Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 392:

Kiếm thuật tuyệt vời! Thanh kiếm sắc bén!

Chứng kiến Tiểu Mục tung một kiếm khiến vương tử A Nhĩ Pháp ngã quỵ, Niếp Nguyên Cái, Tổng đốc Xích Châu, ban đầu hơi sững sờ, rồi bật dậy thốt lên lời tán thưởng.

Với nhãn lực của mình, đương nhiên hắn nhận ra kiếm thuật của Tiểu Mục đã đạt đến đẳng cấp khai tông lập phái, sánh ngang với đại tông sư, thậm chí còn tiệm cận đỉnh cao. Đặc biệt, trên chuôi thanh Vô Thường kiếm còn hiện lên từng tầng văn vân hình hoa quỳnh trắng, khiến người ta không khỏi giật mình.

Thật ra, Tiểu Mục vốn là một thiên tài võ thuật. Kể từ khi phục dụng máu Tà Thần, nàng càng được thoát thai hoán cốt. Giờ đây, nàng còn tu tập đạo thuật, dung nhập ý niệm võ đạo từ máu Tà Thần vào võ công tinh thần của bản thân, khiến kiếm pháp càng thêm sắc bén, mạnh mẽ.

Hiện tại, thực lực của Tiểu Mục đã đạt đến cảnh giới thân thể tiệm cận đỉnh cấp đại tông sư, còn tu luyện đạo thuật cũng đã tới mức phân thần hóa niệm, phụ thể đại thành.

Với cảnh giới hiện tại, trên giang hồ, Tiểu Mục về cơ bản đã đủ tư cách làm chưởng môn một môn phái, sánh ngang Đoạn Thiên Nhai của Khí Hồn môn hay Cam Thanh Phong của Thiên Kiếm môn.

Đại La phái, Phương Tiên đạo, Chính Nhất đạo đã vượt xa khái niệm môn phái nhất lưu. Còn Thái Thượng đạo, đó chính là thánh địa.

Môn phái cũng được phân chia thành nhiều loại.

Thật ra, những người bên cạnh Hồng Dịch, chỉ cần tu luyện đạo thuật, đều được hắn cưỡng chế đề thăng lên cảnh giới phân thần hóa niệm.

Bản thân hắn sở hữu thần niệm hai lần lôi kiếp của Hồng Lăng lão tổ, Hồng Dịch tất nhiên có khả năng đề thăng cấp độ đạo thuật cho thuộc hạ.

Thần niệm của cao thủ hai lần lôi kiếp, chỉ cần hơn mười khối là đã đủ để đề thăng một người tu luyện đạo thuật lên tới một cảnh giới đáng sợ.

Chẳng qua, hiện giờ loại thần niệm này trên người hắn cũng không còn nhiều, phải nói là đã cạn kiệt, tựa như một kẻ bần cùng. Nếu ví thần niệm là tiền tài, thì khi luyện hóa Thiên Mang Giác Thần Khải, quả thực hắn vốn là một phú ông sở hữu trăm vạn lượng bạc, bỗng chốc trở thành một tên ăn mày.

Đương nhiên, nếu xét về thần niệm của người tu đạo có thể mang ra buôn bán, thì dù có trăm vạn hoàng kim cũng không mua nổi một khối thần niệm của cao thủ lôi kiếp.

– Niếp tiên sinh quá lời.

Tiểu Mục đâm kiếm ra rồi thu về, sau đó lặng lẽ đứng sau lưng Hồng Dịch, mỉm cười, rồi thu lại nét mặt, tựa như một bóng hình thị n��� của Hồng Dịch.

– Một cao thủ đáng gờm...

Trong lòng, vị Tổng đốc Xích Châu Niếp Nguyên Cái lập tức đưa ra nhận xét về Tiểu Mục.

– A Nhĩ Pháp, ngươi nói Minh Thần ư? Có phải là thứ này không?

