(Đã dịch) Dương Thần - Chương 352:
Nếu lấy thân xác phàm tục nhảy vào dung nham nóng chảy trong lòng núi lửa, kết cục sẽ ra sao?
Hiển nhiên là tan thành tro bụi, chớ nói đến võ thánh đỉnh cấp, ngay cả nhân tiên đỉnh cấp cũng không thoát khỏi. Lao mình vào dòng dung nham nóng chảy vốn không phải là việc mà thân thể con người có thể làm nổi.
Đừng nói là thân thể của nhân tiên, mà cho dù là thần hồn quỷ tiên, một khi tiến vào dung nham nóng chảy cũng phải chịu tổn thương cực lớn.
Trong dòng dung nham nóng chảy không chỉ ẩn chứa những ngọn lửa với nhiệt độ cực cao, mà còn có khí tức hủy diệt mãnh liệt tỏa ra từ tâm Trái Đất, đủ sức phá hủy hoàn toàn thần niệm và khiến linh hồn bị tổn thương nghiêm trọng.
Khí tức địa ngục của Minh Thần Điện trong Tinh Nguyên Thần Miếu có ẩn chứa hơi thở đáng sợ của lưu huỳnh, dung nham, từ đó có thể thấy lòng núi lửa nguy hiểm đến mức nào.
Giờ đây Vô Địch hầu lại lao mình vào lòng dung nham sôi sùng sục, hiển nhiên ngay cả võ thánh đỉnh cấp cũng khó tránh khỏi cái chết.
Thế nhưng Hồng Dịch lại không xuất thủ cứu hắn, mà chỉ ngưng thần đề phòng.
Bởi lẽ ngay vào thời điểm Vô Địch hầu nhảy xuống dòng dung nham, một cỗ khí tức hùng vĩ nguy nga như núi cao như vực sâu mang theo khí tức của trí tuệ, dũng khí, nhân ái, chính trực, từ vùng không gian kế bên hắn tràn ra.
Đây chính là thứ mà Hồng Dịch vẫn kiêng kỵ từ đầu đến giờ, khí tức của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.
Hồng Dịch đến tận lúc này vẫn chưa hạ sát thủ với Vô Địch hầu cũng là bởi kiêng kỵ thanh thần kiếm này. Nếu trong lúc giao đấu, Vô Địch hầu có Nữ thần Mặt Trăng phò trợ, sau đó lại có thể triệu hồi ra Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, như vậy Hồng Dịch tuyệt đối không nắm chắc phần thắng.
Tuy nhiên hiện giờ, sau một hồi du đấu, Hồng Dịch cuối cùng cũng bắt giữ được Nữ thần Mặt Trăng, đoạt mất sự ỷ trượng lớn nhất của Vô Địch hầu. Như vậy, dù Vô Địch hầu có Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm trong tay thì cũng không còn uy hiếp gì nhiều đối với Hồng Dịch.
Chiến lược của Hồng Dịch là nhanh chóng khống chế Nữ thần Mặt Trăng Hàn Nguyệt. Một khi đại công cáo thành, Vô Địch hầu mất đi hậu thuẫn của Nữ thần Mặt Trăng cũng chẳng khác gì hổ dữ mất hết nanh vuốt.
Tuy nhiên thứ Hồng Dịch muốn chính là thu lấy hai kiện pháp khí: Tạo Hóa Hồ Lô và Thương Mang Thần Thương của đối phương. Mất đi hai kiện pháp khí này, Vô Địch hầu quả thực chỉ có thể thủ vệ biên thùy, không cách nào ngóc đầu dậy nổi nữa.
Cho dù Vô Địch hầu đột phá được nhân tiên cũng hoàn toàn vô dụng. Huống chi lần này hắn bị Hồng Dịch dạy dỗ một phen, chỉ e rằng sau này khó mà đột phá nổi.
Ngay khoảnh khắc Hồng Dịch vừa ngưng trọng phòng thủ, Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm đã hiện ra! Cùng lúc đó, trong dòng dung nham nóng chảy bên dưới, khí tức khổng lồ của Cửu Hỏa Viêm Long chợt lóe lên.
Phụt!
Vô Địch hầu vừa lao mình vào dòng dung nham trong lòng núi lửa, Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cuối cùng đã xuất hiện bảo vệ chủ nhân đúng lúc hắn gặp nguy hiểm!
Vô Địch hầu tay cầm thần kiếm, ngước nhìn Hồng Dịch trên bầu trời rồi bất thình lình bổ xuống một kiếm.
