Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 35:

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Đại phu, Tằng ma ma có còn cứu được nữa hay không? Còn có thể tỉnh táo trở lại hay không?

Võ Ôn Hầu phủ

Triệu phu nhân vẫn ôm con mèo trắng như tuyết trong lòng, hai nha hoàn đứng bên cạnh. Nàng không còn vẻ nhàn nhã nhắm mắt dưỡng thần như trước, mà thay vào đó là sự sốt ruột, vội vã hỏi vị thầy thuốc đang bắt mạch cho Tằng ma ma.

Tằng ma ma ngồi trên một chiếc ghế dài, được hai nha hoàn dìu đỡ. Đôi mắt mụ nhìn thẳng về phía trước, nhưng vô hồn, trống rỗng như người chết.

Vị đại phu đang bắt mạch cho mụ là một lão già ngoài sáu mươi, râu dài ba chỏm, bên cạnh đặt một hòm thuốc. Trên người ông toát ra vẻ thanh kỳ, thoát tục. Ông là chủ tọa y sư của “Hồi Xuân Đường”, đồng thời cũng là thầy thuốc nổi danh nhất Ngọc Kinh thành.

– Phu nhân! Thứ cho ta nói thẳng.

Lão già đứng lên:

– Tằng ma ma không phải bị trúng gió, mà là mất thần hồn. Hiện giờ bà ta chỉ còn thể xác. Vài ngày nữa, sinh cơ sẽ tiêu tán hết, máu huyết cạn kiệt, hồn phách ly tán mà chết. Bệnh trạng như vậy là do quá hoảng sợ, đến thần tiên cũng khó cứu. Lão hủ đành bó tay.

Vừa nói, lão già vừa đeo hòm thuốc lên và đứng dậy.

– Thần tiên cũng khó cứu sao?

Triệu phu nhân vuốt ve con mèo trắng rồi vẫy tay:

– Tiểu Đồng, ngươi đưa đại phu đến phòng thu chi lĩnh hai lượng tiền khám bệnh. Tiểu Huệ, ngươi đưa Tằng ma ma đi an bài một chút. Trước khi Tằng ma ma tắt thở, phải đưa bà ta đến điền trang ngoài thành, vì vài ngày nữa Nguyên Phi nương nương sẽ đến đây, không thể để có điều không tốt lành nào xảy ra trong phủ. Ngoài ra, ngươi cầm một nghìn lượng bạc chuẩn bị hậu sự cho ma ma. Bốn chín ngày phải làm Thủy Lục đạo tràng thật trang trọng và chu đáo.

Ở ngoài thành, Võ Ôn Hầu phủ có vài trang viện, nên khi Tằng ma ma đã không cứu nổi, đương nhiên phải đưa ra ngoài để chuẩn bị hậu sự.

Các nha hoàn bên cạnh đều thầm gật đầu, cảm thấy Triệu phu nhân xử lý mọi việc thật thỏa đáng. Tằng ma ma đương nhiên không thể chết trong phủ, nên việc chi ra một nghìn lượng bạc để dựng Thủy Lục đạo tràng làm lễ tang trang trọng cũng là để thể hiện trọn vẹn tình chủ tớ.

– Đi hỏi Ngô quản gia xem Hầu gia hôm qua vì sao không về phủ? Lại có việc quân cơ đại sự gì cần xử lý ư?

Triệu phu nhân lại bảo thêm một người nha hoàn.

Nha hoàn kia đáp một tiếng rồi đi ra. Sau khoảng thời gian một nén hương, nàng trở về báo lại:

– Ngô quản gia nói, lão gia hôm qua được Thái Hậu hạ chỉ, phải vào cung bái kiến Nguyên Phi nương nương. Sau đó lại cùng các đại thần trong Nội Các thương lượng việc dụng binh với Vân Mông. Có lẽ chỉ khi Nguyên Phi nương nương nhận thân xong, ông ấy mới có thể trở về một lần.

