Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 282:

Người ta thường nói quân tử báo thù, mười năm không muộn. Nhưng chẳng nên kìm nén oán hận mãi trong lòng. Tốt nhất là tìm mọi cách để trút bỏ, có như vậy mới thực sự thoải mái, thông suốt mọi suy nghĩ, đạt được công đức viên mãn!

Mới nãy, Hồng Dịch vừa tát Hồng Hi một cái thì lại bị lão thái giám Âm Liên Hoa đánh trọng thương tâm mạch. May mắn là hắn mặc nhi���u lớp áo phòng hộ nên không sao. Thế nhưng, chuyện này hắn không tài nào chấp nhận nổi. Đường đường là một tuyệt đỉnh cao thủ trong thiên hạ, không ngờ lại bị một tên thái giám đánh bị thương, Hồng Dịch sao có thể nuốt trôi cục nghẹn này?

Hiện giờ, hắn đang phụ thể vào môn chủ Thiên Kiếm môn, Cam Thanh Phong, trực tiếp báo thù, nhất định phải khiến lão thái giám Âm Liên Hoa mất mặt.

Tuy không thể giết chết tên thái giám này, nhưng tuyệt đối có thể khiến hắn sống không yên thân!

Hồng Dịch tuy không phải kẻ nhỏ nhen, nhưng cũng không thể để một tên thái giám sỉ nhục mình như vậy.

Quả thực, trong lòng Âm Liên Hoa, hạng người như Hồng Dịch chẳng khác gì một con kiến, sống chết hắn cũng chẳng bận tâm. Một đại tông sư, muốn giết thì giết, thái độ khinh thường ấy khiến Hồng Dịch cực kỳ thống hận.

Đó cũng là nguyên nhân ngay khoảnh khắc đó, Hồng Dịch liền thi triển thủ đoạn lợi hại nhất, ngưng tụ Chiến Thần Thiên Ma từ Chiến Thần Ma Kinh, hòng cắn chết lão thái giám kia.

Hồng Dịch vừa ra tay, quỷ khí âm trầm tỏa ra, khắp nơi bị khí đen bao phủ, ma vân cuồn cuộn nổi lên, bao trùm khắp thân thể, mang theo một cỗ khí tức cổ đại hùng hậu, thê lương, trầm trọng, tạo thành áp lực cực lớn khiến mọi người trong phòng đều cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tựa như một ma thần ngang tàng từ thời cổ đại đang giáng trần! Hòng phá vỡ mọi xiềng xích của đạo lý và sự sống trên thế gian này.

Không chỉ toàn thân Hồng Dịch bị mây đen bao phủ, ngay trước mặt hắn còn hiện ra một cái đầu lớn bằng đầu người thường. Đây chính là đầu của chiến thần, phía trên có cặp sừng hình xoắn ốc, miệng thò ra hai chiếc răng nanh sắc bén.

Ban đầu, chiến thần tượng vốn là một cái đầu cực kỳ lớn. Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch đã đặc biệt thu nhỏ nó lại.

Tuy bị thu nhỏ lại, nhưng uy lực được nâng cao gấp bội.

Ma tượng càng nhỏ, càng ngưng tụ tinh thuần, uy lực càng lớn.

Tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng từng quan tưởng ra chiến thần ma tượng to như một căn phòng. Vì thế uy lực không đủ, bị tông chủ Phương Tiên đạo Tiêu Ảm Nhiên dùng Nguyên Dương Khai Thiên Cự Phủ chém thành hai nửa.

Thế nhưng, pho ma tượng chiến thần mà Hồng Dịch hiện tại ngưng luyện lại có uy lực lớn gấp ba lần!

Khi Thiện Ngân Sa ép hỏi được ý nghĩa của Chiến Thần Ma Kinh từ tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng, Hồng Dịch cũng từng đọc bản dịch bộ kinh văn này, dần dần kết hợp với những đồ hình, từ đó phỏng đoán ra chân nghĩa bên trong.

Đặc biệt, Hồng Dịch còn được dùng máu Tà Thần, cảm ngộ được những dòng thần niệm tinh hoa mà thượng cổ chiến thần lưu lại.

Đó là lý do pho tượng chiến thần trong Chiến Thần Ma Kinh mà hắn quan tưởng ra lúc này lại có sức mạnh cường đại đến thế, thậm chí ngay cả tông chủ Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng có sống lại e rằng cũng kém xa hắn.

