(Đã dịch) Dương Thần - Chương 310:
Ngươi là ai?
Dưới ánh trăng, vị công chúa Nhu Nhiên Ưu Lộ Lai Đặc liền xoay người lại. Nàng khẽ lay động cây Hạo Thiên Phiến trong tay. Mơ hồ, một luồng khói mây mờ mịt xoay quanh thân thể nàng.
Cỗ khói mây này có màu tím, lung linh mờ ảo, mỗi sợi đều tựa như một tinh linh sống động.
Thoáng chốc, Ưu Lộ Lai Đặc như được vạn tiên bao bọc, bách ma bất xâm.
Thần và tiên có sự khác biệt rõ rệt: tiên thì mờ ảo, ẩn hiện bất thường; thần thì bá đạo, hùng hồn khó lường.
Mỗi khi Hồng Huyền Cơ vận chuyển Chư Thiên Sinh Tử Luân, quanh thân y liền có vô số thần từ các huyệt khiếu bay ra bao vây, khí thế bá đạo đến long trời lở đất. Trong khi đó, Hạo Thiên Phiến vừa vận chuyển trên tay Ưu Lộ Lai Đặc, tiên khí liền bao quanh cơ thể nàng, linh động mờ ảo. Kẻ khác không thể cảm nhận được bất cứ điều gì, thậm chí còn có cảm giác đối phương dường như không hề tồn tại trên thế gian này. Mọi tinh thần, ý niệm đều không thể tập trung vào thân thể nàng.
Hóa thân thành vô số sợi khói mây, tuy hiện hữu khắp nơi nhưng hoàn toàn không có thực thể. Đó là cảm giác của Hồng Dịch ngay khi Ưu Lộ Lai Đặc thi triển Hạo Thiên Phiến.
– Đây là thứ pháp bảo gì vậy? Thật là quỷ dị!
Hồng Dịch nhìn vào khuôn mặt và đôi mắt của Ưu Lộ Lai Đặc, dùng ngữ khí kinh ngạc hỏi.
– Vô Địch hầu quả là có nhiều pháp bảo lợi hại, chẳng trách lại xưng hùng nơi biên quan. Hắn ta đúng là muốn chiếm hữu mọi thứ tốt đẹp. Ta sớm đã nghe danh công chúa Ưu Lộ Lai Đặc là minh châu trên đại thảo nguyên, mỹ lệ động lòng người, tính tình thánh khiết tựa như “tang ti”, không chịu khuất phục bất cứ ai, luôn khát khao tự do tự tại rong ruổi giữa thảo nguyên. Thế nhưng giờ đây, vì sao nàng lại cam tâm tình nguyện thần phục bên người khác như vậy?
Hồng Dịch nói với ngữ khí nhẹ nhàng, hệt như một vị phong lưu tài tử chuẩn mực đang đàm luận thơ ca với giai nhân.
"Tang ti", loại thánh vật trên đại thảo nguyên, toàn thân trắng tinh khiết, trên đầu có một chiếc sừng, giống ngựa mà không phải ngựa, giống kỳ lân mà không phải kỳ lân. Chúng chỉ xuất hiện thoáng chốc rồi biến mất.
Loại thánh vật này tượng trưng cho sự thánh khiết, mỹ lệ, tự do, không bị bất cứ thứ gì trói buộc.
Lần này, Hồng Dịch nhận được tin tức từ thái tử truyền cho Ngọc thân vương, nói rằng Vô Địch hầu đã đến Nguyên Đột quốc, thừa cơ Chân Cương môn hỗn loạn để chiếm tiện nghi.
Chính vì vậy, Hồng Dịch quyết định tiên hạ thủ vi cường, tìm đến Ưu Lộ Lai Đặc, một trong những nữ nhân đắc lực nhất của Vô Địch hầu.
