(Đã dịch) Dương Thần - Chương 346:
Khi trên bầu trời không còn một bóng hình nào, Hồng Dịch nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận. Thứ còn lại chỉ là sự lạnh giá và tĩnh lặng. Bầu trời lại chìm vào màn đêm đen kịt như cũ, tinh tú mờ nhạt, khiến trận đại chiến vừa rồi với Thiên Xà vương tựa hồ chỉ là một giấc mộng ảo.
– Thiên Xà vương không tiếp tục giao chiến với ta, đã bỏ đi rồi, thật đáng tiếc. Nhát kiếm cuối cùng của ta đã bị phân thân của Huyền Thiên quán chủ chặn đứng, không thể đâm xuyên qua yết hầu của Tinh Mâu. Thế nhưng Tinh Mâu đã học được Thần Liệu Thuật, vì vậy, trừ phi đánh nát thân thể nàng thành bụi phấn, nếu không thì khó lòng giết chết nàng ta. Còn muốn tiêu diệt triệt để thần hồn của nàng ta thì càng vô cùng khó khăn hơn nữa. Kiếp nạn hôm nay có thể thoát được hoàn toàn là nhờ Thiên Trụ Thần Thạch cướp từ tay Vô Địch hầu.
Hồng Dịch hạ xuống mặt đất, đứng trên một khối nham thạch cứng rắn, lạnh lẽo bên dưới.
Bốn phía là núi tuyết, cuồng phong gào thét. Dễ dàng nhận ra nơi này vẫn còn thuộc lãnh thổ Bắc Quốc.
Trong tay cầm ngọc kiếm, thanh kiếm phát ra âm thanh trong trẻo tựa tiếng rồng ngâm. Thanh thần kiếm này có thể nói là một kiện pháp khí còn cường đại hơn cả Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn.
– Dù ngươi không phải Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, nhưng cũng do đích thân ta rèn luyện mà thành, có thể phát huy uy lực cực mạnh trong tay ta. Giờ đặt cho ngươi một cái tên mới thì hay nhỉ? Gọi là gì đây...?
Hồng Dịch lẩm bẩm, rồi lắc đầu.
– Thôi, để sau này sẽ tìm cho ngươi một cái tên thích hợp vậy.
Càn Khôn Bố Đại lúc này đã không còn hình dạng ban đầu, hoàn toàn hóa thành một màn ánh sáng trong suốt, tràn ngập khắp không gian. Màn sáng ngưng tụ dập dờn quanh cơ thể Hồng Dịch, càng lúc càng nồng đậm, tựa như có thể đưa hắn xuyên qua không gian bất cứ lúc nào. Hồng Dịch chớp mắt đã tiến vào trong Càn Khôn Bố Đại.
Trong Càn Khôn Bố Đại, ánh sáng dịu dàng lấp lánh.
Hồng Dịch khoanh chân ngồi ở chính giữa trung tâm. Ngồi xuống, hắn cảm nhận được lực lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong cỗ phân thân nhân tiên. Tuy nhiên, cỗ thân thể này không thể ở lâu được. Vì thế, linh hồn Hồng Dịch mãnh liệt nhảy vọt ra khỏi thân thể nhân tiên.
Nhưng ngay khi linh hồn Hồng Dịch vừa rời khỏi thân thể, đột nhiên, linh hồn thần niệm vốn được khí huyết khổng lồ tẩm bổ lại như cá rời khỏi mặt nước, suy yếu vô cùng.
Mỗi sợi linh hồn thần niệm của Hồng Dịch, ngay khi thoát ra khỏi thân thể nhân tiên, toàn bộ lực lượng do huyết khí chuyển hóa liền lập tức bị thân thể hút lại một cách dữ dội.
Trong thoáng chốc, Hồng Dịch liền trở lại với năng lực của một quỷ tiên vừa vượt qua hai lần lôi kiếp.
– Khi phụ thể vào thân thể nhân tiên này thì có thể vận dụng lực lượng của nhân tiên. Thế nhưng khi thoát ra khỏi thân thể nhân tiên, hắn lại không thể mang theo bất kỳ tinh huyết nguyên khí nào. Nhân tiên vốn được xưng là "Vô Lậu Chân Tiên" (thần tiên hoàn mỹ, không chút kẽ hở), quả là rất kinh khủng.
