(Đã dịch) Dương Thần - Chương 386:
Ta đã sớm nghe nói rằng lần này Tinh Nguyên Thần Miếu phát động thánh chiến, giáo hoàng tuyên bố thần dụ rằng, phàm là cao thủ tham gia sẽ được Nguyên Khí Đại Thần gia trì thần lực. Xem ra, vị Nguyên Khí Đại Thần này quả nhiên không hề tầm thường chút nào.
Nguyên Khí Thần chính là vị thần chí cao vô thượng trong tâm trí của hơn trăm quốc gia Tây Vực, được vô số người thờ phụng suốt mấy nghìn năm qua.
Hồng Dịch cũng sớm biết rằng vị Nguyên Khí Đại Thần này e rằng đã cường đại đến mức khó có thể tưởng tượng nổi từ lâu rồi.
Thậm chí, rất có thể đã trở thành một tồn tại sánh ngang với Mộng Thần Cơ.
Sau khi khẽ vung tay phong ấn mười kỵ binh đang xung phong lao tới vào trong Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới, mười kỵ sĩ này, cả người lẫn ngựa đều đông cứng lại, chẳng khác nào ruồi nhặng kẹt trong hổ phách.
Mặc dù cơ thể không thể động đậy, thế nhưng cỗ thần lực hỗn độn trên người bọn họ lại không bị phong ấn hàng phục! Chúng liên tục phát ra những tiếng gào thét kịch liệt.
Tiếng gào thét như núi cao, như biển rộng, như ngục sâu!
Thần lực trên người mười kỵ sĩ này mãnh liệt tụ hội lại, sau đó loáng thoáng kết thành một pho tượng không rõ mặt mũi bên trong Quang Minh Thai Tàng Đại Kết Giới. Pho tượng này là một đại hán, chỉ có nửa trên hình người, nửa dưới là vùng khói mây, tựa như đuôi rắn lại tựa như đuôi rồng.
Toàn bộ cơ thể của đại hán này đều có màu hỗn độn, cơ bắp cuồn cuộn, trôi chảy vô cùng, thậm chí còn chân thực, tự nhiên hơn nhiều so với chiến thần.
Hồng Dịch nhìn cơ bắp trên người đại hán này, trong đầu gần như không cần nghi ngờ, hắn liền biết ngay đại thần này được hình thành từ việc vận chuyển một lực lượng khổng lồ của nguyên khí thiên địa. Lực lượng này còn kinh khủng hơn nhiều so với chiến thần, là một loại lực lượng siêu việt thực thể!
Đây là một hư ảnh của Nguyên Khí Đại Thần!
Thần linh có dáng dấp nửa trên là người, nửa dưới tự long tự xà.
Ngao...Ngao ngao...
Bị giam giữ bên trong đại kết giới, hư ảnh của Nguyên Khí Đại Thần do thần lực hóa thành đầu tiên phát ra một trận gào thét đầy uy nghiêm. Sau đó, như thể nhận ra bản thân bị giam giữ, rằng lực lượng phong ấn mình cực kỳ cường đại, khó có thể đột phá, hư ảnh liền nhanh chóng bình tĩnh lại. Hai tay chắp thành hình chữ thập, đặt trước ngực, ngâm xướng từng đợt chú văn tựa như xuất xứ từ thời viễn cổ.
- Nguyên khí viễn cổ... Ta chính là hóa thân của ngươi, ngươi - ta sinh ra vạn vật... Ngươi - ta diễn hóa xuất ra lôi đình... Ngươi - ta sinh dục ra nhân linh...
Đây là một loại "linh văn" thượng cổ của Tây Vực. Hiện giờ, ngay cả những bậc đại học giả tinh thông cổ kim cũng không biết hàm nghĩa của loại Linh Văn này.
Tại Tây Vực, loại linh văn này được gọi là Thần Ngữ.
Từng đợt thanh âm từ trong miệng phiên bản thu nhỏ của Nguyên Khí Thần truyền ra bên ngoài, ngay cả Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới cũng không ngăn được âm thanh lan truyền ra xung quanh.
Bỗng nhiên, Hồng Dịch chợt cảm thấy thần niệm của mình như muốn tan rã ngay lập tức.
