(Đã dịch) Dương Thần - Chương 353:
- Ồ? Chẳng lẽ Hồng huynh nhất quyết muốn đoạt mạng Vũ Tiên sao? Người đời thường nói, quân tử báo thù mười năm không muộn, Hồng huynh lại là bậc quân tử, dẫu có oán thù với Vũ Tiên thì e rằng cũng không cần nóng vội đến thế? Hiện giờ Hồng huynh vừa đánh bại Vô Địch Hầu, nên tranh thủ chút thời gian để củng cố chiến quả. Cứ hừng hực sát khí nhất quyết tiêu diệt Vũ Tiên, chẳng phải tự chuốc thêm một kẻ thù sao? Huống hồ hiện giờ Vũ Tiên đã biết Hồng huynh là một cao thủ có bản lĩnh phi thường, thực lòng không còn chút ý niệm nào về việc đối địch, thậm chí còn muốn cùng Hồng huynh chuyển thù thành bạn. Hồng huynh không nên truy cùng diệt tận Vũ Tiên mới đúng?
Nhận thấy sát khí ngút trời đầy uy nghiêm ẩn chứa trong lời nói hờ hững của Hồng Dịch, Hạnh Vũ Tiên thoạt đầu hơi biến sắc, rồi cuối cùng yếu ớt thở dài một tiếng, ai oán cất tiếng.
Ngữ khí của Hạnh Vũ Tiên, nghe qua tựa như lời cầu xin dịu dàng, yếu ớt, cam chịu, thế nhưng bên trong lại ẩn chứa sự cứng cỏi và một niềm ỷ lại. Tất nhiên, điều này đều không thoát khỏi tầm mắt của một người cực kỳ mẫn cảm như Hồng Dịch.
- Vũ Tiên cô nương nói như vậy, chắc hẳn là có điều gì đó để dựa dẫm phải không? Khổng Tước Vương Hạnh Hiên, nếu ngươi đang ở gần đây, vậy thì lộ diện gặp mặt đi, không nên lén lút như vậy. Đệ nhất yêu tiên trong thiên hạ sao lại trở nên giống Kim Chu Pháp Vương vậy sao? Đệ nhất yêu tiên phải có khí chất lẫm liệt hiên ngang, lén lút như thế chẳng lẽ không sợ sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm, khiến thần niệm bị vấy bẩn sao?
Hồng Dịch khẽ cười một tiếng, thu lại toàn bộ sát khí. Trường kiếm trên tay cũng biến mất vào trong Càn Khôn Bố Đại.
Loạt động tác này vừa thực hiện xong, toàn bộ sát khí trong không gian liền tiêu tan, bầu trời trở nên yên bình tĩnh lặng. Không khí đằng đằng sát khí ban nãy nhất thời được thay bằng sự an hòa, đầy khí tức của giới trí thức.
Chiến trường giết chóc bỗng chốc tràn ngập khí tức thư hương, khí tức học vấn uyên thâm của điện đường.
Từng luồng khí tức trong toàn bộ không gian lại biến hóa theo tâm trạng thần niệm của Hồng Dịch.
Thấy đạo thuật của Hồng Dịch đạt tới cảnh giới như vậy, lông mi Hạnh Vũ Tiên lại khẽ nhíu lại, lần thứ hai yếu ớt thở dài một tiếng.
Lúc này, Hồng Dịch đã hoàn toàn từ một cường giả đạo thuật biến thành một học giả, thi nhân, đại học vấn gia.
Nhìn Hồng Dịch thân khoác nho bào, đầu đội nón bạc, tất cả mọi người phảng phất nhìn thấy hắn đang đứng giữa khoa cử triều đình Đại Càn, bằng một áng văn khiến quần anh trong thiên hạ phải bái phục, lay động cả bách thánh.
Tuy rằng trạng thái hiện giờ của Hồng Dịch đã không còn sát khí, thế nhưng so với ban nãy thì lại càng thâm sâu khó dò hơn bội phần.
- Hồng huynh thực sự nghĩ rằng quanh đây có Khổng Tước Vương ẩn nấp sao?
Bạch Tử Nhạc thấy cử động của Hồng Dịch như vậy, trong lòng khẽ động. Một luồng thần niệm trong suốt từ cơ thể hắn thoát ra, biến thành một làn gió ấm áp, phần phật thổi khắp bốn phương tám hướng hư không xung quanh, thế nhưng hoàn toàn không phát hiện ra bất cứ động tĩnh nào.