Thế lực của Vô Địch hầu cường đại không chỉ vì thực lực cá nhân hắn. Đặc biệt, hắn còn sở hữu một mạng lưới thông thương buôn bán khổng lồ, đường dây tiếp tế tài nguyên bao trùm gần như cả Đại Kiền, thậm chí vươn tới tận Tây Vực, cùng với hệ thống tình báo trải khắp thảo nguyên.
Hồng Dịch đã nhiều lần nghe Đại Kim Chu kể về vị công chúa Nhu Nhiên Ưu Lộ Lai Đặc này, từ đó cũng có chút hiểu biết về nàng.
Hôm nay tìm đến nàng, thứ nhất là để tìm hiểu tin tức về Vô Địch hầu, thứ hai là để tiên hạ thủ vi cường, làm hao tổn chút lực lượng của hắn. Đương nhiên Hồng Dịch cũng biết, với tính cách của Vô Địch hầu, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua sự khiêu khích này. Rất có khả năng hắn đã lệnh cho Ưu Lộ Lai Đặc ngấm ngầm ra tay với mình.
Vô Địch hầu cho rằng Hồng Dịch chỉ là một Võ Thánh, không ngờ rằng y còn tinh thông đạo thuật. Đây chính là một sai lầm nghiêm trọng của Vô Địch hầu. Hồng Dịch phải ra tay trước, đánh cho đối phương trở tay không kịp. Nếu không, chuyện y tu luyện đạo thuật sau này bị bại lộ sẽ khiến Vô Địch hầu có phòng bị, sự việc sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Ban đầu, Hồng Dịch nhìn thấy Ưu Lộ Lai Đặc cũng không muốn nhiều lời. Thế nhưng ngay khi phát hiện cây quạt lông vũ trên tay nàng lợi hại đến vậy, y phá lệ cất giọng hỏi.
Y tự nhiên nhìn ra tu vi đạo thuật của Ưu Lộ Lai Đặc. Nàng cũng giống như Hạnh Vũ Tiên, đều là cao thủ phụ thể đại thành, có khả năng phân thần hóa niệm, chỉ còn một bước nhỏ nữa là tiến vào cảnh giới Quỷ Tiên.
Điều này cũng là do Đại Kim Chu đã sớm nói với Hồng Dịch.
Với tu vi đạo thuật của Ưu Lộ Lai Đặc như vậy, nàng ngay cả mép áo của Hồng Dịch cũng không thể chạm tới. Thế nhưng, hiện giờ trên tay nàng có Hạo Thiên Phiến thì lại khó mà lường trước được.
Quan trọng hơn, đây lại là địa bàn của Phương Tiên đạo, có rất nhiều cao thủ. Lần trước, khi Hồng Dịch ra tay cướp lấy thần thạch là lúc trời nổi sấm sét, rất nhiều cao thủ đạo thuật không thể xuất khiếu ra tay. Còn hiện giờ trời trong trăng sáng, một khi xảy ra động tĩnh quá lớn, rất có thể sẽ có nhiều cao thủ đạo thuật kéo đến.
– Rốt cuộc ngươi là thứ gì?
Nghe Hồng Dịch ví mình với sự thánh khiết của "tang ti", Ưu Lộ Lai Đặc khẽ nhích người, tâm linh hơi chấn động. Lời này trước đây nàng từng thổ lộ tâm tình với bằng hữu trong hoàng cung Nhu Nhiên, cũng là mục tiêu mà nội tâm nàng luôn hướng tới.
Mà mục tiêu ấy, so với hiện tại của nàng, lại là một trời một vực.
Chỉ một câu nói của Hồng Dịch đã chạm đến bản tính sâu kín của nàng.
– Hãy rời khỏi Vô Địch hầu đi, để tâm linh nàng được giải thoát, vô câu vô thúc, thánh khiết tự do. Nếu không, đạo thuật của nàng sẽ không cách nào tiến bộ được, càng không thể phá vỡ bình chướng sinh tử, thoát khỏi vòng luân hồi, đột phá cảnh giới Quỷ Tiên.
