(Đã dịch) Dương Thần - Chương 288:
Quả nhiên là có phong thái mẫu nghi thiên hạ. Tuy nhiên, cách hành xử này rõ ràng là đang nhắm vào Nguyên Phi. Hơn nữa, dường như còn có cả đạo sĩ Chính Nhất đạo ở đây nữa chứ? Chẳng lẽ đêm nay, hoàng cung muốn diễn một màn “trừ yêu diệt ma”? Hay là vì Bạch Tử Nhạc đã trở về Chân Cương Môn để tranh giành chức vị trưởng môn, bên cạnh Nguyên Phi không còn ai trợ giúp, thực lực suy giảm đáng kể, nên đây là cơ hội tốt nhất để đối phó với nàng?
Vừa nhìn thấy trước cửa Khôn Nguyên cung bày ra trận thế như triều đình xét xử, Hồng Dịch lập tức hiểu ra rằng, tối nay chỉ dụ triệu gọi Nguyên Phi vào cung tuyệt đối không có ý tốt. Rất có thể Hoàng hậu cũng đã nghe ngóng được tin tức Chưởng môn Chân Cương Môn, Bạch Phụng Tiên, trong lúc truy sát Mộng Thần Cơ đã bị trọng thương, buộc phải thi giải chuyển thế.
Chân Cương Môn là trụ cột của Nguyên Đột quốc. Hiện giờ môn phái này xuất hiện rối ren đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến thân phận công chúa Nguyên Đột quốc của Nguyên Phi.
Đối với hoàng cung Đại Kiền nói chung, và hậu cung nói riêng, thân thế của Nguyên Phi luôn là một nhân tố cực kỳ bất ổn. Là một người xuất thân từ thế gia họ Cơ ngàn năm, lẽ nào Hoàng hậu nương nương lại không biết kiếp trước của Nguyên Phi là Hương Hồ vương, một trong Thiên hạ Bát đại Yêu tiên?
– Nguyên Phi cô nương tuy là quỷ tiên, có đạo thuật cao thâm, thế nhưng hoàng cung Đại Kiền đây là nơi ngoạ hổ tàng long, lực lượng của Hoàng hậu không hề nhỏ bé như người ta vẫn tưởng. Đạo thuật của Chính Nhất đạo lại cao siêu đến vậy, Nguyên Phi rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Hồng Dịch biết mặc dù mỗi một nhân vật trong Thiên hạ Bát đại Yêu tiên đều có đạo thuật cao thâm, tung hoành thiên hạ. Thế nhưng nơi này là hoàng cung Đại Kiền, là trái tim của cả thiên hạ, cao thủ như mây, thế lực khổng lồ đến mức khó tin. Chỉ với thế lực của một quỷ tiên, e rằng khó lòng tạo nên sóng gió lớn lao.
– Kính mời nương nương hạ giá, đã đến Khôn Nguyên cung rồi.
Xe vừa dừng lại trước Khôn Nguyên cung thì tiếng the thé của Ngạo công công lại vang lên.
Được Hồng Dịch dìu xuống, Nguyên Phi bước từ trên loan giá xuống, lộ ra vẻ mong manh yếu đuối. Nàng khoác một chiếc áo choàng da hồ ly màu trắng, bất chấp khí thế hù dọa bày ra trước cửa cung như một cuộc xét xử, mà trực tiếp tiến thẳng vào cửa chính của Khôn Nguyên cung.
Trong lúc bước đi, Hồng Dịch bỗng nhiên cảm thấy bàn tay mềm mại của Nguyên Phi nhéo nhẹ vào tay mình, trong lòng hắn lập tức hiểu ý.
Ý của Nguyên Phi là nếu có chuyện gì xảy ra, Hồng Dịch nhất định phải ra tay mạnh mẽ, tàn nhẫn, không chút cố kỵ.
Lúc đầu Hồng Dịch cũng có chút cố kỵ khi ở trong hoàng cung, tuy nhiên nhờ cái nhéo tay của Nguyên Phi, hiện giờ hắn đã hoàn toàn yên tâm.
Trên tường của cung điện Khôn Nguyên cung cũng được xây dựng bằng loại gạch đúc từ bùn ô kim, gây nên cảm giác bồn chồn khó tả trong tâm trí.
