Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 283:

- Rốt cuộc ngươi là ai? Sao lại biết mọi chuyện một cách rõ ràng như vậy.

Thái tử Dương Nguyên vừa biến sắc mặt đã lập tức trở lại bình thường, cũng không hỏi rõ chân tướng sự việc, mà tiếp tục đưa mắt nhìn chằm chằm vào thân thể của Cam Thanh Phong, nơi lúc này Hồng Dịch đang nhập vào. Ánh mắt thái tử vô cùng nham hiểm, ẩn chứa một luồng khí tức khó lường.

- Ta là ai cũng không quan trọng, quan trọng là Thái tử có đáp ứng điều kiện của Vương gia hay không. Nếu đáp ứng thì đôi bên đều vui vẻ. Nếu không đáp ứng, Vương gia không có cách nào tự bảo vệ bản thân, vậy thì cũng đành liều cá chết lưới rách, giao Vô Sinh lão mẫu cho Hình bộ xử trí, dâng tấu chương lên triều đình, để văn võ bá quan và Hoàng thượng đều biết rõ chuyện này.

Đương nhiên Hồng Dịch sẽ không tiết lộ thân phận mình, chỉ dùng vẻ mặt như cười như không nhìn Thái tử.

- Thật sao? Cá chết lưới rách? Cá phải chết, nhưng chưa chắc lưới có thể bị rách đâu!

Thái tử Dương Nguyên khẽ cười, ánh mắt trở nên vô cùng yêu dị. Hai người mắt đối mắt, tựa như có luồng lửa điện va chạm giữa không trung.

Trong lúc đối mắt, Hồng Dịch nhìn thấy hai mắt của Thái tử Dương Nguyên trở nên yêu dị, bỗng nhiên hắn cảm thấy ý niệm tinh thần của đối phương tựa như đang vươn dài ra, đâm thẳng vào sâu thẳm tâm linh hắn, muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu.

- Thái tử Dương Nguyên này không chỉ đạo thuật cao thâm, mà còn tu luyện nhiều loại bí pháp khác. Chiêu này rõ ràng không phải dùng bất cứ thần niệm nào để dò xét, vậy mà sao hắn vẫn có cảm giác bị thăm dò như vậy? Nếu đã vậy, ta sẽ cho ngươi nếm thử thủ đoạn Chư Pháp Vô Tướng, Chân Không Vô Lượng của Vị Lai kinh!

Hồng Dịch quay sang nhìn thẳng vào ánh mắt Dương Nguyên, đồng thời cũng không hề kém cạnh. Ánh mắt hắn lóe lên, không ngờ cũng được bao phủ một màn ánh sáng bảy màu.

Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Hồng Dịch vừa vận khởi Vị Lai Vô Sinh kinh, vận dụng lực lượng của bảy tôn thần linh vào hai mắt, quả nhiên cảm giác bị dò xét ban nãy lập tức biến mất không tăm hơi.

- Tiên sinh quả nhiên cao minh. Xin hỏi tiên sinh xưng hô thế nào?

Thái tử Dương Nguyên thấy trong mắt Hồng Dịch xuất hiện tầng ánh sáng bảy màu, bàn tay khẽ bóp chiết phiến rồi buông ra, gật đầu, dùng một giọng điệu dửng dưng hỏi Hồng Dịch.

- Danh hiệu của ta không đáng để Thái tử bận tâm.

Đương nhiên Hồng Dịch sẽ không ngu ngốc đến mức tự báo danh tính. Phải biết rằng năng lực của Thái tử rất lớn, bất luận là manh mối nhỏ nhất cũng có thể tra ra.

- Tuy nhiên, tên hoạn quan đứng sau Thái tử đã mạo phạm bản chân nhân! Bản chân nhân sẽ nhớ kỹ chuyện này. Thái tử phải bảo vệ hắn cho thật tốt. Nếu có ngày sơ sẩy, không chú ý, bị bản chân nhân hủy xác diệt hồn cũng không hay biết chừng. Một Võ Thánh, tinh huyết, xương cốt đều là pháp bảo! Có thể dùng để luyện chế linh dược, pháp bảo.

