(Đã dịch) Dương Thần - Chương 385:
Trên dải sa mạc mênh mông bất tận, dưới màn trời chiếu đất, trong hồ nước nhỏ nơi ốc đảo, Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa hết mình đắm chìm vào niềm hoan lạc da thịt.
Vứt bỏ tất cả đạo thuật, gạt bỏ mọi nhân tình thế thái của kiếp trước, lúc này chỉ còn chuyện tình đôi lứa của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa, chuyện của một nam tử mười sáu tuổi vừa trưởng thành cùng một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi mà thôi.
Ba ba ba ba, ba ba ba ba.
Khi thân thể hai người quyện vào nhau, từng gợn nước liên tục lan ra. Khuôn mặt Thiện Ngân Sa ửng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn khi thì hé mở, khi lại khẽ mím, hai hàm răng trắng ngà run rẩy va vào nhau.
Còn Hồng Dịch, hắn hoàn toàn bỏ mặc mọi biến hóa hay diễn sinh của thần niệm đạo thuật, chuyên tâm tiến nhập vào cảm giác sung sướng tột cùng. Hắn cảm thấy mỗi một tế bào trên khắp toàn thân đều như đang run lên, khoan khoái đến mức tựa như muốn thăng hoa.
- Phù...
Cuối cùng, hai người cũng dứt cơn. Thiện Ngân Sa mở mắt, nhìn chăm chú khuôn mặt Hồng Dịch một hồi lâu, sau đó đột nhiên cất lời:
- Thiếp thật không ngờ chuyện này lại dễ chịu và khoái lạc đến vậy... Chẳng qua, lần này chúng ta lại ở ngoài trời...
- Ở ngoài trời ân ái thì có hề gì, có một vị thánh nhân thời trung cổ cũng là từ đó mà sinh ra đấy thôi.
Hồng Dịch ôm lấy eo Thiện Ngân Sa, một tay đặt lên ngực nàng khẽ vân vê, khiến cho hai khối nhuyễn ngọc ôn hương trước ngực Ngân Sa thay đổi hình dáng liên tục.
- Ồ? Nếu vậy, thiếp cũng không cần có gì phải cố kỵ nữa!
Thiện Ngân Sa cảm thấy trước ngực căng lên, truyền đến cảm giác nhoi nhói xen lẫn khoái cảm, liền cười ha hả một tiếng, rồi bất ngờ vòng hai chân quanh eo Hồng Dịch, hé đôi môi lộ hàm răng trắng ngà, ngoạm một cái vào vai Hồng Dịch.
Dáng điệu này trông chẳng khác nào Thiện Ngân Sa lại biến thành một con cá mập nơi biển lớn, bộc lộ ra tính tình cuồng dã của mình.
Ngân Sa vương vốn là bá chủ hung hãn nhất trong biển lớn, giờ đây trong cảm giác sung sướng, Thiện Ngân Sa liền bộc lộ trọn vẹn dã tính.
Cảm nhận được sự cuồng dã của Thiện Ngân Sa, cảm giác nhói đau từ trên vai truyền xuống càng khiến Hồng Dịch thêm hưng phấn, mãnh liệt lật người lại. Hai người nhanh chóng chìm xuống đáy hồ rồi lại trồi lên mặt nước.
Cho đến tận khi bóng tối buông xuống, trời đêm lấp lánh những vì sao. Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa mới từ trong hồ nước bước lên bờ cát.
Hồng Dịch lấy y phục từ Càn Khôn Bố Đại ra, đồng thời lấy luôn Pháp Huyết Thần Th��m, trải lên bờ cát cạnh hồ nước. Hai người dựa sát vào nhau, cùng ngắm dải ngân hà lộng lẫy và muôn vàn tinh tú.
Ban đêm nơi sa mạc, tinh tú rực rỡ vô cùng, hằng hà sa số những ngôi sao treo lơ lửng trên đỉnh đầu, tựa như chỉ cần với tay lên là có thể hái xuống.
Thỉnh thoảng trên bầu trời lại xuất hiện một vệt sao băng xẹt ngang hư không, sau đó lại tan biến vào màn đêm tịch mịch.
Ánh mắt của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa dõi theo vệt sáng của ngôi sao băng, dường như vươn tới tận cùng chân trời.