Vừa bước qua cánh cửa cung điện cao lớn, tiến vào nội điện, Hồng Dịch liền cảm thấy choáng ngợp. Đây không phải là do người khác thi triển đạo thuật mà là do kiến trúc của Khôn Nguyên cung quá vĩ đại, không gian bên trong rộng thênh thang, mọi nơi mọi chỗ đều toát lên vẻ uy nghi của hoàng thất.
Ở sâu bên trong đại điện Khôn Nguyên cung, tại trung tâm, một phụ nhân trung niên đang ngồi trên đài cao. Trên đầu phụ nhân này cài một chiếc trâm phượng hoàng bằng vàng ròng, thân mặc một bộ y phục gấm lụa thêu cửu phượng triều dương (chín phượng hoàng hướng về mặt trời). Hai mắt như đang khép lại, những ngón tay có móng trắng ngà, rất dài, sắc bén tựa như ngà voi. Phụ nhân này toát lên thần thái thản nhiên như không màng thế sự.
Không cần nghi ngờ gì nữa, phụ nhân trung niên này chính là Hoàng hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ, hậu duệ của gia tộc thánh hiền.
– Nếu là mẫu thân của Thái tử thì ít nhất cũng hơn sáu mươi tuổi rồi, thế nhưng hiện giờ thoạt nhìn chỉ khoảng ba, bốn mươi tuổi. Đây rõ ràng là thuật trụ nhan, tuy nhiên lúc này ta không thể xuất khiếu nên cũng không thể xem xét rõ ràng.
Hồng Dịch len lén quan sát Hoàng hậu đang ngồi ở trung tâm đại điện, hắn hiện giờ không dùng thần hồn để vọng khí, bởi lẽ lúc này có nhiều điều bất tiện để làm vậy.
Phía sau Cơ thị Hoàng hậu là một thái giám mặc tử bào. Không ngờ lại là một thái giám mặc tử bào, là một trong các Đại tổng quản của nội đình, lục cung.
Hồng Dịch từ sớm đã thu thập được thông tin từ Ngọc thân vương. Hắn biết rằng trong hoàng cung, Đại tổng quản của lục cung có ba người. Một người ở cạnh Hoàng thượng, một người bên cạnh Hoàng hậu, và một người ẩn mình trong bóng tối. Võ công của bọn họ đều thâm hậu đến mức khó lường, e rằng đều tương đương với Âm Liên Hoa bên cạnh Thái tử.
Âm Liên Hoa tuy rằng là thái giám hồng bào, thế nhưng bằng vào võ công của hắn cũng đủ tiêu chuẩn làm tử bào thái giám rồi. Tuy nhiên nếu Thái tử đăng cơ trong tương lai thì nhất định hắn sẽ là Tổng quản Đại nội.
Ngoài ra còn có hai thái giám mặc hồng bào khác, cũng giống như Tiểu Ngạo công công kia, đều là người tuổi cao sức yếu, tinh khí nội liễm.
Bên cạnh đó còn có một vài người khác đứng quanh điện, tất cả đều khiến cho Hồng Dịch sinh ra một cảm giác nguy hiểm.
– Những kẻ này đều là hạng người giống như Tằng ma ma, rất có khả năng là tu luyện đạo thuật. Cảnh giới đạo thuật so với Tằng ma ma còn cao hơn rất nhiều.
Hồng Dịch nhìn thấy những lão bà đứng trong cung điện liền nhớ lại lần đầu chạm trán lão yêu bà Tằng ma ma trong Võ Ôn Hầu phủ, khi đó mụ ta dùng đạo thuật tập kích hắn.
Tuy nhiên những thái giám cao thủ này cũng không đáng để Hồng Dịch bận tâm.
Bởi lẽ có một người đã thu hút ánh mắt của Hồng Dịch một cách mãnh liệt.
Người này là một đạo sĩ, cũng là người thứ hai trong toàn bộ Khôn Nguyên cung được phép ngồi.
Tóc mai đạo sĩ này đã điểm bạc. Trên đầu cài một cây ngọc trâm, thân mặc một bộ đạo y màu xanh nhạt, dưới chân đi giày vải, hoàn toàn không có phong thái của đạo sĩ chút nào, mà lại giống một người trí thức, một đại nho sĩ hơn. Về khí chất, thần thái có phần tương tự với Hồng Huyền Cơ, tuy nhiên lại thanh thoát, thoát tục hơn nhiều.
