Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 296:

Tinh Nhẫn hòa thượng khoác một bộ y phục lụa đen, bên ngoài lớp ô kim cà sa còn có thêm một tầng ngân sa giáp, phòng hộ cực kỳ chắc chắn. Ngay cả loại Thần Tí Nỗ mạnh nhất, vốn có thể xuyên thủng thiết giáp trong vòng năm mươi bước, e rằng cũng chẳng làm gì được y.

Một cường giả võ thánh như vậy, được trang bị hai lớp phòng hộ gồm ngân sa giáp và ô kim cà sa, xông pha nơi chiến trận thì tuyệt đối là một tồn tại vô địch, ví như một cự thú hình người xông pha trận mạc cũng không hề quá lời. Nhất là một võ thánh như Tinh Nhẫn hòa thượng, khi toàn lực thi triển võ công, quỷ thần khó bề đến gần, cung nỏ không cách nào bắn trúng. Võ thuật và đạo thuật thông thường gần như vô hiệu trước y.

Một nhân vật như thế lại đi tiêu diệt một đội ngân xa chở vật phẩm cống nạp, Hồng Dịch cho rằng chẳng khác nào dùng dao mổ trâu để giết gà. Thế mà nay, việc dùng dao mổ trâu giết gà lại không thành công, gà lại chẳng chết, điều này khiến cho Hồng Dịch ngạc nhiên vô cùng.

Hiện giờ, y phục trên người Tinh Nhẫn hòa thượng đã rách nát, ngay cả hai kiện áo giáp trị giá vạn kim là ô kim cà sa và ngân sa giáp cũng bị bong ra thành nhiều mảnh vụn, trông chẳng khác gì một tên ăn mày, hoàn toàn đối lập với hình tượng vốn có của một đại võ thánh hòa thượng. Nếu có ai nói với hắn rằng một võ thánh có thể thảm hại đến thế này thì có đánh chết hắn cũng không đời nào tin nổi.

Dù Tinh Nhẫn hòa thượng chịu nhiều thương tích, nhưng hoàn toàn không nguy hiểm đến tính mạng.

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào Đại La phái dùng cao thủ hộ tống ngân xa sao? Chuyện này thật không thể nào, ngân xa không phải thứ gì quá quan trọng đến mức cần cao thủ hộ tống. Đối với một nhân vật như Tinh Nhẫn hòa thượng, ngay cả Quỷ Tiên cũng khó bề làm gì được. Chẳng lẽ tông chủ Đại La phái đã dùng Liệt Thần Ngẫu để đối phó ư?

– Người đâu, mang vài bộ y phục đến đây, ngoài ra mang thêm canh nhân sâm lên.

Sau khi nhìn Tinh Nhẫn hòa thượng ngồi xuống, Hồng Dịch sai người mang đến vài bộ y phục mới cùng một chén canh nhân sâm để Tinh Nhẫn hòa thượng thay đổi quần áo, xua tan mệt mỏi, tĩnh dưỡng thể lực. Dù sự phục hồi của võ thánh rất mạnh, nhưng vẫn cần tập trung điều dưỡng, không thể tích lũy nhiều vết thương cũ, nếu không về già, những vết thương này tái phát sẽ rất phiền phức.

– Thật ra lão nạp cũng không có chuyện gì cả. Nhưng mà Hồng Dịch công tử, công tử sao có thể trở thành võ thánh như thế này được! Đây là chuyện khó có thể xảy ra! Phải biết rằng cửa ải Hoán Huyết là chướng ngại lớn nhất trong võ đạo!

Uống cạn chén canh nhân sâm nóng hổi, Tinh Nhẫn hòa thượng thấy phấn chấn hẳn lên, vội vàng hỏi Hồng Dịch.

– Chẳng qua là ta chỉ phục dụng một viên Địa Nguyên Linh Đan của Thái Thượng đạo mà thôi.

Hồng Dịch biết Tinh Nhẫn hòa thượng là người si mê võ đạo, nếu không hỏi rõ nguyên nhân của sự biến hóa này thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này. Hơn nữa, bản thân hắn trở thành võ thánh quả thật đúng là một sự việc khó tin.

– Địa Nguyên Linh Đan của Thái Thượng đạo! Công tử từ đâu mà có được? Viên linh đan này là loại dược vật quý giá bậc nhất thiên hạ, dược lực bá đạo không gì sánh được. Với thể chất của công tử lúc trước, khi phục dụng, cơ thể nhất định sẽ chảy rất nhiều máu, suy yếu vô cùng. Vậy mà công tử có thể chịu đựng được nỗi thống khổ tột cùng ấy. Điều quan trọng hơn chính là khi phục dụng loại đan dược này sẽ khiến linh nhục hợp nhất, cực kỳ bất lợi cho đạo thuật.

