(Đã dịch) Dương Thần - Chương 391:
Vụt vụt vụt!
Ba nhát đao liên tiếp vung ra, tự nhiên như vốn có.
Công Dương Ngu sau khi khoác Huyền Hoàng khải giáp lên người, lập tức vung đao, đao quang bao trùm toàn thân hắn, tạo thành một quả cầu sấm sét khổng lồ có chu vi ba trượng.
Từ trong quả cầu sấm sét vang vọng âm thanh sấm sét chấn động.
Ngay sau đó, quả lôi cầu ba trượng đó liền bùng nổ dữ dội, bi���n thành những luồng điện chớp, đao quang hình vòng cung nổ tung tóe, phóng xa hơn bảy tám trăm bộ.
Phụt!
Trên mặt tế đàn, một khối tinh cương đúc từ năm loại kim loại đặc biệt, ngay khi ánh đao vừa chạm tới liền bị xẻ toạc ra như đậu hũ.
– Phương pháp rèn đúc khải giáp thượng cổ thật sự vô cùng kỳ diệu, quả nhiên chỉ có pháp môn luyện khí của Phương Tiên đạo mới chế tạo được thứ này. Sau khi khoác lên mình bộ khải giáp này, uy lực đao thuật của ta đã tăng lên đến ba thành.
Công Dương Ngu thử xong một chiêu đao liền bật cười ha hả, sau đó thu thanh đại đao dài chín xích về sau lưng. Ánh mắt hắn ngưng đọng, khôi phục lại thần thái thường ngày.
– Thanh đao này của ngươi chính là thanh thần đao được rèn từ hài cốt xá lợi của đại cao tăng Nhân Tiên đời trước của Đại Thiện Tự, sau khi viên tịch niết bàn lưu lại. Trải qua rèn đúc cùng ngũ kim ám cương trong lò lửa, hơn nữa còn dùng máu huyết của chính ngươi để luyện thành thanh Phổ Độ Thần Đao bằng huyết văn cương tinh khiết như thế này, so với Toái Diệt đao còn cường đại hơn gấp mười lần. Diệt thần trảm quỷ cũng chỉ cần một ý niệm.
Hồng Huyền Cơ nói.
– Thái sư không dùng binh khí sao?
Công Dương Ngu điều chỉnh nhịp hô hấp hòa cùng tần suất dao động của khải giáp, cơ thể liền nhẹ nhàng đáp xuống đất.
– Không cần, ta luôn dùng quyền pháp xuất chiêu, không cần bất cứ binh khí nào.
Hồng Huyền Cơ hờ hững nói.
– Nhưng mà, Bệ hạ, thần nghĩ Người cũng nên chế tạo một bộ khải giáp. Dù thần cố hết sức bảo vệ Bệ hạ, nhưng dù sao chiến sự vẫn hiểm nguy, Mộng Thần Cơ cuồng ác. Nếu chẳng may giữa vạn quân gặp phải hiểm cảnh, làm sao ứng phó? Cần phải có kế sách vẹn toàn.
– Chuyện này trẫm tự nhiên hiểu rõ.
Kiền đế Dương Bàn gật đầu, sau đó hỏi Tiêu Trường Phong.
– Chế tạo cho Công Dương Ngu bộ Huyền Hoàng khải giáp này đã tiêu tốn bao nhiêu nguyên liệu?
– Khởi bẩm Bệ hạ, từ Mãng Hoang thu được tổng cộng sáu mươi tám con thi hoàng do Vu Quỷ đạo luyện chế. Riêng chế tạo bộ Huyền Hoàng khải giáp này đã dùng hai mươi bốn con. Còn đám phi thi, thiên thi còn sót lại, tuy có đến hơn mấy trăm con nhưng chất liệu tương đối kém, chỉ có thể chế tạo ra loại khải giáp thông thường mà thôi.
– Hiện giờ thần đã dẫn dắt toàn bộ đệ tử nội viện của Phương Tiên đạo, ngày đêm gấp rút chế tạo, sử dụng hài cốt xá lợi của các đời đại cao tăng Đại Thiện Tự cùng số thi hoàng còn lại để chế tạo một bộ Lão Nha Tinh Thần khải. Sau đó lại dùng Tinh Thần Tế Đàn của con thuyền tạo hóa để thu thập tinh hoa nhật nguyệt, gom góp thần lực của hàng tỉ ngôi sao trên bầu trời, từ đó khiến bộ khải giáp có được linh tính. Thế nhưng bộ khải giáp này còn chưa được tôi luyện triệt để, so với Huyền Hoàng khải giáp còn kém xa, chứ đừng nói đến việc để Bệ hạ sử dụng. Thứ Bệ hạ cần, ít nhất cũng phải sánh ngang với Thiên Mang Giác Thần Khải.