Không có sự bá đạo đáng sợ của Hồng Huyền Cơ – cái cảm giác như một thần vương phủ xuống trần gian, bao trùm vạn vật.
So sánh vị đạo sĩ này và Hồng Huyền Cơ, hai người đều là học giả uyên thâm, bên trong đều có khí chất của đại nho sĩ. Ở vị đạo sĩ này toát lên vẻ huyền ảo xuất trần, ngoài ra còn mang theo phép tắc của chính đạo, đạo Nho hợp nhất.
– Đây là đại nhân vật nào vậy? Mặc dù không lợi hại như Hồng Huyền Cơ thế nhưng lại khiến cho ta cảm thấy áp lực về mặt tâm linh. Kẻ này ít nhất cũng phải là lôi kiếp cao thủ. Họ Cơ? Lẽ nào vị đạo sĩ này là tông chủ Chính Nhất đạo, trạng nguyên triều đình hai mươi năm trước, Cơ Thường Nguyệt?
Hồng Dịch nhìn vị đạo sĩ này, trong lòng hơi cảm thấy kinh hãi.
Bởi lẽ trong trực giác của hắn, vị đạo sĩ này so với thánh giả Đồ Nguyên còn mạnh hơn nhiều.
Trong thoáng chốc hắn liền biết được đạo sĩ này nhất định là tông chủ Chính Nhất đạo, Cơ Thường Nguyệt. Chỉ có vị tông chủ này mới có thể tạo ra áp lực lớn đến vậy trong tâm trí của Hồng Dịch, khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.
– Bái kiến Hoàng hậu nương nương.
Quả nhiên, Hồng Dịch đoán không sai, vị phụ nhân ngồi phía trên chính là mẫu nghi thiên hạ, Hoàng hậu nương nương họ Cơ.
– Ừm.
Thấy Nguyên Phi hơi khom người hành lễ, Hoàng hậu họ Cơ khẽ ừ một tiếng từ kẽ mũi, không biết có ý gì, hơn nữa cũng không ra lệnh cho thái giám mang ghế ban ngồi cho Nguyên Phi.
Thấy Hoàng hậu có bộ dạng như vậy, Nguyên Phi liền lộ ra một tia cười nhạt.
Dựa theo lễ nghi trong cung đình, quý phi có tư cách ngồi phía dưới Hoàng hậu, khi gặp Hoàng hậu, sau khi hành lễ thì được ngồi xuống. Hiện giờ Hoàng hậu làm như vậy cho thấy ý đồ chẳng lành.
– Không biết đã khuya thế này Hoàng hậu nương nương hạ ý chỉ triệu kiến ta là có việc gì?
Nguyên Phi nhìn Hoàng hậu, dùng một ngữ khí lạnh như băng hỏi.
– Đương nhiên là có chuyện mới triệu gọi.
Hoàng hậu nhìn thần sắc Nguyên Phi, khẽ cau mày, thế nhưng giọng nói lại bình thản.
– Gần đây trong hậu cung có chút xáo trộn, bản cung thân là Hoàng hậu, đứng đầu hậu cung, muốn thay mặt Hoàng thượng quản lý hậu cung cho tốt. Một số việc không thể không làm. Bản cung nghe nói, năm ngoái, cũng vào thời điểm này, ở trong Thiên Hương Cư của Nguyên Phi ngươi từng xuất hiện hồ ly, khiến cho thái giám, cung nữ sợ hãi, rất có thể đây là hồ quỷ, yêu nghiệt gây náo loạn. Trong hậu cung qua các triều đại, việc yêu nghiệt trà trộn vào hậu cung đều là đại sự. Đó là nguyên nhân vì sao hôm nay bổn cung mời chân nhân Chính Nhất đạo đến đây, giúp Nguyên Phi tẩy uế những thứ không sạch sẽ, diệt trừ yêu khí trên người nàng, tránh cho yêu nghiệt tiếp tục quấy phá.
Hoàng hậu nói liền một mạch, tuy rằng lời lẽ bình thản, thế nhưng Hồng Dịch nghe được cũng cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Cuối cùng Hồng Dịch cũng biết, Hoàng hậu bày ra chuyện truyền chỉ giữa đêm khuya như thế này, triệu kiến Nguyên Phi đến đây, lại bày ra trận thế sẵn sàng như vậy, rốt cuộc là vì điều gì.
