(Đã dịch) Dương Thần - Chương 384:
Vân Hương Hương, chuyện hợp tác của ngươi, ta sẽ cân nhắc sau. Thông tin ngươi vừa mang tới có ích không nhỏ đối với ta, thật không ngờ Đại Kiền hoàng triều lại ẩn chứa nhiều bí mật đến thế, lại bắt đầu chế tạo cổ khải giáp. Trong thượng cổ Chiến Thần Ma Kinh, bản chính là phương pháp ngưng luyện thần uy của chiến thần, còn bản phụ là phương pháp chế tạo khải giáp. Nếu Đại Kiền hoàng triều thật sự chế tạo loại khải giáp này, binh lực của họ sẽ trở nên vô địch, việc càn quét thiên hạ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Bổn hoàng đành từ bỏ thôi.
Đại Chu Thái Tổ nghe được tin tức này, dường như chợt hiểu ra điều gì. Ngay sau đó, một loạt tiếng ầm ầm vang lên, mây đen cuồn cuộn cuốn lên, A Tị vương tọa ở trung tâm nhanh chóng thu lại, rồi biến mất không để lại chút vết tích.
- Nghe được tin tức này, lão quỷ kia quả nhiên không chịu đựng nổi.
Giọng Thiên Hương Thánh Nữ khẽ mang ý cười, đoạn nàng quay sang nói.
- Hồng Dịch, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Tinh Nguyên Thần Miếu. Mộng Thần Cơ đã hạ quyết tâm phải hủy diệt Tinh Nguyên Thần Miếu, bắt giữ Nguyên Khí Thần. Kiền đế Dương Bàn và Hồng Huyền Cơ cũng sẽ tìm thời cơ hành động. Khi đó, ta còn muốn nhờ vào Thiên Mang Giác Thần Khải của công tử để đối phó với Hoàng Thiên Thủy Long Giáp của bọn chúng.
Sau khi nói xong, giọng Thiên Hương Thánh Nữ cũng dần dần tan biến.
Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Trời trong nắng ấm, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Đi thôi, chúng ta trở lại thôi. Suốt một hồi truy đuổi không ngờ lại vào tận sa mạc.
Sau khi Đại Chu Thái Tổ và Thiên Hương Thánh Nữ rời đi, Hồng Dịch đưa mắt nhìn xuống, bên dưới chỉ là cát vàng mênh mông trải dài ngút ngát, thấp thoáng ở cực xa, ước chừng ngoài mấy nghìn mấy vạn dặm, mơ hồ hiện ra một đỉnh núi tuyết trắng xóa cao chọc trời.
Ốc đảo trong sa mạc lại có rất nhiều những hàng dừa xanh tươi nối tiếp nhau, hồ nước, sông ngòi uốn lượn giữa triền cát vàng, khiến khung cảnh lại có phần thú vị.
- Đã nhiều năm rồi ta chưa từng trở lại sa mạc, hay là chúng ta xuống dưới xem thử? Đây chỉ là vùng ven sa mạc mà thôi, tiếp tục đi về phía tây sẽ gặp rất nhiều thành trì được xây dựng trên các ốc đảo, còn có cả những dãy núi kéo dài tít tắp và hơn trăm quốc gia khác nhau. Ở trung tâm sa mạc chính là chủ điện của Tinh Nguyên Thần Miếu, nhưng đó đều là cấm địa.
Ngân Sa vừa nói vừa hạ xuống bên dưới.
Hồng Dịch thu Thiên Mang Giác Thần Khải lại, đồng thời để linh hồn trở về thân thể chính của mình. Sau đó, chàng thu nhỏ Thiên Mang Giác Thần Khải thành một khối cầu có hình dạng giống con ngươi, rồi ấn vào mi tâm mình.
Thân thể thật sự của Hồng Dịch mới chỉ dừng lại ở cảnh giới Võ Thánh, còn kém xa nhân tiên phân thân, càng cần được bảo vệ hơn.