Một đạo kiếm quang màu vàng kim, rộng vài dặm, kéo dài hơn mười dặm, mang theo khí tức cường đại, tràn ngập khắp đất trời từ trên thân kiếm truyền ra, trực tiếp bổ nát miệng núi lửa, chém tan mọi vật cản, lao thẳng về phía Hồng Dịch giữa không trung.
- Lao mình vào dòng dung nham nóng chảy, tự đẩy bản thân vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm để triệu hồi Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, đây chắc hẳn là át chủ bài cuối cùng của ngươi phải không? Nếu không, với tính cách vốn có của Vô Địch hầu ngươi, sao có thể làm một việc như vậy được!
Vừa nhìn thấy Vô Địch hầu nhảy vào trong miệng núi lửa nóng hừng hực, Hồng Dịch liền hiểu ngay ra Vô Địch hầu còn con át chủ bài chưa lật.
Một thiếu niên Hầu gia mới mười bảy tuổi, không ngờ lại có một lực lượng ẩn tàng đến thế, ai có thể lường trước được chứ?
Đối mặt với kiếm khí của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm ùn ùn kéo đến, mang theo khí tức tràn ngập đất trời, thân thể Hồng Dịch lại tiếp tục phát ra một tầng ánh sáng trong suốt! Cả cơ thể liền biến mất giữa hư không!
Sau đó, khi hắn xuất hiện trở lại thì đã đứng cách vị trí ban nãy hơn trăm dặm.
Thế nhưng, lần này, ngay khoảnh khắc hắn vừa xuyên qua hư không, kiếm quang của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm không ngờ cũng xuyên vào không gian, bám chặt lấy thân thể hắn, một điểm cũng không buông lỏng.
Đến khi hắn xuất hiện cách trăm dặm trên bầu trời, đạo kiếm khí kia cũng hiện ra cách hắn vài dặm.
- Đạo kiếm khí này lại có thể xuyên phá hư không sao! Thảo nào năm đó phân thân của Thiên Xà Vương lại bị nó chém chết!
Hồng Dịch lấy làm kinh hãi, cấp tốc vung trường kiếm lên, chém mạnh một kiếm.
Phụt!
Trên thân kiếm của hắn cũng bắn ra một đạo kiếm quang tương tự. Hai luồng kiếm quang lập tức va chạm vào nhau, sinh ra một loạt âm thanh ầm ầm tựa như núi lửa phun trào.
Kiếm khí của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm sau trận va chạm lập tức bị suy yếu không ít!
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Hồng Dịch lại huýt một tiếng dài, liên tục chém ra ba kiếm! Kiếm nối tiếp kiếm, đều bộc phát ra đạo thuật cường đại nhất của bản thân cùng khí huyết quyền ý của nhân tiên. Từng đạo kiếm khí hung mãnh, luân phiên ầm ầm công kích, cuối cùng cũng tiêu trừ hoàn toàn đạo kiếm khí của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.
Lần trước khi đối mặt với đạo kiếm khí này, thân thể chiến thần của Hồng Dịch bị nghiền nát hơn trăm lần, suýt chút nữa thần hồn kiệt sức, thế nhưng giờ đây lại dễ dàng hơn rất nhiều, chỉ cần bốn kiếm đã chặn đứng được đạo kiếm khí của đối phương.
Ngay sau khi vừa tiêu trừ kiếm khí, Hồng Dịch lại thuấn di một lần nữa, di chuyển đến vị trí Vô Địch hầu đã nhảy xuống miệng núi lửa. Thế nhưng lúc này đến cả một bóng người cũng không có, không trung trống rỗng, Vô Địch hầu đã biến mất không còn tăm hơi, hoàn toàn không nắm bắt được một chút khí tức nào, tựa như hắn chưa từng tồn tại nơi này vậy.
- Vận khí của tên này thật sự quá tốt, chắc hẳn không có chuyện nhảy vào lòng núi lửa mà không chết. Hừ! Vừa vặn có Cửu Hỏa Viêm Long ẩn nấp trong dòng dung nham nóng chảy, vậy mà ta lại không phát hiện ra! Ngươi nghĩ rằng có thể chạy thoát được sao!
Thần niệm của Hồng Dịch liền mãnh liệt vận chuyển, cảm ứng không gian khắp bốn phương tám hướng xung quanh, từng luồng sóng thần niệm cấp tốc dao động lan tỏa khắp bầu trời.
Quả nhiên, tại một nơi gần kề trung tâm dòng dung nham nóng chảy trong lòng núi lửa có tản ra một chút sóng dao động. Loại khí tức chấn động này giống hệt như khí tức phát ra mỗi khi Càn Khôn Bố Đại tiến hành xuyên phá không gian, chỉ là yếu hơn một chút, thế nhưng hoàn toàn không qua mắt được Hồng Dịch.
