(Đã dịch) Dương Thần - Chương 306:
Lập miếu phong thần, phong cho Mộng Băng Vân làm Nghi Nam quân, để nàng hưởng hương hỏa cúng bái? Nhưng Hồng Huyền Cơ lại xuất thân từ Đại La phái. Đôi quân thần Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn đã làm việc cùng nhau hơn hai mươi năm, lúc này triều đình sắp thực thi cuộc cải cách lớn, Kiền đế Dương Bàn tuyệt đối không thể nào tự tay phá bỏ bức tường thành vững chắc như vậy. Rốt cuộc hắn muốn làm gì đây? Vừa nãy, Hồng Dịch đã chớp nhoáng thể hiện sức mạnh của một đỉnh cấp võ thánh, thế nhưng Dương Bàn còn không biết Hồng Dịch chính là lôi kiếp chân nhân.
Nghe Kiền đế Dương Bàn lệnh thái giám truyền chỉ cho Lễ bộ chuẩn bị lập miếu phong thần thờ cúng Mộng Băng Vân, để nàng hưởng hương hỏa từ một phương, Nguyên Phi liền khẽ động lòng.
Trong khi đó, ở phía xa, ánh mắt của Vô Địch hầu chỉ hơi lóe lên, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Hoàng đế là người tuân theo mệnh trời, có tư cách thay trời phong thần. Hắn muốn phong ai làm thần, chỉ cần hạ một đạo ý chỉ xuống Lễ bộ thì vô số miếu thờ sẽ lập tức được dựng lên, thần tượng được thờ cúng sẽ nhận vô vàn hương hỏa.
Hiện giờ Kiền đế phong thần cho Mộng Băng Vân tại Nam Châu, nói cách khác, trong toàn bộ vùng Nam Châu này, từ nay về sau Nghi Nam quân Mộng Băng Vân sẽ được triều đình công nhận trở thành thần linh chính thống. Tất cả những thần linh còn lại được thờ cúng đều là giả thần, tà thần, bắt buộc phải phá hủy miếu thờ, tuyệt đối không được thờ cúng.
Nguyên Phi biết, hiện giờ ở mảnh đất Nam Châu, rất nhiều thế gia ngoài việc thờ cúng tổ tiên ra thì còn thờ cúng một vị thần linh khác là Đại La Thiên Tôn. Có thể nói, Đại La Thiên Tôn chính là vị thần linh tối cao ở Nam Châu.
Mộng Băng Vân muốn được dựng tượng thờ, làm Nghi Nam quân, hưởng hương hỏa thờ cúng ở Nam Châu thì chắc chắn sẽ xảy ra xung đột với Đại La Thiên Tôn. Về điểm này, gần như ngay lập tức Kiền đế Dương Bàn đã đẩy Hồng Dịch vào thế đối đầu với Đại La phái cũng như toàn bộ giới quý tộc, hào môn ở Nam Châu, biến chàng thành công địch của cả một vùng.
Triều đình tuy sắc phong Mộng Băng Vân làm Nghi Nam quân, thế nhưng chưa chắc đã thực hiện được. Còn nếu muốn thực sự có được một danh phận, đúc thành tượng vàng, thì phải do đích thân Hồng Dịch đứng ra giải quyết.
Triều đình cũng không thể công khai cử quan viên đến nhà các hào môn quý tộc nói rằng bọn họ không được thờ cúng Đại La Thiên Tôn. Loại chuyện như vậy, chỉ cần sơ suất nhỏ sẽ gây kích động dân chúng, cũng như gặp phải sự chống đối quyết liệt của giới hào môn quý tộc, thậm chí còn có khả năng gây ra phản loạn.
Thế nhưng trong lòng Nguyên Phi biết, việc như vậy chắc chắn Hồng Dịch sẽ không cự tuyệt, hơn nữa cái ân này quá lớn, mà người chịu ân tất phải đền đáp.
