Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 395:

Ồ? Tinh Nguyên Thần Miếu lại biết ta đã tiêu diệt Thánh giả Đồ Nguyên và Thánh giả Đạo Phu ư? Xem ra mọi chuyện quả thực không hề đơn giản.

Hồng Dịch khẽ nhíu mày, hướng về cơn bão cát bụi mà cất giọng nói lớn.

Từ sâu trong cơn bão cát, giọng nữ tử kia vẫn tiếp tục vọng ra, ngữ điệu như đang đùa cợt, tựa hồ tâm tình, không chút địch ý, vậy mà linh hồn người nghe vẫn cảm thấy một nỗi lạnh lẽo không tên.

– Nếu ngay cả kẻ luyện hóa thần công của Nguyên Khí Thần mà cũng không hay biết, thì Nguyên Khí Thần sao còn xứng đáng xưng là chủ tể của toàn nhân loại nữa? Hồng Dịch, lá gan ngươi quả thực lớn tột cùng, không ngờ dám luyện hóa cả thần lực của Nguyên Khí Thần. Hiện tại, Nguyên Khí Thần đã ban xuống thần dụ tối cao, hiệu triệu sáu trăm triệu tín đồ Tây Vực, bằng mọi giá phải tiêu diệt ngươi. Bất cứ ai giết được ngươi, mang thân thể hoặc linh hồn ngươi về chủ thần điện của Tinh Nguyên Thần Miếu, đều sẽ nhận được ban thưởng Vĩnh Sinh Bất Diệt từ Nguyên Khí Thần.

– Vĩnh Sinh Bất Diệt ư? Hừ! Nguyên Khí Thần chẳng qua cũng chỉ là một thứ thần linh tinh quái, mà dám nói Vĩnh Sinh Bất Diệt sao? Thật nực cười! Đại Thiện Tự của ta quán tưởng thần Phật, cũng chỉ là để lĩnh ngộ sự uy nghiêm, từ bi của các ngài, tuyệt đối không tạo ra thần Phật để rồi tự trói buộc chính mình.

Vành tai của Tinh Nhẫn hòa thượng khẽ động, mỉm cười nhạt một tiếng.

Khi Hồng Dịch và C��t Tường Thiên liên thủ luyện hóa một phần thần lực của Nguyên Khí Thần, với thân phận chủ thần chí cao, Nguyên Khí Thần kia e rằng đã cảm nhận được một cách rõ ràng.

Chuyện như vậy chẳng khác nào bị cắt mất một phần huyết nhục, nếu còn không nhận ra được nữa thì vị thần kia không đáng gọi là Nguyên Khí Thần, mà phải là Thần Đần Độn mất rồi.

– Ngươi là ai? Dám dùng tiểu thuật này đến đây ám sát ta? Không sợ chết ư? Ngay cả giáo hoàng của Tinh Nguyên Thần Miếu đích thân tới đây, muốn tiêu diệt ta e rằng cũng phải dốc hết bản lĩnh mới có thể làm được.

Hồng Dịch và Tinh Nhẫn hòa thượng đưa mắt nhìn nhau, sau đó Tinh Nhẫn hòa thượng lùi lại một bước, trầm mặc ngưng thần, đề phòng mọi biến cố phát sinh.

Quả thực là như vậy, với tu vi bốn lần lôi kiếp hiện giờ của Hồng Dịch, một nhân vật truyền thuyết trong thiên hạ, ngay cả giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu có đến đây tiêu diệt hắn cũng phải suy nghĩ kỹ lưỡng, tránh trường hợp ngọc đá cùng nát.

– Hồng Dịch, làm sao ngươi biết được giáo hoàng đại nhân đã đến hay chưa? Đối với một nhân vật như ngươi, lẽ nào Tinh Nguyên Thần Miếu còn phái một kẻ vô danh tiểu tốt đến chịu chết ư? Hay là ngươi muốn một kẻ tiểu tốt đến tặng cho ngươi pháp bảo, giúp ngươi tăng thêm kinh nghiệm chém giết?

