(Đã dịch) Dương Thần - Chương 279:
Hành động thật nhanh chóng! Thái tử quả nhiên không thể xem thường. Đêm qua Ngọc Thân Vương vừa áp giải Vô Sinh lão mẫu về phủ đệ, sáng nay hắn đã mặc thường phục xuất cung, hơn nữa còn dẫn theo cả Đại thống lĩnh Thần Cơ doanh Hồng Hi. Hừ, nếu đã vậy, xem ra ta cũng không cần phải lảng tránh nữa.
Hồng Dịch suy nghĩ trong lòng, rồi chợt cười lạnh.
– Thái tử đến rồi! Hồng Dịch, huynh tạm thời tránh đi một lúc!
Khi vệ sĩ vừa bẩm báo xong, Ngọc Thân Vương lập tức đứng dậy, sắc mặt thoáng chút căng thẳng. Nhưng rồi, ông nhanh chóng khôi phục vẻ điềm tĩnh, đoạn quay sang Hồng Dịch phất tay.
– Vương gia, tại hạ cũng xin tạm thời lui xuống vậy.
Cam Thanh Phong vội vã nói, rồi liếc mắt ra hiệu cho đám người phía sau, sau đó nhanh chóng bước vào nội đường ẩn mình. Mấy thị nữ cũng nhanh tay dọn dẹp bát đũa, đồ ăn thức uống trên bàn.
Tuy nhiên, Hồng Dịch vẫn ngồi yên, chỉ mỉm cười nói:
– Uy phong của thái tử rất lớn, tại hạ đương nhiên phải ở bên cạnh Vương gia mới phải. Hơn nữa, tại hạ cũng muốn xem tên trưởng tử Võ Ôn Hầu phủ, Hồng Hi kia, trong suốt một năm nay có tiến bộ gì không? Liệu có đủ tư cách thừa kế tước vị Võ Ôn Hầu sau này chăng?
Lúc đầu, khi nghe tin thái tử đến, hắn cũng định tránh mặt một lúc, thế nhưng khi nghe có Hồng Hi đi cùng thì ngược lại, hắn lại chẳng muốn trốn tránh nữa.
Ngay cả Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ, phụ thân ruột của Hồng Dịch, hắn còn dám trực diện giao chiến, đấu đá qua lại, vậy làm sao có thể coi trọng cái tên Hồng Hi kia!
Một năm trước, Hồng Hi nắm trọng binh, thế lực khổng lồ, có thể nói rằng chỉ cần khẽ động ngón tay út thì Hồng Dịch chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục. Thế nhưng giờ đây, bằng vào bản lĩnh của mình, Hồng Dịch có thể tùy tiện dùng một ngón tay cũng đủ sức bóp chết Hồng Hi.
Thời gian một năm, tuy ngắn ngủi, thế nhưng lại tạo nên sự khác biệt cực lớn, ngay cả thế cục cũng đã đảo ngược.
Tuy nhiên, lúc này Hồng Dịch cũng không có ý định lập tức bóp chết Hồng Hi, mà sẽ từ từ hành hạ, khiến đối phương phải rơi vào đau khổ tột cùng.
Đối với cái gia đình của mụ Triệu phu nhân kia mà nói, trực tiếp giết chết bọn chúng, quả thật là quá hời cho chúng.
– Đúng rồi! Thái tử võ công và đạo thuật đều tinh thâm, uy áp rất nặng. Có một đại cao thủ như thế huynh đứng bên cạnh ta cũng giúp ta đỡ lo lắng một chút. Tuy nhiên, thế huynh tốt nhất đừng lộ rõ đạo thuật của bản thân. Nếu không thì sau này sẽ khó xử đấy.
Ngọc Thân Vương dặn dò.
– Đó là điều đương nhiên rồi. Tuy nhiên, hiện giờ chúng ta cũng phải cho thái tử n��m mùi lợi hại, nếu không hắn còn tưởng chúng ta dễ bị ức hiếp.
Hồng Dịch gật đầu nói.
Ha ha ha ha.
Ngay sau khi Hồng Dịch vừa dứt lời, hai tiếng cười ha ha vang vọng từ bên ngoài. Rồi ba bóng người xuất hiện từ hành lang ngoài cửa.
Một người mặc hồng bào, tay không, mắt ưng, lưng khòm như rùa. Thoạt nhìn đã nhận ra đó là một thái giám.