Trong lời nói của Tinh Nhẫn hòa thượng đã thể hiện rõ sự hiểu biết của lão về dược lực của Địa Nguyên Linh Đan.

– Ồ? Không ngờ đại sư lại biết rõ về loại đan dược này đến như vậy. Chẳng lẽ Đại Thiện Tự từng chế luyện qua loại đan dược này? Chắc hẳn đại sư từng phục dụng rồi?

Hồng Dịch hỏi lại đầy hứng thú.

– Lão nạp chưa từng phục dụng. Chẳng qua loại đan dược này là một trong ba đại linh đan của Thái Thượng đạo, Dược Vương điện của Đại Thiện Tự chúng ta đã nghiên cứu từ lâu. Tiếc là các đời dược tăng đều không cách nào luyện chế thành công.

Tinh Nhẫn hòa thượng lắc đầu:

– Thái Thượng đạo quá mức lợi hại. Họ chỉ cần dùng Nhân Nguyên Linh Đan kết hợp với Địa Nguyên Linh Đan là có thể tạo ra một nhóm võ thánh, quả là Thái Thượng chí tôn, siêu việt cả tạo hóa tự nhiên.

Cảm thán về sự cường đại của Thái Thượng đạo xong, Tinh Nhẫn hòa thượng mới chậm rãi kể lại sự việc chặn cướp đoàn ngân xa.

– Lần này lão nạp chặn cướp đoàn ngân xa vào lúc bọn họ đến tỉnh Cát Xuyên ở Trung Châu. Khi vượt qua đoàn người, lão vừa định ra tay thì bất ngờ một đoàn xe khác đi ngang qua, giải cứu bọn họ. Thương đội này được gọi là Thiên Cơ Thương Hành, là một thương đội khổng lồ vận chuyển hàng hóa từ Thanh Châu đến Ngọc Kinh. Bên trong lại ẩn chứa lượng lớn cao thủ từ các đại môn phái như Tâm Quyền phái, Thái Ất môn, Viên Thông phái, Tam Âm môn, Cổn Thạch môn! Trong số đó, có vài cao thủ đỉnh cấp đại tông sư, thậm chí cả chưởng môn của một số môn phái. Võ công của họ tuy không bằng lão nạp, nhưng với tổng cộng mười tám người, song quyền khó địch bốn tay, lão nạp liền bị bọn chúng truy sát! May nhờ thân pháp cao minh, lão nạp mới thoát được.

– Quan trọng hơn là đám người bọn chúng ai ai cũng là tiên thiên cao thủ, hơn nữa còn sử dụng một loại nỏ tinh xảo, lực xuyên thấu cực mạnh! Lão nạp đoạt được một chiếc, công tử xem qua! Loại nỏ này lão nạp chưa từng gặp qua thế nhưng phía trên có khắc hàng chữ Thiên Cơ Thần Nỗ của Thiên Cơ Thương Hành!

Tinh Nhẫn hòa thượng liền lật tay lại, từ trong người lấy ra một chiếc nỏ bằng sắt rất tinh xảo. Hồng Dịch vừa nhìn qua liền nhận thấy thân nỏ không ngờ được chế tạo bằng nhuyễn ngọc đạn cương, cấu tạo bên trong tinh xảo vô cùng. Từng tầng nhuyễn ngọc đạn cương tựa như bụi gai quấn chặt vào nhau, ở giữa là một khoảng trống, hai bên căng dây thép. Hơn nữa ở mặt bên của nỏ còn có một chuôi cầm, nhét một mũi tên thép vào, khẽ lắc, mũi tên liền chui vào trong, sau đó từ từ đặt lên dây cung mà chẳng tốn chút sức lực nào.

Chiếc nỏ này có thể bắn liên tiếp mười mũi tên thép nhỏ bằng đầu đũa, gần như phóng ra cùng lúc. Ống ngắm của nỏ cũng được chế tạo vô cùng tinh xảo.

Cấu tạo tinh xảo đến mức này thực sự đã phá vỡ nhận thức của Hồng Dịch, quả là "xảo đoạt thiên công", không giống thứ con người có thể chế tạo ra.

