Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 328:

Hầu gia, Khang nhi chúng ta là Thủy Dương tuần phủ, võ công cao cường, lại có Ngô đại quản gia đích thân bảo vệ, mà giờ đây, tại sao ngay cả Ngô đại quản gia cũng mất tích, Khang nhi lại ra nông nỗi này, Hầu gia? Khang nhi dù sao cũng là trưởng tử của chúng ta, là quan lớn của triều đình, tướng soái một phương. Xảy ra chuyện tày đình như vậy, chàng nhất định phải điều tra rõ ràng! Dốc sức điều tra! Phải tìm ra kẻ đã làm ra chuyện này, rồi ngàn đao phanh thây hắn!

Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, tai của Triệu phu nhân khẽ động, liền biết ngay là Hồng Huyền Cơ đang đi tới. Tiếng than khóc thảm thiết như một mụ đàn bà hung hãn chợt ngừng lại. Bà ta cố nén cảm xúc, nhưng rồi lại nghiến răng nghiến lợi nói.

– Nàng kêu la ầm ĩ như vậy còn ra thể thống gì! Phong thái của một phu nhân được triều đình sắc phong đâu rồi? Là phu nhân triều đình sắc phong, nhất cử nhất động đều phải giữ được khí độ ung dung tự tại! Cứ thất thố như nàng lúc này, một khi chuyện này truyền ra ngoài sẽ đánh mất hết thể diện của Võ Ôn Hầu phủ chúng ta!

Hồng Huyền Cơ bình thản bước tới, ánh mắt dừng trên thân thể Hồng Khang đang nằm trên giường, ánh mắt vẫn không hề lay động. Một lúc sau, ông mới thu ánh mắt trở lại và dùng ngữ khí bình tĩnh khiển trách Triệu phu nhân.

– Được lắm! Hồng Huyền Cơ, té ra Khang nhi không phải con của chàng, nên chàng không đau lòng! Chúng ta chỉ có hai đứa con trai thôi đấy! Huống hồ Khang nhi lại có tiền đồ rộng mở đến thế! Thiếp bất chấp tất cả! Chuyện của Khang nhi nhất định không phải vô duyên vô cớ mà xảy ra như vậy. Chàng nhất định phải điều tra rõ ràng, xem rốt cuộc là tên tạp chủng nào đã làm ra chuyện này! Đúng rồi! Chắc chắn là tên tạp chủng Hồng Dịch kia rồi! Từ năm ngoái, Khang nhi đã nhiều lần gửi phi ưng truyền thư về, nói rằng tên tiểu tạp chủng này rất lợi hại! Triệu Phi Dung cũng là do nó giết! Đúng rồi, còn nữa, còn nữa!

Triệu phu nhân nói một tràng vội vã.

– Thiếp còn nghe tin tên tiểu tạp chủng kia đã tham gia võ cử, đạt được võ trạng nguyên, hơn nữa mọi người còn đồn rằng nó đã tu luyện thành Võ Thánh! Nhất định, nhất định là nó đã ăn được thứ linh đan diệu dược gì rồi. Không được, không được rồi! Năm đó thiếp đã nói không nên cho tên tiểu tạp chủng này ra khỏi phủ, kết quả là nó có cơ hội tu luyện đạt thành tựu, trở thành tai họa cho chúng ta. Hầu gia, nhanh lên! Hãy mau nhân cơ hội tên tiểu tạp chủng này còn chưa trưởng thành, đến giết nó đi! Giết nhanh, giết sạch sẽ!

– Được rồi! Các người đều ra ngoài hết đi!

Hồng Huyền Cơ quát lên một tiếng, rồi dẫm chân nhẹ một cái. Cả mặt đất lập tức khẽ chấn động. Đám lão mụ tử, nha hoàn cùng những thị vệ đầy cảnh giác đứng bên ngoài, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nghênh địch, tất cả đều hơi giật mình, nhanh chóng quỳ xuống rồi lui ra ngoài.

Trong chốc lát, toàn bộ nhà chính của Hầu phủ chỉ còn lại Hồng Huyền Cơ và Triệu phu nhân.