Trong chiêu này, Hồng Dịch quả thực đã vượt xa tông chủ Vu Quỷ đạo.

- Hả!

Thấy sắp tiếp cận Hồng Dịch, chỉ còn cách năm xích là có thể đâm chết hắn! Vậy mà trên thân thể đối phương đột nhiên tản ra một làn sương mù ma quái đen nhánh dày đặc, đồng thời xuất hiện một cái đầu yêu ma to bằng đầu người lao về phía hắn, hắn không khỏi biến sắc, lập tức dừng lại, đồng thời thu nhanh tay về.

Hắn rút tay về cũng vừa lúc thoát khỏi cú ngoạm của cái đầu chiến thần kia.

Đầu chiến thần ngoạm vào khoảng không, phát ra một tiếng "bồng" cực lớn giữa trời! Nghe chẳng khác nào tiếng kình phong do một quyền mãnh liệt nện vào hư vô, xé vỡ không gian.

Cú ngoạm này khiến không khí như bị ngưng đọng thành ngọc lưu ly, sau đó mãnh liệt nghiền nát thành mảnh vụn.

Từ đó có thể thấy rõ uy thế của cú cắn này từ đầu chiến thần, kể cả là thép tinh chất, e rằng cũng bị cắn nát bấy!

Tuy cái đầu của chiến thần này chỉ là do ý niệm của Hồng Dịch quan tưởng mà thành, thế nhưng bằng tu vi hiện tại của Hồng Dịch, thần hồn thuần dương, từ hư hóa thực, uy lực vô cùng, đã hóa thành một vật chất vô cùng chân thực!

- Khá khen cho một cao thủ đạo thuật!

Âm Liên Hoa nhanh chóng lùi về sau, thân thể chớp lên như thiểm điện, rồi bất chợt tung ra ba chưởng mãnh liệt, mỗi chưởng đều tuôn ra một cỗ quyền ý, vừa ào ạt như sông lớn biển rộng, cuồn cuộn lao tới, lại vừa trầm trọng tựa đại chùy, mang theo sát ý lạnh thấu xương!

Rầm rầm rầm!

Ba chưởng này khiến không khí nổ tung, khí lưu bị dồn ép đập thẳng vào giữa trán đầu chiến thần. Thoáng chốc đã đánh cho đầu chiến thần kia nổ tan tành, biến thành những luồng khói đen.

- Chưởng lực của lão thái giám Âm Liên Hoa này không ngờ lại hùng hậu đến như vậy! Huyết khí cũng đậm đặc hơn rất nhiều.

Ngay khi Âm Liên Hoa xuất chưởng, Hồng Dịch liền cảm thấy không khí xung quanh thần hồn mình chao đảo dữ dội. Cùng lúc đó, trên người Âm Liên Hoa tản ra một cỗ khí cương liệt, tựa như những luồng ánh sáng gay gắt bao quanh mặt trời, khiến Hồng Dịch cảm thấy mình giống như sắt thép đang bị nung trong lò lửa.

Ngao ngao ngao!

Ngay khi ba chưởng của Âm Liên Hoa xuất ra, đánh cho đầu chiến thần nổ tan thành từng cụm khói đen, trong nháy mắt, những cụm khói đen bị đánh tan này hạ xuống mặt đất, rồi bỗng nhiên ngưng tụ thành một pho tượng cao bằng người thường, đây chính là một chiến thần hoàn chỉnh.

Một pho tượng thượng cổ chiến thần tay cầm đại ch��y, toàn thân tỏa ra một cỗ đấu khí cường liệt.

Ngay khi pho tượng này ngưng tụ thành hình, gần như tất cả mọi người ở đây đều có cảm giác rằng, trước mặt mình chính vị chiến thần thời thượng cổ đã sống lại, giáng trần!

Khí tức uy áp chấn động toàn trường, ngay cả Thái tử Dương Nguyên cũng hơi biến sắc, ngón tay khẽ cử động, như muốn đứng bật dậy.

Pho tượng thượng cổ chiến thần này vừa giáng trần liền bước tới một bước, mặt đất rung lên dữ dội. Cùng lúc đó, cây cự chùy trong tay hắn lập tức nện mạnh về phía trước, bằng thế ưng kích trường không (chim ưng tấn công giữa trời cao), bổ thẳng xuống đầu Âm Liên Hoa!

Chiêu này quả thực có khí phách của một vị võ thánh! Không! Nói về phương diện võ đạo thì còn huyền ảo hơn nhiều! Phải nói đây là quyền thế của Nhân Tiên! Tuy không có uy lực như Nhân Tiên!

