một khi đã nắm trong tay phương pháp dò tìm và tu luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu, hắn sẽ có đủ vốn liếng để đối đầu Hồng Huyền Cơ!
Sau khi ghi nhớ kỹ phương pháp tu luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu, Hồng Dịch liền đưa bản kinh thư cho Thiện Ngân Sa, dặn nàng mang vào Càn Khôn Bố Đại tu luyện, còn bản thân thì đã khắc sâu các huyệt khiếu trong kinh thư vào lòng.
Hiện tại, dù Hồng Dịch đã tu luyện đến cảnh giới đại tông sư, có thể dựa vào trạng thái vô pháp vô niệm để ngưng luyện võ đạo quyền ý – điều mà người tu đạo không thể làm được.
Thế nhưng, tất cả những điều này cũng chỉ là bước khởi đầu mà thôi.
Nếu chỉ là một người bình thường, với thực lực võ đạo của một đại tông sư, hắn đã có thể tiến vào quân đội làm tướng quân, lập quân công, phong tước vị, cả đời an nhàn thoải mái, được mọi người tôn kính.
Thế nhưng hiện giờ, hắn phải đối phó với thái sư Đại Kiền – một nhân tiên cao thủ khôn lường, lại còn phải phò trợ một vị hoàng tử với thế lực nhỏ yếu giành lấy ngai vàng.
Một loạt sự việc như vậy, chỉ dựa vào tu vi đại tông sư, quả thực là quá nhỏ bé.
Mặc dù hắn đã là bán lôi kiếp cao thủ, nhưng đó là thực lực về phương diện đạo thuật. Trong những cuộc tranh đấu ở Ngọc Kinh thành lúc này, không thể lộ liễu sử dụng đạo thuật để ra tay.
Đó là lý do vì sao ở Ngọc Kinh thành, để đứng vững trên vũ đài triều chính, tu vi võ đạo là yếu tố quan trọng hàng đầu.
Giờ đây, khi đã nắm giữ phương pháp ngưng luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu, Hồng Dịch tự tin rằng mình sẽ nhanh chóng tu luyện đến cảnh giới Võ Thánh.
Hơn nữa, cảnh giới Võ Thánh này không phải là loại Võ Thánh thông thường như Thiện Ngân Sa hay Hắc Lang Vương, mà là Võ Thánh linh nhục hợp nhất, giống như Ngô đại quản gia Ngô Văn Huy, hòa thượng Tinh Nhẫn, hay Thánh Thủ Thiên Đao Vệ Thái Thương!
Với quyền ý ngưng tụ từ cảnh giới vô pháp vô niệm, khi Hồng Dịch bước vào Võ Thánh, về mặt võ đạo, hắn hoàn toàn có thể sánh ngang với một Võ Thánh linh nhục hợp nhất.
Hồng Dịch dự liệu, nếu một ngày đạt đến cảnh giới Võ Thánh này, thực lực và uy vọng của hắn sẽ tăng vọt. Hơn nữa, khi ấy, không một ai trong thiên hạ sẽ hoài nghi việc hắn tu luyện đạo thuật.
- Đề danh bảng vàng, sau khi đỗ trạng nguyên, tiếp tục thi võ tiến sĩ, rồi trúng tuyển võ trạng nguyên. Văn võ trạng nguyên! Người như vậy, trên sử sách há chẳng phải đều là thánh hiền, đại học vấn gia sao? Dù hiện giờ ta là người tu đạo, không cầu danh lợi, nhưng để phò trợ Ngọc Thân Vương, ta nhất định phải tỏa sáng. Bằng không, ở trong triều đình, uy vọng thấp kém, lời nói không có trọng lượng thì sao có thể giúp đỡ Ngọc Thân Vương được?
Ngay khoảnh khắc có được nửa bản Hiện Thế Như Lai kinh, mọi kế hoạch trong lòng Hồng Dịch liền thay đổi.
Vốn dĩ, hắn đã định mùa xuân năm sau sẽ dự thi, sau khi đỗ tiến sĩ thì tiếp tục thi đình giành trạng nguyên, rồi vào triều làm quan. Trong bộ máy đầu não của triều đình, hắn sẽ tranh thủ sự ủng hộ của các sĩ phu cho Ngọc Thân Vương.
Thế nhưng, như vậy thì uy vọng vẫn chưa đủ. Trong triều đình có vô số cựu thần uy vọng cao hơn nhiều, muốn cất đầu lên, trừ phi phải là một nhân vật tầm cỡ Vô Địch Hầu, bằng không thì chẳng có hy vọng gì.