– Đạo ý chỉ này trước tiên cứ để Lễ bộ chuẩn bị cho tốt, chưa cần vội vàng ban bố xuống Nam Châu, tạm thời lưu lại vài tháng đợi trẫm truyền chỉ ban bố!
Trong lúc truyền chỉ, Kiền đế Dương Bàn liền quay sang nói với tên thái giám.
Nguyên Phi biết đây là Kiền đế Dương Bàn ban phát ân huệ, chờ khi Hồng Dịch có thanh uy lẫy lừng mới tiếp tục truyền xuống, để chàng biến thành mũi nhọn sắc bén nhất của triều đình!
Ngày sau Hồng Dịch có thanh uy lẫy lừng hẳn là lẽ đương nhiên. Một đỉnh cấp võ thánh như vậy mà triều đình không trọng dụng thì Kiền đế chẳng khác nào mắt bị mù rồi.
– Việc này ta cần phải thông báo cho Hồng Dịch biết mới được.
Nguyên Phi tâm niệm khẽ động.
– Ái phi, nàng đang suy nghĩ gì vậy?
Kiền đế Dương Bàn truyền chỉ xong, sau khi ngước nhìn bầu trời liền thu tầm mắt lại.
– Thiếp đang suy nghĩ, lần này tham gia cuộc thi chọn võ tiến sĩ có không ít cao thủ võ đạo. Hơn nữa vị công tử Hồng Dịch kia không ngờ lại có thực lực đến mức đó. Năm ngoái khi thiếp đến phủ Võ Ôn Hầu thăm cha nuôi, hắn lúc đó còn tặng cho thiếp một bài thơ nữa đấy.
Ánh mắt của Nguyên Phi lướt qua, nói.
Khác với các quý phi, hoàng quý phi khác, trước mặt Kiền đế Dương Bàn đều phải xưng là thần thiếp, Nguyên Phi lại tự xưng là "ta", từ trước đến giờ không hề thay đổi, ngược lại Kiền đế cũng chưa từng để ý đến việc này.
– Thi từ của Vô Địch hầu cũng rất khá. Ngày hôm nay tổ chức thi võ, khung cảnh hùng vĩ tráng lệ như vậy, chi bằng Vô Địch hầu làm một bài thơ để mọi người thưởng thức đi?
Kiền đế Dương Bàn quay về phía Vô Địch hầu đang ngồi cách đó không xa nói.
– Bẩm Hoàng thượng, nếu Nguyên Phi nương nương muốn thưởng thức thi từ, vi thần xin ứng cảnh làm một bài thơ.
Vô Địch hầu đứng lên.
Lúc này tất cả đám vương công quý tộc đều dán mắt lên người Vô Địch hầu, để xem thi từ của hắn kinh người đến mức nào.
– Ôi chao, Hoàng thượng, thiếp cảm thấy nhức đầu quá, muốn xin phép được cáo lui để nghỉ ngơi. Nếu như Vô Địch hầu có bài thơ nào hay đến kinh ngạc, vậy thì để thái giám chép lại, mang đến cung cho thiếp vậy.
Đột nhiên Nguyên Phi đưa tay day day trán, rồi nói.
– Nếu đã vậy, người đâu, đỡ Nguyên Phi lên loan giá, hồi cung.
Khóe miệng của Kiền đế Dương Bàn khẽ nở nụ cười, rồi sai thái giám đỡ Nguyên Phi đi.
– Vô Địch hầu, khanh có thơ gì thì đọc ra thử xem nào.
Kiền đế Dương Bàn lại nói.
– Hả?
Thấy Nguyên Phi lại rời đi như vậy, Vô Địch hầu biến sắc.
– Bẩm Hoàng thượng, thần bỗng mất hết thi hứng, không cách nào làm thơ được, xin Hoàng thượng thứ tội.