- Ta cũng không phải là Khổng Tước Vương. Thế nhưng Vũ Tiên là đồ nhi của ta. Hồng Chân Nhân chẳng lẽ không thể nể tình buông tha cho Vũ Tiên một lần sao? Nếu Vũ Tiên đã từng đắc tội với Hồng Chân Nhân, vậy thì để ta thay đồ nhi bồi tội được không?
Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng thở dài trong vắt tựa như âm thanh của thiếu nữ mười bảy tuổi từ phía xa xăm thăm thẳm tây bắc truyền đến.
Thanh âm này giống như một làn gió nhu hòa thoảng qua trong không gian, vừa lọt vào tai mọi người liền hóa thành làn hương thơm ngào ngạt của hoa mật, thấm đượm vào tận tâm can.
- Ai!
Hồng Dịch vừa nghe thấy thanh âm này, ngón tay khẽ động. Hắn biết âm thanh từ phía tây bắc này tuyệt đối không phải của Khổng Tước Vương.
Nói đùa, giọng của Khổng Tước Vương bất kể thế nào thì tuyệt đối không phải là giọng nữ thế này.
Sắc mặt Bạch Tử Nhạc liền biến đổi, một cái tên chợt lóe lên trong đầu hắn, lập tức thốt lên một tiếng.
- Thiên Long Đạo Chủ!
Thiên Long Đạo Chủ!
Vừa nghe danh tự này, Hồng Lăng Lão Tổ, Băng Xuyên Thiên Nữ, Cự Linh Chân Nhân thoạt đầu đều sửng sốt, sau đó con ngươi nhanh chóng co rụt lại, như vừa nhớ ra một nhân vật vô cùng lợi hại.
Từ biểu tình của bọn họ, Hồng Dịch liền đoán ra một chút manh mối. Vị Thiên Long Đạo Chủ này dường như là một nhân vật không mấy danh tiếng, cũng không có sự tích lẫy lừng nào, thế nhưng khi nhắc đến nàng, cẩn thận suy nghĩ liền lập tức nhận ra người này không thể xem thường.
"Thiện chiến giả, vô hiển hách công" (Người giỏi chiến đấu thì không có công lao hiển hách), đây chính là nhận xét về người này.
- Người đến phải chăng là Chưởng Giáo Vân Mộng Thiên Long Phái, Thiên Long Đạo Chủ?
Hồng Dịch sau khi nghe được thanh âm này, liền khe khẽ nói, thanh âm cũng vang xa, tụ thành một làn sóng âm thanh nhưng không hề bá đạo. Trong luồng sóng âm mang theo khí tức của lịch sử và văn chương, dạt dào tựa như biển khơi.
Trong giọng nói tựa như của thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi ban nãy, có nói rằng nàng ta là Hạnh Vũ Tiên, như vậy Hạnh Vũ Tiên chính là đệ tử của Chưởng Giáo Vân Mộng Thiên Long Phái.
Hồng Dịch cũng nghĩ đến điều này. Hạnh Vũ Tiên tuy là nữ nhi của Khổng Tước Vương, thế nhưng chắc hẳn Khổng Tước Vương đã sớm đưa nàng đến Vân Mộng Thiên Long Phái để học đạo thuật.
Vân Mộng Đế quốc, đệ nhất đại phái đương nhiên là Huyền Thiên Quán.
Đệ nhị đại phái, Thiên Long Phái, thần bí khó lường, nằm ở cực đông biên giới đế quốc.
Giáo phái này cực kỳ thần bí, nằm ở nơi thâm sâu nhất trên đại thảo nguyên Vân Mộng, không ai biết cụ thể địa điểm. Người trong giáo phái cũng không tiếp xúc với bên ngoài, lại càng không có mâu thuẫn va chạm, chỉ nghe danh chứ chưa từng diện kiến.
Trong đó, Chưởng Giáo của giáo phái này lại càng như thần long kiến thủ bất kiến vĩ (thần long thấy đầu không thấy đu��i). Người này là nam hay nữ, toàn bộ giới tu đạo cũng không mấy ai hay biết.
Thậm chí ngay cả quý tộc Vân Mộng quốc cũng không biết Thiên Long Phái này rốt cuộc nằm ở nơi nào trong sâu thẳm đại thảo nguyên.
Ngay cả trong Đấu Phật Bút Lục của Ấn Nguyệt Hòa Thượng cũng ghi lại một câu rằng: "Thiên Long Đạo Chủ, nghe đồn là người có thân thể rồng. Tiếc là không được gặp."
