(Đã dịch) Dương Thần - Chương 327:
Vân Mông Thái sư Vũ Văn Mục là một nhân vật truyền kỳ.
Hiện nay, Vân Mông uy chấn bốn phương, hàng năm vẫn đối đầu với Đại Kiền, khiến Đại Kiền phải lui về giữ Thanh Sát khẩu. Thậm chí hai mươi năm về trước, quân Vân Mông đã tiến sát thành Ngọc Kinh, gần như đều nhờ công lao của Vũ Văn Mục.
Đế quốc Vân Mông đạt được nền tảng hùng mạnh như ngày nay, công lớn thuộc về vị Thái sư Vũ Văn Mục đã gây dựng và phát triển thực lực quốc gia.
Vào hai mươi năm trước, kỵ binh Vân Mông tiến sát thành Ngọc Kinh. Danh tiếng của Thái sư Vũ Văn Mục trên đại thảo nguyên quả thực ngang thần linh, thậm chí lấn át cả Huyền Thiên Quán.
Thế nhưng nhân vật thần thoại này cuối cùng lại bị Thái Thượng Đạo xóa sổ.
Vũ Văn Mục bị Cửu Hỏa Viêm Long thiêu cháy, linh hồn trọng thương. Vào giây phút cuối cùng, ông đã thi giải thoát thân, nhưng không ai biết linh hồn chuyển thế vào ai.
Những năm gần đây, Vân Mông đã hao tổn không biết bao nhiêu nhân lực, vật lực, tài lực để tìm kiếm thân phận chuyển thế của Thái sư Vũ Văn Mục. Thậm chí ngay cả hoàng thất Đại Kiền cũng bí mật phái Càn Khôn Long Vệ ra tìm kiếm. Thế nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
Tiểu Mục là do Huyền Thiên Quán tìm thấy, được hy vọng là một trong số những thân thể chuyển thế của Thái sư Vũ Văn Mục.
Dẫu vậy, từ trước đến nay, Hồng Dịch luôn xem vị tiểu cô nương diễn võ mưu sinh chốn giang hồ này là muội muội của mình, chưa từng nghĩ nàng là một đại nhân vật chuyển thế. Huống chi Tiểu Mục đi theo Hồng Dịch suốt một năm cũng không hề phát hiện điều gì bất thường.
Trong khoảng thời gian ở trên biển, Tiểu Mục cũng đã luyện thành tiên thiên cao thủ đỉnh cấp, gần kề với cảnh giới Đại Tông sư, thế nhưng cho đến giờ vẫn không thể khiến linh hồn và thể xác hợp nhất.
Đến ngày hôm nay, sau khi dùng máu Tà Thần, tiến vào cảnh giới Đại Tông sư, nàng vẫn không thể làm cho linh hồn và thể xác dung hợp. Điều này khiến Hồng Dịch cảm thấy kỳ quái, vì thế hắn quyết định dùng thần niệm của bản thân tiến vào trong linh hồn của Tiểu Mục, tra xét bản nguyên sâu thẳm trong tâm linh nàng.
Muốn thâm nhập sâu vào linh hồn của đối phương như vậy cần phải có thủ pháp cực kỳ tinh xảo, cùng lực lượng khổng lồ và khả năng khống chế tinh vi tột độ, cho dù là Quỷ Tiên cũng khó có thể làm được.
Nếu không, chỉ cần bắt được một người, chẳng cần phải ép hỏi công pháp bí tịch, cứ trực tiếp dùng thần niệm thâm nhập vào linh hồn đối phương là có thể thu được mọi thứ.
Thần niệm trong suốt hình tứ diện, tựa như kim cương, không một chút tì vết, tiến vào cơ thể Tiểu Mục. Trong thoáng chốc, Hồng Dịch đã tiếp xúc được với linh hồn của Tiểu Mục.
Linh hồn của Tiểu Mục cũng được cấu thành từ vô số luồng ý niệm.
Số lượng ý niệm này cực kỳ nhiều, có đến hàng ngàn hàng vạn luồng, thế nhưng bên trong cũng có rất nhiều tạp niệm với đủ các loại màu sắc: đen nhánh, xanh lục, xanh thẳm, trắng toát, xám đục.
Hồng Dịch hiểu rằng đây là bởi vì linh hồn của Tiểu Mục chưa từng tu luyện đạo thuật nên mới ra nông nỗi này.