Hồng Dịch nhìn cỗ thân thể bất động ngồi ngay ngắn bên dưới, rồi trở về thân xác. Trên khuôn mặt hắn lộ ra vẻ tâm trạng không yên.
Hiện giờ, cỗ phân thân nhân tiên này có năng lực của một sơ cấp nhân tiên, hơn nữa lại được dựng dục từ trong núi đá mà thành. Nếu Hồng Dịch muốn đoạt xá phụ thể để tu luyện, lập tức sẽ có đầy đủ huyệt khiếu, có khả năng đạt tới cảnh giới nhân tiên tuyệt đỉnh. Cuối cùng có thể một bước đột phá cảnh giới nhân tiên, đạt tới cảnh giới Phấn Toái Chân Không.
Trong điển tịch của Đại Thiện Tự có ghi lại rằng, từ thời thượng cổ đến giờ, ngay cả chiến thần cũng không đạt được thành tựu ở cảnh giới Phấn Toái Chân Không.
Duy nhất chỉ có một vị thánh hoàng xuất thế từ trong đá núi, luyện thành võ đạo Phấn Toái Chân Không.
Nói cách khác, con người cùng lắm chỉ có thể luyện tới cảnh giới nhân tiên tuyệt đỉnh. Muốn đột phá cảnh giới Phấn Toái Chân Không thì hoàn toàn không có khả năng. Trừ phi là loại linh thai do trời đất dưỡng dục mà thành như thế này.
– Nếu như ta đoạt xá phụ thể, bỏ qua thân thể gốc, lực lượng sẽ lập tức tăng vọt. Tiếc là để làm được vậy, phải khu trừ, luyện hóa triệt để võ đạo quyền ý mà Vô Địch hầu lưu lại, tuyệt đối không để lại chút mầm mống nào.
Khẽ cử động thân thể mình, lần đầu tiên Hồng Dịch cảm thấy thân xác mình yếu đuối, vướng víu đến vậy.
Dù cho thân thể gốc của Hồng Dịch đã phục dụng Địa Nguyên Linh Đan, đạt tới cảnh giới Võ Thánh, nhưng so với cỗ phân thân thần thai này quả thực quá yếu ớt, chẳng khác nào mang một con gà đi so sánh với một con trâu rừng.
Cỗ nhân tiên phân thân này, sau khi linh hồn Hồng Dịch tách ra, liền lơ lửng giữa hư không trong Càn Khôn Bố Đại. Khuôn mặt do khí huyết dẫn động có chút biến đổi, mơ hồ mang dáng dấp Vô Địch hầu.
Nhìn thấy cảnh này, Hồng Dịch chỉ biết lắc đầu.
Hiện giờ, võ đạo quyền ý lưu lại bên trong tuy không khuếch tán được nữa, nhưng cũng không cách nào khu trừ được. Bởi lẽ, linh hồn hắn hiện giờ chưa đạt đến trình độ "nhất niệm sinh nhất thế giới" như Thiên Xà vương Tinh Mâu.
Khi đạt tới trình độ "nhất niệm sinh nhất thế giới", lập tức có thể áp chế cỗ nhân tiên phân thân này, loại bỏ tinh thần lạc ấn của Vô Địch hầu.
– Xem ra ta phải nhanh chóng vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, thứ ba, thậm chí là bốn lần lôi kiếp, thì mới có thể loại bỏ quyền ý tinh thần của Vô Địch hầu và sử dụng cỗ nhân tiên phân thân này để tu luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu trong nửa bộ "Hiện Thế Như Lai Kinh". Không biết khi tu luyện thành công sẽ đạt tới cảnh giới nào đây? Lúc đó, cho dù Hồng Huyền Cơ có tu luyện ba trăm sáu mươi huyệt khiếu, e rằng cũng không bằng khối thần thai do đá núi dưỡng dục này?
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.
Khối thần thai này, trời sinh đã vô cùng cường đại.
Nếu như sau khi tu luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu xong, trực giác Hồng Dịch mách bảo rằng, cho dù Hồng Huyền Cơ có tu luyện đủ ba trăm sáu mươi huyệt khiếu, vị tất đã có th��� chiến thắng được cỗ phân thân này.
Đến lúc đó, hắn sẽ có đủ vốn liếng để chân chính áp đảo Hồng Huyền Cơ.