Nữ tử trong bão cát chợt cười rộ lên, nhưng tin tức lộ ra trong lời nói lại càng khiến mọi người thêm phần kinh hãi.

Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu chính là lãnh tụ tinh thần của hàng trăm triệu người nơi Tây Vực. Là nhân vật chí cao tuyệt đỉnh trong giới đạo thuật thiên hạ, còn thần bí khó lường hơn cả Huyền Thiên Quán Chủ, bản thân đã tu luyện Tinh Huyết Nguyên Khí Lục đến đại thành, thậm chí đối với Mộng Thần Cơ cũng chẳng hề sợ hãi.

Một nhân vật như vậy, nếu hôm nay thực sự tới đây, giữa đường chặn giết Hồng Dịch, e rằng sẽ phải xảy ra một trận đại chiến kinh thiên động địa.

– Thánh giả Đồ Nguyên nắm giữ Pháp Thần Điện, Thánh giả Đạo Phu nắm giữ Minh Thần Điện, Thánh giả Nỗ Tư nắm giữ Huyết Thần Điện, Thánh giả Ba Nhĩ nắm giữ Tinh Thần Điện. Trong bốn đại Thánh giả, hai người đã vong mạng dưới tay ngươi. E rằng linh hồn của bọn họ đều đã bị ngươi luyện hóa để tăng cường thực lực cho bản thân cùng thuộc hạ rồi. Hồng Dịch, ngươi tự xưng là Á Thánh, là tấm gương mẫu mực của đạo đức văn chương, nhưng bản thân lại có những hành vi ác độc như vậy nhằm tăng thực lực cho chính mình, xem ra cũng chỉ là loại ngụy quân tử khẩu phật tâm xà (miệng nam mô bụng một bồ dao găm) mà thôi.

Giọng nữ tử từ trong bão cát lại vọng đến.

– Đạo bất đồng, chẳng thể cùng mưu. Loại man di Tà Thần cướp bóc giết người cũng dám đứng trước mặt ta mà đàm luận văn chương đạo đức ư?

Hồng Dịch đột nhiên cất tiếng cười ha hả.

– Tây Vực từ xưa đã xâm lược Trung Thổ Thiên Châu của ta, trong sử sách ghi chép không dứt, luôn muốn đè ép dân chúng Thiên Châu ta. Loại ma giáo tà thần như thế lại không biết mình đã vượt quá thân phận, còn dám biện hộ thứ đạo đức tà ma ư? Ngươi cũng đừng ẩn ẩn nấp nấp nữa, hãy lộ diện để ta xem khuôn mặt thật của ngươi như thế nào đi.

Nói rồi, sau gáy Hồng Dịch chín vòng ánh sáng chợt lóe, Chân Không Đại Thủ Ấn từ từ bay lên, biến thành một bàn tay khổng lồ bao trùm chu vi một mẫu, trực tiếp vỗ thẳng vào trong bão cát.

Khắp trời tràn ngập ánh sáng vàng kim, tiếng Phạm xướng vang vọng, không gian ngưng đọng, khí lưu ngừng chảy, tất cả đều tĩnh lặng không một tiếng động.

Cát bụi lả tả rơi xuống, trong khoảnh khắc, mọi gió bão, cát bụi đều không thể nhấc lên nổi.

Mặt trời từ phía xa hiện lên, đó là vầng thái dương trước hoàng hôn.

– Nê Lê Thiên Bình!

Ngay khi Hồng Dịch vừa xuất thủ, Chân Không Đại Thủ Ấn vừa nện xuống bão cát, ở phía xa, từ trong một đám mây trôi lững lờ trên bầu trời, đột nhiên nhô ra một kiện pháp khí trông tựa cái cân nhưng lại không phải cân.

Kiện pháp khí này vừa hiện ra đã lập tức bắn ra ánh sáng chói lóa vạn trượng, thoáng chốc liền xoáy tròn, dùng cứng đối cứng, đỡ lấy một kích từ Chân Không Đại Thủ Ấn vừa đánh tới.

– Lại là một môn chí cao đạo thuật ư?