Hồng Dịch nói ra lời này, bốn phía bao phủ tà khí, đồng thời màn ánh sáng bảy màu trong mắt hắn biến mất, thay vào đó là một luồng khí đen nồng đậm cùng đủ loại ảo ảnh ma quang. Lúc này, người ngoài nhìn thấy hắn chẳng khác nào nhìn thấy địa ngục nơi trần gian. Ma khí, sát khí, huyết khí nồng nặc, quả thực là phô thiên cái địa.

Hiện tượng này là do Hồng Dịch khiến mọi tâm tình tiêu cực của bản thân trong nháy mắt hiển hóa ra ngoài, khiến Thái tử không thể tưởng tượng được đây là Hồng Dịch, kẻ ban nãy vừa bị lão thái giám Âm Liên Hoa đánh văng vào trong.

- Đạo sĩ! Bản công công sẽ chờ ngươi đến!

Âm Liên Hoa nhìn ánh ma quang từ hai mắt Hồng Dịch bắn ra tứ phía, không ngờ lại không chút khiếp đảm, ngược lại còn đứng thẳng người lên, đáp trả lại ánh nhìn.

Mỗi một Võ Đạo Thánh giả đều là một nhân vật kinh thiên động địa, tâm trí tôi luyện đến mức độ cao, đương nhiên sẽ không bị ánh mắt của Hồng Dịch hù dọa.

- Giỏi, giỏi, Tứ đệ giỏi lắm! Đại ca đúng là đã xem thường ngươi rồi. Thế lực của đệ không ngờ bất tri bất giác lại phát triển đến mức này. Đã có thể cùng đại ca làm việc rồi. Xem ra đại ca phải trở về, suy nghĩ kỹ lưỡng vài ngày rồi sẽ đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho đệ.

Thái tử Dương Nguyên đứng thẳng dậy, chậm rãi nói. Sau đó quay sang lão thái giám Âm Liên Hoa nói.

- Âm tổng quản, hồi cung thôi. Bây giờ ta cũng nên đến Càn Không Nguyên Cung thỉnh an Thái hậu và Mẫu hậu. Tứ đệ, yêu cầu của ngươi, đại ca phải trở về suy nghĩ thật kỹ lưỡng, chờ khi có tin tức chính xác sẽ cho người đến báo với đệ.

- Cung tiễn Thái tử.

Nghe lời Thái tử Dương Nguyên nói, Ngọc thân vương cũng đứng dậy rồi khom người hành lễ.

- Tứ đệ, chỉ cần đệ lo việc nhà thật tốt là được, không cần tiễn ta.

Thái tử dùng chiết phiến gõ nhẹ lên vai Ngọc thân vương, sau đó đi ra ngoài, bước vào kiệu, rồi nhanh chóng rời đi trên đường lớn Chính Dương.

Phù!

Thấy Thái tử Dương Nguyên rời đi, Ngọc thân vương thở một hơi thật dài, thả mình xuống ghế, suốt một hồi lâu không nhúc nhích, như thể cuộc nói chuyện vừa rồi đã khiến hắn tiêu hao toàn bộ tinh thần và thể lực.

Ý niệm Hồng Dịch khẽ động, một luồng gió ấm áp cuồn cuộn thoát ra khỏi thân thể Cam Thanh Phong, trở về lại thân xác của mình trong mật thất, thần hồn quy vị. Hắn vừa đứng dậy liền cảm thấy lồng ngực đau buốt, bèn chậm rãi bước ra ngoài.

- Xem ra tinh lực của Vương gia không sung túc, tâm khí cũng chưa tôi luyện đến đỉnh điểm. Nếu không luyện đến cảnh giới Võ Thánh thì rất khó có thể đối kháng với Thái tử được. Riêng về khí thế đã rơi vào hạ phong, tâm khí không đủ đương nhiên cũng sẽ yếu thế! Về điểm này, e rằng Hoàng thượng, thậm chí là văn võ trong triều đều thấy rõ. Việc cấp bách trước mắt chính là Vương gia phải luyện thành Võ Thánh! Nếu không thành Võ Thánh, thì tất cả cũng chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước, chỉ là ảo ảnh hão huyền mà thôi.