Đương nhiên, đôi quân thần Hồng Huyền Cơ, Dương Bàn ẩn tàng cực kỳ thâm sâu.
Không ai biết bên trong bọn họ còn cất giấu con bài nào chưa lật. Hồng Dịch cũng không thể mò ra.
Tuy nhiên, việc cấp bách trước mắt vẫn là độ lôi kiếp, khiến thần hồn bản thân có năng lực "nhất niệm sinh nhất thế giới".
Thế nhưng lúc này không có sấm sét, muốn độ lôi kiếp cũng không có cách nào. Hơn nữa, mỗi một tầng lôi kiếp lại là một cửa ải cực kỳ nguy hiểm.
– Hiện giờ, tốt nhất là đến Chân Cương Môn trước đã. Lúc này có được nhân tiên phân thân, rồi thi triển năng lực xuyên phá không gian tập kích, cho dù Vô Địch hầu có thể sử dụng Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cũng không còn là đối thủ của ta nữa. Toàn bộ Chân Cương Môn, trừ phi Bạch Phụng Tiên sống lại, bằng không thì không còn ai là đối thủ của ta.
Sau khi ra khỏi Càn Khôn Bố Đại, thân thể Hồng Dịch liền rung lên. Tám vòng hào quang lập tức quấn quanh thân thể hắn, chớp mắt đã phóng lên không trung, trực tiếp bay về hướng Thái Tinh Thành.
Chưa đến nửa canh giờ, trời còn chưa sáng hẳn, Hồng Dịch đã hạ xuống dãy núi tuyết Hồng Lăng dưới chân Thái Tinh Thành.
Lần này Hồng Dịch cẩn thận hành sự, không cấp tốc phi hành như vừa rồi, mà thu liễm tám vòng hào quang, thi triển hư không ảo ảnh bao phủ quanh thân. Đồng thời, hắn cũng không lượn lờ phía trên Thái Tinh Thành, mà hạ xuống chân dãy núi Hồng Lăng ở phía xa xa.
– Thái Tinh Thành này chính là đô thành của Nguyên Đột Quốc, quả nhiên nguy nga tráng lệ.
Tuy hạ xuống rất xa, nhưng Hồng Dịch vẫn có thể bao quát toàn cảnh Thái Tinh Thành trong màn đêm.
Chỉ liếc qua một cái, hắn liền nhận ra, thành này tuy diện tích nhỏ hơn so với Ngọc Kinh Thành một chút, nhưng cũng là một thành trì vô cùng hùng vĩ. Bên trong thành bốc lên rất nhiều cột khói. Đứng từ xa nhìn lại, hắn cảm thấy trong thành dường như truyền tới một luồng khí tức ấm áp và nhân khí dạt dào.
Đại đô thành với trăm vạn nhân khẩu, nhân khí cường thịnh tựa hồ bay vút vào trong mây, như hòa tan băng tuyết trên dải Hồng Lăng Tuyết Sơn trải dài vô hạn.
Bao quanh Thái Tinh Thành là một con sông rộng, đó chính là sông Huyền Băng. Nhánh sông Huyền Băng này không ngờ lại không đóng băng, dòng nước khe khẽ chảy, tạo nên những âm thanh róc rách.
Thái Tinh Thành trăm vạn nhân khẩu, nhà nhà hộ hộ đều tỏa ra ánh lửa thịnh vượng, tập hợp lại cũng tạo nên một bầu không khí ấm áp.
Phía trên hoàng cung của Thái Tinh Thành cũng được bao phủ một tầng sương mù mỏng. Trong tầng sương mù này mang theo một chút khí tức thần thánh. Tuy so với màn ánh sáng nồng đậm ở hoàng cung Đại Kiền, nhưng cũng đủ để khu trừ một ít oán linh âm hồn.
Hơn nữa, cách bố cục của hoàng cung Thái Tinh Thành lại giống hệt như Đại Kiền. Rất dễ nhận thấy họ học tập văn hóa Đại Kiền, không giống với Nguyên Mông, Hỏa La – những đế quốc này đều có văn hóa truyền thừa đặc biệt của riêng mình.
Hạ xuống ngoại thành, Hồng Dịch thoáng sử dụng một thủ pháp nhỏ, ẩn thân bay vút vào trong thành. Hắn lững thững bước về phía tây bắc của tòa thành, hướng tới một phủ đệ quý tộc.