Tuy nhiên, nếu Hồng Dịch đỗ trạng nguyên trong cả hai kỳ thi văn và võ, danh tiếng của hắn sẽ tăng vọt. Suốt lịch sử các triều đại, người đạt được danh hiệu văn võ trạng nguyên đồng thời, không một ai không phải là thánh hiền, đại học vấn gia.
Dù làm như vậy có vẻ quá mức phô trương, không hợp với đạo trung dung, nhưng muốn tiến vào triều đình làm việc thì cũng chỉ có cách này.
- Dù trong lòng đã định vậy, nhưng tình hình cụ thể vẫn cần suy xét và cân nhắc tỉ mỉ hơn nữa.
Hồng Dịch suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định sáng sớm mai sẽ vào Ngọc Kinh thành gặp Ngọc Thân Vương, bàn bạc kỹ lưỡng với hắn.
Địa cực nguyên từ, dũng tuyền chí hạ, song túc tâm hướng, địa tâm đối hấp, như giao như trù, lạc địa sinh căn.
(Nghĩa là: Gốc cực đất là từ tính, huyệt dũng tuyền nằm thấp nhất, hai chân hướng về tâm, hút chặt lấy tâm trái đất tựa keo hồ, bám rễ sâu vào lòng đất.)
Trong đêm tuyết tĩnh lặng, Hồng Dịch bắt đầu tu luyện huyệt khiếu.
Điều hắn tu luyện trước tiên chính là hai huyệt "Địa Cực" được ghi lại trong nửa bản Hiện Thế Như Lai kinh này!
Lòng bàn chân có hai điểm cực kỳ mẫn cảm, đó chính là "huyệt dũng tuyền". Trong y thuật, hai huyệt này được sử dụng rất phổ biến, nhiều môn võ công cũng có phương pháp tu luyện, đấm bóp chúng.
Thế nhưng, trong Hiện Thế Như Lai kinh, huyệt dũng tuyền lại không được coi là một huyệt khiếu thông thường, mà chỉ là hai vị trí trọng yếu có phạm vi khá lớn. Trong đó, hai khối dũng tuyền này ẩn chứa điều cực kỳ bí ẩn, khó phát hiện, khó tìm ra được "cửa huyệt" để tiến vào. Hai "cửa huyệt" lớn đó có tên là "Địa Cực".
Khi tu luyện hai huyệt này, vùng hạ bàn hoàn toàn được đả thông, cơ thể con người và lòng đất sẽ sinh ra một loại cảm ứng vi diệu.
- Trong thân thể con người, huyệt khiếu giống như những vì sao trên trời, nhiều không đếm xuể. Mỗi huyệt khiếu đều có sự liên hệ tương hỗ với một vì sao. Chỉ riêng hai huyệt Địa Cực này lại có mối liên hệ với mặt đất. Bởi vậy có thể thấy, trong đại thiên thế giới này, các vì tinh tú phân bố dày đặc, còn hai huyệt ở lòng bàn chân giống như một ngôi sao có trách nhiệm nối liền trời và đất, là nền tảng quan trọng nhất của cơ thể con người.
Hồng Dịch tập trung tinh thần, dựa theo phương pháp dò tìm hai huyệt Địa Cực ở lòng bàn chân. Đồng thời, hắn cũng nghiền ngẫm Hiện Thế Như Lai kinh, với những chú giải về hai huyệt này.
Bản Hiện Thế Như Lai kinh này không hề có bốn chữ "Như thị ngã văn" (như lời ta nghe thấy) giống như Quá Khứ kinh. Tất cả đều là tự thuật, giải thích, với ngôn ngữ chất phác, không hề có chút ẩn ý hay đánh đố nào.
Điều này cho thấy, Quá Khứ kinh là kinh văn do chính miệng thánh hiền đại Phật đà thời thượng cổ truyền lại, còn Hiện Thế Như Lai kinh lại là kết tinh trí tuệ của vô số nhân tiên, võ thánh, thậm chí là thần tiên Dương Thần.
Nguyên nhân Hồng Dịch bắt đầu tu luyện từ hai huyệt Địa Cực này cũng bởi vì một đoạn ghi chép trong kinh thư.
