(Đã dịch) Dương Thần - Chương 351:
Ngươi! Ngươi đã ấp nở thần thai trong thiên trụ thần thạch ư!
Ngay khi Vô Địch hầu nhìn thấy Hồng Dịch từ trong hư không xuất hiện, cảm nhận được huyết khí khổng lồ của đối phương, những luồng sóng âm từ tiếng huýt dài ngưng tụ thành thực thể, từng vòng sóng âm dao động lan tỏa khắp bốn phía, tản ra khí tức cuồng mãnh sừng sững, khiến hắn không khỏi khiếp sợ tột cùng. Hắn lập tức nhận ra rằng cỗ thân thể này của Hồng Dịch chính là linh thai trong thiên trụ thần thạch mà hắn từng may mắn gặp được.
Không sai, ta còn phải cảm ơn ngươi đấy. Nếu không có khối thần thạch linh thai này, ta cũng không cách nào đánh lui được Thiên Xà vương Tinh Mâu.
Hiện giờ hắn sử dụng linh lực của tám tôn thần linh điều khiển Càn Khôn Bố Đại đã hoàn toàn thuần thục, tùy tâm sở dục.
Càn Khôn Bố Đại vốn cần phải có lực lượng của mười tám đại quỷ tiên mới có thể thôi động để xuyên phá hư không. Thế nhưng bằng vào linh lực của tám đại thần linh mà Hồng Dịch sở hữu lúc này cũng đủ khả năng chống đỡ lực lượng của mười tám đại quỷ tiên rồi.
Quan trọng hơn là khi có được cỗ nhân tiên phân thân này, thần hồn lực của Hồng Dịch bành trướng đến cực điểm, giúp việc thôi động Càn Khôn Bố Đại trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Tất nhiên, Vô Địch hầu kia cũng có một vị thần linh cường đại là nữ thần mặt trăng, vì thế sử dụng Tạo Hóa Hồ Lô xuyên qua hư không cũng chẳng hề tiêu hao chút khí lực nào.
Lần trước cũng là vì ngươi trêu chọc Thiên Xà vương, bị nàng ta truy sát, phải trốn tận vào Thiên Trụ sơn, nhờ vậy mới chiếm được khối thần thạch này, thậm chí còn lợi dụng Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm chém chết phân thân nàng ta. Lần này Thiên Xà vương toàn lực xuất thủ, muốn liên kết với ta để giết ngươi, nhưng lại bị ta cự tuyệt. Chính vì thế, ta mới đại chiến với nàng ta một hồi, đến phút cuối, nhờ lợi dụng linh thai trong khối thiên trụ thần thạch này mà ta mới đánh lui được nàng ta. Có thể nói, ta đã giúp ngươi một lần. Thiên trụ thần thạch coi như đã gián tiếp ngăn chặn tai họa cho ngươi, ngươi còn thấy chưa đủ sao?
Hồng Dịch đứng thẳng giữa không trung, trường kiếm cầm chặt trong tay, uy thế sừng sững, đưa mắt nhìn Vô Địch hầu, chậm rãi kể lại mọi chuyện, tạo thành áp lực cực lớn lên đối phương.
Toàn bộ mọi người có mặt ở đây bị lời nói này khiến cho kinh sợ tột độ, nhất là Hạnh Vũ Tiên, càng thêm kinh hãi.
Trong thiên hạ bát đại yêu tiên, Khổng Tước vương, Thiên Xà vương là cường giả mạnh nhất, ngạo thị quần yêu. Lúc ban đầu Khổng Tước vương có bí điển Hạo Thiên Chân Kinh của Ngũ Hành đạo nên xếp hạng đệ nhất. Thế nhưng sau khi Thiên Xà vương cùng Huyền Thiên quán chủ trở thành đạo lữ, cùng nhau tu luyện, tuy xuất phát sau nhưng lại vượt lên trước, hoàn toàn lấn áp Khổng Tước vương.