Hồng Dịch đã thay một bộ cẩm y, đầu tóc tán loạn cũng được chải gọn gàng lại, khôi phục lại dáng dấp của một thiếu niên trí thức. Hơn nữa, lúc này hắn cũng không còn tản ra thứ tà khí hung hãn như ban nãy, mà là một khí chất đường đường chính chính.

Ngọc thân vương thấy Hồng Dịch đi ra liền lập tức hỏi: “Hồng Dịch, Thế huynh vừa rồi không sao chứ!” rồi ra lệnh: “Người đâu! Mang viên Cửu Chuyển Tạo Hóa đan Phụ hoàng ban thưởng từ trong mật khố ra đây.” Sau đó, chàng hớp một ngụm trà rồi lắc đầu nói: - Luyện thành Võ Thánh dễ như vậy sao, cho dù ta có được bí pháp luyện khiếu trong thiên thư của Tạo Hóa đạo từ tay Thái tử, nếu như tâm cảnh không được tôi luyện, không gặp được cơ duyên xảo hợp thì cũng khó có thể thành Võ Thánh. - Ngẫm lại, quan ải khó phá, bình chướng khó thông, phá giặc trong núi thì dễ, phá lòng giặc còn khó khăn hơn nhiều. Muốn luyện thành Võ Thánh, không những phải có pháp quyết, mà còn cần đan dược hỗ trợ. Viên Cửu Chuyển Tạo Hóa đan này, Vương gia cứ giữ lại dùng cho bản thân thì hơn.

Hồng Dịch nhìn thấy một thị vệ từ trong mật thất đi ra, mang theo một chiếc hộp gấm. Khi mở ra, bên trong lộ ra một chiếc hộp ngọc nhỏ chứa một viên thuốc to bằng hạt đào, màu tím lóng lánh, tản ra một luồng dược khí nồng nặc, khiến người ta vừa ngửi đã cảm thấy thân thể như chìm vào tiên cảnh.

- Viên Cửu Chuyển Tạo Hóa Đại Kim Đan này chính là linh dược của Tạo Hóa đạo chúng ta, dùng tiên huyết của đỉnh cấp Võ Thánh cùng hơn một nghìn loại dược liệu, nung trong lò mà thành. Chỉ cần nuốt vào một chút là có khả năng hoán huyết, thay đổi sinh cơ, tăng sự mềm dẻo của xương cốt, cường hóa gân thịt. Nếu để Tiên Thiên Cao thủ dùng một viên đan dược này, sau đó tu dưỡng mấy tháng là có thể đạt được thể lực của một Đại Tông Sư! Lực lượng bộc phát! Hồng Dịch, huynh không nên xem thường đấy!

Ngọc thân vương chỉ vào viên đan dược này rồi nói.

- Kể cả Hoàng thất Đại Càn chúng ta có ra lệnh cho đám đạo sĩ của Phương Tiên đạo luyện chế ra loại đan dược này thì cũng không có nhiều đâu. Viên đan dược này, Thế huynh cứ cầm lấy mà dùng dần dần, mỗi ngày dùng một chút xíu, tuyệt đối không được dùng quá nhiều! Nếu không sẽ bổ quá hóa hại!

- Ồ? Viên đan dược này có thể hoán huyết sinh cơ sao? Không biết so với Nhân Nguyên Đại Đan, Địa Nguyên Linh Đan, Thiên Nguyên Thần Đan của Thái Thượng đạo thì thế nào?

Hồng Dịch nhìn viên đan dược đầy vẻ hứng thú.