Chiến thần này mang võ đạo chùy pháp đơn giản từ thời thượng cổ thi triển một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

- Chùy pháp hay! Kình đạo tốt!

Âm Liên Hoa vừa nhìn thấy một chùy đang bổ xuống như vậy, lập t���c rít lên một tiếng chói tai. Thân thể chợt lóe lên, đồng thời hai tay biến ảo, xuất ra một ngón tay điểm thẳng vào đầu cây cự chùy đang lao xuống.

Rầm!

Chùy và chỉ va chạm, gạch đá lát sàn trong gian phòng bay dựng ngược, nền đá bị chấn nát bét, huyết khí dương cương cường liệt bắn phá bốn phía, ai nấy đều cảm thấy nóng hừng hực.

Trận giao đấu liều mạng giữa võ thuật và đạo thuật này quả thực giống như hai cao thủ cùng đẳng cấp võ thánh đang giao thủ!

Chiến thần lúc này là ma thần, thế nhưng cũng không thi triển những đạo thuật hoa lệ quỷ bí, mà dùng thuần túy võ đạo, thi triển chùy pháp đơn giản mà lăng lệ, huyền ảo mà dữ dội công kích đối phương!

Lối công kích như vậy, so với bất cứ đạo thuật nào đều mạnh mẽ hơn rất nhiều, đồng thời đạt hiệu quả cao hơn!

Trong chớp mắt, tượng chiến thần cùng Âm Liên Hoa giao đấu hơn mười hiệp. Trong lúc hai bên giao đấu, kình phong bạo liệt, khí dương cương rung động, bất phân thắng bại!

Thái giám võ thánh Âm Liên Hoa này thân pháp di chuyển liên tục như gió cuốn, luôn muốn lách qua chiến thần để tập kích Hồng Dịch, thế nhưng chiêu thức võ đạo của chiến thần lại quá tinh diệu, quấn gắt gao lấy hắn, khiến hắn không cách nào thoát ra được!

- Ngươi cho rằng chỉ như vậy là có thể đánh tan đầu chiến thần sao? Suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm! Chiến Thần Ma Kinh là một trong những điển tịch từ thời thượng cổ, so với Đại Uy Thiên Long Bồ Tát kinh còn tinh thâm hơn rất nhiều.

Ý chí của thượng cổ chiến thần không thể xem thường được. Lúc này ta mới biết rằng bản Chiến Thần Ma kinh này quả thực là một pháp môn vô thượng! So với Quá Khứ kinh, e rằng không hề thua kém! Tiếc là đám người Vu Quỷ đạo kia đều bỏ gốc lấy ngọn, lại đi luyện thi, dưỡng thi! Pho tượng chiến thần này cường đại gấp trăm ngàn lần so với đám thi hoàng, phi thi gì gì đó! Nếu như khi ta vượt qua lôi kiếp thì pho tượng chiến thần này xem ra cũng không kém Liệt Thần Ngẫu.

Ban đầu, Hồng Dịch cũng không cảm thấy Chiến Thần Ma kinh lợi hại cho lắm, thế nhưng lúc này cuối cùng hắn đã biết thượng cổ chiến thần lợi hại đến mức nào.

Không ngờ bản thân ngưng tụ thành thượng cổ chiến thần, không ngờ lại có thể giao đấu với một thánh giả võ đạo như Âm Liên Hoa, không hề thua kém chút nào, cũng không hề sợ quyền ý của đối phương, lại càng không sợ tiếp xúc với khí huyết dương cương.

Võ đạo mà pho tượng thượng cổ chiến thần này thi triển chính là những gì Hồng Dịch cảm ngộ được từ ý chí, thần niệm lưu lại trong giọt máu tà thần, từ đó áp dụng lên thân thể chiến thần.

Bởi vậy, võ công pho tượng chiến thần đang thi triển chính là võ công của vị chiến thần trong máu Tà Thần, vô cùng tinh diệu!

Vốn dĩ, Đại Uy Thiên Long Bồ Tát kinh của Hồng Dịch cũng cực kỳ lợi hại, thế nhưng đối chiến với một võ thánh thì Đại Uy Thiên Long Bồ Tát cũng không đỡ nổi một kích.

Thế nhưng pho tượng chiến thần này lại hung mãnh hơn rất nhiều, không ngờ lại có thể trực diện đối chiến với võ thánh.