– Ồ? Nếu vậy thì thôi đi, trẫm sao có thể vì một việc nhỏ như vậy mà trách tội khanh được? Thi hứng chính là một luồng ý niệm linh hoạt, nhạy bén như phép màu, chợt lóe sáng trong khoảnh khắc, nắm bắt được thì mới có thể tạo nên những áng thơ hay, còn nếu bỏ lỡ thì cũng thật đáng tiếc. Ngồi xuống đi.
Kiền đế Dương Bàn hờ hững nói.
Khi Vô Địch hầu ngồi xuống, hai tay nắm chặt tay vịn của ghế, bóp mạnh một cái khiến ghế g��� kêu rắc rắc.
………………
– Không biết vừa rồi ta truyền thần niệm vào con ngựa Bảo Hoàng Câu này, Kiền đế Dương Bàn có cảm nhận được không? Chắc hẳn hắn cũng không thể phát hiện ra điều gì, tay của ta dán chặt lên cơ thể của Bảo Hoàng Câu, dùng một phương pháp cực kỳ xảo diệu để thâm nhập sâu vào nó. Nếu như thật sự hắn có bản lĩnh thần thông đến vậy thì cần gì phải e ngại Mộng Thần Cơ nữa?
– Không biết rằng vừa nãy ta thể hiện thực lực của đỉnh cấp võ thánh như thế, trong mắt của Kiền đế có trọng lượng bao nhiêu? Hắn sẽ cất nhắc ta ra sao? Ban thưởng cho ta như thế nào? Bằng vào việc hắn chuẩn bị thực thi chính sách quan thân nhất thể, nộp lương, không ngại đắc tội với quan lại, thân sĩ, hào môn trong thiên hạ, bằng vào khí phách, lòng dạ như vậy, nếu ta đoán không sai, chắc hẳn sẽ phong mẫu thân của ta là thần? Lập miếu thờ, hưởng hương hỏa một phương, đây có thể nói là một vinh dự lớn nhất có thể đạt được! Không có gì vinh dự hơn việc được hoàng đế ban chiếu phong thần, lập miếu thờ, chắc hẳn hắn nghĩ rằng làm vậy sẽ khiến ta toàn tâm toàn ý phục vụ hắn.
Soạt soạt soạt!
Trong tay Hồng Dịch là một thanh trảm mã đao thon dài, sáng loáng như tuyết, bàn tay hắn khẽ vung lên, toàn bộ những bụi gai, nhánh cây trước mắt trong thoáng chốc bị chém nát bấy dưới ánh đao.
Ngựa xuyên qua rừng táo chua một cách dễ dàng như bay qua nơi không người.
Khống chế ngựa xuyên qua rừng gai là một chuyện tuyệt đối không dễ dàng, cần phải có thuật cưỡi ngựa cực kỳ tinh xảo đồng thời phải có phản ứng cực kỳ nhanh nhạy mới có thể làm được.
Một thân một mình đi xuyên qua bức tường gai góc của rừng táo chua đã là một việc không hề dễ dàng chút nào, chứ đừng nói là mang theo ngựa.
Thuật cưỡi ngựa của Hồng Dịch tuy rằng cũng rất cao minh, dù không sánh bằng thuật cưỡi ngựa của những cao thủ từng chém giết trên chiến trường mấy chục năm, thế nhưng hắn đã truyền một luồng thần niệm nhập vào trong cơ thể của ngựa, vì thế mà có thể khống chế như ý, linh hoạt chẳng khác nào điều khiển cơ thể chính mình.
Bức tường gai góc dài đằng đẵng như vậy, Hồng Dịch chỉ trong mười nhịp hô hấp liền vượt qua. Trước mắt hiện lên một mảng ao đầm rộng chừng năm trăm bước chân, ngựa không thể tiến thêm được nữa. Ở chính giữa mảnh đầm này có dựng hơn một nghìn bia ngắm, trên đó ghi nhiều số hiệu.
