Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 354:

Thiên Ma Nặc Hình đại pháp đương nhiên khó lòng qua mắt được giác quan nhạy bén của hắn. Hắn tu luyện Quá Khứ Di Đà kinh – bản kinh thư thần bí nhất trong ba đại kinh thư của Đại Thiện Tự. Thần hồn bất tử, chân như bất diệt. Tuy mới vượt qua một lần lôi kiếp, song, khi thực sự giao chiến, hắn hoàn toàn không sợ bị vây sát, có thể mài mòn sinh lực đến chết của bất kỳ cao thủ nào. Ngay cả Mộng Thần Cơ đích thân ra tay cũng phải tiêu hao một lượng nguyên khí tinh thần cực lớn, thậm chí còn phải thiêu đốt linh hồn bản mệnh thì mới có thể luyện hóa được linh hồn của hắn. Vốn dĩ ban đầu cứ ngỡ thiên hạ đại thế đã định, không ngờ giờ đây lại xuất hiện một tuyệt đỉnh cao thủ như Hồng Dịch, quả thật thế cục trở nên khó lường hơn bao giờ hết!

Thiên Long đạo chủ khe khẽ thở dài vừa nói, đôi mắt nhìn xuống dải đại thảo nguyên xanh tươi bát ngát bên dưới.

Trên đại thảo nguyên, hương thơm của hoa dại, cỏ xanh không ngừng được những làn gió nhẹ thổi lan tỏa trong không trung, phả vào mặt nàng. Nàng hít mạnh một hơi, vẻ rất thích thú, nhưng nét mặt lại hiện rõ vẻ ưu tư.

– Sự bình yên của đại thảo nguyên sớm muộn gì cũng sẽ bị phá vỡ, những ngày yên ổn rồi cũng sẽ có lúc tan biến.

– Sư phụ, thần niệm của Hồng Dịch minh triệt sinh ra điện mang, là dấu hiệu của cao thủ đã vượt qua hai lần lôi kiếp đấy ạ. Tại sao người lại nói hắn mới độ qua một lần lôi kiếp?

Hạnh Vũ Tiên ngạc nhiên hỏi.

– Hắn tuy rằng thần niệm sinh ra điện mang, nhưng chắc hẳn đã trải qua sự gột rửa của bách thánh. Những cao thủ sau khi vượt qua hai lần lôi kiếp, trong thần niệm cũng sinh ra điện mang, thế nhưng so với điện mang của hắn thì có một chút khác biệt rất tinh vi, người bình thường khó có thể phát hiện ra được. Tuy nhiên ta lại nhận ra, nhưng điều này cũng chẳng đáng gì, chắc hẳn hắn sẽ sớm vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, thứ ba, thậm chí là lần lôi kiếp thứ tư.

Thiên Long đạo chủ lại thở dài một hơi.

– Lúc đầu vốn tưởng rằng Vô Địch hầu là tuyệt thế thiên tài, đỉnh cấp võ thánh. Hiện giờ võ công quả thực đã sánh ngang với Đao Thánh Công Dương Ngu năm đó, hơn nữa tuổi còn chưa đến hai mươi, chỉ tu luyện thêm một vài năm nữa, võ công sẽ lên đến cực đỉnh, có hy vọng tiến nhập Nhân Tiên. Nếu như hắn tu luyện thành Nhân Tiên, phối hợp với Nữ Thần Mặt Trăng, Tạo Hóa Hồ Lô, rất có khả năng tạo thành sự uy hiếp rất lớn đối với Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn. Thế nhưng hiện giờ hắn lại bị Hồng Dịch đánh bại như vậy, chỉ sợ mất đi khí thế, đạo tâm tan biến, từ nay về sau quyền ý thụt lùi, sau này khó có thể đạt tới nghiệp vị Nhân Tiên.

Vị đệ nhất yêu tiên, Khổng Tước vương Hạnh Hiên, đứng trên đám mây, phán đoán nói.

