Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 370:

Đại Chu đã diệt vong được sáu mươi năm rồi, cho dù thái tổ có trở về từ một trung thiên thế giới nào đó (một thế giới nằm giữa tiểu thiên và đại thiên thế giới) thì cũng khó có thể xoay chuyển được khí số của Chu triều. Tam thái tử việc gì phải cố chấp đến vậy? Không bằng toàn tâm toàn ý cầu đạo, cần gì phải quản thiên hạ phân loạn thế nào, tìm kiếm sự an bình thoát tục có phải tốt hơn không?

Họa thánh Kiền Đạo Tử nhìn cỗ khí tức bá chủ tàn lưu còn sót lại trên thân thể Chu tam thái tử, không khỏi thở dài một tiếng.

– Khí số triều Đại Chu đúng thật đã hết rồi, sức người không cách nào vãn hồi được. Thế nhưng hiện giờ cặp vua tôi Dương Bàn và Hồng Huyền Cơ của Kiền đế muốn thi hành cải cách chính sách, thay đổi địa vị của hào môn thế gia trong thiên hạ, điều này tất sẽ khiến thiên hạ đại loạn, và trong cái loạn đó, cũng có chút hy vọng phục hưng.

Trong mắt Chu tam thái tử lóe lên tia sáng quỷ dị, nhìn Kiền Đạo Tử rồi nói.

– Huống hồ, cho dù không phục hưng lại được triều Đại Chu đi chăng nữa, ta cũng muốn nghiền nát hoàng thất Đại Kiền, báo mối thù diệt quốc sáu mươi năm về trước! Mấy năm gần đây ta đã thi giải hai lần mới có thể tránh được Ảnh Vệ của hoàng thất Đại Kiền truy sát! Gặp lại thái tổ! Cơ hội tốt như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua được.

– Ba trăm năm trước, thái tổ khí phách ngút trời, khởi nghĩa lúc thiên hạ đang đại loạn, mang đại quân quét sạch thiên hạ, lập nên cơ nghiệp Đại Chu. Thế nhưng lúc đó thái tổ cũng đã là cao thủ đạo thuật, là bậc cường giả năm lần lôi kiếp, lại còn lĩnh ngộ cảnh giới vô pháp vô niệm, đạt tới đỉnh cấp võ thánh, trong tay cầm Cầu Long thần bổng, bình định thiên hạ.

Kiền Đạo Tử chậm rãi nói.

– Sau khi thái tổ lập nên triều Đại Chu, Mộng Thần Cơ đến viếng thăm, yêu cầu người thoái vị chuyển thế. Thái tổ lại không nghe theo, thế là hai người xảy ra một trận đại chiến, cuối cùng thái tổ bị Mộng Thần Cơ đánh trọng thương mà bỏ chạy, hơn nữa còn bị dồn ép phải thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu, trốn vào trong một "trung thiên thế giới" vô danh. Chuyện này ta cũng chỉ biết đến đó mà thôi. Thế nhưng hiện giờ cho dù thái tổ có trở về đi chăng nữa thì liệu đã là đối thủ của Mộng Thần Cơ?

– Tạm thời thì chưa là đối thủ của Mộng Thần Cơ.

Chu tam thái tử trầm mặc một lúc rồi nói.

– Tuy nhiên Mộng Thần Cơ muốn giết chết thái tổ cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

– Kiền đế Dương Bàn là một đời hoàng đế lợi hại nhất của Dương gia, nhất là có được sự trợ giúp của Hồng Huyền Cơ. Cặp vua tôi này vẫn còn ẩn chứa rất nhiều thủ đoạn lợi hại.

Kiền Đạo Tử biết rất rõ sự lợi hại của Hồng Huyền Cơ.

– Chuyện này cũng không có gì đáng lo. Cho dù bọn chúng lợi hại hơn đi chăng nữa cũng chỉ là những cá nhân đơn lẻ mà thôi! Nếu như thiên hạ đại loạn, bọn chúng chẳng có chút tác dụng nào cả!

Chu tam thái tử cười nhạt một tiếng.

– Tình hình chiến sự ở biên giới Tây Vực hiện đang căng thẳng, Tinh Nguyên Thần Miếu của Hỏa La quốc mang đại binh áp sát biên giới, tiến hành thánh chiến. Khói lửa chiến tranh chắc chắn sẽ lan khắp quá nửa Đại Kiền! Đến lúc đó uy vọng của Đại Kiền sẽ bị hủy diệt, khiến các lộ chư hầu không còn thần phục như xưa. Chỉ cần thiên hạ đại loạn tất sẽ xuất hiện rất nhiều cường giả có dã tâm! Dương gia bọn chúng cho dù lợi hại hơn đi chăng nữa thì chẳng lẽ song quyền có thể địch bốn tay sao?