Nếu trải qua quá trình tu luyện đạo thuật, tạp niệm của con người dần dần bị tiêu biến, sau đó ý niệm sẽ dần trở nên tinh khiết, và cuối cùng tinh luyện thành bản tính ý niệm của mình.
Nói một cách đơn giản, các loại ý niệm trong linh hồn Tiểu Mục cũng giống như những hạt cát trên bờ. Còn bản tính ý niệm của cô bé tựa như những hạt vàng trong đống cát.
Bất kể là tu luyện quan tưởng đạo thuật hay tu luyện tâm linh võ đạo, đều giống như việc sàng lọc bỏ đi những hạt cát tạp niệm, chỉ giữ lại bản tính tựa ngọc vàng.
Đây cũng là ý nghĩa của "Kim Đan Đại Đạo".
Kim là bất diệt. Đan là trơn bóng, nhẵn nhụi. Tượng trưng cho thiên đạo tròn đầy viên mãn. Ý nghĩa của Kim Đan Đại Đạo chính là thiên đạo.
Tuy nhiên những tạp niệm này, cho dù đã tiêu biến phần nào trong quá trình tu luyện, thế nhưng chỉ sau một khắc, chúng lại mọc lên như nấm. Tạp niệm trước vừa tan, tạp niệm sau đã mọc.
Chỉ có chân chính cao thủ Dương Thần mới có khả năng bài trừ tạp niệm vĩnh viễn và không bao giờ để chúng sinh sôi trở lại.
Nếu không, kể cả cao thủ như Mộng Thần Cơ cũng không thể bảo đảm rằng từng thời từng khắc không sinh tạp niệm, giữ bản tính chân như không vướng một hạt bụi.
Bản thân linh hồn của Hồng Dịch từng giờ từng khắc đều sinh tạp niệm, thế nhưng lập tức bị tiêu diệt, khiến cho thần hồn sáng loáng tựa như một tấm gương luôn được lau chùi. Bụi bặm vừa bám vào liền được phủi đi, vì thế hắn mới có thể duy trì sự sáng suốt mọi lúc mọi nơi.
Thế nhưng không lau chùi mà muốn giữ được sáng trong thì là việc hoàn toàn không thể xảy ra.
Bản tính thần niệm, đó là chân không. Không nhiễm bụi trần, tạp niệm không sinh, sức mạnh vô song. Đó chính là cảnh giới cao nhất của đạo thuật.
Đó cũng chính là Dương Thần!
– Thần niệm của Tiểu Mục có quá nhiều tạp niệm. Tuy nhiên so với người bình thường thì ít hơn nhiều. Trong linh hồn người bình thường, tạp niệm nhiều gấp gần mười lần Tiểu Mục!
Sau khi tiến vào trong linh hồn của Tiểu Mục, Hồng Dịch lúc này cảm nhận được bốn phía xung quanh là hàng trăm nghìn điểm sáng với nhiều màu sắc đang lượn lờ, tựa như dải ngân hà lơ lửng trong vũ trụ.
– Hả? Tia thần niệm kia chắc hẳn là thần niệm võ đạo của Tiểu Mục.
Hồng Dịch tìm kiếm hồi lâu giữa hàng trăm nghìn điểm sáng. Trong lúc tìm kiếm, hắn phát hiện ra rất nhiều điểm sáng xám đen, xám tro, hồng nhạt bắt đầu bám víu lấy luồng thần niệm trong suốt như kim cương của hắn. Thần niệm của hắn lúc này tựa như pha lê nhiễm dầu mỡ vậy.
Tuy nhiên bản thân Hồng Dịch tu luyện Quá Khứ Kinh, không sợ tạp niệm ảnh hưởng. Thần niệm vừa vẩn đục liền khẽ xoay tròn, lập tức trở lại trong suốt sáng loáng như kim cương.
– May mà ta tu luyện Quá Khứ Kinh, nếu không, tia thần niệm này một khi nhiễm tạp niệm, sau đó lây nhiễm sang linh hồn bản thể thì e rằng tu vi sẽ tổn hao rất nhiều! Nếu là Quỷ Tiên, e rằng tu vi sẽ suy giảm trầm trọng. Sưu Hồn Đại Pháp! Hừ! Cái gọi là Sưu Hồn Đại Pháp đâu có dễ sử dụng như vậy!