Tuy nhiên, thứ lực lượng này cũng phải trả một cái giá lớn mới có được.

Cái giá lớn ở đây chính là chín thành tinh thần của Hồng Dịch đều phải tập trung lên thân thể của pho tượng chiến thần này, duy trì sự ngưng tụ của thượng cổ chiến thần; nếu không, chỉ cần hơi sơ sẩy, động tác trì trệ, lập tức sẽ bị Âm Liên Hoa đánh tan.

Một thành tinh thần niệm còn lại, đương nhiên là Hồng Dịch tập trung chú ý vào Thái tử Dương Nguyên.

Trong lòng Hồng Dịch, Thái tử Dương Nguyên là một nhân vật cực kỳ lợi hại, so với tên thái giám võ thánh này còn kinh khủng hơn nhiều.

Bởi lẽ hắn vừa phát hiện ra, phía sau gáy của Thái tử Dương Nguyên có những vòng hào quang ánh sáng, đây chính là loại ánh sáng thần linh do hương hỏa tín ngưỡng ngưng tụ mà thành, một đạo thuật trong Vị Lai Vô Sinh kinh.

Điều khác biệt ở đây chính là khi hắn đoạt pháp lực của Vô Sinh Lão mẫu, chỉ có bảy tôn thần linh, vì thế khi hiển hóa cũng chỉ có bảy vòng ánh sáng sau gáy hắn. Trong khi đó, phía sau Thái tử Dương Nguyên không ngờ lại có chín vòng!

Đúng vậy, Thái tử Dương Nguyên luyện thành chín vòng ánh sáng, là chín đại thần linh!

Đây gần như chính là cực hạn của Vị Lai Vô Sinh kinh, chỉ cần tiến thêm một bước cuối cùng nữa là có thể đạt tới thành tựu Bất Hủ Nguyên Thần!

Điều này cũng không phải trọng yếu, mà quan trọng nhất chính là bên cạnh Thái tử khẳng định còn có một tông chủ của Chân Không đạo. Thái giám Âm Liên Hoa kia nhất định không phải là tông chủ Chân Không đạo.

- Tứ đệ, thì ra trong phủ đệ còn có một cao thủ đ���o thuật như vậy! Thảo nào đệ lại có thể bắt được đầu mục của tà giáo như Vô Sinh Lão mẫu! Xem ra ta thực sự phải ban thưởng cho đệ một chút gì đó, coi như là cẩn thận cân nhắc! Đệ đưa ra điều kiện đi!

Ngay trong mấy nhịp hô hấp khi Âm Liên Hoa cùng chiến thần giao đấu, Thái tử Dương Nguyên liền đứng bật dậy, rồi đột nhiên cong ngón tay lại, ngay lập tức một tia sáng chín màu bắn thẳng về phía Hồng Dịch.

- Không ngờ Thái tử lại liên thủ cùng tên thái giám này đối phó với bản chân nhân sao? Bản chân nhân phải sợ các ngươi sao?

Nhìn thấy tia sáng chín màu bắn tới, ý niệm của Hồng Dịch khẽ động, phía sau đầu liền xuất ra hào quang bảy màu. Từ trong bảy vòng ánh sáng này lập tức ngưng tụ thành một thủ ấn, phóng thẳng về phía tia sáng chín màu của Thái tử, hai luồng ánh sáng va chạm dữ dội giữa không trung, phát ra những tiếng xì xì, sau đó đồng thời tan biến mất!

- Chân Không Đại Thủ Ấn! Ngươi.

Đột nhiên, ánh mắt của Thái tử trở nên vô cùng sắc bén.

- Đúng vậy, Vô Sinh Lão mẫu rơi vào tay ta, bảy tôn thần linh trên người mụ ta đương nhiên bị ta thu lại rồi luyện hóa! Thái tử hiện giờ đã biết bản lĩnh của ta rồi chứ!

Hồng Dịch nói một cách âm hiểm.

- Âm tổng quản, dừng tay!

Đột nhiên, Thái tử Dương Nguyên quát to một tiếng!

Nghe thấy giọng nói của Thái tử, Âm Liên Hoa lập tức tung người về phía sau. Trong lúc đó, hai chưởng xuất ra liên tục, mang theo kình phong đánh liên miên vào cây đại chùy của chiến thần. Chùy chưởng va chạm, mỗi lần va chạm là vang lên một tiếng, liên tục vang lên ba mươi sáu tiếng thì ầm ầm, pho tượng chiến thần biến thành một luồng khói đen, quấn quanh lấy thân thể Hồng Dịch. Còn lão thái giám Âm Liên Hoa kia cũng phải há mồm thở dốc, lùi về phía sau lưng Thái tử.