Tiêu Trường Phong cung kính nói.
– Thiên Mang Giác Thần Khải cũng chưa xứng với trẫm, chỉ có Như Lai Cà Sa trong truyền thuyết dưới địa cung của Đại Thiện Tự mới xứng đáng với trẫm. Bộ Hoàng Thiên Thủy Long Khải này tuy có lực lượng cường đại, nhưng không đủ ��ể xưng bá hiện thế. Nghe đồn rằng, Thế Tôn khai sơn Đại Thiện Tự, Như Lai đạo nhân, đã truyền lại một bộ áo cà sa. Khi khoác lên người, lập tức có được lực lượng xưng bá hiện thế. Tiếc là năm đó trẫm tiêu diệt Đại Thiện Tự, tìm kiếm khắp lòng đất mà không phát hiện chút vết tích hay manh mối nào. Bộ Như Lai chí tôn cà sa này cho đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Kiền đế Dương Bàn thở dài một tiếng nói.
Hồng Huyền Cơ nghe thấy Dương Bàn thở dài liền vội vã khom người nói.
– Bệ hạ, bộ áo cà sa kia chẳng qua chỉ là đồn đại mà thôi. Nghe truyền rằng, thánh hoàng Nguyên thời thượng cổ chính là người sáng lập Phật đạo, là tổ sư khai sơn Đại Thiện Tự. Thế nhưng đó chẳng qua chỉ là thủ pháp tự tô vẽ cho mình của Đại Thiện Tự mà thôi. Lực lượng có thể xưng bá hiện thế ư? Đâu dễ dàng có được như vậy. Cho dù có tìm được bộ Như Lai chí tôn cà sa kia thì chưa chắc đã vượt qua được Hoàng Thiên Thủy Long Khải, cùng lắm cũng chỉ sánh ngang với Hoàng Thiên Thủy Long Khải mà thôi. Tuy nhiên, vi thần sẽ dốc toàn lực vì Bệ h�� mà tìm ra bằng được bộ Như Lai Chí Tôn Cà Sa kia. Hơn nữa, giờ đây cũng không hẳn không có tin tức về bộ áo cà sa kia. "Quá Khứ xuất hiện, Hiện Thế liền đến", Bệ hạ đã từng nghe qua câu này chưa?
– Quá khứ xuất hiện, hiện thế có thể đến ư? Khanh nói rằng nhi tử của khanh, Hồng Dịch, tu luyện Quá Khứ Di Đà Kinh sao?
Kiền đế Dương Bàn nghi vấn hỏi.
– Đúng vậy.
Hồng Huyền Cơ nói.
– Thần vốn cho rằng nó là quân cờ do Mộng Thần Cơ an bài, nhưng thật không ngờ nó lại có được cơ duyên khác, lại đoạt được Quá Khứ kinh của Đại Thiện Tự. Tòa địa cung kia của Đại Thiện Tự, thần nghĩ rằng, cũng tồn tại bên trong một tiểu thiên thế giới nào đó. Chỉ có người tu luyện Quá Khứ kinh mới có thể cảm ứng được tiểu thiên thế giới này, sau đó mới tiến vào trong đó.
– Thánh hoàng Nguyên thời thượng cổ còn có một thân phận khác, đó chính là Như Lai đạo nhân của Phật môn. Đây chưa hẳn chỉ là lời đồn đại trong truyền thuyết. Ta từng đọc qua điển tịch, nghe nói rằng vào thời thượng cổ, thánh hoàng Bàn khi chuẩn bị nhường ngôi cho Thái Thượng đạo tôn Thái, khi đó Thái đang ngồi bên bờ sông Thông Thiên tu luyện. Vừa nghe Bàn muốn nhường ngôi hoàng đế cho mình, Thái lập tức đứng dậy, chạy đến bờ sông, rửa sạch lỗ tai, nói rằng Bàn đã làm dơ bẩn tai hắn. Sau đó Bàn đành bất đắc dĩ nhường ngôi hoàng đế lại cho Nguyên. Nguyên về sau lại nhường ngôi cho Thủy. Sau khi nhường ngôi, Nguyên bỗng nhiên khai sáng giáo phái Phật môn này.
Công Dương Ngu nghe Hồng Huyền Cơ nói, thoáng trầm ngâm đôi chút rồi mới mở miệng kể.