Bên cạnh là một nam tử mặc áo choàng bạch kim, đầu đội kim quan.
Nam tử này chính là Đại thống lĩnh Thần Cơ doanh, nắm trọng binh, quyền thế hiển hách, trưởng tử của Võ Ôn Hầu phủ, Hồng Hi!
Thế nhưng, trong ba người vừa xuất hiện, Hồng Hi không phải là nhân vật chính. Nam tử đi phía trước bọn họ, thân mặc áo bào tím, đầu đội ngọc quan, tay cầm cây quạt xếp, vầng trán toát ra khí tức màu tím dạt dào, phúc lộc dồi dào, người này mới đích thực là nhân vật chính.
Vị mỹ nam tử tướng mạo đường đường chính chính, vầng trán tỏa ra khí tím kia chính là thái tử Đại Kiền, Dương Nguyên!
Hồng Dịch đưa mắt nhìn thái tử Dương Nguyên, trong lòng chợt cảm thấy kinh hãi.
– Khí tướng của thái tử Dương Nguyên quả thực phú quý không tả! Tử khí đông lai! Thảo nào hắn lại có thể ngồi vững ngôi thái tử bấy lâu mà không hề suy suyển! So với hắn thì Ngọc Thân Vương còn thua kém xa, uy thế, khí phách, khí chất đế vương, rõ ràng là không thể sánh được, cũng chẳng có được uy áp trấn nhiếp lòng người. Nếu như không có biến cố gì xảy ra, thì sau khi Hoàng đế bách niên thiên cổ, ngôi vị thần khí xã tắc đương nhiên sẽ do thái tử nắm giữ! Ngọc Thân Vương đúng là không có chút hy vọng nào cả. Thế nhưng hiện giờ lại xuất hiện một Vô Địch Hầu! Vô Địch Hầu kia cũng có tướng mạo cao quý vô cùng! So sánh với thái tử thì về phương diện khí thế, quả thực đúng là không phân cao thấp!
Bởi lẽ, hắn tu luyện đến cảnh giới cực cao, khám phá được bình chướng sinh tử, tự nhiên sẽ cảm nhận được khí chất đế vương cùng uy áp ẩn chứa trong thân thể thái tử.
Loại khí chất đế vương này cũng không phải là khí lưu, mây mù, mà là thứ khí chất khiến cho tâm linh của con người dấy lên một cảm nhận khó tả.
Nếu như có đạo sĩ dùng đạo thuật tinh thâm của mình để quan sát khí chất này, nhìn vào trạng thái tinh thần của đối phương mà suy đoán ra thành tựu sau này của hắn, chắc chắn cũng khó lòng đưa ra kết luận chính xác.
Nhìn thấy từ vầng trán của thái tử Dương Nguyên tản ra thứ khí tím dạt dào, trong đầu Hồng Dịch bỗng nảy sinh ý nghĩ đem thái tử so sánh với Vô Địch Hầu.
Đột nhiên hắn nhận ra rằng, nếu như thật sự tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, thì những biến hóa trong tương lai quả là khó lường.
– Chậc! Tương lai biến hóa vô thường, linh động mờ ảo, kể cả là thần tiên cũng không nắm giữ được. Tuy rằng "khí" của Ngọc Thân Vương chưa đủ, thế nhưng đó cũng là do thực lực chưa thực sự cường đại. Nếu như có được thực lực cường đại, có được lòng tin rồi thì tự nhiên sẽ hình thành khí chất ấy.
Hồng Dịch thầm cười lạnh trong lòng, đoạn đứng lên. Hắn nhìn thấy Ngọc Thân Vương đứng dậy nghênh đón, rồi khom người cúi chào thái tử.
Dựa theo lễ pháp của triều đình, thái tử là người kế vị, thân vương là thần tử, ngay cả huynh đệ ruột thịt cũng phải hành lễ. Thậm chí thái tử còn có thể quở mắng thân vương. Tuy nhiên, điều n��y chỉ áp dụng khi thân vương mắc sai lầm, để thái tử có lý do khuyên răn, dạy bảo.
Trong lúc thái tử và Ngọc Thân Vương nói chuyện vài câu, khi hai người bước vào trong phòng khách, Hồng Dịch liền cảm nhận được một cái nhìn sắc bén bắn thẳng vào mình.
Không cần nói cũng biết đó chính là ánh mắt của Hồng Hi.