Hồng Dịch mỉm cười, định phát động Càn Khôn Bố Đại, tiến hành truy kích.
Thế nhưng ngay sau khi màn ánh sáng từ trong Càn Khôn Bố Đại tỏa ra, đột nhiên không gian dao động dữ dội. Từng đợt gào thét bén nhọn lạnh lẽo từ bên trong túi truyền ra, toàn bộ tiểu thiên thế giới của Càn Khôn Bố Đại dường như đang xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
- Hỏng bét! Nữ thần Mặt Trăng bắt đầu gây náo loạn rồi! Xem ra nếu không luyện hóa nàng ta, nàng ta sẽ khiến toàn bộ Càn Khôn Bố Đại rối loạn lên mất, đến lúc đó ngay cả ta cũng không sử dụng được! Chết tiệt! Vô Địch hầu, sao vận khí của ngươi lại tốt đến vậy! Nhưng cùng lắm sau khi ta luyện hóa được Nữ thần Mặt Trăng, luyện thành Bất Hủ Nguyên Thần, tiếp đó lại tiêu trừ võ đạo ý niệm bên trong cỗ thân thể nhân tiên, lúc ấy cũng không còn gì phải lo lắng nữa. Việc quan trọng trước mắt là phải tiêu hóa thành quả của cuộc chiến đã.
Hồng Dịch vừa cảm nhận được không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại dao động kịch liệt, hỗn loạn tựa như dời sông lấp biển, liền biết ngay vị Nữ thần Mặt Trăng Hàn Nguyệt kia đã khôi phục lại rồi.
Sự cường đại của Nữ thần Mặt Trăng này quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Việc cấp bách hiện giờ không phải là truy sát Vô Địch hầu, mà là luyện hóa vị nữ thần kia, tiêu hóa chiến quả.
Suy nghĩ vừa lóe lên, thân thể của Hồng Dịch liền lùi vào trong Càn Khôn Bố Đại.
Tiểu thiên thế giới chu vi vài trăm dặm với những luồng ánh sáng dịu dàng, giờ đây chẳng khác nào vừa trải qua cơn động đất.
Trên bầu trời, Nữ thần Mặt Trăng Hàn Nguyệt đã hiện ra hình thể, mái tóc lóng lánh bạc, từng sợi phất phơ giữa không trung, trông chẳng khác nào những mũi lửa sắc bén.
Lúc này nàng ta đang bị giam chặt bên trong một khối cầu ánh sáng trong suốt, giống hệt như côn trùng bị đông cứng trong hổ phách, không cách nào cựa quậy nổi.
Thế nhưng nàng ta trong lúc mãnh liệt giãy giụa, phát ra một loạt những âm thanh lanh lảnh, không ngờ lại tạo thành từng luồng sóng âm hình tròn, lại vừa giống như những vòng lửa điện thủy ngân. Vừa chạm tới khối cầu ánh sáng bên ngoài liền khiến nó nứt vỡ, tản ra uy lực vô cùng vô tận.
Rắc rắc rắc rắc!
Hơn mười vạn cuốn thư tịch ở trung tâm Càn Khôn Bố Đại, từng quyển từng quyển nối tiếp nhau rào rào đổ xuống mặt đất. Nào vàng nào bạc, nào châu báu, thóc gạo đều bị chấn động, bay tung tóe khắp trời. Trong lúc bị chấn động, không ít châu báu va chạm vào nhau rồi vỡ nát thành vô số mảnh vụn, phát ra những âm thanh rắc rắc vang dội.
- Toàn bộ thư tịch của ta đều bị ngươi hủy rồi! Ngươi! Ngươi! Hàn Nguyệt!
Hồng Dịch nhìn thấy giá sách đổ sập, vô số thư tịch bị xé nát tung tóe khắp mặt đất, không khỏi tức giận quát lên một tiếng, sau đó chỉ ngón tay về phía trước. Lập tức toàn bộ thần niệm liền cuồn cuộn tuôn ra, tràn ngập khắp không gian.
Bốn ngàn tám trăm khối thần niệm hình thoi, trong suốt tựa kim cương, bắn ra những tia điện quang chói mắt, bay lượn khắp không gian tiểu thiên thế giới trong Càn Khôn Bố Đại, nhanh chóng lấp đầy những vết nứt trên khối cầu ánh sáng.
Trong thoáng chốc, toàn bộ khí tức điên cuồng đều khôi phục lại sự tĩnh lặng, tựa như giữa cơn phong ba bão táp nơi biển khơi bỗng xuất hiện một cây định hải thần châm.