Tên của người thượng cổ, về cơ bản hầu như chỉ có một chữ.
Thái thượng tẩy nhĩ (thái thượng rửa tai) là thần thoại Đạo gia, trong đó nói rằng thánh hoàng Bàn khi chuẩn bị nhường ngôi cho Thái của Thái Thượng đạo, Thái vừa nghe xong liền chạy đi rửa tai, thể hiện sự coi thường.
Hồng Huyền Cơ thân là đại Nho học gia, bài xích Đạo môn, tự nhiên dốc sức bưng bít loại thần thoại này.
– Được rồi, được rồi, việc của thượng cổ cần gì tranh luận.
Kiền đế Dương Bàn lắc đầu.
– Việc này sau sẽ bàn bạc lại. Tiêu Trường Phong, khanh cố gắng đẩy nhanh tốc độ, mau chóng luyện chế đám thiên thi, phi thi còn dư này thành áo giáp. Tài liệu hoàng thất còn rất nhiều, các loại thiên tài địa bảo, võ thánh, thậm chí cả hài cốt nhân tiên cũng không thiếu. Ngay cả thần niệm tinh thuần của lôi kiếp cao thủ, trong tay trẫm cũng không thiếu. Khải giáp luyện chế xong cho dù không thể phi hành thì cũng phải vượt trên Nguyên Thần Bạch Cốt khải của Thứ Đạo Minh một bậc mới được.
– Sau khi toàn bộ được chế tạo hoàn tất, chia cấp cho Càn Khôn Long Vệ. Ba trăm Càn Khôn Long Vệ, trẫm muốn khanh làm cho mỗi người một bộ khải giáp. Còn về phần Lão Nha Tinh Thần Khải, trẫm tạm thời chưa cần dùng đến. Chờ khi rèn xong, trẫm sẽ ban cho người khác. Người trong thiên hạ có thể giết được trẫm không nhiều. Cho dù là Mộng Thần Cơ, muốn vượt qua phòng tuyến của Hồng Huyền Cơ khanh để giết trẫm cũng không phải chuyện dễ dàng.
– Bệ hạ, chúng ta đi ra ngoài thôi. Chỉ cần thần còn chưa chết, không một kẻ nào có ý đồ bất thiện có thể đến gần Bệ hạ.
Hồng Huyền Cơ hơi khom người xuống, mở đường cho Dương Bàn.
Đôi quân thần ấy từ trong không gian Hoàng Thiên Ngọc Tỷ bước ra.
.....
Trong một tòa trang viên của Xích Châu, Hồng Dịch thân mặc một bộ nho phục rộng rãi, ngồi sau chiếc bàn sách, trên tay cầm một thanh loan đao rất dài để ngắm nghía. Thanh loan đao này được rèn từ loại thép tinh khiết, trong suốt sáng loáng, trông tựa như lớp men gốm sứ.
Bên trong lớp men trong suốt là tầng tầng lớp lớp hoa văn hình bậc thang, trông giống như đang lưu chuyển, chẳng khác nào những chùm khí tím mờ ảo liên tục biến hóa.
Trong tầng hoa văn hình bậc thang lại có những lớp phù chú thần bí lưu động. Đây chính là loại linh văn thần ngữ bí ẩn của Tây Vực thượng cổ.
– Đây là Pháp Huyết loan đao do Pháp Thần điện của Tinh Nguyên Thần Miếu chế tạo, quả nhiên rất sắc bén. So với thần kiếm do Xích Châu rèn thì không chênh lệch là bao.
Tay trái cầm một thanh loan đao, tay phải Hồng Dịch cầm một thanh trường kiếm trong suốt óng ánh. Một đao, một kiếm này cùng lúc va chạm, chém vào nhau.
Choang!
Một tiếng kim loại xa xăm ngân dài vang lên, tia lửa lập tức bắn tung tóe ra bốn phía.
Rắc.
Cả loan đao và trường kiếm đều bất ngờ xuất hiện một vết mẻ to bằng hạt gạo.
– Dị đoan, ngươi dám hủy bảo đao của ta! Ngươi đang vũ nhục sự tôn nghiêm của ta. Bảo đao của một dũng sĩ chính là sinh mệnh của hắn! Ngươi, tên dị đoan kia, sau này linh hồn ngươi sẽ phải chịu thống khổ trong địa ngục của Minh Thần, bị nhấn chìm trong sự dày vò, thiêu đốt của dung nham và lưu huỳnh!