Hồng Dịch cười lạnh một tiếng, rồi đưa mắt nhìn sang. Quả nhiên, lập tức thấy hai mắt của Hồng Hi sáng như dao, ẩn chứa sát khí uy vũ của tướng soái thống lĩnh đại quân.
Thần thái ấy của Hồng Hi lọt vào mắt Hồng Dịch, khắc sâu vào tâm trí hắn.
– Hừ! Lại dám ngang nhiên miệt thị ta sao? Chẳng lẽ Hồng Huyền Cơ vẫn chưa nói cho hắn biết sự lợi hại của ta sao? Đúng rồi, chuyện mất mặt như vậy, đương nhiên hắn sẽ không nói cho ai! Thôi cũng được! Hồng Hi à Hồng Hi, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết được sự lợi hại của ta! Ta chỉ cần dùng võ công cũng đủ sức đánh bại ngươi! Không vội, trước hết cứ đùa giỡn với ngươi một lát đã!
Nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ miệt thị khinh thường của Hồng Hi, Hồng Dịch cũng không nổi giận, chỉ hắc hắc cười lạnh một tiếng.
– Hồng Dịch bái kiến thái tử điện hạ!
Chờ Ngọc Thân Vương và thái tử đã vào trong phòng, Hồng Dịch liền hành lễ với thái tử rồi ung dung ngồi xuống.
Ngay lập tức, hai hàng lông mày của Hồng Hi nhíu lại nhìn hắn. Thế nhưng, Hồng Dịch như đổ dầu vào lửa, nở nụ cười đáp lại ánh mắt đầy khiêu khích của Hồng Hi.
Loại ánh mắt đầy khiêu khích này thì cho dù là ai cũng cảm thấy tức giận trong lòng, huống chi là một kẻ luôn coi thường khinh rẻ Hồng Dịch như tên Hồng Hi này?
– Hồng Dịch! Thì ra là ngươi! Ngươi trở lại Ngọc Kinh tại sao lại không về phủ thỉnh an phụ thân, mẫu thân hả? Đã vậy, mới sớm ra đã đến quý phủ của Ngọc Vương gia làm phiền người? Sao lại hành xử không theo quy củ như vậy! Còn nữa, tại sao ngươi nhìn thấy thái tử điện hạ lại dám không quỳ xuống? Đây là thứ quy củ gì vậy? Mau quỳ xuống, sau đó lập tức trở về Hầu phủ thỉnh an phụ thân, mẫu thân!
Đột nhiên Hồng Hi mở miệng nói.
Giọng nói của hắn rất gay gắt, mang theo sự nghiêm khắc, rõ ràng là một câu quở trách rất nặng! Tuy nhiên, nói về phương diện lễ pháp thì câu này của hắn không hề có bất cứ sai sót nào cả.
Trưởng huynh cũng như phụ thân, huống chi còn là trưởng tử. Hồng Hi quở mắng một đệ đệ thứ tử như Hồng Dịch quả thực là chuyện thường tình, không ai có thể bắt bẻ được gì.
– Ồ? Vừa rồi ta đã hành lễ với thái tử điện hạ rồi mà! Thái tử điện hạ mặc thường phục xuất cung, đương nhiên phải dùng lễ pháp của bình dân mà hành lễ, hơn nữa ta còn là người thuộc giới trí thức, có thể cười vương hầu, khinh thường công khanh. Đây mới là khí phách của danh sĩ. Ta nghĩ rằng thái tử điện hạ cũng không để tâm chút cuồng ngạo của ta đâu. Thái tử điện hạ nổi tiếng thiện đãi với sĩ phu, có lẽ cũng không để ý đến sự cuồng ngạo của ta nhỉ? Còn về phần ta, hôm qua ta đã đến Tây Sơn bái mẫu thân, sao lại phải về phủ thỉnh an mẫu thân của kẻ nào nữa?
Hồng Dịch đứng lên, cười ha ha một tiếng, nhìn chòng chọc về phía Hồng Hi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo hẳn lên.
– Đến Tây Sơn bái kiến mẫu thân? Sao ta lại không biết ngươi có mẫu thân nào ở Tây Sơn nhỉ? Mẫu thân của ngươi chính là Triệu phu nhân, hiện giờ người đang ở trong phủ. Còn ở vùng núi phía tây kia cùng lắm chỉ là một di nương đã chết mà thôi. Bản thân ngươi là cử nhân mà không hiểu được luân thường đạo lý nào sao?