Lúc này, cả hai người đang cùng nhau cảm nhận một niềm hạnh phúc rất đỗi con người.
Nhất là Thiện Ngân Sa, nàng vốn là từ Ngân Sa vương thi giải mà thành người, luôn luôn chìm đắm trong tu luyện, đối với nhân tình thế thái hiểu biết rất ít, gần như mơ hồ.
Hiện giờ, sau khi ân ái với Hồng Dịch xong, đột nhiên nàng cảm thấy trong thần niệm của chính mình bỗng trỗi dậy một cỗ khí tức của nhân loại.
- Hồng Dịch, lúc này thiếp mới cảm giác được rằng bản thân đã thực sự biến thành một con người... biến thành một nữ nhân.
Thiện Ngân Sa tỉ mỉ cảm nhận sự biến hóa trong tâm linh của mình. Nàng ngồi ngay ngắn trên thảm, hai chân xếp lại, làn tóc mây bồng bềnh phiêu dật trong gió đêm, trông giống như đang tu luyện đạo thuật, cảm nhận thần niệm của mình.
- Lúc trước, thiếp vẫn cho rằng mình là Ngân Sa vương trong thiên hạ bát đại yêu tiên, là bá chủ tung hoành bốn biển, khinh thường những sinh linh yếu đuối. Bây giờ thì khác rồi, thiếp lúc này mới cảm thấy nhân tình thế thái thật kỳ diệu... Nhân đạo, thiên đạo...
- Con người chính là tinh hoa của vạn vật, sâu trong thân thể ẩn chứa sự huyền bí của trời đất, huyền cơ của sự chuyển động trong vũ trụ. Trong tâm của con người còn có muôn vàn ý niệm phức tạp, lúc sinh lúc diệt, không thể đoán trước được. Trời cao cũng không tính là cao, tâm của con người mới là cao nhất.
Hồng Dịch nhìn thấy trên bầu trời lại xuất hiện một sao băng xẹt ngang màn đêm, nhẹ nhàng nói. Lúc này trong lòng hắn không hề suy tính điều gì cả, tựa hồ toàn bộ trí óc đã rời xa sự biến ảo phồn tạp của nhân gian, hoàn toàn trở về với sự an bình tĩnh lặng của tự nhiên.
Từng khối thần niệm trong linh hồn của hắn tuôn chảy ra ngoài, sau đó lại bừng sáng như sao trời, trở về với sự tĩnh lặng an hòa.
Toàn bộ thần niệm của Hồng Dịch chìm vào trong cảm giác an bình hài hòa, tựa như đang nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trong khung cảnh an bình tĩnh lặng này, thần niệm của Hồng Dịch đột nhiên mô phỏng theo quy luật vận hành của những vì sao trên bầu trời mà âm thầm vận chuyển, từng khối từng khối ý niệm cũng chuyển động theo một quy tắc nhất định.
Trong khoảnh khắc chợt bừng tỉnh, đột nhiên Hồng Dịch tựa như tìm ra được một loại ý nghĩa sâu xa đã tồn tại từ cổ xưa cho đến tận bây giờ.
- Các huyệt khiếu trên thân thể của con người cũng phức tạp như những vì sao trên bầu trời, từ đó mà sinh ra cảm ứng vi diệu. Trong khi đó thần niệm của con người cũng giống như những ngôi sao đó. Vậy, hai điều này ẩn chứa huyền bí gì?
Suy ngẫm nửa ngày, quan sát thiên văn, mang thần niệm của mình mô phỏng theo sao trời mà vận hành. Tuy rằng Hồng Dịch từng nghiên cứu thiên văn, nhưng chưa thực sự tinh thông, nên cũng không thể bố trí thành đại trận gì cả.
- Chúng ta trở về thôi. Còn rất nhiều việc cần phải hoàn thành nữa... Lần này trong trận giao chiến với Tinh Nguyên Thần miếu còn xen lẫn sự tranh đấu giữa hai quốc gia, tốt nhất nên chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Huống hồ lần này chúng ta biết được không ��t bí mật của hoàng thất Đại Kiền. Trong đó có một số bí mật quả thực khiến người khác nghe mà kinh sợ. Cho dù thế nào đi chăng nữa, ta tuyệt đối không để cho Hồng Huyền Cơ xuyên qua được trung thiên thế giới, tìm được thần niệm của dương thần mà nuốt chửng đâu.