– Ừm? Hai mươi năm rồi. Vân Mông lại muốn gây sự sao?

Triệu phu nhân lại nhắm mắt. Sau khi an bài hết thảy, nàng vẫy tay:

– Các ngươi lui ra hết đi. Ta muốn yên tĩnh một mình.

Mấy nha hoàn đều biết điều mà lui ra ngoài.

Trong đại sảnh chỉ còn lại Triệu phu nhân, lặng lẽ ngồi với vẻ mặt âm u, khó đoán:

– Quả nhiên hắn là một sao chổi tai họa, giống hệt như tiện nhân kia.

Oa!

Một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ con mèo trắng. Tiểu bạch miêu giãy giụa dữ dội thoát khỏi vòng tay Triệu phu nhân, sợ hãi trốn vào một góc, ánh mắt hoảng sợ nhìn chủ nhân của nó. Trên tay Triệu phu nhân, một nắm lông mèo trắng như tuyết vừa bị giật xuống.

Ngoài Ngọc Kinh thành. Ngọc Kinh Quán.

Ngọc Kinh Quán có thể xem là đạo quán lớn nhất Đại Càn. Đạo quán này nằm dưới chân núi Ngọc Long Sơn, cách Ngọc Kinh thành hơn mười dặm. Nhìn khắp Ngọc Kinh Quán, đâu đâu cũng là đình đài lầu các, trùng trùng điệp điệp trải dài hút tầm mắt.

Địa hình Ngọc Long Sơn tựa một con Ngọc Long bao bọc một phía Ngọc Kinh thành ở phía xa. Nơi đây là một vùng sơn thanh thủy tú, cũng là một vùng phong thủy bảo địa hàng đầu thiên hạ.

Tân xuân qua đi, tháng Giêng đã lùi xa, trời dần chuyển ấm áp.

Ngọc Kinh Quán cũng là nơi du khách hành hương tới cúng bái, nên hương khói vô cùng hưng thịnh.

Vào lúc này, xen lẫn trong đám du khách có một trung niên nhân hết sức phi phàm. Người đó mặc cẩm y, tóc hai bên thái dương đã hoa râm, lại toát ra khí chất của một đại học giả; da dẻ hồng hào, sáng bóng; đôi mắt thâm thúy như sao trời. Tất cả cho thấy người này là một người siêu phàm thoát tục.

Người này chính là trụ cột của Đại Càn vương triều, Nội các đại thần, hàm Thái tử Thái bảo, Võ Ôn hầu Hồng Huyền Cơ. Nhưng lẽ nào hắn không phải đang bàn việc triều chính trong Hoàng cung sao?

Hồng Huyền Cơ chậm rãi bước đi, trông rất tùy ý nhưng bước chân lại tự nhiên như đang dạo chơi. Hắn đi lên đến Đại Đan điện thì du khách dần thưa thớt, bởi vì Đại Đan điện là nơi các đạo sĩ Ngọc Kinh Quán tu hành luyện đan, không cho phép du khách vào thăm. Song, trên sơn đạo dẫn lên đại điện, sớm đã có hai tiểu đạo đồng thân mặc đạo y màu đen, tay cầm phất trần đứng nghênh đón.

– Hừ!

Hồng Huyền Cơ hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm để ý tới hai đạo đồng, trực tiếp đi thẳng vào.

Dọc theo đường đi, chỉ ngửi thấy rất nhiều mùi thuốc khác nhau, xen lẫn trong đó là mùi lưu huỳnh, tiêu thạch nồng nặc. Ngọc Kinh Quán là căn cơ của Phương Tiên Đạo. Đạo sĩ Phương Tiên Đạo ngoài tu đạo ra chính là luyện đan luyện kim. Phương Tiên Đạo không giống như Chính Nhất Đạo luôn coi trọng giới luật, hay Thái Thượng Đạo lại nói về “Thái thượng vong tình, Thái thượng vong ngã”.