Hồng Hi hắc hắc cười, khóe miệng lộ ra một thứ thần thái tàn nhẫn độc ác khiến kẻ khác nhìn vào mà khiếp sợ, trông chẳng khác nào một con hổ hung tợn đang dần lộ ra nanh vuốt sắc bén của nó.
Khuôn phép của Đại Kiền, mẫu thân của thứ tử là chính thê phu nhân, còn tiểu thiếp cho dù là mẫu thân ruột cũng chỉ được gọi là di nương mà thôi. Hàng ngày đều phải thỉnh an mẫu thân, nghĩa là phải thỉnh an chính thê phu nhân, không cần phải thỉnh an mẫu thân ruột của mình.
– Ha ha ha ha! Ngươi nói hay lắm! Nói hay lắm! Tuy nhiên, ta là kẻ đọc sách, dựa theo lễ pháp từ xa xưa của thánh hiền, chỉ biết người nào sinh ra ta mới là mẫu thân của ta, trong sách của thánh hiền cũng không có hai từ "di nương" này. Tuy nhiên, Hồng Hi, ngươi vốn không đọc sách thánh hiền, chỉ là một kẻ vũ phu lỗ mãng, thế nên dù không hiểu đạo lý này cũng không có gì đáng trách.
Hồng Dịch thâm độc cười một tiếng, giọng nói có vẻ gay gắt, trực tiếp châm chọc Hồng Hi là một kẻ vũ phu, không hiểu lễ pháp.
Đây cũng là câu nói mà tể tướng tiền triều Lý Nghiêm dùng để quở trách Hồng Huyền Cơ.
Hồng Hi tuy rằng cũng đọc qua sách vở, thế nhưng dù sao cũng chưa từng trải qua thi cử. Còn Hồng Dịch thì đường đường là một cử nhân, đệ nhất thủ khoa, đương nhiên là có tư cách nói Hồng Hi là một kẻ vũ phu.
– Ngươi...
Hồng Hi bị Hồng Dịch đáp trả lại một câu, bị chọc giận đến mức máu dồn đỏ lên mặt, tóc tai dựng ngược lên.
Thế nhưng Hồng Dịch lại cười một tiếng đắc ý, không chịu buông tha, tiếp tục nói:
– Tuy nhiên vũ phu cũng có chỗ tốt của vũ phu, có khả năng bảo vệ quốc gia. Tuy nhiên cũng cần phải có bản lĩnh thật sự. Hi ca, ngươi thân là thống lĩnh Thần Cơ doanh, nắm giữ binh quyền, không biết có thể bảo vệ được hoàng thành hay không? Hai huynh đệ chúng ta, lần này ta ra ngoài rèn luyện, học được chút công phu võ vẽ, nhân lúc hôm nay gặp mặt ở đây, ta cũng muốn thỉnh giáo ngươi chút ít. Ngay hôm nay vừa dịp huynh đệ thái tử và Ngọc Thân Vương cùng nhau thưởng tuyết, hai huynh đệ chúng ta sao không thể vì thái tử và Vương gia góp chút náo nhiệt được nhỉ? Không biết ngươi có hứng thú không?
Hồng Dịch vừa nói vừa giơ tay lên, ánh mắt như ngọn lửa hừng hực cháy.
– Ha ha, ngươi chỉ là một thứ tử mà cũng dám phạm thượng mạo phạm ta sao? Ngươi là ai, ta là ai, hẳn ngươi phải biết rõ chứ?
Hồng Hi nhìn chòng chọc vào Hồng Dịch, hai mắt hắn vằn đỏ, nhếch môi khinh thường rồi quát lớn.
– Đằng Lôi!
– Có!
Đúng lúc này, một thanh âm từ phía xa truyền lại. Rõ ràng đó là thanh âm của một cao thủ tùy thân Hồng Hi mang theo, kẻ đang ngồi đợi ở một nơi khác.
– Ngươi cùng Hồng Dịch thử giao đấu một trận, không nên đánh trọng thương hắn.
Hồng Hi cười lạnh nói xong, rồi thản nhiên ngồi xuống ghế.
– Hừ!
Vừa lúc tên cao thủ kia xuất hiện ở bậc cửa, Hồng Dịch chợt hừ lạnh một tiếng, thân hình chợt lóe, quỷ dị vọt thẳng tới trước mặt Hồng Hi!
Một chưởng ầm ầm giáng thẳng xuống mặt Hồng Hi!