Cất nhân tiên phân thân vào Càn Khôn Bố Đại, chân thân Hồng Dịch mặc một chiếc áo mỏng xanh nhạt, không đi giày, để chân trần dẫm trên cát mềm, cả người chợt cảm thấy thoải mái vô cùng.
Chân trần dẫm trên cát vàng, cảm giác này khiến lòng bàn chân thật dễ chịu sảng khoái.
Nhất là dưới ánh mặt trời, mặt cát bỏng rát, Hồng Dịch liền vận bí quyết Địa Cực Nhị Khiếu, lập tức cảm thấy ở hai lòng bàn chân, một luồng khí nóng thấm vào da thịt, vô cùng dễ chịu.
Phía dưới, sa mạc là một ốc đảo vắng người, mặt nước hồ trong veo như mặt gương. Dưới ánh mặt trời chiếu xuống, từng làn hơi nước bốc lên từ mặt hồ, khiến không khí tràn ngập hơi ẩm ngọt ngào, xua đi phần nào sự khô hanh của sa mạc.
Hiện tượng này đương nhiên chỉ xuất hiện ở các ốc đảo, còn ở những nơi khác trong sa mạc, khí hậu cực kỳ khô hanh, mỗi khi hít thở, lá phổi như hít phải cát nóng, đau rát đến bỏng.
- Đây là lần đầu tiên ta đến sa mạc.
Hồng Dịch bước chân trên cát, đi về phía ốc đảo, đưa mắt nhìn quanh phong cảnh bốn phía, không kìm được than thở một tiếng.
- Cẩn thận!
Đúng lúc Hồng Dịch chân trần đi về phía ốc đảo, đột nhiên từ một đống cát, một con bò cạp lớn vô thanh vô tức bất thình lình vọt ra, chiếc đuôi cong vút, dưới ánh mặt trời lóe lên màu xanh thẳm, đồng thời tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc, cực dễ nhận thấy bên trong ẩn chứa kịch độc.
- Không sao, ta đã sớm phát hiện ra nó rồi. Chân thân ta tuy không mẫn cảm bằng nhân tiên phân thân, thế nhưng cũng đạt tới cảnh giới Võ Thánh, không thể nào bị một con bò cạp cắn trúng đâu. Thế nhưng trong sa mạc lại có một con bò cạp lớn đến thế, độc tính mạnh đến thế này, quả là lần đầu tiên ta nhìn thấy.
Ngay khi Thiện Ngân Sa kêu lên tiếng "cẩn thận", thân thể Hồng Dịch khẽ động, ngón tay búng ra, lập tức một khối thần niệm tuôn trào, bao phủ lấy con bò cạp kia.
Hắn nhận thấy con bò cạp kia lớn chừng bằng miệng bát, cái đuôi lộn ngược, xòe ra, trông cực kỳ dữ tợn và hung ác. Thế nhưng lúc này, nó đã bị thần niệm của Hồng Dịch bao trọn, không thể nhúc nhích, trông chẳng khác nào côn trùng bị nhốt trong hổ phách.
- Độc vật trong sa mạc đều hung tợn như vậy. Bị rắn rết cắn một nhát, cho dù là giày ủng bằng da trâu cũng bị cắn thủng. Người có võ công không đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, chỉ cần bị chúng cắn một nhát, trong vòng một nén hương sẽ lập tức mất mạng.
Thiện Ngân Sa nói.
- Ừm. Ta cũng từng đọc trong các thư tịch của Đại Thiện Tự, có nói rằng trong sa mạc có một số độc vật nổi tiếng. Trong đó cũng ghi lại rằng, trong các cuộc giao chiến với Tây Vực của các triều đại, sĩ binh Thiên Châu khi tiến vào sa mạc cũng từng bị độc vật cắn bị thương, gây ra những tổn thất không đáng có, chết không ít người. Đây mới chỉ là một con bò cạp độc thông thường, nếu gặp phải độc vật do người tu đạo dùng tà pháp luyện qua thì còn lợi hại hơn nhiều. Việc này, khi trở về ta cũng phải chuẩn bị thêm một chút, tránh cho thủ hạ đến lúc gặp phải không kịp ứng phó.