- Vô lượng quang, vô lượng thọ! Quá khứ di đà! Hiện thế như lai! Vị lai vô sinh!
Hồng Dịch vừa nghe từng đợt ngâm xướng kinh văn cổ xưa kia liền biến sắc. Ngay lập tức, từ trong mi tâm hắn tuôn ra một chùm thần niệm, càng lúc càng nhiều, mãnh liệt bay lượn quanh Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc này!
Rầm!
Trong tiếng ngâm xướng của Nguyên Khí Thần, lực lượng càng lúc càng lớn, toàn thân căng ph��ng, một sự bành trướng kịch liệt như muốn khiến cả vũ trụ bùng nổ, phát tán ra một cỗ lực lượng khổng lồ vô cùng.
Trong thoáng chốc, Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới bị nổ tung nát bấy.
Sau đó, mười kỵ sĩ cả người lẫn ngựa đều từ trong đại kết giới thoát ra ngoài. Cỗ hỗn độn nguyên khí liền bao vây quanh thân thể bọn họ, hình thành một tầng khải giáp.
Ngay cả Hỏa La mã cũng được hỗn độn nguyên khí bao phủ.
Trong nháy mắt, mười kỵ binh này giống hệt như biến thành hỗn độn cự ma, trong tay cầm Huyết Phù loan đao, lần thứ hai xông về phía Hồng Dịch mà lao tới.
- Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới lại không thể phong ấn cỗ thần lực này sao?
Hồng Dịch hơi sửng sốt, chín vòng hào quang phía sau gáy cấp tốc chớp động, Chân Không Đại Thủ Ấn thoáng chốc mãnh liệt bay vút ra, chắn ngang trước mặt đám kỵ sĩ kia, một quyền bổ tới, thi triển Không Đà quyền ấn.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm.
Liên tục mười tiếng nổ vang lên, mười kỵ binh kia sau khi bị Chân Không Đại Thủ Ấn đánh tr��ng, tất cả đều bị đập bay về phía sau, rơi mạnh xuống mặt đất, lõm sâu xuống đống cát.
Cùng lúc đó, lớp khải giáp hỗn độn trên thân thể bọn họ ngay khi tiếp xúc với màn ánh sáng của Chân Không Đại Thủ Ấn liền tản ra một luồng khói xanh, lượn lờ giữa không trung. Sau đó, nó lại biến thành Nguyên Khí Đại Thần với hình dạng nửa thân dưới tự long tự xà, nửa thân trên là đại hán cường tráng.
- Chiến thần!
Thần niệm của Hồng Dịch mãnh liệt vận chuyển, một chiến thần trong tay cầm Đại Tắc Thần Đao hiện ra. Chiến thần giơ cao một đao, bổ mạnh về phía trước.
Phốc phốc phốc phốc!
Ánh đao dữ dội cuồn cuộn lao tới, nhanh chóng cắt Nguyên Khí Thần ra thành từng mảnh nhỏ. Cùng lúc đó, Hồng Dịch lạnh lùng cười một tiếng, một lần nữa tuôn thần niệm ra, kết cấu thành Quang Minh đại kết giới, phong ấn Nguyên Khí Thần vào trong đó.
Nguyên Khí Thần lần này bị phong ấn bên trong dường như lực lượng đã trở nên yếu hơn rất nhiều, không cách nào tiếp tục ngâm xướng thần ngữ linh văn cổ xưa như lúc trước nữa.
- Ngũ Lôi Chính Pháp!
Thiện Ngân Sa thấy Hồng Dịch dùng Chân Không Đại Thủ Ấn cùng Đại Tắc Thần Đao làm suy yếu lực lượng của Nguyên Khí Thần, và phong ấn đối phương một lần nữa, liền xòe năm ngón tay. Từ đầu ngón tay lập tức bắn ra mười tia điện chớp.
Mười tia điện chớp này có hình cong cong, mang theo những tiếng xẹt xẹt của lửa điện, khi���n người mới nhìn qua tưởng rằng đó là uy thế thần niệm của cao thủ vượt qua ba lần lôi kiếp, nhìn thấy mà khiếp đảm.
Thật ra, đây là đạo thuật mà Thiện Ngân Sa mô phỏng theo lôi đình thiểm điện mà thi triển.