Hồng Dịch không cần quan sát nhiều, chỉ liếc mắt đã nhận ra tấm bia có đánh dấu số hiệu của mình, lập tức giương cung, cài tên, kéo dây.
Vù vù vù vù vù!
Năm mũi tên liên tục bắn ra, kéo theo những vệt không khí dài ở phía sau, bay thẳng vào hồng tâm của bia ngắm.
Đột nhiên, một loạt những tiếng rít xé gió bén nhọn từ phía sau truyền tới. Một đám võ cử nhân mặc hắc y lập tức giương cung, một loạt tên bay ra chặn những mũi tên đang bay về bia ngắm của Hồng Dịch.
– Hừ!
Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng, trên lưng ngựa nhanh chóng quay người lại, gài tên vào cung, nhằm thẳng vào đám người mặc áo đen, liên tiếp bắn tên thẳng vào mắt chúng.
Đám võ cử nhân mặc hắc y này vội vàng né tránh, chống đỡ, bọn chúng tuyệt đối không ngờ rằng Hồng Dịch lại hung hãn đến thế! Dám ở trong cuộc thi võ trực tiếp động thủ bắn người!
Trong nháy mắt khi bọn chúng đón đỡ, Hồng Dịch vung thanh trảm mã đao thật dài lên cao! Ánh đao sáng loáng tựa như sấm sét cuồn cuộn kéo đến, quanh thân đao lấp lánh những tia sấm chớp, bay vút trong không khí, chém thẳng về phía đám người mặc hắc y.
Đám người mặc hắc y này là thuộc hạ dưới trướng của Vô Địch hầu, bốn người này đều được dùng Địa Nguyên Linh Đan, thân thể được đề thăng tới cảnh giới sơ cấp võ thánh.
Bốn võ thánh sơ cấp cũng đủ để chiếm ba vị trí đầu trong cuộc thi võ.
Bốn cao thủ này, vừa nãy trong khoảnh khắc khi Hồng Dịch phóng thích khí tức đã khiến cho bọn chúng khiếp sợ vô cùng, thế nhưng mệnh lệnh của Vô Địch hầu không thể không tuân theo, vì thế mới bám sát lấy Hồng Dịch, tìm thời cơ khống chế hắn.
Tuy nhiên bọn chúng quả thật không ngờ rằng Hồng Dịch lại hung hãn đến mức đó, trực tiếp ra tay giết người.
– Lôi Ngục Đao Kinh!
Một đao của Hồng Dịch tựa như tia chớp bổ xuống, khí thế uy mãnh chưa từng thấy. Một chiêu này chính là Lôi Tật Hồ Quang.
Đối mặt với một đao kinh thiên động địa như vậy, bốn võ thánh lại không hề tránh né, trực tiếp rút đao ra, tạo thành lưới đao quang, chém thẳng về phía Hồng Dịch.
– Được lắm, thủ hạ của Vô Địch hầu quả nhiên là mạnh mẽ! Không ngờ đối mặt với khí thế của ta lại không hề lùi bước, hơn nữa còn dám tiến lên dùng cứng đối cứng? Bằng vào luồng khí thế của một đỉnh cấp võ thánh như vậy, không ngờ không đẩy lui được bọn chúng! Một khi đao quang va chạm, bằng vào lực của một mình ta đối kháng với bốn võ thánh kia thì e rằng không trụ được.
– Chiến thần phụ đao, giết!
Trong nháy mắt, một luồng thần niệm của Hồng Dịch cuồn cuộn tuôn vào thân đao, cùng lúc đó thanh trảm mã đao trên tay hắn bỗng rung lên dữ dội, thanh đao bất thình lình vọt thẳng ra ngoài, vẽ nên một vệt lửa điện hình bán nguyệt dài, cắt đôi không khí, kéo theo một luồng đao khí rộng đến hơn tám trượng phóng đi.