Công pháp của Hoàng thất Đại Càn chủ yếu là truyền thừa của Tạo Hóa đạo từ thời thượng cổ. Hiện tại, Hồng Dịch đã tiếp cận được với Hoàng thất Đại Càn, cho nên đối với tất cả những điều liên quan đến Tạo Hóa đạo đều khiến hắn cảm thấy rất tò mò và hứng thú. Huống hồ nếu như nắm rõ tất cả mọi thứ về Tạo Hóa đạo thì khi đối phó với Hồng Huyền Cơ cũng sẽ chắc chắn hơn một phần.

- Thiên Nguyên Thần Đan của Thái Thượng đạo chính là đan dược của thần tiên. Địa Nguyên Linh Đan là đan dược của Thánh giả. Nhân Nguyên Đại Đan chính là đan dược bồi bổ nguyên khí cho con người. Mỗi một loại đan dược đều có công dụng vượt quá sức tưởng tượng, bên trong không có bất cứ thành phần độc dược nào cả. Viên Cửu Chuyển Tạo Hóa Đại Kim Đan này, tuy rằng có khả năng giúp hoán huyết sinh cơ, thế nhưng khi dùng vẫn có một chút dược tính không tốt mà cơ thể không thể khu trừ được. Nếu Thế huynh đã không cần thì ta đây cũng không miễn cưỡng nữa.

Ngọc thân vương phất phất tay, sai người mang đan dược thu lại.

Hồng Dịch gật đầu. Đây là một đạo lý rất đơn giản, đan dược tuy rằng có khả năng bù đắp thiếu sót về phương diện thể chất cho con người, thế nhưng bên trong vẫn còn có chút ít dược chất gây hại cho thân thể, bất cứ loại đan dược nào cũng không ngoại lệ, ngay cả loại dược liệu như Nguyên Tẫn Thiên Châu cũng có chất cặn bã bên trong. Trước đây Hồng Dịch dùng một lượng lớn đan dược, tuy nhiên trong lúc tu luyện đã dùng Điện Quang Diệu Thể Thuật để khu trừ toàn bộ chất cặn bã ra bên ngoài, làm sạch toàn bộ thân thể, đó cũng là nguyên nhân vì sao lúc này hắn không cần đan dược nữa. Mặc dù nói đan dược có khả năng tăng cường thể chất, thế nhưng đến cuối cùng, khi bước vào cảnh giới Võ Thánh, vào thời điểm hoán huyết, chất cặn bã có hại trong máu sẽ rất khó mà thay đổi được. Trái lại, điều này sẽ trở thành phiền phức, là chướng ngại đối với việc đột phá cảnh giới, thoát thai hoán cốt.

- Đúng rồi, Hồng Dịch, vừa nãy huynh có nói Vô Địch hầu nhận được sự ủng hộ của Mộng Thần Cơ của Thái Thượng đạo, đây là nói chơi để hù dọa Thái tử hay là sự thật vậy?

Khi Ngọc thân vương thu hồi đan dược rồi bất ngờ hỏi.

- Đương nhiên là thật rồi. Tại hạ từng gặp qua Thánh nữ Tô Mộc của Thái Thượng đạo. Nghe đâu lần này Vô Địch hầu trong lần xuất quân ra Mãng Hoang đã gặp Mộng Thần Cơ, hai người đã nói chuyện với nhau, rất có khả năng Mộng Thần Cơ còn truyền công pháp và đan dược cho hắn!

Hồng Dịch ngồi xuống nói.

- Truyền công pháp? Tặng đan dược? Thiên Nguyên Thần Đan, đây là đan dược của thần tiên, dám khẳng định Mộng Thần Cơ sẽ không tặng hắn đâu. Nếu nói là tặng, chắc chỉ có Địa Nguyên Linh Đan mà thôi! Là Địa Nguyên Linh Đan đấy! Chỉ cần một viên Địa Nguyên Linh Đan thôi, mặc dù về tâm cảnh không đột phá được cảnh giới Võ Thánh, thế nhưng thân thể của ta rất có khả năng đột phá được! Nếu quả thật là như vậy thì thực lực của Vô Địch hầu sẽ tăng lên rất nhiều đấy!

