(Đã dịch) Dương Thần - Chương 29:
Nguyên Phi muốn cùng Võ Ôn Hầu phủ chúng ta kết thành thân thích ư? Trong cung sao lại không hề có tin tức nào truyền ra vậy. Bất quá, Trấn Nam Công chúa thường xuyên lui tới trong cung nên tin tức này khẳng định không phải là giả. Nói không chừng chỉ lát nữa ý chỉ sẽ ban xuống. Đây đúng là một chuyện lớn.
Nghe câu nói Trấn Nam Công chúa thốt ra trông có vẻ như đang nói một chuyện phiếm nào đó, nhưng kỳ thật nó không khác gì sấm sét giữa trời quang. Mọi người trong đại sảnh Hầu phủ đều kinh sợ. Người đầu tiên hồi phục tinh thần vẫn là Triệu phu nhân, vị mệnh phụ phu nhân vốn luôn giữ được phong thái ung dung này. Nhưng lúc này nàng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc thi hành gia pháp đối với Hồng Dịch, mà là đang cân nhắc đến tầm quan trọng của những lời trong buổi nói chuyện hôm nay.
Quý Phi, Hoàng Quý phi, phi tần mỹ nữ chốn hậu cung Đại Kiền vương triều vốn dĩ không được tùy tiện xuất cung. Nhưng vì triều đình lấy Nhân Hiếu trị quốc nên đặc biệt hạ chỉ, vào ngày Tết hàng năm, các Quý phi, Hoàng quý phi trong thâm cung cũng có thể về nhà thăm viếng cha mẹ, biểu thị Thiên ân bao la.
Thế nhưng, hậu cung cũng có những công chúa ngoại quốc được gả về đây, nên việc thăm nhà cha mẹ ruột là điều bất khả thi, cả đời chỉ có thể ở mãi trong thâm cung. Vì vậy, trong hậu cung có một quy củ như thế này: do Thái Hậu hoặc Hoàng Hậu hạ chỉ, chỉ định một nhà văn võ đại thần để họ nhận làm thân thích. Sau đó, vào ngày Tết, những phi tử này sẽ cùng với các phi tử khác được coi như có nhà mẹ đẻ để về thăm.
Làm như vậy nguyên nhân cũng vì để cân bằng các thế lực trong hậu cung. Công chúa ngoại quốc sau khi được gả tới đây thì rất đơn độc, không có sự ủng hộ của gia đình nên rất dễ bị hãm hại nhằm tranh sủng. Chuyện như vậy rất dễ giúp cho các nước khác tìm cớ gây chuyện.
Năm đó, Vân Mông quốc tấn công Đại Kiền là do một vị công chúa của nước đó bị ép vào lãnh cung, sau đó uống thuốc độc tự vẫn. Lấy cớ đó, Vân Mông đã khai chiến đánh vào Đại Kiền.
Sau khi nhận thân thích, nhà văn võ đại thần đó được xem như Hoàng Thân quốc thích và được coi đây là một ban thưởng hết sức đặc thù. Nhưng nói chung đó đều là chuyện vui mừng.
Tuy nhiên, đây không phải là chuyện quốc gia đại sự mà là chuyện nội bộ hậu cung, nên ý chỉ này không phải Thánh chỉ mà chỉ là ý chỉ của Hậu cung.
Nguyên Phi vốn là công chúa của Nguyên Đột quốc tại phương Bắc, được gả vào trong cung chưa lâu, nhưng lại rất được sủng ái. Năm trước được gia phong làm Hoàng Quý phi. Địa vị của nàng chỉ dưới Hoàng Hậu và trong cung cũng là một nhân vật có tiếng nói. Nhất là lần này cùng Võ Ôn Hầu phủ kết thành thân thích, điều này sẽ giúp nâng cao địa vị của Hầu phủ.
“Tỷ tỷ! Đây là chuyện tốt mà, sao không cần phải chuẩn bị chứ? Nguyên Phi nương nương nhận chúng ta làm thân thích, đó là chuyện rất tốt mà. Chúng ta sẽ thành Hoàng Thân quốc thích. Vạn nhất Nguyên Phi nương nương lại sinh được một hai người con trai thì ngôi vị Hoàng đế dù không đến lượt, nhưng ít nhất cũng có thể là Thân Vương. Leo lên tới đó thì đúng là phúc đức lớn lao khôn cùng.”