– Thần Uy vương Dương Thác cũng không phải là kẻ lương thiện gì, hắn chắc chắn không để cho tình hình chiến sự Tây Vực trở nên tan tác như vậy đâu. Huống chi mấy lão gia hỏa ở Thứ Châu còn kết thành một vài hiệp nghị với hắn. Mấy lão gia hỏa này đều đại diện cho các thế gia đúc kiếm, luyện kiếm thuật ám sát của Thứ Châu, đạo thích khách của bọn họ đều đã đi vào sử sách, được dân gian đúc kết thành những câu chuyện lưu truyền, há có thể coi thường được sao? Mấy lão gia hỏa này, mặc dù danh tiếng không tốt, thế nhưng thực lực tuyệt đối không dưới Dương Thác, nhất là thuật ẩn nhẫn ám sát. Cho dù ngươi hiện nay là cao thủ ba lần lôi kiếp, đạo thuật tăng tiến vượt bậc, thế nhưng trong lúc không đề phòng, bất thình lình bị ba, bốn ám sát vương liên thủ công kích, thì ngươi cũng không tránh khỏi kết cục bị tan thành tro bụi! Phải biết rằng, ám sát vương ẩn tàng ở Thứ Châu này, chẳng hề thua kém tứ đại thiên vương của Đại Thiện Tự đâu.

Kiền Đạo Tử nói.

– Dương Thác nắm giữ trọng binh, hắn chắc hẳn cũng có dã tâm, chẳng qua bây giờ còn nhẫn nhịn mà thôi. Hiện giờ triều đình phái đến đây Hồng Dịch gì đó, văn tài kinh động thiên hạ, có người đồn rằng hắn còn là đỉnh cấp võ thánh nữa! Một nhân vật uy danh cực cao như vậy sao có thể chấp nhận đứng dưới trướng kẻ khác được, cho dù kẻ đó có là Dương Thác đi chăng nữa? Hai hổ tranh nhau, tất sẽ có một con bị thương. Ta có thể chớp lấy cơ hội đó. Huống chi Vô Địch hầu đã sớm muốn nhúng tay vào binh quyền vùng Tây Vực, cũng như muốn thu phục các cường hào ở Thứ Châu, nhưng đến nay vẫn chưa được thỏa mãn. Chiến sự Tây Vực, đến lúc này hắn hoàn toàn không thể chen chân vào. Tình huống hỗn loạn như vậy đúng là hợp với tâm ý của ta. Có cơ hội ta nhất định sẽ tiếp xúc với Hồng Dịch một lần, dựa vào oai phong của thái tổ, chắc chắn sẽ khiến hắn hàng phục, trở thành tay sai của ta. Mẫu thân của hắn, Mộng Băng Vân, là do Hồng Huyền Cơ làm hại. Trong lòng hắn từ lâu đã khắc sâu điều này, đây cũng là một điểm để ta lợi dụng.

Khuôn mặt Chu tam thái tử lộ ra nụ cười đầy tự tin. Sau đó hắn liền nhớ lại sự việc xảy ra trong lúc độ lôi kiếp vừa rồi, sắc mặt lập tức biến đổi.

– Rốt cuộc cao thủ kia là ai? Đại Thiện Tự sau khi diệt vong không ngờ lại xuất hiện một cao thủ như thế, thật đáng tiếc, trước đây triều Đại Chu chúng ta cùng Đại Thiện Tự có quan hệ tốt. Lần này chỉ vì cái lợi trước mắt lại kết thành cừu địch, e rằng phải phiền đến thái tổ đứng ra hòa giải mới được. Thế nhưng lúc này thái tổ vẫn phải ẩn mình tránh né Mộng Thần Cơ.

Xích Châu.

Kiếm thành.

Trong một gian phòng ở phủ đệ tổng đốc.

Hồng Dịch ngồi trên một chiếc ghế dựa làm bằng thiết mộc, ngắm nghía một thanh trường kiếm có vỏ bằng da cá mập. Thanh trường kiếm này có lưỡi kiếm trắng như sương sớm, thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng xanh lấp lánh, sắc nhọn như tia điện chớp. Mang một sợi tóc đặt lên mũi kiếm, không cần thổi cũng tự đứt làm đôi.

Thanh kiếm này được đúc bằng huyền cương (sắt đen) thông thường, thế nhưng chất lượng lại cực tốt, gần như ngang với một thanh Trảm Sa kiếm!