- Ngươi muốn luyện hóa ta sao!
Nữ thần Hàn Nguyệt dường như cũng cảm thấy điều gì đó không đúng, liền cấp tốc dừng lại, nhìn Hồng Dịch ở bên dưới, sau đó cất giọng nói.
- Không sai! Giờ đây ngươi đã hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, hơn nữa còn ở trong không gian thế giới riêng của ta. Chẳng lẽ đến lúc này rồi mà ngươi còn muốn thoát ra ngoài sao?
Hồng Dịch nhìn vị nữ thần kia, cười nhạt hai tiếng.
- Ngươi có thể giam cầm ta, thế nhưng để luyện hóa ta thì ngươi còn chưa đủ lực lượng.
Nữ thần Mặt Trăng Hàn Nguyệt lạnh lùng nói, đôi mắt nhìn Hồng Dịch hoàn toàn không có chút tình cảm nào.
- Cứ chờ ta hoàn thành mọi việc, rồi xem ta có đủ lực lượng luyện hóa ngươi hay không!
Hồng Dịch tuy nói vậy nhưng cũng cảm thấy có chút đau đầu. Vị nữ thần cường đại này quả thật khó có thể luyện hóa được.
Sau khi nói xong, Hồng Dịch để lại một nửa thần niệm gia cố không gian của Càn Khôn Bố Đại, một nửa thần niệm khác trở lại thân thể bản thân, mang theo tám luồng hào quang ánh sáng bay ra ngoài.
- Chẳng lẽ các vị muốn đến đây để chiếm tiện nghi sao?
Hồng Dịch vừa bay ra khỏi Càn Khôn Bố Đại liền thấy bên ngoài, bao vây xung quanh hắn là một đám người.
Hồng Lăng lão tổ cùng Ý Tiên Tử, Băng Xuyên Thiên Nữ Bạch Thanh Thanh, cùng với đồ đệ còn lại của lão là Tuyết Cô Tử, đang cùng nhau hỗ trợ vận lực, bay vút lên bầu trời.
Ngoài ra, thân thể của Hạnh Vũ Tiên được bao phủ trong một đám mây ánh sáng ngũ sắc, cũng bay vút lên không trung.
Còn có cả Cự Linh chân nhân Nguyên Thế Tổ, tuy rằng hắn chỉ có một thân một mình, thế nhưng sau lưng hắn lại có hai phiến cánh. Đôi cánh này cực kỳ lớn lại mỏng như cánh ve sầu, tần suất dao động của nó cực lớn, chỉ thoáng chốc là có thể đưa hắn bay bổng lên không trung, hơn nữa di chuyển trên bầu trời lại cực kỳ linh hoạt.
Hồng Dịch biết rằng đây là một kiện pháp bảo của Chân Cương Môn, "Cánh Cự Linh", cũng là thứ bảo vật tương đương với Pháp Huyết Thần Thảm.
Bên cạnh đó, linh hồn của Hư Nguyệt tôn giả Bạch Vũ Công cũng được Bạch Tử Phạc bao bọc lấy bay lên.
Vừa rồi vị Hư Nguyệt Tôn Giả Bạch Vũ Công này bị thủ hạ dưới trướng của Vô Địch hầu là Nữ thần Hàn Nguyệt, chỉ bằng một chiêu đã hủy diệt thân thể, thế nhưng linh hồn lại thoát được, chỉ trong chốc lát đã kết thành một hiệp nghị với Bạch Tử Nhạc.
Nhìn thấy Hồng Dịch từ trong Càn Khôn Bố Đại bước ra, trừ Bạch Tử Nhạc ra, sắc mặt của đám người xung quanh cực kỳ khó coi, nhất là Hồng Lăng lão tổ, lão đang đắn đo không biết nên động thủ hay không.
- Hồng huynh nói đùa rồi, Vũ Tiên không có ý định chiếm tiện nghi của huynh đâu.
Đột nhiên Hạnh Vũ Tiên phát ra một tiếng cười trong trẻo tựa như tiên nữ, rồi nói.
- Hồng huynh thần thông cái thế, nhất cử quật khởi, giống như rất nhiều thiên tài xuất hiện trong sử sách. Nghe đồn rằng, năm đó, giáo chủ Thái Thượng Đạo Mộng Thần Cơ được giáo chủ đời trước nhìn trúng, thu làm đồ đệ, sau gần bảy tháng liền thành quỷ tiên, liên tiếp độ qua bốn lần trọng lôi kiếp, nhất cử trở thành tuyệt thế cường giả nhất niệm sinh nhất thế giới. Xem ra Hồng huynh cũng là dạng nhân vật như vậy. Vũ Tiên cảm thấy vô cùng hối hận vì trước đây đã trót đắc tội với Hồng huynh.