Trên đại lộ của Nguyên Đột Quốc, khắp nơi đều tràn ngập hương rượu. Thấp thoáng đâu đó, có vài võ sĩ mặc áo khoác dày cộm bằng da gấu tuyết đang đi tuần tra ban đêm.
Ngoài ra cũng có một ít nhà dân còn thức. Qua cánh cửa có thể thấy khí nóng hôi hổi bốc lên từ những nồi rượu thịt, bên trong toàn là những nồi lẩu thơm phức. Hơn nữa, từ một số căn hộ còn truyền đến tiếng sáo trúc khẽ khàng. Dưới mái hiên mỗi nhà đều ngưng tụ thành những khối nước đá sắc bén tựa đao kiếm.
Đô thành Nguyên Đột Quốc ở phương Bắc so với Ngọc Kinh Thành của Đại Kiền, quả thật là một cảnh tượng mới mẻ, khác biệt.
Hồng Dịch đã đi tới một dinh thự quý tộc. Đây là một tòa phủ lớn rộng hơn ba trăm mẫu, xung quanh có tường vây cao vút, còn có cửa đá điêu khắc quái thú. Bên trong đặt hai chiếc đỉnh lớn, những ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy trong đỉnh. Ngoài ra còn có một loạt võ sĩ mặc áo giáp da thú, lưng đeo trường đao, đứng chỉnh tề canh cửa. Tất cả đều thể hiện quyền thế của bậc vương hầu.
Trước phủ đệ có treo một tấm biển lớn, trên tấm biển có viết "Tiêu Dao Công phủ".
– Tiêu Dao Công, Tiêu Dao Công. Đây rõ ràng là do hoàng đế Nguyên Đột Quốc muốn ám chỉ Bạch Tử Nhạc không nên lưu luyến quyền bính mà phong cho huynh ấy một chức quốc công nhàn tản. Nếu được trọng dụng thì đã phong hầu rồi.
Hồng Dịch nhìn tấm biển lớn treo trước đại môn của phủ đệ tráng lệ này, trong lòng thầm nghĩ.
Công, Hầu, Bá. Tước vị Công này tuy long trọng, nhưng phong rồi cũng không thể phong thêm nữa. Sở dĩ hoàng đế phong Công, gần như đều ám chỉ rằng: ngươi có thể dưỡng lão rồi đấy, có thể hưởng thụ phú quý cả đời. Còn không, nếu cứ trọng dụng ngươi, ngươi lại lập được công lao. Như vậy thì phong thưởng thế nào đây? Chẳng lẽ phong Vương chăng?
Đây là quy củ bất thành văn trong triều đình.
Chính vì nguyên nhân ấy, trụ cột thực sự của triều đình Đại Kiền mới là Võ Ôn Hầu, Vô Địch Hầu. Rất rõ ràng, Nguyên Đột Quốc đã kế thừa quy định bất thành văn này rồi.
Tiêu Dao Công phủ chính là phủ đệ của Bạch Tử Nhạc.
Sau khi tách ra khỏi Bạch gia, hắn tự thân khai phủ lập nghiệp, kiến tạo một thế lực to lớn.
Hồng Dịch nhìn Tiêu Dao Công phủ, cũng không quan tâm đến hộ vệ ở cửa, trực tiếp đi thẳng vào bên trong. Hộ vệ ở cửa đều là võ sĩ đỉnh cấp, tuy có thể một địch mười, nhưng làm sao có thể phát giác ra một cao thủ cấp bậc như hắn.
Đi thẳng vào bên trong, xuyên qua tầng tầng lớp lớp, tòa phủ đệ này có thể nói là vô cùng ấm áp. Nơi nơi đều đặt đại đỉnh. Trong đại đỉnh thiêu đốt một loại than đá không sinh ra bất cứ khói gì, hơn nữa còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng, khiến không khí trong phủ đệ ấm áp như mùa xuân.
Hồng Dịch biết đây chính là "hỏa đỉnh" của quý tộc Nguyên Đột Quốc. Bên trong thiêu đốt một loại than đá thiên nhiên vô cùng tinh xảo, mỗi viên đều đáng giá trên trăm lượng bạc trắng, ngang với thu nhập của một gia đình nhỏ suốt mười năm.