– Đôi quân thần Hồng Huyền Cơ, Dương Bàn không dễ dàng bị uy hiếp đến thế đâu.

Thiên Long đạo chủ Ngao Loan nói.

– Năm đó khi ta sống cùng với Mộng Băng Vân, từng gặp qua Hồng Huyền Cơ. Người này khiến cho ta cảm thấy cực kỳ thâm trầm, khó dò xét. So với Hồng Huyền Cơ, Hồng Dịch tuy rằng cao thâm, thế nhưng có phần chân thành đối với ta, so với sự sắc sảo của Hồng Huyền Cơ thì còn kém xa. Nếu không phải hắn bị Mộng Băng Vân ràng buộc hơn hai mươi năm mới đột phá Nhân Tiên thì có lẽ đã có hy vọng đột phá cảnh giới Phấn Toái Chân Không, tu vi tăng lên cực mạnh. Còn về Kiền Đế Dương Bàn, ta cũng không rõ về người này, bản thân hắn có vô số pháp bảo, nắm giữ Ngọc Tỷ Hoàng Thiên, trấn áp xã tắc càn khôn. Khi phối hợp với Chư Thiên Sinh Tử Luân của Hồng Huyền Cơ, thậm chí ngay cả Mộng Thần Cơ cũng phải e ngại đôi phần. Uy lực Nhân Tiên, huynh từng giao đấu với Ấn Nguyệt hòa thượng chắc hẳn cũng biết đạo thuật khó lòng chạm tới được thân thể của Nhân Tiên. Hồng Huyền Cơ phối hợp với Hoàng Thiên Ngọc Tỷ của Dương Bàn, đột kích xuyên không, cả ta và huynh cơ bản không thể nào ngăn cản được.

– Đáng tiếc.

Khổng Tước vương Hạnh Hiên lắc đầu nói.

– Đao Thánh Công Dương Ngu năm đó vì dò tìm huyệt khiếu, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Nếu không, với thiên phú của hắn, chắc đã sớm đột phá Nhân Tiên rồi. Nếu hắn còn sống, thế cục của Vân Mông đã khác đi rất nhiều, có thể duy trì được thêm rất nhiều năm nữa. Đôi quân thần Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ kia quả thật là hùng tài đại lược, hơn nữa lại phối hợp với nhau thân mật ăn ý đến như vậy. Điều này quả thực chẳng phải phúc lành của giới tu đạo trong thiên hạ mà!

– May mà có Hồng Dịch xuất hiện ngang trời, hơn nữa chắc hẳn cũng vì muốn báo thù cho Mộng Băng Vân. Tuy nhiên người này trong lòng có một thước đo phân minh, đo lường thiện ác, thật giả lòng người. Tiếc là trong lòng hắn luôn có sự thận trọng, cân nhắc kỹ lưỡng.

Thiên Long đạo chủ Ngao Loan nói.

– Thật ra Đao Thánh Công Dương Ngu không hẳn là đã chết.

– Chưa chết sao!

Khổng Tước vương nhìn Thiên Long đạo chủ, kinh hãi tột độ, lẩm bẩm nói.