Hiện giờ trong nhận định của rất nhiều người, Thiên Xà vương là nhân vật truyền kỳ lợi hại nhất trong thiên hạ.
Vậy mà không ngờ Hồng Dịch lại có thể giao chiến với nàng ta một trận, hơn nữa còn có thể đánh lui đối phương. Bản lĩnh như thế phải cao cường đến mức nào?
Ngươi tưởng rằng ấp nở được linh thai trong khối thiên trụ thần thạch này là có thể chiếm hữu được nó, khống chế triệt để, luyện thành phân thân hay sao? Ha ha ha ha! Bên trong khối thần thai này có võ đạo quyền ý của ta, ngươi cùng lắm cũng chỉ có thể áp chế mà thôi, không cách nào khu trừ hoàn toàn được! Bởi lẽ trong võ đạo quyền ý tinh thần của ta dung hợp cả uy nghiêm của Thượng Cổ Thánh Hoàng Bàn! Là khí phách của vương giả! Hôm nay ngươi vừa vặn mang đến để ta chiếm đoạt cỗ thân thể nhân tiên này, hoàn toàn biến thành áo khoác của ta!
Trong lúc Vô Địch hầu nhìn Hồng Dịch, bỗng nhiên cười ha hả hai tiếng. Hai mắt vốn đỏ rực màu máu bất ngờ khôi phục lại vẻ trấn tĩnh, trở nên vô cùng bình thản, khí huyết trong cơ thể hắn lúc này lại điên cuồng vận chuyển, tốc độ thậm chí còn tăng lên gấp nhiều lần so với trước.
Tựa hồ, trong khoảnh khắc vừa rồi, tâm cảnh của hắn đã thực sự đạt được đột phá nào đó.
Hồng Dịch, trước đây ta vốn đã tung hoành thiên hạ, khắp chốn vô địch, khiến mọi người đều phải thần phục dưới chân. Thế nhưng đúng là nghĩ không ra, ngày hôm nay ngươi lại có thể trở thành đối thủ mạnh nhất của ta. Tốt! Tốt lắm!
Hàn Nguyệt!
Vô Địch hầu nói xong, Tạo Hóa Hồ Lô liền biến thành một vùng hỗn độn, thoáng chốc bao phủ lấy thân thể của hắn, sau đó khẽ lóe lên một cái, liền biến mất giữa hư không.
Một giây sau, vùng khí tức hỗn độn liền bất ngờ hiện ra không tiếng động tại một nơi chỉ cách Hồng Dịch năm trượng.
Thương Mang Thần Thương từ vị trí đó đâm tới. Cán thương lao đi với một tốc độ vượt xa cực hạn, ma sát điên cuồng với không khí, bùng phát vô số đốm lửa, tựa như thiên thạch rơi.
Trường Không Liệt Diễm!
Tiếng gầm điên cuồng của Vô Địch hầu từ phía sau cán thương truyền tới.
Thân thể của Hồng Dịch cũng lập tức lóe lên, một màn ánh sáng trong suốt cấp tốc vây quanh thân thể hắn, tiếp đó biến mất trong hư không, nháy mắt né tránh một thương kinh thiên động địa.
Ngay sau đó, thân thể của hắn cũng từ một vùng hư không ngay bên phải Vô Địch hầu xuất hiện, một kiếm đâm tới, hoàn toàn không hề sinh ra kiếm khí nào, nhằm thẳng vào sườn dưới Vô Địch hầu mà đâm.
Tuy rằng không sinh ra bất cứ kiếm khí gì nhưng mũi kiếm ngưng tụ, cực kỳ lợi hại.
Một kiếm này là Phục Ma Nhất Kiếm trong Thiên Long Kiếm Quyết của Đại Thiện Tự, chiêu thức tinh hoa của võ đạo mà Hồng Dịch học được từ Tinh Nhẫn hòa thượng. Lúc này hắn lại phối hợp với thân thể nhân tiên, uy lực lúc này đạt đến đỉnh điểm.
