(Đã dịch) Dương Thần - Chương 374:
Chỉ cần tiến vào Thích Khách Đường, đi qua một vòng là có thể nhận được một lời hứa từ Thứ Minh Đạo sao?
– Thứ Minh Đạo... là đạo của dũng khí. Cho dù không đạt được lời hứa ấy, ta cũng nhất định phải vào một chuyến, để lĩnh hội dũng khí chân chính là gì.
Sau khi nghe vị nữ thái thượng trưởng lão của Thứ Minh Đạo nói xong, Hồng Dịch trầm mặc trong chốc lát, rồi đưa mắt nhìn đối phương, dường như muốn tìm kiếm một manh mối nào đó.
Thế nhưng, sau khi dứt lời, nữ thái thượng trưởng lão vẫn bất động, ôm chặt thanh kiếm ngồi trên bậc thang, nhắm mắt dưỡng thần. Khí tức của nàng hòa hợp cùng núi đá, chẳng khác nào một pho tượng. Chiếc y phục màu xám tro hoàn toàn phẳng lặng trong gió núi dữ dội.
Nữ thái thượng trưởng lão này dường như chỉ độ ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, thuộc loại không xấu cũng chẳng đẹp. Chiếc y phục xám tro lại càng che khuất dung nhan, khiến nàng đi đến đâu cũng chẳng mấy ai chú ý.
Hai đại thái thượng trưởng lão còn lại là hai trung niên nam tử, cũng vận y phục xám tro, ngồi bất động phía trước Thích Khách Đường, hệt như những người gác cửa điện phủ.
Thế nhưng Hồng Dịch biết, tu vi võ đạo của ba đại thái thượng trưởng lão này, e rằng mỗi người đều không hề thua kém Thần Uy vương Dương Thác, đều là những võ đạo thánh giả đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh.
– Xem ra nếu ta muốn tiến vào Thích Khách Đường này, chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự ám sát của ba đại thái thượng trưởng lão cùng với năm đại trưởng lão kia. Bị tám đại cao thủ này tập kích, cho dù hiện giờ ta có nhân tiên phân thân, nếu chỉ dựa vào võ đạo cũng khó lòng ứng phó. Hồng Huyền Cơ thì mới làm được điều đó, còn ta vẫn chưa có khả năng ấy.
Hồng Dịch thầm tính toán trong lòng.
Thân thể hắn tuy là nhân tiên, thế nhưng kinh nghiệm võ đạo lại ít ỏi, thậm chí chẳng bằng một võ thánh cả đời nghiên cứu võ đạo như Tinh Nhẫn hòa thượng, càng không thể sánh được với Thần Uy vương Dương Thác, tất nhiên so với ba đại thái thượng trưởng lão kia thì hoàn toàn không cần bàn tới.
Kinh nghiệm võ đạo chính là sự tích lũy qua năm tháng, phải đắm chìm cả đời vào võ đạo, loại bỏ mọi tạp niệm mới có thể lĩnh hội được. Hồng Dịch hiện tại dù có thân thể nhân tiên, nhưng thần niệm võ giả mới chỉ là võ thánh sơ cấp, còn rất xa mới sánh bằng Hồng Huyền Cơ. Cả thân thể lẫn thần niệm của Hồng Huyền Cơ đều là nhân tiên!
Nói cách khác, vào lúc này, việc bắt Hồng Dịch đối chiến với sự ám sát của ba vị đại thái thượng trưởng lão kia là điều hoàn toàn bất khả thi.
Xét về phương diện giao đấu võ đạo, kinh nghiệm của Hồng Dịch có thể nói là còn rất nông cạn.
Huống hồ, một khi tiến vào Thích Khách Đường, sự hung hiểm còn không chỉ có vậy.
Bên trong Thích Khách Đường sâu thẳm u tối, một loạt những trụ đá khổng lồ kéo dài tít tắp vào bóng tối vô tận. Nơi sâu nhất của đại điện hoàn toàn bị bao phủ bởi bóng đêm, tựa như một tiểu thiên thế giới hoàn toàn cách biệt.
Cái không khí ấy cũng đủ khiến kẻ khác sởn tóc gáy, không dám bước tiếp vào trong. Huống hồ lại còn biết trước bên trong chắc chắn sẽ nguy hiểm đến cùng cực.