– Hầu gia, thiếp đã đồng ý với chàng nín nhịn cả một đời, thế nhưng giờ đây không thể nào nhịn được nữa. Khang nhi xảy ra chuyện như vậy đã là cực hạn của thiếp rồi. Thiếp nói cho chàng biết, nếu chàng không đi giết tên tiểu tạp chủng Hồng Dịch kia, thì đích thân thiếp sẽ mang Hi nhi cùng binh lính đi san bằng Lục Liễu sơn trang ở ngoài thành kia.

Triệu phu nhân ngồi xuống, hung hăng nói.

– Hồ đồ! Ai cho nàng tự quyết định như vậy?

Hồng Huyền Cơ lạnh lùng nói.

– Nàng ở nhà, không được làm bất cứ điều gì! Biết điều thì hãy an phận thủ thường, càng không nên xúi giục Hi nhi hồ đồ theo. Về chuyện của Khang nhi, sớm muộn gì ta cũng cho nàng một cái công đạo. Huống hồ, đây chỉ là linh hồn của Khang nhi tạm thời ly tán nên mới trở thành một cái xác trống không. Tình huống này người khác không thể cứu được, thế nhưng đối với ta thì chưa chắc! Chỉ cần thân thể của Khang nhi còn sống, ta vẫn còn nhiều cơ hội cứu chữa.

– Cái gì? Khang nhi còn có thể cứu chữa sao?

Triệu phu nhân đứng bật dậy.

– Đàn bà thì biết cái gì! Mấy ngày gần đây, Ngọc kinh e rằng sẽ có nhiều biến động lớn. Nàng cứ an phận ở nhà cho ta, lo liệu việc trong nhà đi.

Thanh âm của Hồng Huyền Cơ vẫn rất bình tĩnh truyền ra, tựa như không có chuyện gì quá lớn xảy ra.

– Người đâu, mang Khang nhi vào mật thất cho ta.

– Dạ! Hầu gia!

Ngay khi Hồng Huyền Cơ vừa dứt lời, từ bên ngoài bỗng có hai người mặc áo khoác màu tử kim, trông giống áo giáp nhưng lại không phải áo giáp, bước vào, nhấc thân thể Hồng Khang lên và trực tiếp rời đi.

– Nàng tạm thời đi nghỉ ngơi đi, đừng mang thêm phiền phức cho ta nữa!

Hồng Huyền Cơ hừ lạnh một tiếng rồi cũng bước ra bên ngoài.

– Người đâu, chuẩn bị kiệu cho ta!

Chờ Hồng Huyền Cơ đi rồi, hai mắt Triệu phu nhân chợt lóe lên một tia hàn quang và trực tiếp phân phó.

– Dạ, tiểu thư.

Một bà lão đi đến đáp lại. Nghe lời xưng hô, liền có thể biết ngay đây là một lão bà của Triệu gia, theo Triệu phu nhân đến Hầu phủ, cũng là một dạng tâm phúc như mụ Tằng ma ma đã bị Hồng Dịch giết chết.

– Tiểu thư muốn đi đâu?

– Hoàng cung, ta muốn đi bái kiến hoàng hậu và thái hậu.

Triệu phu nhân lạnh lẽo nói.

Phủ đệ Võ Ôn Hầu, Lang Thư Ốc.

Đi qua tầng tầng lớp lớp giá sách, Hồng Huyền Cơ dừng lại trước một bức tường, ông đưa tay đẩy một cái.

Ầm ầm ầm!

Bức tường này không ngờ lại là một cánh cửa. Khi bị đẩy, nó liền lộ ra một lối đi thông xuống một mật thất rất lớn.

Trong mật thất có rất nhiều gian phòng, ở chính giữa là một quảng trường rộng.

Giữa quảng trường đặt hai cỗ quan tài bằng thủy tinh.

Bên trong một cỗ quan tài thủy tinh là một nữ nhân đang nằm. Nữ nhân này có khuôn mặt tươi đẹp, trên y phục đeo một miếng ngọc bội, đầu gối lên một khối hàn ngọc, hai tay nắm chặt, giữa hai tay là một quả cầu bằng ngọc. Khuôn mặt nàng tươi tắn như đang sống, nhìn qua không ngờ lại chính là Triệu Phi Dung – người phụ nữ năm đó bị Hồng Dịch đâm một kiếm xuyên tim, tiêu diệt linh hồn mà chết!