Ngay khi Hồng Dịch mang bảo đao trên tay chém xuống, tạo ra một vết mẻ, thì cùng lúc đó, một thanh niên Tây Vực, đầu quấn khăn vải bố trắng, mũi cao thẳng, đôi mắt vằn máu, dáng vẻ hùng hổ nhưng vô cùng anh tuấn liền phẫn nộ gầm rít lên, thanh âm cực lớn, khiến cả chén trà chấn động rung lên dữ dội.
– Nhị thập bát vương tử Hỏa La, A Nhĩ Pháp vương tử. Ngươi hiện đã là tù nhân, tốt nhất hãy biết an phận. Loại man di thiếu văn hóa như ngươi lại dám nói Thiên Châu chính thống của ta là dị đoan ư? Thật hoang đường!
Rầm!
Ngồi bên cạnh Hồng Dịch là một người trung niên, thân mặc áo khoác xanh da trời, tay áo trắng như tuyết, trong tay cầm một cây chiết phiến, trông cực kỳ uy nghiêm. Nghe thấy A Nhĩ Pháp vương tử gầm rít, vị trung niên này liền vỗ bàn một cái thật mạnh, trong mắt bắn ra sát khí sắc bén, dùng ngôn ngữ Tây Vực đáp trả, hơn nữa lại vô cùng trôi chảy, lưu loát.
Vị trung niên này chính là tổng đốc Xích Châu, đại quan vùng biên giới, Niếp Nguyên Cái.
Người này cũng là Tiến sĩ bảng vàng, xuất thân chính thống. Sau mới theo Thần uy vương lập công trên chiến trường, bày mưu tính kế, rồi được tiến cử hiền tài, trở thành tổng đốc Xích Châu.
Mấy năm gần đây, hắn vì đại quân Tây Vực mà đặt mua lương thảo, binh khí; vì triều đình trưng thu thuế má mà lập được rất nhiều công lớn. Xích Châu vốn là nơi cường hào thế gia sinh sống, tuy giàu có thế nhưng hàng năm quan phủ vẫn bị thiếu hụt, thu nhập từ thuế má khó lòng gom đủ. Các quan viên thông thường cũng không dám hướng đến các thế gia đúc kiếm, thích khách mà cưỡng chế thu thuế.
Nhưng kể từ sau khi vị tổng đốc này đến đây, giữa trận vật lộn giằng co của cường hào nơi đây với triều đình, không ngờ lại có thể phối hợp cực kỳ tốt với cả hai bên. Có thể nói, vị tổng đốc này hiện đã là trụ cột của triều đình. Cho dù có phạm phải chuyện gì, triều đình cũng sẽ không truy cứu hắn, bởi lẽ chỉ có hắn mới có thể khiến toàn bộ các thế gia ở Xích Châu hòa hợp với triều đình mà thôi.
Động vào vị tổng đốc này, lập tức khiến hàng trăm vạn lượng bạc trắng từ thuế bạc hàng năm của triều đình giảm sút trầm trọng.
Hồng Dịch nghe đồn rằng, thậm chí có người nói vị tổng đốc Xích Châu này khi còn trẻ, sau khi đỗ tú tài trong khoa khảo liền xách kiếm du lịch thiên hạ, tôn thờ đạo lý "đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường". Sau đó từng luyện thành một bộ kiếm thuật cực kỳ cao thâm, gặp phải rất nhiều cường đạo, thổ phỉ, đều giết sạch. Trong vòng mười bước chân lưỡi kiếm ắt nhiễm máu, loáng thoáng trong giang hồ có truyền lại danh hiệu Thập Bộ Truy Hồn. Ý muốn nói rằng, trong vòng mười bước chân, không một ai có thể thoát khỏi sự truy sát dưới lưỡi kiếm của hắn.
Nho giả chân chính của Đại Kiền Thiên Châu đều nghiêm ngặt tuân thủ đạo lý tu thân. Điều đầu tiên bao giờ cũng là tu thân, tập võ. Sau khi đọc sách có thành tựu liền chu du thiên hạ, tăng thêm kiến thức, từng trải.
Không du lịch thiên hạ, không bước chân ra khỏi cửa, chỉ là đọc sách chết, như vậy không thể đạt được chút thành tựu nào. Thế nhưng nếu ra khỏi cửa không có võ lực, chưa nói đến việc gặp phải lũ cường đạo hại dân hại nước, mà chỉ riêng sức khỏe để đi đường thôi cũng không có.
Đây là lần thứ hai Hồng Dịch đến Xích Châu. Dọc đường đi đều thấy rất nhiều thế gia đệ tử hướng về Sa Châu mà bôn tẩu, vừa nhằm tăng thêm thực lực bản thân, vừa để tăng thêm kinh nghiệm nhân sinh.