Tuy nhiên, điều này cũng rất bình thường. Ở Đại Kiền cũng có tình trạng tương tự. Giàu và nghèo chênh lệch quá lớn. Với loại hào môn thế gia như thế này, mỗi bữa ăn hàng ngày cũng đủ cho một gia đình nghèo khổ bình dân tích góp cả đời.
– Sáp nhập đất đai. Khoảng cách giàu nghèo. Không chỉ ở Đại Kiền, mà ngay cả Bắc Quốc này cũng vậy. Vân Mộng Quốc lại càng rõ rệt. Tây Vực Hỏa La thậm chí còn đạt tới tình trạng biến thái hơn nữa. Không biết mấy nghìn năm sau, thậm chí là một vạn năm sau, thiên hạ biến đổi, không biết còn có sự chênh lệch giữa giàu và nghèo nữa hay không? Nếu quả thực vẫn còn như vậy, một bữa ăn của kẻ giàu vẫn bằng tài sản tích góp cả đời của người nghèo, thì thế gian này đúng thật không có chút tiến bộ nào.
Hồng Dịch lắc đầu, thở dài nói.
– Tử Nhạc huynh, nếu huynh đã phát hiện ra tại hạ, vì sao lại không ra gặp mặt?
Hồng Dịch thở dài xong, bỗng nhiên, trong một khoảnh sân lớn phía trước, một bóng người hiện lên.
– Thật không ngờ, một năm không gặp, Hồng huynh từ một thư sinh trói gà không chặt năm đó, chỉ trong chớp mắt đã trở thành tuyệt đỉnh cao thủ trong thiên hạ, cường giả đạo thuật trong truyền thuyết. Quả thực khiến ta phải giật mình.
Đúng lúc này, từ trong một gian nhà phía trước vang lên tiếng kẽo kẹt mở cửa. Sau đó, một thiếu niên mười lăm tuổi, mặc y phục màu xanh nhạt, đầu đội phương cân, bước ra.
Đây chính là Bạch Tử Nhạc. Dáng dấp so với năm đó hoàn toàn không khác biệt. Điểm khác biệt duy nhất là hiện giờ sau lưng hắn không còn một thanh trường kiếm, bên hông cũng không mang theo hồ lô đựng Quỳnh Tương Tửu nữa.
Nếu chỉ bằng vào tướng mạo, bất cứ ai cũng không cho rằng thiếu niên mặc y phục xanh nhạt, đầu đội phương cân này lại là Bạch Viên Vương, một đại yêu tiên bài danh thứ ba trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên, danh chấn bốn phương.
– Đời người biến ảo, không ai có thể nắm rõ hết được. Năm đó Bạch huynh trợ giúp tại hạ, ân đức đó đến hôm nay đã đến lúc hoàn trả. Chưởng môn Chân Cương Môn, Bạch Phụng Tiên, đã thi giải. Toàn bộ vùng Bắc Quốc hiện giờ đang rục rịch manh động. Tại hạ muốn trợ giúp Bạch huynh một tay, đoạt lấy chức vị chưởng môn.
Thân thể Hồng Dịch hiện rõ ra.
– Dịch ca ca.
Ngay khi thân thể Hồng Dịch xuất hiện, từ một gian phòng khác, đột nhiên ba con tiểu hồ ly lông trắng như tuyết nhảy ra, bổ nhào chạy vào khoảnh sân. Sau đó, chúng vây quanh Hồng Dịch, rồi lùi về phía sau, đứng thẳng bằng hai chân. Hai chân trước tựa như tay người, lắc qua lắc lại.
Từ trong miệng của đám hồ ly này phát ra tiếng nói thanh thúy.
– Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ. Quả nhiên là các muội.
Ánh mắt Hồng Dịch lóe lên tia kinh ngạc lẫn vui mừng, vội vã ngồi xổm xuống, nhìn ba chú tiểu hồ ly.
Thoáng chốc, trong ký ức hắn hiện ra khung cảnh một năm trước đây: hắn ở trong hang động Tây Sơn, cùng ba con tiểu hồ ly đọc sách, tu đạo.
Một cỗ tình cảm vui sướng tràn ngập ý niệm của hắn.
Sau khi ngồi xổm xuống, Hồng Dịch liền ôm ba con tiểu hồ ly vào lòng, lần lượt cọ cọ vào khuôn mặt chúng.
Bản quyền văn bản biên tập này thuộc về truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc thêm nhiều tác phẩm đặc sắc khác.