Một thương của Vô Địch hầu vừa đâm vào khoảng không thì mũi kiếm đã áp sát sườn hắn, thế nhưng hắn vẫn không hề hoảng loạn. Thương Mang Thần Thương phát ra tiếng "Cộp", khẽ chớp động, liền biến thành một tấm lá chắn. Một tiếng "Bồng", đỡ lấy mũi kiếm đang đâm tới.
Huyền Giáp Hộ Thân!
Một chiêu này vừa thi triển, cán thương liền quay ngược lại, bất ngờ hóa thành một tấm lá chắn, từ đó có thể thấy trình độ võ đạo cực cao của Vô Địch hầu.
Keng! Keng! Keng!
Mũi kiếm chạm vào cán thương, phát ra âm thanh vang vọng như tiếng chuông nặng mười vạn cân.
Tuy rằng Vô Địch hầu hóa giải được Phục Ma Nhất Kiếm của Hồng Dịch, thế nhưng lực lượng cường đại trên thân kiếm cũng khiến cán thương trong tay hắn chấn động đến râm ran khắp cả người! Đồng thời hắn cảm thấy chẳng khác nào một dòng điện cực mạnh chạy xuyên khắp cơ thể!
Một kiếm này trông đơn giản là thế, thế nhưng lại mang theo cự lực của nhân tiên!
Vô Địch hầu tuy rằng là đỉnh cấp võ thánh, cách nhân tiên không xa là mấy, thế nhưng "Cách một ly, thua nghìn dặm". Lực lượng, tốc độ của nhân tiên đều là thứ mà không một võ thánh đỉnh cấp nào có thể sánh bằng.
Sự khác biệt giữa nhân tiên và võ thánh so với sự chênh lệch giữa võ thánh và đại tông sư thì lớn hơn rất nhiều.
Hiện giờ, nếu so về phương diện võ đạo, hoàn toàn không cần nghi ngờ gì cả, kinh nghiệm võ đạo, kỹ thuật thực chiến của Vô Địch hầu đều vượt xa hơn rất nhiều so với Hồng Dịch. Thế nhưng lực lượng của hai người lại chênh lệch quá nhiều.
Thân thể của Vô Địch hầu là đỉnh cấp võ thánh, muốn chống lại cự lực của nhân tiên, quả thật có chút quá sức. Nếu không phải nhờ sự lợi hại của Thương Mang Thần Thương, thì bất cứ loại vũ khí nào khác cũng đều sẽ lập tức bị nghiền nát thành mảnh vụn dưới một kích vừa rồi của Hồng Dịch.
Một kiếm này của Hồng Dịch, đến sắt thép thông thường cũng khó lòng chống đỡ nổi. Sức mạnh chấn động đó, đến cả ngọc lưu ly cũng phải nát thành bột phấn, nói gì đến thứ khác.
Không ngờ lực lượng của nhân tiên lại lớn đến như vậy!
Vô Địch hầu bị một kiếm chấn động, toàn thân tê dại, trong lòng khẽ động, cấp tốc vận chuyển khí huyết, mới miễn cưỡng khôi phục tri giác.
Hừ! Vô Địch hầu, võ đạo của ngươi thực sự rất tinh diệu. Kỹ xảo, kinh nghiệm của ta tuy rằng còn thua ngươi rất xa, nhưng lực lượng của ta lại cường đại gấp ba, năm, thậm chí mười lần lực lượng của ngươi! Một kiếm vừa rồi, ngươi thấy thế nào, có thoải mái không! Hôm nay ta sẽ không giết ngươi, dù sao sự tồn tại của ngươi cũng có thể trấn áp biên cương, không để Vân Mộng xâm lấn. Hơn nữa nếu như giết ngươi, trên triều đình sẽ chỉ còn lại một mình ta, khó tránh khỏi trở thành bia ngắm chung của quần thần, biến thành đối tượng mà Hồng Huyền Cơ và hoàng đế cực kỳ dè chừng. Nếu như ngươi có Tạo Hóa Hồ Lô thì ai dám chắc rằng hoàng đế và Hồng Huyền Cơ không có loại pháp bảo tương tự? Một khi hai kẻ đó kết hợp, ngay cả Mộng Thần Cơ cũng phải kiêng sợ vài phần! Thế nhưng hôm nay ta phải đánh tan sự kiêu căng ngạo mạn của ngươi, nếu không ý niệm trong lòng ta sẽ không được thông suốt!