Hồng Dịch quay về phía Ưu Lộ Lai Đặc nói.
– Đột phá Quỷ Tiên?
Ưu Lộ Lai Đặc nhìn chằm chằm Hồng Dịch, hàng mi dài khẽ chớp.
– Công chúa, cẩn thận!
Đúng lúc này, một tiếng kêu dài tựa chim ưng từ đạo quán dưới chân núi vọng lên. Ngay sau đó, một bóng ảnh vàng kim bay vút, rồi từ trên không tập kích xuống.
Là một con kim điêu (đại bàng lông vàng kim) cực lớn.
Con kim điêu khổng lồ ấy sải rộng đôi móng vuốt. Từng ngón sắc bén tựa móc sắt, dài đến hai thước, có thể móc cả trâu bò lên. Đôi cánh của nó sải rộng, che khuất ánh trăng, khiến toàn bộ đạo quán tối sầm lại. Kình phong theo ưng trảo ào ào lao xuống, uy thế tuyệt luân.
– Hừ! Với chút đạo thuật ấy mà cũng dám chống lại ta sao!
Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, sau đó y búng ngón tay một cái. Lập tức, một ngọn lửa bay vút lên không trung, thoáng chốc hóa thành một tấm lưới lửa cuồn cuộn lao tới đón lấy luồng kình phong. Con đại bàng lông vàng khổng lồ kia liền bị cuốn vào, kêu lên một tiếng thảm thiết, hóa thành một chiếc lông chim cháy xém lả tả rơi xuống.
Cùng lúc đó, Hồng Dịch xòe năm ngón tay. Một sợi ánh sáng rực rỡ tựa sông Ngân Hà xoắn lấy, trực tiếp đánh về phía Ưu Lộ Lai Đặc.
– Ngươi dám dùng lời lẽ mê hoặc tâm linh ta, thừa cơ làm hại ta!
Lúc này, Ưu Lộ Lai Đặc bỗng nhiên bừng tỉnh, kinh hãi mở miệng phun ra một quả cầu màu vàng đất. Quả cầu vừa bắn ra liền phát nổ mãnh liệt, không gian quanh thân nàng tức thì hình thành một tầng vỏ trứng vô cùng kiên cố. Tiếp đó, nàng vung Hạo Thiên Phiến trong tay lên, ngay lập tức vài sợi hắc tuyến vô thanh vô tức xuyên thủng hư không, vùn vụt lao về phía Hồng Dịch.
– Hả? Ngũ Hành Kiếm Sát sao lại rơi vào tay nàng? Chẳng lẽ nữ nhi của Khổng Tước vương là Hạnh Vũ Tiên đã gặp chuyện? Chẳng lẽ đã bị Vô Địch hầu chiếm tiện nghi? Cây quạt này thật lợi hại! Không ngờ lực lượng lại có thể xuyên thủng hư không!
Xoẹt!
Hồng Dịch lập tức xuất ra bảy vòng hào quang, nhắm thẳng vào mấy sợi hắc tuyến đang xé gió lao tới. Hai lực lượng va chạm, không ngờ lại như tơ lụa gặp kéo sắc bén, trong thoáng chốc bị xé rách thành từng sợi ánh sáng, sau đó tiêu tán vào hư không.
Còn những sợi hắc tuyến do Hạo Thiên Phiến phát ra thì hoàn toàn không hề suy hao, vẫn như cũ lao thẳng về phía Hồng Dịch.
Thân thể Hồng Dịch khẽ biến đổi, một luồng thần niệm xuất ra ngoài, biến thành Chiến Thần. Vừa xuất hiện, Chiến Thần liền gầm lên một tiếng, sau đó bổ xuống một chưởng, trực tiếp vỗ thẳng vào đám hắc tuyến. Dù bàn tay của Chiến Thần lập tức bị cắt đứt, nhưng hắc tuyến cũng biến mất.