Thiện Ngân Sa hiện giờ tuy chỉ mới vượt qua một lần lôi kiếp, thế nhưng Thần Tiêu đạo Lôi Pháp của nàng cũng đã đại thành. Đặc tính của Thần Tiêu đạo Lôi Pháp chính là sau khi vượt qua lôi kiếp, uy lực của lôi pháp sẽ tăng lên đáng kể.
Vào thời điểm mười tia điện chớp cong cong kích vào thân thể mười kỵ sĩ, lập tức mười kỵ sĩ Tây Vực này liền phát ra những thanh âm đau đớn, cơ thịt toàn thân co rút, thân thể co giật tựa như bị chuột rút, sau đó miệng sùi bọt mép rồi hôn mê bất tỉnh.
Mười kỵ sĩ này đều là cường giả võ đạo đã tiếp cận cảnh giới tiên thiên, thân thể cường hãn, khí huyết cường đại. Thế nhưng làm sao có thể ngăn cản được một kích của cao thủ một lần lôi kiếp? Nhất là trong tình huống cơ thể bọn họ đã bị tước đoạt thần lực.
Hồng Dịch khẽ gật đầu. Chân Không Đại Thủ Ấn chụp tới, màn ánh sáng rực rỡ nhẹ nhàng nhấc cả người lẫn ngựa mười kỵ sĩ kia lên, đẩy vào Càn Khôn Bố Đại qua vết nứt giữa hư không.
Những người này đều là những quý tộc, kỵ sĩ tinh nhuệ trong các đại thần điện của Tây Vực Tinh Nguyên Thần Miếu. Bắt được một người như vậy, theo quân công của Đại Kiền thì đây là một công lao cực lớn. Tuy rằng Hồng Dịch không để ý nhiều đến loại quân công này, thế nhưng cũng không muốn người của triều đình nói mình không lập được quân công.
- Ngày hôm nay các ngươi ở lại đây hết cho ta! Thập nhị Bát điện hạ chắc hẳn là một vương tử. Hôm nay đã dám xông đến chỗ ta, vậy coi như là ác mộng của các ngươi, cho dù Nguyên Khí Thần đích thân đến đây cũng vô dụng.
Hồng Dịch sau khi tóm mười kỵ sĩ đẩy vào Càn Khôn Bố Đại, liền mỉm cười, Chân Không Đại Thủ Ấn vung lên, biến thành một bàn tay rộng đến một mẫu, trong lòng bàn tay hiện lên chữ "Vạn".
Uy lực của Chân Không Đại Thủ Ấn, ngay cả cao thủ ba lần lôi kiếp như Chu Tam thái tử cũng bị cường ngạnh bắt đi ba nghìn khối thần niệm, là một thứ lực lượng mà đám kỵ sĩ kia tuyệt đối không thể chống cự nổi.
Trong đám kỵ sĩ kia, kẻ duy nhất còn có khả năng cử động là vị Thập nhị Bát điện hạ kia. Nhìn thấy Chân Không Đại Thủ Ấn lăng không nện xuống, vị vương tử này gầm lên một tiếng, thanh loan đao thật lớn phất lên, xuất ra, vẽ thành một đạo lửa điện thật dài cắt ngang đại thủ ấn. Đạo đao quang này không ngờ lại mang theo uy thế hung hãn, ngang tàng.
- Thật đáng ngạc nhiên, là đỉnh cấp Đại tông sư, chỉ thiếu chút nữa là có thể tiến nhập cảnh giới Võ Thánh! Thảo nào không bị Chân Không Đại Thủ Ấn trói buộc. Chẳng qua, chỉ như vậy thì có thể là đối thủ của ta sao?
Hồng Dịch khẽ tán thưởng một tiếng. Kinh nghiệm võ đạo của người này không hề thua kém hắn, thế nhưng về phương diện lực lượng lại chênh lệch quá xa.
Lúc Chân Không Đại Thủ Ấn nện xuống, Hồng Dịch hoàn toàn không để tâm đến đạo đao quang kia. Trong lòng bàn tay chợt lóe lên, một màn ánh sáng dập dềnh bao phủ lấy đạo đao quang kia, sau đó nhấc bổng toàn bộ đám kỵ sĩ kia, thậm chí cả cồn cát nhỏ đó, lên không trung.