Hồng Dịch đứng dậy, hắn nhớ lại vài lời mà Thiên Hương thánh nữ Vân Hương Hương nói trước đây.
- Hoàng Thiên Thủy Long Giáp, Hoàng Thiên Ngọc Tỷ, Con Thuyền Tạo Hóa, còn có cả khải giáp được luyện hóa từ thiên thi, thi hoàng của Vu Quỷ Đạo.
Từng mảng tin tức hiện lên trong đầu Hồng Dịch.
Lúc trước Hồng Dịch tại Mãng Hoang tuy rằng đoạt được Càn Khôn Bố Đại, thế nhưng quân đội hoàng thất Đại Kiền lại vơ vét toàn bộ thiên thi, thi hoàng mà Vu Quỷ Đạo tích góp hơn nghìn năm cùng một số bí pháp luyện thi.
Những thi thể này cũng không phải là quỷ vật, mà là loại khải giáp dùng cho binh lính của thượng cổ chiến thần. Chẳng qua Vu Quỷ Đạo chưa thể luyện chế thành công, chế tạo ra thứ nửa nọ nửa kia như cương thi.
Hoàng thất Đại Kiền căn cơ dồi dào, thu gom các loại điển tích, bí thư trong thiên hạ, sở hữu vô số thiên tài địa bảo, pháp khí. Những thợ thủ công tay nghề giỏi cũng tập hợp số lượng lớn, muốn chế luyện ra một bộ khải giáp thượng cổ cũng không phải là việc không có khả năng.
Tuy rằng loại khải giáp này chế tạo ra không thể nào so bì được với Thiên Mang Giác Thần Khải, thế nhưng nếu có thể sánh ngang được với Nguyên Thần Bạch Cốt Khải của Tử Minh Đạo thì cũng đủ để xưng bá thiên hạ rồi.
Khi đó muốn thống nhất thiên hạ, quét sạch bốn phương cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
- Được, chúng ta trở về thôi. Nếu như thật sự Mộng Thần Cơ, Kiền đế Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ, Đại Chu thái tổ, Thiên Hương thánh nữ, thậm chí là Huyền Thiên quán chủ, Thiên Xà vương đều nhòm ngó Tinh Nguyên Thần Miếu, vậy thì Tinh Nguyên Thần Miếu kia chắc chắn sẽ gặp đại nạn rồi.
Thiện Ngân Sa cũng đứng dậy, hai mắt lóe lên.
- Hư không loạn lưu, tìm kiếm trung thiên thế giới không thể xem nhẹ được, nhất định phải chuẩn bị thật kĩ lưỡng. Một khi tìm được thần niệm của dương thần, chúng ta bất kể là dung nhập vào thần hồn hay nuốt chửng để cải thiện thể chất đều có thể khiến tu vi đột phá, tiến thêm một bước trên con đường đại đạo.
- Lần này Tinh Nguyên Thần Miếu nhất định sẽ có trận tranh đoạt khốc liệt, chúng ta không nên xuất đầu lộ diện, trước hết cứ ẩn mình trong quân Đại Kiền thì tốt hơn.
Hồng Dịch gật đầu.
Đúng lúc hai người đang muốn bay về Xích Châu, thì đột nhiên, ở phía xa xa trong sa mạc, một loạt âm thanh thùng thùng, thùng thùng, tựa như tiếng vó ngựa dồn dập vọng lại.
Chuỗi âm thanh vó ngựa này dường như vô cùng chỉnh tề, khiến cho toàn bộ sa mạc như cộng hưởng mà rung lên dữ dội.
Thậm chí mặt nước vốn phẳng lặng trong ốc đảo cũng xuất hiện những vòng sóng lan tỏa, ngay cả những hạt cát hai bên bờ cũng không ngừng bật nảy, tựa như đang múa theo một vũ điệu nào đó.
- Có người tới, dường như là một đội quân. Thế trận hung mãnh, tựa hồ đội quân này không ít người. Dựa theo mùi vị trong gió thì đây là một đội quân của Tây Vực Hỏa La quốc.
Vành tai của Hồng Dịch khẽ động đậy, nhạy bén lắng nghe âm thanh.