Trong kinh thư có đoạn viết, hai huyệt Địa Cực này rất dễ cảm ứng với trung tâm lòng đất. Khi luyện hai huyệt này đạt đến trình độ cao thâm, việc chuyển sang luyện võ công sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Đạo lý này trong kinh thư cũng giảng giải rất rõ ràng. Các huyệt khiếu trong cơ thể con người vốn có mối liên hệ với các ngôi sao trên bầu trời. Thế nhưng, những vì sao này lại ở quá xa, trừ phi đạt đến cảnh giới nhân tiên mới có thể cảm ứng một cách rõ ràng.
Thế nhưng, ngôi sao mà hai huyệt Địa Cực có mối cảm ứng tương hỗ lại nằm sâu trong lòng đất! Điều này dễ luyện hơn rất nhiều!
- Thì ra trong đại thiên thế giới này, mặt đất dưới chân con người cũng tồn tại một vì tinh tú sao? Cổ nhân nói trời tròn đất vuông, vậy thì việc này phải giải thích thế nào đây? Tuy nhiên, Hiện Thế Như Lai kinh đã nói vậy, nhất định phải có đạo lý của nó! Giờ đây cũng không phải lúc nghiên cứu thiên văn, tinh tú, địa lý. Trước hết, mình phải tu luyện hai huyệt Địa Cực này đã, để xem có thực sự cảm ứng được hạch tâm lòng đất hay không. Nói vậy chứ, ta cũng có kinh nghiệm trong chuyện này rồi.
Hồng Dịch cởi giày ra, hai chân trần đứng thẳng trên mặt đất, dựa theo tư thế ghi lại trong kinh thư. Khí huyết vận chuyển xuống hai chân, lòng bàn chân bám chặt vào đất như đóng rễ, hai tay hướng lên trời.
Đồng thời, trong lòng hắn quán tưởng một ngôi sao màu vàng đất đang xoay chuyển. Ngôi sao này hồn hậu, rắn chắc, phù hợp với ý chí của mặt đất.
Bỗng nhiên, ngôi sao màu vàng đất di chuyển tới một nơi rất nhỏ. Trong khi đó, Hồng Dịch cảm thấy bản thân dường như biến thành một khối sắt, còn mặt đất dưới chân như một khối nam châm khổng lồ, đang gắt gao hút chặt lấy thân thể, khiến hắn không cách nào nhúc nhích được.
Hắn thử nhấc chân lên một chút, quả nhiên liền cảm thấy nặng nề không gì sánh được, như thể chân đang đeo một khối chì vậy.
Hồng Dịch vội vàng tản khí huyết, dứt ý niệm đang ngưng tụ ở hai huyệt Địa Cực. Ngay lập tức, thân thể liền khôi phục sự linh động.
Thử đi thử lại nhiều lần, Hồng Dịch bỗng cảm thấy bản thân như bộ rễ rắn chắc của một cây đại thụ chọc trời, đang hung hăng cắm sâu vào tâm trái đất.
Hai huyệt Địa Cực ở lòng bàn chân, dựa theo phương pháp tu luyện ghi trong kinh thư, lúc căng ra, lúc thả lỏng, chẳng khác nào một người đang hít thở, tuân theo một tần số dao động nhất định. Dần dần, Hồng Dịch tựa như cảm thấy bản thân đang hấp thụ chất dinh dưỡng từ lòng đất vậy!
Hít thở, hít thở.
Luyện tập nhiều lần, Hồng Dịch mơ hồ cảm nhận thấy hai chân mình hình thành một mối liên hệ máu thịt với mặt đất.
Thậm chí, Hồng Dịch còn loáng thoáng cảm nhận được nhịp đập rất nhỏ, thỉnh thoảng khẽ nhảy lên từ lòng đất!
Đúng vậy, mặt đất dưới chân dường như cũng là một sinh mệnh, có điều loại sinh mệnh này không phải bất cứ ai cũng có khả năng lý giải.
- Thiên có thiên thần, địa có địa thần, sơn có sơn thần, hà có hà hồn (trời có thần trời, đất có thần đất, núi có thần núi, sông có hồn sông), vạn vật đều có linh hồn. Tuy nhiên, loại linh hồn này không phải thứ con người có thể câu thông hay giải thích được. Mặt đất cũng có linh hồn, có điều linh hồn thần niệm của nó vận chuyển quá chậm chạp, một tia ý niệm cũng phải mất đến trăm nghìn năm, thậm chí vạn năm, trăm vạn năm! Thương hải tang điền (biển xanh biến thành nương dâu).