Hồng Dịch nhìn vương tử A Nhĩ Pháp đang quỳ gối trên mặt đất, mỉm cười nói.

– Kể cả thần linh của các ngươi, Minh Thần, cũng chỉ là đồ chơi của ta mà thôi. Chí cao thần của các ngươi, Nguyên Khí Thần, cũng sắp bị hủy diệt rồi, nền văn minh Tây Vực của các ngươi cũng chuẩn bị trở thành một nhánh của nền văn minh Thiên Châu, dung nhập vào đạo chính thống của chúng ta.

Trong lúc nói, Hồng Dịch chợt vung tay lên, lập tức một vòng quang sau gáy hắn xuất hiện, sau đó hơi biến ảo một chút.

Choang!

Tổng đốc Xích Châu Niếp Nguyên Cái hơi sững sờ, lập tức một thanh trường kiếm trong nháy mắt được rút ra, hàn quang bắn ra bốn phía. Thân kiếm màu tím sẫm, mũi kiếm tản ra một chùm ánh sáng xanh nhạt mờ ảo, tựa như sương trắng.

Đây là bội kiếm của hắn, Tử Điện Thanh Sương, sắc bén và cứng rắn đến mức có thể chặt đứt bất c�� vật chất kim loại kiên cố nào, không hề thua kém Toái Diệt đao.

Tử Điện Thanh Sương vừa ra khỏi vỏ, Niếp Nguyên Cái ngẩng đầu nhìn lên phía trên thư phòng. Ở đó vừa xuất hiện một pho tượng thần mặc áo choàng đen, tay cầm bạch cốt trường mâu, phát ra những tiếng cười điệp điệp quái dị. Đây chính là Minh Thần ngưng tụ thành hình. Cả người Niếp Nguyên Cái lúc này giống hệt một con hùng sư đang nấp trong bụi cỏ, chuẩn bị lao ra vồ mồi.

– Minh Thần tà giáo Tây Vực!

– Niếp tổng đốc đừng kinh hoảng, đây là phân thân Minh Thần mà ta đã hàng phục khi giết chết thánh giả Đạo Phu trước đây!

Hồng Dịch vung tay ngăn Niếp Nguyên Cái lại.

Minh Thần phân thân vừa xuất hiện, trong lúc phát ra những tiếng cười điệp điệp quỷ dị, bạch cốt trường mâu trong tay liền búng ra, chỉ thẳng vào gáy vương tử A Nhĩ Pháp.

– Minh Thần vĩ đại... Ngài... Ngài vì sao...?

Chứng kiến tình huống này, vương tử A Nhĩ Pháp sợ ngây người.

– Minh Thần đã hoàn toàn bị ta hàng phục, thánh giả Đạo Phu của Minh Thần điện cũng bị ta giết chết. Ngươi còn thứ gì để ỷ lại nữa không?

Một tiếng "keng" vang lên, Minh Thần Luyện Hồn Lục bằng đồng xanh liền xuất hiện trước mặt vương tử A Nhĩ Pháp.

– Không thể nào! Điều này không thể xảy ra! Các ngươi khinh nhờn thần linh, các ngươi sẽ phải chết hết! A Địch thân vương vĩ đại đã suất lĩnh đại quân đến giết chết các ngươi! Trong tay người có thần khí Trật Tự Tỏa Liên, Mệnh Vận Lao Lung do đích thân giáo hoàng đại nhân ban tặng. Bất luận kẻ nào cũng không thể trốn tránh được trật tự và mệnh vận! Các ngươi chết chắc rồi, chết chắc rồi! Các ngươi, lũ dị đoan khinh nhờn thần linh, nhất định sẽ bị A Địch thân vương thiêu sống trên cọc gỗ!

Vương tử A Nhĩ Pháp cười dữ tợn, gào lên.