– Bắt lại đây!
Vị Chiến Thần kia vừa đỡ đám hắc tuyến, dù tay bị cắt đứt nhưng ngay sau đó liền mọc lại như cũ. Sau đó y dồn sức bật lên, ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, phóng vọt qua cự ly hơn năm mươi bước chân.
Kình phong dữ dội ào ào ập tới, một chiêu đánh thẳng vào tầng bảo vệ màu vàng đất của Ưu Lộ Lai Đặc.
Rắc rắc!
Toàn bộ tầng bảo vệ hình vỏ trứng do Thổ Sát ngưng tụ lập tức nứt vỡ, lộ ra khuôn mặt vô cùng khiếp sợ của Ưu Lộ Lai Đặc.
– Hừ! Kể cả Khổng Tước vương đích thân đến đây thi triển Ngũ Hành Kiếm Sát cũng chưa chắc đỡ được uy lực một quyền của Chiến Thần ta! Huống chi là Ưu Lộ Lai Đặc ngươi! Thần Ưng vương, ngươi nghĩ mình là đối thủ của ta sao?
Hồng Dịch chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ nói.
Một luồng thần niệm cực dương cực cương từ thân thể Hồng Dịch tản ra ngoài, hóa thành một dòng nước xoáy, bao trùm đám mây màu vàng kim đang bay lên từ dưới chân núi.
Một tiếng “phụt” vang lên.
Đám mây vàng kia trong nháy mắt bị lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch hút vào trong, sau đó biến thành rất nhiều hạt ngọc châu lả tả rơi xuống. Hồng Dịch vung tay lên, những hạt ngọc này liền bị cuốn vào tay, thì ra đó là những hạt xá lợi trong suốt.
– Mấy ngày trước ta từng đánh tan Linh Ngôn Thiên Châu của ngươi, không ngờ hôm nay Thần Ưng vương ngươi đã hồi phục thương thế. Xem ra không thể trả lại những thứ này cho ngươi được. Pháp bảo này đều được tế luyện từ tinh hoa hài cốt của các Võ Thánh, bây giờ để bọn họ nhập thổ an nghỉ thôi.
Nhìn những hạt ngọc trong tay, Hồng Dịch cười cười.
Ánh trăng trên bầu trời bỗng sáng rực! Toàn bộ mặt đất dường như lấp lánh ánh trăng, sáng lòa cả một vùng!
Một cột ánh sáng chói mắt từ trên mặt trăng chiếu thẳng xuống, xuyên qua những hạt Linh Ngôn Phật Châu trên tay Hồng Dịch. Ngay lập tức, toàn bộ Linh Ngôn Thiên Châu liền như bốc hơi, trong nháy mắt biến mất.
– Không!
Một tiếng chim ưng bén nhọn từ dưới núi vọng đến. Sau đó, một luồng âm phong dữ dội cuồn cuộn kéo tới đạo quán. Trong luồng âm phong ấy, không ngờ hiện ra rất nhiều nhân ảnh.
Tông chủ Phương Tiên đạo Tiêu Ảm Nhiên, sư thúc của hắn là Tiêu Vân Phong. Cùng với hai thiếu nữ xinh đẹp. Đôi mắt của hai thiếu nữ này đều có hai cặp đồng tử, trông cực kỳ thần bí, kỳ diệu, không hề giống nhân loại.
Một trong hai thiếu nữ có hai con ngươi ấy chính là Dao Nguyệt Như, người đã từng giao thủ với Hồng Dịch khi y ra tay giải cứu hai tỷ muội Hoa Lộng Nguyệt và Hoa Lộng Ảnh.
Hiện giờ, Hồng Dịch chỉ thoáng nhìn qua liền phát hiện từ trong thân thể Dao Nguyệt Như thoang thoảng một mùi hương ngát, không chút tạp chất. Hiển nhiên, thân thể nàng đã tiến nhập Thánh cảnh!