Ngọc thân vương tự nói một mình. Cảnh giới Võ Thánh chia làm thể xác và tâm linh. Đặc trưng về phương diện thể xác chính là máu huyết thanh khiết, có mùi thơm ngát. Thể lực, tốc độ, sự nhạy bén, lực lượng đều tăng lên rất nhiều. Đặc trưng về phương diện tâm linh chính là một sự tiên tri tiên giác rất tinh tế, đối với bất cứ sự việc gì đều nhìn thấu tường tận, kể cả là một điểm nhỏ nhất, trong thời gian vài nhịp hô hấp, hoặc một nén hương, hoặc thời gian uống một chén trà nhỏ trước khi gặp nguy hiểm, đều lập tức cảm ứng được. Chính vì thế, Võ Thánh không sợ bất cứ sự tập kích đánh lén nào. Ngoài ra, quyền ý tinh thần tôi luyện đến cao độ, phá hủy tất cả mọi tà pháp. Thể xác và tâm linh cùng tiến nhập vào cảnh giới “Thánh”, sau đó dung hợp làm một, như thế mới chân chính là Võ Thánh, giống như Ngô Đại Quản gia, Tinh Nhẫn Hòa thượng, Vệ Thái Thương, Âm Liên Hoa, thậm chí là đỉnh cấp Võ Thánh như Vô Địch hầu. Về Thiện Ngân Sa, tính ra cũng chỉ là Võ Thánh về phương diện thể xác. Tâm linh mặc dù là quỷ tiên, thậm chí còn tiến nhập đến Thánh cảnh, thế nhưng nếu không dung hợp được với thể xác thì cũng vô dụng. Có một vài người, tâm linh tiếp cận với Võ Thánh, thế nhưng thân thể không cách nào đột phá được. Lại có người khác, thể xác đột phá được, thế nhưng tâm linh lại không tiếp cận được với Thánh cảnh. Cả hai trường hợp này đều khó có thể đột phá Võ Thánh.

- Đúng vậy, nếu như Địa Nguyên Linh Đan thần kỳ như vậy, thì chỉ cần một viên Địa Nguyên Linh Đan thôi là Vô Địch hầu có thể đưa cho cao thủ dưới trướng phục dụng, hoán huyết sinh cơ, không đến mấy tháng là thể xác có thể tiến nhập đến cảnh giới Võ Thánh.

Hồng Dịch nói.

- Hơn nữa, dưới trướng của Vô Địch hầu nhất định sẽ có những cao thủ tâm trí cứng cỏi, đã tiến nhập vào Thánh cảnh, thế nhưng thân thể không cách nào đột phá được! Nếu cho bọn họ dùng Địa Nguyên Linh Đan thì sẽ sản sinh ra những Võ Thánh chân chính.

Ngọc thân vương tiếp lời, nói. Hai người càng bàn luận lại càng cảm thấy tình huống sắp tới nghiêm trọng phi thường.

- Nhất định Thái tử sẽ không từ bỏ ý đồ! Bằng vào sức lực một mình tại hạ e rằng song quyền khó địch tứ thủ. Ngay tối hôm nay, tại hạ chuẩn bị tiến vào Hoàng cung một chuyến, tìm một hai vị bằng hữu, để xem họ có thể giúp Vương gia một tay được không!

Đột nhiên Hồng Dịch cất giọng nói.

- Thế huynh muốn ban đêm đột nhập Hoàng cung sao! Trong Hoàng cung là nơi ngọa hổ tàng long! Ngay cả ta cũng không biết bên trong có bao nhiêu cao thủ nữa là! Thế huynh muốn đột nhập Hoàng cung, so với việc ẩn mình trong các đại thánh địa như Huyền Thiên quán, Chân Cương môn hay Tinh Nguyên Thần miếu còn khó khăn hơn rất nhiều đấy!

Ngọc thân vương chấn kinh nói.