Hồng Dịch vừa nhìn thấy vậy liền biết rằng, kiện pháp khí trông tựa cân nhưng không phải cân này có tên là Thiên Bình Xưng (xưng ở đây nghĩa là cân), một loại khí cụ thượng cổ dùng để đo thời gian, đồng thời cũng đại biểu cho một hàm nghĩa vô cùng thâm sâu.

Môn đạo thuật này, tuy không bằng Trụ Cực Chung, Thái Vũ Tháp, nhưng cũng giống như Đại Minh Bảo Kính, Khai Thiên Như Ý của Phương Tiên Đạo, đều là một loại đạo thuật chí cao được ngưng tụ từ những pháp tắc đạo lý, chẳng trách có thể cản lại được Chân Không Đại Thủ Ấn.

– Xem ra đạo thuật công kích đệ nhất Trung Thổ Thiên Châu, Chân Không Đại Thủ Ấn, cũng chỉ đến thế mà thôi. Bản tông chủ cuối cùng cũng được mở rộng tầm mắt.

Thiên Bình Xưng vừa xuất ra chặn đứng Chân Không Đại Thủ Ấn, nữ tử ẩn mình trong đám mây kia liền truyền ra một tràng tiếng cười uyển chuyển.

– Thật sao?

Hồng Dịch khe khẽ cười, rồi nói.

Nữ tử này có vóc dáng vô cùng yểu điệu, vòng eo để trần, trông chẳng khác gì rắn nước, lộ cả lỗ rốn. Dựa theo lễ pháp của Đại Càn, cách ăn mặc thế này vô cùng hở hang, thế nhưng đây lại là trang phục bình thường của nữ tử nơi sa mạc. Ở Ngọc Kinh Thành, Hồng Dịch cũng từng nhìn thấy rất nhiều hồ cơ nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Hắn nhanh chóng nhận ra nữ tử này trên mặt đeo một chiếc khăn mỏng, vòng eo mềm mại như rắn nước, lộ rõ lỗ rốn. Nàng mặc một bộ sa y mỏng manh, làn da mềm mại như ẩn như hiện, thậm chí hai ch���m đỏ hồng trước ngực cũng có thể nhìn thấy, tựa như đóa hoa ẩn trong sương mù. Hắn đoán rằng nữ tử này tám chín phần chính là vương phi của A Địch Thân Vương, vị tông chủ Mộc Di Tông đầy thần bí nơi Tây Vực.

Bởi lẽ, đạo thuật mà nữ tử này vừa thi triển không hề thua kém Cơ Thường Nguyệt, một tông chủ của tông phái, ít nhất cũng là cường giả một lần lôi kiếp.

Cường giả lôi kiếp đều là nhân vật tiếu ngạo thiên hạ, không thể coi thường, huống chi lại là nhân vật đã tu luyện đạo thuật tới cảnh giới chí cao.

– Hừ! Binh mã Đại Càn các ngươi xâm phạm Tây Vực của ta, mấy chục năm gần đây cũng cướp bóc, sát hại không ít con dân Tây Vực ta, thậm chí còn bắt làm nô lệ bán ra ngoài hải đảo xa xôi. Những việc này có xứng với nhân nghĩa đạo đức hay sao? Hôm nay ta đến giết ngươi cũng đều là vì dân chúng Tây Vực mà thôi.

Vị vương phi của A Địch Thân Vương kia suy ngẫm một lát, nhìn thấy Chân Không Đại Thủ Ấn đang chậm rãi bị kìm nén xuống, không chút nhúc nhích, liền khẽ mỉm cười.

– Hai quốc gia giao chiến, xung đột giữa hai nền văn hóa, trong đó làm gì có chỗ cho nhân nghĩa.

Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, khẽ nói.

– Chính vì thế, hai chúng ta tốt nhất không nên phí lời làm gì. Đạo thuật của ngươi mặc dù cao, nhưng muốn chống lại Chân Không Đại Thủ Ấn của ta thì còn kém một chút.

Nói rồi, Hồng Dịch liền vận chuyển Chân Không Đại Thủ Ấn, từ bên trên ép xuống, bộc phát uy lực cực lớn, tràn ngập không gian.

– Thật vậy sao?