– Không ngờ rằng tên tổng đốc Xích Châu Niếp Nguyên Cái, ngươi cũng nói được ngôn ngữ Hỏa La tốt như vậy? Nhưng chẳng qua chỉ là khoe khoang nhất thời mà thôi. Các ngươi chết đến nơi rồi mà còn không biết ư? Ngươi là Hồng Dịch phải không, là Á Thánh dị đoan Trạng Nguyên phải không? Ngươi cũng chết đến nơi rồi. Kiếm của Đạt Ma Khắc Lý Tư đã treo lơ lửng trên đầu ngươi rồi! Linh hồn ngươi vĩnh viễn sẽ bị Minh Thần đày đọa.
Vị vương tử A Nhĩ Pháp bị Hồng Dịch bắt được này, trên khuôn mặt lại hiện lên vẻ khinh thường, thần tình vô cùng trấn định, tuy rằng toàn thân hắn bị dây thừng buộc chặt, trông chẳng khác gì một bó thịt ba chỉ.
Đây chân chính là thủ pháp "ngũ hoa đại bảng" (trói gô cổ và chéo cánh tay ra sau lưng), dùng một sợi "Phược quỷ tác" (dây thừng trói quỷ) cực kỳ đặc thù để trói, khiến lưng người còng hẳn xuống, khí tức toàn thân đều bị ngưng trệ, cơ bắp co rút kịch liệt.
Nếu như là một người bình thường, nếm phải thủ pháp Ngũ Hoa Đại Bảng này, khí huyết liền đông lại thành một khối, sau đó bất thình lình buông ra, lập tức huyết khí dồn về tim mà chết.
Đương nhiên, vị A Nhĩ Pháp vương tử bị Hồng Dịch bắt này có tu vi đại tông sư đỉnh cấp, thân thể cường tráng đến mức khó có thể tưởng tượng nổi, bị trói như vậy mà vẫn có thể chửi rủa ầm ĩ.
Lúc hắn chửi ầm lên cũng dùng ngôn ngữ Đại Kiền, lời lẽ cũng khá lưu loát, thế nhưng khẩu âm vẫn mang theo chút âm điệu quái dị của Tây Vực.
– Thành thật một chút đi!
Trầm Thiết Trụ cầm Bát Hoang thần kích, Xích Truy Dương đeo Toái Diệt đao sau lưng. Hai người này đứng sau A Nhĩ Pháp vương tử, vừa nghe hắn chửi rủa liền tung một cước đá vào khuỷu chân hắn, khiến A Nhĩ Pháp vương tử lập tức khuỵu xuống. Nhận thấy sắp khuỵu gối xuống mặt đất, trong đầu gối A Nhĩ Pháp vương tử chợt phát ra một loạt tiếng "rắc rắc rắc rắc" mãnh liệt. Trong lúc âm thanh đó vang lên, cả người hắn liền đứng thẳng trở lại.
– Ngươi không chịu quỳ xuống sao?
Tiểu Mục vốn đang đứng bên cạnh Hồng Dịch, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hàng mi khẽ nhướng lên, bất thình lình tung một kiếm đâm tới.
Phụt!
Vô Thường kiếm giống hệt như phá vỡ mọi sự trói buộc của không gian, trực tiếp đâm vào một sợi gân trọng yếu ở khuỷu chân A Nhĩ Pháp vương tử. Kiếm ý dữ dội trực tiếp đâm thẳng vào người tên vương tử A Nhĩ Pháp quật cường vô cùng này, khiến toàn thân hắn trở nên run rẩy, thoáng chốc liền quỵ xuống mặt đất.
Nằm trong tay Tiểu Mục hiện giờ chính là bảo vật trấn đường của Huyền Thiên quán, Phá Hư đường, Vô Thường kiếm.
Thanh thần kiếm này sắc bén vô cùng, là một thần khí được đúc từ một khối vẫn thạch rơi từ vũ trụ xuống, bản thân cứng rắn không thua gì huyết văn cương, thậm chí còn hơn chứ không kém. Trên thân kiếm lại càng lưu giữ thần lực cực lớn, khi phi kiếm ám sát lại càng tuyệt vời hơn nữa.
Kể từ khi Hồng Dịch tiêu trừ ba mươi sáu đạo Phá Hư phù trên thân kiếm, Tiểu Mục liền nắm giữ thanh Vô Thường kiếm này.
Mọi nội dung bản dịch này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.