Giờ đây, vết kiếm đâm trên cơ thể Triệu Phi Dung một điểm cũng không nhìn thấy, trông giống hệt như đã từng được Thần Liệu thuật của Tinh Nguyên Thần miếu chữa trị.

Còn cỗ quan tài thủy tinh kia thì hoàn toàn trống trơn.

Tông chủ Đại La phái, "Phi Nhi", đang ngồi khoanh chân trên một pháp đàn bên ngoài mật thất, tựa như đang tu luyện một thứ đạo thuật nào đó. Từng luồng thần niệm tản ra từ trên đầu nàng ta. Mỗi luồng thần niệm đều hiện rõ hai màu trắng, đen, liên tục lưu chuyển, trông giống như Âm Dương Hỗn Độn Đại Trận.

Sau đó, những thần niệm này bỗng nhiên biến hóa, màu sắc trắng, đen dần dần biến mất, xếp thành hình tứ diện, từ từ chồng chất lên nhau, tựa như xếp gỗ, kết thành một hình dạng giống như bảo tháp.

Tòa bảo tháp này không ngờ lại chính là Thái Vũ tháp của Thái Thượng Đạo.

Hồng Huyền Cơ nhìn tòa Thái Vũ tháp do thần niệm của tông chủ Đại La phái Phi Nhi kết thành, không khỏi lắc đầu rồi chuyển ánh mắt đi.

Ầm ầm!

Tòa Thái Vũ tháp vừa dựng lên lập tức giống như gặp phải một trận động đất, rầm rầm đổ sập xuống.

– Phi Nhi, đạo thuật của nàng cuối cùng vẫn không thể lĩnh ngộ được.

– Ừ, chỉ còn mỗi một cửa ải nữa thôi mà vẫn không thể đột phá được.

"Phi Nhi" mở mắt, thở dài một hơi, rồi nhìn về phía thân thể Hồng Khang đang được hai thị vệ khiêng xuống. Nàng ta tiến đến gần, không kìm được mà nói.

– Khang nhi quả nhiên là xảy ra chuyện. Tuy nhiên, đây là thủ đoạn đạo thuật. Ai đã làm vậy?

– Nàng không nên hỏi nhiều! Chờ khi ta phấn toái hư không là có thể giúp chúng ngưng tụ thần niệm, tái tạo lại linh hồn!

Hồng Huyền Cơ thản nhiên nói.

…………….

Đại Kiền năm thứ ba mươi sáu, mùng chín tháng ba, cũng chính là ngày khoa cử triều đình chính thức bắt đầu.

Cuộc thi lần này không chỉ là kỷ niệm sáu mươi năm lập quốc của Đại Kiền, mà còn là khoa thi có quy mô lớn nhất từ trước đến nay.

Khắp các châu, tỉnh, phủ, huyện trong cả nước có đến chín ngàn, xấp xỉ một vạn cử nhân đều tề tựu về Ngọc kinh thành để tham gia cuộc thi này. Đây là một cảnh tượng chưa từng có trước đây.

Trong những cuộc thi trước đây, số lượng cử nhân chỉ khoảng từ năm đến sáu nghìn người, số lượng rất ít ỏi. Nếu có chiến loạn thì cùng lắm cũng chỉ khoảng ba nghìn người.

Hôm nay, gần như từ canh ba, khi trời còn tối đen như mực, không nhìn rõ năm ngón tay, toàn bộ Ngọc kinh thành đều đã nhốn nháo sục sôi, nơi nơi đuốc đèn sáng rực, người ngựa xe cộ tấp nập như nước chảy!

Cửa thành Ngọc kinh cũng đã mở từ sớm, rất nhiều cử nhân trú ở ngoại thành cũng đã nhanh chân tiến vào trong thành.

Tiếng hô hoán, gọi nhau ầm ĩ, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe lộc cộc, xen lẫn tiếng quát đầy uy nghiêm của các đội binh sĩ để duy trì trật tự.