Nhìn thấy A Địch Vương Phi trong nháy mắt sắp thất thủ, đột nhiên từ phía sau lưng ả ta, một người mặc áo choàng trắng, đầu cũng được quấn một vòng vải trắng xuất hiện.

Người này trong tay cầm một cây pháp trượng dài sáu thước, toàn thân trượng trong suốt óng ánh, trên đỉnh pháp trượng có vô số khói mây quấn quanh.

Cùng lúc đó, bên trái A Địch Vương Phi cũng xuất hiện một người mặc áo bào đen, đầu trùm một vòng vải đen, tay cầm một thanh bạch cốt trường mâu tràn ngập mùi vị lưu huỳnh và dung nham.

Đối với khí tức dung nham lưu huỳnh tỏa ra từ cây bạch cốt trường mâu của người mặc áo đen kia, Hồng Dịch lập tức biết rằng đó không phải là người, mà là một thần linh! Minh Thần!

Người mặc áo bào trắng kia rất rõ ràng cũng giống Minh Thần, là thần linh trong Pháp Thần Điện do Thánh giả Đồ Nguyên nắm giữ! Pháp Thần!

Minh Thần, Pháp Thần! Hai đại thần linh, cuối cùng cũng từ Tinh Nguyên Thần Miếu xuất động, lao thẳng về phía Hồng Dịch!

Hai đại thần linh này, nói thế nào đi chăng nữa cũng không hề thua kém Thiên Xà Vương, Khổng Tước Vương, cho dù có thua kém cũng chỉ là một chút, tuyệt đối không chênh lệch quá nhiều.

– Hồng Dịch, ngươi dám luyện hóa phân thân của ta, cưỡng đoạt Minh Thần Luyện Hồn Lục. Lần này ta sẽ không tha cho ngươi nữa, hơn nữa phải tuyệt đối tiêu diệt tên tiểu tạp ngư ngươi, chiếm lấy toàn bộ pháp bảo cùng pháp lực của ngươi! Chúng ta lần này đều được điều động nhằm tiêu diệt triệt để ngươi, phong ấn ngươi lại!

Giọng nói thâm trầm của Minh Thần vang lên.

– Huyết Thần, Tinh Nguyên Thần, các ngươi cũng xuất hiện đi.

Ngay khi thanh âm của Minh Thần vừa vang lên, cùng lúc đó, một mảnh huy���t quang liền xuất hiện trên bầu trời. Một thần linh mặc huyết bào, tay cầm Huyết Luân Cự Luân (Bánh xe cưa máu) hiện ra giữa không trung.

Đồng thời, một pho tượng mặc áo choàng màu xanh, tản ra ánh sáng lóng lánh, tay cầm một viên bảo châu hình thoi, vị thần linh đại biểu cho tinh khí cũng lặng lẽ xuất hiện.

– Đúng vậy, tuyệt đối không thể để tên tiểu tạp ngư ngươi tăng thực lực đạo thuật của bản thân, không thể để ngươi cướp đoạt pháp bảo máu Tà Thần như vậy được. Giáo hoàng đại nhân và Thánh nữ canh giữ tế đàn lửa cũng đều đã tới đây, thậm chí Nguyên Khí Đại Thần cũng đang dõi mắt nhìn về phía ngươi. Xiềng xích của trật tự, lồng giam của số mệnh cũng đều đã chuẩn bị cho ngươi, sẽ giam cầm ngươi trong sự giày vò vô biên vô hạn, vĩnh viễn trầm luân.

Tinh Nguyên Thần đưa ánh mắt nhìn về phía Hồng Dịch, đồng thời ý thức khẽ động, bốn đại thần linh kia liền mãnh liệt vươn tay ra. Bốn luồng thần quang, trắng, đen, đỏ máu, xanh, đồng loạt đè xuống Chân Không Đại Thủ Ấn!

Thân thể Hồng Dịch liền khẽ động, trong nháy mắt đã cảm nhận được áp lực cực lớn đang dồn xuống!

Truyện được biên tập và đăng tải duy nhất tại truyen.free, mong quý độc giả không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free