Ngay khi thần niệm của Hồng Dịch thu lại, con bò cạp kia liền bị một cỗ Thái Dương Chân Hỏa luyện thành tro bụi.
- Đã lâu rồi không nghịch nước. Hồ nước trong ốc đảo này là hồ nước ngọt, bắt nguồn từ một con sông nằm sâu trong sa mạc. Ta đi tắm cái đã!
Thiện Ngân Sa nhìn hồ nước ở trung tâm ốc đảo rồi nói.
Mặt nước hồ trong veo, bên dưới là những dòng suối nhỏ liên tục luân chuyển.
Ngân Sa lặn ngụp trong dòng nước, nàng vốn là Sa Vương trên biển tu luyện thành tiên. Tuy đã thi giải chuyển thế thành người, nhưng trong linh hồn vẫn luôn khao khát được thỏa sức vẫy vùng trong biển rộng. Hiện giờ, khi vào sa mạc, khắp nơi là cát vàng, khí hậu khô hanh khiến nàng khó chịu, vì thế không khỏi muốn được ngụp lặn trong làn nước để làm ẩm da dẻ.
- Được rồi, ta ngồi bên hồ đợi nàng.
Hồng Dịch gật đầu.
- Cùng nhau tắm đi.
Khuôn mặt Thiện Ngân Sa đột nhiên lộ vẻ ranh mãnh, nàng đưa tay vồ lấy Hồng Dịch, lập tức Chân Không Đại Thủ Ấn lóe lên, tóm lấy chàng rồi kéo vào trong hồ nước.
Rào rào.
Hồng Dịch rơi tõm vào dòng nước trong veo, liền thấy Thiện Ngân Sa đang mặc sức đùa nghịch, quần áo lụa mỏng dính sát vào cơ thể, để lộ thân hình linh lung lả lướt, lúc ẩn lúc hiện, làn da trắng nõn tựa mỹ nhân ngư, đẹp tuyệt vời.
- Ngân Sa, nàng được lắm, nhưng ta không chịu thua đâu. Để xem ta trừng trị nàng thế nào đây.
Thân thể Hồng Dịch khẽ động, thoáng chốc đã bơi đến gần. Chàng thi triển thân pháp Ngư Long Cửu Biến, trong chớp mắt liền hóa thành một đường chỉ, xuyên qua làn nước, thoắt cái đã đến cạnh Thiện Ngân Sa.
- Ồ? Thân pháp nhanh vậy sao?
Thiện Ngân Sa hơi sửng sốt, thân thể đang đứng trong nước liền xoay lại, hai chân quẫy mạnh, tựa như đuôi cá đập xuống, cả người vọt nhanh về phía trước.
Thế nhưng thân thể Hồng Dịch nhanh chóng lao tới, lập tức tóm được hai chân của Thiện Ngân Sa, từ bàn tay, một cảm giác nõn nà như hoa ngọc liền truyền đến tâm Hồng Dịch. Trong lúc hoảng hốt, Ngân Sa liền kêu lên một tiếng kinh hãi.
Hồng Dịch giữ chặt bàn chân Ngân Sa trong tay, bên tai lại nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của nàng. Đột nhiên, trong thần niệm bỗng tuôn ra một cỗ khí tức màu phấn hồng, tựa như khí tức sắc dục.
Thần niệm Hồng Dịch đang vận chuyển nhẹ, đang muốn chặt bỏ cỗ khí tức sắc dục này, thì tâm thần chàng khẽ động. Sau đó chàng không chặt bỏ, mà chỉ nghiền ngẫm một lúc. Lập tức hắn phát hiện ra loại tình dục này cũng chỉ là nhân tính bình thường của con người, không phải tâm ma.
- Hả?
Trong nước, Ngân Sa xoay người lại. Tại mi tâm nàng, từng khối thần niệm tuôn ra, thế nhưng giờ đây, những khối thần niệm này đều có màu phấn hồng. Ngay lập tức, Hồng Dịch cũng xuất ra chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối thần niệm trong cơ thể, khối nào khối nấy cũng mang màu hồng nhạt.