Hắn thở dốc, điều này chứng tỏ lão thái giám võ thánh kia vừa rồi đã tiêu hao một lượng thể lực rất lớn.

- Thật lợi hại! Xem ra ta còn đánh giá thấp lão thái giám này! Trong khoảnh khắc cuối cùng, không ngờ hắn có thể đánh tan chiến thần!

Hồng Dịch nhìn thấy Âm Liên Hoa lùi về phía sau, cũng không tiếp tục thi triển đạo thuật nữa.

Lúc này, Hồng Dịch cũng nắm bắt được vài phần võ công của Âm Liên Hoa.

- Tên hoạn quan này, vừa rồi không ngờ dám bất thình lình ra tay với bản chân nhân! Ngươi cẩn thận đấy! Bản chân nhân có thể khiến ngươi sống không quá mùa xuân này, ngươi có tin không?

- Đạo thuật của ngươi đúng là cao thâm, không ngờ lại vượt qua lôi kiếp! Tuy nhiên, ngươi muốn giết được bản công công cũng không đơn giản đâu; nếu dám nói như vậy, thì ra tay thử xem nào!

Lão thái giám Âm Liên Hoa nghe thấy Hồng Dịch uy hiếp trắng trợn như vậy, miệng giật giật liên hồi, cuối cùng đáp trả lại. Dù sao, việc một lôi kiếp cao thủ muốn giết người quả thật đúng là một việc vô cùng kinh khủng.

Hiện giờ, lão thái giám ngông cuồng tự đại này cũng không thể xem thường sự uy hiếp trắng trợn của Hồng Dịch được, liền đáp trả đầy sát ý.

- Lôi kiếp quỷ tiên thì sao nào? Ngươi dám vào hoàng cung động thủ sao?

Thái tử Dương Nguyên cười cười.

- Thái tử lo lắng cho thủ hạ của mình sao! Ta thì không nói làm gì, nhưng Mộng Thần Cơ thì sao? Giáo chủ Thái Thượng đạo Mộng Thần Cơ, thiên hạ đệ nhất nhân! Hắc hắc, với tu vi của ngươi, bản chân nhân có thể kết luận rằng Thái tử ngươi đã tu thành quỷ tiên! Tu thành quỷ tiên, lại là Thái tử, vậy là phạm vào điều tối kỵ của Thái Thượng đạo, e rằng ngươi cũng giống như Thái Tông, Cao Tông mà chết trong tay Mộng Thần Cơ mà thôi! Ngươi cần phải lưu ý một chút.

Lúc này, Hồng Dịch đã mang một thân phận khác, tự nhiên có thể nói năng thoải mái, đóng giả phong thái của một cao thủ thế ngoại được Ngọc Thân Vương mời đến.

Nghe thấy tên của Mộng Thần Cơ, từ sâu trong lòng Thái tử cũng khẽ động, ánh mắt liền hơi thu hẹp lại.

Rồi đột nhiên hắn cười ha ha hai tiếng, vừa dứt tiếng cười liền nói.

- Không nói đến Mộng Thần Cơ. Còn về thân phận của ngươi, ta cũng đoán ra được rồi. Rốt cục ngươi là ai, chắc hẳn ngươi dùng thần hồn để phụ thể vào thân thể của môn chủ Thiên Kiếm môn phải không! Thật ra ta rất có hứng thú giao đấu với ngươi, để xem vì sao ngươi có thể hàng phục được bảy tôn thần linh kia!

- Thái tử là người kế vị của m��t quốc gia. Nếu giao đấu với một đạo nhân sơn dã như ta thì khó tránh khỏi để mất thân phận! Tốt nhất là không nên!

Hồng Dịch cười hắc hắc.

- Ngọc Thân Vương chẳng qua chỉ để tự bảo vệ bản thân mà thôi. Vô Địch Hầu mới là địch nhân lớn nhất của Thái tử! Thái tử chắc không biết, giáo chủ Thái Thượng đạo Mộng Thần Cơ đã từng âm thầm gặp mặt Vô Địch Hầu rồi!

- Ngươi nói cái gì?

Hồng Dịch vừa nói ra câu này, Thái tử Dương Nguyên lập tức biến sắc!

Toàn bộ bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free