Đây là Hoàng hậu thừa cơ phế truất Nguyên Phi, hoặc là phong ấn đạo thuật của Nguyên Phi, biến Nguyên Phi thành một nữ nhân bình thường.
Nguyên Phi là công chúa của Nguyên Đột quốc, Hoàng hậu muốn giết cũng không được, nếu không sẽ gây ảnh hưởng lớn, khiến cho biên cương bất ổn. Thế nhưng nếu mời cao thủ đạo thuật tới, danh nghĩa là trừ yêu, phong ấn thần hồn của Nguyên Phi, phế bỏ đạo hạnh của nàng, để nàng biến thành một nữ nhân bình thường, thì điều này không hề khó.
Trước đây có Bạch Tử Nhạc bên cạnh Nguyên Phi, nếu Hoàng hậu làm vậy sẽ phải đối phó với hai đại Yêu tiên. Đặc biệt một trong hai người chính là Bạch Viên vương, đứng thứ ba trong Thiên hạ Bát đại Yêu tiên. Sự kiêng kỵ quá lớn hơn nữa sẽ gây ra động tĩnh lớn.
Hiện giờ cuối cùng cũng gặp cơ hội ngàn năm khó gặp, nhân lúc Bạch Tử Nhạc trở về Nguyên Đột tranh giành chức Chưởng môn Chân Cương Môn, bên cạnh Nguyên Phi hoàn toàn trống rỗng.
Tuy rằng Nguyên Phi là Hương Hồ vương, là một quỷ tiên, thế nhưng một mình thế lực đơn bạc, Hoàng hậu chỉ cần mời cao thủ như tông chủ Chính Nhất đạo Cơ Thường Nguyệt đến, bất ngờ ra tay, thì cũng đủ để hoàn thành kế hoạch này.
– Thủ đoạn được lắm, thủ đoạn được lắm. Hành động như vậy chẳng phải là vợ cả ức hiếp tiểu thiếp hay sao? Năm đó Triệu phu nhân ức hiếp mẫu thân của ta chắc hẳn cũng dùng thứ thủ đoạn tương tự này. Hắc hắc, hắc hắc, trò hay đã đến rồi đây, thật đúng lúc.
Bỗng nhiên một cỗ tức giận sục sôi bốc lên trong lòng Hồng Dịch.
Bởi lẽ tình huống trước mắt chẳng phải là cảnh tượng năm xưa giữa mẫu thân và Triệu phu nhân đó sao?
Đây là tình cảnh mà Hồng Dịch không muốn chứng kiến nhất trong cuộc đời này.
– Cần gì phải quan tâm ngươi là Hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, hay là Tông chủ Chính Nhất đạo! Hôm nay, nếu các ngươi muốn đối phó với Nguyên Phi cô nương, thì tất cả đều phải chết cho lão tử!
Một tia ý niệm điên cuồng trỗi dậy mãnh liệt trong đầu Hồng Dịch, tâm trí hắn như gầm thét, ngay cả biểu cảm trên khuôn mặt cũng trở nên cổ quái.
Cỗ ý niệm bất bình tức giận này càng lúc càng điên cuồng, mãnh liệt. Tựa như hắn đang trở về tám năm trước, vào đêm Trung thu thưởng trăng trong hoa viên, khi mẫu thân bị Triệu phu nhân quở mắng đến thổ huyết.
– Không ngờ tâm niệm lại có thể mạnh mẽ đến nhường này.
Đối diện với cỗ ý niệm điên cuồng trong đầu, với khí tức giận kịch liệt, bản tính chân như của Hồng Dịch không ngờ lại tỉnh táo đến lạ lùng.
Tuy nhiên hắn cũng không định áp chế cỗ ý niệm điên cuồng, khí tức giận này, mà ngay lập tức, luồng ý niệm này biến hóa thành một pho ma tượng chiến thần.
Ngay sau đó khí tức giận này cùng khí chất chiến thần bất khuất lập tức dung hợp vào nhau.
Thần hồn của Hồng Dịch phát sinh biến hóa long trời lở đất.
– Hỏng rồi, không ngờ đúng lúc này đạo thuật lại đột phá. Chiến Thần Ma Kinh đại thành!
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin đừng mang đi đâu khác.