Nói cách khác, năm đó Ấn Nguyệt Hòa Thượng đi chu du thiên hạ, muốn tìm vị Thiên Long Đạo Chủ của Thiên Long Phái này, thế nhưng cũng không tìm được.
Vù!
Ngay khi câu nói của Hồng Dịch vừa truyền ra, trên bầu trời phía cực bắc xa xăm, một vòng ánh sáng bàng bạc lấp lánh như trăng rằm chợt lóe lên. Sau đó vòng ánh sáng này nhanh chóng phóng lớn, trong thoáng chốc vượt qua mấy nghìn dặm.
Vòng ánh sáng bạc lơ lửng giữa bầu trời, trong thoáng chốc vượt qua mấy ngàn dặm, khung cảnh như vậy chẳng khác nào bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một con đường bằng ánh sáng.
Mà ở trên con đường ánh sáng đó lại có một thiếu nữ mặc y phục vải bông màu hồng.
Lúc đầu, thiếu nữ này mới ở tận cùng của con đường ánh sáng trải dài vạn dặm, nhỏ bé như một hạt đậu tằm.
Thế nhưng trong một nhịp thở, thân thể thiếu nữ dần dần tiến lại gần. Sau một nhịp thở liền cao hơn nửa xích. Lại qua một nhịp thở nữa, lớn bằng một đứa trẻ sơ sinh. Sau ba nhịp thở liền hoàn toàn đến gần, biến thành một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, thân mặc bộ y phục vải màu hồng. Lúc này nàng ta đã dừng lại ở phía cuối con đường ánh sáng, đứng giữa không trung, phía trên miệng núi lửa.
Con đường ánh sáng trải dài vạn dặm sau lưng nàng cũng biến mất.
- Long Nữ!
Hồng Dịch vừa nhìn thấy thiếu nữ áo hồng này, trong lòng liền kinh hãi mãnh liệt. Điều này không phải do đạo thuật thần kỳ của thiếu nữ áo hồng, mà là sau khi nàng hiện thân, trên trán nàng ta lại có hai nhánh sừng rồng phiêu dật màu đỏ tươi như san hô, tinh xảo mà thanh tú.
Cặp sừng này không ngờ lại là xương thịt, hoàn toàn không phải linh hồn hiển hóa.
Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch nhìn thấy một nữ tử có cặp sừng nhỏ thanh tú như san hô như vậy. Nữ tử này cùng với "Long Nữ" trong truyền thuyết quả thật không khác biệt chút nào. Nếu không phải nàng ta đang đứng trước mặt, Hồng Dịch quả thực không thể tin rằng chuyện này lại có thật.
Rồng, đây là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Hồng Dịch hiện giờ dẫu thần thông quảng đại, ngao du bốn phương, có thể lên trời, xuống biển, thế nhưng lại thực sự chưa từng nhìn thấy một con rồng chân chính.
Cửu Hỏa Viêm Long do Mộng Thần Cơ luyện thành cũng chỉ là dùng đạo thuật hiển hóa hình thể mà thôi, chứ không phải là rồng thật sự.
Móng vuốt chim ưng, thân rắn, sừng hươu, đầu sư tử, thân có vảy, đây là thần thú được gọi là rồng trong truyền thuyết mà Hồng Dịch vẫn thường hình dung.
Từ thời cổ xưa, bách tính đã tổng hợp tất cả các loài mãnh thú lại, tạo thành một hình thái cực kỳ uy nghiêm.
Nói một cách đơn giản, rồng cũng giống như Bồ Tát hay Ma Thần, không hề tồn tại, mà đều là do con người tưởng tượng ra, hình thể biểu đạt một loại ý niệm, ý cảnh nào đó.
Trong đạo thuật cũng có quan t��ởng ra rồng, tồn tưởng hình ảnh rồng trong đạo tâm, dần dần lâu ngày, trong linh hồn con người có sự uy dũng, mạnh mẽ của rồng, đồng thời cũng giúp cho linh hồn trở nên cường tráng hơn.
Long Nữ, hậu duệ của rồng, sinh vật trong truyền thuyết, vốn dĩ là thứ về cơ bản hoàn toàn không hề tồn tại. Vậy mà lúc này lại hiện ra trước mặt Hồng Dịch, quả thực đã lật đổ mọi nhận thức trước đây mà Hồng Dịch thu được qua sách vở.
Tuy nhiên Hồng Dịch cũng không cảm thấy quá mức ngạc nhiên. Hắn biết rằng thiên hạ rộng lớn, vũ trụ vô cùng vô tận, không gì là không thể xảy ra. Hắn vốn có quan niệm rằng "đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường", có nhiều thứ ngay cả trong sách vở cũng không hề ghi chép, tự bản thân mới có thể khám phá ra được những điều kỳ bí của thiên hạ.