– Kiếm tốt, kiếm tốt. Kiếm của Xích Châu thật tốt, quả nhiên là vang danh thiên hạ. Từ loại huyền cương bình thường mà có thể đúc thành một thanh kiếm tốt đến như vậy, đúng là giết người không thấy máu.

Hồng Dịch ngắm nghía thanh trường kiếm trong tay một lát, sau đó đưa cho Ưu Lộ Lai Đặc.

Đứng bên cạnh Ưu Lộ Lai Đặc là Thạch Địch vương tử.

– Xích Châu có đến mấy trăm thế gia đúc kiếm lớn nhỏ khác nhau, truyền thừa thuật ám sát từ xa xưa cho đến tận bây giờ, lại còn ẩn mình rất kín tiếng. Ngay cả thái tổ Đại Kiền cũng phải cố kỵ, lại để giảm bớt sát khí, còn đổi tên Thứ Châu thành Xích Châu. Triều đình cấm võ cả thiên hạ, thế nhưng lại không cấm được kiếm thuật ở Xích Châu. Hơn nữa Xích Châu hàng năm còn nộp cho Đại Kiền một khoản thuế cực lớn, gần như sánh ngang với tổng tiền thuế của bảy tỉnh Nam Châu.

Hồng Dịch chậm rãi nói.

– Nghe nói Vô Địch hầu cũng muốn thu phục các cường hào thế gia lớn nhỏ và những lão gia hỏa bí ẩn ở nơi đây phải không?

– Đúng vậy. Thế nhưng người của các hào môn thế gia ở Thứ Châu này hoàn toàn không đếm xỉa tới Vô Địch hầu, khiến Vô Địch Hầu giận dữ, định ra tay sát hại, nhưng sau đó lại được người khác khuyên can.

Ưu Lộ Lai Đặc thành thật trả lời.

– Thích khách, tinh thần dũng khí của thích khách được truyền thừa từ thời thượng cổ, sao có thể thần phục kẻ khác được? Thượng cổ thích khách, lấy ít địch nhiều, ẩn mình trong điện phủ, bất ngờ tấn công kẻ địch. Đây là loại dũng khí cao đến mức nào? Ngay cả những nhà sử gia cũng phải tán tụng vài lời. Một đại dũng giả như vậy sao có thể chịu khuất thân thần phục? Dũng khí, trí tuệ, nhân ái, đây chính là thánh đạo thượng cổ!

Bất kể đúng sai, hễ nói đến thích khách, ắt phải nhắc đến hai chữ "Dũng khí"!

Sử gia tán thưởng thích khách, viết truyện về thích khách cũng là viết về tấm dũng khí này.

Ưu Lộ Lai Đặc nghe sự cảm khái của Hồng Dịch, hoàn toàn không nói lời nào, thế nhưng thật ra Thạch Địch vương tử đã suy nghĩ đôi chút.

– Ưu Lộ Lai Đặc, cô từng giúp Vô Địch Hầu quản lý Thiên Cơ thương hành và Bạo Phong quân đoàn, cũng từng tiếp xúc với một số tư liệu về những cường hào thế gia của Xích Châu này, vậy thì giúp ta làm một việc này. Phát thiệp mời cho tất cả các thế gia đúc kiếm của Xích Châu, đồng thời gửi cho bọn họ một phần lễ vật nho nhỏ.

– Thạch Địch, trong Càn Khôn Bố Đại cũng có một chút thư tịch của Đại Thiện Tự, về việc lý giải chúng, mấy ngày nay ngươi cũng đã có không ít hiểu biết, vậy thì giúp ta lựa ra một ít để làm lễ vật cho bọn họ.

Hồng Dịch phân phó xong rồi nói.

– Làm tốt chuyện này, ta ban thưởng cho cô một đạo thần niệm của Hồng Lăng lão tổ.

– Được.

Ánh mắt Ưu Lộ Lai Đặc chợt lóe lên, liếc nhìn Thạch Địch vương tử một cái rồi lui ra bên ngoài.

Hai người này đã từng làm việc cho Vô Địch Hầu, Ưu Lộ Lai Đặc lại còn là người tình của hắn, biết được rất nhiều điều cơ mật. Hiện giờ Hồng Dịch sai bọn họ làm việc cũng là tận dụng điểm này.

Hơn nữa việc dò hỏi tin tức, tìm hiểu người khác, những việc vặt vãnh này giao cho Ưu Lộ Lai Đặc làm là tốt nhất.

Tuy nhiên việc hai người này có làm được hay không, trong lòng Hồng Dịch đương nhiên hiểu rất rõ.