– Giải hắn xuống, thiến rồi áp giải về kinh thành sung làm thái giám! Gần đây, Đại thái giám Lục Cung Vương Thao công công hình như đang thiếu một nhóm thái giám có võ công cao cường, tên này vừa vặn để bổ sung!

Chỉ một câu nói, Hồng Dịch đã định đoạt số phận vương tử A Nhĩ Pháp.

Thủ lĩnh Lục Cung, Đại thái giám Vương Thao, quả thật t��ng nói trong cung đang thiếu một vài thái giám có võ công cao cường để làm việc. Giờ đây, Hồng Dịch thiến tên vương tử này rồi phái người áp giải về kinh thành. Một đại tông sư võ đạo đỉnh cấp, linh nhục hợp nhất như hắn có giá trị cực lớn.

Tuy rằng vương tử A Nhĩ Pháp này bướng bỉnh kiêu ngạo, nhưng một khi rơi vào sự huấn luyện của đám thái giám kia, lão hổ cũng có thể dạy dỗ thành thỏ con. Còn việc dạy dỗ ra sao, Hồng Dịch cũng không cần quan tâm nhiều lắm.

– Được lắm! Bình thường ta vẫn thiến trâu ngựa. Còn thiến người, quả thật ta chưa từng thử qua, hôm nay lại có dịp. Không chừng trong sử sách còn ghi lại tên ta đấy chứ.

Xích Truy Dương mang theo Toái Diệt đao, loáng cái đã túm lấy vương tử A Nhĩ Pháp lôi ra ngoài.

– Hồng thế đệ, tin tức tình báo mà tên A Nhĩ Pháp vừa tiết lộ không thể coi thường được.

Sau khi A Nhĩ Pháp bị lôi ra ngoài, Niếp Nguyên Cái nhíu mày.

– A Địch thân vương ư? Một võ thánh đỉnh cấp, em ruột của hoàng đế Hỏa La quốc A Dục vương, hơn nữa còn là đại nguyên soái của quân đội Hỏa La. Hắn đã từng quyết đấu với Thần Uy vương, nhưng mười lăm năm trước hai người vẫn chưa phân thắng bại. Người này tu luyện võ đạo của Mộc Di phái, Nê Lê kinh. Địa vị cực cao, tương đương với lệnh tôn Võ Ôn Hầu, dưới một người, trên vạn người. Dưới trướng hắn, cao thủ đông như mây, mưu sĩ nhiều như mưa rầm. Hơn nữa, một điều không thể bỏ qua là hắn còn có một vị vương phi càng thần bí hơn, chính là tông chủ của Mộc Di phái.

– Mộc Di phái ư?

Hồng Dịch gật đầu khi nghe Niếp Nguyên Cái giải thích. Hắn cũng biết một số tin tức tình báo về Hỏa La quốc, đồng thời hiểu khá rõ về Mộc Di phái.

Điển tịch của Mộc Di phái chính là bộ Nê Lê kinh, vô cùng thần bí và quỷ dị.

Mộc Di phái cùng Sâm Di phái là một trong số ít giáo phái ở Tây Vực cho đến giờ vẫn chưa bị Tinh Nguyên Thần Miếu phá hủy. Mối quan hệ này cũng giống như Thiên Long phái với Huyền Thiên quán ở Vân Mông.

Đương nhiên, hoàn cảnh ở Tây Vực cực kỳ khác biệt với tín ngưỡng cuồng nhiệt. Ngay cả tông chủ Mộc Di phái cũng phải tôn thờ Nguyên Khí Thần; còn việc thờ phụng thật hay giả, tự họ biết là được rồi. Dù sao, chỉ cần thể hiện mình cũng thờ phụng tín ngưỡng Nguyên Khí Thần thì Tinh Nguyên Thần Miếu sẽ không quay sang tiêu diệt.

Điều này cũng giống như mối quan hệ giữa các thế gia hào môn với hoàng thất Đại Kiền.