Nhìn Hồng Dịch đứng trước Thích Khách Đường trầm mặc, Thần Uy vương mỉm cười nói.
– Sao rồi? Chẳng lẽ Trạng nguyên công cũng muốn bắt chước Mộng Thần Cơ, tiến vào Thích Khách Đường rồi đi một vòng sao?
– Đúng vậy!
Hồng Dịch gật đầu, hai mắt nhìn về phía ba chữ "Thích Khách Đường" trên cao.
– Thiên hạ kỳ tài ai cũng đều muốn tiến vào Thích Khách Đường dạo chơi một vòng. Hai năm trước, thiên hạ đệ nhất danh tướng, chiến thần Vô Địch hầu cũng từng muốn có được một lời hứa của Thứ Minh Đạo, nhưng vì nhiều nguyên nhân mà không tiến vào. Trạng nguyên công có lẽ không nên vào thì tốt hơn, tránh gặp nguy hiểm. Với thân phận Á Thánh này, đâu cần phải chọn con đường mạo hiểm như vậy. Huống hồ Trạng nguyên công còn phải liên thủ với bản vương để chống lại sự tập kích của Hỏa La quốc nữa.
Thần Uy vương Dương Thác nói, giọng điệu rất nhã nhặn, không hề có chút khích tướng nào, hoàn toàn là những suy nghĩ thật tâm, hắn không hề muốn Hồng Dịch đi vào trong đó chút nào.
Người đạt đến cảnh giới như hắn và Hồng Dịch thì phép khích tướng hoàn toàn không có chút tác dụng nào. Thần Uy vương đương nhiên sẽ không làm những chuyện ngu xuẩn như vậy.
Hồng Dịch quay sang gật đầu với Thần Uy vương rồi nói.
– Ý tốt của Thần Uy vương, Hồng Dịch xin tâm lĩnh.
– Mang hương lại đây, ta muốn tế thượng cổ Thứ Đạo!
Hồng Dịch bỗng nhiên cao giọng hô lên một tiếng.
– Được!
Trưởng lão Thứ Đạo Minh Yến Khai nhìn Hồng Dịch, nói "được" một tiếng. Yến Thập Lục Lang đứng phía sau thoáng nhìn Hồng Dịch với chút thần tình phức tạp, sau đó mang bát hương, chậu đồng cùng các vật để bái tế đến.
Hồng Dịch rửa tay trong chậu đồng, sửa sang mũ áo, chậm rãi châm một nén hương, sau đó hướng về phía Thích Khách Đường quỳ hai gối xuống, lạy một lạy.
– Dịch thuở nhỏ đọc sách, mỗi lần đọc Thích Khách Liệt Truyện, trong lòng đều nhiệt huyết dâng trào, sục sôi!
Hồng Dịch cao giọng tế tự, thanh âm truyền khắp đất trời.
– Đạo của thích khách, lấy ít địch nhiều, đó là dũng khí!
– Đạo của thích khách, giết người thành nhân, đó là dũng khí!
– Đạo của thích khách, ba thước kiếm thẳng, trong vòng năm bước, máu nhuộm kim điện, hoàng giả sợ hãi, đó là dũng khí!
– Dịch hôm nay tế tự thượng cổ Thứ Đạo, tế tự đạo của dũng giả. Nguyện người trong thiên hạ đều có tâm dũng giả! Khiến bậc vương giả phạm sai trái phải bất an, không dám làm việc hồ đồ! Hoàng giả phải cố kỵ, không dám ức hiếp bách tính! Kẻ bức hiếp bách tính sẽ không được yên ổn, không dám làm điều xằng bậy! Phép tắc thiên hạ không còn sự bất công! Dịch vô đức vô năng, hôm nay có thể đứng trước Thích Khách Đường, nguyện làm một bài tế tự cho đạo của dũng giả, không có ý gì khác, chỉ duy nhất một tấm lòng thành, nguyện Thứ Đạo đời đời kiếp ki��p, vĩnh viễn lưu truyền, vạn thế không thay đổi.
– Thứ Đạo bất diệt, dũng giả bất diệt! Dũng giả bất diệt, nhân đạo vĩnh xương!