Cầm lấy nỏ, nhắm ra bên ngoài, đưa tay bấm cò.

Vụt vụt vụt, vụt vụt vụt vụt!

Mười mũi tên rít lên, phá không xé gió lao thẳng ra ngoài, mỗi mũi tên kéo theo một luồng không khí dài phía sau. Trong nháy mắt, chúng xuyên thủng thân một cây đại thụ cách vị trí Hồng Dịch đứng năm trăm bước.

Bên trong nỏ liền vang lên tiếng kẽo kẹt, tựa như có thứ gì đó đang chuyển động.

– Tầm bắn không ngờ sánh ngang với Quán Hồng cung! Lực xuyên thấu lại cường hãn đến mức này sao? Ít nhất cũng gấp ba lần Thần Tí Nỗ, lại không cần tốn nhiều sức lực để khởi động như Thần Tí Nỗ. Hơn nữa, thời gian lên dây cung ngắn hơn nhiều, lại có thể bắn liên tiếp mười mũi tên. Tốc độ này ngay cả phi hoàng liên nỗ cưỡi ngựa cũng khó lòng đuổi kịp. Loại vũ khí này thật quá mức kinh khủng. Chỉ cần hơn mười cao thủ nhanh nhẹn liên thủ, bất thình lình bắn ra thì dù là cao thủ cấp võ thánh cũng lâm vào tình huống cực kỳ nguy hiểm. Thế nhưng loại nhuyễn ngọc đạn cương này là vật liệu vô cùng trân quý, sao lại có nhiều để chế tạo đến vậy?

Hồng Dịch lẩm bẩm nói.

– Chuyện này lão nạp cũng không rõ, tuy nhiên hình như Thiên Cơ Thương Hành có liên quan đến Vô Địch Hầu.

Tinh Nhẫn hòa thượng nói.

– Thái Ất môn, Tâm Quyền phái, Viên Thông phái, Tam Âm môn, Cổn Thạch môn – đây đều là những môn phái lớn! Dù danh tiếng còn thua kém Dao Trì phái, Đại La phái đôi chút, nhưng bên trong cũng có rất nhiều cao thủ. Mặc dù không có võ thánh hay quỷ tiên, nhưng tông chủ, trưởng lão của họ đều là những nhân vật đã tiến sát đến cực hạn. Một cỗ lực lượng như vậy không ngờ lại liên hợp với nhau sao? Hơn nữa còn gia nhập thương đoàn của Vô Địch Hầu, cùng nhau tiến vào Ngọc Kinh? Chuyện này rốt cuộc là sao?

Hồng Dịch càng suy nghĩ càng thấy khó hiểu, hai hàng lông mày nhíu chặt. Phải biết rằng các môn phái lớn trên giang hồ, đối với Hồng Dịch tuy rằng cũng không đáng là gì, thế nhưng kiến tuy nhỏ nhưng vẫn có thể cắn chết voi. Huống chi bọn họ lại tụ tập một chỗ rồi cùng tiến vào Ngọc Kinh thành, điều này ngẫm lại cũng có chút kỳ lạ.

– Chưa cần bàn đến chuyện này vội.

Sau khi suy nghĩ một lát, Hồng Dịch nói.

– Mới đây, nhờ cơ duyên xảo hợp, ta có được một phần của bản Hiện Thế Như Lai Kinh! Bên trong có ghi lại phương pháp ngưng luyện một trăm lẻ tám đại huyệt khiếu!

Hồng Dịch vừa nói, vừa vung tay lên. Từ trong hư không, một luồng ánh sáng trong suốt hiện ra, sau đó một bản kinh thư xuất hiện. Hắn cầm lấy và đưa cho Tinh Nhẫn hòa thượng.

– Không sai! Bản kinh thư này chính là Hiện Thế Như Lai Kinh của Đại Thiện Tự chúng ta! Thế nhưng sao nó lại xuất hiện ở đây, công tử làm thế nào mà có được?

Hai tay Tinh Nhẫn hòa thượng run rẩy tiếp lấy kinh thư.

Hồng Dịch kể lại cho Tinh Nhẫn hòa thượng chuyện mình lấy kinh thư từ trong Công Đức Phật Tượng, cùng với việc Nguyên Phi nói rằng Bạch Tử Nhạc đã điều tra ra Hiện Thế Như Lai Kinh được chia làm ba phần, giấu ở các nơi.