– Ta cũng đoán là vậy. Tuy nhiên con cháu của Công Dương Ngu, Công Dương Thương, lại bị Dương Bàn thu phục, trở thành nô bộc trung thành cho hắn, hơn nữa còn đổi tên thành Vệ Thái Thương, e rằng ẩn chứa bí ẩn không nhỏ. Ngoài ra trong trận đánh Đại Thiện Tự năm đó, trong lúc Mộng Thần Cơ dốc sức giao đấu với Phương trượng và các cao tăng như Ấn Nguyệt hòa thượng để tiêu diệt Đại Thiện Tự thì đột nhiên xuất hiện một ánh đao từ trong hư không lóe ra, bổ xuống thân thể Nhân Tiên của hắn, mãi đến phút cuối mới khiến hắn phải lánh mình tháo lui. Sau này ta có đến di tích của Đại Thiện Tự, tiêu hao đủ ba nghìn khối thần niệm, thiêu đốt thần niệm giữa không trung, vận dụng Nguyên Đan Hồi Quang đại pháp, kiểm tra những việc đã xảy ra trong quá khứ, lúc ấy mới phát hiện ra chuyện này. Ta nhận định ánh đao bất thình lình xuất hiện kia e rằng là của Công Dương Ngu. Năm đó Hồng Huyền Cơ khi đó mới chỉ là võ thánh đỉnh phong, khó có thể hủy diệt được thân thể Nhân Tiên của Mộng Thần Cơ.

Thiên Long đạo chủ chậm rãi kể lại chuyện xưa thần bí.

– Có chuyện như vậy sao? Vậy thì quá nguy hiểm!

Khổng Tước vương chấn động toàn thân, lần thứ hai kinh hãi tột độ, lẩm bẩm nói.

– Đây cũng chỉ là những suy đoán của ta, chuyện cụ thể ra sao thì cũng không rõ ràng.

Cặp sừng rồng tựa như san hô máu trên đầu của Thiên Long đạo chủ khẽ đung đưa.

– Mộng Thần Cơ dĩ hổ mưu bì, kế sách không hề cao siêu đến vậy. Thái Thượng đạo tuy rằng vẫn đối địch với Đại Thiện Tự, thế nhưng sự tồn tại của Đại Thiện Tự cũng chia sẻ không ít áp lực với Thái Thượng đạo. Hiện giờ Đại Thiện Tự bị diệt, Thái Thượng đạo đương nhiên liền trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của triều đình. Nếu như không diệt Đại Thiện Tự thì hiện giờ lực lượng của triều đình Đại Kiền cũng chưa chắc đã lớn mạnh đến mức này. Sau một trận tiêu diệt Đại Thiện Tự, đối với triều đình, đối với Hồng Huyền Cơ, đối với Dương Bàn mà nói, đều như được bồi đắp thêm sức mạnh, thực lực đã trưởng thành. Một trận chiến này, tầm nhìn cũng như kinh nghiệm của bọn họ đều đã đạt bước đột phá. Có thể nói Mộng Thần Cơ đã tính sai một nước cờ này.

Khổng Tước vương Hạnh Hiên khép mắt nói.

– Điều này cũng chưa hẳn là như vậy, trong lòng Mộng Thần Cơ, sự uy hiếp của Đại Thiện Tự còn lớn hơn rất nhiều so với sự uy hiếp của triều đình. Dù sao, trong cả thiên hạ này không có vương triều ngàn năm, thế nhưng đã có thánh địa ngàn năm, có thế gia hào môn ngàn năm. Một vương triều, tuy rằng quyền thế hiển hách, nắm giữ giang sơn xã tắc, cai quản muôn dân bách tính. Thế nhưng cũng phải gánh vác trách nhiệm quản lý thiên hạ lê dân. Nếu có một ngày lê dân trong thiên hạ không còn cách sinh tồn, kẻ nghèo cùng khốn, người giàu tích tụ của cải vô độ, đó cũng là ngày gió nổi mây vần, lửa cháy lan khắp thiên hạ. Đến khi đó hoàng triều bị diệt, gia tộc tiêu vong cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Về điểm này Mộng Thần Cơ hiểu rõ hơn chúng ta nhiều.

Thiên Long đạo chủ Ngao Loan nói.