Trong nháy mắt, trên một cồn cát cách đó hơn mười dặm, một đoàn người xuất hiện, ai nấy đều cưỡi trên những con ngựa đỏ rực như mây lửa, thân ngựa béo khỏe, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn mịn màng như đá tảng, hiện ra một sức bật, sự bền bỉ và vẻ cân đối phi thường.
- Từ lâu đã nghe nói Hỏa La mã của Tây Vực to lớn mạnh mẽ, chạy băng băng trong sa mạc, bền bỉ còn hơn cả lạc đà. Truy Điện tuy rằng cũng có đặc tính như vậy, thế nhưng chưa từng bộc lộ hết khả năng khi ở sa mạc.
Hồng Dịch nhìn đoàn kỵ binh đông đúc xuất hiện ở cồn cát phía xa xa, không khỏi khẽ mỉm cười nói.
Trong lúc ánh mắt của hắn lóe lên, dường như từ trong đồng tử phát ra một quầng sáng hồng nhạt, đồng thời hai huyệt khiếu "Thông" "Minh" cũng được phát động, tập trung khí huyết, vận dụng tinh thần, trong thoáng chốc khoảng cách hơn mười dặm bỗng chốc như được thu lại ngay trước mắt.
Cảnh tượng ở cồn cát xa xa, từng hạt cát đều hiện lên rõ ràng vô cùng trước mắt hắn, thậm chí là cả những con kiến nhỏ bé ẩn giấu trong đám cát hắn cũng nhìn thấy.
Đương nhiên, thứ hắn nhìn rõ nhất là đoàn kỵ sĩ kia.
Những kỵ sĩ này đều mặc áo giáp da nhẹ cùng màu, hông đeo đại loan đao, sau lưng còn đeo cả cung tên, người nào người nấy cũng đằng đằng sát khí. Tổng cộng có ba đến năm trăm người, ai ai cũng khí thế lẫm liệt, trong đó không ít người đạt tới cảnh giới tiên thiên.
Nhất là trong đó có một thủ lĩnh, đầu quấn vải trắng, mặt bị che bởi một lớp khăn, khí tức tinh hãn ngưng tụ mà không hề bộc lộ. Ngay khi Hồng Dịch đưa mắt nhìn qua, thủ lĩnh này liền lập tức cảm ứng được, đồng thời đưa ánh mắt nhắm thẳng vào Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa.
Cách xa hơn mười dặm, Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa đều cảm nhận được ánh mắt nóng rát như mặt trời sa mạc đang bắn lại.
- Được lắm, võ công của tên kia còn cao minh hơn cả Thạch Địch vương tử.
Hồng Dịch tâm thần khẽ động.
Ngoài ra, bên cạnh tên thủ lĩnh này còn có một người mặc áo bào trắng, tay cầm một cây quyền trượng gỗ cong, mặt cũng được che vải, tựa như là sợ bão cát thổi đến phá hủy khuôn mặt vậy.
- Tại sao trên lưng ngựa của đoàn người kia còn trải thêm một tấm tơ lụa vậy?
Thiện Ngân Sa nhìn thấy một đội kỵ binh đột nhiên xuất hiện, không quá để tâm đến cung mã, loan đao, thế nhưng khi thấy một đoàn người ngồi trên những tấm tơ lụa tinh xảo được trải trên lưng ngựa đi tới, liền không nhịn được mà hỏi.
- Đấy là những tấm thảm lụa quý giá dành cho những kỵ sĩ tôn quý nhất trong Tây Vực. Đoàn người kia có địa vị bất phàm, chỉ có những kỵ sĩ tôn quý nhất trong Tinh Nguyên Thần Miếu mới có thể dùng tơ lụa để lót yên ngựa.
Hồng Dịch cũng thấy được chi tiết này, gật đầu giải thích. Chi tiết ghi lại trong điển tịch Đại Thiện Tự về Tây Vực cũng được chứng minh là đúng.
Tơ lụa của Đại Kiền, vận chuyển đến Tây Vực phải qua vạn dặm xa xôi, một tấm tơ lụa cũng có giá gần ngang với hoàng kim.