Sau khoảnh khắc kinh hãi, cả sảnh đường nhanh chóng xôn xao bàn tán. Vinh phu nhân, người vốn nổi tiếng miệng lưỡi sắc sảo, liền lên tiếng. Còn Phương phu nhân thì chỉ im lặng. Những nha hoàn, lão mụ xung quanh cũng khẽ khàng bàn tán.
“Chuyện này không phải chuyện đùa. Trước khi ý chỉ được ban xuống thì ai cũng không nên bàn luận. Mọi chuyện cứ đợi Hầu gia xử lý xong việc triều chính trở về, ta sẽ cùng Hầu gia đích thân thương lượng.”
Triệu phu nhân ngồi lại xuống ghế, vẻ mặt điềm tĩnh đến nỗi không ai có thể đoán được nàng đang nghĩ gì.
“Vậy chuyện của Hồng Dịch thì sao?” – Vinh phu nhân vẫn chưa từ bỏ ý định.
“Để Hầu gia trở về định đoạt đi. Ngươi cử nha hoàn đến Dược đường lấy thuốc chữa thương và thuốc bổ cho Hồng Quế với Vinh Bàn điều dưỡng.”
Triệu phu nhân vẫy vẫy tay. Một nha hoàn quen thuộc thói quen của nàng liền vội vàng đặt con mèo trắng muốt vào tay nàng để nàng vuốt ve. Vuốt ve con mèo nhỏ trắng muốt trong tay mình, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt Triệu phu nhân lại ẩn chứa điều gì đó đáng sợ.
“Các ngươi đều đã bận rộn một hồi rồi. Hiện tại có thể lui xuống nghỉ ngơi một lát. Đợi lát nữa Công chúa ở lại dùng cơm thì hẵng đến hầu. Cứ nghỉ ngơi cho có tinh thần mà tiếp đãi.”
Triệu phu nhân giơ tay lên. Phương phu nhân, Vinh phu nhân thấy sắc mặt của nàng đều biết điều mà dẫn theo đám nha hoàn lão mụ lui ra ngoài.
Quy củ trong Hầu phủ rất nghiêm khắc nên Triệu phu nhân có quyền uy tuyệt đối.
Mọi người đều nhất nhất lui ra ngoài. Hầu phủ lại trở nên yên tĩnh. Trong căn phòng rộng lớn, giờ đây chỉ còn văng vẳng tiếng mèo kêu.
“Sương nhi, Đồng nhi. Các ngươi dọn dẹp “Quế Hoa Sương Phòng” tại Đông viên đi. Lát nữa để Hồng Dịch chuyển tới đó. Ngoài ra, cử mấy nha hoàn lanh lợi đi hầu hạ hắn, rồi đến phòng thu chi cầm ba trăm lượng bạc giao cho hắn mua sắm, nói rằng ta cho hắn để chuẩn bị thi khoa cử!” – Triệu phu nhân phân phó hai nha hoàn bên cạnh.
“Phu nhân…”
Nghe thấy mấy lời phân phó này, mắt hai nha hoàn đều trợn tròn, vẻ mặt hiện rõ sự khó hiểu.
“Đi làm đi! Ta tự có chủ trương.”
Chờ hai nha hoàn đi rồi, Triệu phu nhân lại vẫy tay. Một lão mụ từ phía sau bước đến. Lão mụ này tóc đều đã bạc, mũi cao, hốc mắt thâm sâu, trông bộ dáng có vẻ rất già nua. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện những ngón tay của mụ rất tinh tế, không hề có một chút nếp nhăn, cứ như thiếu nữ mười sáu vậy.
“Hi nhi dạo này có bận rộn lắm không? Ngươi đến Thần Cơ Doanh nhắn hắn dành chút thời gian về nhà một chuyến. Ngo��i ra, gửi cho Khang nhi một phong thư nữa.”
“Tiểu thư, người cần gì phải làm như vậy? Người chỉ cần gật đầu, ta dám đảm bảo Hồng Dịch kia sẽ mắc bệnh nặng một trận, rồi hồn phách sẽ lìa khỏi xác một cách không ai hay biết. Ta sớm đã nhìn ra người này có chút xảo trá. Trước kia ta không để hắn vào mắt, không ngờ giờ đây hắn lại gây ra chuyện lớn đến vậy. Nếu sau này để hắn gây dựng được thành tựu thì phải làm sao đây?” – Lão mụ âm lãnh nói.