– Hiện giờ tuy rằng Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ trở nên cường đại, thế nhưng Mộng Thần Cơ biết trên vai của những kẻ này đang phải gánh vác trách nhiệm cai quản thiên hạ. Một khi thiên hạ rối loạn, bọn họ nếu không dập tắt được lửa cháy thì sự hưng suy của hoàng triều sẽ chìm vào biển lửa, khó lòng thoát thân. Chính vì thế hiện giờ Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ muốn cải cách triều chính, thực hiện chính sách "quan quân nhất thể", "nộp lương, đi sai dịch". Nếu như hoàn thành được việc này, thì thiên hạ sẽ trở nên bình yên, cuộc sống bách tính được ổn định. Đến lúc đó tu vi của Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn sẽ tiến triển không thể ngờ. Việc Hồng Huyền Cơ có thể đột phá được cảnh giới Phấn Toái Chân Không cũng không thể nói trước được.

– Sư phụ, vì sao người lại nói như vậy? Cải cách triều chính, đây là việc của thế tục, làm gì có liên quan đến chuyện tu luyện. Vì sao khi hoàn thành việc này tu vi của bọn họ lại tiến nhanh được?

Thiên Long đạo chủ Ngao Loan lắc đầu nói.

– Đây là cách tốt nhất để bọn họ tôi luyện tâm đạo. Môn tu luyện này là thứ phức tạp nhất thiên hạ, không phải Thiên đạo, mà là Nhân đạo (đạo của con người). Những việc mà ngay cả Thượng cổ Thánh hoàng đều không thể làm đư���c, bọn họ nếu như có thể làm tốt, thì dần dần, tựa như con tằm nhả tơ, tích lũy sự tinh túy của Nhân đạo qua đạo lý trị thiên hạ. Điều này cực kỳ có lợi cho sự tiến bộ về tu vi thần niệm và nhân tâm. Mỗi khi hiểu thấu được một chút đạo lý trong thiên hạ, thần niệm của bọn họ đều trở nên vững vàng hơn, kiên cố hơn. Hồng trần thế gian chính là nơi tu tâm tốt nhất! Trong lịch sử võ đạo đã chứng minh rằng, ngoại trừ những tồn tại do trời đất sinh ra, ví dụ như linh thai thần thạch, thì không một nhân loại nào có thể chỉ dựa vào thân thể phàm tục mà đạt được trường sinh bất tử, Phấn Toái Chân Không. Đây là Hồng Huyền Cơ chọn một con đường gian nan có một không hai để tu luyện, chỉ riêng từ điểm này thôi cũng đủ để biết tâm trí hắn đáng sợ đến nhường nào rồi.

– Vô Địch hầu tuy rằng mất đi Nữ Thần Mặt Trăng, thế nhưng hắn vẫn còn Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm trong tay, chỉ riêng điều đó thôi thiên hạ cũng không có kẻ nào dám coi thường hắn. Không biết sau này hắn sẽ trả thù Hồng Dịch thế nào? Lòng phục thù của kẻ này vô cùng mạnh mẽ, lại luôn chiếm thế thượng phong, vận khí lại tốt đến lạ thường. Ta cho rằng hắn sẽ khôi phục thực lực rất nhanh, hơn nữa mẫu thân của hắn, năm đó khi sinh hạ hắn cùng Kiền Đế Dương Bàn đã lập tức thi giải, không rõ tung tích hiện giờ ra sao. Kẻ khác không biết, thế nhưng ta lại biết, mẫu thân của hắn e rằng là Thánh nữ của Văn Hương giáo trước đây. Hiện giờ chắc hẳn cũng đã xuất hiện rồi.

Khổng Tước vương nhìn rất rõ mọi việc.

– Dù mọi chuyện có ra sao đi nữa, thiên hạ hỗn loạn, rốt cuộc vẫn không ngừng có rồng xuất thế. Ngoài hai người Hồng Dịch và Vô Địch hầu ra, còn có rất nhiều thiên tài trẻ tuổi xuất hiện. Ta nghĩ hiện giờ trước hết cứ nên đề phòng thật cẩn thận, thanh niên quật khởi, thường đồng nghĩa với việc thế hệ cao thủ đời trước sẽ phải lùi về sau.