Kể cả là ở Đại Kiền, những thế gia hào môn dùng tơ lụa để lót yên cũng gần như là không có, bởi lẽ việc này một khi truyền ra bên ngoài, không những không thể hiện được gia thế của thế gia mà trái lại sẽ bị người đời châm biếm là "phung phí của trời".
Những thế gia chân chính của Đại Kiền, quản lý gia tộc đều dựa theo những phép tắc nghiêm ngặt, các đệ tử thế gia đều phải tuân theo khuôn phép.
- Nhị thập bát điện hạ tôn kính, ta quan sát thấy ở ốc đảo phía trước có một đôi nam nữ, từ cách ăn mặc cho thấy đây là dị đoan Đại Kiền.
Cùng lúc đó, người mặc áo bào trắng tay cầm quyền trượng quay sang thủ lĩnh kỵ sĩ nói.
- Tế tự đại nhân, ta đã sớm nhìn thấy rồi. Nếu là dị đoan, cứ theo lệ cũ! Nam giết, nữ giữ.
Vị nhị thập bát điện hạ này chính là thủ lĩnh kỵ sĩ, lập tức vung tay lên.
Ngay khi hắn vừa vung tay lên, lập tức có mười kỵ binh lao ra khỏi hàng, mãnh liệt thúc ngựa xông về phía trước.
Ầm ầm!
Mười kỵ binh tựa như mười con cự thú lao xuống cồn cát, trên người gần như cùng một lúc liền chớp lóe lên một màn ánh sáng rực rỡ vừa trắng vừa đen, mang khí tức hỗn độn.
Màn ánh sáng hỗn độn này ngưng kết vững chắc như sắt thép, trong nháy mắt, trên thân thể của mười kỵ binh này liền ngưng tụ thành hai cánh chim hỗn độn thật lớn.
Lao xuống cồn cát vốn là những kỵ sĩ cưỡi ngựa, nhưng với đôi cánh hỗn độn rộng lớn, lăng không lướt đến, đồng loạt phi hành lên không trung, cát bụi mù mịt, tựa như đại bàng vồ mồi.
Soạt!
Mười thanh đao sáng loáng như tuyết trắng, những hoa văn hình thiên thê (thang trời) chuyển động trên thân đao, tầng tầng lớp lớp huyết phù chớp lóe xen lẫn vân đao, cuốn vào nhau tạo nên ánh sáng chói lòa.
Mỗi một thanh đao này đều là bảo đao! Trên thân đao còn có những phù văn cường đại, mang khí tức lẫm liệt đủ sức chém yêu diệt ma.
- Ừm? Đây là thần linh lực gia trì vào sao? Cường đại thật! Chắc hẳn là thần linh lực do Nguyên Khí Thần gia trì lên trong lời đồn chăng?
Hồng Dịch hoàn toàn phớt lờ mười kỵ binh đang xông lên, thế nhưng ngay khi mười kỵ binh này đột nhiên kỵ binh và ngựa hợp nhất, phô ra đôi cánh hỗn độn, hắn liền kinh ngạc trong lòng.
Hắn cảm nhận một cách rõ ràng rằng, đôi cánh hỗn độn kia có sự tương đồng với thần linh lực của Chân Không Đại Thủ Ấn.
Loại thần linh lực này khi gia trì vào thân thể cao thủ không ngờ lại khiến cho cao thủ có được khả năng phi hành!
- Thần lực thật cường đại! Bất kể là Minh Thần, Đại Phá Hư Thần hay Hàn Nguyệt nữ thần, so với cỗ thần lực này đều trở nên nhỏ bé vô cùng, chẳng khác nào mang thỏ con so với lão hổ.
Hồng Dịch trong lòng khẽ động, liền vung tay lên.
Chín trăm chín mươi chín đạo thần niệm liền hình thành một tòa pháp đàn thật lớn, rồi bỗng nhiên từ trên không trung bao trùm xuống, trong thoáng chốc phong ấn mười kỵ sĩ còn cách đó vài dặm.
Mười kỵ sĩ bị phong ấn này, trong nháy mắt liền thu nhỏ lại, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay cái, đông cứng trong tòa pháp đàn ánh sáng thủy tinh to bằng miệng bát, rồi rơi vào trong lòng bàn tay của Hồng Dịch.
Truyen.free nắm giữ trọn vẹn bản quyền đối với bản văn này.