Trong nháy mắt sau khi một kiếm khiến cơ thể Vô Địch hầu gần như tê dại hoàn toàn, Hồng Dịch lập tức ẩn vào trong hư không.
Cùng lúc đó, một âm thanh bay bổng bất định từ giữa không gian truyền tới, tựa như chủ nhân của âm thanh đang tìm kiếm một góc độ khác để ra tay.
Vô Địch hầu vừa nghe thấy lời này, lòng tự trọng dường như bị một l��ỡi kiếm sắc bén đâm thấu, rỉ máu. Đồng tử của hắn lại lóe lên một tia vằn đỏ như máu, sau đó hắn ngửa mặt lên trời, rống lên một tiếng điên cuồng, chẳng khác nào dã thú bị thương, đang giận dữ đến cực điểm, tru lên kháng cự, vùng vẫy giành lấy sự sống.
Âm thanh này giống hệt như tiếng gào thét đầy phẫn nộ của ma thần từ dưới mười tám tầng địa ngục truyền lên.
Đúng lúc này Hồng Dịch từ trong hư không xuất hiện, một kiếm lóe lên, tựa như từ bên ngoài bầu trời vọt đến, lại giống như đao lớn xẻ bụng trâu, trực tiếp bổ thẳng tới trước mặt Vô Địch hầu.
Vô Địch hầu cấp tốc lùi về phía sau, thế nhưng trường kiếm đã kịp xé rách bộ giáp Nguyệt Thần trên thân thể hắn, phát ra một loạt âm thanh tựa như tiếng xé vải.
Cùng lúc đó nữ thần Hàn Nguyệt kêu lên một tiếng chói tai!
Áo giáp Nguyệt Thần là do Hàn Nguyệt biến hóa mà thành, bám trên thân thể của Vô Địch hầu. Hiện giờ một kiếm của Hồng Dịch liền xé rách bộ giáp này, cũng làm tổn thương đến bản thể của nàng.
Hàn Nguyệt!
Vô Địch hầu hét lên một tiếng thật lớn, gần như là rít lên.
Hầu gia, người hãy mau vào Tạo Hóa Hồ Lô! Cứ để ta chặn hắn lại! Chúng ta đi thôi!
Để ta giết chết hắn!
Rầm!
Vô Địch hầu lại chìm vào trong vùng hỗn độn, cả thân thể từ trong Băng Phách Thủy Cung cũng biến mất không dấu vết. Lập tức ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe, thân hình cũng biến mất theo.
Đi!
Hồng Lăng lão tổ cùng đám đệ tử của lão cấp tốc bay lên, đồng loạt bay ra khỏi thủy cung.
Sau đó, ở bầu trời phía trên một miệng núi lửa, cách Băng Phách Thủy Cung vài trăm dặm, nữ thần Hàn Nguyệt trên tay cầm Tạo Hóa Hồ Lô hiện ra.
Cùng lúc ấy, Hồng Dịch cũng xuất hiện ngay đối diện nàng.
Ngươi làm ta nổi giận! Ngươi phải chết!
Nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt lạnh lùng nhìn Hồng Dịch, đôi mắt hoàn toàn là một màn ánh sáng bạc lóng lánh tựa thủy ngân, toàn thân ánh bạc lưu chuyển, trông cực kỳ chân thực.
Đại Nhật Bảo Châu! Lôi Long Chân Thần!