- Ồ, người được Thái Thượng Giáo chủ nhìn trúng, kể cả là heo cũng có thể trong một thời gian ngắn mà dạy dỗ thành tuyệt thế thiên tài. Nhưng Hồng Dịch ta là khổ luyện mà thành, tích mỏng thành dày.
Hồng Dịch nhìn Hạnh Vũ Tiên một hồi lâu rồi mới mở miệng nói.
- Nghe nói Vô Địch hầu hứa giúp cô nương luyện thành quỷ tiên? Vừa rồi ta vừa mới phong ấn nữ thần của hắn, còn bản thân hắn lại nhảy vào trong miệng núi lửa kia, sống chết không rõ. Chắc hẳn cô nương muốn thay hắn báo thù?
- Vũ Tiên với hắn chẳng qua chỉ là đánh cược mà thôi, sao lại phải thay hắn báo thù?
Hạnh Vũ Tiên cười cười nói.
- Hơn nữa hiện giờ Hồng huynh thần thông đại thành, uy hiếp bốn phương, đã trở thành một nhân vật tuyệt đỉnh trong thiên hạ, nói Hồng huynh nổi danh cùng với tông chủ sáu đại thánh địa cũng không có gì quá đáng. Ta làm sao lại lấy trứng chọi đá được?
- Ừm, không hổ danh là nữ nhi của Khổng Tước Vương, kẻ thức thời mới là người tài giỏi.
Hồng Dịch gật đầu, nhìn Hạnh Vũ Tiên, sau đó lại trầm mặc một hồi.
- Đã như vậy, việc tranh đoạt chức vị chưởng môn Chân Cương Môn này, ta là người ngoài, cũng không tham dự vào nữa. Đến khi rời đi Hồng huynh chắc sẽ không trách ta chứ? Ta nhận ra Hồng huynh có rất nhiều việc muốn làm. Tên Vô Địch hầu này rất có vận khí, lần này tuy rằng bị Hồng huynh đánh bại, thế nhưng trong tương lai không chắc sẽ không kéo tới nữa. Mỗi một lần hắn bị ngăn trở đều gặp được kỳ ngộ.
Hạnh Vũ Tiên mỉm cười, thân thể khẽ động, lập tức muốn rời đi.
- Vũ Tiên, không nên vội như vậy chứ!
Hồng Dịch giơ tay lên, dùng một ngữ khí bình thản nói.
- Vũ Tiên cô nương, ngày đó cô nương truy sát ta trên biển là do có tâm tư muốn giết chết ta. Tuy rằng ý định này không thực hiện được, thế nhưng mối thù này hình như không dễ hóa giải như vậy thì phải?
- À?
Hạnh Vũ Tiên xoay người lại, khuôn mặt khẽ mỉm cười.
- Chẳng lẽ Hồng huynh muốn báo mối thù này sao? Tuy nhiên hiện giờ cha ta đã đến Bắc Quốc. Hồng huynh tuy rằng lợi hại, thế nhưng cũng chưa luyện hóa được Hàn Nguyệt. Nếu như muốn cùng Vũ Tiên kết thúc đoạn ân oán này có lẽ cũng không được ổn thỏa cho lắm. Huống hồ hiện giờ Hồng Lăng lão tổ cũng đang ở nơi này, dường như Hồng huynh không thể phân ra nhiều tinh lực như vậy thì phải?
- Khổng Tước Vương sao? Đương nhiên ta biết hắn đã tới Bắc Quốc, miếng thịt mỡ Chân Cương Môn này hắn sao có thể bỏ qua được!
Hồng Dịch nhìn Hạnh Vũ Tiên.
- Thế nhưng cô nương nói cũng không sai. Ta hiện giờ còn chưa luyện hóa được Nguyệt Thần. Tuy nhiên, dùng thần hồn của Vũ Tiên cô nương làm nhiên liệu thôi động Âm Dương Hỗn Động Đại Trận, thiêu đốt linh hồn của cô nương, việc này đối với ta lại vô cùng đơn giản.
Hồng Dịch vừa nói, ánh mắt khẽ mỉm cười, nhìn về bốn phía hư không xung quanh, tựa hồ như tìm kiếm thứ gì đó.
- Vũ Tiên cô nương, vào trong Càn Khôn Bố Đại của ta nào. Coi như ta mời vua vào úng vậy!
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.