Hồng Dịch cảm nhận được cảnh giới kỳ diệu này, hận không thể lập tức quỳ xuống đất, bái lạy sự kỳ diệu của đại thiên thế giới.
Tại thời khắc này, hắn bỗng nảy sinh một cảm giác thấu đáo thông suốt về đại thiên thế giới.
Hai chân Hồng Dịch đứng thẳng trên mặt đất, pháp môn tu luyện hai huyệt Địa Cực dưới lòng bàn chân hoàn toàn được vận chuyển. Cả cơ thể hắn chìm đắm trong một cảnh giới kỳ diệu, nối liền với mặt đất rộng lớn.
- Đây là kết quả khi huyệt khiếu hoàn toàn tương giao, cảm ứng với các vì tinh tú sao? Khi ở Ngô Uyên tỉnh, nhờ dược lực còn sót lại của máu Tà Thần, ta mới có thể cảm ứng được chút chân ý của các vì sao. Thế nhưng lúc này, dù không có máu Tà Thần, ta lại hoàn toàn có thể cảm ứng được mặt đất! Quả nhiên, hai huyệt Địa Cực này đúng là huyệt khiếu cần phải tu luyện đầu tiên. Bởi lẽ con người chúng ta ở gần mặt đất nhất. Không biết trong Đan kinh của Thái Thượng đạo có phương pháp tu luyện hai huyệt Địa Cực này không nhỉ? Trong Thiên kinh của Tạo Hóa đạo có không nhỉ?
Lúc này trời chưa sáng hẳn, thế nhưng bên ngoài lớp giấy dán cửa mỏng như cánh ve sầu, cảnh sắc lại sáng rực lên. Bởi lẽ, bên ngoài được bao phủ một lớp tuyết đọng khá dày, ánh sáng hừng đông phản chiếu trong tuyết trắng khiến cảnh vật sáng rõ vô cùng.
Luyện công suốt một đêm, thế nhưng Hồng Dịch lại cảm thấy tinh thần sảng khoái, dễ chịu chưa từng có. Không hề có bất cứ cảm giác uể oải mệt mỏi nào, toàn bộ cơ thể dường như tràn ngập tinh lực, quả thực khiến hắn muốn phóng thật nhanh trên mặt tuyết.
Thế nhưng, hắn vẫn nhẫn nại kiềm chế, tích súc cỗ tinh lực này lại, sau đó chậm rãi đi về phía cửa phòng.
Vù.
Vừa đẩy cửa phòng ra, một luồng không khí lành lạnh liền ập tới.
- Phải thử thành quả một đêm tu luyện này xem sao.
Nhìn khoảng sân rộng rãi trước mặt, tuyết phủ trắng xóa dày đến một thước, Hồng Dịch tùy tiện bước ra ngoài vài bước, không ngờ lại không bị lún xuống hay ngập trong tuyết.
Thân thể hắn càng chạy càng nhanh.
Lúc đầu hắn chỉ muốn chậm rãi đi dạo, thế nhưng thân thể lập tức phóng vọt tới bờ tường phía nam. Sau đó, với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, trong khoảnh khắc thân thể hắn chợt lóe lên, toàn bộ mảnh sân đều là hình bóng của hắn.
Bản thân hắn cũng cảm thấy một tư vị khá mới lạ: trong lúc tùy ý di chuyển, hai chân chuyển động theo phương pháp vận khởi hai huyệt Địa Cực lại khiến hắn có cảm giác như đang lướt đi trên mặt tuyết!
Đúng vậy, là cảm giác lướt đi trên mặt tuyết!
Dù trong lúc di chuyển vẫn để lại dấu chân trên mặt đất, thế nhưng động tác của Hồng Dịch dường như không để lại những dấu chân rất nông. Chân hắn giẫm lên, rút đi, bước về phía trước, nhẹ nhàng thần tốc như làn gió uyển chuyển.
Cộp cộp cộp cộp.
Từ dải hành lang nằm ở đầu kia mảnh sân, vang lên vài tiếng bước chân – đó chính là hai thầy trò Xích Truy Dương và Kiền Thúc.
Hai thầy trò này nhìn thấy Hồng Dịch đang tản bộ trong sân, không ngờ trong lúc tản bộ lại chỉ lưu lại những bóng ảnh mờ nhạt, còn những dấu chân trên mặt tuyết thì tiếp nối nhau, bằng phẳng vô cùng. Nhất thời, cả hai đều mở tròn mắt ra nhìn.
- Đây là thứ thoái pháp nào vậy!