Từng từ từng từ của Hồng Dịch vang vọng, lượn lờ trước đại điện Thích Khách Đường. Tế tự xong, Hồng Dịch dập mạnh đầu khấu tạ xuống phiến đá trước mặt, phát ra những tiếng keng keng tựa như sắt thép va chạm.
Cú dập đầu này thuần túy là để hắn tế điện đạo lý của dũng khí, hy vọng tâm niệm dũng giả mãi mãi hưng thịnh bất diệt trong nhân đạo.
Mỗi lần khấu đầu, thần niệm trong linh hồn của Hồng Dịch tựa hồ khẽ nhảy lên, dường như càng trở nên trong suốt, chính trực, lực lượng càng trở nên cường đại!
– Thứ Đạo bất diệt, dũng giả bất diệt! Dũng giả bất diệt, nhân đạo vĩnh xương!
– Một tấm lòng hết sức chân thành, không hổ là nhân vật làm ra áng văn chương kinh động bách thánh.
Nghe bài tế văn của Hồng Dịch, sắc mặt Thần Uy vương Dương Thác càng lúc càng trở nên ngưng trọng, trong lồng ngực cũng cảm giác như đang có một cỗ nhiệt huyết sục sôi dâng trào.
Nghe bài tế văn của Hồng Dịch, nhìn Hồng Dịch dập đầu, ba đại thái thượng trưởng lão của Thứ Đạo Minh cũng đều phải hơi đứng thẳng lên, trong ánh mắt lóe ra một biểu cảm khó tả.
Trong lời văn của Hồng Dịch, bọn họ cũng dường như tìm lại được một chân lý, một dũng khí chân chính của Thứ Đạo.
– Hồng Dịch, nếu trong tương lai, chúng ta tu luyện thành công, có thể đột phá được giới hạn này, bước chân vào cảnh giới nhân tiên, tất cả đều nhờ vào thiên văn tế hôm nay của ngài! Chúng ta không có gì để báo đáp, chỉ đành khấu đầu lạy tạ!
Ba đại thái thượng trưởng lão Thứ Đạo Minh, Yến Khai, cùng năm đại trưởng lão nhìn thấy Hồng Dịch sau khi quỳ gối tế văn trước đại điện xong, liền đứng dậy, quay về phía Hồng Dịch, quỳ xuống, lạy một lạy.
– Chúng ta hãy cùng cố gắng vì Thứ Đạo! Tế tự truyền thừa dũng khí của thượng cổ Thứ Đạo!
Hồng Dịch cũng quỳ xuống hoàn lễ lại tám đại trưởng lão, sau đó quay về phía Thích Khách Đường lạy một lần nữa!
Đạo của thích khách, dòng máu anh hùng của nhân loại, đời đời thế thế truyền thừa đến tận bây giờ. Khiến bậc vương giả không dám ức hiếp bách tính. Nếu có bất công, dũng khí bùng lên, dùng kiếm đòi lại công đạo. Ý chí cao đẹp như vậy có gì mà không đáng để quỳ lạy đây?
Hồng Dịch và tám đại trưởng lão sau khi dập đầu xong, đồng loạt đứng dậy, nhìn nhau cười ha ha, tiếng cười sang sảng vang động đất trời.
Sau đó, tám đại trưởng lão cùng nhau lùi vào đại điện Thích Khách Đường, tan biến trong bóng tối, không để lại chút vết tích nào.
– Hồng Dịch, ngài muốn vào Thích Khách Đường để có được một lời hứa của chúng ta, vậy thì vào đi thôi! Ngài có dũng khí, nhưng không biết có dũng lực hay không? Tuy nhiên ngài nên cẩn thận một chút, chúng ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!
Giọng nói của vị nữ đại thái thượng trưởng lão ban nãy từ bóng tối sâu thẳm bên trong Thích Khách Đường truyền ra.
– Tất nhiên không thể hạ thủ lưu tình, nếu nương tay, đó là bất kính với thượng cổ Thứ Đạo, cũng là bất kính với dũng khí trong tim. Ta hôm nay đến Thích Khách Đường, c��ng không phải muốn có được một lời hứa của Thứ Đạo Minh, chỉ vì kính ngưỡng dũng khí sinh tử của các vị thích khách. Chúng ta cùng phải cố gắng thôi!