– Hả? Hiện Thế Phật có ba pháp tướng pháp thân là Ứng Thân, Báo Thân, Công Đức. Công Đức Phật chính là một trong ba pháp thân đó. Hóa ra năm đó Hiện Thế Như Lai Kinh được tách làm ba phần. Vậy thì thứ mà long hồn của Thái Thủy sơn trấn áp trong Địa cung của Đại Thiện Tự là gì?

Tinh Nhẫn hòa thượng lắc đầu nói.

– Chuyện đó ta cũng không rõ, sau này rồi tính!

– Có phương pháp ngưng luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu này, lão nạp không dám nói trước liệu có thành Nhân Tiên hay không, nhưng nhất định sẽ bước vào cảnh giới võ thánh đỉnh cấp, trở thành nhân vật không thua kém đao thánh Công Dương Ngu.

Tinh Nhẫn hòa thượng cầm kinh thư trong tay một cách vô cùng cẩn thận, chẳng khác nào đang ôm một đứa bé sơ sinh.

– Không ngờ một kiệt tác kinh điển của Đại Thiện Tự chúng ta lại một lần nữa xuất thế.

– Công tử, Vương gia mời người đến phủ, nói là muốn bàn bạc về việc thi cử đầu xuân.

Ngay sau đó từ bên ngoài truyền đến thanh âm của Huyết Tích Tử.

– Được! Ta lập tức đến ngay.

Hồng Dịch liền đứng dậy.

Sang xuân là lúc triều đình mở khoa thi. Đây là kỳ thi Hồng Dịch nhất định phải vượt qua, để từ đó tiến nhập vào bộ máy chính quyền của triều đình, chính thức làm quan. Dù kỳ thi này so với việc tu luyện thành Quỷ Tiên thì đơn giản hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng nếu có Ngọc Thân vương hướng dẫn đường tắt thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

– Xuân lôi, xuân lôi! Không biết khi nào sẽ xuất hiện đây?

Khi đứng dậy, Hồng Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Phía trên là vầng mặt trời ấm áp nhu hòa, cả bầu trời không một gợn mây đen.

..................

– Hầu gia, vật tư do chưởng môn, trưởng lão và các cao thủ của Tam Âm môn, Cổn Thạch môn, Thái Ất phái, Tâm Quyền phái, Viên Thông phái hộ tống đã đến nơi hôm nay. Tất cả đều được chuyển vào thương khố của Kim Ngọc Đường trong Ngọc Kinh.

Đây là một không gian mờ ảo khổng lồ, bốn phía u ám, tựa như hỗn độn nhưng lại không phải hoàn toàn hỗn độn. Thỉnh thoảng, vài tia sáng trong suốt lóe lên trong sự mịt mờ ấy.

Rất dễ nhận thấy đây là một tiểu thiên thế giới.

Tuy nhiên, tiểu thiên thế giới này nhỏ hơn Càn Khôn Bố Đại rất nhiều, chu vi ước chừng chỉ khoảng năm, sáu dặm, chiều cao cũng chỉ hơn mười trượng. Hơn nữa, nó không có khí tức sáng sủa trong suốt, mà mang dáng dấp của thiên địa thuở sơ khai, khi vạn vật còn chưa hình thành. Không gian này trông chẳng khác gì một thành trì nhỏ được đắp bằng đất sét và tro tàn.

Đây là không gian bên trong Tạo Hóa Hồ Lô.

Vô Địch Hầu vẫn để tóc ngắn, thân mặc một bộ cẩm bào rộng.

Trước mặt hắn là một khối đá rất lớn. Khối đá này trông giống như một khối ngọc, cao bằng người trưởng thành, mang hình dạng một quả trứng, phía trên còn có một vài lỗ thông gió. Loáng thoáng bên trong khối đá này dường như đang thai nghén thứ gì đó. Vật bên trong giống như người mà không phải người, giống như khỉ mà không phải khỉ. Người ngoài nhìn vào không cách nào biết được đây là loại thần thạch gì.

Lúc này Ưu Lộ Lai Đặc công chúa đang đứng cạnh Vô Địch Hầu. Nàng đi đôi giày da nhỏ, thân mặc trang phục mang phong tình dị quốc, bộ ngực vươn cao, đúng là một tuyệt thế mỹ nữ.

– Ồ! Bọn chúng đến rồi sao? Dặn bọn chúng mang mọi thứ vận chuyển đến đạo quán của Phương Tiên đạo trên Ngọc Long sơn, để các đạo sĩ ở đó luyện đan. Xuân đến sẽ có sấm sét, chỉ cần một đạo sấm sét giáng xuống, thứ bên trong khối thần thạch này sẽ ngưng tụ thành hình thể, biến thành hình người rõ ràng, sau đó sẽ phá đá thoát ra ngoài. Đến lúc ấy, ta sẽ có một phân thân cực kỳ cường đại, phân thân này chí ít cũng phải là Nhân Tiên.