Ưu Lộ Lai Đặc cùng Thạch Địch vương tử đi rồi, Hồng Dịch mới hướng ra bên ngoài gọi một tiếng. Lập tức một võ giả mang bội kiếm bước vào, đây là thị vệ của phủ đệ tổng đốc.

– Tổng đốc đại nhân khi nào đến đây?

– Bẩm đại nhân, tổng đốc đại nhân nhận được quân lệnh của Thần Uy vương triệu tập đến, bàn bạc về việc lương thảo binh khí cho đại quân. Tổng đốc đại nhân đã phân phó tiểu nhân rằng, nhất định phải giữ ngài ở lại, mở tiệc tẩy trần cho ngài.

Vị võ giả mang bội kiếm kia cực kỳ cung kính hồi đáp.

– Ừm, được rồi, đi ra ngoài đi.

Hồng Dịch phất phất tay.

– Dạ!

Võ giả kia sau khi bước ra ngoài Hồng Dịch liền tiến vào Càn Khôn Bố Đại.

Thiện Ngân Sa hiện đang ở trong Càn Khôn Bố Đại khôi phục nguyên khí, tuy nhiên Hồng Dịch cũng không làm kinh động đến nàng. Hắn đi thẳng đến trung tâm của tiểu thiên thế giới.

Ở trung tâm Càn Khôn Bố Đại là nhân tiên phân thân.

Hiện tại thần niệm của Hồng Dịch đã tách ra khỏi thân thể của nhân tiên phân thân kia, lập tức phân thân nhân tiên này liền biến thành khuôn mặt dữ tợn của Vô Địch Hầu, trong ánh mắt phát ra những tia sáng hung ác, độc địa.

– Từ hôm nay trở đi, đạo quyền ý tinh thần này của Vô Địch Hầu sẽ hoàn toàn bị khu trừ triệt để khỏi nhân tiên phân thân này.

Hồng Dịch nhìn khuôn mặt của nhân tiên phân thân, mỉm cười. Sau đó ngồi xuống ở phía đối diện.

Hắn vượt qua bốn tầng lôi kiếp, đạt tới cảnh giới nhất niệm sinh nhất thế giới. Lúc này trải qua nửa ngày khôi phục tu dưỡng, cũng miễn cưỡng phục hồi lại nguyên khí thần hồn. Vì thế vội vàng muốn trừ bỏ đạo quyền ý võ đạo mà Vô Địch Hầu lưu lại trong thân thể thần thai này.

Bởi lẽ võ đạo quyền ý tinh thần của Vô Địch Hầu, từ trước đến giờ luôn là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của hắn, nhất định phải loại bỏ.

– Niệm niệm phân hóa, nhất niệm là nhất thế giới. Như thể ta nghe thấy: nhất hoa nhất diệp quả, nhất niệm nhất thế giới. Nhất lượng (một lượng nhỏ) tiểu thiên thế giới là trung thiên thế giới, vô lượng (vô số, vô cùng tận) trung thiên thế giới là đại thiên thế giới (chữ "lượng" ở đây được hiểu là số lượng để đong đếm).

Truyền thuyết có kể lại rằng, bốn trăm tám mươi triệu đạo thần niệm của cao thủ dương thần, khi kết hợp lại sẽ tạo thành một tiểu thiên thế giới, sau đó lại tiếp tục tổ hợp một lần nữa, có thể hóa thân thành một trung thiên th��� giới.

Tuy nhiên sau khi hóa thành trung thiên thế giới, dương thần cao thủ cũng sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Đây chẳng qua là những gì trong kinh Phật lưu truyền lại.

Trong thần thoại cũng kể lại rằng, vào thuở khai thiên tích địa, một vị thần thánh, đạo tôn nào đó, lấy răng hóa thành sao trời, máu huyết hóa thành sông biển, cuối cùng tan biến giữa hư không. Điều này vừa đáng tin nhưng cũng vừa không thể tin được.

Nhớ lại một vài truyền thuyết trong những kinh văn đã đọc qua, thần niệm của Hồng Dịch liền cuồn cuộn tuôn trào ra bên ngoài, ngưng tụ trước mặt thành một thứ trông giống tế đàn, phía trên tế đàn là một đại trận.

Trung tâm của đại trận này thấp thoáng có một pho tượng đại Phật đang ngồi, chính là Đại Nhật Như Lai.

Đây chính là một môn Phật pháp cao thâm nhất trong Quá Khứ Kinh, Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới.

Không vượt qua bốn tầng lôi kiếp, về cơ bản hoàn toàn không thi triển được, cũng không lĩnh ngộ được.

Ở trung tâm của Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới là Huyền Thiên Đạo Tôn.