“Hầu gia là người trọng quy củ. Bất cứ chuyện gì cũng không gạt nổi hắn đâu. Nhiều năm như vậy ta chưa từng làm chuyện gì trái với lẽ thường trước mặt hắn, bởi vì ta hiểu được tính tình hắn. Ngươi đi đi. Ta tự có chủ trương!” – Triệu phu nhân vẫy vẫy tay.
………………………………….
“A, Hồng Dịch! Lang Huyên Thư Ốc trong nhà ngươi thật lớn nha. So với nhà Vinh Thân Vương còn lớn hơn nữa, tàng thư ít nhất phải có đến sáu bảy vạn quyển sách chứ không ít. Đáng tiếc hôm nay chỉ có thể đi tham quan, đến tối ta còn phải vào trong cung nữa.”
Lạc Vân nhìn đại thư ốc với vô vàn giá sách gỗ lim, tỏa ra mùi giấy sách thoang thoảng.
Thư phòng trong Võ Ôn Hầu phủ gọi là “Lang Huyên Thư Ốc”, rộng chừng năm trăm thước vuông. Bốn phía là những giá sách cao ngang hai người, chất đầy sách vở. Ở giữa là một cái bàn làm bằng gỗ đàn lớn, trên đó có ngọc chặn giấy, ống đựng bút Tử Kim và nghiên mực Sơn Thủy Tử thạch lớn chừng một thước vuông. Tất cả sự bày biện ấy cho thấy đây đích thị là cảnh tượng của một nhà phú hào.
Mặt trước của thư phòng, trên vách tường có treo một cây cung lớn, toàn thân rực rỡ, vừa nhìn đã biết là dùng tinh cương chế tạo. Càng lợi hại hơn chính là trên thân của cây tinh cương cung rực rỡ này có rất nhiều Băng Liệt Văn. Hiển nhiên đây là Băng Liệt Văn Cương có giá trị ngang với hoàng kim.
Cương dùng làm thân cung thì độ ổn định khỏi phải bàn. Điều bất lợi là nó quá nặng, đến cả các đại tướng trong quân cũng không thể mang theo ra trận mà chỉ có thể dùng để kiểm tra sức mạnh, huống hồ đây lại là loại Băng Liệt Văn Cương.
Dây cung to bằng ngón tay cái, đen kịt một màu, khó lòng đoán được chất liệu. Tuy nhiên, Hồng Dịch từng nghe nói đây là gân của một con Cự Mãng được ngâm trong keo nóng mười năm mới chế tạo thành. Dây có lực đàn hồi cực mạnh, trải qua bao năm tháng mà uy lực vẫn không suy giảm. Và đây là một trong Thập Đại Danh Cung của Đại Chu triều năm đó, chỉ cần giương cung, có th�� giết địch cách ngàn bước như chơi.
Hồng Dịch nhìn “Lạc Tinh Cung” treo trên vách tường, bản thân biết rõ mình đừng mơ có thể giương được cây cung này dù chỉ nửa phân.
“Trong bút ký trăm năm trước có ghi chép, vào thời Đại Chu cường thịnh, có Thập Đại Danh Cung. Đệ nhất là Xạ Nhật, thứ hai là Bão Nguyệt, còn cây Lạc Tinh này chỉ đứng thứ ba. Không biết hai cây cung kia sẽ cường hãn đến mức nào đây?”
Hồng Dịch rốt cuộc cũng được thấy “Lạc Tinh Cung” mà phụ thân mình sử dụng lúc còn trẻ. Ánh mắt hắn sau đó dừng lại trên bàn.
Trên bàn là những cuốn sách Hồng Huyền Cơ thường đọc, được xếp thành chồng cao chừng một thước.
Hồng Dịch lướt mắt qua, lập tức thấy quyển đầu tiên có tên là “Linh Quy Thổ Nạp Pháp”. Đây là công phu thổ nạp của Đạo gia, chuyên dùng để luyện tạng phủ.
Võ công Phật môn chú trọng gân cốt, vậy nên công phu tu luyện gân cốt, da thịt của họ được xem là đệ nhất thiên hạ. Nhưng công phu Đạo gia lại coi trọng thổ nạp, nên công phu tu luyện lục phủ ngũ tạng của họ còn tinh thâm hơn cả Phật môn.
Những dòng chữ này được chuyển ngữ bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.