Một chưởng này của Hồng Dịch lao tới với tốc độ cực nhanh! Cơ thể hắn chớp động tạo thành vô số tàn ảnh liên tiếp, bất ngờ tung một chiêu như vậy, cho dù là bất cứ ai cũng trở tay không kịp!
Huống chi hắn vừa tu luyện thành hai huyệt Địa Cực, chân pháp cực kỳ mau lẹ. Tập kích từ cự ly gần như vậy, thực lực đã đạt tới cấp độ Đại Tông Sư đỉnh cấp, linh nhục hợp nhất.
Hồng Hi vừa định ngồi xuống, đã thấy trước mặt chợt lóe lên ảo ảnh. Ngay cả với tu vi Đại Tông Sư như hắn cũng không kịp nhìn rõ đối phương ra tay thế nào. Lòng cảnh giác trỗi dậy mãnh liệt, hắn gầm lên một tiếng, cấp tốc xoay người. Thân pháp của hắn cực kỳ linh hoạt!
Thế nhưng thối pháp cũng như thân pháp của hắn thua kém Hồng Dịch một bậc, hơn nữa võ công của hắn lại càng thua kém xa Hồng Dịch.
Hắn vừa xoay người, một tiếng "bốp" giòn tan đã vang lên trên mặt. Hồng Hi lãnh trọn một cú bạt tai.
Cái bạt tai này mang theo lực lượng rất lớn, như đánh vào da trâu, vang lên một tiếng bốp chát chúa, vang vọng khắp phủ.
Sau khi lãnh trọn cú bạt tai này, cả người Hồng Hi xoay hai vòng trên không rồi ngã nhào, gục hẳn xuống đất, miệng phun ra hai chiếc răng nhuốm máu!
Tất cả mọi người trong phòng đều ngây người!
Ngay cả Ngọc Thân Vương lẫn Thái tử đều kinh ngạc!
Không một ai có thể ngờ rằng Hồng Dịch đang lúc nói chuyện lại giáng một cái bạt tai, đánh cho Hồng Hi nằm lăn ra đất, gãy mất hai chiếc răng.
Mọi việc diễn ra quá nhanh, ngay cả suy nghĩ cũng không kịp xoay chuyển trong đầu họ.
Hồng Hi đường đường là Đại thống lĩnh, lại bị bạt tai một cái, nằm lăn ra đất, đến cả cơ hội ngăn cản cũng không có!
– Hai khiếu Địa Cực này quả nhiên thần diệu!
Sau khi bạt tai Hồng Hi xong, lòng Hồng Dịch vẫn bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng, chẳng hề lo sợ hậu quả vừa gây ra.
Hiện giờ hắn đang ngẫm về uy lực của hai huyệt Địa Cực được ghi lại trong nửa bộ Hiện Thế Như Lai kinh.
– Tuy rằng võ công của mình cao hơn Hồng Hi, nhưng trước khi tu luyện thành hai huyệt Địa Cực, cũng không thể quật hắn lăn ra đất dễ dàng như vậy.
Võ công của Hồng Dịch hiện giờ đã vượt xa Hồng Hi.
Thân thể của hắn trải qua Điện Quang Diệu Thể Thuật của Thần Tiêu đạo rèn luyện, từng uống máu Tà Thần, thành công ngưng tụ Thượng Cảnh Bát Thần, luyện được một huyệt Cốc Thần, hai huyệt Địa Cực. Kể từ khi luyện thành Chân Võ Thánh Thể, cơ thể Hồng Dịch đã mạnh mẽ đến mức khó thể tưởng tượng!
Hiện giờ Hồng Hi cũng chỉ đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư mà thôi, so với Xích Truy Dương cũng không hơn kém bao nhiêu, làm sao còn là đối thủ của Hồng Dịch nữa?
– Ối chao! Sao ngươi lại không đỡ nổi thế này? Ta vốn cho rằng thống lĩnh Thần Cơ doanh, bảo vệ an toàn cho Hoàng thượng, ngay cả một con muỗi bay qua cũng phải phát hiện được chứ? Võ công ngươi sao lại yếu ớt đến thế? Phụ thân không truyền Chư Thiên Sinh Tử Luân cho ngươi sao?
Hồng Dịch sau khi quật cho Hồng Hi nằm lăn xuống đất liền cất giọng đầy kinh ngạc nói.
Truyện này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.