Vô Địch Hầu bước đến bên cạnh Ưu Lộ Lai Đặc công chúa, đưa tay nắm lấy vòng eo của vị tuyệt thế mỹ nữ dị quốc này, sau đó luồn bàn tay vào trong áo nàng.

Cơ thể của Ưu Lộ Lai Đặc công chúa khẽ nhích động, đưa mắt nhìn khối thần thạch trước mặt, vẻ mặt ngưng trọng nói.

– Thật là kỳ lạ, thiếp chỉ biết rằng trong Đào Mộc của Thần Phong quốc có khả năng dựng dục thai nhi có hình dạng giống như con người, nhưng đúng là không ngờ rằng trong đá cũng có thể dựng dục ra hình người.

– Nàng chưa từng nghe qua điển cố về việc từ trong đá tảng dựng dục thai nhi sao? Khối thần thạch này do ta khai quật được trên đỉnh núi Thiên Trụ. Thế nhưng thật không ngờ bên trong lại dựng dục một linh thai! Nếu như trong cây cối có thể dựng dục thai nhi hình người thì trong đá tảng cũng có khả năng như vậy. Liệt Thần Ngẫu trong Đào Thần Thất Bảo cũng là loại linh vật thiên địa như vậy! Trong điển tịch chẳng phải có ghi lại chuyện một vị thượng cổ Thánh Hoàng từ trong đá núi sinh ra hay sao. Chẳng qua Đào Thần Mộc muốn dựng dục linh thai tối thiểu cần một vạn năm, ngoài ra còn phải tiếp nhận vô số sấm sét, cuối cùng nhờ cơ duyên xảo hợp mới thành linh thai. Còn trong núi đá, muốn dựng dục được thì phải cần trăm vạn năm, thậm chí là vài triệu năm.

Vô Địch Hầu tà mị cười nói:

– Khối thần thạch này là một khối đá ngọc, tinh khí đậm đặc, ở trên đỉnh Thiên Trụ sơn hứng chịu không biết bao nhiêu năm mưa gió. Vào đầu xuân năm nay, khi sấm sét xuất hiện, để sấm xuân đánh lên khối đá này, lúc ấy linh thai bên trong sẽ phá đá ra ngoài. Linh thai này trời sinh đã có lực lượng của Nhân Tiên, sau này trở thành hóa thân của ta, cùng huyết mạch của ta tương thông. Đến lúc đó, Hồng Huyền Cơ cũng sẽ không còn là đối thủ của ta nữa! Hừ! Hồng Huyền Cơ không ngờ dám cảnh cáo ta không được tiếp cận hai mẹ con Dao Trì phái! Hiện giờ, dù ta có thể giết chết hắn nhưng cái giá phải trả quá lớn. Sau này, ta sẽ để linh thai này đối phó với hắn.

– Chàng sao lại háo sắc đến vậy chứ? Ngay cả Thiên Xà Vương cũng dám trêu chọc!

Ưu Lộ Lai Đặc thở dài một tiếng.

– Hiện giờ ngay cả nữ nhân của Hồng Huyền Cơ, chàng cũng dám nghĩ đến. Tuy nhiên, vừa rồi chàng nói rằng có thể giết chết Hồng Huyền Cơ! Xem ra chàng còn át chủ bài chưa xuất thủ!

– Không chỉ nữ nhân của Hồng Huyền Cơ, mà ngay cả Hương Hồ Vương Nguyên Phi kia cũng không ngoại lệ.

Vô Địch Hầu lại cười một cách tà dị.

– Tất nhiên ta còn át chủ bài khác. Tuy nhiên, át chủ bài này vẫn không đủ để đối phó với Hồng Huyền Cơ một cách an toàn, rất có thể lưỡng bại câu thương. Lần trước, khi ta trêu chọc Thiên Xà Vương, phân thân của nàng ta truy sát, buộc ta phải bỏ chạy ra bên ngoài, trốn vào Tây Vực. Nhờ đó, ta mới gặp được kỳ ngộ! Khối thần thạch này chính là nhờ lần truy sát đó của Thiên Xà Vương mà ta mới ngẫu nhiên có được!

Bản văn này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free