Hiện giờ Hồng Dịch đã hiểu thêm một chút về cơ chế bên trong linh hồn. Điều này giúp hắn càng thêm một tầng lĩnh ngộ về việc tu hành đạo thuật của bản thân.
Bỗng nhiên Hồng Dịch phát hiện ra một tia thần niệm trong linh hồn Tiểu Mục đặc biệt lớn hơn các thần niệm khác. Tia thần niệm này tỏa ra ánh vàng óng ánh. Khi tiến lại gần "quan sát", bên trong hiện lên rất nhiều bóng người, tựa như đang diễn luyện đủ loại võ công.
Hồng Dịch liền biết đây chính là thần niệm võ đạo của Tiểu Mục.
Nắm được luồng thần niệm này chẳng khác nào hiểu rõ sở học võ đạo suốt một đời của Tiểu Mục.
Ngoài tia thần niệm võ đạo màu vàng kim óng ánh này còn có một luồng thần niệm võ đạo lớn hơn gấp mười lần. Luồng thần niệm này tỏa ra một màu máu đỏ yêu dị, bên trong ẩn chứa một cỗ chiến ý bất bình, bất khuất và mãnh liệt.
– Luồng thần niệm này chắc hẳn là thần niệm chiến thần ẩn chứa trong máu Tà Thần. Đáng tiếc, hiện giờ ý chí võ đạo của Tiểu Mục chưa thể dung hợp với luồng thần niệm này, nếu không tâm linh muội ấy có thể lập tức tiến vào Thánh cảnh! Trở thành cường giả Bán Thánh! Có nên giúp Tiểu Mục một tay không nhỉ?
Hồng Dịch nhìn thấy hai luồng thần niệm chưa hề dung hợp với nhau, trong lòng có chút đắn đo.
– Bỏ đi! Không nên giúp muội ấy. Làm vậy tuy rằng có thể giúp tâm linh Tiểu Mục tiến vào Thánh cảnh, thế nhưng đó cũng không phải là năng lực tự thân của muội ấy. Sau này sẽ dễ nhiễm tạp niệm, từ từ suy yếu, bất lợi cho tu vi của Tiểu Mục. Cứ để Tiểu Mục tự mình dung hợp là tốt nhất.
Hồng Dịch suy nghĩ một lúc rồi tự gạt bỏ ý niệm trong đầu.
– Linh hồn của Tiểu Mục có hàng trăm nghìn thần niệm, trong đó không có gì bất thường. Tạp niệm tuy chiếm phần lớn, nhưng thần niệm bản tính cũng khá lớn mạnh và vững chắc.
Hồng Dịch tìm kiếm trong linh hồn Tiểu Mục nửa ngày trời, ngoài vài luồng thần niệm võ đạo lớn màu vàng kim cùng thần niệm chiến thần, phần lớn đều là những luồng thần niệm màu hồng nhạt. Đó đều là những ý niệm gắn bó nồng đậm cùng với sự thiện lương.
Những thần niệm này đều là bản tính của Tiểu Mục, rất mạnh mẽ.
Còn lại là hàng nghìn hàng vạn tạp niệm, tuy nhiên cũng không có thứ nào đủ lớn mạnh như thần niệm bản tính. Chính vì thế, tâm linh và linh hồn của Tiểu Mục cũng được coi là khá cường đại.
Tuy rằng bằng vào đạo thuật của Hồng Dịch cũng không thể nhận ra từng tia tạp niệm một trong linh hồn của Tiểu Mục, thế nhưng nhìn chung linh hồn của Tiểu Mục hoàn toàn không có bất kỳ điều gì bất thường.
Hiện giờ bản thân Hồng Dịch tựa như một thần y, trong lòng biết rõ bệnh nhân có bệnh, thế nhưng kiểm tra khắp toàn thân lại không tài nào phát hiện ra bệnh nằm ở đâu.
Linh hồn và thể xác của Tiểu Mục không thể hợp nhất, điều này khẳng định là có nguyên nhân của nó.
Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch chẩn đoán linh hồn của Tiểu Mục lại không cách nào phát hiện ra nguyên nhân gây bệnh.
– Lẽ nào đạo thuật của ta còn không đủ cao thâm? Kh��ng thể thế được! Hả? Kia là thứ gì vậy?