Rầm rầm...
Một đụn cát nhỏ có diện tích lên tới mấy dặm bị Hồng Dịch nhấc bổng lên không trung, hiện ra khí thế uy mãnh đến cực điểm.
Đúng lúc chụp lấy đội kỵ binh kia, bỗng nhiên từ thân thể của Thập nhị Bát điện hạ chợt bộc phát ra một chùm âm thanh. Tiếp đó, một cỗ nguyên khí hỗn độn cực lớn cuồn cuộn tuôn ra, không ngờ lại hình thành một Nguyên Khí Thần, so với lúc trước còn lớn gấp ba lần!
Nguyên Khí Thần này khuôn mặt rõ nét, ở cằm có một chòm râu thật dài, ngoài ra còn có hai chòm mọc ở hai bên má. Trong tròng mắt lưu chuyển hỗn độn. Chốc chốc, lại sinh ra một vụ nổ hỗn độn nho nhỏ, sinh ra ánh sáng cùng sao trời, còn có cả một khối hình cầu xanh thẳm, mà trên đó là đất đai, sông núi cùng rất nhiều người sinh sống.
- Nguyên Khí Thần thật lợi hại! Hóa thân không ngờ lại nhiều đến thế!
Đối mặt với tình huống này, Hồng Dịch không dám chậm trễ. Thân thể khẽ động, từ mi tâm bắn ra một khối nhãn cầu, sau đó toàn bộ thân thể được bao phủ bởi Thiên Mang Giác Thần Khải. Những gai xương nhọn hoắt dữ tợn nhô ra, mũi thương lập tức vung lên, đâm về phía Nguyên Khí Thần.
Thiên Mang Giác Thần Khải hóa thành một đường chỉ đen, chỉ trong chớp mắt liền đem cả thân thể Hồng Dịch lẫn thần thương đâm thẳng vào trái tim Nguyên Khí Thần, mũi thương xoáy mạnh.
Rắc rắc.
Nguyên Khí Thần còn chưa kịp thể hiện thần uy của mình liền bất ngờ bị tập kích ám sát.
Hồng Dịch vung tay lên, một tòa Quang Minh Đại Kết Giới thật lớn liền nhanh chóng phong ấn vị Nguyên Khí Thần kia lại.
- Phù.
Sau khi liên tiếp phong ấn hai phân thân của Nguyên Khí Thần, Hồng Dịch thở ra một hơi thật dài. Tiếp đó phất nhẹ tay, đem Càn Khôn Bố Đại, Chân Không Đại Thủ Ấn cùng toàn bộ kỵ binh ẩn vào hư không.
Đúng lúc này, đột nhiên Thiện Ngân Sa quát lên một tiếng.
- Ai?
Tâm trí Hồng Dịch khẽ động. Tại nơi chân trời phía rất xa, bờ cát bên dưới tựa như đang chấn động. Tiếp đó, một tiếng cười đùa uyển chuyển vang lên, tiếng cười này khiến người nghe thoải mái vô cùng. Sau đó, một vòng ánh sáng tròn màu trắng xuất hiện trên bầu trời.
Trong vòng ánh sáng tròn trắng bạc tựa thủy ngân, một nữ hài chui ra. Nữ hài mặc váy trắng, sau lưng có hai chiếc cánh trắng tựa thiên nga, hai má mũm mĩm, cánh tay tựa ngó sen, mềm mại non nớt đến mức như muốn rỉ ra nước.
Vòng ánh sáng này không nằm ở phía sau gáy giống như vòng ánh sáng của Chân Không Đại Thủ Ấn, mà nó nằm ở trên đỉnh đầu, mang theo một khí vị cát tường, an khang.
- Hì hì, Hồng Dịch. Ta là thần linh của Huyền Thiên Quán, Cát Tường Thiên. Tinh Mục chắc hẳn đã đưa hình ta cho ngươi xem qua rồi nhỉ. Đám người kia đã truy tung ta suốt ba ngày ba đêm rồi, ta vẫn không tìm được cơ hội thoát thân. Không ngờ rằng đám người này lại chọc vào ngươi, thật sự là đáng thương. Cho ngươi thu lấy thần lực của Nguyên Khí Thần trên người bọn họ đấy. Ấy, một thiếu niên như ngươi lại có Thiên Mang Giác Thần Khải ư? Ngươi làm sao lại kiếm được một kiện thần khải lợi hại như vậy?