Hiện giờ gặp được vị Thiên Long Đạo Chủ này, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng thích thú, nhận thấy sau này, khi mình viết sách cũng có được một tư liệu chân thực vô cùng hữu ích.
- Truyền thuyết kể lại rằng, loại ngựa trân quý nhất Vân Mộng quốc là Ô Ma Kỳ Lân. Loại ngựa này chính là được lựa chọn từ những thớt ngựa tốt nhất có huyết mạch màu đen, dùng dược liệu nuôi dưỡng, trở nên thần tuấn phi thường. Sau này khi trở lại thảo nguyên sẽ hóa thành rồng. Lại có một thuyết khác nói rằng, kỳ lân giao hợp cùng ngựa. Sau khi giao hợp sẽ sinh ra một con ngựa non toàn thân có vảy cứng, đao thương bất nhập, thể lực cường đại, đó chính là Ô Ma Kỳ Lân. Ta vốn cho rằng đây là lời nói xằng bậy, thế nhưng hiện giờ lại e rằng điều này là sự thật. Nếu có thời gian, ta thực sự rất muốn chu du thiên hạ một lần, tiến vào hơn mười vạn nơi thảo nguyên thâm sâu, tìm kiếm xem có rồng thật sự hay không, tìm tung tích của rồng để xem rốt cuộc chúng có hình dạng ra sao.
Hồng Dịch nhớ lại truyền thuyết về Ô Ma Kỳ Lân Mã.
- Phải chăng cô nương là Thiên Long Đạo Chủ, Chưởng Giáo Thiên Long Phái, thần thông quảng đại, pháp lực vô biên? Xin hỏi phương danh!
Ánh mắt Hồng Dịch lóe lên, dẹp yên những suy nghĩ trong lòng, hơn nữa càng ra sức đề phòng, thế nhưng lại thể hiện ra một loại khí chất học vấn lễ nghi.
- Không dám nhận tám chữ thần thông quảng đại, pháp lực vô biên.
Thiên Long Đạo Chủ mỉm cười, đầy vẻ thần bí, phiêu dật, nói:
- Ta họ Ngao. Tên chỉ có một chữ Loan.
"Ngao Loan", Hồng Dịch liền nghiền ngẫm hai chữ này trong lòng rồi nói.
- Chiêu thức đạo thuật vừa rồi của Đạo Chủ, từ vạn dặm xa xôi, trải xuống một con đường ánh sáng, sau ba nhịp thở liền vượt qua vạn dặm. Loại đạo thuật như vậy quả nhiên tại hạ chưa từng nghe nói tới. Không biết đây là môn đạo thuật gì?
- Đó là Thần Du Bát Cực, một môn đạo thuật truyền thừa của Thiên Long Phái chúng ta. Sử dụng có phần tiêu hao pháp lực. Vừa rồi ta cảm nhận được tin tức do tiểu đồ truyền tới, vì thế liền thi triển đạo thuật mà đến đây, có phần khoa trương, mong Hồng Chân Nhân đừng trách.
Vị Thiên Long Đạo Chủ Ngao Loan với cặp sừng rồng tựa như san hô đỏ đáp lại. Ngôn ngữ cực kỳ có lễ nghi, thế nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy trong lời nói của nàng ta có ẩn chứa một loại thần bí khó có thể đoán định.
Ngay cả Hồng Dịch cũng không cảm nhận được đạo thuật của vị Thiên Long Đạo Chủ này rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào.
Bởi lẽ vừa rồi, trong lúc thi triển đạo thuật, Thiên Long Đạo Chủ không ngờ lại không hề để lộ thần niệm của bản thân. Thủ đoạn như vậy khiến cho ngay cả một cường giả như Hồng Dịch cũng phải đề cao cảnh giác.
Hai bên tuy rằng lời nói khách khí, không có chút khói lửa nào. Thế nhưng về phương diện uy thế ngôn ngữ đã giao phong qua lại dữ dội. Không chừng một giây trước mới đàm luận thơ từ, một giây sau đã có thể dùng binh đao nói chuyện.
Trầm mặc một lúc, Hồng Dịch quay sang Thiên Long Đạo Chủ Ngao Loan hỏi.
- Đạo Chủ lần này đến bảo vệ cho đồ nhi của mình, phải chăng là muốn cùng tại hạ đấu một trận đạo thuật sao?