Hồng Dịch nghi hoặc tự hỏi. Đột nhiên, thần niệm của hắn vừa "nhìn" thấy được một luồng thần niệm cực kỳ nhỏ bé. Luồng tiểu thần niệm này trông giống tạp niệm mà lại không phải tạp niệm, ẩn náu giữa hàng trăm nghìn luồng thần niệm khác, tựa hồ có linh tính của riêng mình.
Nếu như không phải đạo thuật của Hồng Dịch hiện tại đủ cao thâm thì chắc chắn sẽ không phát hiện ra luồng thần niệm cực kỳ nhỏ bé này, lúc đó chỉ coi đó là một tia tạp niệm trôi nổi mà thôi.
– Muốn chạy sao!
Thần niệm của Hồng Dịch lập tức tập trung vào tia thần niệm nhỏ xíu đang nhanh chóng di chuyển. Thoáng chốc đã bao vây chặt tia thần niệm bé nhỏ ấy.
Tia thần niệm này hiện ra một màu đen nhánh.
Ngay khi bị thần niệm của Hồng Dịch bao vây, tia thần niệm kia đột nhiên phình to gấp trăm ngàn lần! Trong nháy mắt kích thước vượt xa mọi thần niệm trong linh hồn Tiểu Mục.
Thậm chí ngay cả thần niệm của chiến thần cũng trở nên nhỏ bé hơn nhiều so với luồng thần niệm màu hắc ám này.
Lúc này nó trông giống hệt như một vầng mặt trời đen nhánh treo lơ lửng trong linh hồn của Tiểu Mục.
Thần niệm của Hồng Dịch trong nháy mắt bị bao phủ bởi vầng mặt trời đen nhánh này. Hơn nữa nó lại tỏa ra một cỗ phong ấn cực lớn, một lực kéo mãnh liệt xuất hiện, tựa như muốn kéo hắn xuống vực sâu vô tận.
Tại trung tâm của vùng không gian đen nhánh, trong nháy mắt Hồng Dịch tựa hồ thấy một con Thiên Xà cực lớn, ẩn hiện giữa trung tâm. Trên đỉnh đầu của con Thiên Xà này có một đạo nhân đang ngồi ngay ngắn, tựa như hóa thân của bóng tối.
– Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới!
Một cái tên bỗng vang lên trong lòng Hồng Dịch.
– Quang minh vô lượng. Quá Khứ Di Đà. Vô Lượng quang. Vô Lượng thọ. Nam Mô Vô Lượng Quang Minh!
Trong khoảnh khắc hắn sắp bị phong ấn, thần niệm của Hồng Dịch khẽ nhảy lên, rồi bất thình lình bộc phát ra một luồng ánh sáng vô cùng vô tận, phá giải bóng tối hắc ám.
Trong nháy mắt khi Hồng Dịch thoát ra khỏi vùng hắc ám, tia thần niệm phong ấn này liền thu nhỏ lại, sau đó ẩn nấp giữa các tạp niệm, tựa cá về biển rộng, không tài nào phát hiện ra.
Hồng Dịch không chút chần chừ, thần niệm lập tức thoát ra khỏi linh hồn của Tiểu Mục.
– Dịch ca ca, thế nào rồi. Vừa rồi muội thấy đầu óc đột nhiên tối sầm, suýt chút nữa ngất đi. Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?
Tiểu Mục nhìn thấy Hồng Dịch ở đối diện mở mắt, khuôn mặt nàng không khỏi lộ vẻ lo lắng mà hỏi.
– Đúng rồi, A Dịch, rốt cuộc Tiểu Mục tỷ tỷ có phải là Vũ Văn Thái sư không vậy? Đừng coi thường, đó là một đại nhân vật đấy. Năm đó hắn truy sát một phân thân của gia gia muội suốt mười vạn dặm đấy.
Đại Kim Chu kêu lên.
– Có thể thâm nhập vào linh hồn con người, dò xét từng tia thần niệm trong đó, lại không sợ bị tạp niệm làm ô nhiễm. Bí pháp huyền diệu này, chỉ có Vô Thượng Bí Pháp của Đại Thiện Tự ta mới làm được.
Tinh Nhẫn hòa thượng cũng đi tới.
Thiết Trụ lúc này cũng dừng múa kích, vội vàng chạy tới nhìn Tiểu Mục.