Hai mắt Kiền Thúc lồi ra như mắt cá vàng, nói:
- Thoái pháp như thế này, tiến thêm một bước nữa e rằng sẽ sánh ngang với Võ Thánh Thần Hành Hầu Âu Dương Hành của Vân Mộng chúng ta mất thôi. Vị Chân Nhân Hồng Dịch này, không cần đạo thuật, chỉ dùng võ thuật thì e rằng cả thiên hạ cũng rất ít người là đối thủ của hắn.
- Vân Mộng Võ Thánh Thần Hành Hầu? Ta quả là kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe qua một nhân vật như vậy.
Đúng lúc này, một luồng ảo ảnh được gió quấn quanh thân lướt vào hành lang, sau đó Hồng Dịch liền dừng lại.
- Dịch Chân Nhân, thoái công thân pháp của ngài như vậy, nếu như ta và ngài động thủ, sợ rằng ngay cả cái bóng của ngài ta cũng không chạm vào được.
Kiền Thúc cười nói. Từ khi biết Hồng Dịch là lôi kiếp quỷ tiên, cách xưng hô của Kiền Thúc cũng biến thành Dịch Chân Nhân.
Trong giới tu đạo có một quy định bất thành văn: hễ là đạo sĩ đã siêu thoát sinh tử, luyện thành cảnh giới quỷ tiên thì đều được xưng hô là Chân Nhân.
- Thần Hành Hầu trấn thủ vùng biên cương phía bắc Vân Mộng quốc chúng ta, cách Đại Kiền mười vạn dặm, người bình thường cũng không biết đến. Người này võ đạo cao thâm, chính là đệ nhất cao thủ võ đạo của Thiên Long phái. Ta cũng chỉ nghe thấy kỳ danh, chứ chưa từng gặp mặt. Tuy nhiên, nghe đồn thoái pháp của Thần Hành Hầu rất kinh người. Có lần hắn diện kiến hoàng đế của chúng ta là Nạp Lan Y Hồng, xin phép được buôn bán Ô Ma Kỳ Lân mã với đại tiểu thư của Kim gia – có lẽ đây là điểm then chốt để giao hảo với Vô Địch Hầu. Về sau, việc buôn bán này càng lúc càng hưng thịnh.
- Ừ.
Hồng Dịch gật đầu, ý muốn nói mình đã biết.
Mộ Dung Yến cũng có một cơ sở sản nghiệp ở Ngọc Kinh thành là Tụ Bảo Trai. Cửa hàng này Hồng Dịch đã sớm biết, hình như kinh doanh gì đó, không khác lắm với Kim Ngọc Đường.
- Đây đều là những thứ Mộ Dung Yến bày vẽ ra sao? Thật lãng phí quá.
Nhìn muối đánh răng xanh biếc như bột ngọc bích, lại tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của hoa hồng, Hồng Dịch lắc đầu. Tiện tay cầm chiếc chén bạc cùng bàn chải bằng ngà voi, hắn đánh răng, rửa mặt, sau đó khoác lên chiếc áo choàng lớn bằng da sói do một nha hoàn mang đến. Hắn không cưỡi ngựa mà thong thả rời khỏi Lục Liễu Sơn Trang, tiến về phía Ngọc Kinh thành.
Lúc này trời đã sáng rõ, người đi lại trên đường vẫn còn thưa thớt. Hồng Dịch toàn lực thi triển thân pháp, vận chuyển hai huyệt Địa Cực, thân thể như một luồng gió phóng đi cực nhanh, nhanh hơn cả Truy Điện. Trên mặt tuyết, hắn tựa như một dải sóng cuồn cuộn nổi lên. Ước chừng chưa đến nửa canh giờ, hắn đã đến bên ngoài Ngọc Kinh thành. Từ đây, có thể thấy được dải tường thành cao lớn nguy nga, cao đến ba bốn mươi trượng, phía trước còn có cả cổng thành.
Tòa thành khổng lồ Ngọc Kinh này tổng cộng có chín cửa vào. Mỗi cửa đều có một nghìn quân tinh nhuệ đồn trú. Đề đốc thống lĩnh chín cửa thành này cũng rất có quyền lực, đây là một môn nhân thủ hạ của Ngọc Thân Vương.
Những bụi tuyết trên người khẽ rung lên. Lúc Hồng Dịch vào thành, hắn không tiến về phía đường lớn Chính Dương, mà chậm rãi bước về hướng Võ Ôn Hầu phủ.
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác nhé.