Một đao này của Hồng Dịch nhìn tựa như lực từ cánh tay, thế nhưng thật ra đó là thần niệm của chiến thần bám vào thân đao, từ đó mới bộc phát ra đao quang dữ dội đến như vậy.
Khí tức của chiến thần cùng đỉnh cấp võ thánh đều tương tự như nhau, trong nháy mắt khi giao thủ, khí tức này bị một lượng khí huyết lớn bao phủ, chắc chắn không một ai có thể nhận ra được.
Choang, choang, choang, choang!
Đao quang hình vòng cung khổng lồ vừa tiếp xúc với đao quang của bốn võ thánh, lưỡi đao chạm nhau, tạo nên những tiếng kim loại vang vọng trời đất, khiến cho ngay cả đám quý tộc cũng như Kiền đế Dương Bàn ở bên ngoài cũng nghe thấy rõ ràng.
Thanh trảm mã đao của Hồng Dịch lập tức bị chấn nát thành mảnh vụn, bay tứ tán khắp bầu trời, mỗi một mảnh đao đều mang theo một luồng lực lượng cực đại, bắn tung tóe bốn phía.
Trong nháy mắt khi va chạm xảy ra, thân thể của bốn võ thánh kia bắn văng ra ngoài, những con ngựa dưới thân của bọn chúng bị vô số mảnh đao nhỏ bắn vào, ngựa hí vang trời, cất vó bỏ chạy.
– Ha ha ha ha, các ngươi chặn tên của ta, ta cũng tiện tay đùa vui với các ngươi một chút.
Hồng Dịch ha ha cười, sau đó liền nhớ lại việc chính, lập tức giương cung, bắn liên tiếp mười mũi tên, từng mũi tên nối tiếp nhau cắm thẳng vào bia ngắm, đến mũi cuối cùng thì bia ngắm bị bắn đổ rạp xuống.
Ngay khi bia ngắm bị bắn đổ, ngựa của Hồng Dịch mang theo hắn quay ngược vào bụi gai, theo lối cũ phi nước đại trở lại, phóng về phía diễn võ trường.
– Võ cử nhân về đầu tiên tên là Hồng Dịch, từng là tướng quân của Tĩnh Hải quân, giết chết Lục Mi, là thứ tử của thái sư Hồng Huyền Cơ. Xuyên qua rừng gai, bắn đổ bia ngắm, trở lại diễn võ trường, thời gian chưa đầy nửa nén nhang, tổng cộng hai mươi tám nhịp hô hấp.
Hồng Dịch sau khi trở về trình diện, Thượng thư Binh bộ, người chủ trì khoa thi liền vội vã chạy về phía Kiền đế Dương Bàn bẩm báo.
– Bức tường gai này, trong thời gian nửa nén hương chỉ còn hai mươi, ba mươi người.
Kiền đế nhìn về diễn võ trường ở phía xa, thấy thời gian nửa nén hương đã trôi qua mà rất nhiều thí sinh đã không trở lại từ rừng gai.
Tiếng chuông vang lên, nhằm thông báo rằng những thí sinh còn chưa trở về đều mất tư cách thi tiếp.
Trong thời gian nửa nén hương, cưỡi ngựa vượt qua rừng gai, sau khi bắn trúng bia ngắm của mình thì trở về. Đây là phương pháp mà hoàng thất Đại Kiền huấn luyện đệ tử, hôm nay trở thành cửa ải đầu tiên để chọn võ tiến sĩ.
Riêng cửa thứ nhất này đã đủ loại bỏ chín phần mười thí sinh tham gia.
– Vâng, còn lại chỉ có hai mươi ba thí sinh. Ngoài ra bốn đại tướng của Kỳ Lân quân cũng bị loại do ngựa chết.
Binh bộ Thượng thư nói.
– Ừm, lưu danh đệ nhất Hồng Dịch. Sau đó mang thanh Đại Tắc Đao đúc riêng cho cuộc thi võ đến đây cho trẫm. Cửa ải tiếp theo chính là thi đao thuật.