- Hồng Chân Nhân hàng phục được Nữ Thần Mặt Trăng, hiện giờ đang phải tận lực áp chế. Hiện giờ nếu cùng ta đấu đạo thuật chỉ sợ rằng khó tránh khỏi phải phân tâm. Sau này chờ Hồng Chân Nhân hoàn toàn thu phục được Nữ Thần Mặt Trăng xong, nếu vẫn cảm thấy hứng thú thì hãy tìm ta luận bàn một phen xem sao? Hôm nay ta đến chỉ để mang Vũ Tiên đi, sự việc của Chân Cương Môn, ta bảo đảm Vũ Tiên sẽ tuyệt đối không tham dự. Thật ra năm đó ta cũng từng gặp Băng Vân và Huyền Cơ vài lần, không biết Hồng Chân Nhân có thể nể mặt cho ta chút thể diện này được không?
- Thiên Long Đạo Chủ đích thân xuất động, lại có Khổng Tước Vương nhìn chằm chằm như hổ đói, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất kích. Dưới tình thế như vậy, đây cũng chỉ có thể là cách giải quyết tốt nhất.
Hồng Dịch khẽ cười, thân thể trên không trung khẽ nghiêng, nhìn về bầu trời phía đông.
Trên không trung ở mặt đông hoàn toàn yên tĩnh, mây trôi gió nhẹ, thế nhưng tựa như Hồng Dịch phát hiện ra thứ gì đó, nhìn một lúc lâu rồi mới xoay lại, làm ra một tư thế nhường đường, thần thái ung dung, cực kỳ bình tĩnh.
- Vũ Tiên, chúng ta đi thôi. Chuyện tranh đoạt chức vị Chưởng Môn Chân Cương Môn, thế sự đã định, chúng ta không nên cuốn vào dòng nước đục này nữa. Không ngờ rằng Hồng Chân Nhân lại xuất thế ngang trời. Quả thực là một biến số không ai có thể ngờ tới. Hẹn sau này có cơ hội gặp lại.
Nhìn thấy Hồng Dịch nghiêng người nhường đường, Thiên Long Đạo Chủ khẽ vẫy tay. Hạnh Vũ Tiên liền lập tức bay đến bên cạnh nàng ta.
Cũng không thấy nàng có động tác gì, lập tức một con đường ánh sáng trải dài tít tắp vạn dặm liền hiện ra bên dưới. Nàng ta cùng Hạnh Vũ Tiên bước lên con đường, vừa mới qua một nhịp thở, người đã biến thành cực nhỏ, lại qua một nhịp thở nữa chỉ còn bằng hạt đậu tằm, cuối cùng biến mất nơi chân trời xa.
- Sư phụ, Hồng Dịch kia phong ấn Nữ Thần Mặt Trăng, thế nhưng cũng chưa hoàn toàn hàng phục. Nữ Thần Mặt Trăng hiện đang quấy phá trong Càn Khôn Bố Đại. Bằng vào đạo thuật của người, hơn nữa còn có cả phụ thân, khẳng định sẽ áp chế được Hồng Dịch. Khi đó miếng thịt béo Chưởng Môn Chân Cương Môn chưa biết sẽ lọt về tay ai.
Chỉ chớp mắt sau đã ra khỏi Bắc Quốc. Dưới bầu trời là một vùng đại thảo nguyên xanh um tươi tốt, khắp nơi đều là trâu dê lông trắng muốt, từng đàn ngựa phi nhanh, hoa tươi nở rộ điểm xuyến khắp đại thảo nguyên, mọc chi chít, rậm rạp như sao trời, trải dài không biên giới.
Lúc này đã là tháng tư, tuy rằng Bắc Quốc vẫn còn là mùa đông giá rét, thế nhưng trên thảo nguyên mùa xuân đã sớm về. Trời trong nắng ấm.
- Tên Hồng Dịch kia không ngờ lại phát hiện ra ta. Thiên Ma Nặc Hình của ta lại bị hắn nhận ra sao?
Ngay khi Hạnh Vũ Tiên và sư phụ nàng là Thiên Long Đạo Chủ đang nói chuyện thì một dải ánh sáng rực rỡ sắc màu cong cong uốn lượn bay tới. Sau đó ngưng tụ thành hình dạng của một nam tử trung niên, khí thế cực kỳ uy nghiêm. Đây chính là tuyệt thế cao thủ Khổng Tước Vương.
- Thế cục thiên hạ ư...
Thiên Long Đạo Chủ trầm mặc ngẫm nghĩ.
Tuyệt tác chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.