– Tiểu Mục, muội rất có thể là Vũ Văn Thái sư chuyển thế! Tuy nhiên huynh không dám khẳng định chắc chắn. Vừa rồi khi thâm nhập vào linh hồn muội, ban đầu huynh không phát hiện điều gì bất thường. Thế nhưng khi linh cơ khẽ động, huynh liền nhận thấy giữa vô số tạp niệm của muội có một tia thần niệm màu hắc ám. Vừa bao vây quan sát bằng thần niệm, huynh liền phát hiện ra đây không phải tạp niệm, mà là một luồng thần niệm cực kỳ cường đại bị phong ấn! Đáng tiếc huynh cũng không giải được phong ấn này! Dù có cưỡng ép phá bỏ, huynh cũng phải dùng toàn bộ lực lượng, và làm vậy rất có khả năng làm tổn thương đến linh hồn muội.
Hồng Dịch trầm tư một lát rồi ngưng trọng nói.
– Phong ấn gì mà ngay cả công tử cũng không phá giải được?
Tinh Nhẫn hòa thượng hỏi.
– Đây chắc hẳn là một trong những phong ấn mạnh nhất của Huyền Thiên Quán, Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới! Tiểu Mục, nếu huynh có thể phá bỏ kết giới này, rất có thể muội sẽ biết được bản lai diện mục của mình! Thậm chí muội còn có khả năng sở hữu lực lượng đạo thuật cực kỳ cường đại của bản thân.
Hồng Dịch nói xong liền lắc đầu, thở dài một tiếng.
– Cái kết giới này quả nhiên là cường hãn, vô cùng cường đại. Suýt chút nữa ngay cả huynh cũng bị nó phong ấn. May mà Vô Lượng quang của huynh vừa vặn là khắc tinh của Vô Lượng hắc ám.
– Tuy nhiên nếu huynh độ qua lần lôi kiếp thứ hai, hoặc có thể là ba lần lôi kiếp, thần niệm cường đại hơn chút nữa thì đủ sức giúp muội phá giải phong ấn này.
– Muội không muốn cởi bỏ phong ấn này đâu. Cứ để như vậy là hay nhất.
Tiểu Mục lắc đầu nói.
– Nếu phá giải phong ấn, lỡ muội lại biến thành một người khác, lúc ấy muội phải làm sao?
– Về chuyện này huynh cũng không lo lắng lắm. Ngay cả linh hồn của Vũ Văn Thái sư, huynh cũng có thể luyện hóa để dung hợp vào linh hồn muội. Thế nhưng huynh không dám liều lĩnh hành động thiếu suy nghĩ.
Hồng Dịch nói.
– Tiểu Mục, bắt đầu từ ngày mai, muội học đạo thuật đi nhé. Nhanh chóng tu luyện linh hồn trở nên vững chắc, loại bỏ tạp niệm! Chờ huynh vượt qua lôi kiếp sẽ giúp muội phá giải phong ấn.
Một ngày trước khoa thi, cả kinh thành chìm trong không khí khẩn trương. Thế nhưng ở Lục Liễu Sơn Trang, Hồng Dịch lại dành toàn bộ thời gian để chẩn đoán linh hồn cho Tiểu Mục.
Trong khi đó, trong Võ Ôn Hầu phủ cũng xảy ra chuyện lớn.
Điều đó cũng chẳng có gì đặc biệt.
Tuần phủ Thủy Dương, Hồng Khang, lúc này đã biến thành một kẻ ngu ngơ si dại, sống đời thực vật, đã được đưa từ Nam Châu về đến chính phủ Hầu phủ.
Thân mẫu của Hồng Khang là Triệu phu nhân lúc này đang đứng bên giường, đau xót nhìn Hồng Khang thở thoi thóp, hoàn toàn mất đi ý thức, trong đầu trống rỗng, biến thành một cái xác không hồn. Trên mặt bà ta hiện lên vẻ mặt vô cùng dữ tợn và điên cuồng.
Lúc này vị "phu nhân" thanh tao cao quý đã trở thành một người đàn bà chua ngoa hung tợn.
– Là ai biến Khang nhi của ta ra nông nỗi này hả trời. Ta nhất định phải giết chết hắn, chém hắn trăm nghìn nhát đao.
Một tiếng tru lớn vang lên từ miệng Triệu phu nhân.
– Hầu gia!
Bản văn này thuộc về truyen.free, xin hãy trân trọng công sức biên tập.