Thần niệm của hai người nhanh chóng giao hòa làm một, quấn quýt lấy nhau, sau đó tách ra làm hai nửa, tự tiến vào cơ thể đối phương.
Trong lúc thần niệm giao hòa, thần giao cách cảm, Hồng Dịch bỗng nhiên cảm thấy thần niệm mình thư sướng vô cùng. Vì thế liền đưa tay ôm lấy Thiện Ngân Sa, trút bỏ toàn bộ y phục trên người nàng, đồng thời cũng tự cởi bỏ y phục mình xuống nước. Thân thể hai người nhanh chóng quấn quýt vào nhau.
Hạ thân Hồng Dịch, dưới ảnh hưởng của ý niệm tình dục, thoáng chốc cứng hẳn lên. Sau đó, tựa như tìm được một nơi mềm mại ấm áp, thân thể chàng khẽ động, nhanh chóng tiến vào trong đó.
- A!
Hàng mi Thiện Ngân Sa đầu tiên khẽ cau lại, sau đó chiếc miệng nhỏ xinh xắn há tròn ra, rồi mím chặt lại, đôi mắt khép hờ thành hai đường chỉ, khuôn mặt lại trở nên bình tĩnh.
Trong khoảnh khắc thân thể hai người dán sát vào nhau, thần niệm liên tục tiến vào thân thể đối phương, liên tục giao hòa quấn quýt lấy nhau.
Lúc này, Hồng Dịch cảm nhận rõ rệt thần niệm của mình đang giao hợp làm một với Thiện Ngân Sa, từng khối thần niệm liên tục rung lên. Cảm giác thân thể và linh hồn hoàn toàn giao hòa, quấn quýt dường như thấm sâu vào tận cốt tủy.
Rồi bỗng nhiên, trong lúc thân thể và linh hồn Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa đang quấn lấy nhau, một cỗ thần niệm nam tính thuần dương và một cỗ thần niệm nữ tính thuần âm kết hợp lại làm một. Vào thời điểm tình dục dung hòa, hòa tan vào nhau, bỗng nhiên hình như sản sinh ra một biến hóa.
Hồng Dịch nhất thời cảm thấy lực lượng của mình tăng lên rất nhiều, gần như đạt tới trạng thái phân tách giống như khi ở trong lôi kiếp. Thế nhưng đây lại không hoàn toàn là phân tách, mà là diễn sinh.
Ông. Ông. Ông.
Một cỗ thần niệm hưng phấn đến cực điểm, sung sướng đến cực điểm đã được sản sinh ra từ sự giao triền đó. Đó là một chùm thần niệm hoàn toàn mới.
Lúc trước, khi luyện hóa Thiên Mang Giác Thần Khải của Vô Địch Hầu, thần niệm của Hồng Dịch vốn đã bị tiêu hao mất ba nghìn khối. Thế nhưng giờ đây lại diễn sinh ra một chùm thần niệm mới, ước chừng năm sáu nghìn khối.
Tuy rằng những thần niệm này vô cùng yếu ớt, thế nhưng dù sao cũng là thần niệm của Quỷ Tiên, bên trong chứa vết tích ký ức thâm sâu của Hồng Dịch, là loại bản mệnh thần niệm. Chỉ cần lần sau khi bước vào lôi kiếp, Hồng Dịch mang toàn bộ những thần niệm này vượt qua lôi kiếp, thì nhất định thực lực sẽ lại tăng lên một tầng mới.
Thần niệm của nam nữ, trải qua sự thúc giục biến hóa, trải qua sự giao hợp dung hòa, không ngờ lại diễn sinh ra thần niệm mới.
Trong lòng Hồng Dịch đột nhiên hiểu ra một điều.
- Thiên địa giao thái. Âm dương thuận hòa.
Tuy nhiên, hắn cũng biết rằng đây là lần giao hợp đầu tiên, âm dương thuận hòa, hai người thúc giục đến cực điểm mới có thể diễn sinh ra thần niệm mới như vậy. Lần thứ hai, thứ ba sẽ không còn hiệu quả như vậy nữa.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tâm huyết của truyen.free.