Hồng Dịch ha ha cười, y phục phần phật bay, một bước liền tiến vào Thích Khách Đường.
Trong nháy mắt Hồng Dịch vừa bước vào Thích Khách Đường, cánh cửa đá không biết do lực lượng nào mà chậm rãi đóng lại. Toàn bộ khí tức bên trong đều bị bịt kín, không lọt ra ngoài chút nào.
Ngay cả Thần Uy vương Dương Thác, vào lúc cánh cửa đá của Thích Khách Đường khép lại cũng không cảm nhận được bất cứ động tĩnh nào.
– Cảnh giới dũng khí đến mức độ này, đến tận hôm nay ta mới hiểu được! Hồng Dịch, Hồng Dịch, một người như thế sao lại tiềm phục trong nhân gian? Nhân vật như thế chính là rồng! Dương Thác ta tuy từng trải không ít, biết rằng chim thì có thể bay, cá thì có thể bơi lội, thú thì có thể chạy. Thú có thể chạy thì cũng có thể dùng lưới bắt, cá có thể bơi thì cũng có thể dùng câu để câu, chim có thể bay thì cũng có thể dùng tên mà bắn. Còn về rồng, ta cũng không biết rốt cuộc nó có hình dạng thế nào nữa đây. Hồng Dịch này chính là rồng trong loài người vậy.
Dương Thác cảm thán thốt lên.
– Ngươi gửi một bức thư bẩm báo với phu nhân, nói rằng kế hoạch đối với Hồng Dịch không thể dùng được, chúng ta phải bố trí lại cách khác thôi.
– Vâng!
Hai đạo nhân Thiên Huyễn, Vạn Tượng nghe Dương Thác nói xong, liền móc từ trong túi ra một loạt những con hạc giấy, sau đó thổi một hơi. Những con hạc giấy này lập tức bay vút lên cao, lẩn vào trong đám mây, biến mất không dấu vết.
– Không biết trong Thích Khách Đường đang diễn ra trận giao đấu kinh tâm động phách đến nhường nào!
Két, két.
Cánh cửa đá nặng nề từ từ khép lại, một vài tia sáng hiếm hoi hoàn toàn biến mất, toàn bộ Thích Khách Đường chìm trong bóng tối đen nhánh, xòe tay không thấy ngón, giống hệt như vừa chìm vào một thế giới bóng đêm vậy.
Tất cả âm thanh bên ngoài cũng không truyền vào trong đại điện được.
Thế nhưng mắt Hồng Dịch vẫn nhìn thấy một cách rõ ràng.
Đầu tiên, hắn vẫn chưa vội ngưng thần đề phòng, mà đứng nhìn bảy chữ "Mộng Thần Cơ đáo thử nhất du" khắc trên cây cột đá trước mặt, từng chữ tựa như kỳ nhân, nắm giữ thiên đạo.
– Mộng Thần Cơ, cho dù ngươi nắm giữ thiên đạo thì sao? Chẳng lẽ có thể cấm được dũng khí trong lòng người hay sao? Ngươi viết những dòng chữ này chính là coi rẻ dũng khí. Vậy thì ngày hôm nay ta sẽ khiến dòng chữ này của ngươi biến mất, đừng làm dơ bẩn dũng khí của Thứ Đạo.
Hồng Dịch nói xong, trên đầu ngón tay bỗng lóe lên một tia sáng, đó là một khối thần niệm trong suốt, hào quang nhọn hoắt bắn ra bốn phía. Bên trong ẩn chứa tia lửa điện, phát ra những âm thanh xẹt xẹt xẹt xẹt, hơn nữa dường như còn ẩn chứa một không gian vô cùng rộng lớn.
Đây chính là thần niệm đã trải qua bốn lần lôi kiếp.
Từng khối thần niệm lần lượt từ đầu ngón tay Hồng Dịch tuôn ra, tổng cộng có bảy khối, bắn về phía bảy chữ trên cột trụ đá, muốn xóa bỏ chúng.
Thế nhưng, ngay khi bảy khối thần niệm vừa chạm vào cây trụ đá, bảy chữ "Mộng Thần Cơ đáo thử nhất du" kia đột nhiên bộc phát ra một loại ánh sáng xanh thăm thẳm, ngăn cản thần niệm của Hồng Dịch tiến tới.