Đại Càn vương triều có ba đại đạo môn được sắc phong của Hoàng đế. Phương Tiên Đạo lấy luyện kim luyện đan làm gốc nên được nhiều vương công quý tộc ưa thích. Chính Nhất Đạo lại luôn giảng giới luật, làm yên lòng dân, nên cũng được triều đình nâng đỡ. Còn Thái Thượng Đạo thì thần bí, không thấy xuất thế, luôn ẩn cư trong núi một lòng tu Thái thượng vong tình đạo. Cho dù có người xuất thế tu hành, nhưng cũng rất ít và đều phải chịu sự sắc phong của triều đình.

Hồng Huyền Cơ vừa tới sân chính điện của Đại Đan điện thì thấy một đạo sĩ sắc mặt tím vàng nhợt nhạt, không râu, đang nhắm mắt ngồi dưới gốc cây Tuyết Tùng.

Trong chính điện thờ một pho tượng Đạo Tổ thật lớn, áo Phi Tinh Quang Hà, tay cầm Ngọc Như Ý, trên đỉnh đầu có mây màu xanh, trên tầng mây đó là sự diễn hóa sinh ra nhật nguyệt, sấm chớp. Không biết được tạc thành bằng chất liệu gì, mà pho tượng Đạo Tổ khổng lồ này trông vô cùng sinh động, dường như muốn sống dậy.

Nhìn bức tượng Đạo Tổ này khiến người ta sinh ra một loại cảm giác "truyền thần", loại cảm giác khai thiên tích địa, diễn hóa vạn vật.

Không sai! Chính là cái cảm giác “truyền thần”. Một cảm giác khắc sâu trong lòng người xem sau khi chiêm ngưỡng, không thể nào quên được. Thật quá tài tình.

– Tiêu Ảm Nhiên! Ngươi đang làm trò gì vậy?

Hồng Huyền Cơ nhìn đạo sĩ ngồi dưới gốc Tuyết Tùng liền nhận ra đây chính là người đứng đầu của Phương Tiên Đạo, Tiêu Ảm Nhiên.

– Huyền Cơ huynh, ta hôm nay mời ngươi đến, là vì nghe nói Nguyên Phi nương nương đã nhận ngươi làm thân thích?

Tiêu Ảm Nhiên cũng không để ý tới vẻ lạnh lùng của Hồng Huyền Cơ, cười nói.

– Tin tức của ngươi cũng thật mau lẹ đấy.

Hồng Huyền Cơ lạnh lùng nói.

– Đó là dĩ nhiên. Phương Tiên Đạo ta ra vào Hoàng cung để luyện đan, luyện kim luyện dược cho Hoàng thất, nên chút tin tức này đương nhiên phải biết.

Tiêu Ảm Nhiên nhìn Hồng Huyền Cơ.

– Làm càn!

Hồng Huyền Cơ quát:

– Từ xưa tới nay, triều đình suy bại là do bọn hòa thượng, đạo sĩ giả thần giả quỷ, mê hoặc dân chúng, khiến thiên hạ suy yếu. Sớm muộn gì rồi cũng có một ngày ta tâu lên Hoàng Thượng, trục xuất bọn người đạo sĩ các ngươi khỏi triều đình.

– Hừ, Huyền Cơ huynh. Ngươi là đại gia Lý học, tự cho mình là văn nhân, nên luôn bài xích Đạo môn chúng ta, nhưng dù vậy cũng không cần phải nổi nóng với ta như thế. À mà ta nghe nói, Thần Cơ huynh của Thái Thượng Đạo sau khi thi giải ba lần đã Luyện Thể thành hình. Lần này huynh ấy lại muốn xuất thế. Năm đó ngươi đối xử với muội muội của hắn như vậy, đương nhiên hắn sẽ tìm ngươi tính sổ. Đến lúc đó, phải xem ngươi làm thế nào để tiếp nhận nổi cơn thịnh nộ của hắn.

Tất cả bản dịch này thuộc về kho tàng văn học của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free