Một năm trước, khi giao thủ với nàng, nữ nhân này vốn đã là cao thủ Đại Tông Sư linh nhục hợp nhất. Sau một năm, không ngờ đã tiến vào cảnh giới Võ Thánh.
Thiếu nữ còn lại rõ ràng là Dao Nguyệt Đình. Nàng là một thiên tài tu đạo, thậm chí còn cao hơn một bậc so với nữ nhi của Khổng Tước vương là Hạnh Vũ Tiên. Nàng đã sớm đột phá bình chướng sinh tử, trở thành một đại cao thủ tiến nhập cảnh giới Quỷ Tiên.
Đồng thời, hai nữ nhân này cũng là tỷ tỷ hoặc muội muội cùng cha khác mẹ với Hồng Dịch.
Ngoài ra còn có vương tử Nhu Nhiên, Thạch Địch. Vị vương tử này cả tâm linh lẫn thể xác đều đã hoàn toàn tiến nhập cảnh giới Đại Tông Sư đỉnh cấp!
Võ đạo của Thạch Địch vương tử đều là từ trong bão cát sa mạc mà luyện thành, không hề mượn bất cứ linh đan diệu dược nào. Một cao thủ võ đạo như vậy mới là kẻ đáng sợ nhất.
Thần Ưng vương, Tiêu Ảm Nhiên, Tiêu Vân Phong, Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình, Thạch Địch vương tử. Tổng cộng có bốn đại Quỷ Tiên, một Võ Thánh, một Đại Tông Sư đỉnh cấp do khổ luyện mà thành. Cộng thêm công chúa Ưu Lộ Lai Đặc với Ngũ Hành Kiếm Sát và Hạo Thiên Phiến trong tay, tính ra còn cường đại hơn Quỷ Tiên thông thường rất nhiều, gần như sánh ngang với Lôi Kiếp Quỷ Tiên!
Đây có thể nói là một lực lượng chiến đấu cực kỳ cường đại.
Hồng Dịch phất tay một cái. Thoáng chốc, một tấm màn khổng lồ từ trên bầu trời bao trùm xuống. Nhất thời, toàn bộ đạo quán trong dãy Ngọc Long sơn lập tức bị một luồng ánh sáng trong suốt bao phủ, dường như hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, tựa như biến mất vô ảnh vô tung khỏi đại thiên th��� giới. Chiêu này chính là công phu "phân cách hai thế giới" mà ngày đó Cơ Thường Nguyệt từng thi triển tại Khôn Nguyên cung. Đây không phải hư không ảo ảnh, mà thực sự là tạm thời tách rời hai thế giới, lợi hại hơn hư không ảo ảnh một bậc.
Lúc Hồng Dịch vượt qua lôi kiếp, tại vùng trung tâm của không gian sấm sét, y đã chứng kiến khoảnh khắc sấm sét rạch nứt không gian, mở ra những tiểu thiên thế giới vô danh từ các vùng không gian khác nhau, khiến y hiểu rõ một ít đạo lý trong đó.
– Lại là ngươi? Là kẻ đã cướp thần thạch của Hầu gia ngày trước! Hôm nay ngươi thừa cơ Hầu gia xuất ngoại lại đến đây giở trò sao?
Thần Ưng vương nhìn Hồng Dịch, rít lên.
– Ngươi là người của thái tử phải không? Vì sao một Chân Nhân, một Lôi Kiếp Quỷ Tiên cường đại lại có thể làm việc cho triều đình?
– Ồ? Ngươi đường đường là Thần Ưng vương, một trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên, cả đời độc lai độc vãng, tiếu ngạo thiên hạ, vì sao lại làm thủ hạ cho Vô Địch hầu?
Hồng Dịch nhìn Thần Ưng vương rồi nói.