Ngày hôm nay triều đình điều động hai doanh ngự lâm quân, tổng cộng năm nghìn tinh binh đều được điều đến đại lộ trước trường thi để giữ gìn an ninh.

Ngay cả như vậy, toàn bộ khung cảnh vẫn hỗn loạn, lộn xộn vô cùng, trông chẳng khác nào một chảo mỡ đang sôi.

– Khung cảnh này quả thật quá hỗn loạn, sao lại có nhiều người như vậy?

Tiểu Mục giúp Hồng Dịch mang giấy, bút, nghiên mực. Thiền sư Tinh Nhẫn, Xích Truy Dương, Trầm Thiết Trụ cùng một vài hộ vệ có võ công đóng giả nô bộc, tất cả đều đi xung quanh Hồng Dịch, tránh để chàng bị người khác va vào.

Trên con đường lớn dẫn đến trường thi phía trước, có một chiếc xe ngựa đang bị vây kín. Hồng Dịch chính là người bước ra từ trong chiếc xe đó. Đưa mắt nhìn đoàn người chen lấn phía trước, rồi liếc nhìn phía sau, cũng đều là lúc nhúc người, đèn đóm sáng trưng, ngựa xe, kiệu tấp nập đông nghịt.

– Hễ là cử nhân lão gia, ít nhất bên cạnh cũng có bảy, tám nô bộc. Đấy là chưa nói đến những cử nhân xuất thân từ các hào môn, thế gia, mỗi người bên cạnh e rằng có đến gần trăm nô bộc. Cuộc thi lần này về hình thức khá phức tạp, ai dám không mang theo nhiều nô bộc chứ? Chín nghìn cử nhân, trung bình mỗi người mang theo bảy, tám nô bộc, tổng cộng cũng lên đến mười vạn người, như thế không hỗn loạn sao được. Cho dù Ngọc kinh thành có lớn hơn nữa cũng không thể chứa hết từng ấy người cùng tập trung một chỗ.

Hồng Dịch mặc một thân áo lụa đen ánh bạc, đầu đội ngân quan, chân đi giày mây, cả người tản ra khí thế ngọc thụ lâm phong của một bậc vương tôn công tử.

– A Dịch, sao huynh không đến trường thi từ sớm, để người của Ngọc Thân Vương chiếu cố? Ở đây nhiều người chen chúc nhau quá.

Đại Kim Chu từ trong cỗ xe bên cạnh ló đầu ra. Nàng ta đã không thể nín nhịn được trước khung cảnh náo nhiệt này.

– Là quốc gia đại điển như vậy, đừng nói là Ngọc Thân Vương, ngay cả thái tử, hoàng hậu cũng không thể can thiệp. Hoàng thượng cũng phải tuân theo quy củ. Lễ pháp nghiêm khắc đến mức không thể tưởng tượng được đâu.

– Kim Huấn Nhi, lúc huynh vào trường thi, muội sau khi xem náo nhiệt xong phải lập tức trở về, tuyệt đối không được lén lút vào bên trong, nếu không sẽ gặp phải bất trắc đấy!

– Thu đầu vào ngay! Hôm nay có nhiều cao nhân tụ tập, kẻo bị người khác phát hiện ra.

Đại Kim Chu thè lưỡi, vội vã rút đầu vào trong kiệu.

– Hả? Tiểu hài nhi này là...?

Ngay sau đó, Hồng Dịch liền nhìn thấy một cỗ kiệu đang chậm rãi chen chúc trong đám người, từ một con đường dẫn đến trường thi mà đi tới. Hai bên cỗ kiệu là hai hàng nô bộc mặc cùng một màu áo, đang ra sức gạt đám người chen chúc phía trước để mở đường. Sau đó, cỗ kiệu dừng lại, và từ bên trong, một tiểu hài nhi tám tuổi bước ra.

Tiểu hài nhi chừng bảy, tám tuổi này, một thân cẩm y, nghiễm nhiên cũng là một cử nhân!

Bản văn được thực hiện bởi truyen.free, với sự trau chuốt từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free