- Không vấn đề gì, tại hạ dùng thần hồn xuất du, chỉ là hư không ảo ảnh mà thôi.

Hồng Dịch đã hạ quyết tâm, ngay tối hôm nay phải xem qua Hoàng cung Đại Càn, nơi thần bí nhất thiên hạ, hung hiểm nhất thiên hạ, rốt cuộc ra sao. Hành động này cũng không phải đơn thuần là dạo chơi. Thứ nhất là để tìm Nguyên Phi. Thứ hai là để nắm được sự phân bố của các thế lực trong Hoàng cung Đại Càn.

- Vương gia, người thân là Hoàng tử, cũng từng ra vào Hoàng cung, mau mau viết lại bản đồ bố trí trong Hoàng cung cho tại hạ, còn nữa, Nguyên Phi ở chỗ nào trong cung?

Hồng Dịch đột nhiên nói. Đối với Hoàng cung, Hồng Dịch hoàn toàn không quen thuộc. Hoàng cung rộng lớn, phòng ốc, cung điện có đến hàng ngàn, hàng vạn tòa. Nếu không biết sơ qua thì cho dù là dùng thần hồn xuất du, tuy rằng vô hình vô ảnh, thế nhưng không phải nơi nào cũng có thể tiến vào được.

Két két!

Bên ngoài Ngọc Kinh thành, trong phủ đệ doanh trại của Thống lĩnh Thần Cơ doanh vang lên một loạt tiếng két két! Một chiếc bàn bằng sắt bị Hồng Hi vung kiếm lên rồi chém mạnh xuống, tách ra làm hai nửa. Sắc mặt của Hồng Hi xám xịt, trên má trái còn in hằn dấu tay, vẫn còn đọng máu đỏ ửng mãi không tiêu tán, từ đó có thể thấy được chiếc bạt tai này quả thực rất nặng.

- Hồng Dịch, ta muốn chém ngươi thành vạn mảnh! Ngươi là cái thứ gì mà lại dám đánh ta như vậy! Nhục nhã vô cùng! Nhục nhã vô cùng!

Trong cơn lửa giận dữ dội còn xen lẫn chút hổ thẹn, đồng thời có một tâm lý khó hiểu khiến Hồng Hi, trưởng tử của Võ Ôn Hầu, máu huyết sục sôi như muốn phun trào ra ngoài!

- Người đâu!

- Có!

Suy tính nửa ngày, Hồng Hi đột nhiên đứng bật dậy, quát lên một tiếng, ngay lập tức có mấy cao thủ tiến vào.

- Các ngươi đến Tây Sơn, tìm một ngôi mộ, đào lên cho ta! Móc hết tro cốt bên trong mang về đây!

Hồng Hi nói với giọng hung dữ!

- Dạ!

Mấy tên cao thủ liền cúi đầu nhận lệnh.

- Ha ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha.

Đúng lúc đó, một thanh âm truyền vào phủ đệ Thần Cơ doanh.

- Ai!

Hồng Hi khẽ run lên, mấy cao thủ lập tức phản ứng, rút vũ khí ra.

- Đường đường là Tiểu Võ Ôn Hầu gia lại bị huynh đệ của mình bạt tai, chẳng lẽ lại nén giận như vậy sao?

Một trận âm phong cuồn cuộn kéo đến, mang theo một nữ tử. Mắt của nữ tử này không ngờ lại có màu lam.

- Ưu Lộ Lai Đặc Công chúa!

Hồng Hi vừa nhìn thấy đôi mắt lam của nữ tử kia liền nói.

- Những việc ngươi gặp phải hôm nay ở phủ đệ của Ngọc thân vương, Vô Địch hầu đều đã biết. Tên huynh đệ này của ngươi, phía sau có cao thủ chống lưng, ngươi không báo thù được đâu. Tuy nhiên, Vô Địch hầu đặc biệt tặng ngươi một viên Địa Nguyên Linh Đan, trợ giúp ngươi tiến vào cảnh giới Võ Thánh!

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free, xin được ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free