Các thế gia hào môn Đại Kiền chỉ cần tuân theo pháp luật triều đình, thừa nhận hoàng quyền thì dù có một số việc nho nhỏ vượt trái với lệ thường, triều đình vẫn có thể dễ dàng bỏ qua. Dù sao, nước quá trong thì ắt không có cá.

Đương nhiên, một giáo phái có thể sinh tồn trước mặt một quái vật khổng lồ như Tinh Nguyên Thần Miếu thì thủ đoạn của nó cũng không tầm thường chút nào.

– Niếp thế huynh, câu này của huynh vẫn chưa nói đến chuyện chính yếu. Bất kể là tên A Địch thân vương gì đó, hay cho dù vương phi của hắn có là tông chủ Mộc Di phái, cũng không đáng là gì. Điều đáng lưu ý duy nhất chính là hai kiện thần khí của Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu: Trật Tự Tỏa Liên (xiềng xích trật tự) và Mệnh Vận Lao Lung (lồng giam số phận). Hai thứ này rốt cuộc là gì, nhất định phải tra hỏi rõ ràng mới được. Thế này đi, Niếp thế huynh, huynh hãy khẩn cấp gửi thư cho Thần Uy vương! Hôm nay, ta sẽ suốt đêm khởi hành đến đại doanh ở Sa Châu.

Hồng Dịch nói.

– Trật Tự Tỏa Liên, Mệnh Vận Lao Lung... hai kiện thần khí này...

Niếp Nguyên Cái cũng trầm tư suy nghĩ. Soạt một tiếng, hắn nhét T��� Điện Thanh Sương vào vỏ rồi nói.

– Ta lập tức viết thư. Một bức gửi đến đại doanh Sa Châu nơi Thần Uy vương đóng quân, một bức gửi về tấu lên triều đình.

– Xem ra Tinh Nguyên Thần Miếu quả thật rất nguy hiểm. Ngay cả những thần khí như Trật Tự Tỏa Liên, Mệnh Vận Lao Lung cũng được đem ra, không biết chúng muốn làm gì đây? Trong điển tịch của Đại Thiện Tự cũng chỉ ghi lại tên hai kiện thần khí này, không ghi rõ chúng là gì, ngay cả hình vẽ cũng không có.

Niếp Nguyên Cái đi rồi, Hồng Dịch một mình lặng lẽ suy tư.

Trong truyền thuyết, Tinh Nguyên Thần Miếu sở hữu ba kiện thần khí. Mỗi kiện đều có uy lực kinh thiên động địa, lợi hại hơn rất nhiều lần so với thất bảo của Đào Thần đạo. Đại Thiện Tự cũng từng có một vị phương trượng là cao thủ sáu lần lôi kiếp lưu lại bút ký, trong đó ghi tên gọi của ba kiện thần khí này.

Trật Tự Tỏa Liên. Mệnh Vận Lao Lung. Vinh Diệu Quyền Trượng.

– Vương phi của Thần Uy vương, Tạ Phiên Phiên, là một nữ tử thần bí. Vương phi của A Địch vương kia cũng là tông chủ Mộc Di phái thần bí. Đạo lữ của ta là Ngân Sa vương trong thiên hạ bát đại yêu tiên, Hồng Huyền Cơ, cùng mẫu thân ta là thánh nữ Thái Thượng đạo có duyên nợ. Dương Bàn và Vân Hương Hương kiếp trước có quan hệ, sinh ra Vô Địch Hầu... Mộng Thần Cơ lại có dính líu không rõ ràng với sư phụ của Vân Hương Hương. Tựa như sau lưng mỗi nam tử lợi hại đều có một nữ tử thần bí, nam nam nữ nữ, nữ nữ nam nam, quả thật khó có thể nói rõ được.

Giữa lúc ấy, Hồng Dịch đột nhiên thở ra một hơi thật dài.

Bản dịch này là đứa con tinh thần của truyen.free, được dày công biên tập từ nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free