Kiền đế Dương Bàn nói.
– Rõ!
– Sau cưỡi ngựa bắn cung chính là thi đao thuật, cuối cùng là thi binh pháp, bàn luận quan phòng.
Hồng Dịch một mình một ngựa dẫn đầu xông vào rừng gai, bắn đổ bia ngắm, lúc trở về quả nhiên là uy phong lẫm liệt, hoàn toàn xứng đáng là tâm điểm chú ý của mọi người có mặt tại đây.
Tuy nhiên đây mới chỉ là cửa ải thứ nhất, tiếp theo là thi đao thuật, cuối cùng là thi phép dụng binh, bàn luận về phòng thủ quốc gia. Khảo hạch của Giảng Võ đường trong quân đội cũng theo quy trình tương tự.
Trong cuộc thi chọn võ tiến sĩ, không chỉ cần võ nghệ mà còn phải có binh pháp, thể hiện quan điểm của bản thân đối với quốc phòng của triều đình.
– Được lắm! Thanh đao này nặng thật! So với Bát Hoang thần kích còn nặng hơn vài lần! May mà ta trải qua Điện Quang Diệu Thể thuật, lại còn luyện qua huyệt khiếu Cốc Thần, lực lượng thân thể hiện giờ khá mạnh mẽ, bằng không cho dù cầm được thanh đao này thì cũng khó có thể thi triển đao thuật như ý!
Lúc này, hơn mười ngự lâm quân khiêng ra một thanh đại đao cán dài khổng lồ ra giữa sân.
Thanh đại đao cán dài này, dài chừng một trượng, chuôi đao to như miệng bát. Toàn bộ thân đao, cán đao đều được chế luyện từ một loại thép vân. Đầu đao lại càng lớn hơn, to như một tấm ván cửa! Lưỡi đao cũng không sắc bén cho lắm, thế nhưng lại có hình dạng răng cưa, gồ ghề.
Quả thực đây không còn là một thanh đao nữa, trông giống như một cây cột thép trong các miếu thờ thì đúng hơn. Đúng là một thanh đao của thiên thần!
– Ha ha! Đao tốt!
Thanh đao vừa được khiêng đến, Hồng Dịch nhanh chóng tiến lại gần, vư��n tay, nắm lấy chuôi đao to như miệng bát, hai tay vận lực một hơi, sau đó ngửa mặt gầm lên một tiếng.
Ông!
Một tiếng gầm này của Hồng Dịch chẳng khác gì tiếng gầm của hổ chúa trong rừng sâu, mặt đất rung chuyển, cuồng phong nổi lên, người người đều cảm thấy một luồng cương khí dữ dội bốc thẳng lên trời.
Bị bất ngờ Hồng Dịch vươn tay nhấc bổng thanh đao lên, mười ngự lâm quân đang khiêng đao nhất thời chới với, liên tục lùi về phía sau mấy bước.
Rầm!
Vừa cầm chắc đại đao, hai tay vận lực mãnh liệt, bổ một đao xuống mặt đất. Một khe nứt sâu hoắm lập tức xuất hiện trên mặt đất. Tiếp đó Hồng Dịch nhấc bổng thanh đao lên, khẽ nhích, mũi đao chỉ thẳng vào Vô Địch hầu đang ngồi cách đó rất xa.
Những người ở đây, chỉ cần là cao thủ võ đạo đều có thể cảm nhận thấy được, từ mũi đao này, một luồng quyền ý tinh thần cường đại của Hồng Dịch đang phóng thẳng về phía trước, tập trung vào Vô Địch hầu.
Tuy rằng cách xa mấy nghìn bước chân, thế nhưng cao thủ võ đạo vô cùng nhạy cảm, điều này quả là một sự khiêu khích trắng trợn.
Truyện này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ tinh hoa những câu chuyện hấp dẫn.