Hồng Dịch nhìn vị nữ thần hoàn toàn không phải nhân loại này xuất hiện, không nói nhiều lời, lập tức bắt tay kết ấn. Ngay sau đó một viên hỏa đan giống hệt một vầng mặt trời thu nhỏ bất thình lình lao tới công kích đối phương.
Ầm ầm!
Hỏa đan nổ tung tóe, hóa thành mười triệu tia lửa nhọn hoắt, tràn ngập khắp bầu trời phía trên miệng núi lửa. Những mũi lửa sắc bén lóe lên ánh sáng tựa điện chớp, trực tiếp vòng ra sau gáy Hàn Nguyệt mà công kích.
Hừ!
Ánh trăng vốn dĩ là ánh mặt trời, ta là nữ thần mặt trăng, thứ hỏa đan kia chẳng khác nào món bổ dược cho ta!
Vừa nói, toàn thân nàng đột nhiên tỏa ra một tầng ánh sáng bạc óng ánh, giống hệt như ánh sáng của những mũi lửa do Hồng Dịch bắn ra. Những mũi lửa sắc bén vừa chạm vào người nàng ta lập tức giống hệt giọt nước chìm vào biển lớn, rồi tràn ra khắp toàn thân Hàn Nguyệt khiến nàng ta khẽ rên lên một tiếng khoan khoái.
Thế nhưng một giây sau đó, nàng lập tức cảm thấy khó chịu.
Bỗng nhiên trong thân thể nàng chợt lóe lên một tia sáng xanh lục tựa như lửa lân tinh.
Điệp điệp điệp, điệp điệp điệp điệp!
Tiếng gầm thét của Minh Thần vang lên mãnh liệt, sau đó Chân Không Đại Thủ Ấn do tám đạo hào quang ngưng tụ thành xuất hiện bên trong thân thể nàng, kết thành Trí Tuệ Ấn, nhanh chóng chấn động, sau đó lập tức bóp chặt, chuyển sang Không Đà Ấn.
Ầm ầm!
Toàn bộ thân thể của nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt lập tức phát nổ, hóa thành những dòng ánh trăng bạc óng ánh, tựa thủy ngân, dập dềnh lơ lửng giữa không trung.
Cuối cùng nữ thần vẫn chỉ là nữ thần, tư duy không quá nhạy bén, không thể sánh bằng trí tuệ của nhân loại, kinh nghiệm đấu pháp quá thấp. Ở trên miệng núi lửa này, khí vị của lưu hoàng dung nham đã mơ hồ che giấu khí tức của Minh Thần, nhân lúc hỏa đan vừa phát nổ, Chân Không Đại Thủ Ấn hòa lẫn vào đó, ngươi chắc chắn không thể cảm nhận được, hơn nữa lại còn ngu ngốc hấp thụ để tẩm bổ!
Sau khi một chiêu đắc thủ, thân thể Hồng Dịch lại tiếp tục ẩn vào trong hư không.
Trong chớp mắt thân thể hắn lại xuất hiện giữa dòng ánh sáng bạc, trường kiếm vung lên, kiếm quang chói lòa, thoáng chốc bao phủ hoàn toàn vị nữ thần Hàn Nguyệt kia, nghiền nát thân thể vừa ngưng tụ thành hình người của nữ thần thành từng mảnh.
Động tác của hắn cực kỳ nhanh, vừa xuyên qua hư không, ba dòng thủy ngân bạc tựa ánh trăng đều bị kiếm quang của hắn cắt nát.
Sau khi nghiền nát, sắc mặt Hồng Dịch vẫn không thay đổi, Chân Không Đại Thủ Ấn chấn động, vung ra một trảo, nhanh chóng thu lại ba dòng ánh sáng bạc kia.
Khi ba dòng ánh sáng bạc kia vừa bị tóm lấy, trong lúc giãy dụa mãnh liệt, liền lập tức ngưng tụ lại thành thân thể nữ thần Hàn Nguyệt.
Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch sao có thể để nữ thần Hàn Nguyệt chạy thoát. Chân Không Đại Thủ Ấn bóp mạnh một trảo.