– Hừ! Hầu gia chính là chủ nhân của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm. Sau này người sẽ trở thành bậc quân vương sánh ngang với Thượng Cổ Thánh Hoàng. Ta đi theo Hầu gia là có hy vọng chân chính siêu thoát thế gian! Hơn nữa, Hầu gia được vận khí cực lớn trợ giúp. Những năm gần đây, tất cả những kẻ chống đối Hầu gia đều đã chết cả, chỉ có thần phục Hầu gia mới có đường sống! Ta khuyên ngươi mau chóng trả lại thần thạch, thần phục dưới chân Hầu gia. Nói không chừng trong tương lai khi Hầu gia trở thành Thượng Cổ Thánh Hoàng, ngươi sẽ có cơ hội siêu thoát!
Đôi mắt ưng của Thần Ưng vương nhìn chòng chọc vào Hồng Dịch rồi nói.
Lúc này, Hồng Dịch là do thần hồn hiển hóa, tự nhiên không hiện rõ khuôn mặt vốn có.
– Trong thiên hạ sao lại xuất hiện một vị Chân Nhân cường đại đến như vậy? Vì sao ta chưa từng nghe đến vị Chân Nhân này? Với đạo thuật của ngươi thì hẳn đã sớm vang danh thiên hạ. Vì sao vẫn không ai biết đến? Hãy khai báo tên tuổi và danh hiệu của ngươi xem nào?
Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên.
Giọng nói này là của một nữ tử cực kỳ giống Dao Nguyệt Như. Nàng có khuôn mặt vô cùng thanh tú, sợi dây buộc tóc tung bay trong gió, hiển nhiên đây chính là Dao Nguyệt Đình.
– Ngươi là thiên tài đạo thuật của Dao Trì phái, Dao Nguyệt Đình, phải không? Nghe đồn ngươi là con gái tư sinh của Hồng Huyền Cơ?
Ánh mắt Hồng Dịch lộ ra vẻ kỳ quái, nhìn về phía Dao Nguyệt Đình, cất giọng hỏi.
Ha ha, ha ha. Dao Nguyệt Đình bật ra một loạt tiếng cười tựa chuông bạc, sau đó mới nói.
– Đạo nhân ngươi không hề giống người tu đạo chút nào, ngược lại có phần giống một kẻ đọc sách. Mặc dù ngươi cường đại đến đâu, bị nhiều người như vậy bao vây, chỉ e rằng ngươi cũng khó xoay sở được. Ngươi có biết cây quạt trên tay Ưu Lộ Lai Đặc là thứ gì không? Đây chính là pháp bảo bổn mạng của Khổng Tước vương, Hạo Thiên Phiến. Hơn nữa, còn có Kim Chu Pháp Vương, một trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên đang ở ngay phía sau lưng ngươi. Lần này e rằng ngươi khó mà thoát được!
– Hạo Thiên Phiến? Kim Chu Pháp Vương?
Hồng Dịch bật cười.
Năm đó y giả danh Kim Chu Pháp Vương để h�� dọa Dao Nguyệt Như, không ngờ hôm nay Dao Nguyệt Đình lại mang Kim Chu Pháp Vương ra hù dọa lại y.
– Kể cả Khổng Tước vương, Kim Chu Pháp Vương thì há có thể hù dọa được ta sao? Ngày hôm nay, vốn ta định đến đây để thử qua Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm của hắn một lần nữa. Nếu như hắn không có ở đây, vậy thì ta đành bắt hết thủ hạ của hắn, loại trừ vây cánh của hắn vậy.
Hồng Dịch tiến về phía trước một bước.
– Kim Chu Pháp Vương không làm gì được ngươi sao?
Ngay khi Hồng Dịch vừa tiến lên phía trước, tảng đá phía sau đột nhiên vỡ tung, tiếp đó một thanh âm the thé vang lên.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa có sự cho phép.