Thiên Long đạo chủ nói xong câu này liền im lặng.

………………

Bắc Quốc, trên miệng núi lửa.

Thiên Long đạo chủ, Hạnh Vũ Tiên vừa đi khỏi, hiện trường nhất thời trở nên tĩnh lặng.

– Hừ! Không rõ vì sao một cao thủ trẻ tuổi như ngươi lại có được kỳ ngộ phi phàm đến thế, phá hỏng chuyện tốt của Chân Cương môn. Tuy nhiên hôm nay lão tổ không có hứng thú cùng ngươi dây dưa. Đợi đến đêm trăng tròn, trên đỉnh Vạn Nhận sơn, dưới sự chứng kiến của chín vị trưởng lão, chúng ta sẽ quyết đấu.

Trong lúc đó Hồng Lăng lão tổ đột nhiên hừ lạnh một tiếng.

– Chúng ta đi!

Hồng Lăng lão tổ thấy Thiên Long đạo chủ nhượng bộ, liền hiểu rõ Hồng Dịch hiện giờ đã bắt được Nữ Thần Mặt Trăng, cần thời gian để luyện hóa, cũng không muốn lãng phí nhiều lực lượng đang dùng để phong ấn Nữ Thần Mặt Trăng, rơi vào cảnh thân mình khó lo liệu. Thế nhưng dư uy của trận chiến vừa rồi giữa hắn và Vô Địch hầu cũng khiến trong lòng lão không khỏi kiêng dè.

Tuy rằng Hồng Dịch phá hỏng kế hoạch của lão, thế nhưng lão cũng không dám càn rỡ động thủ, chỉ buông ra một câu rồi lập tức rời khỏi nơi này.

Sau khi Hồng Dịch chiến thắng Vô Địch hầu, đối với kế hoạch của Hồng Lăng lão tổ quả thực là một đòn phá hoại lớn. Vốn dĩ có minh ước giữa Vô Địch hầu và Xuyên Băng Thiên Nữ Bạch Thanh Thanh, việc đoạt chức vị Chưởng môn Chân Cương môn chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Thế nhưng hiện giờ Vô Địch hầu vừa rời đi, Bạch Tử Nhạc lại có bản lĩnh siêu quần xuất chúng. Cự Linh chân nhân Nguyên Thế Tổ tuy rằng có thể liều mạng với Bạch Tử Nhạc một trận, thế nhưng lại có một cao thủ như Hồng Dịch áp trận, Nguyên Thế Tổ trong lòng đã sớm nguội lạnh, còn dám nhúng tay tranh đoạt sao?

Chưởng môn Chân Cương môn, miếng mồi béo bở đầy lợi ích này, đến miệng còn mất. Cho dù Hồng Lăng lão tổ tu vi có cao thâm đến đâu thì cũng không kìm nén được sự oán hận dành cho Hồng Dịch.

– Đi đâu?

Hồng Dịch cười nhẹ một tiếng.

– Hôm nay ta đến đây chính là vì muốn tìm Hồng Lăng lão tổ ngươi đấy!

– Ha ha ha ha, xem ra đúng là lai giả bất thiện. Ta và ngươi không oán không thù, ngươi chẳng lẽ muốn nhập ma đạo, chém giết bừa bãi sao? Hơn nữa, lão tổ ta tu hành đã ba trăm năm, chưa hề biết sợ bất cứ kẻ nào. Ngươi muốn đối phó với lão tổ cũng không phải chuyện đơn giản đâu. Ta khuyên ngươi nên dừng lại đúng lúc, lão tổ cũng có biện pháp khiến cho ngươi trọng thương. Sau đó ngươi sẽ bị cao thủ khác dòm ngó, kiếm lời, cuối cùng sẽ rơi vào kết cục bi thảm mà thôi!

Hồng Lăng lão tổ nhìn Hồng Dịch, đột nhiên cười lên the thé.