Còn ở trung tâm của Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới là Đại Nhật Như Lai.

Đại Nhật Như Lai là một trong những hóa thân của Quá Khứ Phật.

Một ánh sáng, một bóng tối, hoàn toàn đối lập nhau.

Vận dụng đạo thuật, kết thành một Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới nho nhỏ, sau đó Hồng Dịch vỗ một chưởng tới. Kết giới trông giống pháp đàn tế tự kia liền xoay quanh thân thể của nhân tiên phân thân, sau đó liền tiến vào bên trong.

Gần như ngay cùng lúc đó, ý chí của Vô Địch Hầu ở bên trong nhân tiên phân thân tựa hồ cảm nhận được mối nguy hiểm cực độ đang cận kề, lập tức điên cuồng gầm thét lên, khiến cho toàn bộ tiểu thiên thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại rung lên dữ dội.

Thế nhưng Hồng Dịch vẫn bất động, tiếp tục đưa ngón tay bắn về phía trước. Thần niệm của hắn lúc này đã tiến vào bên trong thân thể tinh thuần của khối linh thai kia.

Ngay lập tức hắn liền nhìn thấy một đạo võ đạo quyền ý màu vàng kim lấp lánh, thể hiện sự chiếm hữu mãnh liệt, như muốn chiếm lấy tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này, bất chấp mọi thủ đoạn.

– Mẫu thân của Vô Địch Hầu sau khi thi giải cũng là kỳ nữ tử giữa thế gian, không biết hắn có ý đồ chiếm hữu luôn hay không? Nếu quả thực là như vậy, chứng tỏ rằng hắn đúng là ma trong số thiên ma, đáng sợ đến cực điểm.

Trong lúc đó bỗng nhiên một ý nghĩ hiện lên trong đầu Hồng Dịch.

– Vô lượng quang, vô lượng thọ, chư Phật mật tàng, quang minh vi đàn, phong cấm!

Đối mặt với đạo quyền ý màu vàng kim trông giống một khối u bướu, Hồng Dịch không hề nương tay, Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới, dưới hình dạng tế đàn, liền mãnh liệt phủ xuống, phong ấn đạo quyền ý tinh thần kia vào bên trong chỉ trong nháy mắt.

Rồi cấp tốc bay ra từ mi tâm của nhân tiên phân thân.

Cuối cùng hạ xuống pháp đàn của Hồng Dịch là một khối thủy tinh ánh sáng to bằng miệng chén. Ở trung tâm của pháp đàn, khối quyền ý màu vàng kim kia liên tục lóe lên, phát ra những âm thanh điên cuồng của Vô Địch Hầu. Đạo quyền ý này thỉnh thoảng còn thoáng hiện khuôn mặt của Vô Địch Hầu.

– Hừ!

Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng.

– Chẳng lẽ ngươi còn muốn làm loạn nữa sao? Một khi bị Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới trong Quá Khứ Kinh phong ấn, kể cả là đỉnh cấp võ thánh cũng chưa chắc đã thoát được, huống chi ngươi chỉ là một đạo quyền ý? Hỏa đan!

Trong lúc nói, một viên hỏa đan hung hăng tiến vào đại kết giới. Nhất thời những tia lửa màu bạc sắc nhọn bay lượn bên trong đại kết giới, nung đốt toàn bộ đạo tinh thần quyền ý của Vô Địch Hầu.

Cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, toàn bộ tai họa ngầm đều đã được tiêu diệt rồi!

Hồng Dịch nhìn nhân tiên phân thân đang lặng lẽ an tường ngồi ở đối diện, hơi thở đều đặn, không khỏi thở phào một hơi thật dài.

Cùng lúc đó.

Tại một nơi nào đó trong thiên địa, bên trong một hồ nước lớn rộng hơn mười dặm. Nước trong hồ có màu xanh biếc, tràn ngập hương thơm thoang thoảng.

Trong hồ nước, chín con hỏa long đang uốn lượn, rồi hóa thành chín hình người.

– Chúng ta giúp ngươi thi triển pháp lực, gia tăng thần lực của ngươi, đủ để ngươi bồi dưỡng, tẩm bổ cho đạo quyền ý trong nhân tiên phân thân. Đến lúc đó sẽ không bị Hồng Dịch khống chế nữa, về sau sẽ trở lại bên cạnh ngươi.

Cửu Hỏa Viêm Long nói.

Vô Địch Hầu đang ngồi khoanh chân bên cạnh hồ nước, bỗng nhiên, toàn thân hắn chấn động.

– Hỏng rồi! Muộn rồi! Lạc ấn tinh thần đã bị luyện hóa!

Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free