Xịch!
Nữ thần Hàn Nguyệt kia lại nổ tung thành bột phấn, sau đó bị một cỗ lực lượng cực lớn hút mạnh vào bên trong Càn Khôn Bố Đại.
Toàn bộ không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại gần như là thế giới riêng của Hồng Dịch.
Hàn Nguyệt nữ thần vừa bị hút vào trong đó lập tức bị tống giam.
Phù!
Sau khi tống giam được Hàn Nguyệt nữ thần, Hồng Dịch thở phào một hơi thật dài. Vị nữ thần này quả thật cực kỳ cường đại. Tuy không bằng Thiên Xà vương, nhưng lại có thân thể bất tử, chỉ có tiểu thiên thế giới mới có thể giam giữ được nàng ta. Còn việc muốn tiêu diệt, luyện hóa nàng ta thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Vừa rồi Hồng Dịch bằng vào thân thể nhân tiên, sau khi dùng kiếm khí tiêu diệt hình thể của Hàn Nguyệt, vậy mà không ngờ vị nữ thần kia lại vẫn có thể ngưng tụ thành hình, từ đó có thể thấy được nàng ta cường đại đến như thế nào.
Sau khi giam cầm được Hàn Nguyệt nữ thần, Hồng Dịch nhìn về phía Tạo Hóa Hồ Lô từ trên bầu trời đang chậm rãi hạ xuống, đáp xuống một tảng đá cạnh miệng núi lửa, sau đó nó đứng yên bất động.
Ngay khi Tạo Hóa Hồ Lô hạ xuống tảng đá cạnh miệng núi lửa, vùng không gian hỗn độn chợt lóe lên, Vô Địch hầu từ bên trong bước ra, trên tay vẫn cầm Thương Mang Trường Thương như trước, đứng sừng sững cạnh miệng núi lửa, ngước đầu nhìn Hồng Dịch đang lơ lửng phía xa trên bầu trời.
Hiện giờ Vô Địch hầu đã không còn năng lực phi hành nữa rồi.
Có thể nói lúc này hắn hoàn toàn không tạo ra bất cứ uy hiếp nào nữa.
Vô Địch hầu, Tạo Hóa Hồ Lô và Thương Mang Thần Thương! Bỏ hết lại thì ta còn có thể tha cho ngươi một mạng. Hơn nữa còn nữ nhân Ưu Lộ Lai Đặc của ngươi, ta cũng có thể thả nàng ra. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Ngươi nên hiểu rằng, vừa rồi ta không có ý định giết chết ngươi! Nếu không thì kể cả mười kẻ như ngươi cũng đã chết từ lâu rồi!
Thật không ngờ, thật không ngờ, ta lại có một ngày lâm vào tình cảnh như thế này! Vừa rồi ngươi không có ý định giết chết ta là do sợ khi ta gặp nguy hiểm, Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm sẽ xuất hiện hộ chủ phải không!
Vô Địch hầu nhìn Hồng Dịch trên bầu trời, tay cầm thương đứng thẳng, dùng ngữ khí bình tĩnh, lạnh lùng, tràn đầy vẻ khó hiểu mà nói.
Ta không tin vận khí của ngươi lại có thể tốt hơn ta! Chẳng qua hôm nay ngươi gặp may mà giành được thắng lợi mà thôi!
Nói xong, Vô Địch Hầu cầm lấy Tạo Hóa Hồ Lô rồi bất thình lình nhảy thẳng xuống miệng núi lửa, thả mình vào trong dòng dung nham nóng chảy bên dưới!
Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, nhìn vào dòng dung nham nóng chảy đang sôi sùng sục trong lòng núi lửa, bỗng nhiên hắn nhìn thấy một vệt ánh vảy giáp lóe lên.
Cửu Hỏa Viêm Long! Lại là ngươi!
Nội dung này được biên tập tỉ mỉ bởi truyen.free, mong độc giả thưởng thức.