Là cao thủ hai lần lôi kiếp, lại có được bảo bối trong Băng Phách thủy cung, trước lúc Bạch Phụng Tiên thi giải, Hồng Lăng lão tổ đã có địa vị vững chắc, là một cao thủ đạo thuật khống chế một phương. Lão nói những lời này với Hồng Dịch quả thực cũng không có gì gọi là quá mức cuồng vọng.

– Tất nhiên là lai giả bất thiện. Tên đồ đệ này của ngươi tên là Tuyết Cô Tử phải không? Không biết ngươi đã từng bắt một con linh hồ phải không? Đó có phải là Đồ lão không? Hiện giờ Đồ lão đang ở nơi nào?

Hai mắt của Hồng Dịch nhìn về phía Tuyết Cô Tử hỏi.

Khóe mắt của Tuyết Cô Tử khẽ giật, lập tức hiểu rằng sự việc đã chẳng lành, e rằng khó lòng giải quyết. Hàm răng cắn chặt lại, tim đập mạnh, thế nhưng lại cười lạnh khẩy.

– Ngươi muốn nói đến con hồ ly già hay sao? Bản chân nhân thấy nó thông minh lanh lợi, tu luyện có thành tựu, muốn bắt về thủy cung làm linh thú giữ động, truyền cho nó vô thượng đạo pháp. Thế nhưng thật không ngờ, con hồ ly đó lại dám tranh luận sách vở, làm thơ ca luyên thuyên, chẳng khác gì một lão hủ nho. Bản chân nhân dưới cơn tức giận đã hủy diệt thần hồn nó, lấy bộ da lông của nó tặng cho Vô Địch hầu, làm lễ vật cho thê thiếp của hắn.

– Nếu đã như vậy, khắp trời đất này không một ai có thể cứu được ngươi nữa rồi!

Hồng Dịch thở một hơi thật dài. Đột nhiên, trong chớp mắt, trên tay hắn xuất hiện một thanh thần kiếm, bàn tay vung mạnh.

Soạt!

Kiếm khí bùng lên, nhanh như chớp bổ về phía Tuyết Cô Tử.

– Ngươi dám!

Hồng Lăng lão tổ hét lớn một tiếng, cánh tay run lên chớp nhoáng, trên tay liền xuất hiện một tấm lá chắn bằng băng tuyết, trong suốt như pha lê, cứng rắn như kim cương. Rồi lão ném về phía trước, lập tức tấm lá chắn trở nên cực đại, đón lấy đạo kiếm khí đang lao đến.

Rầm!

Tấm lá chắn dưới uy lực của đạo kiếm khí lập tức nổ tung tóe thành vô số mảnh băng tuyết. Kiếm khí vẫn tiếp tục bắn thẳng về phía thân thể Tuyết Cô Tử.

– Huyền Băng Tiễn!

Hồng Lăng lão tổ co năm ngón tay lại thành trảo, lần thứ hai bắn ra một mũi tên băng tuyết thô lớn, va chạm với kiếm khí, sau đó vươn tay tóm lấy Tuyết Cô Tử rồi phóng vút đi.

– Chúng ta đi!

Hai người vừa vọt thẳng lên bầu trời, trong thoáng chốc liền lướt xa vài dặm, thoát khỏi kiếm khí. Ngay lập tức phóng vút đi.

Ý Tiên Tử cùng nữ nhi Bạch Thanh Thanh (Xuyên Băng Thiên Nữ) đánh mắt nhìn nhau, sau đó cũng không đi theo Hồng Lăng lão tổ, mà lại hạ xuống mặt đất.

Hồng Dịch tất nhiên cũng không quan tâm nhiều đến hai nữ nhân này, thân thể chớp động, hướng về phía Hồng Lăng lão tổ mà đuổi theo.

Mọi nỗ lực biên tập và bản dịch này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free