Cùng lúc đó, từ bên trong màn ánh sáng xanh thẳm kia, đột nhiên lóe lên, hóa thành vô số những thanh tiểu kiếm, sau đó giữa không trung ngưng tụ thành một thanh kiếm lớn giống hệt Thiên Đạo Phong Ma kiếm, rồi mãnh liệt phóng tới, lao về phía Hồng Dịch mà chém xuống!
Phụt!
Trên bảy chữ kia không ngờ lại ẩn chứa một cỗ pháp lực vô thượng.
Không cho phép kẻ khác mạo phạm!
Đây là uy nghiêm của giáo chủ Thái Thượng Đạo, uy nghiêm của người đệ nhất thiên hạ.
Chữ viết há có thể dễ dàng để kẻ khác bất kính sao! Bất kính là chết!
Kẻ mạo phạm thiên đạo đều bị nghiền thành bột phấn!
Hồng Dịch hơi kinh hãi, thần kiếm trong tay lập tức hướng về phía trước bổ xuống.
Soạt!
Một đạo kiếm khí phá không, nhằm thẳng vào thanh kiếm lớn màu xanh thẳm phía trước mà đâm tới.
Ầm ầm.
Hai thanh kiếm va chạm, sau đó toàn bộ đều tan biến. Thanh Thiên Đạo Phong Ma Kiếm do màn ánh sáng màu lam kia hóa thành liền hóa thành vô số những mảnh vụn ánh sáng xanh thẳm, lơ lửng tràn ngập khắp không gian.
Thiên Đạo Phong Ma Kiếm sau khi bị đánh nát lại không rơi xuống mặt đất. Những mảnh vụn kia đột nhiên ngưng tụ thành một khối tháp mười mặt. Khối tháp này vừa xuất hiện, lập tức như đột phá sự trói buộc của không gian, bành trướng ra, toàn bộ không gian hoàn toàn ngưng luyện lại, từng dòng không khí chậm rãi lưu chuyển, sau đó điên cuồng chụp xuống Hồng Dịch.
– Thái Vũ Tháp!
Hồng Dịch giật mình, lập tức nhận ra đây là hình dạng pháp khí thực sự trong Thiên Vũ của Thái Thượng Đan Kinh, có uy lực vô cùng.
Tô Mộc từng thi triển chiêu này trước mặt Hồng Dịch, thế nhưng hiện giờ uy lực của Thái Vũ Tháp này quả thực lớn hơn gấp đôi so với khi Tô Mộc từng thi triển, khiến ngay cả Hồng Dịch cũng cảm thấy không cách nào chống cự nổi.
– Chữ lưu lại mà lại có pháp lực đến như vậy sao? Chân Không Đại Thủ Ấn, nâng tháp lên cho ta!
Gầm lên một tiếng giận dữ, phía sau gáy Hồng Dịch bỗng bay vút lên chín đạo hào quang. Bất Hủ Nguyên Thần xuất hiện, Vị Lai Phật lúc ẩn lúc hiện, khắp không gian tràn ngập tiếng phạm xướng, kim quang lưu động. Trong nháy mắt, nó hóa thành một đại thủ ấn, ngửa lòng bàn tay lên, hướng về phía Thái Vũ Tháp đang từ trên hạ xuống, mãnh liệt chưởng ra.
Hai lực lượng va chạm, một vòng sóng dao động lan tỏa ra bốn phía xung quanh.
Ầm ầm!
Thái Vũ Tháp bị Chân Không Đại Thủ Ấn nâng lên, sau đó lật tay lại, cuối cùng mãnh liệt bóp lấy, lập tức nghiền nát những mảnh vụn ánh sáng xanh thẳm. Tiếng chuông du dương liền vang vọng khắp toàn bộ đại điện Thích Khách Đường.
Thế nhưng, ngay lập tức Trụ Cực Chuông liền phủ xuống.
Hồng Dịch tuyệt đối không ngờ rằng, bản thân vừa tiến vào Thích Khách Đường, thứ đầu tiên hắn gặp phải không phải là tám đại trưởng lão, mà là đấu pháp lực với chữ viết Mộng Thần Cơ lưu lại trên cột đá.
Tất cả quyền đối với đoạn văn này thuộc về truyen.free, góp phần gìn giữ những trang viết sống động.