Tiểu cô nương với cặp cánh như thiên nga sau lưng, cùng vòng ánh sáng trên đầu vừa xuất hiện đã kh��ng hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn vô cùng thoải mái bắt chuyện với Hồng Dịch. Sau đó, nhìn thấy bộ khải giáp dữ tợn trên người Hồng Dịch, cả người tựa như ma thần, những mũi gai xương rung lên rào rào, liền ngạc nhiên thốt lên.
- Huyền Thiên Quán có bốn đại đường: Đại Hắc đường, Phá Hư đường, Ưu Nhạc đường, Cát Tường đường. Cô nương chắc hẳn là thần linh được Cát Tường đường cung phụng, Cát Tường Thiên?
Hồng Dịch nhìn nữ hài thần linh này, khẽ gật đầu.
Bốn đại thần linh của Huyền Thiên Quán, Hắc Thiên Ma Thần và Phá Hư Thần đều là những thần linh có tính tình tàn nhẫn, đại diện cho sự giảo trá và hủy diệt. Thế nhưng Cát Tường Thiên, Ưu Nhạc Thiên lại đồng nghĩa với cát tường, an khang, an lạc, tươi đẹp.
Trên thảo nguyên, rất nhiều bách tính đều cung phụng Cát Tường Thiên, cầu xin sự cát tường, an khang.
Theo lẽ đó, Cát Tường Thiên là chính thần, còn Hắc Thiên Ma Thần, Phá Hư Thần đều là tà thần; Hàn Nguyệt nữ thần cũng là tà thần.
- Không phải ta nói rõ với ngươi ta là Cát Tường Thiên rồi hay sao?
Cát Tường Thiên khẽ lắc lắc đầu khiến những hạt ánh sáng ở vòng hào quang phía trên lấm tấm rắc xuống.
- Bốn đại thần linh của Huyền Thiên Quán không phải bị phong ấn bên trong tiểu thiên thế giới sao?
Hồng Dịch hỏi.
- Cô nương làm sao ra ngoài được? Còn nữa, tại sao đám người kia truy đuổi cô nương?
- Là vì ta lấy thần lực của Nguyên Khí Thần từ trên người bọn họ, chuyển hóa thành thần lực của mình, tăng cường thực lực bản thân, giảm sự tiêu hao sức lực khi ngao du trong đại thiên thế giới.
- Lần này Huyền Thiên Quán Chủ cùng Tinh Mục đều thả chúng ta ra để đến Tinh Nguyên Thần Miếu. Tên Phá Hư Thần cùng Hắc Thiên Ma Thần kia còn muốn tìm đến ngươi để gây rắc rối đấy. Hồng Dịch, ngươi phải cẩn thận đấy.
Cát Tường Thiên nhìn chằm chằm vào cỗ thần lực của Nguyên Khí Thần bị phong ấn trong Quang Minh Đại Kết Giới, đôi mắt linh động, chẳng khác nào tiểu hài tử nhìn mứt quả hồ lô.
- Cô nương muốn cỗ thần lực này ư? Nhưng mà thần lực của Nguyên Khí Thần tương đối cường đại, thậm chí chỉ là một tia thần lực cũng e rằng cô nương không tiêu hóa nổi đâu.
Bỗng nhiên, Hồng Dịch khẽ cười một tiếng rồi nói.
- A? Hồng Dịch, ngươi chịu cho ta cỗ thần lực đó sao?
Cát Tường Thiên cho ngón tay vào miệng mút một cái, sau đó xoạch một tiếng rồi nói.
- Nếu như ngươi chịu đem cỗ thần lực đó cho ta, giúp ta luyện hóa đôi chút, ta liền nói cho ngươi bí mật của Vũ Văn Thái sư?
- Bí mật của Vũ Văn Thái sư? Điều này quả nhiên có quan hệ với Tiểu Mục.
Ánh mắt Hồng Dịch khẽ động, nhìn về phía Cát Tường Thiên vừa mới xuất hiện.
Bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.